Nguyệt Mãn Không Sơn Hoa Mãn Thiên

Quyển 1-Chương 27 : Tiếng vọng trong núi. Này gió cuốn, này sóng cuộn (5)

    trước sau   
Edit: Phi Anh

Beta: Ely + Hànmyvn Phong Tuyếcmzmt

jbikc nànmyvy Huyềavbfn Sinh chợzoact khẽakxg đeblopbmvng đebloopwky, dưsbmykjhkng nhưsbmy vừaqrza gặcnhgp cơdkgan áeclpc mộpbmvng nànmyvo đebloóswzd, lậopwkp tứtpupc mởltju mắopwkt. Ngỡhohs ngànmyvng hồidjhi lânrpfu mớcvgii nhậopwkn thứtpupc chíecrnnh mìmckynh đebloang ởltjudkgai nànmyvo, khẽakxgjbiki đeblommivu, khôaceri phụmckyc ýsvpt chíecrn sau đebloóswzd nhìmckyn vềavbf phíecrna Song Tịjeovnh: “… Môacern chủgoev? Ngưsbmyơdkgai đebloãjeov tỉalrnnh? Ngưsbmyơdkgai khôacerng sao chứtpup?”.

Song Tịjeovnh ngưsbmycvgic mắopwkt, mộpbmvt đebloôaceri mânrpfu tửaymy nhưsbmy đeblommivm nưsbmycvgic tĩgpapnh lặcnhgng, nhànmyvn nhạwuftt nhìmckyn vềavbf phíecrna hắopwkn.

Mộpbmvt thoáeclpng kia, Huyềavbfn Sinh tưsbmyltjung rằahcbng môacern chủgoev Thấxudat Thạwuftch môacern mànmyvmckynh ôacerm trong lòujmong lànmyv nữkzlb tửaymyswzdc bạwuftc mànmyv bọswzdn họswzd gặcnhgp nơdkgai Lệalrn cốgpapc kia, bởltjui khuôacern mặcnhgt nànmyvng cũkiqlng khôacerng cóswzd mộpbmvt chújbikt cảuszjm xújbikc cùjpxnng biểaymyu tìmckynh nànmyvo. Hắopwkn khôacerng khỏsisai buộpbmvt miệalrnng: “Song Tịjeovnh?”.

“Huynh đebloãjeovswzdi….”. Nữkzlb tửaymy trong ngựkzlbc hờkjhk hữkzlbng mànmyvjbiki thấxudap đeblommivu, đebloôaceri mắopwkt rốgpapt cụmckyc đebloãjeovswzd mộpbmvt tia tìmckynh cảuszjm sau khi nghe cóswzd ngưsbmykjhki gọswzdi têdhown mìmckynh: “Huynh khôacerng còujmon lànmyv huynh củgoeva xưsbmya kia… Nhưsbmy vậopwky, vừaqrza hay”.


“Sao cơdkga?”. Huyềavbfn Sinh nhìmckyn nànmyvng mộpbmvt cáeclpch khóswzd hiểaymyu. Hắopwkn thếcmzmnmyvo cũkiqlng chưsbmya từaqrzng nghĩgpap tớcvgii sau khi nànmyvng tỉalrnnh cânrpfu nóswzdi đeblommivu tiêdhown lạwufti sẽakxgnmyv nhưsbmy vậopwky.

“Bởltjui vìmcky… Muộpbmvi cũkiqlng khôacerng còujmon lànmyv Diệalrnp Song Tịjeovnh ngànmyvy trưsbmycvgic. Cho nêdhown, nhưsbmy vậopwky chẳiuvfng phảuszji lànmyv vừaqrza hay?”. Chújbikng ta lầmmivn nữkzlba lànmyvm lạwufti từaqrz đeblommivu.

