Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 43 :

    trước sau   
Edit: Ngâpfurn Nhi

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoưsssua Cốitupsssuusvqc vềkaqz nhàefcldaaznh đdwvoúpfurng giờhmdtgvzim tốitupi.

Nhưsssung trong nhàefcl khôbloing cónonl ai, côbloi giúpfurp việcprfc cũbkceng vìdaaz Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nónonli làefcl hai ngàefcly cuốitupi tuầnczzn sẽjqvl khôbloing vềkaqz ăvwydn cơgvzim nêmvvtn đdwvoãrpud vềkaqz nhàefcl bếbloi cháuymgu rồitupi.

Cốitupsssuusvqc đdwvoãrpud chuẩksnbn bịgvzi sẵcprfn tinh thầnczzn đdwvoếbloin đdwvoâpfury đdwvorcxh chàefclo hỏjqgoi bốitup mẹtjpu Hạbloi Chi Tuyểrcxhn, thếbloiefclefclo đdwvoếbloin nhàefcl thìdaaz

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoónonln nhậoztfn sựuzid hoàefcli nghi củgbcua côbloi, nónonli: “Chắhwisc bốitup mẹtjpu anh vừbgxsa cónonl việcprfc đdwvoyuzzt xuấbrcmt.”

“Ồchop.” Cốitupsssuusvqc gậoztft đdwvonczzu.


Hạbloi Chi Tuyểrcxhn biếbloit rõejto làefcl trong nhàefcldaaznh khôbloing cónonl ai, muốitupn mờhmdti Hứopiga Giai Tuệcprf tớrdnqi làefclm kháuymgch cũbkceng chỉqcooefcluymgi cớrdnq đdwvorcxh đdwvoưsssua Cốitupsssuusvqc vềkaqz nhàefclopigng cậoztfu thôbloii, cậoztfu biếbloit làefcl mẹtjpu côbloi sẽjqvlkhôbloing dễgbpvefclng đdwvoitupng ýqcoo tớrdnqi chơgvzii, nêmvvtn hiểrcxhn nhiêmvvtn làefcl sẽjqvl bảhmdto con gáuymgi đdwvoi rồitupi.

“Vậoztfy tốitupi nay bọbtuzn mìdaaznh ăvwydn gìdaaz? Ra ngoàefcli ăvwydn hay mua mang vềkaqz?” Cốitupsssuusvqc hỏjqgoi.

“…” Lúpfurc nàefcly Hạbloi Chi Tuyểrcxhn mớrdnqi thấbrcmy làefcldaaznh suy nghĩgfxv khôbloing chu toàefcln, chỉqcoo lo đdwvoưsssua đdwvoưsssugfxvc ngưsssuhmdti vềkaqzefcl khôbloing nghĩgfxv tớrdnqi chuyệcprfn ăvwydn tốitupi.

“Em cónonlexpsn ăvwydn khôbloing?” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn hỏjqgoi.

“khôbloing ạbloi, em ăvwydn gìdaazbkceng đdwvoưsssugfxvc.”

“Thếbloi đdwvogfxvi anh nấbrcmu cho em báuymgt mỳmuur nhéexps.”

“…”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn cởzvjni áuymgo khoáuymgc, xắhwisn tay áuymgo lêmvvtn đdwvoi vàefclo bếbloip.

Cốitupsssuusvqc ngơgvzi ngẩksnbn, cậoztfu ấbrcmy biếbloit nấbrcmu ăvwydn sao?

bloi đdwvoi theo tớrdnqi cửecrga phòoztfng bếbloip, nhìdaazn Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoang tìdaazm đdwvoitup trong tủgbcu lạbloinh, hỏjqgoi: “Cónonl cầnczzn em giúpfurp gìdaaz khôbloing?”

“khôbloing cầnczzn, em cứopig ngồitupi ngoàefcli chờhmdt anh làefcl đdwvoưsssugfxvc.” Cậoztfu đdwvoáuymgp.

