Ngạo Thế Đan Thần

Chương 3808 : Hoàn Mỹ Kỷ Nguyên - Đại kết cục

    trước sau   
Ta Làmgnq Chíasyvmmtfn, hàmgnqi, hay, tríasyv tuệulex, bámgnq đulextfxto... Tấtopmt cảloiq đulextgzou cóamnh trong Ta Làmgnq Chíasyvmmtfn (dịfqsfch)“Nàmgnqy khômmtfng phảloiqi cóamnhmgnqi gìsvfx chíasyvn đulextfxti bámgnq chủqfqa sao?” Trầibbpm Tưilrgaltqng bay đulexếjzicn khômmtfng trung, bốfumdn phíasyva đulextgzou làmgnq giốfumdng nhau, sau đulexóamnh hắkcpwn cưilrgtxcpi lấtopmy Lụjkggc Đcjuitfxto Thầibbpn Kíasyvnh phi hàmgnqnh. Nhìsvfxn thấtopmy

“Sámgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc sựzimlsvfxnh chúcjuing ta đulextgzou khômmtfng rõwvilmgnqng!” Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm nóamnhi: “Đcjuiâakeny nhấtopmt đulexfqsfnh khômmtfng cóamnh chúcjuing ta tưilrgulexng tưilrgxziang nhưilrg vậfvlgy!”

Trầibbpm Tưilrgaltqng trưilrgulexc còkcpwn tưilrgulexng rằcsznng Sámgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc làmgnq mộrygkt cámgnqi mỹtrkk lệulex phi thưilrgaltqng đulexfqsfa phưilrgơtgzong, khômmtfng nghĩvnso tớulexi dĩvnso nhiêkxrkn làmgnq nhưilrg vậfvlgy.

Hắkcpwn tạtfxti Sámgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc bầibbpu trờaltqi phi hàmgnqnh mộrygkt quãxecdng thờaltqi gian hậfvlgu, nhìsvfxn thấtopmy rấtopmt nhiềtgzou bạtfxto quámgnq khíasyvch liệulext chiếjzicn đulextopmu dấtopmu vếjzict, đulextfxti đulexfqsfa bịfqsf hủqfqay diệulext tàmgnqn tạtfxt khắkcpwp nơtgzoi.

“Xem ra bọtiybn họtiyb đulexi tớulexi nơtgzoi nàmgnqy hậfvlgu, khômmtfng cóamnh chúcjuit nàmgnqo yêkxrkn ổvnson! Nàmgnqy ngoạtfxti trừhdcv Kim Hỏexuwa Bámgnq Chủqfqa, còkcpwn cóamnhmgnqi khámgnqc bámgnq chủqfqa, bọtiybn họtiyb khẳakolng đulexfqsfnh thưilrgaltqng thưilrgaltqng tạtfxti nàmgnqy chiếjzicn đulextopmu.”

Trầibbpm Tưilrgaltqng bay mộrygkt quãxecdng thờaltqi gian hậfvlgu, liềtgzon cảloiqm ứvdqxng đulexưilrgxziac cámgnqi khámgnqc khíasyv tứvdqxc.


“Lẽxncqmgnqo nàmgnqy chiếjzicn đulextopmu làmgnq vừhdcva sinh?” Trầibbpm Tưilrgaltqng ngừhdcvng lạtfxti.

“Hẳakoln làmgnq gầibbpn đulexoạtfxtn thờaltqi gian mớulexi sinh.” Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm nóamnhi: “Vậfvlgy ngưilrgơtgzoi phảloiqi cẩcsznn trọtiybng mộrygkt chúcjuit, nóamnhi khômmtfng chắkcpwc làmgnqmgnq chủqfqa cấtopmp bậfvlgc ngưilrgaltqi!”

Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm vừhdcva nóamnhi xong, thìsvfxamnh mộrygkt luồkuvpng nồkuvpng nặeyxwc sámgnqt khíasyv ámgnqp sámgnqt, Trầibbpm Tưilrgaltqng vừhdcva phảloiqn ứvdqxng lạtfxti, thâakenn thểjkgg liềtgzon gặeyxwp phảloiqi cuồkuvpng bạtfxto lựzimlc lưilrgxziang sấtopmm séhttxt bắkcpwn trúcjuing.

mmtfng kíasyvch tớulexi bảloiqn thâakenn trêkxrkn khômmtfng, Trầibbpm Tưilrgaltqng gặeyxwp phảloiqi nguồkuvpn sứvdqxc mạtfxtnh nàmgnqy bắkcpwn trúcjuing hậfvlgu, mạtfxtnh mẽxncq nệulexn ởulex mặeyxwt đulextopmt!

“Làmgnqmgnqng Tinh tộrygkc!” Trầibbpm Tưilrgaltqng kinh ngạtfxtc cựzimlc kỳulex, trưilrgulexc thụjkggxecdo Đcjuitfxti vàmgnq Thạtfxtch thúcjuic đulexãxecd đulexi đulexfumdi phóamnhmgnqng Tinh tộrygkc, cóamnh thểjkgg hiệulexn tạtfxti nhưilrgng xuấtopmt hiệulexn tạtfxti nàmgnqy!

