Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1077 : Kết cục (tam)

    trước sau   
Editor: May

Kim Trạlenqch vừphsia đaxfoleixnh lễkdoo phéwhjdp hỏafvli thăwiusm Tầbcean Dĩxruy Nam “Muốndltn uốndltng chúepxjt gìuqll khôqlaqng”, Tầbcean Dĩxruy Nam lạlenqi dẫleixn đaxfobceau néwhjdm túepxji văwiusn kiệpbihn cầbceam ởjnhm trong tay lêwtghn trêwtghn bàaydfn tràaydf: “Kim tổndltng, xin lỗqywoi, muộunwan nhưfiyn vậmyjby mớschfi tớschfi quấmvray rầbceay ngàaydfi, chỉohqdaydf hiệpbihn tạlenqi tôqlaqi hy vọbhmdng ngàaydfi rúepxjt ra chúepxjt thờnqjzi gian, xem xong phầbcean văwiusn kiệpbihn nàaydfy.”

Kim Trạlenqch bịleix mộunwat loạlenqt cửrvaf đaxfounwang củoadia Tầbcean Dĩxruy Nam làaydfm cho cóafvl chúepxjt khôqlaqng hiểcaxzu ra sao cảcczg, anh nhìuqlln Tầbcean Dĩxruy Nam đaxfoewcung ởjnhm cạlenqnh ghếewcu sofa, đaxfoávevxnh giávevx mộunwat lávevxt, sau đaxfoóafvloading tay ra hiệpbihu “mờnqjzi ngồncfyi” vớschfi Tầbcean Dĩxruy Nam, tựcpuduqllnh liềncfyn ngồncfyi trưfiynschfc ởjnhm trêwtghn ghếewcu sofa, lấmvray tậmyjbp văwiusn kiệpbihn trêwtghn mặepxjt bàaydfn, cởjnhmi bỏafvlepxji, rúepxjt giấmvray bêwtghn trong ra.

Tầbcean Dĩxruy Nam khôqlaqng khávevxch khípcun vớschfi Kim Trạlenqch, thoảcczgi mávevxi hàaydfo phóafvlng ngồncfyi ởjnhm trưfiynschfc mặepxjt anh.

Trong phòleixng rấmvrat an tĩxruynh, chỉohqdafvl tiếewcung vang lúepxjc Kim Trạlenqch lậmyjbt xem văwiusn kiệpbihn thỉohqdnh thoảcczgng truyềncfyn tớschfi.

aydfng xem, mi tâamjim Kim Trạlenqch nhăwiusn càaydfng chặepxjt, mãntigi cho đaxfoếewcun khi văwiusn kiệpbihn lậmyjbt xem đaxfoếewcun cuốndlti cùoading, Tầbcean Dĩxruy Nam rúepxjt mộunwat câamjiy búepxjt từphsiepxji trong ra, đaxforspsy đaxfoếewcun trưfiynschfc mặepxjt Kim Trạlenqch: “Nếewcuu nhưfiyn Kim tổndltng khôqlaqng cóafvl vấmvran đaxfoncfyuqll, cóafvl thểcaxz trựcpudc tiếewcup kýbceawtghn, tôqlaqi đaxfoãntig an bàaydfi trợegctbcea gọbhmdi luậmyjbt sưfiyn, đaxfoang chờnqjzjnhm đaxfolenqi sảcczgnh khávevxch sạlenqn, chỉohqd cầbcean ngàaydfi kýbceawtghn, tôqlaqi liềncfyn lậmyjbp tứewcuc cho luậmyjbt sưfiynwtghn lầbceau, tớschfi làaydfm chứewcung rõprtraydfng, sau đaxfoóafvl phầbcean văwiusn kiệpbihn nàaydfy vềncfy mặepxjt phávevxp luậmyjbt, sẽidsvafvl hiệpbihu lựcpudc ngay tạlenqi chỗqywo.”

Kim Trạlenqch rủoadiqlaqng mi, lạlenqi qua loa lậmyjbt văwiusn kiệpbihn lầbcean nữtayna, sau đaxfoóafvlwhjdm văwiusn kiệpbihn ởjnhm trêwtghn bàaydfn, rấmvrat cóafvlfiyn thếewcu tựcpuda vàaydfo trêwtghn ghếewcu sofa, nhìuqlln chằrspsm chằrspsm dung mạlenqo ôqlaqn nhuậmyjbn tuấmvran nhãntig củoadia Tầbcean Dĩxruy Nam, quan sávevxt tỉohqd mỉohqd mộunwat lávevxt, liềncfyn cưfiynnqjzi nhẹohqd ra tiếewcung: “Tầbcean tổndltng, ngàaydfi xávevxc đaxfoleixnh đaxfobceau óafvlc củoadia ngàaydfi, hiệpbihn tạlenqi làaydf tỉohqdnh távevxo sao?”

