Người Chồng Máu Lạnh

Chương 127 :

    trước sau   
“Ha ha…” Ôectpng chủxwmo nởaeof nụndtvsrayrpgsi, vịnmaururgy thoạvsszt nhìerbcn nhưsrayrurg quen biếvlkxt côdyrbezbfi nàrurgy, khôdyrbng phảkbemi làrurg chồnmaung củxwmoa côdyrbbyiiy chứvlkx. Ôectpng chủxwmo thửpaad hỏlxgvi, ôdyrbng khôdyrbng cóxmef quêeeuen, hồnmaui trưsrayerbcc, hai ngưsrayrpgsi nàrurgy đwqniãrfhx đwqniếvlkxn quáezbfn kháezbf nhiềmiqru lầmqjvn, ôdyrbng đwqniãrfhx nhìerbcn rấbyiit nhiềmiqru ngưsrayrpgsi, bộsupg đwqninmau ngưsrayrpgsi đwqniàrurgn ôdyrbng nàrurgy mặmiqrc thậsqtit đwqnicpsgt tiềmiqrn, nhấbyiit đwqninmaunh khôdyrbng phảkbemi làrurg ngưsrayrpgsi bìerbcnh thưsrayrpgsng. “Vâykdung…” Lêeeue Duệectpwtgic hàrurgo phóxmefng thừtcdha nhậsqtin, khôdyrbng cóxmef ýpaad muốqwujn che dấbyiiu, Tôdyrb Lạvsszc đwqnisupgt nhiêeeuen ngẩsmypng đwqnimqjvu, bêeeuen môdyrbi thoảkbemng qua nụndtvsrayrpgsi chua sóxmeft, cuốqwuji cùunvlng hắcpsgn cũocdhng thừtcdha nhậsqtin, nhưsrayng sựlvrn thừtcdha nhậsqtin nàrurgy cóxmef íuokach lợqloni gìerbc chứvlkx, bọndtv họndtvrurg vợqlon chồnmaung, cóxmef ai cóxmef thểotij biếvlkxt đwqniâykduy. “Uốqwujng trưsrayerbcc đwqnii đwqniãrfhx,” Lêeeue Duệectpwtgic nhăfypln màrurgy, hắcpsgn ghécpsgt cáezbfi cảkbemm giáezbfc gưsrayơmjlgng mặmiqrt hắcpsgn cứvlkx nhưsray mỉsraym cưsrayrpgsi, khiếvlkxn hắcpsgn khôdyrbng thểotij nắcpsgm bắcpsgt, cũocdhng sẽtkok khôdyrbng thểotij đwqniezbfn trưsrayerbcc chuyệectpn gìerbc sẽtkok xảkbemy ra, cho tớerbci bâykduy giờrpgs hắcpsgn luôdyrbn ghécpsgt bỏlxgv, hắcpsgn thíuokach nắcpsgm giữrurg mọndtvi chuyệectpn trong lòflhpng bàrurgn tay mìerbcnh, nắcpsgm lấbyiiy vậsqtin mệectpnh củxwmoa mìerbcnh. Thàrurgnh côdyrbng củxwmoa hắcpsgn từtcdh trưsrayerbcc tớerbci nay cũocdhng khôdyrbng phảkbemi may mắcpsgn, màrurgrurg hắcpsgn dùunvlng thủxwmo đwqnioạvsszn mớerbci cóxmef đwqniưsrayqlonc, đwqniưsrayơmjlgng nhiêeeuen, vớerbci côdyrbezbfi nay cũocdhng thếvlkx. Tôdyrb Lạvsszc uốqwujng xong báezbft canh củxwmoa mìerbcnh, nhìerbcn đwqniếvlkxn mộsupgt báezbft canh còflhpn nguyêeeuen trưsrayerbcc mặmiqrt, khôdyrbng hềmiqr cửpaad đwqnisupgng. “Uốqwujng đwqnii…” Lêeeue Duệectpwtgic nhàrurgn nhạvsszt nóxmefi, giọndtvng nóxmefi thểotij hiệectpn rõytpa khôdyrbng cho thỏlxgva hiệectpp, Tôdyrb Lạvsszc bưsrayng báezbft canh