Ngọc Tiên Duyên

Chương 61 : Thần bí tu chân

    trước sau   

Ngụwtvby Xung nghe thấtyqby nhữgsvkng kẻwoqzgpkpy bìeofinh luậtyqbn nhốqguz nhăauokng vềumvn Thiêsaven Sơiqtln nhưfmdlng khôjbjfng cóatiu ýwyke đxttyqidpnh đxttyếlmqrn ngăauokn lạshiwi. Do Thiêsaven Sơiqtln kiếlmqrm phátkahi rấtyqbt ísxbwt khi cóatiu ngưfmdlxttyi tiếlmqrn vàgpkpo Trung Nguyêsaven nêsaven cátkahc hàgpkpo khátkahch trêsaven giang hồdodb khôjbjfng hềumvn úwykey kịqidp thếlmqr lựuvdhc củgsvka Thiêsaven Sơiqtln. Khôjbjfng ngờxtty rằewkpng nơiqtli đxttyâatiuy trùqidpng hợhiszp lạshiwi cóatiu hai vịqidp khátkahch đxttyếlmqrn từlmqr Thiêsaven Sơiqtln…

Hoa Lâatiun xoay cổpomc tay, ngóatiun giữgsvka thầbdtan tốqguzc bắhszxn ra, chỉjdin nghe “xoảwbhrng” mộgbbht tiếlmqrng, bátkaht rưfmdlhiszu trong tay hátkahn tửtkxe vừlmqra cưfmdlxttyi chếlmqr giễauoku ‘Tuyệzjeut Trầbdtan Kiếlmqrm’ đxttyãttuu vỡeofi tan tàgpkpnh khiếlmqrn hắhszxn sợhisz đxttyếlmqrn mứjvsbc giậtyqbt nảwbhry mìeofinh.

Ngụwtvby Xung càgpkpng thấtyqbt kinh hơiqtln, đxttyâatiuy làgpkp lầbdtan đxttybdtau tiêsaven gãttuu nhìeofin thấtyqby Hoa Lâatiun đxttygbbhng thủgsvk, hơiqtln nữgsvka lạshiwi tùqidpy ýwyke đxttyiểqguzm vỡeofitkaht rưfmdlhiszu ngoàgpkpi năauokm trưfmdlhiszng. Côjbjfng lựuvdhc nàgpkpy quảwbhr thựuvdhc chỉjdin nghe cũzjeung đxttygsvk thấtyqby kinh ngưfmdlxttyi.

tkahn tửtkxe bịqidp vỡeofitkaht rưfmdlhiszu đxttyóatiu hiểqguzn nhiêsaven cũzjeung khôjbjfng đxttyơiqtln giảwbhrn, khôjbjfng la héejxkt ầbdtam ĩoiflgpkp chỉjdin quay đxttybdtau nhìeofin sang bêsaven nàgpkpy. Vừlmqra thấtyqby átkahnh mắhszxt lạshiwnh băauokng củgsvka Hoa Lâatiun, gãttuu đxttyãttuu ngoan ngoãttuun ngồdodbi xuốqguzng. Phảwbhri biếlmqrt rằewkpng luồdodbng châatiun khísxbw vừlmqra rồdodbi củgsvka Hoa Lâatiun khôjbjfng nhữgsvkng kísxbwch vỡeofitkaht rưfmdlhiszu màgpkpfmdleofinh còwzthn xuyêsaven vàgpkpo trong chưfmdllsocng tâatium củgsvka gãttuu, khiếlmqrn tay phảwbhri củgsvka gãttuusave rầbdtan. Do đxttyóatiuttuu biếlmqrt rõyxhz rằewkpng đxttyqguzi phưfmdlơiqtlng căauokn bảwbhrn khôjbjfng hềumvn sửtkxe dụwtvbng átkahm khísxbw, gặwtvbp phảwbhri loạshiwi cao thủgsvk nhưfmdl vậtyqby dùqidpatiu bịqidp đxttyau cũzjeung khôjbjfng dátkahm kêsaveu, nóatiui gìeofi đxttyếlmqrn dátkahm quátkaht thátkaho?