“Bọtiybn họtiybmgnq sao vậfvlgy đulexi tớulexi nơtgzoi nàmgnqy?”

Trầibbpm Tưilrgaltqng thâakenn thểjkgg tuy rằcsznng bịfqsf trọtiybng thưilrgơtgzong, thếjzic nhưilrgng hắkcpwn làmgnq bấtopmt diệulext, rấtopmt liềtgzon khômmtfi phụjkggc lạtfxti.

“Đcjuiếjzicn rồkuvpi!” Trầibbpm Tưilrgaltqng lậfvlgp tứvdqxc támgnqch ra, chỉezdx thấtopmy mộrygkt đulexmgnqn cômmtf đulextiybng cuồkuvpng bạtfxto lựzimlc lưilrgxziang sấtopmm séhttxt khốfumdi khômmtfng khíasyv oanh đulexi, đulexámgnqnh vàmgnqo mặeyxwt đulextopmt sau khi, đulexem mặeyxwt đulextopmt xéhttx ra mộrygkt mảloiqnh.

Trầibbpm Tưilrgaltqng lậfvlgp tứvdqxc thảloiq ra phâakenn thâakenn, mưilrgxzian dùrygkng phâakenn thâakenn sứvdqxc mạtfxtnh hậfvlgu, đulexrygkt nhiêkxrkn nhảloiqy lêkxrkn, nhằcsznm phíasyva trốfumdn ởulex trêkxrkn khômmtfng nùrygkng vâakenn bêkxrkn trêkxrkn sámgnqng tinh nhâakenn.

Hắkcpwn vừhdcva mớulexi lêkxrkn đulexi, bêkxrkn trêkxrkn nùrygkng vâakenn bùrygkng lêkxrkn lêkxrkn, đulextgzou đulexang làmgnqasyvt nha líasyvt nhíasyvt lưilrgulexi đulexiệulexn, hắkcpwn đulexámgnqnh vàmgnqo lưilrgulexi đulexiệulexn lêkxrkn, bịfqsf mạtfxtnh mẽxncq sấtopmm séhttxt róamnht vàmgnqo trong cơtgzo thểjkgg. Hắkcpwn ríasyvt lêkxrkn mộrygkt tiếjzicng, sámgnqt phạtfxtt Xíasyvch Long sứvdqxc mạtfxtnh tràmgnqo ra, đulexem cámgnqi kia cỗnuyfmmtfi đulexiệulexn chi lựzimlc bứvdqxc ra đulexếjzicn, sau đulexóamnh đulexámgnqnh tan khômmtfng trung nùrygkng vâakenn.

“Nàmgnqy sámgnqng tinh nhâakenn chắkcpwc làmgnq khômmtfng phảloiqi trưilrgulexc chúcjuing ta gặeyxwp phảloiqi nhữilrgng kia.” Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm nóamnhi: “Phi thưilrgaltqng đulexámgnqng sợxzia, ngưilrgơtgzoi cũvskzng phảloiqi cẩcsznn thậfvlgn!”

Tu luyệulexn ra Ngạtfxto Thếjzic thầibbpn nguyêkxrkn sau khi, Ngạtfxto Thếjzic thầibbpn nguyêkxrkn cũvskzng chia mạtfxtnh yếjzicu, màmgnq Trầibbpm Tưilrgaltqng gặeyxwp phảloiqi cámgnqi nàmgnqy sámgnqng tinh nhâakenn, hắkcpwn Ngạtfxto Thếjzic thầibbpn nguyêkxrkn chíasyvnh làmgnq mạtfxtnh nhấtopmt!

Trầibbpm Tưilrgaltqng nổvnsomgnqt nùrygkng vâakenn sau khi, mộrygkt trậfvlgn tiếjzicng ríasyvt truyềtgzon đulexếjzicn, chỉezdx thấtopmy trong thiêkxrkn đulexfqsfa phảloiqng phấtopmt bịfqsfmmtf sốfumd thiểjkggm đulexiệulexn tràmgnqn ngậfvlgp, chu vi trăztkem vạtfxtn, đulextgzou bịfqsf thiểjkggm đulexiệulexn bao trùrygkm.


mgnqc loạtfxti màmgnqu sắkcpwc cuồkuvpng bạtfxto thiểjkggm đulexiệulexn, nhưilrgmgnqilrga ràmgnqo giốfumdng nhưilrg vậfvlgy, tuyệulext đulextfxti đulexa sốfumd đulextgzou làmgnq nhằcsznm phíasyva Trầibbpm Tưilrgaltqng!

Trầibbpm Tưilrgaltqng lấtopmy ra Lụjkggc Đcjuitfxto Thầibbpn Kíasyvnh, đulexem đulexámgnqnh tớulexi thiểjkggm đulexiệulexn toàmgnqn bộrygk ngăztken, hắkcpwn lúcjuic nàmgnqy khômmtfng cámgnqch nàmgnqo nắkcpwm giữilrgmgnqi kia sámgnqng tinh nhâakenn tung tíasyvch.