“Môacern chủgoev…”. Huyềavbfn Sinh thởltjunmyvi, dứtpupt khoáeclpt ngồidjhi dậopwky đebloưsbmya tay giújbikp nànmyvng bắopwkt mạwuftch, thấxuday nànmyvng mạwuftch tưsbmyzoacng ổdptqn đeblojeovnh nhưsbmyng cóswzd đebloiểaymym bịjeov suy nhưsbmyzoacc do mấxudat máeclpu, bỗprzsng nhiêdhown cảuszjm thấxuday tim đebloau nhóswzdi. Dùjpxn cho bìmckynh thưsbmykjhkng nànmyvng vừaqrza nóswzdi vừaqrza cưsbmykjhki, nhưsbmyng hắopwkn vẫswzdn hiểaymyu rõsisa nữkzlb tửaymynmyvy, sânrpfu trong nộpbmvi tânrpfm nànmyvng cóswzd vếcmzmt thưsbmyơdkgang nànmyvo đebloóswzd hắopwkn khôacerng cáeclpch nànmyvo lýsvpt giảuszji đebloưsbmyzoacc. Chỉalrnnmyv hắopwkn khôacerng biếcmzmt lànmyvm sao mớcvgii cóswzd thểaymy an ủgoevi nànmyvng. Vìmcky vậopwky ôacern nhu hỏsisai: “Môacern chủgoev, rốgpapt cuộpbmvc… Ngưsbmyơdkgai muốgpapn nóswzdi đebloiềavbfu gìmcky chứtpup?”.

“Mộpbmvt cânrpfu nóswzdi”. Song Tịjeovnh nhìmckyn hắopwkn, con ngưsbmyơdkgai nhuộpbmvm vẻpbmv bi thưsbmyơdkgang. Vẻpbmv mặcnhgt mànmyv Huyềavbfn Sinh ởltju trêdhown suốgpapt dọswzdc đebloưsbmykjhkng đebloavbfu chưsbmya từaqrzng thấxuday qua: “Huyềavbfn Sinh, muộpbmvi chỉalrn cầmmivn mộpbmvt cânrpfu nóswzdi củgoeva huynh”.

nrpfu gìmcky? Huyềavbfn Sinh rấxudat muốgpapn hỏsisai nhưsbmy vậopwky, nhưsbmyng đebloidjhng thờkjhki lạwufti cóswzd chújbikt lo sợzoac nghe hồidjhi đebloáeclpp củgoeva Song Tịjeovnh. Nhìmckyn vànmyvo đebloôaceri mắopwkt trong suốgpapt nhưsbmyng lạwufti áeclpnh lêdhown vẻpbmv kiêdhown trìmckyjpxnng nghiêdhowm tújbikc củgoeva nữkzlb tửaymy kia, hắopwkn sợzoac rằahcbng chíecrnnh mìmckynh khôacerng cẩuszjn thậopwkn sẽakxg quẳiuvfng đebloi mọswzdi thứtpupnmyv bảuszjn thânrpfn đebloãjeov tin tưsbmyltjung vànmyv kiêdhown trìmcky theo đeblouổdptqi cho đebloếcmzmn bânrpfy giờkjhk, cùjpxnng nànmyvng rơdkgai vànmyvo cảuszjnh muôacern đeblokjhki muôacern kiếcmzmp khôacerng trởltju lạwufti đebloưsbmyzoacc.

Nhưsbmyng lújbikc nànmyvy Triệalrnt Thủgoevy vừaqrza vặcnhgn từaqrz trong rừaqrzng cânrpfy đebloi tớcvgii, mộpbmvt tay hắopwkn cầmmivm vànmyvi nháeclpnh cânrpfy xuyêdhown mấxuday con cáeclp to, mộpbmvt tay cầmmivm Dạwuft kiếcmzmm củgoeva Huyềavbfn Sinh, ốgpapng tay áeclpo hơdkgai ưsbmycvgit, thảuszjnmyvi dưsbmycvgii áeclpnh mặcnhgt trờkjhki giốgpapng nhưsbmy dảuszji lụmckya sáeclpng ngờkjhki phiêdhowu dậopwkt trong gióswzd. Hắopwkn thấxuday bọswzdn họswzd đebloavbfu đebloãjeov tỉalrnnh lạwufti liềavbfn “A!” mộpbmvt tiếcmzmng chạwufty vọswzdt đebloếcmzmn bêdhown cạwuftnh Song Tịjeovnh, vộpbmvi vànmyvng hỏsisai: “Tiểaymyu Tịjeovnh, muộpbmvi tỉalrnnh rồidjhi sao? Khôacerng sao chứtpup? Cóswzd bịjeov thưsbmyơdkgang ởltju chỗprzsnmyvo hay khôacerng hảuszj?” Nhìmckyn tráeclpi mộpbmvt chújbikt, nhìmckyn phảuszji mộpbmvt chújbikt, mộpbmvt tay đeblocnhgt ởltju trêdhown cổdptq tay củgoeva nànmyvng bắopwkt mạwuftch, mộpbmvt láeclpt sau vẻpbmv mặcnhgt mớcvgii hơdkgai ổdptqn đeblojeovnh.

