Ngọc Tiên Duyên

Chương 31 : Sơn ngoại hữu sơn

    trước sau   

Ngoàhdcli cửdltia sổrtpt nguyệwbpft quang bồaoaqng bềsrnqnh phiêrvneu dạhkqbt, trêrvnen đhaciưrvsxgswlng phốalqd dầaesmn vắfzvgng bófuznng hàhdclnh nhâlseyn. Ávzcynh trăiejmng thanh khiếqcqxt chiếqcqxu rọkrqbi khắfzvgp tiểggpwu phưrvsxơmvsing bàhdcln thàhdclnh, làhdclm toálawjt lêrvnen vẻtioyrvnen bìptbnnh tĩsnkmnh lặmiedng.

rvnen tiểggpwu tặmiedc đhacijvgxng bấsjjft lựjfggc phíkrqia sau giưrvsxgswlng, ngoàhdcli tiếqcqxng thởrqtl đhacisrnqu đhacimiedn củrvnea Hoa Lâlseyn thìptbn chỉmiedrvnen nghe thấsjjfy tiếqcqxng dếqcqxrvneu rảrqtlkrqich. Tiểggpwu tặmiedc hếqcqxt sứjvgxc bộotxri phụiejmc khảrqtliejmng ngủrvne củrvnea Hoa Lâlseyn. Hắfzvgn ngủrvne thậzmkut sựjfgg, khôkjehng hềsrnq e sợgouv tiểggpwu tặmiedc cófuzn thểggpw tựjfgg giảrqtli khai huyệwbpft đhacihkqbo, mộotxrt kiếqcqxm chésjjfm chếqcqxt hắfzvgn.

Thếqcqx nhưrvsxng sau vôkjeh sốalqd lầaesmn xôkjehng phálawj huyệwbpft đhacihkqbo, cuốalqdi cùymveng tiểggpwu tặmiedc đhaciãvufp hiểggpwu ra lýalqd do vìptbn sao Hoa Lâlseyn cófuzn thểggpw thảrqtln nhiêrvnen ngủrvne say sưrvsxa nhưrvsx vậzmkuy.

Y đhaciang buồaoaqn bựjfggc ấsjjfm ứjvgxc thìptbn đhaciotxrt nhiêrvnen mộotxrt bófuznng đhacien xẹlsrzt qua trưrvsxmcxnc cửdltia sổrtpt, trong tìptbnnh huốalqdng khôkjehng chúaoaqt khảrqtliejmng đhaciãvufp lẻtioyn vàhdclo trong phòrvneng, thâlseyn thủrvne đhaciófuzn khiếqcqxn tiểggpwu tặmiedc phảrqtli thởrqtlhdcli khôkjehng bằbpqsng.

fuznng đhacien đhaciófuzn quảrqtl nhiêrvnen thâlseyn thủrvne lợgouvi hạhkqbi, vừnurda tiếqcqxn vàhdclo đhaciãvufp phálawjt hiệwbpfn ra cófuzn ngưrvsxgswli đhacijvgxng ởrqtlfuznc giưrvsxgswlng phíkrqia sau, hữfbawu thủrvne vung lêrvnen, hai mũhdcli álawjm khíkrqi loang loálawjng bắfzvgn vềsrnq phíkrqia tiểggpwu tặmiedc.

Tiểggpwu tặmiedc kinh hãvufpi biếqcqxn sắfzvgc, lòrvneng thầaesmm thởrqtlhdcli, trong đhaciaesmu nghĩsnkm rằbpqsng cálawji chếqcqxt nàhdcly thậzmkut làhdcl khôkjehng minh bạhkqbch, khôkjehng ngờgswl lạhkqbi chếqcqxt trong tay mộotxrt kẻtioy đhaciaoaqng đhacihkqbo, chỉmiedfuzn thểggpw tựjfgg trálawjch mìptbnnh quálawj xui xẻtioyo.


Ai ngờgswl chỉmied trong khoảrqtlnh khắfzvgc, bófuznng đhacien đhaciófuzn bỗxgygng đhacijvgxng im bấsjjft đhaciotxrng, hơmvsin nữfbawa hai đhacihkqbo álawjm khíkrqi kia cũhdclng đhaciotxrt nhiêrvnen biếqcqxn mấsjjft trong khôkjehng khíkrqi, vẫkrqbn chưrvsxa hềsrnq chạhkqbm tớmcxni ngưrvsxgswli têrvnen tiểggpwu tặmiedc.

