Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1042 : Anh có thể tha thứ cho em không? (lục)

    trước sau   
Editor: May

Thựnjhwc xin lỗmatki... Thựnjhwc xin lỗmatki... Thựnjhwc xin lỗmatki...

Trìpdionh Thanh Thôykcqng khôykcqng biếvumht dưqzttyzfei đkstfárimcy lòuqqxng củiebua mìpdionh yêdrtjn lặofxfng lẩclpgm bẩclpgm bao nhiêdrtju lầrteen “Thựnjhwc xin lỗmatki”, đkstfếvumhn cuốsziii cùttzfng trong miệimfgng côykcq đkstfywynu nhẹidys nhàckysng thấnehvp giọhqonng lẩclpgm bẩclpgm ra tiếvumhng: “Thựnjhwc xin lỗmatki...”

...

ckyso giâfhpgy phúeyeut đkstfrteeu ngóuqqxn tay Trìpdionh Thanh Thôykcqng chạhyhym vàckyso gòuqqxrimc củiebua mìpdionh, Tầrteen Dĩfciz Nam liềywynn tỉchxdnh lạhyhyi từkcbm trong mộrimcng.

Đoutsrteeu ngóuqqxn tay củiebua côykcq ngừkcbmng ởlsxx trêdrtjn gòuqqxrimc anh, khôykcqng hềywyn nhúeyeuc nhídrtjch chúeyeut nàckyso.




ykcq khôykcqng cóuqqx phárimct ra mộrimct chúeyeut tiếvumhng vang, anh khôykcqng cóuqqx mởlsxx to mắmuukt, anh khôykcqng nhìpdion thấnehvy vẻrvcc mặofxft côykcq, cũkcbmng khôykcqng biếvumht côykcq đkstfang làckysm mộrimct cárimci gìpdio.

Trong phòuqqxng rấnehvt an tĩfciznh, an tĩfciznh đkstfếvumhn lúeyeuc Tầrteen Dĩfciz Nam cho rằimfgng ngóuqqxn tay mảncpvnh khảncpvnh đkstfofxft trêdrtjn gòuqqxrimcpdionh chỉchxdckys mộrimct cơezbrn ảncpvo giárimcc củiebua mìpdionh, bêdrtjn tai anh truyềywynn tớyzfei tiếvumhng nóuqqxi run rẩclpgy củiebua côykcq: “Thựnjhwc xin lỗmatki... Thựnjhwc xin lỗmatki... Thậtqhct rấnehvt xin lỗmatki, Dĩfciz Nam...”

Tầrteen Dĩfciz Nam cảncpvm giárimcc đkstfưqzttmatkc sợmatki dâfhpgy nàckyso đkstfóuqqx trong đkstfárimcy lòuqqxng củiebua mìpdionh giốsziing nhưqzttckys bịvdhg ngưqztthyhyi dùttzfng mộrimct câfhpgy dao cắmuukt đkstfajyct, thâfhpgn thểczbo đkstfrimct nhiêdrtjn run lêdrtjn theo, sau đkstfóuqqx cảncpv ngưqztthyhyi liềywynn nídrtjn thởlsxx.

ykcq lẩclpgm bẩclpgm rấnehvt nhiềywynu câfhpgu “Thựnjhwc xin lỗmatki”, lẩclpgm bẩclpgm đkstfếvumhn cuốsziii cùttzfng, giọhqonng nóuqqxi đkstfywynu nghẹidysn ngàckyso lêdrtjn. Cóuqqx lẽwqokckysykcq sợmatk tiếvumhng khóuqqxc đkstfárimcnh thứajycc anh, luôykcqn đkstfang nhẫnjhwn nạhyhyi, mởlsxx miệimfgng nóuqqxi, lờhyhyi nóuqqxi liềywynn giárimcn đkstfoạhyhyn, âfhpgm lưqzttmatkng rấnehvt nhỏimfg, anh bỏimfg ra rấnehvt nhiềywynu sứajycc lựnjhwc, mớyzfei miễoutsn cưqzttwxmjng nghe rõofxfckysng.

“... Em biếvumht, anh khôykcqng thídrtjch em... Em cũkcbmng biếvumht, lúeyeuc trưqzttyzfec anh đkstfsziii tốsziit vớyzfei em, chỉchxdckyspdio trảncpv thùttzf em...”

Giọhqonng nóuqqxi củiebua côykcq run rẩclpgy lợmatki hạhyhyi, trong giọhqonng nóuqqxi mang theo mộrimct tia bi thưqzttơezbrng nhưqzttuqqx nhưqztt khôykcqng, Tầrteen Dĩfciz Nam nghe đkstfếvumhn đkstfárimcy lòuqqxng co rúeyeut đkstfau lêdrtjn theo.

“... Em càckysng biếvumht, thậtqhct ra anh chárimcn ghéltwvt em... Chỉchxdckys, em khôykcqng trárimcch anh... Bởlsxxi vìpdio, mớyzfei bắmuukt đkstfrteeu làckys em khôykcqng đkstfúeyeung... Cũkcbmng bởlsxxi vìpdio...” Sau khi Trìpdionh Thanh Thôykcqng nóuqqxi đkstfếvumhn đkstfâfhpgy, ngữijnl khídrtj vấnehvp mộrimct cárimci, nứajycc nởlsxx nhỏimfg nhiềywynu tiếvumhng, mớyzfei rấnehvt nhẹidys giọhqonng nóuqqxi: “... Em thídrtjch anh...”

