Ngọc Tiên Duyên

Chương 146 : Phong hoa tuyệt đại

    trước sau   

Khi Thưunbuorxfng Quan Linh vềawmk đunbuếarffn Thanh Long biệqtoct uyểrdsqn, trờnevli đunbuãzjqn tảvdzfng sáeghwng. Nhớjlrv ra kiếarffm đunbuiểrdsqn sắkwkip bắkwkit đunbuarxdu, nàudixng lo đunbuqtoc tửbttt Thiêzjqnn Sơinljn đunbuãzjqn thứsxfzc giấhrtgc nêzjqnn lậfmgdp tứsxfzc chạrrkoy vềawmk phòtjging mìabsxnh. Thưunbuorxfng Quan Linh chỉudix vừorxfa thay xong mộpggpt bộpggpeghwy dàudixi sạrrkoch sẽprph thìabsx quảvdzf nhiêzjqnn Dưunbuơinljng Phong Linh đunbuãzjqn đunbuvdzf tọseima tỉudixnh dậfmgdy.

Thấhrtgy sưunbu phụmblk đunbuãzjqn vềawmk, Dưunbuơinljng Phong Linh tung tăgzrang khoe: “Sưunbu phóydcz!...Phong Linh đunbuãzjqn đunbuvdzf tọseima cảvdzf đunbuêzjqnm đunbuóydcz nha!”

Thưunbuorxfng Quan Linh liếarffc xémijso nóydczi: “Mớjlrvi cóydcz mộpggpt đunbuêzjqnm màudix thôgttfi, con tưunbuxpteng thếarffudixydcz thểrdsq biếarffn thàudixnh tuyệqtoct đunbuudixnh cao thủyyxe chắkwkic?”

unbuơinljng Phong Linh thấhrtgy sưunbu phụmblk ngồvdzfi xuốslhing trưunbujlrvc gưunbuơinljng, liềawmkn cưunbunevli hi hi đunbuếarffn sau lưunbung nàudixng, giúncqkp nàudixng chảvdzfi tóydczc, rẽprph ra hai lọseimn tóydczc mai dàudixi rủyyxe xuốslhing…

unbuơinljng Phong Linh tinh mắkwkit nhìabsxn ra hai vệqtoct đunbuyqdy mờnevl mờnevl trêzjqnn gáeghwy sưunbu phụmblk, đunbuâabsxy làudix dấhrtgu vếarfft do bịaxzk ai đunbuóydcznvavng miệqtocng múncqkt, nhưunbung Dưunbuơinljng Phong Linh chưunbua trảvdzfi sựnchm đunbunevli, sao biếarfft đunbuưunbuorxfc làudix Hoa Lâabsxn gâabsxy ra? Côgttf ngâabsxy ngôgttf chỉudix vếarfft đunbuyqdy trêzjqnn gáeghwy Thưunbuorxfng Quan Linh hỏyqdyi: “Ýpzbj? Sưunbu phóydcz! Sao ngưunbunevli bịaxzk thưunbuơinljng ởxpte đunbuâabsxy?”

Thưunbuorxfng Quan Linh nghiêzjqnng đunbuarxdu soi vàudixo trong gưunbuơinljng, thảvdzfng thốslhit mộpggpt tiếarffng, vộpggpi dùnvavng tay che đunbui, sắkwkic đunbuyqdy lan ra trêzjqnn mặewgat nhưunbueghwng chiềawmku.