“Ồchop, vâpfurng ạbloi.” Cốitupsssuusvqc nghe lờhmdti quay đdwvoi.

bloi ởzvjn nhàefclsssuhmdti ngónonln tay khôbloing phảhmdti chạbloim nưsssurdnqc, khôbloing vàefclo bếbloip bao giờhmdt, cho nêmvvtn cũbkceng chẳptgxng giúpfurp đdwvoưsssugfxvc gìdaaz thậoztft.


Họbtuzc thầnczzn đdwvoúpfurng làefcl họbtuzc thầnczzn, phưsssuơgvzing diệcprfn nàefclo cũbkceng giỏjqgoi, ngưsssuhmdti phàefclm nhưsssu bọbtuzn côbloi chỉqcoononl thểrcxh đdwvoưsssua mắhwist nhìdaazn lêmvvtn màefcl thôbloii…Cốitupsssuusvqc mang theo tâpfurm trạbloing sùopigng báuymgi nàefcly đdwvoi vềkaqz phòoztfng kháuymgch, ngồitupi trêmvvtn salon mởzvjn đdwvoiệcprfn thoạbloii chơgvzii game.

sssuhmdti mấbrcmy phúpfurt sau thìdaaz chơgvzii hếbloit váuymgn, Cốitupsssuusvqc cảhmdtm thấbrcmy côbloi nêmvvtn vàefclo bếbloip nhìdaazn mộyuzzt chúpfurt,khôbloing thểrcxh cứopig ngồitupi chờhmdt ăvwydn nhưsssu thếbloiefcly đdwvoưsssugfxvc.

Đrpudúpfurng lúpfurc Hạbloi Chi Tuyểrcxhn vừbgxsa tắhwist bếbloip, mắhwist nhìdaazn ra hưsssurdnqng cửecrga, thấbrcmy Cốitupsssuusvqc thìdaaz căvwydng thẳptgxng nónonli: “Đrpudbgxsng vàefclo đdwvoâpfury!”

“…anh nấbrcmu xong rồitupi àefcl? Em giúpfurp anh bưsssung báuymgt ra nhéexps?” Hìdaaznh nhưsssu côbloi ngửecrgi thấbrcmy mùopigi hơgvzii khen khéexpst.

“khôbloing cầnczzn, em ngồitupi ngoàefcli chờhmdt đdwvoi.”

“Dạbloi…” Cốitupsssuusvqc lạbloii xoay ngưsssuhmdti rờhmdti đdwvoi.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn thởzvjn phàefclo nhẹtjpu nhõejtom, vộyuzzi vàefclng rửecrga cáuymgi nồitupi đdwvoãrpud bịgvzi đdwvoun cạbloin nưsssurdnqc đdwvoếbloin cháuymgy khéexpst cảhmdt đdwvoáuymgy, rửecrga xong lạbloii tiếbloip tụdwvoc bỏjqgodaazefclo nấbrcmu.

Cốitupsssuusvqc lạbloii đdwvogfxvi thêmvvtm mưsssuhmdti phúpfurt nữvuvra, thầnczzm nghĩgfxv nấbrcmu mỳmuur đdwvoâpfuru đdwvoếbloin mứopigc phứopigc tạbloip nhưsssu vậoztfy, vớrdnqi lạbloii côbloi thấbrcmy hơgvzii đdwvoónonli rồitupi.

bloi lạbloii đdwvoi vàefclo bếbloip lầnczzn nữvuvra, thấbrcmy Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoang nhăvwydn mặuzidt nhìdaazn vàefclo trong nồitupi, côbloi liềkaqzn khuyêmvvtn nhủgbcu: “Bọbtuzn mìdaaznh ăvwydn đdwvobloii cho no thôbloii làefcl đdwvoưsssugfxvc, khôbloing cầnczzn chuẩksnbn bịgvzi cầnczzu kìdaaz đdwvoâpfuru, emkhôbloing kéexpsn ăvwydn màefcl…”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoónonlng vung lạbloii, thởzvjnefcli mộyuzzt cáuymgi, nónonli vớrdnqi Cốitupsssuusvqc: “Hay làefcl mua gìdaaz vềkaqz ăvwyddwvoi.”

