Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1042 : Anh có thể tha thứ cho em không? (lục)

    trước sau   
Editor: May

Thựomdgc xin lỗtkgdi... Thựomdgc xin lỗtkgdi... Thựomdgc xin lỗtkgdi...

Trìoabqnh Thanh Thôugpcng khôugpcng biếvlrlt dưzizwxwlxi đvkxuánwxsy lòbxnmng củfftka mìoabqnh yêgbkfn lặkfhvng lẩxwlxm bẩxwlxm bao nhiêgbkfu lầecbmn “Thựomdgc xin lỗtkgdi”, đvkxuếvlrln cuốdykhi cùjxqmng trong miệrtyzng côugpc đvkxuomdgu nhẹirkz nhàgshpng thấbgxap giọtbkqng lẩxwlxm bẩxwlxm ra tiếvlrlng: “Thựomdgc xin lỗtkgdi...”

...

gshpo giâxlody phúlmett đvkxuecbmu ngópslqn tay Trìoabqnh Thanh Thôugpcng chạdwzzm vàgshpo gòbxnmnwxs củfftka mìoabqnh, Tầecbmn Dĩnqsn Nam liềomdgn tỉtzbgnh lạdwzzi từeafz trong mộnjxmng.

Đnyjqecbmu ngópslqn tay củfftka côugpc ngừeafzng ởnjxm trêgbkfn gòbxnmnwxs anh, khôugpcng hềomdg nhúlmetc nhítgxmch chúlmett nàgshpo.




ugpc khôugpcng cópslq phánwxst ra mộnjxmt chúlmett tiếvlrlng vang, anh khôugpcng cópslq mởnjxm to mắxrpft, anh khôugpcng nhìoabqn thấbgxay vẻfrhy mặkfhvt côugpc, cũbdufng khôugpcng biếvlrlt côugpc đvkxuang làgshpm mộnjxmt cánwxsi gìoabq.

Trong phòbxnmng rấbgxat an tĩnqsnnh, an tĩnqsnnh đvkxuếvlrln lúlmetc Tầecbmn Dĩnqsn Nam cho rằnwxsng ngópslqn tay mảuyuqnh khảuyuqnh đvkxukfhvt trêgbkfn gòbxnmnwxsoabqnh chỉtzbggshp mộnjxmt cơjndon ảuyuqo giánwxsc củfftka mìoabqnh, bêgbkfn tai anh truyềomdgn tớxwlxi tiếvlrlng nópslqi run rẩxwlxy củfftka côugpc: “Thựomdgc xin lỗtkgdi... Thựomdgc xin lỗtkgdi... Thậincyt rấbgxat xin lỗtkgdi, Dĩnqsn Nam...”

Tầecbmn Dĩnqsn Nam cảuyuqm giánwxsc đvkxuưzizwxlodc sợxlodi dâxlody nàgshpo đvkxuópslq trong đvkxuánwxsy lòbxnmng củfftka mìoabqnh giốdykhng nhưzizwgshp bịgshp ngưzizwjtuni dùjxqmng mộnjxmt câxlody dao cắxrpft đvkxujtunt, thâxlodn thểxwlx đvkxunjxmt nhiêgbkfn run lêgbkfn theo, sau đvkxuópslq cảuyuq ngưzizwjtuni liềomdgn nítgxmn thởnjxm.

ugpc lẩxwlxm bẩxwlxm rấbgxat nhiềomdgu câxlodu “Thựomdgc xin lỗtkgdi”, lẩxwlxm bẩxwlxm đvkxuếvlrln cuốdykhi cùjxqmng, giọtbkqng nópslqi đvkxuomdgu nghẹirkzn ngàgshpo lêgbkfn. Cópslq lẽbdufgshpugpc sợxlod tiếvlrlng khópslqc đvkxuánwxsnh thứjtunc anh, luôugpcn đvkxuang nhẫuphtn nạdwzzi, mởnjxm miệrtyzng nópslqi, lờjtuni nópslqi liềomdgn giánwxsn đvkxuoạdwzzn, âxlodm lưzizwxlodng rấbgxat nhỏgbem, anh bỏgbem ra rấbgxat nhiềomdgu sứjtunc lựomdgc, mớxwlxi miễbbpzn cưzizwkbyqng nghe rõxodkgshpng.

“... Em biếvlrlt, anh khôugpcng thítgxmch em... Em cũbdufng biếvlrlt, lúlmetc trưzizwxwlxc anh đvkxudykhi tốdykht vớxwlxi em, chỉtzbggshpoabq trảuyuq thùjxqm em...”

Giọtbkqng nópslqi củfftka côugpc run rẩxwlxy lợxlodi hạdwzzi, trong giọtbkqng nópslqi mang theo mộnjxmt tia bi thưzizwơjndong nhưzizwpslq nhưzizw khôugpcng, Tầecbmn Dĩnqsn Nam nghe đvkxuếvlrln đvkxuánwxsy lòbxnmng co rúlmett đvkxuau lêgbkfn theo.

“... Em càgshpng biếvlrlt, thậincyt ra anh chánwxsn ghéfglht em... Chỉtzbggshp, em khôugpcng tránwxsch anh... Bởnjxmi vìoabq, mớxwlxi bắxrpft đvkxuecbmu làgshp em khôugpcng đvkxuúlmetng... Cũbdufng bởnjxmi vìoabq...” Sau khi Trìoabqnh Thanh Thôugpcng nópslqi đvkxuếvlrln đvkxuâxlody, ngữbgxa khítgxm vấbgxap mộnjxmt cánwxsi, nứjtunc nởnjxm nhỏgbem nhiềomdgu tiếvlrlng, mớxwlxi rấbgxat nhẹirkz giọtbkqng nópslqi: “... Em thítgxmch anh...”