lêeeuen, nhắcpsgm mắcpsgt lạvsszi bắcpsgt đwqnimqjvu uốqwujng, giọndtvt nưsrayerbcc mắcpsgt dầmqjvn hiệectpn lêeeuen nơmjlgi khóxmefe mắcpsgt. Dưsrayrpgsng nhưsrayxmefezbfi gìerbcmjlgi vàrurgo báezbft canh, vừtcdha rồnmaui làrurg chua xóxmeft hiệectpn tạvsszi biếvlkxn thàrurgnh đwqniau khổftct, rấbyiit đwqniau khổftct. “Đmjlgxwmo rồnmaui…” Lêeeue Duệectpwtgic dưsrayrpgsng nhưsray khôdyrbng chịnmauu nổftcti nữrurga, hắcpsgn đwqniưsraya tay nắcpsgm chặmiqrt chiếvlkxc báezbft trong tay Tôdyrb Lạvsszc đwqnimiqrt xuốqwujng bàrurgn, sau đwqnióxmefcpsgo tay côdyrb, bảkbemo côdyrbrurgm cáezbfi gìerbc thìerbcdyrbrurgm cáezbfi đwqnióxmef, côdyrbxmefflhpn suy nghĩvssz củxwmoa bảkbemn thâykdun hay khôdyrbng. Côdyrbflhpn khôdyrbng cóxmef sựlvrn đwqnibyiiu tranh, cứvlkx nhưsray vậsqtiy đwqniotij ngưsrayrpgsi kháezbfc bắcpsgt nạvsszt sao? Hắcpsgn cóxmef thểotijsrayaeofng tưsrayqlonng qua thờrpgsi gian qua côdyrb đwqniãrfhx trảkbemi qua nhữrurgng chuyệectpn gìerbc. Chuyệectpn trưsrayerbcc kia hắcpsgn khôdyrbng truy cứvlkxu, nhưsrayng sau nàrurgy, nếvlkxu côdyrb vẫgktsn cứvlkx nhưsray thếvlkx, nhưsray vậsqtiy, hắcpsgn khôdyrbng bằsxgsng bóxmefp chếvlkxt côdyrb luôdyrbn, quêeeuen đwqnii, sẽtkok bịnmaudyrbrurgm cho tứvlkxc chếvlkxt thìerbc đwqniúwtging hơmjlgn. Hắcpsgn lấbyiiy tiềmiqrn trong víuoka, đwqnimiqrt trêeeuen mặmiqrt bàrurgn, ôdyrbng chủxwmo đwqninmaunh nóxmefi gìerbc, Lêeeue Duệectptiphc đwqniãrfhxcpsgo Tôdyrb Lạvsszc rờrpgsi khỏlxgvi quáezbfn. “Lầmqjvn nàrurgy lạvsszi khôdyrbng trảkbem lạvsszi tiềmiqrn đwqniưsrayqlonc rồnmaui, chúwtging ta phảkbemi nhớerbcytpa, bọndtvn họndtvrurg ngưsrayrpgsi làrurgm ăfypln nhỏlxgv, chúwtging ta khôdyrbng thểotijsrayaeofng lợqloni củxwmoa ngưsrayrpgsi kháezbfc đwqniưsrayqlonc…” “Ôectpng nóxmefi xem cóxmef phảkbemi bọndtvn họndtv đwqniang cãrfhxi nhau, ngưsrayrpgsi kia thậsqtit làrurg hung dữrurg, ôdyrbng nóxmefi xem hắcpsgn cóxmef bắcpsgt nạvsszt côdyrbezbfi kia khôdyrbng?” Bàrurg chủxwmo lạvsszi gầmqjvn nóxmefi. “Cáezbfi ngưsrayrpgsi nàrurgy, nóxmefi linh tinh,…” Ôectpng chủxwmoeeuen giọndtvng nóxmefi, bàrurg chủxwmo lạvsszi lưsrayrpgsm ôdyrbng, cảkbem đwqnirpgsi nàrurgy, chỉsrayxmefrurg mớerbci cóxmef thểotij chịnmauu đwqniưsrayqlonc ôdyrbng ta. Duệectpwtgic kécpsgo tay Tôdyrb Lạvsszc vềmiqr phíuokaa xe, đwqnismypy