Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1077 : Kết cục (tam)

    trước sau   
Editor: May

Kim Trạmpdzch vừiegba đheioslzcnh lễyusw phédzfdp hỏtgaki thăijakm Tầkmldn Dĩxzrb Nam “Muốluxfn uốluxfng chúheiot gìhzvb khôfqtung”, Tầkmldn Dĩxzrb Nam lạmpdzi dẫzmnfn đheiokmldu nédzfdm túheioi văijakn kiệiptnn cầkmldm ởnvcj trong tay lêccahn trêccahn bàbfzcn tràbfzc: “Kim tổgrrcng, xin lỗbfzci, muộccahn nhưpfod vậvyocy mớcdedi tớcdedi quấevfzy rầkmldy ngàbfzci, chỉsbjgbfzc hiệiptnn tạmpdzi tôfqtui hy vọiegbng ngàbfzci rúheiot ra chúheiot thờdzfdi gian, xem xong phầkmldn văijakn kiệiptnn nàbfzcy.”

Kim Trạmpdzch bịslzc mộccaht loạmpdzt cửbfzc đheioccahng củpldya Tầkmldn Dĩxzrb Nam làbfzcm cho cópash chúheiot khôfqtung hiểafxru ra sao cảzhza, anh nhìhzvbn Tầkmldn Dĩxzrb Nam đheiohyckng ởnvcj cạmpdznh ghếzhza sofa, đheioámzfvnh giámzfv mộccaht lámzfvt, sau đheioópashskjong tay ra hiệiptnu “mờdzfdi ngồqtdpi” vớcdedi Tầkmldn Dĩxzrb Nam, tựxezdhzvbnh liềabkkn ngồqtdpi trưpfodcdedc ởnvcj trêccahn ghếzhza sofa, lấevfzy tậvyocp văijakn kiệiptnn trêccahn mặbfzct bàbfzcn, cởnvcji bỏtgakheioi, rúheiot giấevfzy bêccahn trong ra.

Tầkmldn Dĩxzrb Nam khôfqtung khámzfvch khílpij vớcdedi Kim Trạmpdzch, thoảzhzai mámzfvi hàbfzco phópashng ngồqtdpi ởnvcj trưpfodcdedc mặbfzct anh.

Trong phòevfzng rấevfzt an tĩxzrbnh, chỉsbjgpash tiếzhzang vang lúheioc Kim Trạmpdzch lậvyoct xem văijakn kiệiptnn thỉsbjgnh thoảzhzang truyềabkkn tớcdedi.

bfzcng xem, mi tâitlmm Kim Trạmpdzch nhăijakn càbfzcng chặbfzct, mãiegbi cho đheioếzhzan khi văijakn kiệiptnn lậvyoct xem đheioếzhzan cuốluxfi cùskjong, Tầkmldn Dĩxzrb Nam rúheiot mộccaht câitlmy búheiot từiegbheioi trong ra, đheioqltzy đheioếzhzan trưpfodcdedc mặbfzct Kim Trạmpdzch: “Nếzhzau nhưpfod Kim tổgrrcng khôfqtung cópash vấevfzn đheioabkkhzvb, cópash thểafxr trựxezdc tiếzhzap kýcwmlccahn, tôfqtui đheioãiegb an bàbfzci trợtwqrcwml gọiegbi luậvyoct sưpfod, đheioang chờdzfdnvcj đheiompdzi sảzhzanh khámzfvch sạmpdzn, chỉsbjg cầkmldn ngàbfzci kýcwmlccahn, tôfqtui liềabkkn lậvyocp tứhyckc cho luậvyoct sưpfodccahn lầkmldu, tớcdedi làbfzcm chứhyckng rõiptnbfzcng, sau đheioópash phầkmldn văijakn kiệiptnn nàbfzcy vềabkk mặbfzct phámzfvp luậvyoct, sẽevfzpash hiệiptnu lựxezdc ngay tạmpdzi chỗbfzc.”

Kim Trạmpdzch rủpldyfqtung mi, lạmpdzi qua loa lậvyoct văijakn kiệiptnn lầkmldn nữlmfda, sau đheioópashdzfdm văijakn kiệiptnn ởnvcj trêccahn bàbfzcn, rấevfzt cópashpfod thếzhza tựxezda vàbfzco trêccahn ghếzhza sofa, nhìhzvbn chằpldym chằpldym dung mạmpdzo ôfqtun nhuậvyocn tuấevfzn nhãiegb củpldya Tầkmldn Dĩxzrb Nam, quan sámzfvt tỉsbjg mỉsbjg mộccaht lámzfvt, liềabkkn cưpfoddzfdi nhẹskjo ra tiếzhzang: “Tầkmldn tổgrrcng, ngàbfzci xámzfvc đheioslzcnh đheiokmldu ópashc củpldya ngàbfzci, hiệiptnn tạmpdzi làbfzc tỉsbjgnh támzfvo sao?”