“…??” Cốitupsssuusvqc khónonl hiểrcxhu nhìdaazn cậoztfu, mấbrcmt côbloing nấbrcmu lâpfuru thếbloi rồitupi, ngon hay dởzvjndaaz thìdaaz cũbkceng nêmvvtn ăvwydn chứopig.

“Em muốitupn ăvwydn gìdaaz? anh đdwvoi mua cho em.” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoi ra khỏjqgoi bếbloip.

Cốitupsssuusvqc khôbloing đdwvoáuymgp lờhmdti, côbloi đdwvoi thẳptgxng vàefclo bếbloip, mởzvjn vung nồitupi ra nhìdaazn.


“…”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn bưsssurdnqc nhanh tớrdnqi giậoztft lấbrcmy cáuymgi vung, “khôbloing ăvwydn cáuymgi nàefcly.”

“Sao lạbloii khôbloing ăvwydn? Nhìdaazn cũbkceng ngon màefcl, hơgvzin cảhmdt đdwvoitup ăvwydn bêmvvtn ngoàefcli ýqcoo!” Cốitupsssuusvqc vui vẻdwvo đdwvoilấbrcmy báuymgt đdwvoũbkcea, “anh thídgnfch mua đdwvoitupmvvtn ngoàefcli ăvwydn thìdaaz anh ăvwydn mộyuzzt mìdaaznh đdwvoi, em ăvwydn cáuymgi nàefcly.”

bloi vừbgxsa gắhwisp mìdaaz vừbgxsa nónonli: “Mấbrcmt côbloing ngưsssuhmdti ta đdwvogfxvi mãrpudi, sao lạbloii khôbloing cho ăvwydn chứopig…”

Tiếbloic làefcldaaz nấbrcmu quáuymgpfuru nêmvvtn nhũbkcen hếbloit cảhmdt, cứopig gắhwisp lêmvvtn làefcl đdwvoopigt.

Thếbloiefcl Cốitupsssuusvqc cầnczzm luôbloin cáuymgi thìdaaza đdwvorcxhpfurc, cưsssuhmdti hìdaazdaaz: “Còoztfn cónonl cảhmdt trứopigng càefcl chua nữvuvra, ngon quáuymg!”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoopigng bêmvvtn cạbloinh nhìdaazn côbloi nhónonlc kia nónonli dốitupi khôbloing chớrdnqp mắhwist, tâpfurm trạbloing cónonl thểrcxh nónonli làefcl…Rấbrcmt tốitupt.

Cậoztfu còoztfn tưsssuzvjnng làefcldaaznh sẽjqvl rấbrcmt lúpfurng túpfurng khónonl xửecrg, nàefclo ngờhmdt chỉqcoo thấbrcmy buồitupn cưsssuhmdti.

Cậoztfu hắhwisng giọbtuzng nónonli: “Em muốitupn nuốitupt khôbloing trôbloii thìdaaz cứopig ăvwydn đdwvoi.”

“Sao lạbloii nuốitupt khôbloing trôbloii đdwvoưsssugfxvc? Đrpudâpfury làefcl bữvuvra tốitupi tìdaaznh yêmvvtu họbtuzc thầnczzn đdwvoídgnfch thâpfurn làefclm cho em màefcl, em rấbrcmt thídgnfch! Ngưsssuhmdti kháuymgc làefclm gìdaaznonlgvzi hộyuzzi đdwvoưsssugfxvc thưsssuzvjnng thứopigc chứopig đdwvoúpfurng khôbloing?”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoopigng khoanh tay dựuzida vàefclo tủgbcu lạbloinh, cưsssuhmdti nónonli: “Em đdwvoãrpud nónonli thếbloi thìdaaz anh tin.”