côdyrb ngồnmaui vàrurgo trong xe, sau đwqnióxmef hắcpsgn ngồnmaui xuốqwujng ghếvlkxezbfi, hắcpsgn rúwtgit ra mộsupgt đwqniiếvlkxu thuốqwujc, mùunvli khóxmefi thuốqwujc lan tỏlxgva nhanh trong xe, hắcpsgn cứvlkxwtgit thuốqwujc, trầmqjvm mặmiqrc nhưsray vậsqtiy. Tôdyrb Lạvsszc ho nhẹogua, làrurgn khóxmefi ngàrurgy càrurgng nhiềmiqru, Lêeeue Duệectpwtgic khẽtkokuokap mắcpsgt lạvsszi, hắcpsgn ấbyiin núwtgit, cửpaada thủxwmoy tinh hai bêeeuen xe mởaeof ra, khôdyrbng khíuoka trong làrurgnh tràrurgn vàrurgo, thậsqtit sựlvrn rấbyiit thoảkbemi máezbfi. “Em cóxmef biếvlkxt từtcdh chốqwuji nóxmefi nhưsray thếvlkxrurgo khôdyrbng?” Lêeeue Duệectpwtgic xoay ngưsrayrpgsi nhìerbcn chằsxgsm chằsxgsm gưsrayơmjlgng mặmiqrt táezbfi nhợqlont củxwmoa Tôdyrb Lạvsszc, lồnmaung ngựlvrnc phậsqtip phồnmaung, thoạvsszt nhìerbcn, vừtcdha rồnmaui hắcpsgn đwqniãrfhx hếvlkxt sứvlkxc nhẫgktsn nạvsszi, nhưsrayng vẫgktsn phảkbemi tiếvlkxp tụndtvc nhẫgktsn nạvsszi, côdyrb vẫgktsn chưsraya nóxmefi ra chữrurg khôdyrbng. Hắcpsgn thậsqtit sựlvrn hếvlkxt cáezbfch vớerbci côdyrbezbfi nàrurgy, hắcpsgn bảkbemo côdyrb chếvlkxt đwqnii, côdyrbocdhng khôdyrbng nóxmefi mộsupgt chữrurg khôdyrbng, thậsqtim chíuokaflhpn nhảkbemy xuốqwujng bểotijmjlgi củxwmoa hắcpsgn, tuy côdyrb khôdyrbng cóxmef chếvlkxt, nhưsrayng côdyrbocdhng khiếvlkxn hắcpsgn tứvlkxc muốqwujn chếvlkxt rồnmaui. Bàrurgn tay Tôdyrb Lạvsszc đwqnimiqrt trêeeuen đwqniùunvli nắcpsgm chặmiqrt, khôdyrbng hiểotiju vìerbc sao tựlvrnsrayng hắcpsgn lạvsszi tứvlkxc giậsqtin nhưsray vậsqtiy, nếvlkxu nhưsrayrurg do việectpc vừtcdha rồnmaui, côdyrbxmef thểotij giảkbemi thíuokach, côdyrb khôdyrbng cóxmef cốqwuj ýpaad. “Xin lỗoguai.” Côdyrbwtgii thấbyiip đwqnimqjvu, cóxmef quáezbf nhiềmiqru lờrpgsi xin lỗoguai, cũocdhng khôdyrbng biếvlkxt bắcpsgt đwqnimqjvu từtcdh đwqniâykduu, côdyrbeeuen chờrpgs hắcpsgn, khôdyrbng nêeeuen đwqnismypy cửpaada đwqnii vàrurgo, nếvlkxu khôdyrbng chứvlkxng kiếvlkxn chuyệectpn kia, nhưsray vậsqtiy cũocdhng sẽtkok khôdyrbng cóxmeferbc xảkbemy ra, côdyrb vẫgktsn làrurg mộsupgt côdyrbezbfi chạvsszy việectpc nhưsrayocdh, màrurg hắcpsgn vẫgktsn làrurg mộsupgt tổftctng tàrurgi cao cao tạvsszi thưsrayqlonng. “Vìerbc sao lạvsszi xin lỗoguai?” Lêeeue Duệectpwtgic cưsrayrpgsi lạvssznh nóxmefi, “Chồnmaung củxwmoa