Hoa Lâvmsan tuyệowyst nhiêugnzn khôglcfng hềhrpn nổnnmoi giậtdern, ngưcbisợtwqac lạtderi còsupon tựiasb giễcojou mìewgtnh: “Àtpnoi! Bưcbisng đrcfoĩjjnga thứtbuvc ăpreen màmyke cũowoing khôglcfng bưcbisng xong, ta đrcfoúyanhng làmyke vôglcf dụmprxng màmyke!...Bấbrkpt quátzxd vẫsxqzn còsupon hơbwhbn cóoikr ngưcbisờbnmbi đrcfoang đrcfoi trêugnzn đrcfoưcbisờbnmbng tựiasb nhiêugnzn lạtderi bịbnmb ngãwlll gãwllly châvmsan. Hy vọcbisng cátzxdc vịbnmb sưcbis huynh đrcfoệowys khi đrcfoi đrcfoưcbisờbnmbng nhấbrkpt thiếvhzxt phảjtghi nhớjtgh nhìewgtn đrcfoưcbisờbnmbng nhátzxd!” Tuy hắmqxqn nóoikri rấbrkpt thảjtghn nhiêugnzn nhưcbisng hàmyken ýglcf trùewgtng trùewgtng đrcfoóoikr khiếvhzxn chúyanhng sưcbis huynh xung quanh nghĩjjng lạtderi màmyke phátzxdt sợtwqa.
Hoa Lâvmsan đrcfoưcbisa mắmqxqt nhìewgtn ra xa thìewgt thấbrkpy Diệowysp Thanh, Trưcbisơbwhbng Thiêugnzn Hoa vàmyke Cốugub Tạtderi Quâvmsan ba ngưcbisờbnmbi bạtdern củwllla hắmqxqn đrcfoềhrpnu khôglcfng cóoikr ởbzha đrcfoâvmsay, xem ra bọcbisn họcbis đrcfoềhrpnu đrcfoang khổnnmo luyệowysn võajiz côglcfng rồoepri. Hạtderng Tiêugnzu Vâvmsan thìewgt đrcfoang đrcfoứtbuvng ởbzha mộbfhht góoikrc cưcbisờbnmbi trộbfhhm mộbfhht cátzxdch đrcfoắmqxqc ýglcf, átzxdnh mắmqxqt lấbrkpp lóoikre hàmyken quang khóoikr màmyke phátzxdt giátzxdc đrcfoưcbisợtwqac. Rốugubt cuộbfhhc Hoa Lâvmsan đrcfoãwlll biếvhzxt đrcfoưcbisợtwqac cụmprxc diệowysn nàmykey làmyke do Hạtderng Tiêugnzu Vâvmsan bàmykey ra, nếvhzxu khôglcfng thìewgt còsupon ai cóoikr khảjtgh năpreeng đrcfoiềhrpnu đrcfoộbfhhng bảjtghy cao thủwlll củwllla Huyềhrpnn Kiếvhzxm Đowoiưcbisờbnmbng cùewgtng lúyanhc đrcfoộbfhhng thủwlll cơbwhb chứtbuv?
Hắmqxqn bịbnmb hơbwhbn trăpreem ngưcbisờbnmbi trong đrcfoạtderi đrcfoiệowysn cưcbisờbnmbi ha ha chếvhzx nhạtdero màmyke khôglcfng cóoikr lấbrkpy mộbfhht ngưcbisờbnmbi đrcfoếvhzxn hỏfuaai han an ủwllli. Hoa Lâvmsan cảjtghm thấbrkpy thậtdert đrcfoau xóoikrt, chỉtzdi biếvhzxt cưcbisờbnmbi khổnnmo rồoepri đrcfoi ra ngoàmykei…
Dưcbisơbwhbng Phong Linh do dựiasb mộbfhht lúyanhc lâvmsau rồoepri mớjtghi đrcfouổnnmoi theo nóoikri: “Hoa sưcbis đrcfoệowys! Đowoiệowys khôglcfng sao chứtbuv?...Trêugnzn đrcfoầfxbnu đrcfoệowys còsupon cóoikr mộbfhht…”
Hoa Lâvmsan căpreen bảjtghn khôglcfng nghe rõajiz Dưcbisơbwhbng Phong Linh đrcfoang nóoikri gìewgt vìewgt hắmqxqn đrcfoộbfhht nhiêugnzn trôglcfng thấbrkpy thâvmsan ảjtghnh tuyệowyst trầfxbnn củwllla Thưcbisợtwqang Quan Linh đrcfoang nhẹynuf nhàmykeng tiếvhzxn vàmykeo thiệowysn phòsupong. Toàmyken thâvmsan hắmqxqn bấbrkpt giátzxdc chấbrkpn đrcfoộbfhhng! Nhớjtgh đrcfoếvhzxn chuyệowysn tốugubi qua, sắmqxqc mặahfzt hắmqxqn lộbfhh ra vẻqigf rấbrkpt mấbrkpt tựiasb nhiêugnzn.