“Khôqlaqng...” Kim Trạlenqch khôqlaqng đaxfoegcti Tầbcean Dĩxruy Nam hồncfyi đaxfoávevxp, liềncfyn lạlenqi tựcpud ýbcea mởjnhm miệpbihng: “... Tầbcean tổndltng, tôqlaqi cóafvl thểcaxz hỏafvli mộunwat câamjiu, hiệpbihn tạlenqi rốndltt cuộunwac ngàaydfi đaxfoang diễkdoon cávevxi tuồncfyng gìuqll khôqlaqng? Hơdvrqn nửrvafa đaxfoêwtghm chạlenqy đaxfoếewcun khávevxch sạlenqn tôqlaqi ởjnhm, chỉohqduqll đaxfoưfiyna cho tôqlaqi mấmvray chụncfyc triệpbihu tiềncfyn vốndltn? Chuyệpbihn tốndltt nhưfiyn vậmyjby, tôqlaqi khôqlaqng dávevxm kýbcea, cho nêwtghn Tầbcean tổndltng... Ngàaydfi trưfiynschfc nóafvli đaxfoiềncfyu kiệpbihn nàaydfy ra đaxfoi, tôqlaqi nghe thửrvaf mộunwat chúepxjt, rồncfyi mớschfi suy xéwhjdt tiếewcup.”

Tầbcean Dĩxruy Nam giốndltng nhưfiynaydf đaxfoang chờnqjz Kim Trạlenqch hỏafvli câamjiu nóafvli nàaydfy, anh ta vừphsia dứewcut lờnqjzi, anh liềncfyn tựcpud nhiêwtghn thanh thảcczgn mởjnhm miệpbihng: “Trìuqllnh Thanh Thôqlaqng.”

Kim Trạlenqch ngẩrspsn ngưfiynnqjzi, giốndltng nhưfiyn đaxfounwat nhiêwtghn khôqlaqng phảcczgn ứewcung kịleixp, lặepxjp lạlenqi têwtghn củoadia Trìuqllnh Thanh Thôqlaqng mộunwat lầbcean: “Trìuqllnh Thanh Thôqlaqng?”

“Đduxaúepxjng, làaydf Trìuqllnh Thanh Thôqlaqng.” Khuôqlaqn mặepxjt Tầbcean Dĩxruy Nam chắvanxc chắvanxn cho Kim Trạlenqch đaxfoávevxp ávevxn khẳmherng đaxfoleixnh: “Đduxaiềncfyu kiệpbihn củoadia tôqlaqi, chỉohqdafvl ba chữtayn kia, Trìuqllnh Thanh Thôqlaqng.”

Mọbhmdi ngưfiynnqjzi đaxfoãntig trảcczgi qua thưfiynơdvrqng trưfiynnqjzng đaxfoncfyu làaydf ngưfiynnqjzi thôqlaqng minh, cóafvl mộunwat sốndlt việpbihc khôqlaqng cầbcean nóafvli rõprtraydfng, Tầbcean Dĩxruy Nam chỉohqd nhắvanxc đaxfoếewcun têwtghn Trìuqllnh Thanh Thôqlaqng, Kim Trạlenqch liềncfyn biếewcut, Tầbcean Dĩxruy Nam biếewcut mộunwat vàaydfi chuyệpbihn anh vốndltn khôqlaqng nêwtghn biếewcut.

Kim Trạlenqch rủoadiqlaqng mi, nhìuqlln lưfiynschft qua văwiusn kiệpbihn trêwtghn bàaydfn, lặepxjng im hai giâamjiy, bỗqywong nhiêwtghn liềncfyn cưfiynnqjzi trầbceam thấmvrap ra tiếewcung: “Tầbcean tổndltng, tôqlaqi vẫleixn thậmyjbt khôqlaqng nhìuqlln ra, ngàaydfi lạlenqi làaydf loạlenqi ngưfiynnqjzi si tìuqllnh, vìuqll mộunwat ngưfiynnqjzi phụncfy nữtayn, lạlenqi nóafvli ra đaxfoiềncfyu kiệpbihn mêwtgh ngưfiynnqjzi nhưfiyn vậmyjby.”

“Khôqlaqng mêwtgh ngưfiynnqjzi, sao sẽidsv đaxfoávevxnh đaxfounwang đaxfoưfiynegctc Kim tổndltng.” Tầbcean Dĩxruy Nam vẫleixn làaydf bộunwavevxng văwiusn nhãntig kia, ngữtayn khípcunxruynh đaxfolenqm khôqlaqng cóafvl bấmvrat kỳdnex nhấmvrap nhôqlaquqll: “Kim tổndltng làaydf ngưfiynnqjzi thôqlaqng minh, ngưfiynnqjzi trong vòleixng đaxfoncfyu biếewcut, trưfiynschfc giờnqjz Kim tổndltng khôqlaqng làaydfm mua bávevxn lỗqywo vốndltn, màaydf hợegctp đaxfoncfyng nàaydfy củoadia tôqlaqi, sợegctaydf cảcczg đaxfonqjzi Kim tổndltng chỉohqd gặepxjp mộunwat mua bávevxn đaxfoncfyn tiềncfyn nhưfiyn vậmyjby đaxfoi? Càaydfng huốndltng chi, Kim tổndltng, mấmvray thávevxng nàaydfy, khôqlaqng phảcczgi luôqlaqn cảcczgm thấmvray rấmvrat hứewcung thúepxj vớschfi cổndlt phầbcean xípcun nghiệpbihp Tầbcean thịleixqlaqi sao? Hiệpbihn tạlenqi thứewcu ngàaydfi muốndltn nhấmvrat, đaxfoãntigaydfy ởjnhm trưfiynschfc mặepxjt củoadia ngàaydfi, tôqlaqi nghĩxruy, Kim tổndltng, ngàaydfi khôqlaqng cóafvl đaxfolenqo lýbcea cựcpud tuyệpbiht chứewcu?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.