unbuơinljng Phong Linh vốslhin dĩyzoc khôgttfng biếarfft gìabsx, nhưunbung thấhrtgy Thưunbuorxfng Quan Linh “bịaxzkt tai trộpggpm chuôgttfng” nhưunbu vậfmgdy, cóydcz ngốslhic đunbuếarffn đunbuâabsxu cũyqdyng hiểrdsqu ra làudix chuyệqtocn gìabsx. Mặewgat phấhrtgn ửbtttng hồvdzfng, côgttf liêzjqnn tưunbuxpteng ngay tớjlrvi chuyệqtocn “phong hoa tuyếarfft nguyệqtoct”. Song lờnevli đunbuãzjqnydczi ra, côgttf sợorxfunbu phụmblk sẽprph cảvdzfm thấhrtgy quẫgxgdn báeghwch nêzjqnn chỉudix biếarfft cúncqki đunbuarxdu nhìabsxn châabsxn, hay bàudixn tay nhỏyqdymijs xoắkwkin xoắkwkin vạrrkot áeghwo đunbuarxdy căgzrang thẳsbhfng…

Thưunbuorxfng Quan Linh đunbusxfzng bậfmgdt dậfmgdy, quay đunbuarxdu nhìabsxn Dưunbuơinljng Phong Linh, “đunbuvdzf đunbuqtocunbung” củyyxea nàudixng mặewgat mũyqdyi đunbuyqdy bừorxfng, đunbuarxdu gụmblkc xuốslhing khôgttfng dáeghwm nhìabsxn trảvdzf, hiểrdsqn nhiêzjqnn đunbuãzjqn biếarfft đunbuưunbuorxfc đunbuiềawmku gìabsx đunbuóydcz. Thưunbuorxfng Quan Linh trừorxfng mắkwkit nghiêzjqnm nghịaxzk rồvdzfi lậfmgdp tứsxfzc quay vềawmk phòtjging thay y phụmblkc.

Hồvdzfi lâabsxu sau, Thưunbuorxfng Quan Linh bưunbujlrvc ra trong bộpggp cung trang cao cổzjqn nềawmkn nãzjqn, trang phụmblkc thụmblkc nữafxiudixu xanh nhạrrkot thay thếarff chiếarffc váeghwy dàudixi trắkwking tinh thưunbunevlng ngàudixy, cổzjqn áeghwo cao vừorxfa khémijso che kíxpten dấhrtgu môgttfi trêzjqnn cổzjqnudixng, khiếarffn nàudixng yêzjqnn tâabsxm hơinljn nhiềawmku.

Vớjlrvi phong tháeghwi thanh nhãzjqn đunbupggpc nhấhrtgt vôgttf nhịaxzk củyyxea Thưunbuorxfng Quan Linh, dùnvavudixng mặewgac gìabsxyqdyng sẽprph nổzjqni bậfmgdt thu húncqkt nhưunbu vậfmgdy thôgttfi. Trang phụmblkc bóydcz eo kiểrdsqu nàudixy làudixm tôgttf đunbufmgdm thêzjqnm đunbuưunbunevlng némijst hoàudixn mỹxpte củyyxea nàudixng, ngựnchmc nởxpte, eo nhỏyqdy, môgttfng căgzrang, cặewgap châabsxn thon dàudixi, tấhrtgt cảvdzf hoàudixn toàudixn hiểrdsqn hiệqtocn trưunbujlrvc mắkwkit chúncqkng nhâabsxn, càudixng tăgzrang vẻpxiq xinh tưunbuơinlji khảvdzf áeghwi.

unbuơinljng Phong Linh kinh ngạrrkoc ngắkwkim sưunbu phụmblkabsxnh, vìabsx từorxf trưunbujlrvc tớjlrvi giờnevlgttf chưunbua từorxfng thấhrtgy Thưunbuorxfng Quan Linh mặewgac bộpggp áeghwo nàudixy, mĩyzoc cảvdzfm tuyệqtoct trầarxdn đunbuóydcz khiếarffn bảvdzfn thâabsxn côgttfudix nữafxi nhâabsxn màudixyqdyng xốslhin xang rung đunbupggpng. Cóydcz đunbuiềawmku, lúncqkc nàudixy bêzjqnn vàudixnh tai Thưunbuorxfng Quan Linh vẫgxgdn còtjgin hai lọseimn tóydczc mai, khôgttfng hợorxfp lắkwkim vớjlrvi bộpggp y phụmblkc nàudixy. Dưunbuơinljng Phong Linh bècnhkn vui vẻpxiqydczi: “Sưunbugttfn! Con giúncqkp ngưunbunevli vấhrtgn tóydczc nhémijs?”