Chỉmied thấsjjfy Hoa Lâlseyn nằbpqsm trêrvnen giưrvsxgswlng lạhkqbi vưrvsxơmvsin ngưrvsxgswli mộotxrt cálawji rồaoaqi nhảrqtly xuốalqdng đhacii đhaciếqcqxn lụiejmc soálawjt khắfzvgp ngưrvsxgswli bófuznng đhacien kia. Lầaesmn nàhdcly hắfzvgn tỏrqiz ra rấsjjft hàhdcli lòrvneng, giơmvsi mộotxrt nắfzvgm ngâlseyn phiếqcqxu trong tay lêrvnen hưrvsxng phấsjjfn nófuzni: “Ngưrvsxơmvsii nhìptbnn ngưrvsxgswli ta đhaciâlseyy nàhdcly, đhacialqdng màhdclu mỡqfzjhdcly tuyệwbpft đhacialqdi cófuzn thểggpwrvsxmcxni đhaciưrvsxgouvc mấsjjfy mẫkrqbu ruộotxrng tốalqdt đhacisjjfy. Đntmiâlseyy chíkrqinh làhdcl sựjfgg khálawjc biệwbpft giữfbawa kẻtioy thàhdclnh côkjehng vàhdcl kẻtioy thấsjjft bạhkqbi…Minh bạhkqbch chưrvsxa? Ngưrvsxơmvsii còrvnen phảrqtli họkrqbc hỏrqizi thêrvnem! Làhdclm trộotxrm nhưrvsx ngưrvsxơmvsii chỉmied đhaciưrvsxgouvc cálawji danh hãvufpo thìptbn đhacinurdng cófuznhdcl giảrqtl mạhkqbo!”

Nhữfbawng câlseyu nàhdcly đhaciưrvsxơmvsing nhiêrvnen làhdcl đhaciggpw giálawjo huấsjjfn têrvnen tiểggpwu tặmiedc đhacijvgxng sau giưrvsxgswlng, ai ngờgswl y khôkjehng nhữfbawng khôkjehng nổrtpti giậzmkun màhdcl ngưrvsxgouvc lạhkqbi còrvnen mừnurdng lớmcxnn. Y thầaesmm nghĩsnkmptbnnh cũhdclng chưrvsxa đhaciálawjng phảrqtli uấsjjft ứjvgxc, mộotxrt kẻtioy trong nghềsrnq bảrqtln lĩsnkmnh cao minh hơmvsin y gấsjjfp bộotxri màhdclrvnen bịdums trúaoaqng chiêrvneu nữfbawa làhdcl. Y bỗxgygng cảrqtlm thấsjjfy đhaciau hai bêrvnen sưrvsxgswln, bỗxgygng nhiêrvnen giảrqtli khai đhaciưrvsxgouvc mộotxrt huyệwbpft đhacihkqbo, liềsrnqn bậzmkut cưrvsxgswli “ha ha ha…”

fuznng đhacien đhaciếqcqxn sau vốalqdn đhaciang ngơmvsi ngálawjc khôkjehng hiểggpwu gìptbnhdclng lậzmkup tứjvgxc nghĩsnkm thôkjehng mọkrqbi chuyệwbpfn, trong lòrvneng hoảrqtlng sợgouv. Thìptbn ra bảrqtln thâlseyn gãvufp mớmcxni làhdcl vậzmkut đhacii săiejmn củrvnea ngưrvsxgswli khálawjc ưrvsx?

aoaqc nàhdcly bêrvnen ngoàhdcli cửdltia sổrtpt lạhkqbi cófuzn mộotxrt bófuznng đhacien nhảrqtly vàhdclo, nhữfbawng ngưrvsxgswli trong phòrvneng đhacisrnqu thấsjjfy vôkjehymveng bấsjjft ngờgswl, cưrvsxgswli thầaesmm: “Hôkjehm nay làhdclm sao thếqcqx nhỉmied? Nơmvsii đhaciâlseyy hìptbnnh nhưrvsx biếqcqxn thàhdclnh cálawji ổrtpt trộotxrm rồaoaqi.”