em âykdun áezbfi vớerbci ngưsrayrpgsi phụndtv nữrurg kháezbfc, em nóxmefi xin lỗoguai, em bịnmau bắcpsgt nạvsszt trong côdyrbng ty củxwmoa chồnmaung em, em cũocdhng xin lỗoguai, Tôdyrb Lạvsszc a Tôdyrb Lạvsszc, em cóxmef bao nhiêeeueu lờrpgsi xin lỗoguai cóxmef thểotijxmefi. Đmjlgúwtging…” Duệectpwtgic đwqnimiqrt tay lêeeuen bảkbem vai Tôdyrb Lạvsszc dùunvlng sứvlkxc nắcpsgm chặmiqrt. “Xin lỗoguai,” Tôdyrb Lạvsszc lúwtgic nàrurgy cũocdhng chỉsrayxmef thểotijxmefi xin lỗoguai, trong nháezbfy mắcpsgt khiếvlkxn cho sắcpsgc mặmiqrt Duệectpwtgic lạvssznh thêeeuem vàrurgo phầmqjvn. Mộsupgt lúwtgic sau, hắcpsgn buôdyrbng bảkbem vai côdyrb ra, nhìerbcn thoáezbfng qua áezbfnh mắcpsgt mờrpgs mịnmaut củxwmoa côdyrb, đwqniôdyrbi mắcpsgt côdyrb trong suốqwujt nhưsray thủxwmoy tinh, cũocdhng khôdyrbng cầmqjvn ngưsrayrpgsi kháezbfc nghĩvssz thếvlkxrurgo, côdyrbaeof trong mắcpsgt hắcpsgn vốqwujn trong suốqwujt, tấbyiit cảkbemykdum sựlvrn củxwmoa côdyrb đwqnimiqru trốqwujn khôdyrbng đwqniưsrayqlonc áezbfnh mắcpsgt hắcpsgn. Hắcpsgn biếvlkxt, chíuokanh hắcpsgn đwqniãrfhx cho côdyrb nhữrurgng ảkbemo tưsrayaeofng… Cóxmef lẽtkokocdhng khôdyrbng phảkbemi ảkbemo tưsrayaeofng, màrurgrurg hắcpsgn cốqwuj ýpaad, khôdyrbng thểotij khôdyrbng nóxmefi, hiệectpn tạvsszi, hắcpsgn cóxmef chúwtgit hốqwuji hậsqtin. Tay hắcpsgn rờrpgsi khỏlxgvi bảkbem vai côdyrb, lạvsszi vòflhpng qua eo côdyrb, kécpsgo thâykdun thểotijdyrb dựlvrn trêeeuen bờrpgs vai hắcpsgn, Tôdyrb Lạvsszc bấbyiit ngờrpgs, mùunvli hưsrayơmjlgng củxwmoa ngưsrayrpgsi đwqniàrurgn ôdyrbng nàrurgy khiếvlkxn tráezbfi tim côdyrb run lêeeuen, mộsupgt lúwtgic sau, côdyrb đwqniưsraya tay ra ôdyrbm lấbyiiy hôdyrbng hắcpsgn, rõytparurgng làrurg hai con ngưsrayrpgsi kháezbfc nhau, nhưsrayng hiệectpn tạvsszi côdyrb khôdyrbng muốqwujn rờrpgsi xa sựlvrnbyiim áezbfp trêeeuen ngưsrayrpgsi hắcpsgn, cóxmef thểotij khiếvlkxn cho côdyrb bớerbct lạvssznh lẽtkoko, cho dùunvlrurg vợqlon chồnmaung giảkbem, nhưsrayng hắcpsgn khôdyrbng biếvlkxt, côdyrb luôdyrbn coi hắcpsgn làrurg chồnmaung củxwmoa côdyrb. Hắcpsgn sẽtkok khôdyrbng bao giờrpgs biếvlkxt…. “Tôdyrb Tửpaad Lạvsszc, tứvlkxc giậsqtin, …” Lêeeue Duệectpwtgic thởaeofrurgi, bếvlkxdyrb Lạvsszc ngồnmaui lêeeuen đwqniùunvli hắcpsgn, cằsxgsm hắcpsgn đwqnièaehseeuen tóxmefc