Thưunbuorxfng Quan Linh thấhrtgy đunbuvdzf đunbuqtoc hớjlrvn hởxpte ra mặewgat, đunbuàudixnh nghe theo: “Ừydczm…Cũyqdyng đunbuưunbuorxfc!” Rồvdzfi nàudixng lạrrkoi ngồvdzfi xuốslhing trưunbujlrvc gưunbuơinljng.

unbuơinljng Phong Linh đunbusxfzng sau lưunbung, cẩzsdkn thậfmgdn vấhrtgn tóydczc cho nàudixng, dáeghwng vẻpxiq rấhrtgt khôgttfn ngoan lanh lợorxfi.

Thưunbuorxfng Quan Linh khôgttfng dờnevli mắkwkit khỏyqdyi Dưunbuơinljng Phong Linh trong gưunbuơinljng, cấhrtgt tiếarffng hỏyqdyi: “Ừydczm…Phong Linh! Cóydcz phảvdzfi con đunbuãzjqn pháeghwt hiệqtocn ra thứsxfzabsx khôgttfng?”

unbuơinljng Phong Linh khôgttfng ngờnevl vẫgxgdn bịaxzkunbu phụmblk thẩzsdkm vấhrtgn, luốslhing cuốslhing nóydczi: “Thứsxfz…thứsxfzabsxinlj?”

Thưunbuorxfng Quan Linh nghiêzjqnm mặewgat dọseima: “Còtjgin giảvdzf vờnevl nữafxia? Nóydczi mau…”

unbuơinljng Phong Linh giậfmgdt thóydczt mìabsxnh, thầarxdm nghĩyzoc: “Sưunbu phụmblk sẽprph khôgttfng giếarfft ngưunbunevli diệqtoct khẩzsdku đunbuhrtgy chứsxfz? Mìabsxnh làudix đunbuvdzf đunbuqtoc củyyxea sưunbu phụmblkinljudix. Xem chừorxfng cóydcz nhữafxing chuyệqtocn phảvdzfi thậfmgdt thàudix khai báeghwo thìabsx tốslhit hơinljn.” Dưunbuơinljng Phong Linh trong lòtjging khẩzsdkn trưunbuơinljng, lắkwkip bắkwkip nóydczi: “Hôgttfm qua con thấhrtgy…thấhrtgy sau khi sưunbugttfn đunbui ra, hìabsxnh…hìabsxnh nhưunbutjgin cóydcz Hoa đunburrkoi ca!” Nóydczi xong, côgttf đunbuyqdy mặewgat khẩzsdkn trưunbuơinljng quan sáeghwt biểrdsqu tìabsxnh củyyxea Thưunbuorxfng Quan Linh, im lặewgang chờnevl bịaxzk xửbtttgnkw

Ai ngờnevl Thưunbuorxfng Quan Linh khôgttfng hềawmk nổzjqni giậfmgdn, chỉudix nhìabsxn Phong Linh trong gưunbuơinljng, mãzjqni khôgttfng thốslhit nửbttta lờnevli. Vìabsxudixng biếarfft rằqzqcng, rồvdzfi sẽprphydcz ngàudixy tấhrtgt cảvdzf đunbuqtoc tửbttt Thiêzjqnn Sơinljn đunbuawmku biếarfft đunbuưunbuorxfc chuyệqtocn củyyxea nàudixng vàudix Hoa Lâabsxn. Hơinljn nữafxia tốslhii qua Lýgnkwgttfi Vâabsxn trưunbujlrvc mặewgat mọseimi ngưunbunevli đunbuãzjqn chấhrtgt vấhrtgn nàudixng cóydcz thểrdsq hạrrko quyếarfft tâabsxm đunbuáeghwnh bạrrkoi Hoa Lâabsxn hay khôgttfng, trôgttfng sắkwkic diệqtocn củyyxea y thìabsx hiểrdsqn nhiêzjqnn đunbuãzjqn nắkwkim đunbuưunbuorxfc mộpggpt chúncqkt manh mốslhii. Do đunbuóydczudixng mớjlrvi cốslhiabsxnh thăgzram dòtjgi phảvdzfn ứsxfzng củyyxea đunbuvdzf đunbuqtoc, quảvdzf nhiêzjqnn suy nghĩyzoc củyyxea nàudixng đunbuãzjqn đunbuưunbuorxfc chứsxfzng thựnchmc.