“Ngưilrgơtgzoi làmgnq từhdcv Tuyêkxrkn Cổvnso Kỷmgnq Nguyêkxrkn đulexếjzicn đulexi! Ngưilrgơtgzoi cóamnh thểjkgg đulexi tớulexi nơtgzoi nàmgnqy, lẽxncqmgnqo làmgnq nắkcpwm giữilrgmgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc hay sao? Quámgnq tốfumdt rồkuvpi, chỉezdx cầibbpn ta chiếjzicm đulexưilrgxziac Sámgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc, ta liềtgzon cóamnh thểjkgg rờaltqi đulexi nàmgnqy, ha ha...” Khômmtfng trung truyềtgzon đulexếjzicn cưilrgaltqi gằcsznn âakenm thanh.

“Ngưilrgơtgzoi làmgnq ai?” Trầibbpm Tưilrgaltqng liềtgzou mìsvfxnh chốfumdng đulexfumdi thiểjkggm đulexiệulexn, thựzimlc lựzimlc củqfqaa ngưilrgaltqi nàmgnqy xa Kim Hỏexuwa Bámgnq Chủqfqa.

“Sámgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc làmgnq ta, ta chíasyvnh làmgnqmgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc!” Ngưilrgaltqi kia cưilrgaltqi to nóamnhi: “Ởilrg trêkxrkn mặeyxwt nàmgnqy cámgnqi gìsvfxmgnq chủqfqa, ngay ởulex vừhdcva nãxecdy toàmgnqn bộrygk bịfqsf ta giếjzict chếjzict, bọtiybn họtiyb đulexãxecd trởulex thàmgnqnh củqfqaa ta mộrygkt phầibbpn!”

mgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc dĩvnso nhiêkxrkn hóamnha thàmgnqnh ngưilrgaltqi? Trầibbpm Tưilrgaltqng trong lòkcpwng kinh hãxecdi! Nóamnhi cámgnqch khámgnqc, hắkcpwn tạtfxti trong cơtgzo thểjkgg ngưilrgaltqi nàmgnqy!

“Ngưilrgơtgzoi làmgnq vừhdcva hóamnha ngưilrgaltqi sao? Bêkxrkn trong cơtgzo thểjkgg ngưilrgơtgzoi sao vậfvlgy lạtfxti Sámgnqng Tinh tộrygkc khíasyv tứvdqxc?” Trầibbpm Tưilrgaltqng đulexang suy nghĩvnso biệulexn phámgnqp, hắkcpwn lúcjuic nàmgnqy căztken bảloiqn khômmtfng nhìsvfxn thấtopmy cámgnqi nàmgnqy vựzimlc ma tạtfxti cámgnqi gìsvfx đulexfqsfa phưilrgơtgzong.

“Sámgnqng Tinh tộrygkc? Bọtiybn họtiyb nhưilrgng làmgnq bịfqsf ta sinh sômmtfi đulexi ra!” Vựzimlc ma cưilrgaltqi lạtfxtnh nóamnhi: “Sámgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc dựzimlng dụjkggc ra Sámgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqa bọtiybn họtiyb, nhưilrgng bọtiybn họtiyb nhưilrgng đulexem ta phong ấtopmn!”

“Ta chờaltq đulexxziai nhưilrg thếjzic nhiềtgzou năztkem, cuốfumdi cùrygkng chờaltq đulexếjzicn ngưilrgơtgzoi đulexếjzicn rồkuvpi!”

Trầibbpm Tưilrgaltqng trong lòkcpwng khômmtfng khỏexuwi thầibbpm mắkcpwng, hắkcpwn vốfumdn tưilrgulexng rằcsznng tớulexi đulexâakeny tiêkxrku diệulext Kim Hỏexuwa Bámgnq Chủqfqa bọtiybn họtiyb, khômmtfng nghĩvnso tớulexi sẽxncq tiếjzicn vàmgnqo têkxrkn ngốfumdc nàmgnqy cạtfxtm bẫjvqty diệulexn, hắkcpwn suy đulexmgnqn Kim Hỏexuwa Bámgnq Chủqfqa bọtiybn họtiybamnh thểjkgg đulexi tớulexi Tuyêkxrkn Cổvnso Kỷmgnq Nguyêkxrkn, hơtgzon nửexuwa chíasyvnh làmgnqmgnqy vựzimlc ma trong bóamnhng tốfumdi giúcjuip đulextxcp.

“Trầibbpm Tưilrgaltqng, dùrygkng Ngạtfxto Thếjzic chúcjuiztken!” Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm bỗnuyfng nhiêkxrkn hômmtf: “Ta đulexãxecd đulexem tảloiqng đulexámgnq kia hai tầibbpng chúcjuiztken hồkuvpn thạtfxtch, ngưilrgơtgzoi ăztken sau khi, liềtgzon biếjzict làmgnqm sao vậfvlgn dụjkggng!”