Dưcbisơbwhbng Phong Linh đrcfoứtbuvng bêugnzn vộbfhhi thấbrkpp giọcbisng gọcbisi: “Sưcbis tôglcfn!”
Thưcbisợtwqang Quan Linh dừsynyng bưcbisớjtghc cạtdernh Hoa Lâvmsan, nhìewgtn chằvaxem chằvaxem vàmykeo hắmqxqn, đrcfoộbfhht nhiêugnzn kêugnzu “ôglcfi chàmyke” mộbfhht tiếvhzxng rồoepri cưcbisờbnmbi khẽoepr, ôglcfn nhu nóoikri: “Cậtderu đrcfoang làmykem gìewgt vậtdery?”
Lúyanhc nàmykey vẻqigf ngoàmykei củwllla Hoa Lâvmsan quátzxdi dịbnmb phi thưcbisờbnmbng, mộbfhht cọcbisng rau xanh lủwlllng lẳctlxng trêugnzn đrcfoỉtzdinh đrcfoầfxbnu vẫsxqzn chưcbisa rơbwhbi xuốugubng, vàmykei látzxdt hàmykenh tỏfuaai nhưcbis đrcfoiểfafam xuyếvhzxt thêugnzm cho cátzxdi đrcfoầfxbnu hắmqxqn. Thưcbisợtwqang Quan Linh vưcbisơbwhbn ngọcbisc thủwlll lấbrkpy xuốugubng giúyanhp hắmqxqn, cưcbisờbnmbi khúyanhc khíwjawch nóoikri: “Cóoikr phảjtghi cậtderu muốugubn đrcfoem nhữzvozng thứtbuv nàmykey vềhrpn trồoeprng khôglcfng?”
Hoa Lâvmsan cảjtghm thấbrkpy vui sưcbisớjtghng cựiasbc đrcfoộbfhh, xem ra Thưcbisợtwqang Quan Linh khôglcfng hềhrpn cóoikr ýglcf trátzxdch cứtbuv, hắmqxqn cũowoing cưcbisờbnmbi nóoikri: “Đowoiàmykenh chịbnmbu thôglcfi! Trôglcfng cũowoing đrcfoẹynufp đrcfoấbrkpy chứtbuv!”
“Ha ha ha…”
“Hi hi hi…”
Dưcbisơbwhbng Phong Linh cũowoing cưcbisờbnmbi theo, nàmykeng khôglcfng ngờbnmb sưcbis phụmprx mìewgtnh cũowoing cóoikr lúyanhc ôglcfn nhu nhưcbis vậtdery, lạtderi còsupon biếvhzxt đrcfoùewgta nữzvoza.
Đowoiộbfhht nhiêugnzn Thưcbisợtwqang Quan Linh nghiêugnzm mặahfzt, hừsyny lạtdernh nóoikri: “Chẳctlxng lẽoepr cậtderu chưcbisa từsynyng họcbisc võajiz côglcfng hay sao? Thậtdert vôglcf dụmprxng…”
Hoa Lâvmsan bốugubi rốugubi gãwllli đrcfoầfxbnu, nhớjtgh đrcfoếvhzxn mộbfhht câvmsau nóoikri củwllla ngưcbisờbnmbi xưcbisa: tâvmsam tìewgtnh phụmprx nữzvoz nhưcbis đrcfoátzxdm mâvmsay trêugnzn trờbnmbi. Còsupon khôglcfng phảjtghi vậtdery sao? Đowoiổnnmoi mặahfzt còsupon nhanh hơbwhbn lậtdert sátzxdch.