Nhưrvsxng bọkrqbn họkrqb đhacisrnqu đhacilawjn sai! Bófuznng đhacien đhaciófuzn vừnurda nhảrqtly vàhdclo đhaciãvufpsjjft lớmcxnn: “Lũhdcl chuộotxrt vôkjeh danh kia trốalqdn ởrqtl đhaciâlseyu rồaoaqi?...”

“Ơxgyg…” Tìptbnnh cảrqtlnh trong phòrvneng khiếqcqxn gãvufp sữfbawng ngưrvsxgswli bởrqtli lẽkjeh hai têrvnen tiểggpwu tặmiedc thậzmkut ra nàhdclo cófuzn trốalqdn đhacii đhaciâlseyu đhaciưrvsxgouvc. Gãvufp chỉmied biếqcqxt trợgouvn mắfzvgt hálawj hốalqdc mồaoaqm nhìptbnn Hoa Lâlseyn.

Hoa Lâlseyn vộotxri nhésjjft ngâlseyn phiếqcqxu vàhdclo trong lòrvneng, xoa xoa bụiejmng nófuzni: “A! Khôkjehng ngờgswl Tằbpqsng lãvufpo đhacihkqbi lạhkqbi làhdcl mộotxrt cao thủrvne. Thấsjjft kíkrqinh thấsjjft kíkrqinh!...Tớmcxni đhaciâlseyy tớmcxni đhaciâlseyy, mọkrqbi ngưrvsxgswli đhacinurdng cófuzn đhacijvgxng ngẩflnsn ra nhưrvsx vậzmkuy. Ta đhaciófuzni bụiejmng rồaoaqi, hôkjehm nay bảrqtln thiếqcqxu gia sẽkjeh đhaciãvufpi khálawjch!” Nófuzni xong hắfzvgn thuậzmkun tay giảrqtli khai huyệwbpft đhacihkqbo dưrvsxmcxni châlseyn củrvnea hai têrvnen “dạhkqbhdclnh nhâlseyn” rồaoaqi késjjfo chúaoaqng xuốalqdng lầaesmu, đhacii thẳyxfbng tớmcxni Thúaoaqy Hồaoaqng lâlseyu. Đntmiêrvnem hôkjehm khuya khoắfzvgt thếqcqxhdcly cũhdclng chỉmiedfuzn mỗxgygi Thúaoaqy Hồaoaqng lâlseyu làhdclmvsii mởrqtl cửdltia buôkjehn bálawjn thâlseyu đhaciêrvnem.

rvnen tớmcxni tửdltiu lâlseyu, trong bốalqdn ngưrvsxgswli chỉmiedfuzn Hoa Lâlseyn làhdclaoaqn àhdclo vui vẻtioy. Hắfzvgn gọkrqbi mộotxrt bàhdcln đhaciaesmy rưrvsxgouvu vàhdcl thứjvgxc ăiejmn, sau mộotxrt chậzmkup nhai nuốalqdt nhưrvsxymvem nhưrvsx hổrtpt, khi đhaciãvufp no bụiejmng rồaoaqi mớmcxni nófuzni vớmcxni ba ngưrvsxgswli kia: “Ầmkyuy! Mọkrqbi ngưrvsxgswli nểggpw mặmiedt ta mộotxrt chúaoaqt đhaciưrvsxgouvc khôkjehng? Uốalqdng rưrvsxgouvu, uốalqdng rưrvsxgouvu đhacii!”

Tằbpqsng Minh thắfzvgc mắfzvgc nófuzni: “Tiểggpwu huynh đhaciwbpf, cậzmkuu khôkjehng sao chứjvgx? Chuyệwbpfn nàhdcly rốalqdt cụiejmc làhdcl nhưrvsx thếqcqxhdclo?” Hoa Lâlseyn vẫkrqbn khôkjehng trảrqtl lờgswli.

Mộotxrt lúaoaqc sau, têrvnen tiểggpwu tặmiedc cuốalqdi cùymveng đhaciãvufp thôkjehng suốalqdt, chủrvne đhaciotxrng nófuzni: “Nàhdcly! Cậzmkuu khôkjehng giúaoaqp ta giảrqtli khai huyệwbpft đhacihkqbo trêrvnen tay thìptbnhdclm sao ta ăiejmn đhaciưrvsxgouvc? Dùymve thếqcqxhdclo đhacii nữfbawa ta cũhdclng phảrqtli đhaciòrvnei lạhkqbi ba mưrvsxơmvsii lạhkqbng củrvnea mìptbnnh.”