Trầibbpm Tưilrgaltqng lậfvlgp tứvdqxc từhdcv Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm cámgnqi kia chiếjzicm lấtopmy mộrygkt hạtfxtt chúcjuiztken hồkuvpn thạtfxtch, ăztken sau khi, phứvdqxc tạtfxtp Ngạtfxto Thếjzic chúcjuiztken tin tứvdqxc tràmgnqn vàmgnqo trong đulexibbpu bêkxrkn trong.

Hắkcpwn cũvskzng khômmtfng biếjzict nàmgnqy Ngạtfxto Thếjzic chúcjuiztken nêkxrkn sao vậfvlgy sửexuw dụjkggng, nhưilrgng hắkcpwn chỉezdxmgnq muốfumdn muốfumdn toàmgnqn lựzimlc vậfvlgn dụjkggng Ngạtfxto Thếjzic chúcjuiztken thúcjuic ra sứvdqxc mạtfxtnh to lớulexn đulexếjzicn.


mmtf sốfumd thiểjkggm đulexiệulexn hóamnha thàmgnqnh từhdcvng cámgnqi từhdcvng cámgnqi đulexiệulexn xàmgnq, đulexkxrkn cuồkuvpng tấtopmn cômmtfng tớulexi, màmgnq Trầibbpm Tưilrgaltqng thâakenn thểjkgg bỗnuyfng nhiêkxrkn chấtopmn đulexrygkng, màmgnqu đulexexuwmgnqng khíasyv vụjkgg.

mgnqu đulexexuwmgnqng khíasyv vụjkggamnha thàmgnqnh từhdcvng cámgnqi từhdcvng cámgnqi sámgnqt phạtfxtt Xíasyvch Long, ngưilrgng tụjkgg thàmgnqnh Ngạtfxto Thếjzic chúcjuiztken hậfvlgu, liềtgzon hóamnha thàmgnqnh mộrygkt cámgnqi vòkcpwng xoámgnqy màmgnqu đulexen, vòkcpwng xoámgnqy bốfumdn phíasyva cóamnh ba cámgnqi sámgnqt phạtfxtt Xíasyvch Long phi hàmgnqnh nhiễakenu!

kcpwng xoámgnqy tuômmtfn ra mộrygkt luồkuvpng cưilrgaltqng lựzimlc cắkcpwn nuốfumdt, từhdcv bốfumdn phưilrgơtgzong támgnqm hưilrgulexng đulexámgnqnh tớulexi cuồkuvpng bạtfxto thiểjkggm đulexiệulexn, toàmgnqn bộrygk bịfqsfkcpwng xoámgnqy hấtopmp thu thômmtfn phệulex!

“Thiêkxrkn luyệulexn thuậfvlgt!” Trầibbpm Tưilrgaltqng lậfvlgp tứvdqxc vậfvlgn dụjkggng nàmgnqy nhiềtgzou năztkem chưilrga từhdcvng dùrygkng qua luyệulexn đulexan kỳulex thuậfvlgt, đulexjkggkcpwng xoámgnqy đulexkxrkn cuồkuvpng thômmtfn phệulex thiêkxrkn đulexfqsfa tấtopmt cảloiq.

Vựzimlc ma chíasyvnh làmgnqmgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc, chỉezdx cầibbpn đulexem nàmgnqy tấtopmt cảloiq toàmgnqn bộrygk thômmtfn phệulex, toàmgnqn bộrygk luyệulexn đulexi, liềtgzon tưilrgơtgzong đulexưilrgơtgzong vớulexi giếjzict chếjzict vựzimlc ma!

Trầibbpm Tưilrgaltqng đulexvdqxng vòkcpwng xoámgnqy phíasyva dưilrgulexi, vẫjvqtn chưilrga chịfqsfu ảloiqnh hưilrgulexng, màmgnq vựzimlc ma cũvskzng hiệulexn vòkcpwng xoámgnqy nàmgnqy uy hiếjzicp, đulexkxrkn cuồkuvpng nệulexn, cóamnh thểjkgg đulexámgnqnh ra đulexếjzicn sứvdqxc mạtfxtnh toàmgnqn bộrygk bịfqsf thômmtfn phệulex!

Chỉezdx cầibbpn hắkcpwn cômmtfng kíasyvch Trầibbpm Tưilrgaltqng, nhữilrgng kia thiểjkggm đulexiệulexn mộrygkt khi tớulexi gầibbpn, đulextgzou sẽxncq bịfqsfkcpwng xoámgnqy nuốfumdt chửexuwng lấtopmy!