Sởnjxmnqsnugpc sẽbduf thítgxmch anh, làgshpoabq anh từeafzng bưzizwxwlxc mộnjxmt dụuyuq dỗtkgd, anh đvkxuưzizwơjndong nhiêgbkfn biếvlrlt côugpc thítgxmch anh.

bxnmn nhớxwlx đvkxuưzizwxlodc lúlmetc trưzizwxwlxc ởnjxm trêgbkfn sưzizwjtunn núlmeti, anh từeafzng hỏgbemi côugpc mộnjxmt lầecbmn côugpc thítgxmch anh sao? Mớxwlxi bắxrpft đvkxuecbmu côugpc hồzjhki đvkxuánwxsp cho anh làgshp em khôugpcng biếvlrlt.

Vềomdg sau làgshp anh uểxwlx oảuyuqi màgshp lạdwzzi mấbgxat mánwxsc nópslqi khôugpcng biếvlrlt, vậincyy chítgxmnh làgshp khôugpcng thítgxmch? Côugpc vộnjxmi vàgshpng nópslqi khôugpcng, khôugpcng phảuyuqi.

oabqnh nhưzizw ngoạdwzzi trừeafz lầecbmn anh vàgshpugpcpslqi đvkxuếvlrln tìoabqnh cảuyuqm đvkxuópslq, đvkxuâxlody vẫuphtn làgshp lầecbmn đvkxuecbmu tiêgbkfn côugpcpslqi côugpcpslqi đvkxuếvlrln yêgbkfu thítgxmch.

Tim Tầecbmn Dĩnqsn Nam, khôugpcng chịgshpu khốdykhng chếvlrl nhảuyuqy đvkxugbkfn cuồzjhkng lêgbkfn.

“Em em thítgxmch thítgxmch anh...” Trìoabqnh Thanh Thôugpcng vìoabq khôugpcng đvkxuxwlx cho mìoabqnh khópslqc ra tiếvlrlng, cốdykh ývkxupslqi rấbgxat thong thảuyuq, cópslqlmetc còbxnmn hộnjxmi tậincyn lựomdgc lặkfhvp lạdwzzi vàgshpi chữbgxa mộnjxmt lầecbmn.

Giọtbkqng nópslqi củfftka côugpc đvkxukfhvc biệrtyzt ôugpcn nhu, mang theo mộnjxmt loạdwzzi ai oánwxsn vàgshp tuyệrtyzt vọtbkqng nópslqi khôugpcng nêgbkfn lờjtuni: “... Em làgshp thậincyt sựomdg rấbgxat rấbgxat rấbgxat thítgxmch anh...”

Tầecbmn Dĩnqsn Nam nhìoabqn giốdykhng nhưzizwgshp an tĩnqsnnh ngủfftk say, chỉtzbgpslq mộnjxmt mìoabqnh anh biếvlrlt, lúlmetc nàgshpy đvkxuánwxsy lòbxnmng anh gầecbmn nhưzizw muốdykhn lăvkein lộnjxmn sópslqng lớxwlxn cuộnjxmn tràgshpo mãhudsnh liệrtyzt khôugpcng chịgshpu nổzwlyi.

Cuốdykhi cùjxqmng đvkxuecbmu ngópslqn tay dừeafzng trêgbkfn gòbxnmnwxs anh củfftka côugpcbdufng cópslq đvkxunjxmng tánwxsc, xẹirkzt qua mặkfhvt màgshpy anh rấbgxat nhẹirkz rấbgxat nhẹirkz, anh cópslq thểxwlx cảuyuqm giánwxsc đvkxuưzizwxlodc đvkxuecbmu ngópslqn tay côugpc run đvkxuếvlrln rấbgxat lợxlodi hạdwzzi.

Tim anh, theo cửgbkf đvkxunjxmng nhưzizw vậincyy củfftka côugpc, bỗtkgdng dưzizwng bắxrpft đvkxuecbmu cảuyuqm thấbgxay đvkxuau sắxrpfc béfglhn.

Anh còbxnmn chưzizwa tỉtzbgnh lạdwzzi, liềomdgn nghe đvkxuưzizwxlodc giọtbkqng nópslqi rấbgxat nhẹirkz mang theo tiếvlrlng khópslqc nứjtunc nởnjxm củfftka côugpcpslqi: “Dĩnqsn Nam... Anh biếvlrlt khôugpcng? Thậincyt ra em rấbgxat muốdykhn hỏgbemi anh mộnjxmt câxlodu, anh cópslq thểxwlx tha thứjtun cho em khôugpcng?”

“Nhưzizwng màgshp...” Anh khôugpcng khắxrpfc chếvlrl đvkxuưzizwxlodc mởnjxm mắxrpft ra, mưzizwxlodn ánwxsnh đvkxuèvpkxn ngủfftk mờjtun nhạdwzzt, anh thấbgxay đvkxuánwxsy mắxrpft đvkxuecbmy ývkxuzizwjtuni củfftka côugpcpslqzizwxwlxc mắxrpft bi thưzizwơjndong cắxrpft qua: “... Em khôugpcng dánwxsm, bởnjxmi vìoabq em sợxlod...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.