Cốitupsssuusvqc châpfurn thàefclnh nhìdaazn cậoztfu, nónonli: “Lờhmdti nónonli từbgxs tậoztfn đdwvoáuymgy lòoztfng em đdwvobrcmy!”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn cúpfuri đdwvonczzu cưsssuhmdti: “Đrpudưsssugfxvc rồitupi đdwvoưsssugfxvc rồitupi.”


Hai ngưsssuhmdti ngồitupi vàefclo bàefcln ăvwydn mìdaaz, hoàefcln thàefclnh bữvuvra tốitupi.

Mặuzidc dùopig côbloi ăvwydn rấbrcmt vui vẻdwvo, nhưsssung Hạbloi Chi Tuyểrcxhn cảhmdtm thấbrcmy mìdaaznh vẫxrakn nêmvvtn nónonli cho rõejto ràefclng: “Đrpudâpfury làefcl lầnczzn đdwvonczzu tiêmvvtn anh vàefclo bếbloip, sau nàefcly cónonl kinh nghiệcprfm thìdaaz chắhwisc sẽjqvl làefclm tốitupt hơgvzin.”

Cốitupsssuusvqc ngẩksnbng lêmvvtn nhìdaazn, châpfurn thàefclnh nónonli: “Thôbloii, anh đdwvobgxsng cónonl họbtuzc nấbrcmu ăvwydn, nếbloiu cáuymgi gìdaazanh cũbkceng giỏjqgoi thìdaaz em biếbloit phảhmdti làefclm sao.”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn ngạbloic nhiêmvvtn, khẽjqvl nhídgnfu màefcly.

“Vềkaqz phưsssuơgvzing diệcprfn họbtuzc hàefclnh em chắhwisc chắhwisn khôbloing bao giờhmdtsssugfxvt qua anh rồitupi, cho nêmvvtn emkhôbloing muốitupn thua kéexpsm anh ởzvjn cảhmdt nhữvuvrng phưsssuơgvzing diệcprfn kháuymgc nữvuvra.”

“Tạbloii sao?”

“Tạbloii vìdaaz…” Cốitupsssuusvqc nghĩgfxv mộyuzzt láuymgt rồitupi đdwvoáuymgp: “Nếbloiu anh quáuymg xuấbrcmt sắhwisc, em sẽjqvl thấbrcmy tựuzid ti.”

“Sao lạbloii tựuzid ti?”

“…”

“Trong cuộyuzzc đdwvohmdti em sẽjqvl còoztfn gặuzidp rấbrcmt nhiềkaqzu ngưsssuhmdti giỏjqgoi hơgvzin mìdaaznh vềkaqz nhiềkaqzu mặuzidt, chẳptgxng lẽjqvlpfurc nàefclo em cũbkceng tựuzid ti hay sao?”

“Nhữvuvrng ngưsssuhmdti kháuymgc thìdaaz khôbloing sao, nhưsssung anh thìdaaz kháuymgc…” Cốitupsssuusvqc bịgvzi cậoztfu dạbloiy dỗittnmvvtn bậoztft thốitupt lêmvvtn, “Em sợgfxvdaaznh khôbloing xứopigng vớrdnqi anh.”

“…Gìdaazgvzi?” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoơgvzi mấbrcmt mấbrcmy giâpfury, nhìdaazn côbloi chằgixlm chằgixlm.

Cốitupsssuusvqc nhìdaazn biểrcxhu cảhmdtm củgbcua anh, giậoztft mìdaaznh nhậoztfn ra làefcl lờhmdti nónonli củgbcua mìdaaznh còoztfn mang nghĩgfxva kháuymgc, vộyuzzi vàefclng chữvuvra cháuymgy: “Nếbloiu em quáuymgexpsm cỏjqgoi, sau nàefcly sợgfxv côbloi chúpfur sẽjqvl khôbloingcho anh chơgvzii vớrdnqi em nữvuvra đdwvoâpfuru, sợgfxv em kéexpso tụdwvot thàefclnh tídgnfch củgbcua anh xuốitupng ýqcoo.”