Hoa Lâatiun dắhszxt Diệzjeup Thanh đxttyi sátkaht qua bêsaven ngưfmdlxttyi bọibwln họibwl, cứjvsb nhưfmdl khôjbjfng cóatiu chuyệzjeun gìeofi xảwbhry ra. Khi đxttyi qua rồdodbi hắhszxn mớvtgoi hờxtty hữgsvkng buôjbjfng lạshiwi mộgbbht câatiuu: “Lầbdtan sau nóatiui năauokng nhấtyqbt đxttyqidpnh phảwbhri chúwyke ýwyke!”

tkahn tửtkxe bịqidp vỡeofitkaht rưfmdlhiszu khôjbjfng đxttyátkahp lờxttyi, nhưfmdlng hai têsaven bạshiwn rưfmdlhiszu cùqidpng bàgpkpn khôjbjfng chịqidpu phụwtvbc đxttyjvsbng bậtyqbt dậtyqby, quátkaht Hoa Lâatiun: “Ngưfmdlơiqtli cóatiu ýwykeeofi? Áumyhm toátkahn ngưfmdlxttyi khátkahc sao cóatiu thểqguz coi làgpkp anh hùqidpng hảwbhro hátkahn?”


Ai ngờxttytkahn tửtkxe kia vộgbbhi vàgpkpng đxttyjvsbng dậtyqby nóatiui: “Xin lỗiizbi…xin lỗiizbi! Làgpkp do tôjbjfi cầbdtam bátkaht rưfmdlhiszu khôjbjfng chắhszxc, khôjbjfng liêsaven quan đxttyếlmqrn vịqidp thiếlmqru hiệzjeup nàgpkpy!”

Hoa Lâatiun hơiqtli gậtyqbt đxttybdtau vớvtgoi gãttuu rồdodbi kéejxko Diệzjeup Thanh ung dung đxttyi xa dầbdtan…

Hồdodbi lâatiuu sau, cảwbhrgpkpn vẫumyhn tứjvsbc tốqguzi, nhao nhao chêsave trátkahch hátkahn tửtkxe kia quátkah nhátkaht gan. Chỉjdin thấtyqby gãttuu run run giơiqtl hữgsvku chưfmdllsocng sưfmdlng đxttyoiheatiui: “Cảwbhrm ơiqtln mọibwli ngưfmdlxttyi quan tâatium! Nhưfmdlng vốqguzn dĩoiflgpkp do tôjbjfi nóatiui lờxttyi khôjbjfng hay, hơiqtln nữgsvka võyxhzjbjfng củgsvka ngưfmdlxttyi nàgpkpy cao thâatium khóatiuwzth, vừlmqra nãttuuy hắhszxn đxttyãttuu sửtkxe dụwtvbng lăauokng khôjbjfng kiếlmqrm khísxbw, quảwbhrgpkp hiếlmqrm thấtyqby trêsaven giang hồdodb!”

Ngụwtvby Xung ởlsoctkahch đxttyóatiu khôjbjfng xa, đxttyang cảwbhrm thấtyqby khóatiu hiểqguzu vềumvngpkpnh đxttygbbhng củgsvka Hoa Lâatiun, bấtyqby giờxtty mớvtgoi cóatiu phảwbhrn ứjvsbng, vộgbbhi rúwyket mộgbbht bao thuốqguzc trịqidp thưfmdlơiqtlng trong ngựuvdhc átkaho ra nóatiui: “Đaabnqguzjbjfi…đxttyqguzjbjfi!” Nóatiui xong hòwztha vớvtgoi mộgbbht ísxbwt rưfmdlhiszu, mởlsocwzthng bàgpkpn tay củgsvka hátkahn tửtkxe bịqidp thưfmdlơiqtlng ra, chỉjdin thấtyqby mộgbbht đxttyiểqguzm đxttyoihe thẫumyhm đxttytyqbp vàgpkpo mắhszxt, đxttyâatiuy làgpkp biểqguzu hiệzjeun chỉjdinatiu khi nộgbbhi lựuvdhc tậtyqbp trung cao đxttygbbh, Ngụwtvby Xung khôjbjfng ngớvtgot kinh hãttuui…

Hoa Lâatiun nắhszxm tay Diệzjeup Thanh vừlmqra đxttyi vừlmqra nóatiui vớvtgoi giọibwlng hốqguzi hậtyqbn: “Vừlmqra nãttuuy hìeofinh nhưfmdl ta dùqidpng lựuvdhc hơiqtli mạshiwnh quátkah, gầbdtan đxttyâatiuy nộgbbhi lựuvdhc đxttygbbht nhiêsaven tăauokng vọibwlt, thậtyqbt làgpkpeofi quátkahi!”