Dưcbisơbwhbng Phong Linh vộbfhhi giảjtghi thíwjawch giúyanhp hắmqxqn: “Võajiz côglcfng củwllla Hoa Lâvmsan vốugubn đrcfoãwlll kéncbkm, bọcbisn họcbis lạtderi còsupon dùewgtng Thấbrkpt Tuyệowyst trậtdern đrcfoểfafa đrcfoốugubi phóoikr vớjtghi đrcfoệowys ấbrkpy, đrcfoúyanhng làmyke quátzxd dưcbis thừsynya!”
Thưcbisợtwqang Quan Linh lạtdernh giọcbisng nóoikri: “Hừsynym! Vậtdery sao?...Nếvhzxu con cóoikr đrcfoưcbisợtwqac mộbfhht nửtdera bảjtghn lĩjjngnh củwllla hắmqxqn thìewgt ta cũowoing khôglcfng cầfxbnn bắmqxqt con luyệowysn võajiz côglcfng gìewgt nữzvoza.”
Dưcbisơbwhbng Phong Linh nghe thấbrkpy mơbwhb hồoepr nhưcbis lạtderc trong sưcbisơbwhbng mùewgt, thầfxbnm nghĩjjng: “Hắmqxqn làmyke ai nhỉtzdi?”
Thưcbisợtwqang Quan Linh quay ngưcbisờbnmbi bỏfuaa đrcfoi, bay xa dầfxbnn vềhrpn phíwjawa Thiêugnzn Kiếvhzxm cátzxdc…
“Thiêugnzn Kiếvhzxm cátzxdc”, kiếvhzxn trúyanhc chíwjawnh yếvhzxu nhấbrkpt củwllla Thiêugnzn Sơbwhbn phátzxdi, mọcbisi việowysc quan trọcbisng cầfxbnn thựiasbc hiệowysn đrcfoềhrpnu đrcfoưcbisợtwqac thưcbisơbwhbng nghịbnmb vàmyke quyếvhzxt đrcfoịbnmbnh tạtderi đrcfoâvmsay.
Thưcbisợtwqang Quan Linh khẽoepr nâvmsang quầfxbnn sa bưcbisớjtghc lêugnzn nhữzvozng bậtderc thang đrcfoátzxd mộbfhht cátzxdch ung dung. Cảjtgh Thiêugnzn Kiếvhzxm cátzxdc đrcfoưcbisợtwqac chia thàmykenh thưcbisợtwqang hạtder chíwjawn tầfxbnng, hạtder tầfxbnng đrcfoưcbisợtwqac chốugubng đrcfoỡahfz bởbzhai mưcbisờbnmbi hai câvmsay thạtderch trụmprx bátzxdt giátzxdc cao vúyanht, thưcbisợtwqang tầfxbnng cóoikr kếvhzxt cấbrkpu mátzxdi vòsupom, tạtdero hìewgtnh cựiasbc kìewgt hùewgtng vĩjjng. Đowoiứtbuvng trêugnzn Thiêugnzn Kiếvhzxm cátzxdc cóoikr thểfafa nhìewgtn bao quátzxdt toàmyken cảjtghnh sơbwhbn cốugubc.
Khi Thưcbisợtwqang Quan Linh lêugnzn đrcfoếvhzxn tầfxbnng cao nhấbrkpt, Thiêugnzn Sơbwhbn Cửtderu Kiếvhzxm đrcfoãwlll tụmprx tậtderp đrcfoôglcfng đrcfoủwlll. Mọcbisi ngưcbisờbnmbi thấbrkpy nàmykeng đrcfoếvhzxn đrcfoềhrpnu gậtdert đrcfoầfxbnu tỏfuaa ýglcf chàmykeo, bátzxdt sưcbis huynh Lýglcf Lôglcfi Vâvmsan vộbfhhi vàmykeng kéncbko chiếvhzxc ghếvhzx gỗtwqa đrcfoỏfuaa cạtdernh đrcfoóoikr ra, dịbnmbu giọcbisng nóoikri: “Tớjtghi đrcfoâvmsay…Tiểfafau sưcbis muộbfhhi ngồoepri đrcfoâvmsay đrcfoi!”
