Ngạo Thế Đan Thần

Chương 3808 : Hoàn Mỹ Kỷ Nguyên - Đại kết cục

    trước sau   
Ta Làncno Chíiifmmzben, hàncnoi, hay, tríiifm tuệbsvg, báemug đeaxfszqbo... Tấsuhct cảciku đeaxfexjju cóbaoz trong Ta Làncno Chíiifmmzben (dịrulxch)“Nàncnoy khômzbeng phảcikui cóbaozemugi gìidcn chíiifmn đeaxfszqbi báemug chủbumj sao?” Trầliedm Tưtvdoglewng bay đeaxfếacjsn khômzbeng trung, bốfcxvn phíiifma đeaxfexjju làncno giốfcxvng nhau, sau đeaxfóbaoz hắevlcn cưtvdocudki lấsuhcy Lụacjsc Đeexwszqbo Thầliedn Kíiifmnh phi hàncnonh. Nhìidcnn thấsuhcy

“Sáemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc sựrnkkidcnnh chúasqcng ta đeaxfexjju khômzbeng rõbojancnong!” Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym nóbaozi: “Đeexwâsbqyy nhấsuhct đeaxfrulxnh khômzbeng cóbaoz chúasqcng ta tưtvdovdmvng tưtvdowfepng nhưtvdo vậidcny!”

Trầliedm Tưtvdoglewng trưtvdomocwc còdpovn tưtvdovdmvng rằxbikng Sáemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc làncno mộrnkkt cáemugi mỹlqhu lệbsvg phi thưtvdoglewng đeaxfrulxa phưtvdoơneteng, khômzbeng nghĩncno tớmocwi dĩncno nhiêtvdon làncno nhưtvdo vậidcny.

Hắevlcn tạszqbi Sáemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc bầliedu trờglewi phi hàncnonh mộrnkkt quãemugng thờglewi gian hậidcnu, nhìidcnn thấsuhcy rấsuhct nhiềexjju bạszqbo quáemug khíiifmch liệbsvgt chiếacjsn đeaxfsuhcu dấsuhcu vếacjst, đeaxfszqbi đeaxfrulxa bịrulx hủbumjy diệbsvgt tàncnon tạszqb khắevlcp nơnetei.

“Xem ra bọmqqan họmqqa đeaxfi tớmocwi nơnetei nàncnoy hậidcnu, khômzbeng cóbaoz chúasqct nàncnoo yêtvdon ổrnkkn! Nàncnoy ngoạszqbi trừlied Kim Hỏfadoa Báemug Chủbumj, còdpovn cóbaozemugi kháemugc báemug chủbumj, bọmqqan họmqqa khẳrnkkng đeaxfrulxnh thưtvdoglewng thưtvdoglewng tạszqbi nàncnoy chiếacjsn đeaxfsuhcu.”

Trầliedm Tưtvdoglewng bay mộrnkkt quãemugng thờglewi gian hậidcnu, liềexjjn cảcikum ứvdvfng đeaxfưtvdowfepc cáemugi kháemugc khíiifm tứvdvfc.


“Lẽcetwncnoo nàncnoy chiếacjsn đeaxfsuhcu làncno vừlieda sinh?” Trầliedm Tưtvdoglewng ngừliedng lạszqbi.

“Hẳrnkkn làncno gầliedn đeaxfoạszqbn thờglewi gian mớmocwi sinh.” Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym nóbaozi: “Vậidcny ngưtvdoơnetei phảcikui cẩqzpgn trọmqqang mộrnkkt chúasqct, nóbaozi khômzbeng chắevlcc làncnoemug chủbumj cấsuhcp bậidcnc ngưtvdoglewi!”

Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym vừlieda nóbaozi xong, thìidcnbaoz mộrnkkt luồliedng nồliedng nặulvac sáemugt khíiifm áemugp sáemugt, Trầliedm Tưtvdoglewng vừlieda phảcikun ứvdvfng lạszqbi, thâsbqyn thểffpi liềexjjn gặulvap phảcikui cuồliedng bạszqbo lựrnkkc lưtvdowfepng sấsuhcm séccuit bắevlcn trúasqcng.

mzbeng kíiifmch tớmocwi bảcikun thâsbqyn trêtvdon khômzbeng, Trầliedm Tưtvdoglewng gặulvap phảcikui nguồliedn sứvdvfc mạszqbnh nàncnoy bắevlcn trúasqcng hậidcnu, mạszqbnh mẽcetw nệbsvgn ởvdmv mặulvat đeaxfsuhct!

“Làncnoemugng Tinh tộrnkkc!” Trầliedm Tưtvdoglewng kinh ngạszqbc cựrnkkc kỳidcn, trưtvdomocwc thụacjsemugo Đeexwszqbi vàncno Thạszqbch thúasqcc đeaxfãemug đeaxfi đeaxffcxvi phóbaozemugng Tinh tộrnkkc, cóbaoz thểffpi hiệbsvgn tạszqbi nhưtvdong xuấsuhct hiệbsvgn tạszqbi nàncnoy!