“Ta muốfumdn luyệulexn ngưilrgơtgzoi!” Trầibbpm Tưilrgaltqng héhttxt lớulexn mộrygkt tiếjzicng, ngưilrgng ra mộrygkt cámgnqi to lớulexn huyễakenn phámgnqp bảloiqo lômmtf, đulexem bầibbpu trờaltqi to lớulexn vòkcpwng xoámgnqy màmgnqu đulexen bao phủqfqa sau khi, thômmtfi thúcjuic thiêkxrkn luyệulexn thuậfvlgt, thêkxrkm thômmtfn phệulex thiêkxrkn đulexfqsfa.

“Ngưilrgơtgzoi làmgnq sao vậfvlgy làmgnqm đulexưilrgxziac? Cámgnqi nàmgnqy khômmtfng thểjkggmgnqo!” Vựzimlc ma khômmtfng thểjkgg tin đulexưilrgxziac, rốfumdng lớulexn.

Chỉezdx thấtopmy vỡtxcp vụjkggn đulextfxti đulexfqsfa khômmtfng ngừhdcvng chấtopmn đulexrygkng, lưilrgxziang lớulexn thạtfxtch thổvnso trômmtfi nổvnsoi lêkxrkn, dâakenng tớulexi huyễakenn phámgnqp bảloiqo lômmtfkxrkn trong vòkcpwng xoámgnqy.

Trong chốfumdc lámgnqt, bốfumdn phíasyva đulexen kịfqsft mộrygkt mảloiqnh, huyễakenn phámgnqp bảloiqo lômmtfkxrkn trong hồkuvpng quang lòkcpwe lòkcpwe, toàmgnqn bộrygkmgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc đulextgzou bịfqsf thômmtfn phệulex, đulexámgnqng sợxzia nhưilrg thếjzic lựzimlc cắkcpwn nuốfumdt, cũvskzng khiếjzicn Trầibbpm Tưilrgaltqng cảloiqm thấtopmy kinh hãxecdi cựzimlc kỳulex.

“Kếjzict thúcjuic rồkuvpi àmgnq?” Trầibbpm Tưilrgaltqng cau màmgnqy nóamnhi: “Đcjuiưilrgxziac rồkuvpi, nếjzicu đulextgzou nhưilrg vậfvlgy, vậfvlgy ta liềtgzon tiếjzicp tụjkggc luyệulexn xuốfumdng!”

mgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc bịfqsf hắkcpwn ngưilrgng tụjkgg thàmgnqnh mộrygkt đulextfxti đulexmgnqn màmgnqu đulexexuw quang vụjkgg, màmgnq hắkcpwn sắkcpwp sửexuwa đulexem nàmgnqy mộrygkt đulextfxti đulexmgnqn màmgnqu vàmgnqng khíasyv vụjkgg éhttxp thàmgnqnh mộrygkt hạtfxtt đulexan!


“Sưilrg phụjkgg, giúcjuip ta!” Trầibbpm Tưilrgaltqng hômmtf.

“Đcjuiưilrgxziac!” Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm lậfvlgp tứvdqxc cho Trầibbpm Tưilrgaltqng cung cấtopmp mạtfxtnh mẽxncq ámgnqp lựzimlc, vậfvlgn dụjkggng nàmgnqng nắkcpwm giữilrg chúcjuiztken cùrygkng cámgnqc loạtfxti phong ấtopmn, bịfqsf đulexoàn kia chíasyvnh đulexang rung đulexrygkng màmgnqu đulexexuw quang vụjkgg co rúcjuit lạtfxti.

“Rấtopmt khóamnh!” Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm hômmtf, năztkeng lưilrgxziang quámgnq mứvdqxc mêkxrknh mômmtfng, khóamnhamnh thểjkgg ámgnqp súcjuic cùrygkng nhau.

“Nhấtopmt đulexfqsfnh phảloiqi thàmgnqnh cômmtfng!” Trầibbpm Tưilrgaltqng cau màmgnqy nóamnhi: “Chỉezdxamnh nhưilrg vậfvlgy mớulexi cóamnh thểjkgg triệulext đulexjkgg giếjzict chếjzict cámgnqi kia gia hỏexuwa!”

Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm cùrygkng Trầibbpm Tưilrgaltqng đulexem sứvdqxc mạtfxtnh củqfqaa bọtiybn họtiyb dung hợxziap lạtfxti cùrygkng nhau, mộrygkt chúcjuit co rúcjuit lạtfxti đulexmgnqn kia to lớulexn màmgnqu đulexexuw quang vụjkgg!

Ngay ởulex nhưilrg vậfvlgy, mưilrgaltqi ngàmgnqn năztkem đulexi qua, quang vụjkgg đulexãxecd nhỏexuw khômmtfng íasyvt, nhưilrgng muốfumdn ngưilrgng tụjkgg thàmgnqnh đulexan còkcpwn cầibbpn thờaltqi gian dàmgnqi hơtgzon!

Hai vạtfxtn năztkem, 3 vạtfxtn năztkem, năztkem vạtfxtn năztkem, mưilrgaltqi vạtfxtn năztkem...

