Ngọc Tiên Duyên

Chương 12 : Bệnh tháp truyền tình

    trước sau   

Ngưubbhusuii bêdgwgn ngoàhruyi cửqseca sữirikng sờusui, khôtvklng ngờusui đsbgsógqpc lạpcbgi làhruyubbhơjficng Phong Linh.

Chỉsbgs thấyegmy Dưubbhơjficng Phong Linh đsbgsang bưubbhng trong tay mộpcbgt chiếqvkyc lọuhwo sứqzci, rụcfgqt rèmelpgqpci: “Sưubbh phụcfgq bảklxwo muộpcbgi đsbgsem cáspcli nàhruyy cho Hoa sưubbh huynh dùqrlong!...Sưubbh tỷkfdb chuyểohizn giúrulrp muộpcbgi đsbgsưubbhusuic khôtvklng?”

ubbhơjficng Phong Linh chídvennh làhruy đsbgsqrki tửqsec củuxrya Thưubbhusuing Quan Linh, vìebwg vậqtnxy Diệqrkip Thanh tứqzcic giậqtnxn nógqpci: “Việqrkic củuxrya cáspclc ngưubbhusuii thìebwg tựjbpw đsbgsi màhruyhruym! Ta khôtvklng quan tâqzcim!”

ubbhơjficng Phong Linh ngơjfic ngáspclc, vộpcbgi đsbgsqjgji ngay sang vẻizoi mặpyltt cầzbhgu cạpcbgnh, hédkph miệqrking cưubbhusuii lộpcbg ra hàhruym răcfgqng trắpeacng tinh, cấyegmt giọuhwong năcfgqn nỉsbgs: “Hi hi…Diệqrkip tỷkfdb tỷkfdb giúrulrp muộpcbgi đsbgsi màhruy!”

Ai ngờusui Diệqrkip Thanh đsbgsógqpcng cửqseca rồiriki đsbgsi thẳdvenng ra ngoàhruyi, đsbgsi xa rồiriki còdvenn vọuhwong lạpcbgi tiếqvkyng hừqvkygqpci: “Ta vềwamx trưubbhropmc, muộpcbgi tựjbpw lo lấyegmy!”

ubbhơjficng Phong Linh thấyegmy thoáspclng chốqvkyc đsbgsãjfic khôtvklng còdvenn nhìebwgn thấyegmy bógqpcng dáspclng Diệqrkip Thanh, nàhruyng đsbgsqzcing trưubbhropmc cửqseca phòdvenng Hoa Lâqzcin rấyegmt lâqzciu, sau khi do dựjbpwjfici cuốqvkyi cùqrlong mớropmi lấyegmy hếqvkyt can đsbgsklxwm bưubbhropmc vàhruyo.


Hoa Lâqzcin đsbgsang nghiêdgwgng mìebwgnh nằpeacm ngủuxry say sưubbha, khógqpce miệqrking còdvenn đsbgsuhwong nưubbhropmc miếqvkyng, mộpcbgt chiếqvkyc khăcfgqn tay thanh nhãjfic trắpeacng nhưubbh tuyếqvkyt đsbgspyltt trêdgwgn đsbgszbhgu giưubbhusuing.

ubbhơjficng Phong Linh rấyegmt sợusui bẩqvkyn, chédkphp miệqrking nógqpci: “Bẩqvkyn chếqvkyt đsbgsi đsbgsưubbhusuic!...Sưubbh phụcfgqvdjing thậqtnxt làhruy, lãjficng phídven mấyegmt mộpcbgt viêdgwgn Bídvench Vâqzcin đsbgsan rồiriki!...Nếqvkyu làhruy ta thìebwg quyếqvkyt sẽzhkq khôtvklng cho cáspcli loạpcbgi háspclo sắpeacc nàhruyy uốqvkyng!”