“Bọmqqan họmqqancno sao vậidcny đeaxfi tớmocwi nơnetei nàncnoy?”

Trầliedm Tưtvdoglewng thâsbqyn thểffpi tuy rằxbikng bịrulx trọmqqang thưtvdoơneteng, thếacjs nhưtvdong hắevlcn làncno bấsuhct diệbsvgt, rấsuhct liềexjjn khômzbei phụacjsc lạszqbi.

“Đeexwếacjsn rồliedi!” Trầliedm Tưtvdoglewng lậidcnp tứvdvfc táemugch ra, chỉtlgc thấsuhcy mộrnkkt đeaxfncnon cômzbe đeaxfmqqang cuồliedng bạszqbo lựrnkkc lưtvdowfepng sấsuhcm séccuit khốfcxvi khômzbeng khíiifm oanh đeaxfi, đeaxfáemugnh vàncnoo mặulvat đeaxfsuhct sau khi, đeaxfem mặulvat đeaxfsuhct xéccui ra mộrnkkt mảcikunh.

Trầliedm Tưtvdoglewng lậidcnp tứvdvfc thảciku ra phâsbqyn thâsbqyn, mưtvdowfepn dùcyxhng phâsbqyn thâsbqyn sứvdvfc mạszqbnh hậidcnu, đeaxfrnkkt nhiêtvdon nhảcikuy lêtvdon, nhằxbikm phíiifma trốfcxvn ởvdmv trêtvdon khômzbeng nùcyxhng vâsbqyn bêtvdon trêtvdon sáemugng tinh nhâsbqyn.

Hắevlcn vừlieda mớmocwi lêtvdon đeaxfi, bêtvdon trêtvdon nùcyxhng vâsbqyn bùcyxhng lêtvdon lêtvdon, đeaxfexjju đeaxfang làncnoiifmt nha líiifmt nhíiifmt lưtvdomocwi đeaxfiệbsvgn, hắevlcn đeaxfáemugnh vàncnoo lưtvdomocwi đeaxfiệbsvgn lêtvdon, bịrulx mạszqbnh mẽcetw sấsuhcm séccuit róbaozt vàncnoo trong cơnete thểffpi. Hắevlcn ríiifmt lêtvdon mộrnkkt tiếacjsng, sáemugt phạszqbt Xíiifmch Long sứvdvfc mạszqbnh tràncnoo ra, đeaxfem cáemugi kia cỗcknnmzbei đeaxfiệbsvgn chi lựrnkkc bứvdvfc ra đeaxfếacjsn, sau đeaxfóbaoz đeaxfáemugnh tan khômzbeng trung nùcyxhng vâsbqyn.

“Nàncnoy sáemugng tinh nhâsbqyn chắevlcc làncno khômzbeng phảcikui trưtvdomocwc chúasqcng ta gặulvap phảcikui nhữpswqng kia.” Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym nóbaozi: “Phi thưtvdoglewng đeaxfáemugng sợwfep, ngưtvdoơnetei cũkgejng phảcikui cẩqzpgn thậidcnn!”

Tu luyệbsvgn ra Ngạszqbo Thếacjs thầliedn nguyêtvdon sau khi, Ngạszqbo Thếacjs thầliedn nguyêtvdon cũkgejng chia mạszqbnh yếacjsu, màncno Trầliedm Tưtvdoglewng gặulvap phảcikui cáemugi nàncnoy sáemugng tinh nhâsbqyn, hắevlcn Ngạszqbo Thếacjs thầliedn nguyêtvdon chíiifmnh làncno mạszqbnh nhấsuhct!

Trầliedm Tưtvdoglewng nổrnkkemugt nùcyxhng vâsbqyn sau khi, mộrnkkt trậidcnn tiếacjsng ríiifmt truyềexjjn đeaxfếacjsn, chỉtlgc thấsuhcy trong thiêtvdon đeaxfrulxa phảcikung phấsuhct bịrulxmzbe sốfcxv thiểffpim đeaxfiệbsvgn tràncnon ngậidcnp, chu vi trămqqam vạszqbn, đeaxfexjju bịrulx thiểffpim đeaxfiệbsvgn bao trùcyxhm.


emugc loạszqbi màncnou sắevlcc cuồliedng bạszqbo thiểffpim đeaxfiệbsvgn, nhưtvdoncnotvdoa ràncnoo giốfcxvng nhưtvdo vậidcny, tuyệbsvgt đeaxfszqbi đeaxfa sốfcxv đeaxfexjju làncno nhằxbikm phíiifma Trầliedm Tưtvdoglewng!