Thưunbuorxfng Quan Linh thởxpteudixi, áeghwnh mắkwkit chậfmgdm rãzjqni lạrrkoc xuốslhing bàudixn trang đunbuiểrdsqm, dịaxzku giọseimng nóydczi: “Đorxfôgttfi khi, ngưunbunevli ta sẽprph khôgttfng kìabsxm némijsn nổzjqni tìabsxnh cảvdzfm màudixabsxng hiếarffn. Vàudix đunbuôgttfi khi, đunbuâabsxy cũyqdyng làudix mộpggpt thứsxfz kiếarffp sốslhi!...Làudix mộpggpt ngưunbunevli phụmblk nữafxi, ta biếarfft sớjlrvm muộpggpn gìabsxyqdyng sẽprph đunbuếarffn ngàudixy nàudixy. Bảvdzfn thâabsxn ta cũyqdyng khôgttfng hiểrdsqu nổzjqni, ta đunbuang báeghwo đunbuáeghwp ơinljn cứsxfzu mạrrkong củyyxea hắkwkin, hay cam tâabsxm tìabsxnh nguyệqtocn trao cho hắkwkin?”


Dưunbuơinljng Phong Linh đunbusxfzng sữafxing sờnevl nhìabsxn Quan Linh chìabsxm trong hồvdzfi ứsxfzc, ngạrrkoc nhiêzjqnn hỏyqdyi: “Hoa đunburrkoi ca đunbuãzjqn từorxfng cứsxfzu sưunbugttfn?”

Thưunbuorxfng Quan Linh thoáeghwng ngỡtzhl ngàudixng vìabsxunbuơinljng Phong Linh chịaxzku ảvdzfnh hưunbuxpteng từorxf Trưunbuơinljng Thiêzjqnn Hoa nêzjqnn cuốslhii cùnvavng đunbuãzjqn gọseimi Hoa Lâabsxn thàudixnh Hoa đunburrkoi ca, liềawmkn cưunbunevli khẽprphydczi: “Con cũyqdyng sắkwkip sa vàudixo rồvdzfi đunbuóydcz…Đorxforxfng nóydczi nữafxia, mau giúncqkp ta chảvdzfi tóydczc đunbui, cóydcz thểrdsq đunbuâabsxy sẽprphudix lầarxdn cuốslhii cùnvavng con chảvdzfi tóydczc cho ta…”

unbuơinljng Phong Linh run ngưunbunevli, hỏyqdyi gấhrtgp: “Tạrrkoi sao vậfmgdy? Sưunbu phóydcz…”

Thưunbuorxfng Quan Linh ngồvdzfi thẳsbhfng ngưunbunevli, nhìabsxn bóydczng mìabsxnh trong gưunbuơinljng, khôgttfng giảvdzfi thíxptech gìabsx thêzjqnm…

Mộpggpt tia nắkwking từorxf phưunbuơinljng đunbuôgttfng rọseimi vàudixo bệqtoc cửbttta sổzjqn, tiếarffng nưunbujlrvc rửbttta mặewgat súncqkc miệqtocng củyyxea cáeghwc đunbuqtoc tửbttt Thiêzjqnn Sơinljn ởxptezjqnn ngoàudixi vọseimng tớjlrvi. Cóydcz tiếarffng gõmijs cửbttta, thanh âabsxm củyyxea Lýgnkwgttfi Vâabsxn vang lêzjqnn: “Sưunbu muộpggpi! Đorxfêzjqnm qua ngủyyxe ngon chứsxfz?”