gqpci sao đsbgsi nữirika thìebwg mệqrkinh lệqrkinh củuxrya sưubbh phụcfgq vẫgyavn phảklxwi nghe theo. Dưubbhơjficng Phong Linh đsbgsàhruynh nâqzcing đsbgszbhgu Hoa Lâqzcin, đsbgsqvkyy cằpeacm hắpeacn lêdgwgn rồiriki nhédkpht viêdgwgn Bídvench Vâqzcin đsbgsan vàhruyo miệqrking. Nàhruyng còdvenn hừqvkygqpci: “Lầzbhgn sau ngưubbhơjfici còdvenn bấyegmt kídvennh vớropmi sưubbh phụcfgq ta thìebwg ta sẽzhkq cho ngưubbhơjfici thàhruynh tháspcli giáspclm!” dứqzcit lờusuii sắpeacc mặpyltt nàhruyng bỗcvphng đsbgsqodv hồirikng…

Hoa Lâqzcin bịqrlo dựjbpwng ngưubbhusuii lêdgwgn mộpcbgt lúrulrc cuốqvkyi cùqrlong cũvdjing dầzbhgn dầzbhgn tỉsbgsnh lạpcbgi. Đdzvppcbgt nhiêdgwgn hắpeacn vưubbhơjficn tay nắpeacm lấyegmy tay Dưubbhơjficng Phong Linh, trong miệqrking vẫgyavn còdvenn dưubbh vịqrlo củuxrya Bídvench Vâqzcin đsbgsan, lầzbhgm rầzbhgm nógqpci: “Thơjficm quáspcl! Cho mộpcbgt viêdgwgn nữirika đsbgsi!”

ubbhơjficng Phong Linh sợusui đsbgsếqvkyn mặpyltt mũvdjii trắpeacng bệqrkich, hédkpht lớropmn: “Đdzvpqvkyng…đsbgsqvkyng màhruy!”

Trêdgwgn thao trưubbhusuing, cáspclc sưubbh huynh, sưubbh muộpcbgi vẫgyavn đsbgsang chăcfgqm chỉsbgs luyệqrkin tậqtnxp cáspclc loạpcbgi kiếqvkym chiêdgwgu. Cógqpc mộpcbgt sốqvky ngưubbhusuii luyệqrkin đsbgsãjfic mệqrkit liềwamxn tụcfgqm lạpcbgi nógqpci chuyệqrkin phiếqvkym. Mộpcbgt đsbgsqrki tửqsecdgwgn Liễmbsuu Tùqrlong Minh lớropmn giọuhwong cưubbhusuii nógqpci: “Đdzvpáspclng đsbgsusuii têdgwgn tiểohizu tửqsec Hoa Lâqzcin, nghe nógqpci sáspclng nay nógqpc thổqjgj ra đsbgsếqvkyn ba câqzcin máspclu, lầzbhgn nàhruyy e làhruy ídvent nhấyegmt cũvdjing phảklxwi nằpeacm liệqrkit giưubbhusuing nửqseca năcfgqm.”

Mộpcbgt têdgwgn sưubbh đsbgsqrki cao gầzbhgy, mặpyltt dàhruyi trôtvklng cógqpc vẻizoi nham hiểohizm cũvdjing cưubbhusuii nógqpci: “Thằpeacng nhãjfici nàhruyy rấyegmt thídvench chỉsbgs trỏqodvspclc mỹakob nữirik, rõqvkyhruyng làhruyhruynh vi củuxrya bọuhwon lưubbhu manh, nếqvkyu khôtvklng vìebwggqpc khôtvklng biếqvkyt võqvkytvklng thìebwg đsbgsqrki đsbgsãjfic nệqrkin cho nógqpc mộpcbgt trậqtnxn từqvkyqzciu rồiriki.”

gqpc ngưubbhusuii táspcln đsbgsirikng nógqpci: “Triệqrkiu Vịqrlo Minh nógqpci rấyegmt đsbgsúrulrng, nógqpc lạpcbgi dáspclm săcfgqm soi cảklxw tiểohizu sưubbh thúrulrc, nằpeacm liệqrkit nửqseca năcfgqm cógqpc thểohizgqpci làhruyebwgnh phạpcbgt nhẹkndw nhấyegmt rồiriki.”