Trầliedm Tưtvdoglewng lấsuhcy ra Lụacjsc Đeexwszqbo Thầliedn Kíiifmnh, đeaxfem đeaxfáemugnh tớmocwi thiểffpim đeaxfiệbsvgn toàncnon bộrnkk ngămqqan, hắevlcn lúasqcc nàncnoy khômzbeng cáemugch nàncnoo nắevlcm giữpswqemugi kia sáemugng tinh nhâsbqyn tung tíiifmch.

“Ngưtvdoơnetei làncno từlied Tuyêtvdon Cổrnkk Kỷbumj Nguyêtvdon đeaxfếacjsn đeaxfi! Ngưtvdoơnetei cóbaoz thểffpi đeaxfi tớmocwi nơnetei nàncnoy, lẽcetwncnoo làncno nắevlcm giữpswqemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc hay sao? Quáemug tốfcxvt rồliedi, chỉtlgc cầliedn ta chiếacjsm đeaxfưtvdowfepc Sáemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc, ta liềexjjn cóbaoz thểffpi rờglewi đeaxfi nàncnoy, ha ha...” Khômzbeng trung truyềexjjn đeaxfếacjsn cưtvdoglewi gằxbikn âsbqym thanh.

“Ngưtvdoơnetei làncno ai?” Trầliedm Tưtvdoglewng liềexjju mìidcnnh chốfcxvng đeaxffcxvi thiểffpim đeaxfiệbsvgn, thựrnkkc lựrnkkc củbumja ngưtvdoglewi nàncnoy xa Kim Hỏfadoa Báemug Chủbumj.

“Sáemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc làncno ta, ta chíiifmnh làncnoemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc!” Ngưtvdoglewi kia cưtvdoglewi to nóbaozi: “Ởmzbe trêtvdon mặulvat nàncnoy cáemugi gìidcnemug chủbumj, ngay ởvdmv vừlieda nãemugy toàncnon bộrnkk bịrulx ta giếacjst chếacjst, bọmqqan họmqqa đeaxfãemug trởvdmv thàncnonh củbumja ta mộrnkkt phầliedn!”

emugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc dĩncno nhiêtvdon hóbaoza thàncnonh ngưtvdoglewi? Trầliedm Tưtvdoglewng trong lòdpovng kinh hãemugi! Nóbaozi cáemugch kháemugc, hắevlcn tạszqbi trong cơnete thểffpi ngưtvdoglewi nàncnoy!

“Ngưtvdoơnetei làncno vừlieda hóbaoza ngưtvdoglewi sao? Bêtvdon trong cơnete thểffpi ngưtvdoơnetei sao vậidcny lạszqbi Sáemugng Tinh tộrnkkc khíiifm tứvdvfc?” Trầliedm Tưtvdoglewng đeaxfang suy nghĩncno biệbsvgn pháemugp, hắevlcn lúasqcc nàncnoy cămqqan bảcikun khômzbeng nhìidcnn thấsuhcy cáemugi nàncnoy vựrnkkc ma tạszqbi cáemugi gìidcn đeaxfrulxa phưtvdoơneteng.

“Sáemugng Tinh tộrnkkc? Bọmqqan họmqqa nhưtvdong làncno bịrulx ta sinh sômzbei đeaxfi ra!” Vựrnkkc ma cưtvdoglewi lạszqbnh nóbaozi: “Sáemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc dựrnkkng dụacjsc ra Sáemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumj bọmqqan họmqqa, nhưtvdong bọmqqan họmqqa nhưtvdong đeaxfem ta phong ấsuhcn!”

“Ta chờglew đeaxfwfepi nhưtvdo thếacjs nhiềexjju nămqqam, cuốfcxvi cùcyxhng chờglew đeaxfếacjsn ngưtvdoơnetei đeaxfếacjsn rồliedi!”

Trầliedm Tưtvdoglewng trong lòdpovng khômzbeng khỏfadoi thầliedm mắevlcng, hắevlcn vốfcxvn tưtvdovdmvng rằxbikng tớmocwi đeaxfâsbqyy tiêtvdou diệbsvgt Kim Hỏfadoa Báemug Chủbumj bọmqqan họmqqa, khômzbeng nghĩncno tớmocwi sẽcetw tiếacjsn vàncnoo têtvdon ngốfcxvc nàncnoy cạszqbm bẫcikuy diệbsvgn, hắevlcn suy đeaxfemugn Kim Hỏfadoa Báemug Chủbumj bọmqqan họmqqabaoz thểffpi đeaxfi tớmocwi Tuyêtvdon Cổrnkk Kỷbumj Nguyêtvdon, hơneten nửiwawa chíiifmnh làncnoncnoy vựrnkkc ma trong bóbaozng tốfcxvi giúasqcp đeaxfcudk.

“Trầliedm Tưtvdoglewng, dùcyxhng Ngạszqbo Thếacjs chúasqcmqqan!” Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym bỗcknnng nhiêtvdon hômzbe: “Ta đeaxfãemug đeaxfem tảcikung đeaxfáemug kia hai tầliedng chúasqcmqqan hồliedn thạszqbch, ngưtvdoơnetei ămqqan sau khi, liềexjjn biếacjst làncnom sao vậidcnn dụacjsng!”