“…” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn khôbloing nhịgvzin nổoztfi màefcl giơgvzi tay cốitupc đdwvonczzu côbloi mộyuzzt cáuymgi.

Ăuymgn cơgvzim xong, chơgvzii vàefcli váuymgn game, Hạbloi Chi Tuyểrcxhn dẫxrakn Cốitupsssuusvqc đdwvoi lêmvvtn gáuymgc tắhwism.

Cốitupsssuusvqc buồitupn rầnczzu nónonli: “Sớrdnqm biếbloit vậoztfy thìdaaz em đdwvoãrpud mang bàefcli tậoztfp theo rồitupi, còoztfn cảhmdt đdwvoitupng bàefcli chưsssua làefclm xong, em khôbloing nỡnonl ngủgbcu…”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nónonli: “anh cónonl mang bàefcli tậoztfp vềkaqz nhàefcl, em lấbrcmy củgbcua anh màefclefclm, ngàefcly mai vềkaqz trưsssuhmdtng em lạbloii đdwvoưsssua bàefcli củgbcua em cho anh làefcl đdwvoưsssugfxvc.”

“Nhưsssung nếbloiu thếbloi thìdaaz tốitupi nay anh sẽjqvl khôbloing làefclm đdwvoưsssugfxvc bàefcli tậoztfp đdwvoúpfurng khôbloing? Đrpudrcxh đdwvoếbloin mai cónonl kịgvzip khôbloing?”

“Em nónonli xem?” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn liếbloic côbloi.

Cốitupsssuusvqc nhìdaazn áuymgnh mắhwist tựuzid tin củgbcua cậoztfu…Thôbloii đdwvoưsssugfxvc rồitupi, đdwvoúpfurng làefcl côbloi lo hơgvzii thừbgxsa thậoztft.

Tắhwism rửecrga xong, Cốitupsssuusvqc mặuzidc đdwvoitup ngủgbcu, sấbrcmy khôbloinonlc, đdwvoếbloin phòoztfng Hạbloi Chi Tuyểrcxhn lấbrcmy bàefcli tậoztfp.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn cũbkceng vừbgxsa tắhwism xong, đdwvoang ngồitupi làefclm việcprfc trưsssurdnqc máuymgy tídgnfnh, nghe thấbrcmy tiếbloing gõejto cửecrga thìdaaz quay đdwvonczzu nhìdaazn, trôbloing thấbrcmy ngưsssuhmdti đdwvoang đdwvoopigng ngoàefcli cửecrga thìdaaz mãrpudi sau vẫxrakn chưsssua dờhmdti mắhwist đdwvoi đdwvoưsssugfxvc.

Cốitupsssuusvqc hỏjqgoi: “Bàefcli tậoztfp củgbcua anh đdwvoâpfuru?”

pfurc côbloi đdwvoếbloin gầnczzn, cậoztfu ngửecrgi thấbrcmy mộyuzzt mùopigi hưsssuơgvzing thơgvzim ngáuymgt tỏjqgoa ra, khôbloing chỉqcooefclopigi sữvuvra tắhwism, màefcloztfn cónonl cảhmdtopigi thơgvzim từbgxsgvzi thểrcxh con gáuymgi nữvuvra.

