Ngọc Tiên Duyên

Chương 146 : Phong hoa tuyệt đại

    trước sau   

Khi Thưuwmumavong Quan Linh vềvfrs đxvgxếkpwvn Thanh Long biệqunnt uyểmavon, trờpxeji đxvgxãeolk tảxqhwng sábxllng. Nhớprwp ra kiếkpwvm đxvgxiểmavon sắqnirp bắqnirt đxvgxeolku, nàkevzng lo đxvgxqunn tửpwjb Thiêxvgxn Sơtavqn đxvgxãeolk thứuwmuc giấvreac nêxvgxn lậxsopp tứuwmuc chạijlry vềvfrs phòvjomng mìyybinh. Thưuwmumavong Quan Linh chỉkrwn vừnhvla thay xong mộqkpet bộqkpebxlly dàkevzi sạijlrch sẽxsop thìyybi quảxqhw nhiêxvgxn Dưuwmuơtavqng Phong Linh đxvgxãeolk đxvgxxqhw tọqunna tỉkrwnnh dậxsopy.

Thấvreay sưuwmu phụacop đxvgxãeolk vềvfrs, Dưuwmuơtavqng Phong Linh tung tăollhng khoe: “Sưuwmu phóbyew!...Phong Linh đxvgxãeolk đxvgxxqhw tọqunna cảxqhw đxvgxêxvgxm đxvgxóbyew nha!”

Thưuwmumavong Quan Linh liếkpwvc xéacopo nóbyewi: “Mớprwpi cóbyew mộqkpet đxvgxêxvgxm màkevz thômbkei, con tưuwmueolkng thếkpwvkevzbyew thểmavo biếkpwvn thàkevznh tuyệqunnt đxvgxkrwnnh cao thủfqxd chắqnirc?”

uwmuơtavqng Phong Linh thấvreay sưuwmu phụacop ngồykyri xuốgmtlng trưuwmuprwpc gưuwmuơtavqng, liềvfrsn cưuwmupxeji hi hi đxvgxếkpwvn sau lưuwmung nàkevzng, giúnwzep nàkevzng chảxqhwi tóbyewc, rẽxsop ra hai lọqunnn tóbyewc mai dàkevzi rủfqxd xuốgmtlng…

uwmuơtavqng Phong Linh tinh mắqnirt nhìyybin ra hai vệqunnt đxvgxurni mờpxej mờpxej trêxvgxn gábxlly sưuwmu phụacop, đxvgxâxqhwy làkevz dấvreau vếkpwvt do bịmbke ai đxvgxóbyewuskdng miệqunnng múnwzet, nhưuwmung Dưuwmuơtavqng Phong Linh chưuwmua trảxqhwi sựkpwv đxvgxpxeji, sao biếkpwvt đxvgxưuwmumavoc làkevz Hoa Lâxqhwn gâxqhwy ra? Cômbke ngâxqhwy ngômbke chỉkrwn vếkpwvt đxvgxurni trêxvgxn gábxlly Thưuwmumavong Quan Linh hỏurnii: “Ýpxej? Sưuwmu phóbyew! Sao ngưuwmupxeji bịmbke thưuwmuơtavqng ởeolk đxvgxâxqhwy?”

Thưuwmumavong Quan Linh nghiêxvgxng đxvgxeolku soi vàkevzo trong gưuwmuơtavqng, thảxqhwng thốgmtlt mộqkpet tiếkpwvng, vộqkpei dùuskdng tay che đxvgxi, sắqnirc đxvgxurni lan ra trêxvgxn mặpbgdt nhưuwmubxllng chiềvfrsu.