“Nànmyvng sao cóswzd thểaymy xảuszjy ra chuyệalrnn a…”, Mai Hoa ởltjudhown cạwuftnh trởltjumckynh ngồidjhi dậopwky, miễqpqxn cưsbmyhohsng mànmyvswzdi: “Ta mớcvgii lànmyv nhứtpupc eo đebloau lưsbmyng, cảuszj ngưsbmykjhki cảuszjm thấxuday nhưsbmy bịjeov mộpbmvt tảuszjng đebloáeclp đebloèqgnp évthhp”.

“Nhưsbmy vậopwky cũkiqlng tốgpapt, đebloem nữkzlb nhânrpfn mậopwkp nhưsbmy ngưsbmyơdkgai đebloèqgnp gầmmivy đebloi mộpbmvt chújbikt cũkiqlng khôacerng hẳiuvfn khôacerng phảuszji lànmyv chuyệalrnn tốgpapt”. Triệalrnt Thủgoevy khôacerng nóswzdng khôacerng lạwuftnh nóswzdi.

“Ngưsbmyơdkgai nóswzdi ai mậopwkp!?”. Mai Hoa thiếcmzmu chújbikt nữkzlba nhảuszjy dựkzlbng lêdhown chỉalrnnmyvo mũkiqli hắopwkn rốgpapng giậopwkn.

“Ngưsbmyơdkgai a… cũkiqlng khôacerng ngẫswzdm lạwufti xem ta khiêdhowng ba ngưsbmykjhki cáeclpc ngưsbmyơdkgai cóswzd bao nhiêdhowu mệalrnt mỏsisai, hơdkgan nữkzlba cáeclpc ngưsbmyơdkgai y phụmckyc toànmyvn bộpbmv đebloavbfu ưsbmycvgit sũkiqlng, rấxudat nặcnhgng đebloxuday nha! Vai củgoeva ta mỏsisai nhừaqrz rồidjhi cóswzd biếcmzmt hay khôacerng?”. Triệalrnt Thủgoevy quay ngưsbmykjhki táeclpt vànmyvo miệalrnng mộpbmvt cáeclpi, lậopwkp tứtpupc liềavbfn đeblodptqi lạwufti thànmyvnh dáeclpng vẻpbmvgoevy khuấxudat lànmyvm bộpbmv đebloáeclpng thưsbmyơdkgang, mộpbmvt tay lôaceri kévthho Huyềavbfn Sinh mộpbmvt tay lôaceri kévthho Song Tịjeovnh: “Bảuszj vai rấxudat đebloau a, nếcmzmu nhưsbmy Bạwuftch Vânrpfn hay lànmyv Cẩuszjm Qua ởltju đebloânrpfy mànmyvswzdi, đebloãjeov sớcvgim giújbikp ta xoa bóswzdp…”. Hắopwkn căxvchng tròujmong mắopwkt đeblommivy nưsbmycvgic nhìmckyn Báeclpn Nguyệalrnt thànmyvnh nhịjeov thiếcmzmu chủgoev: “Huyềavbfn Sinh…”, Lạwufti kévthho dànmyvi thanh ânrpfm hơdkgan: “Giújbikp ta xoa bóswzdp xoa bóswzdp đebloi…”.

“A… Ta… Ta khôacerng thểaymy”.

“Ưxvch…!”. Triệalrnt Thủgoevy gầmmivn nhưsbmy đebloãjeov muốgpapn khóswzdc lêdhown, nhưsbmyng khi nhìmckyn vềavbf phíecrna Mai Hoa, biểaymyu tìmckynh lậopwkp tứtpupc thay đeblodptqi: “Ngưsbmyơdkgai! Tớcvgii đebloxudam bóswzdp cho ta!”.

“Ngưsbmyơdkgai đebloi chếcmzmt đebloi! Ta vìmckyeclpi gìmcky phảuszji đebloxudam bóswzdp cho ngưsbmyơdkgai chứtpup?”.


“Ngưsbmyơdkgai nóswzdi chuyệalrnn vớcvgii ânrpfn nhânrpfn cứtpupu mạwuftng mìmckynh vẫswzdn thưsbmykjhkng nhưsbmy vậopwky sao?”.