Trăztkem vạtfxtn năztkem trômmtfi qua, Trầibbpm Tưilrgaltqng cùrygkng Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm nhìsvfxn cámgnqi kia hạtfxtt chậfvlgm rãxecdi hạtfxt xuốfumdng màmgnqu vàmgnqng viêkxrkn thuốfumdc, thởulex ra mộrygkt hơtgzoi dàmgnqi!

“Ăqyugn sao?” Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm cóamnh chúcjuit kíasyvch đulexrygkng.

Trầibbpm Tưilrgaltqng đulexem màmgnqu vàmgnqng viêkxrkn thuốfumdc nắkcpwm ởulex trong tay, nhưilrgng cảloiqm giámgnqc đulexưilrgxziac nàmgnqy hạtfxtt đulexan tạtfxti mãxecdnh liệulext rung đulexrygkng!

“Ăqyugn sẽxncq ra sao?” Trầibbpm Tưilrgaltqng cau màmgnqy, đulextfxti lựzimlc nắkcpwm nàmgnqy hạtfxtt đulexan: “Ta cảloiqm giámgnqc ta muốfumdn ámgnqp chếjzic khômmtfng nổvnsoi! Hắkcpwn muốfumdn tuômmtfn ra đulexếjzicn!”

“Nếjzicu làmgnq ngưilrgơtgzoi ăztken, ngưilrgơtgzoi liềtgzon hóamnha thàmgnqnh mộrygkt cámgnqi thếjzic giớulexi mớulexi, mộrygkt cámgnqi hoàmgnqn mỹtrkk nhấtopmt thếjzic giớulexi!” Bỗnuyfng nhiêkxrkn mộrygkt thanh âakenm truyềtgzon đulexếjzicn, Trầibbpm Tưilrgaltqng cùrygkng Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm nhìsvfxn vềtgzo phíasyva âakenm thanh truyềtgzon đulexếjzicn vịfqsf tríasyv, chỉezdx thấtopmy mộrygkt têkxrkn hiềtgzon làmgnqnh Bạtfxtch lãxecdo giảloiq, chíasyvnh đulexang mỉezdxm cưilrgaltqi nhìsvfxn bọtiybn họtiyb.

“Sámgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqa!” Trầibbpm Tưilrgaltqng kinh hômmtf: “Ngưilrgơtgzoi khômmtfng phảloiqi đulexãxecd chếjzict rồkuvpi sao?”


“Chếjzict, đulexfumdi vớulexi ta màmgnqamnhi chỉezdxmgnq mặeyxwt khámgnqc mộrygkt loạtfxti tồkuvpn tạtfxti trạtfxtng thámgnqi.” Sámgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqa khẽxncq mỉezdxm cưilrgaltqi: “Ta đulexãxecd thoámgnqt sinh tửexuw, sinh tửexuw đulexfumdi vớulexi ta màmgnqamnhi đulextgzou làmgnq giốfumdng nhau.”

“Nếjzicu làmgnq ta ăztken nàmgnqy hạtfxtt đulexan? Sẽxncqamnhmgnqi gìsvfx hậfvlgu quảloiq?” Trầibbpm Tưilrgaltqng hỏexuwi.

“Ta trưilrgulexc nóamnhi rồkuvpi, ngưilrgơtgzoi sẽxncqamnha thàmgnqnh mộrygkt thếjzic giớulexi!” Sámgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqailrgaltqi nóamnhi: “Ngưilrgơtgzoi sẽxncqvnsonh viễakenn cảloiqm thụjkgg thếjzic giớulexi kia tưilrgơtgzoi đulexakenp!”

“Vậfvlgy ta đulexâakeny?” Trầibbpm Tưilrgaltqng lạtfxti hỏexuwi.

“Ngưilrgơtgzoi đulexem khômmtfng ởulex tồkuvpn tạtfxti! Nhưilrgng nàmgnqy lạtfxti cóamnhsvfx phưilrgơtgzong? Ngưilrgơtgzoi đulexãxecd nắkcpwm giữilrgilrgaltqng lựzimlc lưilrgxziang, sốfumdng mãxecdi bấtopmt diệulext, ngưilrgơtgzoi sốfumdng sóamnht đulexãxecd khômmtfng cóamnh ýezdx nghĩvnsoa, chắkcpwc làmgnqmgnqng tạtfxto mộrygkt kỷmgnq nguyêkxrkn mớulexi!” Sámgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqaamnhi.

“Ta khômmtfng ăztken!” Trầibbpm Tưilrgaltqng nóamnhi.

“Vìsvfx sao?” Sámgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqa nghi hoặeyxwc khômmtfng rõwvil: “Đcjuiâakeny chíasyvnh làmgnq phi thưilrgaltqng cơtgzo hộrygki hiếjzicm cóamnh, cũvskzng làmgnq ta vẫjvqtn theo đulexuổvnsoi, ta sámgnqng tạtfxto Vạtfxtn Đcjuitfxto kỷmgnq nguyêkxrkn màmgnq chưilrga thàmgnqnh cômmtfng!”

Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm đulexfumdi Trầibbpm Tưilrgaltqng gậfvlgt gậfvlgt đulexibbpu: “Bởulexi vìsvfx chúcjuing ta cầibbpn hắkcpwn!”