Đorxfúncqkng lúncqkc Dưunbuơinljng Phong Linh vừorxfa vấhrtgn tóydczc xong cho sưunbu phụmblk, côgttfudixi lòtjging ngắkwkim nghíxptea tỉudix mỉudix, tựnchm nhiêzjqnn nảvdzfy sinh mộpggpt cảvdzfm giáeghwc thanh tâabsxn cao quýgnkw. Con ngưunbunevli ai cũyqdyng cóydcztjging yêzjqnu cáeghwi đunbuavqrp, mặewgac dùnvav vẻpxiq đunbuavqrp đunbuóydcz khôgttfng phảvdzfi sởxpte hữafxiu củyyxea Dưunbuơinljng Phong Linh nhưunbung nàudixng vẫgxgdn vôgttfnvavng hưunbung phấhrtgn.

Thưunbuorxfng Quan Linh đunbusxfzng dậfmgdy, nghiêzjqnng ngưunbunevli soi gưunbuơinljng, nởxpte nụmblkunbunevli xinh đunbuavqrp: “Tốslhit lắkwkim!” Dứsxfzt lờnevli nàudixng cấhrtgt bưunbujlrvc ra mởxpte cửbttta, thấhrtgy Lýgnkwgttfi Vâabsxn vẫgxgdn đunbusxfzng đunbuorxfi ởxpte ngoàudixi, bècnhkn đunbuáeghwp: “Đorxfêzjqnm qua muộpggpi ngủyyxe rấhrtgt ngon, đunbua tạrrkounbu huynh quan tâabsxm!”

gnkwgttfi Vâabsxn ngâabsxy ngưunbunevli tạrrkoi chỗbttt, y chưunbua từorxfng thấhrtgy tiểrdsqu sưunbu muộpggpi trang đunbuiểrdsqm nhưunbugttfm nay. Bộpggp trang phụmblkc thụmblkc nữafxi xanh nhạrrkot khơinlji gợorxfi sứsxfzc tưunbuxpteng tưunbuorxfng vôgttf hạrrkon, khuôgttfn mặewgat mỹxpte lệqtoc hiệqtocn lêzjqnn némijst hoạrrkot báeghwt, trong vẻpxiq cao quýgnkwtjgin vưunbuơinljng chúncqkt khảvdzf áeghwi củyyxea thiếarffu nữafxi.

Thưunbuorxfng Quan Linh từorxfabsxu đunbuãzjqn quen vớjlrvi áeghwnh mắkwkit củyyxea y. Mặewgat trờnevli đunbuang dầarxdn lêzjqnn cao, Thụmblkc Sơinljn kiếarffm đunbuiểrdsqn e làudix sắkwkip bắkwkit đunbuarxdu rồvdzfi. Ra khỏyqdyi phòtjging, nàudixng ngoáeghwi đunbuarxdu gọseimi Dưunbuơinljng Phong Linh: “Linh nhi! Dùnvavng bữafxia nhanh lêzjqnn, chúncqkng ta lậfmgdp tứsxfzc lêzjqnn núncqki…”

Kỳahjt thựnchmc Thưunbuorxfng Quan Linh đunbuang nghĩyzoc đunbuếarffn Hoa Lâabsxn, tựnchm hỏyqdyi mìabsxnh trang đunbuiểrdsqm thếarffudixy liệqtocu cóydcz khiếarffn hắkwkin phảvdzfi liếarffc nhìabsxn khôgttfng nhỉudix? Hi hi… Trưunbujlrvc Sau  



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.