“Âawkvn nhânrpfn cứtpupu mạwuftng cáeclpi đeblommivu ngưsbmyơdkgai, ta đebloânrpfu cóswzddhowu cầmmivu ngưsbmyơdkgai cứtpupu ta!”.

“Ah, ngưsbmyơdkgai vong ânrpfn phụmcky nghĩgpapa, vong ânrpfn phụmcky nghĩgpapa!”.

“Ngưsbmyơdkgai mớcvgii lànmyv… Áuszjc ma, mộpbmvt kẻpbmv áeclpc ma mànmyv! Ngưsbmyơdkgai… Ngưsbmyơdkgai! Ngưsbmyơdkgai lạwufti nóswzdi ta mậopwkp!”. Mai Hoa tứtpupc giậopwkn đebloếcmzmn mứtpupc đeblotpupng chỉalrnnmyvo hắopwkn nóswzdi, giậopwkn đebloếcmzmn mắopwkt ngànmyvy cànmyvng đeblosisadhown, cuốgpapi cùjpxnng khôacerng biếcmzmt nóswzdi sao, giậopwkm chânrpfn mộpbmvt cáeclpi xoay ngưsbmykjhki, hẳiuvfn lànmyv tứtpupc pháeclpt khóswzdc. Quay đeblommivu lạwufti chùjpxni nưsbmycvgic mắopwkt khôacerng cho hắopwkn nhìmckyn thấxuday vừaqrza khóswzdc vừaqrza nóswzdi: “Hứtpupc… ngưsbmyơdkgai khôacerng nóswzdi đeblowufto lýsvpt! Ngưsbmyơdkgai lànmyvdhown hỗprzsn đeblouszjn nóswzdi chuyệalrnn lỗprzsjeovng! Khốgpapn kiếcmzmp! Ta nguyềavbfn rủgoeva ngưsbmyơdkgai tóswzdc bịjeov rụmckyng sạwuftch! Trởltju thànmyvnh mộpbmvt kẻpbmv đeblommivu trọswzdc xấxudau xíecrn… Hứtpupc hứtpupc…”.

“…. !!!!”. Triệalrnt Thủgoevy hoànmyvn toànmyvn ngớcvgi ngẩuszjn, cảuszj ngưsbmykjhki hắopwkn sữkzlbng sờkjhk tạwufti chỗprzs, tay vẫswzdn còujmon thẳiuvfng tắopwkp mànmyv chỉalrnnmyvo nữkzlb tửaymy đebloang che mặcnhgt khóswzdc nứtpupc nởltju, nhưsbmyng khôacerng biếcmzmt phảuszjn ứtpupng lànmyvm sao. Hồidjhi lânrpfu mớcvgii líecrn nhíecrnswzdi: “Mai… Mai Hoa… Cáeclpi kia… Cáeclpi đebloóswzd… Áuszjch… Thậopwkt xin lỗprzsi… Ta ta ta… Ta khôacerng phảuszji lànmyv cốgpap ýsvpt. Kỳbupt thựkzlbc… Ngưsbmyơdkgai khôacerng phảuszji… Áuszjch… Ngưsbmyơdkgai khôacerng phảuszji quáeclp mậopwkp…”. Hắopwkn cânrpfu cújbik lộpbmvn xộpbmvn mànmyvswzdi, nhìmckyn sang phíecrna Huyềavbfn Sinh cầmmivu cứtpupu, lạwufti thấxuday đeblogpapi phưsbmyơdkgang trốgpapn tráeclpnh liềavbfn lậopwkp tứtpupc đebloem áeclpnh mắopwkt chuyểaymyn đebloếcmzmn trêdhown ngưsbmykjhki Song Tịjeovnh đebloang trầmmivm mặcnhgc khôacerng nóswzdi.

nmyvm sao bânrpfy giờkjhk? !

“Mai Hoa… Cáeclpi đebloóswzd… Ngưsbmyơdkgai đebloaqrzng khóswzdc nữkzlba… Ta ta ta…”.

“Hứtpupc hứtpupc… Ngưsbmyơdkgai cho ta năxvchm lưsbmyzoacng bạwuftc ta sẽakxg tha thứtpup cho ngưsbmyơdkgai”.

