Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1042 : Anh có thể tha thứ cho em không? (lục)

    trước sau   
Editor: May

Thựtiymc xin lỗjybti... Thựtiymc xin lỗjybti... Thựtiymc xin lỗjybti...

Trìuldonh Thanh Thômtssng khômtssng biếazbmt dưnrpvusngi đeowgázgtdy lòhwoong củlcvma mìuldonh yêhdosn lặykqrng lẩgqhym bẩgqhym bao nhiêhdosu lầmfsdn “Thựtiymc xin lỗjybti”, đeowgếazbmn cuốmtssi cùvupqng trong miệxjtkng cômtss đeowgbymku nhẹsrln nhàbwzcng thấdkltp giọhdosng lẩgqhym bẩgqhym ra tiếazbmng: “Thựtiymc xin lỗjybti...”

...

bwzco giânnkby phúeprmt đeowgmfsdu ngódfknn tay Trìuldonh Thanh Thômtssng chạeprmm vàbwzco gòhwoozgtd củlcvma mìuldonh, Tầmfsdn Dĩheav Nam liềbymkn tỉjuyenh lạeprmi từjcku trong mộgtqlng.

Đjqaxmfsdu ngódfknn tay củlcvma cômtss ngừjckung ởtgwj trêhdosn gòhwoozgtd anh, khômtssng hềbymk nhúeprmc nhímuffch chúeprmt nàbwzco.




mtss khômtssng códfkn pházgtdt ra mộgtqlt chúeprmt tiếazbmng vang, anh khômtssng códfkn mởtgwj to mắtiymt, anh khômtssng nhìuldon thấdklty vẻpsqf mặykqrt cômtss, cũhomzng khômtssng biếazbmt cômtss đeowgang làbwzcm mộgtqlt cázgtdi gìuldo.

Trong phòhwoong rấdkltt an tĩheavnh, an tĩheavnh đeowgếazbmn lúeprmc Tầmfsdn Dĩheav Nam cho rằdkltng ngódfknn tay mảmfsdnh khảmfsdnh đeowgykqrt trêhdosn gòhwoozgtduldonh chỉjuyebwzc mộgtqlt cơuzzsn ảmfsdo giázgtdc củlcvma mìuldonh, bêhdosn tai anh truyềbymkn tớusngi tiếazbmng nódfkni run rẩgqhyy củlcvma cômtss: “Thựtiymc xin lỗjybti... Thựtiymc xin lỗjybti... Thậhdost rấdkltt xin lỗjybti, Dĩheav Nam...”

Tầmfsdn Dĩheav Nam cảmfsdm giázgtdc đeowgưnrpvheavc sợheavi dânnkby nàbwzco đeowgódfkn trong đeowgázgtdy lòhwoong củlcvma mìuldonh giốmtssng nhưnrpvbwzc bịnnkb ngưnrpvmfsdi dùvupqng mộgtqlt cânnkby dao cắtiymt đeowgbymkt, thânnkbn thểevqo đeowggtqlt nhiêhdosn run lêhdosn theo, sau đeowgódfkn cảmfsd ngưnrpvmfsdi liềbymkn nímuffn thởtgwj.

mtss lẩgqhym bẩgqhym rấdkltt nhiềbymku cânnkbu “Thựtiymc xin lỗjybti”, lẩgqhym bẩgqhym đeowgếazbmn cuốmtssi cùvupqng, giọhdosng nódfkni đeowgbymku nghẹsrlnn ngàbwzco lêhdosn. Códfkn lẽkcdebwzcmtss sợheav tiếazbmng khódfknc đeowgázgtdnh thứbymkc anh, luômtssn đeowgang nhẫgydzn nạeprmi, mởtgwj miệxjtkng nódfkni, lờmfsdi nódfkni liềbymkn giázgtdn đeowgoạeprmn, ânnkbm lưnrpvheavng rấdkltt nhỏxucg, anh bỏxucg ra rấdkltt nhiềbymku sứbymkc lựtiymc, mớusngi miễkcden cưnrpvkvgpng nghe rõvzkebwzcng.

“... Em biếazbmt, anh khômtssng thímuffch em... Em cũhomzng biếazbmt, lúeprmc trưnrpvusngc anh đeowgmtssi tốmtsst vớusngi em, chỉjuyebwzculdo trảmfsd thùvupq em...”

Giọhdosng nódfkni củlcvma cômtss run rẩgqhyy lợheavi hạeprmi, trong giọhdosng nódfkni mang theo mộgtqlt tia bi thưnrpvơuzzsng nhưnrpvdfkn nhưnrpv khômtssng, Tầmfsdn Dĩheav Nam nghe đeowgếazbmn đeowgázgtdy lòhwoong co rúeprmt đeowgau lêhdosn theo.

“... Em càbwzcng biếazbmt, thậhdost ra anh cházgtdn ghémfsdt em... Chỉjuyebwzc, em khômtssng trázgtdch anh... Bởtgwji vìuldo, mớusngi bắtiymt đeowgmfsdu làbwzc em khômtssng đeowgúeprmng... Cũhomzng bởtgwji vìuldo...” Sau khi Trìuldonh Thanh Thômtssng nódfkni đeowgếazbmn đeowgânnkby, ngữeeaj khímuff vấdkltp mộgtqlt cázgtdi, nứbymkc nởtgwj nhỏxucg nhiềbymku tiếazbmng, mớusngi rấdkltt nhẹsrln giọhdosng nódfkni: “... Em thímuffch anh...”

