Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1040 : Anh có thể tha thứ cho em không? (tứ)

    trước sau   
Editor: May

Trìfusznh Thanh Thôkzomng kinh hãfuszi khiếdivop sợxlrx bỗynlrng chốegcsc mởmhrm to hai mắpvwdt.

Tuy rằfuszng anh vàexiukzomewvr đfuszếdivon vàexiui lầrriin da thịjgnht thâscmcn thiếdivot, nhưxvfang đfuszâscmcy lạzvrpi làexiu lầrriin thứuvsf ba anh hôkzomn côkzom.

Lầrriin đfuszrriiu tiêagpin làexiu anh uốegcsng say, anh coi côkzom nhưxvfa Tốegcsng Thanh Xuâscmcn.

Lầrriin thứuvsf hai làexiumhrm trêagpin sưxvfafuszn núzitbi, anh mang côkzom đfuszi ngắpvwdm sao, cốegcs ýsgvq dẫhypwn hoặnaunc côkzom trầrriim mêagpiagpin hôkzomn côkzom.

Đhotaay làexiu lầrriin thứuvsf ba...




Hai lầrriin trưxvfaptdxc đfuszwomzu làexiu ýsgvq đfuszrddo riêagping, nhưxvfang lầrriin nàexiuy...

Trìfusznh Thanh Thôkzomng cảyiwpm giáhypwc đfuszưxvfaxlrxc anh hôkzomn côkzomexiung lúzitbc càexiung cựdphec nóewvrng, càexiung lúzitbc càexiung đfuszagpin cuồrddong, côkzom khẩixudn trưxvfaơynlrng đfuszếdivon khôkzomng dáhypwm thởmhrm, mãfuszi cho đfuszếdivon khi côkzom sắpvwdp ngạzvrpt thởmhrm, anh mớptdxi ngừpixsng lạzvrpi, anh dáhypwn lêagpin môkzomi côkzom khôkzomng rờfuszi đfuszi, côkzom ngâscmcy ngốegcsc mởmhrm miệjknqng thởmhrmscmcu, chọhkanc cho anh cưxvfafuszi trầrriim thấnagap lêagpin, sau đfuszóewvr chậlcnnm rãfuszi lạzvrpi cắpvwdn chặnaunt môkzomi côkzom, hôkzomn đfuszếdivon đfusznaunc biệjknqt dịjgnhu dàexiung tinh tếdivo tỉdivo mỉdivo, rấnagat cóewvr kiêagpin nhẫhypwn dùxznbng đfuszrriiu lưxvfaocsmi củwsxna anh khiêagpiu khítzskch đfuszrriiu lưxvfaocsmi củwsxna côkzom.

Nhiệjknqt đfuszyhoo trêagpin ngưxvfafuszi anh vàexiukzom dầrriin dầrriin bắpvwdt đfuszrriiu lêagpin cao, anh ấnagan eo côkzom, liềwomzu mạzvrpng dáhypwn lêagpin trêagpin ngưxvfafuszi côkzom, thâscmcn thểcctrkzom mềwomzm mạzvrpi, thúzitbc đfuszixudy lựdphec đfuszzvrpo múzitbt thỏixuda thítzskch môkzomi côkzom củwsxna anh bắpvwdt đfuszrriiu gia tăyiwpng. Tay anh khôkzomng thàexiunh thậlcnnt từpixs cổovpb tay củwsxna côkzom, trưxvfaxlrxt vàexiuo trong váhypwy côkzom, anh vuốegcst ve da thịjgnht côkzom, khiếdivon cho thâscmcn thểcctrkzom khôkzomng ngừpixsng run rẩixudy nhỏixud.

Khôkzomng khítzskexiung lúzitbc càexiung kiềwomzu diễnagam, môkzomi Tầrriin Dĩknoh Nam hưxvfaptdxng vềwomz cổovpb Trìfusznh Thanh Thôkzomng, mộyhoot đfuszưxvfafuszng dờfuszi xuốegcsng, hôkzom hấnagap củwsxna anh bắpvwdt đfuszrriiu trởmhrmagpin dồrddon dậlcnnp, anh đfuszpvwdm chìfuszm ởmhrm trong tốegcst đfuszocsmp khôkzomng cóewvrhypwch gìfusz tựdphe giảyiwpi thoáhypwt ra củwsxna côkzom, anh khôkzomng cầrriim lòiwmnng nổovpbi dáhypwn lêagpin da thịjgnht mềwomzm mạzvrpi củwsxna côkzom, thìfusz thàexiuo ra tiếdivong: “Thanh...”

Anh chỉdivoexiu gọhkani mộyhoot chữynlr, âscmcm thanh liềwomzn bỗynlrng dưxvfang biếdivon mấnagat khôkzomng còiwmnn tăyiwpm hơynlri, môkzomi anh dừpixsng lạzvrpi đfuszyhoong táhypwc trêagpin da thịjgnht côkzom.

Anh thếdivo nhưxvfang suýsgvqt nữynlra khôkzomng khốegcsng chếdivo đfuszưxvfaxlrxc hôkzomagpin “Thanh Thôkzomng”, sao anh lạzvrpi gọhkani têagpin côkzom... Anh đfuszagpin rồrddoi sao?

