Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1047 : Anh lại nhớ đến em (ngũ)

    trước sau   
Editor: May

Tốhkvii hôdlmfm qua anh mệorjpt chếwgart, tắbjbvm rửkryka xong, giốhkving nhưgnkz hiệorjpn tạdflzi, tóentyc ưgnkzqqgzt sũvvying, nằdlmfm xuốhkving liềasqen ngủfxui.

dlmf cầyqpcm lấjplky máuuesy sấjplky, chạdflzy đfxuiếwgarn bêohwqn giưgnkzqmkqng, sấjplky tóentyc cho anh.

dqchwtvrng hôdlmfm nay sảfdhin phẩnsfwm củfxuia anh suôdlmfn sẻndlyohwqn dâdnkxy chuyềasqen, anh nêohwqn phảfdhii rấjplkt vui vẻndly, nhưgnkzng anh pháuuest hiệorjpn, đfxuiêohwqm nay tâdnkxm tìfdhinh củfxuia mìfdhinh hỏuuesng bénsfwt nhấjplkt trong vòjdadng mộyqpct năovowm qua.

Tầyqpcn Dĩyrhn Nam khôdlmfng biếwgart rốhkvit cuộyqpcc mìfdhinh đfxuiang khóenty chịdlmfu cáuuesi gìfdhi, sấjplky khôdlmfentyc lung tung, nénsfwm mạdflznh máuuesy sấjplky ởljpg trêohwqn bàwtvrn trang đfxuiiểmcpum, đfxuii vềasqe phímojka ménsfwp giưgnkzqmkqng.

Đdjuji hai bưgnkzqqgzc, anh giốhkving nhưgnkzwtvr nghĩyrhn đfxuiếwgarn cáuuesi gìfdhi, quay đfxuiyqpcu mộyqpct chúaegbt, mơviax hồutya giốhkving nhưgnkz nhìfdhin thấjplky bộyqpcuuesng Trìfdhinh Thanh Thôdlmfng tắbjbvm rửkryka xong đfxuii ra, đfxuifwcung ởljpg trêohwqn chỗmyoq anh vừechla mớqqgzi đfxuifwcung, cúaegbi ngưgnkzqmkqi, cầyqpcm lấjplky máuuesy sấjplky sấjplky tóentyc.




Tầyqpcn Dĩyrhn Nam thởljpg mạdflznh ra mộyqpct hơviaxi, dùovowng sứfwcuc vénsfwn chăovown nằdlmfm lêohwqn giưgnkzqmkqng, nhắbjbvm mắbjbvt lạdflzi, đfxuii ngủfxui.

Nhưgnkzng trong đfxuiyqpcu óentyc anh hiệorjpn ra lạdflzi làwtvrfdhinh ảfdhinh anh vàwtvr Trìfdhinh Thanh Thôdlmfng ởljpg trêohwqn chiếwgarc giưgnkzqmkqng lớqqgzn nàwtvry, tậjvgdn sứfwcuc triềasqen miêohwqn.

Bộyqpc dạdflzng côdlmf cắbjbvn môdlmfi dưgnkzqqgzi, nhịdlmfn đfxuiau; bộyqpc dạdflzng côdlmf bởljpgi vìfdhi nụasqedlmfn củfxuia anh, khẩnsfwn trưgnkzơviaxng đfxuiếwgarn lôdlmfng mi run rẩnsfwy; bộyqpc dạdflzng côdlmf trầyqpcm luâdnkxn ởljpggnkzqqgzi thâdnkxn thểmcpu củfxuia anh, thìfdhi thàwtvro gọcwlli Dĩyrhn Nam...

Tầyqpcn Dĩyrhn Nam trởljpgfdhinh rấjplkt lớqqgzn, cầyqpcm lấjplky gốhkvii đfxuièdnkxohwqn trêohwqn đfxuiyqpcu mìfdhinh.

Anh cựiogsc lựiogsc muốhkvin xua đfxuiuổgnkzi Trìfdhinh Thanh Thôdlmfng ra khỏuuesi đfxuiyqpcu óentyc, nhưgnkzng anh lạdflzi liêohwqn tụasqec nghĩyrhn đfxuiếwgarn côdlmf, khôdlmfng biếwgart quấjplkn quýbjbvt giãrueey giụasqea nhưgnkz vậjvgdy bao nhiêohwqu lầyqpcn, cuốhkvii cùovowng Tầyqpcn Dĩyrhn Nam rơviaxi vàwtvro trong giấjplkc mộyqpcng.

Tầyqpcn Dĩyrhn Nam đfxuiang ngủfxui, bêohwqn tai bỗmyoqng nhiêohwqn liềasqen vang lêohwqn tiếwgarng khóentyc củfxuia Trìfdhinh Thanh Thôdlmfng.

“Thựiogsc xin lỗmyoqi... Thựiogsc xin lỗmyoqi... Thậjvgdt rấjplkt xin lỗmyoqi, Dĩyrhn Nam...”

“... Em biếwgart, anh khôdlmfng thímojkch em... Em cũvvying biếwgart, lúaegbc trưgnkzqqgzc anh đfxuihkvii tốhkvit vớqqgzi em, chỉechlwtvrfdhi trảfdhi thùovow em...”

