Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1042 : Anh có thể tha thứ cho em không? (lục)

    trước sau   
Editor: May

Thựclgqc xin lỗlbzji... Thựclgqc xin lỗlbzji... Thựclgqc xin lỗlbzji...

Trìprdunh Thanh Thôkqsang khôkqsang biếbnbut dưfdsbnocgi đxsguáxzccy lòqndung củowyha mìprdunh yêezkpn lặbofjng lẩoiiwm bẩoiiwm bao nhiêezkpu lầgcyjn “Thựclgqc xin lỗlbzji”, đxsguếbnbun cuốzylxi cùblbong trong miệpffqng côkqsa đxsgudwiqu nhẹgcyj nhàhtlcng thấszhlp giọxzccng lẩoiiwm bẩoiiwm ra tiếbnbung: “Thựclgqc xin lỗlbzji...”

...

htlco giâaadty phúypwlt đxsgugcyju ngóezkpn tay Trìprdunh Thanh Thôkqsang chạfoiam vàhtlco gòqnduxzcc củowyha mìprdunh, Tầgcyjn Dĩgpoh Nam liềdwiqn tỉwhkmnh lạfoiai từrtlx trong mộtfrpng.

Đbpksgcyju ngóezkpn tay củowyha côkqsa ngừrtlxng ởnycz trêezkpn gòqnduxzcc anh, khôkqsang hềdwiq nhúypwlc nhíezkpch chúypwlt nàhtlco.




kqsa khôkqsang cóezkp pháxzcct ra mộtfrpt chúypwlt tiếbnbung vang, anh khôkqsang cóezkp mởnycz to mắclgqt, anh khôkqsang nhìprdun thấszhly vẻpime mặbofjt côkqsa, cũiikung khôkqsang biếbnbut côkqsa đxsguang làhtlcm mộtfrpt cáxzcci gìprdu.

Trong phòqndung rấszhlt an tĩgpohnh, an tĩgpohnh đxsguếbnbun lúypwlc Tầgcyjn Dĩgpoh Nam cho rằypwlng ngóezkpn tay mảiqchnh khảiqchnh đxsgubofjt trêezkpn gòqnduxzccprdunh chỉwhkmhtlc mộtfrpt cơdmtmn ảiqcho giáxzccc củowyha mìprdunh, bêezkpn tai anh truyềdwiqn tớnocgi tiếbnbung nóezkpi run rẩoiiwy củowyha côkqsa: “Thựclgqc xin lỗlbzji... Thựclgqc xin lỗlbzji... Thậoavlt rấszhlt xin lỗlbzji, Dĩgpoh Nam...”

Tầgcyjn Dĩgpoh Nam cảiqchm giáxzccc đxsguưfdsbrtlxc sợrtlxi dâaadty nàhtlco đxsguóezkp trong đxsguáxzccy lòqndung củowyha mìprdunh giốzylxng nhưfdsbhtlc bịiahg ngưfdsbirrai dùblbong mộtfrpt câaadty dao cắclgqt đxsguhkvlt, thâaadtn thểepri đxsgutfrpt nhiêezkpn run lêezkpn theo, sau đxsguóezkp cảiqch ngưfdsbirrai liềdwiqn níezkpn thởnycz.

kqsa lẩoiiwm bẩoiiwm rấszhlt nhiềdwiqu câaadtu “Thựclgqc xin lỗlbzji”, lẩoiiwm bẩoiiwm đxsguếbnbun cuốzylxi cùblbong, giọxzccng nóezkpi đxsgudwiqu nghẹgcyjn ngàhtlco lêezkpn. Cóezkp lẽbiokhtlckqsa sợrtlx tiếbnbung khóezkpc đxsguáxzccnh thứhkvlc anh, luôkqsan đxsguang nhẫugcsn nạfoiai, mởnycz miệpffqng nóezkpi, lờirrai nóezkpi liềdwiqn giáxzccn đxsguoạfoian, âaadtm lưfdsbrtlxng rấszhlt nhỏqkar, anh bỏqkar ra rấszhlt nhiềdwiqu sứhkvlc lựclgqc, mớnocgi miễnyczn cưfdsbfdsbng nghe rõnxpqhtlcng.

“... Em biếbnbut, anh khôkqsang thíezkpch em... Em cũiikung biếbnbut, lúypwlc trưfdsbnocgc anh đxsguzylxi tốzylxt vớnocgi em, chỉwhkmhtlcprdu trảiqch thùblbo em...”

Giọxzccng nóezkpi củowyha côkqsa run rẩoiiwy lợrtlxi hạfoiai, trong giọxzccng nóezkpi mang theo mộtfrpt tia bi thưfdsbơdmtmng nhưfdsbezkp nhưfdsb khôkqsang, Tầgcyjn Dĩgpoh Nam nghe đxsguếbnbun đxsguáxzccy lòqndung co rúypwlt đxsguau lêezkpn theo.

“... Em càhtlcng biếbnbut, thậoavlt ra anh cháxzccn ghécubet em... Chỉwhkmhtlc, em khôkqsang tráxzccch anh... Bởnyczi vìprdu, mớnocgi bắclgqt đxsgugcyju làhtlc em khôkqsang đxsguúypwlng... Cũiikung bởnyczi vìprdu...” Sau khi Trìprdunh Thanh Thôkqsang nóezkpi đxsguếbnbun đxsguâaadty, ngữqguv khíezkp vấszhlp mộtfrpt cáxzcci, nứhkvlc nởnycz nhỏqkar nhiềdwiqu tiếbnbung, mớnocgi rấszhlt nhẹgcyj giọxzccng nóezkpi: “... Em thíezkpch anh...”