Tầrriin Dĩknoh Nam nuốegcst hai ngụdjchm nưxvfaptdxc bọhkant, hơynlri táhypwch rờfuszi môkzomi ra khỏixudi da thịjgnht côkzom mộyhoot chúzitbt khoảyiwpng cáhypwch, anh cảyiwpm giáhypwc đfuszưxvfaxlrxc thâscmcn thểcctrfusznh tràexiun ngậlcnnp kháhypwt vọhkanng vớptdxi côkzom, anh nỗynlr lựdphec kiềwomzm néuzvbn xúzitbc đfuszyhoong củwsxna mìfusznh, làexiun môkzomi mítzskm chặnaunt trầrriim tưxvfa mộyhoot láhypwt, bỗynlrng nhiêagpin liềwomzn ngẩixudng đfuszrriiu, tiếdivon đfuszếdivon bêagpin tai côkzom, cắpvwdn dáhypwi tai côkzom, cảyiwpm nhậlcnnn thâscmcn thểcctrkzomexiung trởmhrmagpin mềwomzm nhũkleqn, sau đfuszóewvr lầrriin nữynlra thốegcst ra: “Thanh Xuâscmcn...”

Anh rõrexdexiung cảyiwpm giáhypwc đfuszưxvfaxlrxc thâscmcn thểcctrkzom trong ngựdphec giốegcsng nhưxvfaewvra đfuszáhypw, chợxlrxt trởmhrmagpin vôkzomxznbng cứuvsfng đfuszfusz.

Anh giảyiwp bộyhoo khôkzomng pháhypwt giáhypwc ra, tiếdivop tụdjchc cắpvwdn môkzomi côkzom, lẩixudm bẩixudm mộyhoot câscmcu: “... Thanh Xuâscmcn.”

Thâscmcn thểcctrkzom đfuszyhoot nhiêagpin khẽxbiu run rẩixudy, tay liềwomzn nắpvwdm chặnaunt gốegcsi đfuszrriiu ởmhrmxvfaptdxi đfuszrriiu anh.

“Thanh...” Tầrriin Dĩknoh Nam tiếdivop tụdjchc lẩixudm bẩixudm chữynlrexiuy lầrriin thứuvsf ba, sau đfuszóewvr liềwomzn giảyiwp vờfusz say ngàexiu ngàexiu đfuszyhoot kítzskch, khôkzomng nhúzitbc nhítzskch nữynlra.

Anh nỗynlr lựdphec khiếdivon cho hôkzom hấnagap củwsxna mìfusznh trởmhrmagpin đfuszwomzu đfusznaunn, trởmhrmagpin lâscmcu dàexiui, liềwomzn giốegcsng nhưxvfaexiu ngủwsxn say.

Khôkzomng biếdivot qua bao lâscmcu, côkzomhypwi nằfuszm sấnagap ởmhrm trêagpin ngưxvfafuszi anh, nhẹocsm nhàexiung giãfuszy thoáhypwt từpixs trong lòiwmnng anh.

zitbc côkzom đfuszuvsfng lêagpin, cóewvr hai giọhkant nưxvfaptdxc mắpvwdt nệjknqn ởmhrm trêagpin mặnaunt anh, tay anh giấnagau ởmhrm trong chăyiwpn đfuszjknqm đfuszyhoot ngộyhoot nắpvwdm chặnaunt khăyiwpn trảyiwpi giưxvfafuszng, nỗynlr lựdphec duy trìfusz bộyhoohypwng an tĩknohnh ngủwsxn say củwsxna mìfusznh.

Anh cóewvr thểcctr cảyiwpm giáhypwc côkzom đfuszuvsfng ởmhrmagpin giưxvfafuszng mộyhoot láhypwt, sau đfuszóewvr mớptdxi xoay ngưxvfafuszi, lặnaunng lẽxbiu rờfuszi đfuszi.

Anh nghe thấnagay côkzom đfuszi đfuszếdivon ban côkzomng, sau đfuszóewvrexiu tiếdivong vang cửyhooa kítzsknh lùxznba bịjgnh nhẹocsm nhàexiung kéuzvbo ra, cóewvr gióewvr đfuszêagpim từpixs từpixs thổovpbi tớptdxi, cửyhooa rấnagat nhanh liềwomzn đfuszưxvfaxlrxc đfuszóewvrng lạzvrpi, trong phòiwmnng rơynlri vàexiuo mộyhoot mảyiwpnh yêagpin tĩknohnh kỳzitb lạzvrp.

zitbc nàexiuy Tầrriin Dĩknoh Nam mớptdxi chậlcnnm rãfuszi mởmhrmtzsk mắpvwdt ra, áhypwnh mắpvwdt anh nhìfuszn chằfuszm chằfuszm trầrriin nhàexiu hếdivot sứuvsfc phứuvsfc tạzvrpp.

Thẳyiwpng đfuszếdivon vừpixsa rồrddoi anh mớptdxi kinh ngạzvrpc pháhypwt hiệjknqn, anh lấnagay đfuszưxvfaxlrxc hợxlrxp đfuszrddong đfuszrriiu tưxvfa củwsxna Kim Dựdphec, tốegcsi nay liềwomzn mởmhrm tiệjknqc chúzitbc mừpixsng vớptdxi nhâscmcn viêagpin trong côkzomng ty, nhưxvfang vừpixsa bắpvwdt đfuszrriiu khôkzomng bao lâscmcu, anh liềwomzn rờfuszi khỏixudi tiệjknqc chúzitbc mừpixsng, nóewvri tàexiui xếdivo đfuszưxvfaa anh vềwomz nhàexiu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.