Thưcbisợtwqang Quan Linh nởbzha nụmprx cưcbisờbnmbi mêugnz hồoeprn nóoikri: “Cảjtghm ơbwhbn sưcbis huynh, muộbfhhi ngồoepri đrcfoâvmsay đrcfoưcbisợtwqac rồoepri!” Nàmykeng kéncbko mộbfhht chiếvhzxc ghếvhzx ra rồoepri ngồoepri xuốugubng cạtdernh tam sưcbis tỷtder Hàmyke Údapac Hưcbisơbwhbng. Cátzxdc sưcbis huynh thấbrkpy thếvhzx đrcfoềhrpnu cưcbisờbnmbi thầfxbnm…
Hạtderng chưcbisởbzhang môglcfn thấbrkpy Lýglcf sưcbis đrcfoệowys cóoikr vẻqigf xấbrkpu hổnnmo liềhrpnn lậtderp tứtbuvc nóoikri vàmykeo vấbrkpn đrcfoềhrpn chíwjawnh: “Lầfxbnn nàmykey ta triệowysu tậtderp mọcbisi ngưcbisờbnmbi tớjtghi làmyke vìewgt trong giang hồoepr đrcfoãwlll phátzxdt sinh mộbfhht loạtdert cátzxdc sựiasb kiệowysn lớjtghn, do đrcfoóoikr ta cầfxbnn phảjtghi thưcbisơbwhbng thảjtgho cùewgtng mọcbisi ngưcbisờbnmbi đrcfoểfafa bảjtgho vệowys sựiasb bìewgtnh an củwllla thiêugnzn hạtder.”
Mọcbisi ngưcbisờbnmbi nghe vậtdery đrcfoềhrpnu nghiêugnzm túyanhc cung kíwjawnh đrcfoợtwqai Hạtderng chưcbisởbzhang môglcfn tiếvhzxp lờbnmbi: “Mọcbisi ngưcbisờbnmbi đrcfoềhrpnu đrcfoãwlll nghe qua lờbnmbi dựiasb ngôglcfn vềhrpn chuyệowysn Huyếvhzxt Ma tátzxdi xuấbrkpt rồoepri phảjtghi khôglcfng?”
Kiềhrpnu Truy Phong kinh ngạtderc nóoikri: “Chẳctlxng lẽoepr Huyếvhzxt Ma đrcfoãwlll xuấbrkpt hiệowysn?”  Hạtderng Tiêugnzu Vâvmsan thởbzha dàmykei nóoikri: “Hiệowysn tạtderi vẫsxqzn chưcbisa dátzxdm xátzxdc đrcfoịbnmbnh, nhưcbisng trêugnzn giang hồoepr đrcfoãwlll lưcbisu truyềhrpnn mộbfhht vàmykei đrcfoạtderi sựiasb làmykem chấbrkpn kinh thiêugnzn hạtder. Thứtbuv nhấbrkpt, ngàmykey hai mưcbisơbwhbi ba thátzxdng tưcbis năpreem nay, Thanh Phong cátzxdc chủwlll Đowoiôglcfng Phưcbisơbwhbng Linh Yêugnzn suấbrkpt lĩjjngnh ba trăpreem thiếvhzxt kịbnmb từsyny Thanh Châvmsau tớjtghi Giang Ninh, khi đrcfoi qua nam An Huy cảjtgh đrcfoộbfhhi nhâvmsan mãwlll đrcfoộbfhht nhiêugnzn biếvhzxn mấbrkpt khôglcfng tăpreem tíwjawch. Cóoikr ngưcbisờbnmbi nóoikri đrcfoãwlll tìewgtm thấbrkpy vàmykei thi thểfafa khôglcf héncbko tạtderi Ngụmprxy Hàmyke, hìewgtnh nhưcbis đrcfoềhrpnu mặahfzc trang phụmprxc củwllla Thiêugnzn Phong cátzxdc, nhưcbisng cátzxdc chủwlll Đowoiôglcfng Phưcbisơbwhbng Linh Yêugnzn trưcbisớjtghc mắmqxqt vẫsxqzn bặahfzt vôglcf âvmsam tíwjawn.”
Trịbnmbnh Thanh Phong hoảjtghng sợtwqa nóoikri: “Khôglcfng sai…việowysc nàmykey đrcfoíwjawch xátzxdc khiếvhzxn ngưcbisờbnmbi ta phảjtghi chấbrkpn kinh! Vớjtghi thựiasbc lựiasbc củwllla Thanh Phong cátzxdc màmyke cũowoing khôglcfng còsupon mộbfhht ngưcbisờbnmbi sốugubng sóoikrt, còsupon nhữzvozng thi thểfafa khôglcf héncbko kia rấbrkpt cóoikr thểfafa làmyke do Huyếvhzxt Ma gâvmsay nêugnzn.”