Hoa Lâlseyn cưrvsxgswli ha ha nófuzni: “Cófuznalqd!” rồaoaqi giảrqtli khai huyệwbpft đhacihkqbo trêrvnen tay y.

rvnen tiểggpwu tặmiedc đhaciófuzn quảrqtl nhiêrvnen cũhdclng khôkjehng vừnurda, y lạhkqbi gọkrqbi thêrvnem mộotxrt bàhdcln đhaciaesmy rưrvsxgouvu thịdumst nữfbawa, quyếqcqxt phảrqtli ăiejmn cho thủrvneng túaoaqi Hoa Lâlseyn.


Hoa Lâlseyn hôkjehm nay gom đhaciưrvsxgouvc hơmvsin vạhkqbn lạhkqbng bạhkqbc nêrvnen rấsjjft hàhdclo phófuznng, cưrvsxgswli ha ha nófuzni: “Khôkjehng cầaesmn khálawjch khíkrqi, khôkjehng cầaesmn khálawjch khíkrqi! Cứjvgx ăiejmn thoảrqtli málawji đhacii!”

Tằbpqsng Minh vốalqdn khôkjehng hiểggpwu chuyệwbpfn gìptbn, bâlseyy giờgswl mớmcxni đhaciggpwlseym suy nghĩsnkm cẩflnsn thậzmkun, lậzmkup tứjvgxc đhaciãvufp minh bạhkqbch nhữfbawng đhaciiềsrnqu bíkrqiflnsn bêrvnen trong. Trong lòrvneng thầaesmm kinh sợgouv, nhưrvsxng ngoàhdcli mặmiedt gãvufp vẫkrqbn vui vẻtioyrvsxgswli nófuzni: “Thủrvne đhacioạhkqbn củrvnea tiểggpwu ca quảrqtl nhiêrvnen phi phàhdclm, gạhkqbt đhaciưrvsxgouvc cảrqtl tiểggpwu lãvufpo nhi ta vàhdclo cuộotxrc. Tạhkqbi hạhkqb Cổrtpt Duyêrvnen, chi bằbpqsng chúaoaqng ta hãvufpy kếqcqxt làhdclm bằbpqsng hữfbawu? Hai ta liêrvnen thủrvne nhấsjjft đhacidumsnh cófuzn thểggpw thâlseyu tófuznm hếqcqxt ngâlseyn lưrvsxgouvng trong thiêrvnen hạhkqb…”

Hoa Lâlseyn cầaesmm mộotxrt cálawji đhaciùymvei gàhdcl nhai ngầaesmu nghiếqcqxn, nhồaoaqm nhoàhdclm nófuzni: “Xìptbn! Ta khôkjehng cófuzn nguyệwbpfn vọkrqbng lớmcxnn lao nhưrvsx ngưrvsxơmvsii đhaciâlseyu, bảrqtln thiếqcqxu gia chỉmied cầaesmn cófuzn tiềsrnqn tiêrvneu làhdcl đhacirvne rồaoaqi.”

Cổrtpt Duyêrvnen cưrvsxgswli nófuzni: “Quýalqdkrqinh tiểggpwu ca làhdclptbn? Cứjvgx coi nhưrvsx chúaoaqng ta khôkjehng liêrvnen thủrvne thìptbnhdclng cófuzn thểggpwhdclm thâlseyn mộotxrt chúaoaqt.”

Hoa Lâlseyn lưrvsxgswlm gãvufp mộotxrt cálawji nófuzni: “Quýalqdkrqinh cálawji gìptbn? Ta têrvnen Hoa Lâlseyn, Hoa trong Hoa Sơmvsin, Lâlseyn trong kìptbnlseyn! Ngưrvsxơmvsii cho rằbpqsng ta giốalqdng ngưrvsxơmvsii u? Têrvnen thậzmkut đhaciófuznhkqb, hừnurd!”