Diệzjeup Thanh lạshiwi thấtyqby trong lòwzthng trốqguzng rỗiizbng!...Hàgpkpnh đxttygbbhng củgsvka Hoa Lâatiun hôjbjfm nay đxttyumvnu vìeofi Thưfmdlhiszng Quan Linh, lúwykec nàgpkpy nàgpkpng mớvtgoi biếlmqrt rằewkpng sâatiuu thẳshiwm trong trátkahi tim côjbjfng tửtkxewzthn ẩpuvnn giấtyqbu hìeofinh bóatiung củgsvka mộgbbht nữgsvk nhâatiun khátkahc. Hơiqtln nữgsvka từlmqr tốqguzc đxttygbbh phảwbhrn ứjvsbng hôjbjfm nay cóatiu thểqguz thấtyqby đxttyqguzi vớvtgoi Hoa Lâatiun, Thưfmdlhiszng Quan Linh cóatiu thểqguzzjeung quan trọibwlng khôjbjfng kéejxkm gìeofi Diệzjeup Thanh, do đxttyóatiugpkpng mớvtgoi sầbdtau nãttuuo nhưfmdl vậtyqby!

Hai ngưfmdlxttyi trầbdtam mặwtvbc đxttyi đxttyưfmdlhiszc mấtyqby chụwtvbc dặwtvbm, bấtyqbt tri bấtyqbt giátkahc đxttyumvnu triểqguzn khai khinh côjbjfng. Vưfmdlhiszt qua mộgbbht đxttyjdinnh núwykei, phísxbwa trưfmdlvtgoc đxttygbbht nhiêsaven hiệzjeun ra mộgbbht khu rừlmqrng rậtyqbm rạshiwp vôjbjf biêsaven vôjbjf tậtyqbn, nhìeofin dãttuuy núwykei liêsaven miêsaven bấtyqbt tuyệzjeut đxttyóatiu, ísxbwt ra cũzjeung phảwbhri đxttyếlmqrn vàgpkpi trăauokm ki lôjbjfejxkt.

Diệzjeup Thanh cho rằewkpng Hoa Lâatiun sẽoihe đxttyưfmdla mìeofinh đxttyi đxttyưfmdlxttyng vòwzthng theo hưfmdlvtgong Thọibwl Châatiuu, khôjbjfng ngờxtty Hoa Lâatiun lạshiwi dẫumyhn nàgpkpng xôjbjfng thẳshiwng vàgpkpo khu rừlmqrng rậtyqbm rạshiwp đxttyqguzi diệzjeun. Đaabni đxttyưfmdlhiszc nửtkxea giờxtty, hai ngưfmdlxttyi đxttyãttuu hoàgpkpn toàgpkpn bịqidp lạshiwc trong sâatium lâatium mêsavenh môjbjfng. Đaabnưfmdlxttyng đxttyi ngàgpkpy càgpkpng khóatiu khăauokn, bốqguzn bềumvn mỗiizbi lúwykec mộgbbht u átkahm, càgpkpnh látkah trêsaven cao tựuvdha hồdodb nhưfmdl đxttyãttuu che hếlmqrt mọibwli átkahnh sátkahng dưfmdlvtgoi mặwtvbt đxttytyqbt.

Bấtyqbt đxttyhszxc dĩoifl, Hoa Lâatiun quay đxttybdtau nhìeofin Diệzjeup Thanh ởlsocsaven, hai ngưfmdlxttyi cùqidpng lúwykec gậtyqbt đxttybdtau, song song bạshiwt khôjbjfng nhảwbhry lêsaven, chỉjdingpkpi lưfmdlhiszt nhôjbjfsaven hạshiw xuốqguzng đxttyãttuu đxttyjvsbng vữgsvkng vàgpkpng trêsaven ngọibwln câatiuy, rồdodbi cứjvsb thếlmqrtkahm trêsaven cátkahc ngọibwln câatiuy bay đxttyi rấtyqbt nhanh. Tốqguzc đxttygbbh đxttyóatiu nhanh nhưfmdljbjfn lôjbjfi, chẳshiwng khátkahc nàgpkpo hai mũzjeui trưfmdlxttyng tiễauokn bắhszxn ra xa…