Mọcbisi ngưcbisờbnmbi đrcfoềhrpnu rúyanhng đrcfoộbfhhng trong lòsupong…
Hạtderng Mạtderc Thiêugnzn gậtdert đrcfoầfxbnu nóoikri tiếvhzxp: “Ngàmykey hai mưcbisơbwhbi sátzxdu thátzxdng năpreem, lôglcfi đrcfoiệowysn bỗtwqang cùewgtng lúyanhc nổnnmo ra trêugnzn Mạtderch Tíwjawch Sơbwhbn, mấbrkpy chụmprxc đrcfoạtdero thiểfafam đrcfoiệowysn cùewgtng bổnnmo vàmykeo mộbfhht đrcfoịbnmba đrcfoiểfafam. Mặahfzt đrcfoấbrkpt bịbnmb séncbkt đrcfoátzxdnh làmykem lộbfhh ra mộbfhht hang đrcfoộbfhhng đrcfoátzxd vôglcfi cựiasbc lớjtghn, phíwjawa dưcbisớjtghi làmyke vôglcf sốugub thôglcfng đrcfoạtdero, ẩhjlan ưcbisớjtghc cóoikr thểfafa nhậtdern ra làmyke do nhâvmsan côglcfng tạtderc thàmykenh. Bêugnzn trong vôglcf cùewgtng rộbfhhng lớjtghn, mộbfhht sốugub ngưcbisờbnmbi đrcfoưcbisợtwqac chọcbisn đrcfoểfafa tiếvhzxn vàmykeo đrcfoóoikr đrcfoềhrpnu khôglcfng cóoikr ai sốugubng sóoikrt trởbzha vềhrpn. Cóoikr ngưcbisờbnmbi truyềhrpnn ngôglcfn rằvaxeng dưcbisớjtghi đrcfoóoikr cóoikr ẩhjlan tàmykeng mộbfhht loạtderi tiêugnzn khíwjaw nêugnzn đrcfoãwlll dẫsxqzn đrcfoếvhzxn việowysc séncbkt đrcfoátzxdnh rầfxbnm rĩjjng. Lạtderi cóoikr ngưcbisờbnmbi loan truyềhrpnn rằvaxeng đrcfoang cóoikr mộbfhht ma đrcfoầfxbnu ẩhjlan nấbrkpp dưcbisớjtghi đrcfoóoikr, kẻqigf nàmykey sẽoepr gâvmsay họcbisa cho nhâvmsan gian. Hiệowysn tạtderi rấbrkpt nhiềhrpnu ngưcbisờbnmbi đrcfoãwlll bấbrkpt kểfafa sốugubng chếvhzxt màmyke tụmprx tậtderp vềhrpn đrcfoóoikr, trưcbisớjtghc mắmqxqt khôglcfng rõajiz tìewgtnh hìewgtnh ra sao rồoepri.”
Hứtbuva Văpreen Hàmyke nóoikri: “Cóoikr nhầfxbnm khôglcfng đrcfoấbrkpy? Chẳctlxng lẽoepr thiêugnzn hạtder thựiasbc sựiasb sắmqxqp đrcfoạtderi loạtdern?”
Hạtderng Mạtderc Thiêugnzn ho vàmykei tiếvhzxng rồoepri nóoikri: “Chuyệowysn thứtbuv ba, Thiêugnzn Sơbwhbn kiếvhzxm phátzxdi chúyanhng ta cóoikr lẽoepr phảjtghi cảjtghm thấbrkpy rấbrkpt xấbrkpu hổnnmo!...Đowoiểfafa ứtbuvng phóoikr vớjtghi kiếvhzxp nạtdern sắmqxqp tớjtghi, Trung Nguyêugnzn đrcfoãwlll kếvhzxt thàmykenh mộbfhht Thấbrkpt Kiếvhzxm Minh, trong đrcfoóoikr chỉtzdi thiếvhzxu duy nhấbrkpt cóoikr Thiêugnzn Sơbwhbn kiếvhzxm phátzxdi chúyanhng ta. Vìewgt trưcbisớjtghc sau đrcfoãwlll cóoikr hai cao thủwlll tớjtghi xin kếvhzxt minh bịbnmb mấbrkpt mạtderng tạtderi Ngọcbisc Môglcfn Quan, Trung Nguyêugnzn cho rằvaxeng Thiêugnzn Sơbwhbn chúyanhng ta đrcfoộbfhhc đrcfooátzxdn nêugnzn đrcfoãwlll gạtdert bỏfuaa chúyanhng ta ra ngoàmykei.”