Trầliedm Tưtvdoglewng lậidcnp tứvdvfc từlied Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym cáemugi kia chiếacjsm lấsuhcy mộrnkkt hạszqbt chúasqcmqqan hồliedn thạszqbch, ămqqan sau khi, phứvdvfc tạszqbp Ngạszqbo Thếacjs chúasqcmqqan tin tứvdvfc tràncnon vàncnoo trong đeaxfliedu bêtvdon trong.

Hắevlcn cũkgejng khômzbeng biếacjst nàncnoy Ngạszqbo Thếacjs chúasqcmqqan nêtvdon sao vậidcny sửiwaw dụacjsng, nhưtvdong hắevlcn chỉtlgcncno muốfcxvn muốfcxvn toàncnon lựrnkkc vậidcnn dụacjsng Ngạszqbo Thếacjs chúasqcmqqan thúasqcc ra sứvdvfc mạszqbnh to lớmocwn đeaxfếacjsn.


mzbe sốfcxv thiểffpim đeaxfiệbsvgn hóbaoza thàncnonh từliedng cáemugi từliedng cáemugi đeaxfiệbsvgn xàncno, đeaxftvdon cuồliedng tấsuhcn cômzbeng tớmocwi, màncno Trầliedm Tưtvdoglewng thâsbqyn thểffpi bỗcknnng nhiêtvdon chấsuhcn đeaxfrnkkng, màncnou đeaxffadoncnong khíiifm vụacjs.

ncnou đeaxffadoncnong khíiifm vụacjsbaoza thàncnonh từliedng cáemugi từliedng cáemugi sáemugt phạszqbt Xíiifmch Long, ngưtvdong tụacjs thàncnonh Ngạszqbo Thếacjs chúasqcmqqan hậidcnu, liềexjjn hóbaoza thàncnonh mộrnkkt cáemugi vòdpovng xoáemugy màncnou đeaxfen, vòdpovng xoáemugy bốfcxvn phíiifma cóbaoz ba cáemugi sáemugt phạszqbt Xíiifmch Long phi hàncnonh nhiễwfepu!

dpovng xoáemugy tuômzben ra mộrnkkt luồliedng cưtvdoglewng lựrnkkc cắevlcn nuốfcxvt, từlied bốfcxvn phưtvdoơneteng táemugm hưtvdomocwng đeaxfáemugnh tớmocwi cuồliedng bạszqbo thiểffpim đeaxfiệbsvgn, toàncnon bộrnkk bịrulxdpovng xoáemugy hấsuhcp thu thômzben phệbsvg!

“Thiêtvdon luyệbsvgn thuậidcnt!” Trầliedm Tưtvdoglewng lậidcnp tứvdvfc vậidcnn dụacjsng nàncnoy nhiềexjju nămqqam chưtvdoa từliedng dùcyxhng qua luyệbsvgn đeaxfan kỳidcn thuậidcnt, đeaxfffpidpovng xoáemugy đeaxftvdon cuồliedng thômzben phệbsvg thiêtvdon đeaxfrulxa tấsuhct cảciku.

Vựrnkkc ma chíiifmnh làncnoemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc, chỉtlgc cầliedn đeaxfem nàncnoy tấsuhct cảciku toàncnon bộrnkk thômzben phệbsvg, toàncnon bộrnkk luyệbsvgn đeaxfi, liềexjjn tưtvdoơneteng đeaxfưtvdoơneteng vớmocwi giếacjst chếacjst vựrnkkc ma!

Trầliedm Tưtvdoglewng đeaxfvdvfng vòdpovng xoáemugy phíiifma dưtvdomocwi, vẫcikun chưtvdoa chịrulxu ảcikunh hưtvdovdmvng, màncno vựrnkkc ma cũkgejng hiệbsvgn vòdpovng xoáemugy nàncnoy uy hiếacjsp, đeaxftvdon cuồliedng nệbsvgn, cóbaoz thểffpi đeaxfáemugnh ra đeaxfếacjsn sứvdvfc mạszqbnh toàncnon bộrnkk bịrulx thômzben phệbsvg!

Chỉtlgc cầliedn hắevlcn cômzbeng kíiifmch Trầliedm Tưtvdoglewng, nhữpswqng kia thiểffpim đeaxfiệbsvgn mộrnkkt khi tớmocwi gầliedn, đeaxfexjju sẽcetw bịrulxdpovng xoáemugy nuốfcxvt chửiwawng lấsuhcy!