“Khôfqtung...” Kim Trạmpdzch khôfqtung đheiotwqri Tầkmldn Dĩxzrb Nam hồqtdpi đheioámzfvp, liềabkkn lạmpdzi tựxezd ýcwml mởnvcj miệiptnng: “... Tầkmldn tổgrrcng, tôfqtui cópash thểafxr hỏtgaki mộccaht câitlmu, hiệiptnn tạmpdzi rốluxft cuộccahc ngàbfzci đheioang diễyuswn cámzfvi tuồqtdpng gìhzvb khôfqtung? Hơnvcjn nửbfzca đheioêccahm chạmpdzy đheioếzhzan khámzfvch sạmpdzn tôfqtui ởnvcj, chỉsbjghzvb đheioưpfoda cho tôfqtui mấevfzy chụxyuxc triệiptnu tiềabkkn vốluxfn? Chuyệiptnn tốluxft nhưpfod vậvyocy, tôfqtui khôfqtung dámzfvm kýcwml, cho nêccahn Tầkmldn tổgrrcng... Ngàbfzci trưpfodcdedc nópashi đheioiềabkku kiệiptnn nàbfzcy ra đheioi, tôfqtui nghe thửbfzc mộccaht chúheiot, rồqtdpi mớcdedi suy xédzfdt tiếzhzap.”

Tầkmldn Dĩxzrb Nam giốluxfng nhưpfodbfzc đheioang chờdzfd Kim Trạmpdzch hỏtgaki câitlmu nópashi nàbfzcy, anh ta vừiegba dứhyckt lờdzfdi, anh liềabkkn tựxezd nhiêccahn thanh thảzhzan mởnvcj miệiptnng: “Trìhzvbnh Thanh Thôfqtung.”

Kim Trạmpdzch ngẩqltzn ngưpfoddzfdi, giốluxfng nhưpfod đheioccaht nhiêccahn khôfqtung phảzhzan ứhyckng kịslzcp, lặbfzcp lạmpdzi têccahn củpldya Trìhzvbnh Thanh Thôfqtung mộccaht lầkmldn: “Trìhzvbnh Thanh Thôfqtung?”

“Đyuswúheiong, làbfzc Trìhzvbnh Thanh Thôfqtung.” Khuôfqtun mặbfzct Tầkmldn Dĩxzrb Nam chắnrkac chắnrkan cho Kim Trạmpdzch đheioámzfvp ámzfvn khẳoelbng đheioslzcnh: “Đyuswiềabkku kiệiptnn củpldya tôfqtui, chỉsbjgpash ba chữlmfd kia, Trìhzvbnh Thanh Thôfqtung.”

Mọiegbi ngưpfoddzfdi đheioãiegb trảzhzai qua thưpfodơnvcjng trưpfoddzfdng đheioabkku làbfzc ngưpfoddzfdi thôfqtung minh, cópash mộccaht sốluxf việiptnc khôfqtung cầkmldn nópashi rõiptnbfzcng, Tầkmldn Dĩxzrb Nam chỉsbjg nhắnrkac đheioếzhzan têccahn Trìhzvbnh Thanh Thôfqtung, Kim Trạmpdzch liềabkkn biếzhzat, Tầkmldn Dĩxzrb Nam biếzhzat mộccaht vàbfzci chuyệiptnn anh vốluxfn khôfqtung nêccahn biếzhzat.

Kim Trạmpdzch rủpldyfqtung mi, nhìhzvbn lưpfodcdedt qua văijakn kiệiptnn trêccahn bàbfzcn, lặbfzcng im hai giâitlmy, bỗbfzcng nhiêccahn liềabkkn cưpfoddzfdi trầkmldm thấevfzp ra tiếzhzang: “Tầkmldn tổgrrcng, tôfqtui vẫzmnfn thậvyoct khôfqtung nhìhzvbn ra, ngàbfzci lạmpdzi làbfzc loạmpdzi ngưpfoddzfdi si tìhzvbnh, vìhzvb mộccaht ngưpfoddzfdi phụxyux nữlmfd, lạmpdzi nópashi ra đheioiềabkku kiệiptnn mêccah ngưpfoddzfdi nhưpfod vậvyocy.”

“Khôfqtung mêccah ngưpfoddzfdi, sao sẽevfz đheioámzfvnh đheioccahng đheioưpfodtwqrc Kim tổgrrcng.” Tầkmldn Dĩxzrb Nam vẫzmnfn làbfzc bộccahmzfvng văijakn nhãiegb kia, ngữlmfd khílpijxzrbnh đheiompdzm khôfqtung cópash bấevfzt kỳhbgt nhấevfzp nhôfqtuhzvb: “Kim tổgrrcng làbfzc ngưpfoddzfdi thôfqtung minh, ngưpfoddzfdi trong vòevfzng đheioabkku biếzhzat, trưpfodcdedc giờdzfd Kim tổgrrcng khôfqtung làbfzcm mua bámzfvn lỗbfzc vốluxfn, màbfzc hợtwqrp đheioqtdpng nàbfzcy củpldya tôfqtui, sợtwqrbfzc cảzhza đheiodzfdi Kim tổgrrcng chỉsbjg gặbfzcp mộccaht mua bámzfvn đheioabkkn tiềabkkn nhưpfod vậvyocy đheioi? Càbfzcng huốluxfng chi, Kim tổgrrcng, mấevfzy thámzfvng nàbfzcy, khôfqtung phảzhzai luôfqtun cảzhzam thấevfzy rấevfzt hứhyckng thúheio vớcdedi cổgrrc phầkmldn xílpij nghiệiptnp Tầkmldn thịslzcfqtui sao? Hiệiptnn tạmpdzi thứhyck ngàbfzci muốluxfn nhấevfzt, đheioãiegbbfzcy ởnvcj trưpfodcdedc mặbfzct củpldya ngàbfzci, tôfqtui nghĩxzrb, Kim tổgrrcng, ngàbfzci khôfqtung cópash đheiompdzo lýcwml cựxezd tuyệiptnt chứhyck?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.