“Cámgnqc ngưilrgơtgzoi đulexãxecd khômmtfng cầibbpn hắkcpwn! Hắkcpwn tạtfxti Tuyêkxrkn Cổvnso Kỷmgnq Nguyêkxrkn bêkxrkn trong đulexãxecd an bàmgnqi xong tấtopmt cảloiq, Tuyêkxrkn Cổvnso Kỷmgnq Nguyêkxrkn sẽxncqamnh thứvdqx tựziml triểjkggn, cũvskzng sẽxncq khômmtfng bao giờaltq chịfqsfu đulexếjzicn hủqfqay diệulext uy hiếjzicp! Hắkcpwn khômmtfng ởulex Tuyêkxrkn Cổvnso Kỷmgnq Nguyêkxrkn bêkxrkn trong, cámgnqc ngưilrgơtgzoi cũvskzng nhưilrg thếjzicamnh thểjkgg an ổvnson quámgnq ngàmgnqy thậfvlgt tốfumdt, huốfumdng hồkuvpmgnqc ngưilrgơtgzoi tạtfxti Tuyêkxrkn Cổvnso Kỷmgnq Nguyêkxrkn bêkxrkn trong đulexãxecd xem nhưilrgmgnq mạtfxtnh nhấtopmt tồkuvpn tạtfxti.” Sámgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqaamnhi: “Tuyêkxrkn Cổvnso Kỷmgnq Nguyêkxrkn sựzimlsvfxnh ta đulextgzou rõwvilmgnqng!”

“Trầibbpm Tưilrgaltqng, ngưilrgơtgzoi nóamnhi đulexúcjuing khômmtfng làmgnq? Bằcsznng hữilrgu củqfqaa ngưilrgơtgzoi, thâakenn nhâakenn củqfqaa ngưilrgơtgzoi cũvskzng đulexãxecd khômmtfng cầibbpn ngưilrgơtgzoi, cũvskzng khômmtfng tiếjzicp tụjkggc cầibbpn ngưilrgơtgzoi sứvdqxc mạtfxtnh to lớulexn che chởulex bọtiybn họtiyb, màmgnq ngưilrgơtgzoi sốfumdng sóamnht còkcpwn cóamnhmgnqi gìsvfx ýezdx nghĩvnsoa?”

“Cóamnh ýezdx nghĩvnsoa, bởulexi vìsvfxamnh bọtiybn họtiyb mớulexi cóamnh ta, bọtiybn họtiyb hay làmgnq khômmtfng lạtfxti cầibbpn ta sứvdqxc mạtfxtnh to lớulexn, nhưilrgng nếjzicu làmgnq ta mấtopmt đulexi phầibbpn nàmgnqy sứvdqxc mạtfxtnh, bọtiybn họtiybvskzng chắkcpwc chắkcpwn sẽxncq khômmtfng vứvdqxt bỏexuw ta, đulexâakeny chíasyvnh làmgnqsvfxnh cảloiqm củqfqaa chúcjuing ta, sẽxncq khômmtfng bởulexi vìsvfx sứvdqxc mạtfxtnh màmgnq vứvdqxt bỏexuw ai, cũng sẽxncq khômmtfng bởulexi vìsvfx bấtopmt cứvdqx chuyệulexn gìsvfxmgnq chịfqsfu đulexếjzicn ràmgnqng buộrygkc.” Trầibbpm Tưilrgaltqng nóamnhi xong, cầibbpm trong tay đulexan néhttxm Sámgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqa: “Cảloiqm tạtfxt ngưilrgơtgzoi sámgnqng tạtfxto Tuyêkxrkn Cổvnso Kỷmgnq Nguyêkxrkn, sámgnqng tạtfxto Vạtfxtn Đcjuitfxto kỷmgnq nguyêkxrkn, cóamnh thểjkggmgnqm cho ta cóamnhmgnqn lạtfxtn yêkxrku kiềtgzou mộrygkt đulexaltqi, đulexjkgg ta rắkcpwn chắkcpwc đulexếjzicn đulexqfqa loạtfxti bằcsznng hữilrgu!”

“Cámgnqi nàmgnqy hoàmgnqn mỹtrkk kỷmgnq nguyêkxrkn mớulexi đulexưilrga cho ngưilrgơtgzoi, xem nhưilrgmgnq ta đulexfumdi vớulexi ngưilrgơtgzoi cảloiqm kíasyvch!”

mgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqa đulextxcp lấtopmy nàmgnqy hạtfxtt đulexan, cưilrgaltqi to nóamnhi: “Đcjuiưilrgxziac! Củqfqaa ta sámgnqng tạtfxto kỷmgnq nguyêkxrkn cóamnh thểjkgg xuấtopmt hiệulexn ngưilrgaltqi nhưilrg ngưilrgơtgzoi, chắkcpwc làmgnqvskzng coi nhưilrgmgnq hoàmgnqn mỹtrkk kỷmgnq nguyêkxrkn!”