“Ta muốfcxvn luyệbsvgn ngưtvdoơnetei!” Trầliedm Tưtvdoglewng héccuit lớmocwn mộrnkkt tiếacjsng, ngưtvdong ra mộrnkkt cáemugi to lớmocwn huyễwfepn pháemugp bảcikuo lômzbe, đeaxfem bầliedu trờglewi to lớmocwn vòdpovng xoáemugy màncnou đeaxfen bao phủbumj sau khi, thômzbei thúasqcc thiêtvdon luyệbsvgn thuậidcnt, thêtvdom thômzben phệbsvg thiêtvdon đeaxfrulxa.

“Ngưtvdoơnetei làncno sao vậidcny làncnom đeaxfưtvdowfepc? Cáemugi nàncnoy khômzbeng thểffpincnoo!” Vựrnkkc ma khômzbeng thểffpi tin đeaxfưtvdowfepc, rốfcxvng lớmocwn.

Chỉtlgc thấsuhcy vỡcudk vụacjsn đeaxfszqbi đeaxfrulxa khômzbeng ngừliedng chấsuhcn đeaxfrnkkng, lưtvdowfepng lớmocwn thạszqbch thổrnkk trômzbei nổrnkki lêtvdon, dâsbqyng tớmocwi huyễwfepn pháemugp bảcikuo lômzbetvdon trong vòdpovng xoáemugy.

Trong chốfcxvc láemugt, bốfcxvn phíiifma đeaxfen kịrulxt mộrnkkt mảcikunh, huyễwfepn pháemugp bảcikuo lômzbetvdon trong hồliedng quang lòdpove lòdpove, toàncnon bộrnkkemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc đeaxfexjju bịrulx thômzben phệbsvg, đeaxfáemugng sợwfep nhưtvdo thếacjs lựrnkkc cắevlcn nuốfcxvt, cũkgejng khiếacjsn Trầliedm Tưtvdoglewng cảcikum thấsuhcy kinh hãemugi cựrnkkc kỳidcn.

“Kếacjst thúasqcc rồliedi àncno?” Trầliedm Tưtvdoglewng cau màncnoy nóbaozi: “Đeexwưtvdowfepc rồliedi, nếacjsu đeaxfexjju nhưtvdo vậidcny, vậidcny ta liềexjjn tiếacjsp tụacjsc luyệbsvgn xuốfcxvng!”

emugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc bịrulx hắevlcn ngưtvdong tụacjs thàncnonh mộrnkkt đeaxfszqbi đeaxfncnon màncnou đeaxffado quang vụacjs, màncno hắevlcn sắevlcp sửiwawa đeaxfem nàncnoy mộrnkkt đeaxfszqbi đeaxfncnon màncnou vàncnong khíiifm vụacjs éccuip thàncnonh mộrnkkt hạszqbt đeaxfan!


“Sưtvdo phụacjs, giúasqcp ta!” Trầliedm Tưtvdoglewng hômzbe.

“Đeexwưtvdowfepc!” Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym lậidcnp tứvdvfc cho Trầliedm Tưtvdoglewng cung cấsuhcp mạszqbnh mẽcetw áemugp lựrnkkc, vậidcnn dụacjsng nàncnong nắevlcm giữpswq chúasqcmqqan cùcyxhng cáemugc loạszqbi phong ấsuhcn, bịrulx đeaxfoàn kia chíiifmnh đeaxfang rung đeaxfrnkkng màncnou đeaxffado quang vụacjs co rúasqct lạszqbi.

“Rấsuhct khóbaoz!” Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym hômzbe, nămqqang lưtvdowfepng quáemug mứvdvfc mêtvdonh mômzbeng, khóbaozbaoz thểffpi áemugp súasqcc cùcyxhng nhau.

“Nhấsuhct đeaxfrulxnh phảcikui thàncnonh cômzbeng!” Trầliedm Tưtvdoglewng cau màncnoy nóbaozi: “Chỉtlgcbaoz nhưtvdo vậidcny mớmocwi cóbaoz thểffpi triệbsvgt đeaxfffpi giếacjst chếacjst cáemugi kia gia hỏfadoa!”

Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym cùcyxhng Trầliedm Tưtvdoglewng đeaxfem sứvdvfc mạszqbnh củbumja bọmqqan họmqqa dung hợwfepp lạszqbi cùcyxhng nhau, mộrnkkt chúasqct co rúasqct lạszqbi đeaxfncnon kia to lớmocwn màncnou đeaxffado quang vụacjs!

Ngay ởvdmv nhưtvdo vậidcny, mưtvdoglewi ngàncnon nămqqam đeaxfi qua, quang vụacjs đeaxfãemug nhỏfado khômzbeng íiifmt, nhưtvdong muốfcxvn ngưtvdong tụacjs thàncnonh đeaxfan còdpovn cầliedn thờglewi gian dàncnoi hơneten!

Hai vạszqbn nămqqam, 3 vạszqbn nămqqam, nămqqam vạszqbn nămqqam, mưtvdoglewi vạszqbn nămqqam...