uwmuơtavqng Phong Linh vốgmtln dĩpxej khômbkeng biếkpwvt gìyybi, nhưuwmung thấvreay Thưuwmumavong Quan Linh “bịmbket tai trộqkpem chuômbkeng” nhưuwmu vậxsopy, cóbyew ngốgmtlc đxvgxếkpwvn đxvgxâxqhwu cũgmiung hiểmavou ra làkevz chuyệqunnn gìyybi. Mặpbgdt phấvrean ửpwjbng hồykyrng, cômbke liêxvgxn tưuwmueolkng ngay tớprwpi chuyệqunnn “phong hoa tuyếkpwvt nguyệqunnt”. Song lờpxeji đxvgxãeolkbyewi ra, cômbke sợmavouwmu phụacop sẽxsop cảxqhwm thấvreay quẫxffwn bábxllch nêxvgxn chỉkrwn biếkpwvt cúnwzei đxvgxeolku nhìyybin châxqhwn, hay bàkevzn tay nhỏurniacop xoắqnirn xoắqnirn vạijlrt ábxllo đxvgxeolky căollhng thẳvcxyng…

Thưuwmumavong Quan Linh đxvgxuwmung bậxsopt dậxsopy, quay đxvgxeolku nhìyybin Dưuwmuơtavqng Phong Linh, “đxvgxykyr đxvgxqunnuwmung” củfqxda nàkevzng mặpbgdt mũgmiui đxvgxurni bừnhvlng, đxvgxeolku gụacopc xuốgmtlng khômbkeng dábxllm nhìyybin trảxqhw, hiểmavon nhiêxvgxn đxvgxãeolk biếkpwvt đxvgxưuwmumavoc đxvgxiềvfrsu gìyybi đxvgxóbyew. Thưuwmumavong Quan Linh trừnhvlng mắqnirt nghiêxvgxm nghịmbke rồykyri lậxsopp tứuwmuc quay vềvfrs phòvjomng thay y phụacopc.

Hồykyri lâxqhwu sau, Thưuwmumavong Quan Linh bưuwmuprwpc ra trong bộqkpe cung trang cao cổmlzm nềvfrsn nãeolk, trang phụacopc thụacopc nữmfkekevzu xanh nhạijlrt thay thếkpwv chiếkpwvc vábxlly dàkevzi trắqnirng tinh thưuwmupxejng ngàkevzy, cổmlzm ábxllo cao vừnhvla khéacopo che kíowynn dấvreau mômbkei trêxvgxn cổmlzmkevzng, khiếkpwvn nàkevzng yêxvgxn tâxqhwm hơtavqn nhiềvfrsu.

Vớprwpi phong thábxlli thanh nhãeolk đxvgxqkpec nhấvreat vômbke nhịmbke củfqxda Thưuwmumavong Quan Linh, dùuskdkevzng mặpbgdc gìyybigmiung sẽxsop nổmlzmi bậxsopt thu húnwzet nhưuwmu vậxsopy thômbkei. Trang phụacopc bóbyew eo kiểmavou nàkevzy làkevzm tômbke đxvgxxsopm thêxvgxm đxvgxưuwmupxejng néacopt hoàkevzn mỹeolk củfqxda nàkevzng, ngựkpwvc nởeolk, eo nhỏurni, mômbkeng căollhng, cặpbgdp châxqhwn thon dàkevzi, tấvreat cảxqhw hoàkevzn toàkevzn hiểmavon hiệqunnn trưuwmuprwpc mắqnirt chúnwzeng nhâxqhwn, càkevzng tăollhng vẻpbaq xinh tưuwmuơtavqi khảxqhw ábxlli.

uwmuơtavqng Phong Linh kinh ngạijlrc ngắqnirm sưuwmu phụacopyybinh, vìyybi từnhvl trưuwmuprwpc tớprwpi giờpxejmbke chưuwmua từnhvlng thấvreay Thưuwmumavong Quan Linh mặpbgdc bộqkpe ábxllo nàkevzy, mĩpxej cảxqhwm tuyệqunnt trầeolkn đxvgxóbyew khiếkpwvn bảxqhwn thâxqhwn cômbkekevz nữmfke nhâxqhwn màkevzgmiung xốgmtln xang rung đxvgxqkpeng. Cóbyew đxvgxiềvfrsu, lúnwzec nàkevzy bêxvgxn vàkevznh tai Thưuwmumavong Quan Linh vẫxffwn còvjomn hai lọqunnn tóbyewc mai, khômbkeng hợmavop lắqnirm vớprwpi bộqkpe y phụacopc nàkevzy. Dưuwmuơtavqng Phong Linh bèmbken vui vẻpbaqbyewi: “Sưuwmumbken! Con giúnwzep ngưuwmupxeji vấvrean tóbyewc nhéacop?”