Cổrtpt Duyêrvnen xấsjjfu hổrtpt đhaciếqcqxn toálawjt mồaoaqkjehi nófuzni: “Xin lỗxgygi xin lỗxgygi! Đntmiâlseyy gọkrqbi làhdcl lấsjjfy dạhkqb tiểggpwu nhâlseyn đhacio lòrvneng quâlseyn tửdlti. Ha ha ha…”

Hắfzvgc y nhâlseyn kia vẫkrqbn mộotxrt mựjfggc trầaesmm mặmiedc khôkjehng thốalqdt lờgswli nàhdclo, vẻtioy mặmiedt cay đhacifzvgng, bịdums mấsjjft hơmvsin vạhkqbn lạhkqbng bạhkqbc thìptbnhdclm sao cófuzn thểggpw cao hứjvgxng cho đhaciưrvsxgouvc. Gãvufp chỉmiedfuzn thểggpw trálawjch mìptbnnh quálawj tựjfgg phụiejm, mang theo nhiềsrnqu ngâlseyn phiếqcqxu nhưrvsx vậzmkuy đhacii “dắfzvgt dêrvne”, chẳyxfbng phảrqtli tựjfgg phụiejm thìptbnhdclptbn? Lầaesmn nàhdcly thấsjjft thủrvnehdclng do gãvufp quálawjmvsi suấsjjft, khôkjehng ngờgswl trong phòrvneng cófuzn hai ngưrvsxgswli màhdcl mụiejmc tiêrvneu chíkrqinh lạhkqbi làhdcl kẻtioy ngủrvne trêrvnen giưrvsxgswlng. Gãvufp khôkjehng phụiejmc!

Hoa Lâlseyn rấsjjft rộotxrng rãvufpi, giảrqtli khai huyệwbpft đhacihkqbo toàhdcln thâlseyn củrvnea hai têrvnen “cưrvsxgswlng đhacihkqbo”. Têrvnen tiểggpwu tặmiedc sửdlting sốalqdt rồaoaqi ha ha cưrvsxgswli rộotxrfuzni: “Hôkjehm nay thậzmkut làhdcl thốalqdng khoálawji! Tiểggpwu đhaciwbpflseyy Môkjehn Vôkjeh Ngâlseyn, thựjfggc sựjfgg bộotxri phụiejmc thủrvne đhacioạhkqbn củrvnea cálawjc hạhkqb, khôkjehng biếqcqxt cófuzn thểggpwlawji cálawjc hạhkqbhdclm sưrvsx phụiejm đhaciưrvsxgouvc khôkjehng?”

Hắfzvgc y nhâlseyn nãvufpy giờgswl vẫkrqbn im lặmiedng khôkjehng ngờgswl sau khi đhaciưrvsxgouvc giảrqtli khai huyệwbpft đhacihkqbo bỗxgygng đhacijvgxng bậzmkut dậzmkuy, âlseym trầaesmm nófuzni: “Tiểggpwu bằbpqsng hữfbawu! Thanh sơmvsin bấsjjft cảrqtli, lụiejmc thủrvney trưrvsxgswlng lưrvsxu! Sau nàhdcly sẽkjeh gặmiedp lạhkqbi!” Nófuzni xong quay ngưrvsxgswli đhacii khỏrqizi.

Hoa Lâlseyn gãvufpi gãvufpi đhaciaesmu nófuzni: “Cófuzn ýalqdptbn vậzmkuy?’

rvnen tiểggpwu tặmiedc tựjfggrvsxng làhdcllseyy Môkjehn Vôkjeh Ngâlseyn cưrvsxgswli nófuzni: “Ýlhjl hắfzvgn làhdcl lầaesmn sau sẽkjehptbnm cậzmkuu tíkrqinh sổrtpt! Ha ha ha…”

Cổrtpt Duyêrvnen trịdumsnh trọkrqbng nófuzni: “Ta cảrqtlm thấsjjfy cậzmkuu nêrvnen giálawjo huấsjjfn hắfzvgn mộotxrt trậzmkun, nếqcqxu khôkjehng lầaesmn sau rấsjjft cófuzn thểggpw sẽkjeh phảrqtli chịdumsu thiệwbpft đhacisjjfy.”

Hoa Lâlseyn cũhdclng khôkjehng phảrqtli kẻtioy ngốalqdc, đhaciotxrt nhiêrvnen chạhkqby theo sau hắfzvgc y nhâlseyn gọkrqbi: “Nếqcqxu ngưrvsxơmvsii khôkjehng cófuzn gan đhaciggpw lạhkqbi danh tíkrqinh thìptbn ta khôkjehng cófuzn hứjvgxng thúaoaq chơmvsii vớmcxni ngưrvsxơmvsii đhaciâlseyu.”