bloi mặuzidc mộyuzzt cáuymgi váuymgy ngủgbcuefclu hồitupng, máuymgi tónonlc dàefcli xõejtoa trêmvvtn vai, gưsssuơgvzing mặuzidt sạbloich sẽjqvl trắhwisng trẻdwvoo, mềkaqzm mịgvzin căvwydng bónonlng, trôbloing côbloi vừbgxsa đdwvoáuymgng yêmvvtu vừbgxsa ngọbtuzt ngàefclo, vừbgxsa xinh đdwvotjpup vừbgxsa quyếbloin rũbkce, tựuzida nhưsssu mộyuzzt bôbloing hoa hồitupng nhỏjqgo mớrdnqi nởzvjn sau cơgvzin mưsssua vậoztfy.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn khôbloing kiềkaqzm chếbloi nổoztfi, giơgvzi tay bắhwist lấbrcmy tay côbloi.

pfurc cảhmdtm mềkaqzm mạbloii đdwvoưsssugfxvc cậoztfu nắhwism trong lòoztfng bàefcln tay, tim củgbcua cậoztfu hìdaaznh nhưsssubkceng theo đdwvoónonlefcl run lêmvvtn mộyuzzt cáuymgi.

Cốitupsssuusvqc: “??”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoopigng dậoztfy, nắhwism tay côbloi đdwvoi tớrdnqi tủgbcuuymgch, sau đdwvoónonl cậoztfu buôbloing tay ra, bắhwist đdwvonczzu tìdaazm kiếbloim trong đdwvoitupng sáuymgch…

Cốitupsssuusvqc cónonloztfng nhắhwisc nhởzvjn: “anh cónonl lấbrcmy ra rồitupi đdwvorcxhzvjn kia khôbloing?”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn dừbgxsng đdwvoyuzzng táuymgc, “Vậoztfy qua đdwvoónonldaazm xem…” Rồitupi lạbloii nắhwism tay côbloi mộyuzzt cáuymgch rấbrcmt tựuzid nhiêmvvtn.

oztfng mộyuzzt vòoztfng, cuốitupi cùopigng thìdaaz thấbrcmy đdwvoitupng bàefcli tậoztfp ởzvjn ngay cạbloinh bàefcln đdwvobtuzc sáuymgch, Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvorcxhmvvtn bàefcln, nónonli: “Em ngồitupi đdwvoâpfury làefclm luôbloin đdwvoi.”

“Vâpfurng.” Cốitupsssuusvqc nghe lờhmdti ngồitupi vàefclo bàefcln họbtuzc.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn quay vềkaqz ngồitupi trưsssurdnqc máuymgy tídgnfnh, nhưsssung khôbloing tàefcli nàefclo tậoztfp trung vàefclo côbloing việcprfc đdwvoưsssugfxvc nữvuvra, thỉqcoonh thoảhmdtng lạbloii nghiêmvvtng đdwvonczzu nhìdaazn đdwvoónonla hồitupng nhỏjqgo đdwvoang cúpfuri đdwvonczzu làefclm bàefcli tậoztfp kia, tâpfurm tưsssu khôbloing đdwvouzidt vàefclo mộyuzzt chỗittnmvvtn gõejto code cứopig bịgvzi sai suốitupt…

Sau khi nhậoztfn thấbrcmy mìdaaznh mắhwisc lỗittni quáuymg nhiềkaqzu, cậoztfu liềkaqzn bỏjqgo luôbloin cảhmdtbloing việcprfc, đdwvoopigng dậoztfy kéexpso ghếbloi lạbloii ngồitupi bêmvvtn cạbloinh Cốitupsssuusvqc.

Ngónonln tay cậoztfu vuốitupt máuymgi tónonlc dàefcli củgbcua côbloi, véexpsn mộyuzzt lọbtuzn tónonlc rủgbcu ra sau tai, nónonli: “Đrpudrcxh anh chỉqcoo em làefclm.”

“khôbloing cầnczzn đdwvoâpfuru, đdwvorcxh em tựuzidefclm trưsssurdnqc đdwvoãrpud.” Cốitupsssuusvqc từbgxs chốitupi ngay.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn: “…” Cảhmdtm thấbrcmy hơgvzii khónonl chịgvziu rồitupi.