Thi triểqguzn côjbjfng phu trong thờxttyi gian vàgpkpi bữgsvka cơiqtlm, Diệzjeup Thanh đxttyãttuuiqtli thởlsoc gấtyqbp, Hoa Lâatiun đxttygbbht nhiêsaven húwykegpkpi, ôjbjfm quanh eo Diệzjeup Thanh, chỉjdin dựuvdha vàgpkpo sứjvsbc củgsvka bảwbhrn thâatiun tiếlmqrp tụwtvbc phi trêsaven ngọibwln câatiuy. Hai ngưfmdlxttyi nhưfmdl đxttyôjbjfi tiêsaven lữgsvk phiêsaveu dậtyqbt, chỉjdin thấtyqby tàgpkptkahy củgsvka Diệzjeup Thanh tung bay theo gióatiu, tựuvdha nhưfmdl tiêsaven tửtkxe hạshiw phàgpkpm. Khôjbjfng lâatiuu sau, cuốqguzi cùqidpng Hoa Lâatiun cũzjeung kiệzjeut lựuvdhc, nhắhszxm đxttyúwykeng mộgbbht tảwbhrng cựuvdh thạshiwch dưfmdlvtgoi đxttytyqbt hạshiw xuốqguzng.

Diệzjeup Thanh dịqidpu dàgpkpng nóatiui: “Côjbjfng tửtkxe thậtyqbt lợhiszi hạshiwi! Thanh Thanh luyệzjeun côjbjfng mưfmdlxttyi năauokm vẫumyhn khôjbjfng phảwbhri đxttyqguzi thủgsvk củgsvka côjbjfng tửtkxe!”

Hoa Lâatiun cưfmdlxttyi nóatiui: “Sao cơiqtl? Cuốqguzi cùqidpng hôjbjfm nay đxttyãttuu thừlmqra nhậtyqbn rồdodbi àgpkp? Muộgbbhi léejxkn luyệzjeun côjbjfng ởlsoc nhàgpkpzjeung khôjbjfng nóatiui cho ta biếlmqrt, cóatiu phảwbhri làgpkp muốqguzn ăauokn mảwbhrnh khôjbjfng?”


Diệzjeup Thanh nhàgpkpo vàgpkpo lòwzthng hắhszxn yếlmqru ớvtgot nóatiui: “Thanh Thanh tuyệzjeut khôjbjfng muốqguzn giấtyqbu Lâatiun ca ca đxttyâatiuu! Chỉjdingpkpjbjfng phátkahp củgsvka Diệzjeup Thanh lai lịqidpch bấtyqbt minh, khôjbjfng dátkahm tùqidpy ýwyke luyệzjeun tậtyqbp! Thếlmqrsaven…”

Hoa Lâatiun gậtyqbt đxttybdtau nóatiui: “Muộgbbhi luyệzjeun nộgbbhi côjbjfng gìeofi vậtyqby? Hìeofinh nhưfmdlatiu khátkahc biệzjeut rấtyqbt lớvtgon so vớvtgoi Huyềumvnn Băauokng quyếlmqrt củgsvka Thiêsaven Sơiqtln?”

Diệzjeup Thanh átkahy nátkahy nóatiui: “Hìeofinh nhưfmdl gọibwli làgpkp Tửtkxeatiun thầbdtan côjbjfng gìeofieofi đxttyóatiu, chỉjdinatiu nộgbbhi côjbjfng tâatium phátkahp vàgpkp mộgbbht sốqguz đxttyoạshiwn tu châatiun bịqidp ngắhszxt quãttuung thôjbjfi.”

Hoa Lâatiun trầbdtam tưfmdlatiui: “Tửtkxeatiun thầbdtan côjbjfng? Dưfmdlxttyng nhưfmdl đxttyãttuu nghe ởlsoc đxttyâatiuu rồdodbi thìeofi phảwbhri!”

Diệzjeup Thanh nhấtyqbt thờxttyi khôjbjfng biếlmqrt phảwbhri giảwbhri thísxbwch thếlmqrgpkpo, Hoa Lâatiun đxttyãttuufmdlxttyi nóatiui: “Kỳlcdq thựuvdhc ta đxttyãttuu đxttytkahn đxttyưfmdlhiszc tátkahm chísxbwn phầbdtan rồdodbi, khôjbjfng cầbdtan giảwbhri thísxbwch. Hàgpkpgpkp…”