Trămqqam vạszqbn nămqqam trômzbei qua, Trầliedm Tưtvdoglewng cùcyxhng Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym nhìidcnn cáemugi kia hạszqbt chậidcnm rãemugi hạszqb xuốfcxvng màncnou vàncnong viêtvdon thuốfcxvc, thởvdmv ra mộrnkkt hơnetei dàncnoi!

“Ămzben sao?” Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym cóbaoz chúasqct kíiifmch đeaxfrnkkng.

Trầliedm Tưtvdoglewng đeaxfem màncnou vàncnong viêtvdon thuốfcxvc nắevlcm ởvdmv trong tay, nhưtvdong cảcikum giáemugc đeaxfưtvdowfepc nàncnoy hạszqbt đeaxfan tạszqbi mãemugnh liệbsvgt rung đeaxfrnkkng!

“Ămzben sẽcetw ra sao?” Trầliedm Tưtvdoglewng cau màncnoy, đeaxfszqbi lựrnkkc nắevlcm nàncnoy hạszqbt đeaxfan: “Ta cảcikum giáemugc ta muốfcxvn áemugp chếacjs khômzbeng nổrnkki! Hắevlcn muốfcxvn tuômzben ra đeaxfếacjsn!”

“Nếacjsu làncno ngưtvdoơnetei ămqqan, ngưtvdoơnetei liềexjjn hóbaoza thàncnonh mộrnkkt cáemugi thếacjs giớmocwi mớmocwi, mộrnkkt cáemugi hoàncnon mỹlqhu nhấsuhct thếacjs giớmocwi!” Bỗcknnng nhiêtvdon mộrnkkt thanh âsbqym truyềexjjn đeaxfếacjsn, Trầliedm Tưtvdoglewng cùcyxhng Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym nhìidcnn vềexjj phíiifma âsbqym thanh truyềexjjn đeaxfếacjsn vịrulx tríiifm, chỉtlgc thấsuhcy mộrnkkt têtvdon hiềexjjn làncnonh Bạszqbch lãemugo giảciku, chíiifmnh đeaxfang mỉtlgcm cưtvdoglewi nhìidcnn bọmqqan họmqqa.

“Sáemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumj!” Trầliedm Tưtvdoglewng kinh hômzbe: “Ngưtvdoơnetei khômzbeng phảcikui đeaxfãemug chếacjst rồliedi sao?”


“Chếacjst, đeaxffcxvi vớmocwi ta màncnobaozi chỉtlgcncno mặulvat kháemugc mộrnkkt loạszqbi tồliedn tạszqbi trạszqbng tháemugi.” Sáemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumj khẽcetw mỉtlgcm cưtvdoglewi: “Ta đeaxfãemug thoáemugt sinh tửiwaw, sinh tửiwaw đeaxffcxvi vớmocwi ta màncnobaozi đeaxfexjju làncno giốfcxvng nhau.”

“Nếacjsu làncno ta ămqqan nàncnoy hạszqbt đeaxfan? Sẽcetwbaozemugi gìidcn hậidcnu quảciku?” Trầliedm Tưtvdoglewng hỏfadoi.

“Ta trưtvdomocwc nóbaozi rồliedi, ngưtvdoơnetei sẽcetwbaoza thàncnonh mộrnkkt thếacjs giớmocwi!” Sáemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumjtvdoglewi nóbaozi: “Ngưtvdoơnetei sẽcetwncnonh viễwfepn cảcikum thụacjs thếacjs giớmocwi kia tưtvdoơnetei đeaxfiirbp!”

“Vậidcny ta đeaxfâsbqyy?” Trầliedm Tưtvdoglewng lạszqbi hỏfadoi.

“Ngưtvdoơnetei đeaxfem khômzbeng ởvdmv tồliedn tạszqbi! Nhưtvdong nàncnoy lạszqbi cóbaozidcn phưtvdoơneteng? Ngưtvdoơnetei đeaxfãemug nắevlcm giữpswqtvdoglewng lựrnkkc lưtvdowfepng, sốfcxvng mãemugi bấsuhct diệbsvgt, ngưtvdoơnetei sốfcxvng sóbaozt đeaxfãemug khômzbeng cóbaoz ýqzpg nghĩncnoa, chắevlcc làncnoemugng tạszqbo mộrnkkt kỷbumj nguyêtvdon mớmocwi!” Sáemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumjbaozi.

“Ta khômzbeng ămqqan!” Trầliedm Tưtvdoglewng nóbaozi.

“Vìidcn sao?” Sáemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumj nghi hoặulvac khômzbeng rõboja: “Đeexwâsbqyy chíiifmnh làncno phi thưtvdoglewng cơnete hộrnkki hiếacjsm cóbaoz, cũkgejng làncno ta vẫcikun theo đeaxfuổrnkki, ta sáemugng tạszqbo Vạszqbn Đeexwszqbo kỷbumj nguyêtvdon màncno chưtvdoa thàncnonh cômzbeng!”

Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym đeaxffcxvi Trầliedm Tưtvdoglewng gậidcnt gậidcnt đeaxfliedu: “Bởvdmvi vìidcn chúasqcng ta cầliedn hắevlcn!”

“Cáemugc ngưtvdoơnetei đeaxfãemug khômzbeng cầliedn hắevlcn! Hắevlcn tạszqbi Tuyêtvdon Cổrnkk Kỷbumj Nguyêtvdon bêtvdon trong đeaxfãemug an bàncnoi xong tấsuhct cảciku, Tuyêtvdon Cổrnkk Kỷbumj Nguyêtvdon sẽcetwbaoz thứvdvf tựrnkk triểffpin, cũkgejng sẽcetw khômzbeng bao giờglew chịrulxu đeaxfếacjsn hủbumjy diệbsvgt uy hiếacjsp! Hắevlcn khômzbeng ởvdmv Tuyêtvdon Cổrnkk Kỷbumj Nguyêtvdon bêtvdon trong, cáemugc ngưtvdoơnetei cũkgejng nhưtvdo thếacjsbaoz thểffpi an ổrnkkn quáemug ngàncnoy thậidcnt tốfcxvt, huốfcxvng hồliedemugc ngưtvdoơnetei tạszqbi Tuyêtvdon Cổrnkk Kỷbumj Nguyêtvdon bêtvdon trong đeaxfãemug xem nhưtvdoncno mạszqbnh nhấsuhct tồliedn tạszqbi.” Sáemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumjbaozi: “Tuyêtvdon Cổrnkk Kỷbumj Nguyêtvdon sựrnkkidcnnh ta đeaxfexjju rõbojancnong!”

“Trầliedm Tưtvdoglewng, ngưtvdoơnetei nóbaozi đeaxfúasqcng khômzbeng làncno? Bằxbikng hữpswqu củbumja ngưtvdoơnetei, thâsbqyn nhâsbqyn củbumja ngưtvdoơnetei cũkgejng đeaxfãemug khômzbeng cầliedn ngưtvdoơnetei, cũkgejng khômzbeng tiếacjsp tụacjsc cầliedn ngưtvdoơnetei sứvdvfc mạszqbnh to lớmocwn che chởvdmv bọmqqan họmqqa, màncno ngưtvdoơnetei sốfcxvng sóbaozt còdpovn cóbaozemugi gìidcn ýqzpg nghĩncnoa?”

“Cóbaoz ýqzpg nghĩncnoa, bởvdmvi vìidcnbaoz bọmqqan họmqqa mớmocwi cóbaoz ta, bọmqqan họmqqa hay làncno khômzbeng lạszqbi cầliedn ta sứvdvfc mạszqbnh to lớmocwn, nhưtvdong nếacjsu làncno ta mấsuhct đeaxfi phầliedn nàncnoy sứvdvfc mạszqbnh, bọmqqan họmqqakgejng chắevlcc chắevlcn sẽcetw khômzbeng vứvdvft bỏfado ta, đeaxfâsbqyy chíiifmnh làncnoidcnnh cảcikum củbumja chúasqcng ta, sẽcetw khômzbeng bởvdmvi vìidcn sứvdvfc mạszqbnh màncno vứvdvft bỏfado ai, cũng sẽcetw khômzbeng bởvdmvi vìidcn bấsuhct cứvdvf chuyệbsvgn gìidcnncno chịrulxu đeaxfếacjsn ràncnong buộrnkkc.” Trầliedm Tưtvdoglewng nóbaozi xong, cầliedm trong tay đeaxfan néccuim Sáemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumj: “Cảcikum tạszqb ngưtvdoơnetei sáemugng tạszqbo Tuyêtvdon Cổrnkk Kỷbumj Nguyêtvdon, sáemugng tạszqbo Vạszqbn Đeexwszqbo kỷbumj nguyêtvdon, cóbaoz thểffpincnom cho ta cóbaozemugn lạszqbn yêtvdou kiềexjju mộrnkkt đeaxfglewi, đeaxfffpi ta rắevlcn chắevlcc đeaxfếacjsn đeaxfbumj loạszqbi bằxbikng hữpswqu!”

“Cáemugi nàncnoy hoàncnon mỹlqhu kỷbumj nguyêtvdon mớmocwi đeaxfưtvdoa cho ngưtvdoơnetei, xem nhưtvdoncno ta đeaxffcxvi vớmocwi ngưtvdoơnetei cảcikum kíiifmch!”

emugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumj đeaxfcudk lấsuhcy nàncnoy hạszqbt đeaxfan, cưtvdoglewi to nóbaozi: “Đeexwưtvdowfepc! Củbumja ta sáemugng tạszqbo kỷbumj nguyêtvdon cóbaoz thểffpi xuấsuhct hiệbsvgn ngưtvdoglewi nhưtvdo ngưtvdoơnetei, chắevlcc làncnokgejng coi nhưtvdoncno hoàncnon mỹlqhu kỷbumj nguyêtvdon!”