Mộpcbgt gãjficubbh đsbgsqrkidgwgn Đdzvpcvph Thiêdgwgn trôtvklng rấyegmt lanh lợusuii tiếqvkyp lờusuii: “Đdzvpzbhgu năcfgqm nay quáspcli sựjbpw nhiềwamxu thậqtnxt, huynh nógqpci xem ai màhruy khôtvklng ghédkpht cáspcli têdgwgn tiểohizu tửqsec Hoa Lâqzcin đsbgsógqpc, thếqvkyhruy hắpeacn lạpcbgi đsbgsưubbhusuic Diệqrkip sưubbh muộpcbgi thídvench! Àuhwoi…đsbgsúrulrng làhruy thógqpci đsbgsusuii biếqvkyn đsbgsqjgji hếqvkyt rồiriki!”

spcli họuhwong củuxrya Liễmbsuu Tùqrlong Minh vốqvkyn kháspcl to, gãjfic mắpeacng lớropmn: “Khôtvklng cógqpc chứqzcing cứqzci thìebwg tốqvkyt nhấyegmt đsbgsqvkyng cógqpcgqpci xấyegmu Diệqrkip Thanh, cẩqvkyn thậqtnxn khôtvklng mọuhwoi ngưubbhusuii thiếqvkyn ngưubbhơjfici đsbgsyegmy!”

Sứqzcic ảklxwnh hưubbhdgwgng củuxrya Diệqrkip Thanh đsbgsqvkyi vớropmi cáspclc đsbgsqrki tửqsec đsbgsusuii thứqzci ba hiểohizn nhiêdgwgn lớropmn vôtvklqrlong, mộpcbgt sốqvkyubbh đsbgsqrkivdjing nhao nhao lêdgwgn tiếqvkyng chỉsbgs trídvench. Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin đsbgsang ngồiriki nghỉsbgs gầzbhgn đsbgsógqpc nghe thấyegmy cógqpc ngưubbhusuii bàhruyn luậqtnxn vềwamx Diệqrkip Thanh cũvdjing đsbgsqzcing dậqtnxy ghédkph tai nghe ngógqpcng.

Đdzvpcvph Lựjbpwc nógqpci nhỏqodv: “Nógqpci thậqtnxt vớropmi mọuhwoi ngưubbhusuii, sáspclng nay đsbgsqrki nhìebwgn thấyegmy Diệqrkip Thanh đsbgsếqvkyn thăcfgqm têdgwgn tiểohizu tửqsec Hoa Lâqzcin, hơjficn nữirika đsbgsếqvkyn giờusui vẫgyavn chưubbha đsbgsi ra.”


“Khôtvklng phảklxwi chứqzci…”

Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin khẩqvkyn trưubbhơjficng vôtvklqrlong, nghe nógqpci Diệqrkip Thanh đsbgsếqvkyn thăcfgqm Hoa Lâqzcin cảklxw buổqjgji sáspclng vẫgyavn chưubbha vềwamx, đsbgsưubbhơjficng nhiêdgwgn làhruyjfic đsbgsqzcing ngồiriki khôtvklng yêdgwgn. Gãjficqrlong vớropmi hai sưubbh đsbgsqrkiubbhusuin cớropm đsbgsi thăcfgqm ngưubbhusuii bệqrkinh vộpcbgi vàhruyng xôtvklng đsbgsếqvkyn Thạpcbgch Hiêdgwgn Cưubbh, từqvky xa đsbgsãjfic nghe thấyegmy tiếqvkyng nữirik tửqsecdgwgu thấyegmt thanh trong phòdvenng Hoa Lâqzcin.

Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin khôtvklng hổqjgjhruy con trai củuxrya chưubbhdgwgng môtvkln, gãjfic quáspclt hai vịqrloubbh đsbgsqrki: “Hai ngưubbhơjfici đsbgsqzcing chờusuidgwg đsbgsâqzciy! Ta vàhruyo xem sao!” Thâqzcin pháspclp củuxrya gãjfic cựjbpwc nhanh, mớropmi nógqpci đsbgsưubbhusuic nửqseca câqzciu màhruy ngưubbhusuii đsbgsãjfichruyo đsbgsếqvkyn trong sâqzcin.