Diệzjeup Thanh lúwykeng túwykeng cúwykei thấtyqbp đxttybdtau, khẽoiheatiui: “Thanh Thanh vốqguzn đxttyqidpnh tựuvdheofinh luyệzjeun tậtyqbp trưfmdlvtgoc mộgbbht ísxbwt, xem xem cóatiu đxttyúwykeng đxttyưfmdlxttyng hay khôjbjfng, sau đxttyóatiu mớvtgoi truyềumvnn cho côjbjfng tửtkxe. Ai ngờxtty ma bệzjeunh củgsvka côjbjfng tửtkxe buộgbbhc phảwbhri dùqidpng nộgbbhi côjbjfng cóatiu thuộgbbhc tísxbwnh hàgpkpn băauokng mớvtgoi cóatiu thểqguzatiua giảwbhri, Thanh Thanh sợhiszjbjfng tửtkxe luyệzjeun tậtyqbp Tửtkxeatiun thầbdtan côjbjfng sẽoihegpkpm cho ma bệzjeunh thêsavem nặwtvbng, do đxttyóatiu…”

Hoa Lâatiun cưfmdlxttyi nóatiui: “Cũzjeung may làgpkp muộgbbhi chưfmdla dạshiwy ta, nếlmqru khôjbjfng cóatiu thểqguz ta đxttyãttuu đxttyi đxttyxttyi từlmqratiuu rồdodbi…Àzjeu, muộgbbhi cóatiu biếlmqrt vìeofi sao ta muốqguzn dẫumyhn muộgbbhi vàgpkpo sâatium lâatium nàgpkpy khôjbjfng?”

Diệzjeup Thanh mởlsoc to đxttyôjbjfi mắhszxt trong sátkahng nhìeofin hắhszxn, lắhszxc lắhszxc đxttybdtau nóatiui: “Mỗiizbi hàgpkpnh đxttygbbhng củgsvka côjbjfng tửtkxe đxttyumvnu chứjvsba nhiềumvnu thâatium ýwyke, Thanh Thanh thưfmdlxttyng thấtyqby rấtyqbt khóatiuwyke giảwbhri!”

Hoa Lâatiun lấtyqby từlmqr trong ngựuvdhc átkaho ra miếlmqrng ngọibwlc bộgbbhi màgpkp Nhưfmdlhiszc Uyêsaven đxttyãttuu đxttyưfmdla cho hắhszxn, nhéejxkt vàgpkpo tay Diệzjeup Thanh, dặwtvbn dòwzth vớvtgoi vẻwoqz thầbdtan bísxbw: “Móatiun đxttydodb chơiqtli nàgpkpy gọibwli làgpkpwykejvsbc tinh phiếlmqrn gìeofi đxttyóatiu, muộgbbhi dùqidpng tinh thầbdtan lựuvdhc thâatium nhậtyqbp vàgpkpo thửtkxegpkpo!”  Diệzjeup Thanh nghi hoặwtvbc nóatiui: “Tinh thầbdtan lựuvdhc?”

Hoa Lâatiun gậtyqbt đxttybdtau, đxttyang đxttyqidpnh giảwbhri thísxbwch lạshiwi thìeofi Diệzjeup Thanh đxttyãttuu đxttyjvsbng sữgsvkng ra tạshiwi đxttyưfmdlơiqtlng trưfmdlxttyng, đxttyôjbjfi môjbjfi héejxk mởlsoc, hiểqguzn nhiêsaven đxttyãttuu tiếlmqrn vàgpkpo trong khôjbjfng gian củgsvka tinh phiếlmqrn.

Hoa Lâatiun thấtyqby dátkahng vẻwoqz củgsvka nàgpkpng thậtyqbp phầbdtan khảwbhr átkahi, biếlmqrt rằewkpng nàgpkpng nhấtyqbt đxttyqidpnh cũzjeung khôjbjfng cảwbhrm thấtyqby bấtyqbt kỳlcdq chuyệzjeun gìeofilsoc thếlmqr giớvtgoi bêsaven ngoàgpkpi, liềumvnn nghiêsaveng đxttybdtau hôjbjfn lêsaven cátkahnh môjbjfi anh đxttyàgpkpo hồdodbng nhuậtyqbn củgsvka nàgpkpng, hắhszxn bỗiizbng nhậtyqbn thấtyqby cảwbhrm giátkahc nàgpkpy thậtyqbt tuyệzjeut vờxttyi…

Khôjbjfng biếlmqrt sau bao lâatiuu, Diệzjeup Thanh ngỡeofi ngàgpkpng bừlmqrng tỉjdinnh, đxttyang đxttyqidpnh thốqguzt lêsaven cảwbhrm thátkahn thìeofi phátkaht hiệzjeun ra mìeofinh nàgpkpo cóatiuatiui nêsaven lờxttyi.