Sởlsxxfcizykcq sẽwqok thídrtjch anh, làckyspdio anh từkcbmng bưqzttyzfec mộrimct dụjvnk dỗmatk, anh đkstfưqzttơezbrng nhiêdrtjn biếvumht côykcq thídrtjch anh.

uqqxn nhớyzfe đkstfưqzttmatkc lúeyeuc trưqzttyzfec ởlsxx trêdrtjn sưqztthyhyn núeyeui, anh từkcbmng hỏimfgi côykcq mộrimct lầrteen côykcq thídrtjch anh sao? Mớyzfei bắmuukt đkstfrteeu côykcq hồvzaki đkstfárimcp cho anh làckys em khôykcqng biếvumht.

Vềywyn sau làckys anh uểczbo oảncpvi màckys lạhyhyi mấnehvt márimcc nóuqqxi khôykcqng biếvumht, vậtqhcy chídrtjnh làckys khôykcqng thídrtjch? Côykcq vộrimci vàckysng nóuqqxi khôykcqng, khôykcqng phảncpvi.

pdionh nhưqztt ngoạhyhyi trừkcbm lầrteen anh vàckysykcquqqxi đkstfếvumhn tìpdionh cảncpvm đkstfóuqqx, đkstfâfhpgy vẫnjhwn làckys lầrteen đkstfrteeu tiêdrtjn côykcquqqxi côykcquqqxi đkstfếvumhn yêdrtju thídrtjch.

Tim Tầrteen Dĩfciz Nam, khôykcqng chịvdhgu khốsziing chếvumh nhảncpvy đkstfdrtjn cuồvzakng lêdrtjn.

“Em em thídrtjch thídrtjch anh...” Trìpdionh Thanh Thôykcqng vìpdio khôykcqng đkstfczbo cho mìpdionh khóuqqxc ra tiếvumhng, cốszii ýsziiuqqxi rấnehvt thong thảncpv, cóuqqxeyeuc còuqqxn hộrimci tậtqhcn lựnjhwc lặofxfp lạhyhyi vàckysi chữijnl mộrimct lầrteen.

Giọhqonng nóuqqxi củiebua côykcq đkstfofxfc biệimfgt ôykcqn nhu, mang theo mộrimct loạhyhyi ai oárimcn vàckys tuyệimfgt vọhqonng nóuqqxi khôykcqng nêdrtjn lờhyhyi: “... Em làckys thậtqhct sựnjhw rấnehvt rấnehvt rấnehvt thídrtjch anh...”

Tầrteen Dĩfciz Nam nhìpdion giốsziing nhưqzttckys an tĩfciznh ngủiebu say, chỉchxduqqx mộrimct mìpdionh anh biếvumht, lúeyeuc nàckysy đkstfárimcy lòuqqxng anh gầrteen nhưqztt muốsziin lăcacun lộrimcn sóuqqxng lớyzfen cuộrimcn tràckyso mãutfnnh liệimfgt khôykcqng chịvdhgu nổgssfi.

Cuốsziii cùttzfng đkstfrteeu ngóuqqxn tay dừkcbmng trêdrtjn gòuqqxrimc anh củiebua côykcqkcbmng cóuqqx đkstfrimcng tárimcc, xẹidyst qua mặofxft màckysy anh rấnehvt nhẹidys rấnehvt nhẹidys, anh cóuqqx thểczbo cảncpvm giárimcc đkstfưqzttmatkc đkstfrteeu ngóuqqxn tay côykcq run đkstfếvumhn rấnehvt lợmatki hạhyhyi.

Tim anh, theo cửhyyh đkstfrimcng nhưqztt vậtqhcy củiebua côykcq, bỗmatkng dưqzttng bắmuukt đkstfrteeu cảncpvm thấnehvy đkstfau sắmuukc béltwvn.

Anh còuqqxn chưqztta tỉchxdnh lạhyhyi, liềywynn nghe đkstfưqzttmatkc giọhqonng nóuqqxi rấnehvt nhẹidys mang theo tiếvumhng khóuqqxc nứajycc nởlsxx củiebua côykcquqqxi: “Dĩfciz Nam... Anh biếvumht khôykcqng? Thậtqhct ra em rấnehvt muốsziin hỏimfgi anh mộrimct câfhpgu, anh cóuqqx thểczbo tha thứajyc cho em khôykcqng?”

“Nhưqzttng màckys...” Anh khôykcqng khắmuukc chếvumh đkstfưqzttmatkc mởlsxx mắmuukt ra, mưqzttmatkn árimcnh đkstfèykcqn ngủiebu mờhyhy nhạhyhyt, anh thấnehvy đkstfárimcy mắmuukt đkstfrteey ýsziiqztthyhyi củiebua côykcquqqxqzttyzfec mắmuukt bi thưqzttơezbrng cắmuukt qua: “... Em khôykcqng dárimcm, bởlsxxi vìpdio em sợmatk...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.