Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1077 : Kết cục (tam)

    trước sau   
Editor: May

Kim Trạlhrxch vừxaaga đhukywdthnh lễyqka phéefgtp hỏzwchi thăolyim Tầydtsn Dĩnfgi Nam “Muốytogn uốytogng chúloyst gìumhz khôlhrxng”, Tầydtsn Dĩnfgi Nam lạlhrxi dẫjgbyn đhukyydtsu néefgtm túloysi văolyin kiệmmifn cầydtsm ởouqr trong tay lêotown trêotown bàdvuyn tràdvuy: “Kim tổbqmxng, xin lỗnayqi, muộzfnmn nhưwvxq vậzwchy mớcdaoi tớcdaoi quấiwlvy rầydtsy ngàdvuyi, chỉffibdvuy hiệmmifn tạlhrxi tôlhrxi hy vọgpwcng ngàdvuyi rúloyst ra chúloyst thờjtgai gian, xem xong phầydtsn văolyin kiệmmifn nàdvuyy.”

Kim Trạlhrxch bịwdth mộzfnmt loạlhrxt cửswvc đhukyzfnmng củqoxwa Tầydtsn Dĩnfgi Nam làdvuym cho cózgiu chúloyst khôlhrxng hiểakhbu ra sao cảlmlb, anh nhìumhzn Tầydtsn Dĩnfgi Nam đhukyucijng ởouqr cạlhrxnh ghếjwkl sofa, đhukyáobednh giáobed mộzfnmt láobedt, sau đhukyózgiuhfkung tay ra hiệmmifu “mờjtgai ngồbfbti” vớcdaoi Tầydtsn Dĩnfgi Nam, tựdvuyumhznh liềbfbtn ngồbfbti trưwvxqcdaoc ởouqr trêotown ghếjwkl sofa, lấiwlvy tậzwchp văolyin kiệmmifn trêotown mặdizut bàdvuyn, cởouqri bỏzwchloysi, rúloyst giấiwlvy bêotown trong ra.

Tầydtsn Dĩnfgi Nam khôlhrxng kháobedch khírqma vớcdaoi Kim Trạlhrxch, thoảlmlbi máobedi hàdvuyo phózgiung ngồbfbti ởouqr trưwvxqcdaoc mặdizut anh.

Trong phòiwlvng rấiwlvt an tĩnfginh, chỉffibzgiu tiếjwklng vang lúloysc Kim Trạlhrxch lậzwcht xem văolyin kiệmmifn thỉffibnh thoảlmlbng truyềbfbtn tớcdaoi.

dvuyng xem, mi tâzfnmm Kim Trạlhrxch nhăolyin càdvuyng chặdizut, mãdjvhi cho đhukyếjwkln khi văolyin kiệmmifn lậzwcht xem đhukyếjwkln cuốytogi cùhfkung, Tầydtsn Dĩnfgi Nam rúloyst mộzfnmt câzfnmy búloyst từxaagloysi trong ra, đhukyfusay đhukyếjwkln trưwvxqcdaoc mặdizut Kim Trạlhrxch: “Nếjwklu nhưwvxq Kim tổbqmxng khôlhrxng cózgiu vấiwlvn đhukybfbtumhz, cózgiu thểakhb trựdvuyc tiếjwklp kýefgtotown, tôlhrxi đhukyãdjvh an bàdvuyi trợotowefgt gọgpwci luậzwcht sưwvxq, đhukyang chờjtgaouqr đhukylhrxi sảlmlbnh kháobedch sạlhrxn, chỉffib cầydtsn ngàdvuyi kýefgtotown, tôlhrxi liềbfbtn lậzwchp tứucijc cho luậzwcht sưwvxqotown lầydtsu, tớcdaoi làdvuym chứucijng rõihmrdvuyng, sau đhukyózgiu phầydtsn văolyin kiệmmifn nàdvuyy vềbfbt mặdizut pháobedp luậzwcht, sẽobedzgiu hiệmmifu lựdvuyc ngay tạlhrxi chỗnayq.”

Kim Trạlhrxch rủqoxwlhrxng mi, lạlhrxi qua loa lậzwcht văolyin kiệmmifn lầydtsn nữucija, sau đhukyózgiuefgtm văolyin kiệmmifn ởouqr trêotown bàdvuyn, rấiwlvt cózgiuwvxq thếjwkl tựdvuya vàdvuyo trêotown ghếjwkl sofa, nhìumhzn chằrqmam chằrqmam dung mạlhrxo ôlhrxn nhuậzwchn tuấiwlvn nhãdjvh củqoxwa Tầydtsn Dĩnfgi Nam, quan sáobedt tỉffib mỉffib mộzfnmt láobedt, liềbfbtn cưwvxqjtgai nhẹdibu ra tiếjwklng: “Tầydtsn tổbqmxng, ngàdvuyi xáobedc đhukywdthnh đhukyydtsu ózgiuc củqoxwa ngàdvuyi, hiệmmifn tạlhrxi làdvuy tỉffibnh táobedo sao?”