Hai têdgwgn sưubbh đsbgsqrki vừqvkya đsbgsqrlonh tung ngưubbhusuii nhảklxwy lêdgwgn đsbgsãjfic phảklxwi đsbgsqzcing nguyêdgwgn tạpcbgi chỗcvph, quay sang nhìebwgn nhau thầzbhgm táspcln dưubbhơjficng: “Khôtvklng thẹkndwn làhruytvklng tửqsec củuxrya chưubbhdgwgng môtvkln, tídvennh đsbgsếqvkyn cảklxw việqrkic bảklxwo toàhruyn thanh danh cho Thanh Thanh côtvklubbhơjficng.”

rulrc nàhruyy Hoa Lâqzcin đsbgsang nắpeacm lấyegmy ngọuhwoc thủuxry thanh mảklxwnh củuxrya Dưubbhơjficng Phong Linh quyếqvkyt khôtvklng chịqrlou buôtvklng tay. Dưubbhơjficng Phong Linh cũvdjing khôtvklng dáspclm dùqrlong sứqzcic đsbgsqvkyy gãjfic, vạpcbgn nhấyegmt khôtvklng cẩqvkyn thậqtnxn lạpcbgi làhruym ngãjfic chếqvkyt têdgwgn dâqzcim tặpyltc đsbgsang bịqrlo trọuhwong thưubbhơjficng nàhruyy, lúrulrc đsbgsógqpcgqpc nhảklxwy xuốqvkyng sôtvklng Hoàhruyng Hàhruyvdjing khôtvklng minh oan đsbgsưubbhusuic.

Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin vừqvkya đsbgsếqvkyn nơjfici, cũvdjing khôtvklng thèmelpm nhìebwgn đsbgsãjfic hung hãjficn tung ra mộpcbgt cưubbhropmc vàhruyo cổqjgj tay Hoa Lâqzcin…

vdjing may làhruy thâqzcin thủuxry Hoa Lâqzcin khôtvklng tồiriki, kịqrlop thờusuii rúrulrt vộpcbgi tay vềwamx, nếqvkyu khôtvklng ma trảklxwo nàhruyy sẽzhkq bịqrlo ngưubbhusuii ta phếqvky mấyegmt.

Mọuhwoi ngưubbhusuii đsbgswamxu sửqsecng sốqvkyt, tìebwgnh huốqvkyng nàhruyy đsbgsúrulrng làhruy ngoàhruyi ýnkqx liệqrkiu, ba ngưubbhusuii rấyegmt lâqzciu vẫgyavn khôtvklng ai nógqpci câqzciu nàhruyo.

Nhưubbhng Hoa Lâqzcin vẫgyavn lưubbhu luyếqvkyn dưubbh vịqrlo ngon ngọuhwot củuxrya Bídvench Vâqzcin đsbgsan, liếqvkym môtvkli nógqpci: “Thơjficm quáspcl!”

ubbhơjficng Phong Linh đsbgsqodv bừqvkyng mặpyltt, quáspclt nhẹkndw: “Ngưubbhơjfici…ngưubbhơjfici đsbgsqvkyng cógqpcgqpci linh tinh đsbgsưubbhusuic khôtvklng?”

Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin cảklxwm thấyegmy mộpcbgt đsbgsógqpca hoa xinh tưubbhơjfici khảklxw áspcli nhưubbhubbhơjficng Phong Linh màhruy bịqrlo hủuxryy trong tay Hoa Lâqzcin thìebwg thậqtnxt đsbgsáspclng tiếqvkyc. Nhưubbhng may màhruy khôtvklng phảklxwi làhruy Diệqrkip Thanh, gãjficubbhusuii hăcfgqng hắpeacc nógqpci: “Hai ngưubbhusuii cũvdjing phốqvkyi hợusuip khédkpho phi thưubbhusuing, mộpcbgt cưubbhropmc củuxrya ta vừqvkya tung ra thìebwg đsbgsãjfic buôtvklng tay rồiriki.” Kỳgqpc thựjbpwc gãjfic đsbgsang thầzbhgm toáspclt mồiriktvkli, mộpcbgt cưubbhropmc lúrulrc nãjficy nếqvkyu đsbgsáspcl trúrulrng thậqtnxt thìebwg chỉsbgs sợusui

ubbhơjficng Phong Linh sắpeacc mặpyltt đsbgsqodv hồirikng nhưubbh tráspcli chídvenn mùqrloa thu, dậqtnxm châqzcin liêdgwgn hồiriki nógqpci: “Khôtvklng…khôtvklng phảklxwi nhưubbh vậqtnxy đsbgsâqzciu! Ta chỉsbgs cho hắpeacn uốqvkyng thuốqvkyc thôtvkli màhruy!”  Hai gãjfic đsbgswamxu nhìebwgn nàhruyng. Hoa Lâqzcin chỉsbgs cảklxwm thấyegmy nàhruyng thậqtnxt đsbgsáspclng yêdgwgu, còdvenn Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin vẻizoi mặpyltt lạpcbgi đsbgszbhgy hoàhruyi nghi.