Sởnyczgpohkqsa sẽbiok thíezkpch anh, làhtlcprdu anh từrtlxng bưfdsbnocgc mộtfrpt dụkddq dỗlbzj, anh đxsguưfdsbơdmtmng nhiêezkpn biếbnbut côkqsa thíezkpch anh.

qndun nhớnocg đxsguưfdsbrtlxc lúypwlc trưfdsbnocgc ởnycz trêezkpn sưfdsbirran núypwli, anh từrtlxng hỏqkari côkqsa mộtfrpt lầgcyjn côkqsa thíezkpch anh sao? Mớnocgi bắclgqt đxsgugcyju côkqsa hồpqoui đxsguáxzccp cho anh làhtlc em khôkqsang biếbnbut.

Vềdwiq sau làhtlc anh uểepri oảiqchi màhtlc lạfoiai mấszhlt máxzccc nóezkpi khôkqsang biếbnbut, vậoavly chíezkpnh làhtlc khôkqsang thíezkpch? Côkqsa vộtfrpi vàhtlcng nóezkpi khôkqsang, khôkqsang phảiqchi.

prdunh nhưfdsb ngoạfoiai trừrtlx lầgcyjn anh vàhtlckqsaezkpi đxsguếbnbun tìprdunh cảiqchm đxsguóezkp, đxsguâaadty vẫugcsn làhtlc lầgcyjn đxsgugcyju tiêezkpn côkqsaezkpi côkqsaezkpi đxsguếbnbun yêezkpu thíezkpch.

Tim Tầgcyjn Dĩgpoh Nam, khôkqsang chịiahgu khốzylxng chếbnbu nhảiqchy đxsguezkpn cuồpqoung lêezkpn.

“Em em thíezkpch thíezkpch anh...” Trìprdunh Thanh Thôkqsang vìprdu khôkqsang đxsguepri cho mìprdunh khóezkpc ra tiếbnbung, cốzylx ýcubeezkpi rấszhlt thong thảiqch, cóezkpypwlc còqndun hộtfrpi tậoavln lựclgqc lặbofjp lạfoiai vàhtlci chữqguv mộtfrpt lầgcyjn.

Giọxzccng nóezkpi củowyha côkqsa đxsgubofjc biệpffqt ôkqsan nhu, mang theo mộtfrpt loạfoiai ai oáxzccn vàhtlc tuyệpffqt vọxzccng nóezkpi khôkqsang nêezkpn lờirrai: “... Em làhtlc thậoavlt sựclgq rấszhlt rấszhlt rấszhlt thíezkpch anh...”

Tầgcyjn Dĩgpoh Nam nhìprdun giốzylxng nhưfdsbhtlc an tĩgpohnh ngủowyh say, chỉwhkmezkp mộtfrpt mìprdunh anh biếbnbut, lúypwlc nàhtlcy đxsguáxzccy lòqndung anh gầgcyjn nhưfdsb muốzylxn lăppfln lộtfrpn sóezkpng lớnocgn cuộtfrpn tràhtlco mãugcsnh liệpffqt khôkqsang chịiahgu nổqgeki.

Cuốzylxi cùblbong đxsgugcyju ngóezkpn tay dừrtlxng trêezkpn gòqnduxzcc anh củowyha côkqsaiikung cóezkp đxsgutfrpng táxzccc, xẹgcyjt qua mặbofjt màhtlcy anh rấszhlt nhẹgcyj rấszhlt nhẹgcyj, anh cóezkp thểepri cảiqchm giáxzccc đxsguưfdsbrtlxc đxsgugcyju ngóezkpn tay côkqsa run đxsguếbnbun rấszhlt lợrtlxi hạfoiai.

Tim anh, theo cửirra đxsgutfrpng nhưfdsb vậoavly củowyha côkqsa, bỗlbzjng dưfdsbng bắclgqt đxsgugcyju cảiqchm thấszhly đxsguau sắclgqc bécuben.

Anh còqndun chưfdsba tỉwhkmnh lạfoiai, liềdwiqn nghe đxsguưfdsbrtlxc giọxzccng nóezkpi rấszhlt nhẹgcyj mang theo tiếbnbung khóezkpc nứhkvlc nởnycz củowyha côkqsaezkpi: “Dĩgpoh Nam... Anh biếbnbut khôkqsang? Thậoavlt ra em rấszhlt muốzylxn hỏqkari anh mộtfrpt câaadtu, anh cóezkp thểepri tha thứhkvl cho em khôkqsang?”

“Nhưfdsbng màhtlc...” Anh khôkqsang khắclgqc chếbnbu đxsguưfdsbrtlxc mởnycz mắclgqt ra, mưfdsbrtlxn áxzccnh đxsguèzylxn ngủowyh mờirra nhạfoiat, anh thấszhly đxsguáxzccy mắclgqt đxsgugcyjy ýcubefdsbirrai củowyha côkqsaezkpfdsbnocgc mắclgqt bi thưfdsbơdmtmng cắclgqt qua: “... Em khôkqsang dáxzccm, bởnyczi vìprdu em sợrtlx...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.