“... Em càwtvrng biếwgart đfxuiưgnkzyjqpc, anh thậjvgdt sựiogs cháuuesn ghénsfwt em... Chẳudbpng qua em khôdlmfng tráuuesch anh, bởljpgi vìfdhi, mớqqgzi bắbjbvt đfxuiyqpcu làwtvr em khôdlmfng đfxuiúaegbng... Cũvvying bởljpgi vìfdhi... Em thímojkch anh...”

“... Dĩyrhn Nam, anh biếwgart khôdlmfng? Em thậjvgdt rấjplkt muốhkvin hỏuuesi anh mộyqpct câdnkxu, anh cóenty thểmcpu tha thứfwcu cho em khôdlmfng?”

“Anh cóenty thểmcpu tha thứfwcu cho em khôdlmfng?”

Đdjujyqpcu Tầyqpcn Dĩyrhn Nam chấjplkn đfxuiyqpcng đfxuiasotc biệorjpt lợyjqpi hạdflzi, trong miệorjpng anh trầyqpcm thấjplkp gọcwlli têohwqn củfxuia Trìfdhinh Thanh Thôdlmfng: “Thanh Thôdlmfng, Thanh Thôdlmfng...”

“Anh cóenty thểmcpu tha thứfwcu cho em khôdlmfng?”

ohwqn tai anh vẫcwlln vâdnkxy quanh nhữkyukng lờqmkqi nàwtvry củfxuia côdlmf, anh cảfdhim giáuuesc đfxuiưgnkzyjqpc trêohwqn mặasott mìfdhinh rấjplkt ưgnkzqqgzt, giốhkving nhưgnkzwtvrgnkzqqgzc mắbjbvt củfxuia côdlmf nệorjpn xuốhkving, anh đfxuiyqpct nhiêohwqn liềasqen đfxuiưgnkza ra tay, sờqmkq mặasott, rấjplkt khôdlmfuueso, anh nhăovown mi tâdnkxm mộyqpct chúaegbt, lạdflzi nghe thấjplky mộyqpct tiếwgarng: “Anh cóenty thểmcpu tha thứfwcu cho em khôdlmfng?”

Sau đfxuióenty anh ởljpg trong giấjplkc mộyqpcng, nhìfdhin thấjplky mặasott côdlmf mỉechlm cưgnkzqmkqi, nhưgnkzng đfxuiáuuesy mắbjbvt lạdflzi hàwtvrm chứfwcua bi thưgnkzơviaxng.

Thầyqpcn tìfdhinh kia, cựiogsc kỳenty giốhkving nhưgnkz tuyệorjpt vọcwllng.

Sau đfxuióenty nữkyuka, côdlmf bắbjbvt đfxuiyqpcu trởljpgohwqn hưgnkzfdhio ởljpg trong giấjplkc mộyqpcng củfxuia anh.

Thẳudbpng đfxuiếwgarn khi côdlmf sắbjbvp hóentya thàwtvrnh mộyqpct luồutyang khóentyi, biếwgarn mấjplkt khôdlmfng còjdadn tăovowm hơviaxi, Tầyqpcn Dĩyrhn Nam bỗmyoqng nhiêohwqn liềasqen lớqqgzn tiếwgarng gọcwlli mộyqpct câdnkxu “Thanh Thôdlmfng”, sau đfxuióenty cảfdhi ngưgnkzqmkqi đfxuiyqpct nhiêohwqn ngồutyai dậjvgdy từechl trêohwqn giưgnkzqmkqng.

Tầyqpcn Dĩyrhn Nam thơviax̉ hổgnkzn hểmcpun, qua mộyqpct hồutyai lâdnkxu, anh mớqqgzi ýbjbv thứfwcuc đfxuiưgnkzyjqpc mìfdhinh đfxuiang mơviax thấjplky gìfdhi.

viaxi thởljpg anh khôdlmfng ổgnkzn đfxuidlmfnh, ngẩnsfwng đfxuiyqpcu, quan sáuuest phòjdadng ngủfxui quen thuộyqpcc củfxuia mìfdhinh mộyqpct vòjdadng, sau đfxuióenty liềasqen toàwtvrn thâdnkxn hưgnkz thoáuuest dựiogsa vàwtvro ởljpg trêohwqn đfxuiyqpcu giưgnkzqmkqng.

Anh đfxuiâdnkxy làwtvr thếwgarwtvro?

Vừechla vềasqe tớqqgzi nhàwtvr, liềasqen khôdlmfng ngừechlng nghĩyrhn đfxuiếwgarn côdlmf, ngay cảfdhi trong giấjplkc mộyqpcng, cũvvying vẫcwlln làwtvrdlmf, quảfdhi thựiogsc làwtvr muốhkvin đfxuiohwqn...

Tầyqpcn Dĩyrhn Nam buồutyan bựiogsc vénsfwn chăovown lêohwqn, xuốhkving giưgnkzqmkqng, tìfdhim mộyqpct hộyqpcp thuốhkvic láuuesljpg trêohwqn bàwtvrn tràwtvr, rúaegbt mộyqpct đfxuiiếwgaru ra, châdnkxm, chỉechl vừechla húaegbt mộyqpct ngụasqem, anh liềasqen cáuuesch sưgnkzơviaxng khóentyi lưgnkzyjqpn lờqmkq, nhìfdhin trêohwqn ghếwgar sofa, sữkyukng sờqmkq thấjplkt thầyqpcn đfxuii.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.