ubbhơjficng Phong Linh vàhruynh mắpeact đsbgsãjfic đsbgsqodv hoe, vừqvkya khógqpcc vừqvkya hédkpht: “Hoa Lâqzcin chếqvkyt bầzbhgm…Hoa Lâqzcin xấyegmu xa! Ta hậqtnxn ngưubbhơjfici! Hu hu hu…” Nàhruyng lạpcbgi dậqtnxm châqzcin mộpcbgt hồiriki rồiriki chạpcbgy thẳdvenng ra ngoàhruyi.

Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin thấyegmy khôtvklng ổqjgjn, gọuhwoi to: “Nàhruyy! Bêdgwgn ngoàhruyi cógqpc hai…” Gãjfic đsbgsang muốqvkyn nógqpci bêdgwgn ngoàhruyi còdvenn cógqpc hai vịqrloubbh đsbgsqrki nữirika, nhưubbhng Dưubbhơjficng Phong Linh đsbgsãjfic vừqvkya khógqpcc vừqvkya chạpcbgy biếqvkyn mấyegmt…

Hoa Lâqzcin cảklxwm thấyegmy rấyegmt khógqpc hiểohizu! Mộpcbgt cưubbhropmc lúrulrc nãjficy củuxrya Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin thậqtnxt quáspcljficnh liệqrkit, khôtvklng hiểohizu sao gãjfic lạpcbgi tớropmi đsbgsâqzciy, chẳdvenng lẽzhkq chỉsbgs đsbgsohiz tung ra mộpcbgt cưubbhropmc đsbgsógqpc sao?

Hai ngưubbhusuii đsbgswamxu hơjfici lúrulrng túrulrng, Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin giảklxw vờusui quan hoàhruyi hỏqodvi: “Thưubbhơjficng thếqvky củuxrya sưubbh đsbgsqrki đsbgsãjficqjgjn chưubbha?”

Hoa Lâqzcin nógqpci: “Khôtvklng cógqpcebwg nghiêdgwgm trọuhwong, ngàhruyy mai làhruy dậqtnxy đsbgsưubbhusuic rồiriki. Cảklxwm ơjficn sưubbh huynh đsbgsãjfic quan tâqzcim!”

Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin đsbgsohiz lạpcbgi hai viêdgwgn đsbgsan dưubbhusuic, từqvky tốqvkyn nógqpci: “Vậqtnxy huynh cũvdjing khôtvklng làhruym phiềwamxn đsbgsqrki nghỉsbgs ngơjfici nữirika, dưubbhrulrng thưubbhơjficng tốqvkyt nhédkph!” Gãjfic đsbgsang đsbgsqrlonh lui bưubbhropmc, đsbgspcbgt nhiêdgwgn nhìebwgn thấyegmy mộpcbgt chiếqvkyc khăcfgqn tay trắpeacng xinh đsbgskndwp trêdgwgn đsbgszbhgu giưubbhusuing, toàhruyn thâqzcin khôtvklng khỏqodvi chấyegmn đsbgspcbgng. Gãjfic mỉsbgsm cưubbhusuii nógqpci: “Ồakob! Khăcfgqn tay củuxrya Dưubbhơjficng Phong Linh đsbgskndwp thậqtnxt!” vừqvkya nógqpci gãjfic vừqvkya vưubbhơjficn tay ra.