Hắfzvgc y nhâlseyn dừnurdng bưrvsxmcxnc trưrvsxmcxnc cửdltia, toàhdcln thâlseyn tálawjn phálawjt hàhdcln ýalqd lẫkrqbm liệwbpft, vẫkrqbn khôkjehng ngoảrqtlnh đhaciaesmu lạhkqbi nófuzni: “Giang Ninh Phi Ưjfggng đhaciưrvsxgswlng, Ngâlseyn ưrvsxng Sởrqtl Hạhkqbo Phi!...Ngưrvsxơmvsii mau quay vềsrnq chuẩflnsn bịdums quan tàhdcli đhacii! Cálawjo từnurd!” Thâlseyn ảrqtlnh chớmcxnp đhaciotxrng, chớmcxnp mắfzvgt đhaciãvufp xuốalqdng khỏrqizi Thúaoaqy Hồaoaqng lâlseyu.

Cổrtpt Duyêrvnen vàhdcllseyy Môkjehn Vôkjeh Ngâlseyn álawjnh mắfzvgt hoảrqtlng loạhkqbn, Giang Ninh Phi Ưjfggng đhaciưrvsxgswlng làhdcl mộotxrt tổrtpt chứjvgxc rộotxrng lớmcxnn thầaesmn bíkrqi, khôkjehng ngờgswl nhịdums đhaciưrvsxơmvsing gia Ngâlseyn ưrvsxng lạhkqbi bạhkqbi trong tay Hoa Lâlseyn, lầaesmn nàhdcly thìptbn phiềsrnqn phứjvgxc to rồaoaqi.

lseyy Môkjehn Vôkjeh Ngâlseyn đhaciotxrng dung nófuzni: “Xong rồaoaqi Lâlseyn thiếqcqxu ơmvsii!...Lầaesmn nàhdcly cậzmkuu thựjfggc sựjfgg khôkjehng nêrvnen dễbpqshdclng đhaciggpw hắfzvgn đhacii nhưrvsx vậzmkuy, dùymve thếqcqxhdclo cũhdclng phảrqtli tra hỏrqizi kĩsnkm đhaciãvufp chứjvgx. Mộotxrt kẻtioy giang hồaoaq tiểggpwu tốalqdt nhưrvsx ta bạhkqbi dưrvsxmcxni tay cậzmkuu cũhdclng chẳyxfbng sao nhưrvsxng nhịdums đhaciưrvsxơmvsing gia củrvnea Phi Ưjfggng đhaciưrvsxgswlng thìptbn khôkjehng giốalqdng thếqcqx đhaciâlseyu…Àjtnki! Sau nàhdcly cậzmkuu gặmiedp phiềsrnqn phứjvgxc lớmcxnn rồaoaqi.”

Cổrtpt Duyêrvnen cũhdclng thầaesmm lo lắfzvgng cho Hoa Lâlseyn, Phi Ưjfggng đhaciưrvsxgswlng chuyêrvnen làhdclm nhữfbawng tròrvne giấsjjfu mặmiedt, thủrvne đhacioạhkqbn quỷaesm dịdums phi thưrvsxgswlng, dựjfgga vàhdclo chúaoaqt íkrqit kinh nghiệwbpfm giang hồaoaq củrvnea Hoa Lâlseyn thìptbn quảrqtlhdclkjehymveng hung hiểggpwm. Gãvufp quan tâlseym hỏrqizi: “Còrvnen chưrvsxa thỉmiednh giálawjo sưrvsxkjehn củrvnea Tiểggpwu Lâlseyn?”

Hoa Lâlseyn thẳyxfbng thắfzvgn đhaciálawjp: “Hêrvnervne! Ta vừnurda bịdums Thiêrvnen Sơmvsin trụiejmc xuấsjjft khỏrqizi môkjehn phálawji!”

“Hảrqtl?” Mọkrqbi ngưrvsxgswli đhacisrnqu thấsjjft kinh, ngay cảrqtl vịdumskjehrvsxơmvsing đhaciang đhacijvgxng ngủrvne gậzmkut ởrqtl mộotxrt gófuznc cũhdclng phảrqtli giậzmkut nảrqtly mìptbnnh…  Trưrvsxmcxnc Sau     



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.