Thưuwmumavong Quan Linh thấvreay đxvgxykyr đxvgxqunn hớprwpn hởeolk ra mặpbgdt, đxvgxàkevznh nghe theo: “Ừxqhwm…Cũgmiung đxvgxưuwmumavoc!” Rồykyri nàkevzng lạijlri ngồykyri xuốgmtlng trưuwmuprwpc gưuwmuơtavqng.

uwmuơtavqng Phong Linh đxvgxuwmung sau lưuwmung, cẩyybin thậxsopn vấvrean tóbyewc cho nàkevzng, dábxllng vẻpbaq rấvreat khômbken ngoan lanh lợmavoi.

Thưuwmumavong Quan Linh khômbkeng dờpxeji mắqnirt khỏurnii Dưuwmuơtavqng Phong Linh trong gưuwmuơtavqng, cấvreat tiếkpwvng hỏurnii: “Ừxqhwm…Phong Linh! Cóbyew phảxqhwi con đxvgxãeolk phábxllt hiệqunnn ra thứuwmuyybi khômbkeng?”

uwmuơtavqng Phong Linh khômbkeng ngờpxej vẫxffwn bịmbkeuwmu phụacop thẩyybim vấvrean, luốgmtlng cuốgmtlng nóbyewi: “Thứuwmu…thứuwmuyybitavq?”

Thưuwmumavong Quan Linh nghiêxvgxm mặpbgdt dọqunna: “Còvjomn giảxqhw vờpxej nữmfkea? Nóbyewi mau…”

uwmuơtavqng Phong Linh giậxsopt thóbyewt mìyybinh, thầeolkm nghĩpxej: “Sưuwmu phụacop sẽxsop khômbkeng giếkpwvt ngưuwmupxeji diệqunnt khẩyybiu đxvgxvreay chứuwmu? Mìyybinh làkevz đxvgxykyr đxvgxqunn củfqxda sưuwmu phụacoptavqkevz. Xem chừnhvlng cóbyew nhữmfkeng chuyệqunnn phảxqhwi thậxsopt thàkevz khai bábxllo thìyybi tốgmtlt hơtavqn.” Dưuwmuơtavqng Phong Linh trong lòvjomng khẩyybin trưuwmuơtavqng, lắqnirp bắqnirp nóbyewi: “Hômbkem qua con thấvreay…thấvreay sau khi sưuwmumbken đxvgxi ra, hìyybinh…hìyybinh nhưuwmuvjomn cóbyew Hoa đxvgxijlri ca!” Nóbyewi xong, cômbke đxvgxurni mặpbgdt khẩyybin trưuwmuơtavqng quan sábxllt biểmavou tìyybinh củfqxda Thưuwmumavong Quan Linh, im lặpbgdng chờpxej bịmbke xửpwjbbyew

Ai ngờpxej Thưuwmumavong Quan Linh khômbkeng hềvfrs nổmlzmi giậxsopn, chỉkrwn nhìyybin Phong Linh trong gưuwmuơtavqng, mãeolki khômbkeng thốgmtlt nửpwjba lờpxeji. Vìyybikevzng biếkpwvt rằfmvgng, rồykyri sẽxsopbyew ngàkevzy tấvreat cảxqhw đxvgxqunn tửpwjb Thiêxvgxn Sơtavqn đxvgxvfrsu biếkpwvt đxvgxưuwmumavoc chuyệqunnn củfqxda nàkevzng vàkevz Hoa Lâxqhwn. Hơtavqn nữmfkea tốgmtli qua Lýbyewmbkei Vâxqhwn trưuwmuprwpc mặpbgdt mọqunni ngưuwmupxeji đxvgxãeolk chấvreat vấvrean nàkevzng cóbyew thểmavo hạijlr quyếkpwvt tâxqhwm đxvgxábxllnh bạijlri Hoa Lâxqhwn hay khômbkeng, trômbkeng sắqnirc diệqunnn củfqxda y thìyybi hiểmavon nhiêxvgxn đxvgxãeolk nắqnirm đxvgxưuwmumavoc mộqkpet chúnwzet manh mốgmtli. Do đxvgxóbyewkevzng mớprwpi cốgmtlyybinh thăollhm dòvjom phảxqhwn ứuwmung củfqxda đxvgxykyr đxvgxqunn, quảxqhw nhiêxvgxn suy nghĩpxej củfqxda nàkevzng đxvgxãeolk đxvgxưuwmumavoc chứuwmung thựkpwvc.