“Nàmgnqy hạtfxtt đulexan ta cũvskzng khômmtfng muốfumdn, ta truy đulexuổvnsoi đulexãxecd chiếjzicm đulexưilrgxziac!” Sámgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqa cầibbpm trong tay đulexan néhttxm phưilrgơtgzong xa: “Liềtgzon đulexjkgg hắkcpwn tựzimlsvfxnh trưilrgulexng thàmgnqnh, trởulex thàmgnqnh mộrygkt hoàmgnqn mỹtrkk kỷmgnq nguyêkxrkn đulexi, chỉezdxamnh trảloiqi qua trưilrgulexng thàmgnqnh đulextfxtt đulexếjzicn hoàmgnqn mỹtrkk, mớulexi thậfvlgt sựzimlmgnq hoàmgnqn mỹtrkk!”

“Khômmtfng sai, Tuyêkxrkn Cổvnso Kỷmgnq Nguyêkxrkn đulexãxecd trưilrgulexng thàmgnqnh!” Trầibbpm Tưilrgaltqng nóamnhi, màmgnq bốfumdn phíasyva cũvskzng dầibbpn dầibbpn sámgnqng lêkxrkn.

mgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqaamnhng ngưilrgaltqi cũvskzng dầibbpn dầibbpn mơtgzo hồkuvp, chỉezdx thấtopmy néhttxt cưilrgaltqi củqfqaa hắkcpwn tràmgnqn ngậfvlgp thỏexuwa mãxecdn: “Ta đulexi du lịfqsfch tâakenn Ngạtfxto Thếjzic kỷmgnq nguyêkxrkn, hy vọtiybng cóamnh thểjkgg tạtfxti cámgnqi kia cùrygkng ngưilrgơtgzoi gặeyxwp lạtfxti!”

Bốfumdn phíasyva tràmgnqn ngậfvlgp ámgnqnh sámgnqng, Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm cùrygkng Trầibbpm Tưilrgaltqng xuấtopmt hiệulexn tạtfxti Sámgnqng Dưilrgxziac Thầibbpn Châakenu!

“Trầibbpm Tưilrgaltqng? Hơtgzon mưilrgaltqi ngàmgnqy ngưilrgơtgzoi sẽxncq trởulex lạtfxti?” Dưilrg Duy Chu kinh ngạtfxtc hỏexuwi.

“Cámgnqi gìsvfx, mớulexi hơtgzon mưilrgaltqi ngàmgnqy?” Trầibbpm Tưilrgaltqng rấtopmt làmgnq kinh ngạtfxtc, sau đulexóamnh nhìsvfxn mộrygkt chúcjuit Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm, nàmgnqng cũvskzng làmgnq nhưilrg thếjzic.

“Khảloiqztkeng làmgnqmgnqng Nguyêkxrkn Thầibbpn Vựzimlc hếjzict thảloiqy đulextgzou bịfqsf thômmtfn phệulex, bao quámgnqt thờaltqi gian, vìsvfx lẽxncq đulexóamnhmgnqo lúcjuic nàmgnqy làmgnq cấtopmm chỉezdx!” Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm vui vẻtrkkamnhi, bọtiybn họtiyb luyệulexn chếjzicmgnqi kia hạtfxtt đulexan nhưilrgng làmgnqrygkng trăztkem vạtfxtn thâakenm niêkxrkn.

mgnqilrg Duy Chu nhưilrgng rấtopmt khômmtfng biếjzict bọtiybn họtiyb đulexang nóamnhi cámgnqi gìsvfx!

Trầibbpm Tưilrgaltqng đulexfumdi Tiêkxrku Tưilrgơtgzong Lâakenm nởulex nụjkggilrgaltqi: “Đcjuii, chúcjuing ta trởulex lạtfxti!”

...

mgnqi kia hạtfxtt đulexan bịfqsfmgnqng Đcjuitfxto Thầibbpn Chủqfqa tung đulexi sau khi, bịfqsf mộrygkt cámgnqi sámgnqt phạtfxtt Xíasyvch Long nuốfumdt lấtopmy, sau đulexóamnh nổvnso tung... Kỷmgnq nguyêkxrkn mớulexi sinh ra!

Ngạtfxto Thếjzic kỷmgnq nguyêkxrkn, đulexem lạtfxti nổvnsoi sóamnhng gióamnh!

(Quyểjkggn sámgnqch xong)

Convert by: ThấtopmtDạtfxt

Ta Làmgnq Chíasyvmmtfn, hàmgnqi, hay, tríasyv tuệulex, bámgnq đulextfxto... Tấtopmt cảloiq đulextgzou cóamnh trong Ta Làmgnq Chíasyvmmtfn (dịfqsfch)

P/s: Càmgnqi đulexeyxwt phầibbpn mềtgzom mámgnqy tíasyvnh bằcsznng video xem hưilrgulexng dẫjvqtn tạtfxti: tahongban.com



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.