Tấbrkpt cảjtgh cátzxdc sưcbis đrcfoệowys đrcfoềhrpnu thấbrkpt kinh, việowysc nàmykey thựiasbc làmykem Thiêugnzn Sơbwhbn quátzxd mấbrkpt mặahfzt. Mọcbisi ngưcbisờbnmbi xôglcfn xao tứtbuvc giậtdern nóoikri: “Chuyệowysn nàmykey làmyke do ai làmykem? Đowoiâvmsay rõajiz ràmykeng làmyke nhằvaxem hạtder đrcfoộbfhhc thủwlll vớjtghi Thiêugnzn Sơbwhbn kiếvhzxm phátzxdi chúyanhng ta màmyke.”
Hạtderng Mạtderc Thiêugnzn lạtderi nóoikri: “Tuy Thấbrkpt Kiếvhzxm Minh trêugnzn danh nghĩjjnga chỉtzdi phátzxdi bảjtghy đrcfoệowys tửtder trẻqigf tuổnnmoi hàmykenh hiệowysp trêugnzn giang hồoepr nhưcbisng cóoikr vẻqigf nhưcbis tấbrkpt cảjtgh bọcbisn họcbis đrcfoềhrpnu đrcfoang ngầfxbnm chúyanh ýglcf đrcfoếvhzxn từsynyng đrcfoộbfhhng thátzxdi củwllla giang hồoepr, do đrcfoóoikr ta cũowoing chuẩhjlan bịbnmb phátzxdi vàmykei đrcfoệowys tửtder ưcbisu túyanh hạtder sơbwhbn đrcfoểfafa trùewgtng chấbrkpn thanh uy củwllla Thiêugnzn Sơbwhbn…Mọcbisi ngưcbisờbnmbi cho rằvaxeng ai làmyke ngưcbisờbnmbi thíwjawch hợtwqap?”
Trịbnmbnh Thanh Phong nóoikri: “Đowoiệowys cảjtghm thấbrkpy Tiêugnzu Vâvmsan, Diệowysp Thanh, Trịbnmbnh Phi Vũowoi, Nghiêugnzm Liệowyst Phong, Liễcojou Tùewgtng Minh, Hàmyke Kiếvhzxm Minh, Lệowys Hàmykenh Khôglcfng đrcfoềhrpnu tưcbisơbwhbng đrcfoốugubi thíwjawch hợtwqap. Mọcbisi ngưcbisờbnmbi thấbrkpy sao?”
Kiềhrpnu Truy Phong, Hàmyke Údapac Hưcbisơbwhbng, La Tửtder Linh, Hứtbuva Văpreen Hàmyke, Lýglcf Lôglcfi Vâvmsan, Thưcbisợtwqang Quan Linh đrcfoềhrpnu tỏfuaa vẻqigf đrcfoồoeprng ýglcf. Mấbrkpy năpreem nay Thiêugnzn Sơbwhbn chỉtzdi lo luyệowysn kiếvhzxm, đrcfoãwlll gầfxbnn mưcbisờbnmbi năpreem chưcbisa phátzxdi ngưcbisờbnmbi nàmykeo đrcfoi hàmykenh tẩhjlau giang hồoepr, lầfxbnn nàmykey nhấbrkpt đrcfoịbnmbnh phảjtghi phátzxdi nhữzvozng đrcfoệowys tửtder kiệowyst xuấbrkpt nhấbrkpt nhậtderp bưcbisớjtghc giang hồoepr.
Hạtderng Mạtderc Thiêugnzn gậtdert đrcfoầfxbnu nóoikri: “Ta còsupon mộbfhht việowysc nữzvoza muốugubn thỉtzdinh tiểfafau sưcbis muộbfhhi tựiasb thâvmsan xuấbrkpt mãwlll!”
Thưcbisợtwqang Quan Linh nghi hoặahfzc nóoikri: “Sao sưcbis huynh lạtderi khátzxdch khíwjaw nhưcbis vậtdery? Cóoikr việowysc gìewgt xin huynh cứtbuv phâvmsan phóoikr!”  Trưcbisớjtghc Sau    
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.