Sởtgwjheavmtss sẽkcde thímuffch anh, làbwzculdo anh từjckung bưnrpvusngc mộgtqlt dụjgds dỗjybt, anh đeowgưnrpvơuzzsng nhiêhdosn biếazbmt cômtss thímuffch anh.

hwoon nhớusng đeowgưnrpvheavc lúeprmc trưnrpvusngc ởtgwj trêhdosn sưnrpvmfsdn núeprmi, anh từjckung hỏxucgi cômtss mộgtqlt lầmfsdn cômtss thímuffch anh sao? Mớusngi bắtiymt đeowgmfsdu cômtss hồalqqi đeowgázgtdp cho anh làbwzc em khômtssng biếazbmt.

Vềbymk sau làbwzc anh uểevqo oảmfsdi màbwzc lạeprmi mấdkltt mázgtdc nódfkni khômtssng biếazbmt, vậhdosy chímuffnh làbwzc khômtssng thímuffch? Cômtss vộgtqli vàbwzcng nódfkni khômtssng, khômtssng phảmfsdi.

uldonh nhưnrpv ngoạeprmi trừjcku lầmfsdn anh vàbwzcmtssdfkni đeowgếazbmn tìuldonh cảmfsdm đeowgódfkn, đeowgânnkby vẫgydzn làbwzc lầmfsdn đeowgmfsdu tiêhdosn cômtssdfkni cômtssdfkni đeowgếazbmn yêhdosu thímuffch.

Tim Tầmfsdn Dĩheav Nam, khômtssng chịnnkbu khốmtssng chếazbm nhảmfsdy đeowghdosn cuồalqqng lêhdosn.

“Em em thímuffch thímuffch anh...” Trìuldonh Thanh Thômtssng vìuldo khômtssng đeowgevqo cho mìuldonh khódfknc ra tiếazbmng, cốmtss ýxucgdfkni rấdkltt thong thảmfsd, códfkneprmc còhwoon hộgtqli tậhdosn lựtiymc lặykqrp lạeprmi vàbwzci chữeeaj mộgtqlt lầmfsdn.

Giọhdosng nódfkni củlcvma cômtss đeowgykqrc biệxjtkt ômtssn nhu, mang theo mộgtqlt loạeprmi ai oázgtdn vàbwzc tuyệxjtkt vọhdosng nódfkni khômtssng nêhdosn lờmfsdi: “... Em làbwzc thậhdost sựtiym rấdkltt rấdkltt rấdkltt thímuffch anh...”

Tầmfsdn Dĩheav Nam nhìuldon giốmtssng nhưnrpvbwzc an tĩheavnh ngủlcvm say, chỉjuyedfkn mộgtqlt mìuldonh anh biếazbmt, lúeprmc nàbwzcy đeowgázgtdy lòhwoong anh gầmfsdn nhưnrpv muốmtssn lăfastn lộgtqln sódfknng lớusngn cuộgtqln tràbwzco mãiscdnh liệxjtkt khômtssng chịnnkbu nổfpfai.

Cuốmtssi cùvupqng đeowgmfsdu ngódfknn tay dừjckung trêhdosn gòhwoozgtd anh củlcvma cômtsshomzng códfkn đeowggtqlng tázgtdc, xẹsrlnt qua mặykqrt màbwzcy anh rấdkltt nhẹsrln rấdkltt nhẹsrln, anh códfkn thểevqo cảmfsdm giázgtdc đeowgưnrpvheavc đeowgmfsdu ngódfknn tay cômtss run đeowgếazbmn rấdkltt lợheavi hạeprmi.

Tim anh, theo cửooim đeowggtqlng nhưnrpv vậhdosy củlcvma cômtss, bỗjybtng dưnrpvng bắtiymt đeowgmfsdu cảmfsdm thấdklty đeowgau sắtiymc bémfsdn.

Anh còhwoon chưnrpva tỉjuyenh lạeprmi, liềbymkn nghe đeowgưnrpvheavc giọhdosng nódfkni rấdkltt nhẹsrln mang theo tiếazbmng khódfknc nứbymkc nởtgwj củlcvma cômtssdfkni: “Dĩheav Nam... Anh biếazbmt khômtssng? Thậhdost ra em rấdkltt muốmtssn hỏxucgi anh mộgtqlt cânnkbu, anh códfkn thểevqo tha thứbymk cho em khômtssng?”

“Nhưnrpvng màbwzc...” Anh khômtssng khắtiymc chếazbm đeowgưnrpvheavc mởtgwj mắtiymt ra, mưnrpvheavn ázgtdnh đeowgèjgdsn ngủlcvm mờmfsd nhạeprmt, anh thấdklty đeowgázgtdy mắtiymt đeowgmfsdy ýxucgnrpvmfsdi củlcvma cômtssdfknnrpvusngc mắtiymt bi thưnrpvơuzzsng cắtiymt qua: “... Em khômtssng dázgtdm, bởtgwji vìuldo em sợheav...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.