“Nàncnoy hạszqbt đeaxfan ta cũkgejng khômzbeng muốfcxvn, ta truy đeaxfuổrnkki đeaxfãemug chiếacjsm đeaxfưtvdowfepc!” Sáemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumj cầliedm trong tay đeaxfan néccuim phưtvdoơneteng xa: “Liềexjjn đeaxfffpi hắevlcn tựrnkkidcnnh trưtvdovdmvng thàncnonh, trởvdmv thàncnonh mộrnkkt hoàncnon mỹlqhu kỷbumj nguyêtvdon đeaxfi, chỉtlgcbaoz trảcikui qua trưtvdovdmvng thàncnonh đeaxfszqbt đeaxfếacjsn hoàncnon mỹlqhu, mớmocwi thậidcnt sựrnkkncno hoàncnon mỹlqhu!”

“Khômzbeng sai, Tuyêtvdon Cổrnkk Kỷbumj Nguyêtvdon đeaxfãemug trưtvdovdmvng thàncnonh!” Trầliedm Tưtvdoglewng nóbaozi, màncno bốfcxvn phíiifma cũkgejng dầliedn dầliedn sáemugng lêtvdon.

emugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumjbaozng ngưtvdoglewi cũkgejng dầliedn dầliedn mơnete hồlied, chỉtlgc thấsuhcy néccuit cưtvdoglewi củbumja hắevlcn tràncnon ngậidcnp thỏfadoa mãemugn: “Ta đeaxfi du lịrulxch tâsbqyn Ngạszqbo Thếacjs kỷbumj nguyêtvdon, hy vọmqqang cóbaoz thểffpi tạszqbi cáemugi kia cùcyxhng ngưtvdoơnetei gặulvap lạszqbi!”

Bốfcxvn phíiifma tràncnon ngậidcnp áemugnh sáemugng, Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym cùcyxhng Trầliedm Tưtvdoglewng xuấsuhct hiệbsvgn tạszqbi Sáemugng Dưtvdowfepc Thầliedn Châsbqyu!

“Trầliedm Tưtvdoglewng? Hơneten mưtvdoglewi ngàncnoy ngưtvdoơnetei sẽcetw trởvdmv lạszqbi?” Dưtvdo Duy Chu kinh ngạszqbc hỏfadoi.

“Cáemugi gìidcn, mớmocwi hơneten mưtvdoglewi ngàncnoy?” Trầliedm Tưtvdoglewng rấsuhct làncno kinh ngạszqbc, sau đeaxfóbaoz nhìidcnn mộrnkkt chúasqct Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym, nàncnong cũkgejng làncno nhưtvdo thếacjs.

“Khảcikumqqang làncnoemugng Nguyêtvdon Thầliedn Vựrnkkc hếacjst thảcikuy đeaxfexjju bịrulx thômzben phệbsvg, bao quáemugt thờglewi gian, vìidcn lẽcetw đeaxfóbaozncnoo lúasqcc nàncnoy làncno cấsuhcm chỉtlgc!” Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym vui vẻngrobaozi, bọmqqan họmqqa luyệbsvgn chếacjsemugi kia hạszqbt đeaxfan nhưtvdong làncnocyxhng trămqqam vạszqbn thâsbqym niêtvdon.

ncnotvdo Duy Chu nhưtvdong rấsuhct khômzbeng biếacjst bọmqqan họmqqa đeaxfang nóbaozi cáemugi gìidcn!

Trầliedm Tưtvdoglewng đeaxffcxvi Tiêtvdou Tưtvdoơneteng Lâsbqym nởvdmv nụacjstvdoglewi: “Đeexwi, chúasqcng ta trởvdmv lạszqbi!”

...

emugi kia hạszqbt đeaxfan bịrulxemugng Đeexwszqbo Thầliedn Chủbumj tung đeaxfi sau khi, bịrulx mộrnkkt cáemugi sáemugt phạszqbt Xíiifmch Long nuốfcxvt lấsuhcy, sau đeaxfóbaoz nổrnkk tung... Kỷbumj nguyêtvdon mớmocwi sinh ra!

Ngạszqbo Thếacjs kỷbumj nguyêtvdon, đeaxfem lạszqbi nổrnkki sóbaozng gióbaoz!

(Quyểffpin sáemugch xong)

Convert by: ThấsuhctDạszqb

Ta Làncno Chíiifmmzben, hàncnoi, hay, tríiifm tuệbsvg, báemug đeaxfszqbo... Tấsuhct cảciku đeaxfexjju cóbaoz trong Ta Làncno Chíiifmmzben (dịrulxch)

P/s: Càncnoi đeaxfulvat phầliedn mềexjjm máemugy tíiifmnh bằxbikng video xem hưtvdomocwng dẫcikun tạszqbi: tahongban.com



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.