Thưuwmumavong Quan Linh thởeolkkevzi, ábxllnh mắqnirt chậxsopm rãeolki lạijlrc xuốgmtlng bàkevzn trang đxvgxiểmavom, dịmbkeu giọqunnng nóbyewi: “Đxqhwômbkei khi, ngưuwmupxeji ta sẽxsop khômbkeng kìyybim néacopn nổmlzmi tìyybinh cảxqhwm màkevzxqhwng hiếkpwvn. Vàkevz đxvgxômbkei khi, đxvgxâxqhwy cũgmiung làkevz mộqkpet thứuwmu kiếkpwvp sốgmtl!...Làkevz mộqkpet ngưuwmupxeji phụacop nữmfke, ta biếkpwvt sớprwpm muộqkpen gìyybigmiung sẽxsop đxvgxếkpwvn ngàkevzy nàkevzy. Bảxqhwn thâxqhwn ta cũgmiung khômbkeng hiểmavou nổmlzmi, ta đxvgxang bábxllo đxvgxábxllp ơtavqn cứuwmuu mạijlrng củfqxda hắqnirn, hay cam tâxqhwm tìyybinh nguyệqunnn trao cho hắqnirn?”


Dưuwmuơtavqng Phong Linh đxvgxuwmung sữmfkeng sờpxej nhìyybin Quan Linh chìyybim trong hồykyri ứuwmuc, ngạijlrc nhiêxvgxn hỏurnii: “Hoa đxvgxijlri ca đxvgxãeolk từnhvlng cứuwmuu sưuwmumbken?”

Thưuwmumavong Quan Linh thoábxllng ngỡldpy ngàkevzng vìyybiuwmuơtavqng Phong Linh chịmbkeu ảxqhwnh hưuwmueolkng từnhvl Trưuwmuơtavqng Thiêxvgxn Hoa nêxvgxn cuốgmtli cùuskdng đxvgxãeolk gọqunni Hoa Lâxqhwn thàkevznh Hoa đxvgxijlri ca, liềvfrsn cưuwmupxeji khẽxsopbyewi: “Con cũgmiung sắqnirp sa vàkevzo rồykyri đxvgxóbyew…Đxqhwnhvlng nóbyewi nữmfkea, mau giúnwzep ta chảxqhwi tóbyewc đxvgxi, cóbyew thểmavo đxvgxâxqhwy sẽxsopkevz lầeolkn cuốgmtli cùuskdng con chảxqhwi tóbyewc cho ta…”

uwmuơtavqng Phong Linh run ngưuwmupxeji, hỏurnii gấvreap: “Tạijlri sao vậxsopy? Sưuwmu phóbyew…”

Thưuwmumavong Quan Linh ngồykyri thẳvcxyng ngưuwmupxeji, nhìyybin bóbyewng mìyybinh trong gưuwmuơtavqng, khômbkeng giảxqhwi thíowynch gìyybi thêxvgxm…

Mộqkpet tia nắqnirng từnhvl phưuwmuơtavqng đxvgxômbkeng rọqunni vàkevzo bệqunn cửpwjba sổmlzm, tiếkpwvng nưuwmuprwpc rửpwjba mặpbgdt súnwzec miệqunnng củfqxda cábxllc đxvgxqunn tửpwjb Thiêxvgxn Sơtavqn ởeolkxvgxn ngoàkevzi vọqunnng tớprwpi. Cóbyew tiếkpwvng gõlvec cửpwjba, thanh âxqhwm củfqxda Lýbyewmbkei Vâxqhwn vang lêxvgxn: “Sưuwmu muộqkpei! Đxqhwêxvgxm qua ngủfqxd ngon chứuwmu?”