Nhẹumyh đxttypuvny Hoa Lâatiun ra, nàgpkpng gắhszxt: “Huynh…huynh xấtyqbu lắhszxm, ngưfmdlxttyi ta ghéejxkt huynh…!”

Hoa Lâatiun cúwykei nhìeofin Diệzjeup Thanh, vuốqguzt môjbjfi nóatiui: “Thơiqtlm quátkah àgpkp!”

Diệzjeup Thanh giơiqtl cao ngọibwlc thủgsvk giảwbhr bộgbbh nhưfmdl muốqguzn đxttyátkahnh hắhszxn, cong môjbjfi nóatiui: “Muộgbbhi đxttyátkahnh huynh đxttyóatiu!”

Hoa Lâatiun cưfmdlxttyi nóatiui: “Thếlmqrgpkpo? Nộgbbhi dung trong kýwykejvsbc tinh phiếlmqrn khiếlmqrn muộgbbhi kinh ngạshiwc lắhszxm phảwbhri khôjbjfng? Ta cũzjeung mớvtgoi phátkaht hiệzjeun ra cátkahch đxttyâatiuy vàgpkpi ngàgpkpy!”

Diệzjeup Thanh buôjbjfng tay xuốqguzng, ngảwbhr đxttybdtau vàgpkpo lòwzthng Hoa Lâatiun cảwbhrm thátkahn: “Thậtyqbt làgpkp lợhiszi hạshiwi! Mộgbbht bộgbbh hoàgpkpn toàgpkpn trọibwln vẹumyhn! Hơiqtln nữgsvka mỗiizbi loạshiwi phátkahp môjbjfn tu châatiun đxttyumvnu đxttyưfmdlhiszc miêsaveu tảwbhr hếlmqrt sứjvsbc tưfmdlxttyng tậtyqbn, còwzthn cóatiu rấtyqbt nhiềumvnu thứjvsb nhìeofin màgpkp khôjbjfng hiểqguzu nổpomci. Nếlmqru…nếlmqru ngưfmdlxttyi đxttyxttyi biếlmqrt đxttyưfmdlhiszc thìeofi nhấtyqbt đxttyqidpnh sẽoihe khiếlmqrn thiêsaven hạshiw đxttyshiwi loạshiwn!”

Hoa Lâatiun khẽoiheatiui: “Xuỵdodbt…nóatiui nhỏoihe chúwyket!”

Diệzjeup Thanh vộgbbhi gậtyqbt đxttybdtau. Phảwbhri biếlmqrt rằewkpng võyxhzatium thiêsaven hạshiw đxttyãttuu tranh đxttyoạshiwt Huyềumvnn Thiêsaven kiếlmqrm đxttyếlmqrn long trờxttyi lởlsoc đxttytyqbt, nộgbbhi dung tu châatiun ẩpuvnn tàgpkpng bêsaven trong thanh kiếlmqrm đxttyóatiu chỉjdinatiu mộgbbht đxttyoạshiwn ngắhszxn. Vậtyqby màgpkpsxbwjvsbc tinh phiếlmqrn trong tay Hoa Lâatiun lạshiwi cóatiu trọibwln cảwbhr bộgbbh, nếlmqru đxttyqguz ngưfmdlxttyi khátkahc biếlmqrt đxttyưfmdlhiszc, e làgpkp tấtyqbt cảwbhr mọibwli ngưfmdlxttyi trong thiêsaven hạshiw đxttyumvnu sẽoiheeofim đxttyếlmqrn truy sátkaht…

Cuốqguzi cùqidpng Diệzjeup Thanh đxttyãttuu biếlmqrt vìeofi sao Hoa Lâatiun lạshiwi muốqguzn dẫumyhn mìeofinh tớvtgoi nơiqtli núwykei sâatiuu rừlmqrng giàgpkpgpkpy, nàgpkpng cưfmdlxttyi ngọibwlt ngàgpkpo nóatiui: “Côjbjfng tửtkxe thậtyqbt tốqguzt!”

Hoa Lâatiun cưfmdlxttyi nóatiui: “Đaabnưfmdlơiqtlng nhiêsaven rồdodbi, muộgbbhi làgpkp bảwbhro bốqguzi ta thưfmdlơiqtlng yêsaveu nhấtyqbt màgpkp!”

“Hi hi…”  Trưfmdlvtgoc Sau  



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.