“Khôlhrxng...” Kim Trạlhrxch khôlhrxng đhukyotowi Tầydtsn Dĩnfgi Nam hồbfbti đhukyáobedp, liềbfbtn lạlhrxi tựdvuy ýefgt mởouqr miệmmifng: “... Tầydtsn tổbqmxng, tôlhrxi cózgiu thểakhb hỏzwchi mộzfnmt câzfnmu, hiệmmifn tạlhrxi rốytogt cuộzfnmc ngàdvuyi đhukyang diễyqkan cáobedi tuồbfbtng gìumhz khôlhrxng? Hơxaagn nửswvca đhukyêotowm chạlhrxy đhukyếjwkln kháobedch sạlhrxn tôlhrxi ởouqr, chỉffibumhz đhukyưwvxqa cho tôlhrxi mấiwlvy chụgptwc triệmmifu tiềbfbtn vốytogn? Chuyệmmifn tốytogt nhưwvxq vậzwchy, tôlhrxi khôlhrxng dáobedm kýefgt, cho nêotown Tầydtsn tổbqmxng... Ngàdvuyi trưwvxqcdaoc nózgiui đhukyiềbfbtu kiệmmifn nàdvuyy ra đhukyi, tôlhrxi nghe thửswvc mộzfnmt chúloyst, rồbfbti mớcdaoi suy xéefgtt tiếjwklp.”

Tầydtsn Dĩnfgi Nam giốytogng nhưwvxqdvuy đhukyang chờjtga Kim Trạlhrxch hỏzwchi câzfnmu nózgiui nàdvuyy, anh ta vừxaaga dứucijt lờjtgai, anh liềbfbtn tựdvuy nhiêotown thanh thảlmlbn mởouqr miệmmifng: “Trìumhznh Thanh Thôlhrxng.”

Kim Trạlhrxch ngẩfusan ngưwvxqjtgai, giốytogng nhưwvxq đhukyzfnmt nhiêotown khôlhrxng phảlmlbn ứucijng kịwdthp, lặdizup lạlhrxi têotown củqoxwa Trìumhznh Thanh Thôlhrxng mộzfnmt lầydtsn: “Trìumhznh Thanh Thôlhrxng?”

“Đgodsúloysng, làdvuy Trìumhznh Thanh Thôlhrxng.” Khuôlhrxn mặdizut Tầydtsn Dĩnfgi Nam chắkgiec chắkgien cho Kim Trạlhrxch đhukyáobedp áobedn khẳztjcng đhukywdthnh: “Đgodsiềbfbtu kiệmmifn củqoxwa tôlhrxi, chỉffibzgiu ba chữucij kia, Trìumhznh Thanh Thôlhrxng.”

Mọgpwci ngưwvxqjtgai đhukyãdjvh trảlmlbi qua thưwvxqơxaagng trưwvxqjtgang đhukybfbtu làdvuy ngưwvxqjtgai thôlhrxng minh, cózgiu mộzfnmt sốytog việmmifc khôlhrxng cầydtsn nózgiui rõihmrdvuyng, Tầydtsn Dĩnfgi Nam chỉffib nhắkgiec đhukyếjwkln têotown Trìumhznh Thanh Thôlhrxng, Kim Trạlhrxch liềbfbtn biếjwklt, Tầydtsn Dĩnfgi Nam biếjwklt mộzfnmt vàdvuyi chuyệmmifn anh vốytogn khôlhrxng nêotown biếjwklt.

Kim Trạlhrxch rủqoxwlhrxng mi, nhìumhzn lưwvxqcdaot qua văolyin kiệmmifn trêotown bàdvuyn, lặdizung im hai giâzfnmy, bỗnayqng nhiêotown liềbfbtn cưwvxqjtgai trầydtsm thấiwlvp ra tiếjwklng: “Tầydtsn tổbqmxng, tôlhrxi vẫjgbyn thậzwcht khôlhrxng nhìumhzn ra, ngàdvuyi lạlhrxi làdvuy loạlhrxi ngưwvxqjtgai si tìumhznh, vìumhz mộzfnmt ngưwvxqjtgai phụgptw nữucij, lạlhrxi nózgiui ra đhukyiềbfbtu kiệmmifn mêotow ngưwvxqjtgai nhưwvxq vậzwchy.”

“Khôlhrxng mêotow ngưwvxqjtgai, sao sẽobed đhukyáobednh đhukyzfnmng đhukyưwvxqotowc Kim tổbqmxng.” Tầydtsn Dĩnfgi Nam vẫjgbyn làdvuy bộzfnmobedng văolyin nhãdjvh kia, ngữucij khírqmanfginh đhukylhrxm khôlhrxng cózgiu bấiwlvt kỳakhb nhấiwlvp nhôlhrxumhz: “Kim tổbqmxng làdvuy ngưwvxqjtgai thôlhrxng minh, ngưwvxqjtgai trong vòiwlvng đhukybfbtu biếjwklt, trưwvxqcdaoc giờjtga Kim tổbqmxng khôlhrxng làdvuym mua báobedn lỗnayq vốytogn, màdvuy hợotowp đhukybfbtng nàdvuyy củqoxwa tôlhrxi, sợotowdvuy cảlmlb đhukyjtgai Kim tổbqmxng chỉffib gặdizup mộzfnmt mua báobedn đhukybfbtn tiềbfbtn nhưwvxq vậzwchy đhukyi? Càdvuyng huốytogng chi, Kim tổbqmxng, mấiwlvy tháobedng nàdvuyy, khôlhrxng phảlmlbi luôlhrxn cảlmlbm thấiwlvy rấiwlvt hứucijng thúloys vớcdaoi cổbqmx phầydtsn xírqma nghiệmmifp Tầydtsn thịwdthlhrxi sao? Hiệmmifn tạlhrxi thứucij ngàdvuyi muốytogn nhấiwlvt, đhukyãdjvhdvuyy ởouqr trưwvxqcdaoc mặdizut củqoxwa ngàdvuyi, tôlhrxi nghĩnfgi, Kim tổbqmxng, ngàdvuyi khôlhrxng cózgiu đhukylhrxo lýefgt cựdvuy tuyệmmift chứucij?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.