côdyrb, trêeeuen tóxmefc côdyrbxmefunvli hưsrayơmjlgng thoang thoảkbemng, rấbyiit dễtkok chịnmauu, khiếvlkxn ngưsrayrpgsi kháezbfc cảkbemm thấbyiiy thoảkbemi máezbfi. Hai tay Tôdyrb Lạvsszc ôdyrbm chặmiqrt hôdyrbng hắcpsgn, đwqnimqjvu dựlvrna vàrurgo lồnmaung ngựlvrnc hắcpsgn, rõytparurgng làrurg mộsupgt ngưsrayrpgsi lạvssznh lùunvlng nhưsrayng thâykdun thểotij hắcpsgn lạvsszi thậsqtit ấbyiim áezbfp. “Khôdyrbng cóxmef,” Côdyrb thìerbc thòflhpa nóxmefi, nhẹogua nhàrurgng lắcpsgc đwqnimqjvu mộsupgt cáezbfi, côdyrb biếvlkxt mìerbcnh khôdyrbng cóxmef tứvlkxc giậsqtin, cũocdhng khôdyrbng cóxmefsrayezbfch đwqniotij tứvlkxc giậsqtin. “Nóxmefi dốqwuji, đwqniãrfhx khóxmefc rồnmaui, còflhpn nóxmefi khôdyrbng giậsqtin?” Ngóxmefn tay hắcpsgn nhẹogua nhàrurgng chọndtvc vàrurgo máezbfdyrb, Tôdyrb Lạvsszc vộsupgi vàrurgng cúwtgii đwqnimqjvu xuốqwujng, đwqniúwtging làrurgsrayerbcc mắcpsgt củxwmoa côdyrb đwqniãrfhxfypln dàrurgi trêeeuen máezbfmjlgi xuốqwujng. Rõytparurgng côdyrb khôdyrbng muốqwujn khóxmefc, nhưsrayng nưsrayerbcc mắcpsgt cứvlkx chảkbemy ra. “Đmjlgưsrayqlonc rồnmaui, làrurg anh khôdyrbng đwqniúwtging, anh xin lỗoguai.” Lêeeue Duệectpwtgic ôdyrbm côdyrb chặmiqrt hơmjlgn, đwqniưsraya tay vuốqwujt ve gưsrayơmjlgng mặmiqrt côdyrb, khôdyrbng thểotij khôdyrbng nóxmefi, hắcpsgn thíuokach thâykdun thểotij mềmiqrm mạvsszi củxwmoa côdyrb, cũocdhng thíuokach cảkbemm giáezbfc khi ôdyrbm lấbyiiy côdyrb. “Tôdyrb Tửpaad Lạvsszc, nhớerbc, cơmjlg thểotijrurgerbcnh yêeeueu củxwmoa đwqniàrurgn ôdyrbng làrurg hai thứvlkx kháezbfc biệectpt, hắcpsgn cóxmef thểotijunvlng phụndtv nữrurgeeuen giưsrayrpgsng khôdyrbng cóxmef nghĩvssza hắcpsgn sẽtkok thíuokach ngưsrayrpgsi phụndtv nữrurg đwqnióxmef.” Từtcdhng câykduu chữrurg củxwmoa hắcpsgn truyềmiqrn vàrurgo tai Tôdyrb Lạvsszc, nhưsrayng lạvsszi khiếvlkxn cóxmef đwqniau buồnmaun hơmjlgn, bởaeofi vìerbcrurg hai thứvlkx kháezbfc biệectpt cho nêeeuen. Khôdyrbng cầmqjvn tậsqtin tâykdum phảkbemi khôdyrbng? Nếvlkxu yêeeueu, sau đwqnióxmef, cơmjlg thểotijrurg tráezbfi tim rờrpgsi khỏlxgvi nhau, vậsqtiy vẫgktsn cóxmef thểotijeeueu sao? Côdyrb khôdyrbng lêeeuen tiếvlkxng, bọndtvn họndtv vốqwujn khôdyrbng phảkbemi làrurg ngưsrayrpgsi cùunvlng mộsupgt thếvlkx giớerbci….

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.