Đxqhwúnwzeng lúnwzec Dưuwmuơtavqng Phong Linh vừnhvla vấvrean tóbyewc xong cho sưuwmu phụacop, cômbkekevzi lòvjomng ngắqnirm nghíowyna tỉkrwn mỉkrwn, tựkpwv nhiêxvgxn nảxqhwy sinh mộqkpet cảxqhwm giábxllc thanh tâxqhwn cao quýbyew. Con ngưuwmupxeji ai cũgmiung cóbyewvjomng yêxvgxu cábxlli đxvgxqmfip, mặpbgdc dùuskd vẻpbaq đxvgxqmfip đxvgxóbyew khômbkeng phảxqhwi sởeolk hữmfkeu củfqxda Dưuwmuơtavqng Phong Linh nhưuwmung nàkevzng vẫxffwn vômbkeuskdng hưuwmung phấvrean.

Thưuwmumavong Quan Linh đxvgxuwmung dậxsopy, nghiêxvgxng ngưuwmupxeji soi gưuwmuơtavqng, nởeolk nụacopuwmupxeji xinh đxvgxqmfip: “Tốgmtlt lắqnirm!” Dứuwmut lờpxeji nàkevzng cấvreat bưuwmuprwpc ra mởeolk cửpwjba, thấvreay Lýbyewmbkei Vâxqhwn vẫxffwn đxvgxuwmung đxvgxmavoi ởeolk ngoàkevzi, bèmbken đxvgxábxllp: “Đxqhwêxvgxm qua muộqkpei ngủfqxd rấvreat ngon, đxvgxa tạijlruwmu huynh quan tâxqhwm!”

byewmbkei Vâxqhwn ngâxqhwy ngưuwmupxeji tạijlri chỗuysw, y chưuwmua từnhvlng thấvreay tiểmavou sưuwmu muộqkpei trang đxvgxiểmavom nhưuwmumbkem nay. Bộqkpe trang phụacopc thụacopc nữmfke xanh nhạijlrt khơtavqi gợmavoi sứuwmuc tưuwmueolkng tưuwmumavong vômbke hạijlrn, khuômbken mặpbgdt mỹeolk lệqunn hiệqunnn lêxvgxn néacopt hoạijlrt bábxllt, trong vẻpbaq cao quýbyewvjomn vưuwmuơtavqng chúnwzet khảxqhw ábxlli củfqxda thiếkpwvu nữmfke.

Thưuwmumavong Quan Linh từnhvlxqhwu đxvgxãeolk quen vớprwpi ábxllnh mắqnirt củfqxda y. Mặpbgdt trờpxeji đxvgxang dầeolkn lêxvgxn cao, Thụacopc Sơtavqn kiếkpwvm đxvgxiểmavon e làkevz sắqnirp bắqnirt đxvgxeolku rồykyri. Ra khỏurnii phòvjomng, nàkevzng ngoábxlli đxvgxeolku gọqunni Dưuwmuơtavqng Phong Linh: “Linh nhi! Dùuskdng bữmfkea nhanh lêxvgxn, chúnwzeng ta lậxsopp tứuwmuc lêxvgxn núnwzei…”

Kỳacop thựkpwvc Thưuwmumavong Quan Linh đxvgxang nghĩpxej đxvgxếkpwvn Hoa Lâxqhwn, tựkpwv hỏurnii mìyybinh trang đxvgxiểmavom thếkpwvkevzy liệqunnu cóbyew khiếkpwvn hắqnirn phảxqhwi liếkpwvc nhìyybin khômbkeng nhỉkrwn? Hi hi… Trưuwmuprwpc Sau  



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.