…. Ngưsbmyơdkgai đebloòujmoi tiềavbfn lànmyv sao?! Triệalrnt Thủgoevy cứtpupng đeblokjhk tạwufti chỗprzs, sau khi hiểaymyu ra lạwufti thiếcmzmu chújbikt nữkzlba nổdptqi đeblodhown.

“Đjbikưsbmyzoacc rồidjhi, đebloaqrzng lànmyvm loạwuftn”. Bấxudat chợzoact ởltjudhown cạwuftnh, Song Tịjeovnh vẫswzdn luôacern trầmmivm mặcnhgc đeblopbmvt nhiêdhown mởltju miệalrnng, áeclpnh mắopwkt hờkjhk hữkzlbng đeblocnhgt trêdhown ngưsbmykjhki Triệalrnt Thủgoevy: “Chújbikng ta đebloang ởltjudkgai nànmyvo? Đjbikãjeov xuốgpapng nújbiki rồidjhi sao?”.

“Ừzsabm”. Thấxuday áeclpnh mắopwkt nànmyvng nhưsbmy vậopwky, Triệalrnt Thủgoevy biếcmzmt trong lòujmong nànmyvng đebloãjeovswzdecrnnh toáeclpn, xévthh mộpbmvt mảuszjnh ốgpapng tay áeclpo cho Mai Hoa lau nưsbmycvgic mắopwkt (giảuszj?). Mai Hoa liềavbfn ngồidjhi thẳiuvfng ngưsbmykjhki, ngóswzdn tay chỉalrn vềavbf phíecrna nam: “Đjbiki dọswzdc theo đebloưsbmykjhkng nànmyvy, khôacerng đebloếcmzmn mộpbmvt canh giờkjhk, liềavbfn cóswzd thểaymy nhìmckyn thấxuday sôacerng Đjbikôacerng Lânrpfm”.

“Theo sôacerng Đjbikôacerng Lânrpfm mànmyv đebloi, ba ngànmyvy ắopwkt sẽakxg đebloếcmzmn phíecrna bắopwkc Bạwuftch thànmyvnh, lạwufti đebloi vềavbfsbmycvging bắopwkc, cóswzd thểaymy so vớcvgii đebloưsbmykjhkng chújbikng ta đebloếcmzmn đebloânrpfy nhanh hơdkgan rấxudat nhiềavbfu, nhưsbmy vậopwky cũkiqlng cóswzd thểaymy mau chóswzdng đebloếcmzmn Ngưsbmyng Sưsbmyơdkgang môacern”. Mai Hoa cũkiqlng đebloếcmzmn ngồidjhi bêdhown cạwuftnh đeblogpapng lửaymya, nhặcnhgt lêdhown mộpbmvt cànmyvnh cânrpfy khôacer vẽakxg trêdhown mặcnhgt đebloxudat vừaqrza nóswzdi.

“Khôacerng”. Song Tịjeovnh khôacerng nhújbikc nhíecrnch mànmyv nhìmckyn đeblogpapng lửaymya chậopwkp chờkjhkn, ảuszjnh lửaymya hừaqrzng hựkzlbc chiếcmzmu sáeclpng ởltju trêdhown khuôacern mặcnhgt nànmyvng, cóswzdnmyvu sắopwkc hơdkgai hơdkgai ửaymyng đeblosisa. Nànmyvng nóswzdi từaqrzng chữkzlb kiêdhown đeblojeovnh rõsisanmyvng: “Chújbikng ta đebloi Nhu Kiếcmzmm sơdkgan trang. Đjbiki gặcnhgp mộpbmvt ngưsbmykjhki”.

Mọswzdi ngưsbmykjhki sửaymyng sốgpapt, đebloavbfu ngẩuszjng đeblommivu nhìmckyn nànmyvng. Mai Hoa cau mànmyvy nghĩgpap lạwufti: “Trang chủgoev củgoeva Nhu Kiếcmzmm sơdkgan trang, chẳiuvfng phảuszji lànmyv…”.

“Mưsbmykjhki năxvchm nànmyvy duy nhấxudat ba ngưsbmykjhki xôacerng vànmyvo đebloưsbmyzoacc Trọswzdng Trọswzdng lânrpfu, mộpbmvt trong sốgpap đebloóswzd – Bạwuftch Ngọswzdc côacerng tửaymy – Hoa Vôacer Song”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.