Hoa Lâqzcin nhanh tay đsbgsèmelp chiếqvkyc khăcfgqn xuốqvkyng trưubbhropmc, cầzbhgm trong tay mớropmi pháspclt hiệqrkin ra chiếqvkyc khăcfgqn hơjfici ẩqvkym, cũvdjing khôtvklng biếqvkyt làhruyubbhropmc miếqvkyng củuxrya mìebwgnh hay nưubbhropmc mắpeact củuxrya Diệqrkip Thanh. Hắpeacn đsbgsưubbha lêdgwgn mũvdjii ngửqseci ngửqseci, làhruyubbhropmc miếqvkyng! Àuhwo àhruy

Hắpeacn liêdgwgn tưubbhdgwgng đsbgsếqvkyn cảklxwnh Diệqrkip Thanh đsbgsang ôtvkln nhu lau khógqpce miệqrking hắpeacn, trong lòdvenng cảklxwm đsbgspcbgng vôtvklqrlong. Hắpeacn thầzbhgm nghĩhxlc sau nàhruyy nàhruyng nhấyegmt đsbgsqrlonh sẽzhkqhruy mộpcbgt thêdgwg tửqsec tốqvkyt! Ngẩqvkyng đsbgszbhgu nhìebwgn thấyegmy áspclnh mắpeact nghi hoặpyltc củuxrya Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin, hắpeacn cưubbhusuii nógqpci: “Đdzvpúrulrng làhruyebwg lạpcbg nhỉsbgs? Ngàhruyy mai đsbgsqrki sẽzhkq đsbgsem trảklxw cho côtvklyegmy!”

Hạpcbgng Tiêdgwgu Vâqzcin đsbgsiềwamxm đsbgspcbgm quay ngưubbhusuii đsbgsi ra, hìebwgnh nhưubbh khôtvklng hềwamx đsbgsohiz ýnkqx

Hoa Lâqzcin ngơjfic ngẩqvkyn nhìebwgn chiếqvkyc khăcfgqn tay, nhữirikng suy nghĩhxlc rốqvkyi loạpcbgn trong đsbgszbhgu cứqzci lẫgyavn lộpcbgn vàhruyo vớropmi nhau. Hốqvkyt nhiêdgwgn nghĩhxlc đsbgsếqvkyn Thưubbhusuing Quan Linh mỹakob lệqrki tuyệqrkit trầzbhgn, hắpeacn uểohiz oảklxwi duỗcvphi lưubbhng nógqpci mộpcbgt mìebwgnh: “Nàhruyng ta đsbgsãjfic cho ngưubbhusuii đsbgsem Bídvench Vâqzcin đsbgsan đsbgsếqvkyn xem ra cũvdjing đsbgsãjfic hếqvkyt giậqtnxn rồiriki. Hêdgwgdgwg!”

Đdzvppcbgt nhiêdgwgn vang lêdgwgn mộpcbgt thanh âqzcim nhu mìebwg: “Ủlkvaa?...Huynh cógqpc vẻizoi rấyegmt đsbgspeacc ýnkqx? E làhruygqpc chếqvkyt vìebwgtvklyegmy thìebwg huynh cũvdjing cam tâqzcim tìebwgnh nguyệqrkin phảklxwi khôtvklng?” Diệqrkip Thanh khẽzhkq khàhruyng tiếqvkyn vàhruyo khôtvklng mộpcbgt tiếqvkyng đsbgspcbgng.

“A!”

Diệqrkip Thanh ngồiriki xuốqvkyng trưubbhropmc giưubbhusuing, nhẹkndw nhàhruyng khuyêdgwgn bảklxwo: “Côtvklng tửqsec! Huynh đsbgsqvkyng đsbgsùqrloa quáspcl khiếqvkyn ngưubbhusuii ta tứqzcic giậqtnxn, nếqvkyu bịqrlo chưubbhdgwgng môtvkln pháspclt hiệqrkin…”

Hoa Lâqzcin vộpcbgi chuyểohizn chủuxry đsbgswamx: “Lúrulrc nãjficy muộpcbgi cógqpc đsbgsếqvkyn phảklxwi khôtvklng?”

Diệqrkip Thanh rúrulrt chiếqvkyc khăcfgqn trong tay hắpeacn ra, thấyegmy vẫgyavn còdvenn ẩqvkym, dịqrlou dàhruyng cưubbhusuii nógqpci: “Côtvklng tửqsec vẫgyavn giốqvkyng hệqrkit nhưubbh trưubbhropmc kia! Hi hi…”  Trưubbhropmc Sau    



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.