“Đrpudưsssugfxvc, em tựuzidefclm đdwvoi.” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn ngồitupi bêmvvtn cạbloinh nhìdaazn.

“anh đdwvoi làefclm việcprfc củgbcua anh đdwvoi.” Ngồitupi làefclm bàefcli màefcl cứopig bịgvzi nhìdaazn thếbloiefcly thìdaaz mấbrcmt tựuzid nhiêmvvtn lắhwism, còoztfn thấbrcmy hơgvzii sợgfxv nữvuvra.

“anh hếbloit bậoztfn rồitupi, nghỉqcoo ngơgvzii mộyuzzt láuymgt.”

“Ồchop…”

Cốitupsssuusvqc cốitup gắhwisng khôbloing đdwvorcxhdaaznh bịgvzihmdtnh hưsssuzvjnng bởzvjni nhữvuvrng thứopigmvvtn ngoàefcli, chỉqcoo tậoztfp trung vàefclo bàefcli tậoztfp Toáuymgn trưsssurdnqc mặuzidt, màefcl đdwvoúpfurng làefcl côbloi cũbkceng làefclm đdwvoưsssugfxvc thậoztft.

Nhưsssung tậoztfp trung chưsssua đdwvoưsssugfxvc bao lâpfuru thìdaaz tai lạbloii bịgvzi ngưsssuhmdti ta nắhwism…

bloi néexps ra, lầnczzm bầnczzm: “Nàefclo, đdwvobgxsng quấbrcmy rầnczzy em họbtuzc…”

“anh chỉqcoo muốitupn nónonli cho em biếbloit làefclefcli nàefcly em làefclm sai rồitupi.” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nónonli.

“Bàefcli nàefcly áuymg?” Cốitupsssuusvqc chỉqcooefclo mộyuzzt bàefcli trắhwisc nghiệcprfm vừbgxsa mớrdnqi làefclm xong.

“Ừzhcn.”

bloi lạbloii tídgnfnh lạbloii ra nháuymgp mộyuzzt lầnczzn nữvuvra, mãrpudi lâpfuru sau mớrdnqi ra đdwvoưsssugfxvc kếbloit quảhmdt mớrdnqi, lúpfurc ấbrcmy mớrdnqi gậoztft đdwvonczzu tỉqcoonh ngộyuzz: “Thếbloiefcly mớrdnqi đdwvoúpfurng…”

Nhưsssung màefclpfurc côbloi đdwvobtuzc lạbloii bốitupn đdwvoáuymgp áuymgn đdwvorcxh lựuzida chọbtuzn thìdaaz khôbloing cónonl mộyuzzt đdwvoáuymgp áuymgn nàefclo trùopigng vớrdnqi kếbloit quảhmdtefcl côbloi vừbgxsa tídgnfnh ra cảhmdt.

mvvtn tai truyềkaqzn đdwvoếbloin tiếbloing cưsssuhmdti củgbcua Hạbloi Chi Tuyểrcxhn, Cốitupsssuusvqc lúpfurng túpfurng đdwvoếbloin nỗittni đdwvojqgo bừbgxsng mặuzidt.

Cậoztfu cầnczzm lấbrcmy cáuymgi búpfurt trong tay côbloi, nónonli: “Đrpudrcxh anh dạbloiy em.”

mộyuzzt tay cậoztfu cầnczzm búpfurt viếbloit côbloing thứopigc ra giấbrcmy, tay còoztfn lạbloii thìdaaz vẫxrakn khôbloing quêmvvtn vòoztfng qua vai Cốitupsssuusvqc đdwvorcxh sờhmdt tai côbloi.

Hai ngưsssuhmdti ngồitupi rấbrcmt sáuymgt nhau, Hạbloi Chi Tuyểrcxhn cónonl thểrcxh ngửecrgi thấbrcmy mùopigi thơgvzim tỏjqgoa ra từbgxsuymgi tónonlccôbloi, khiếbloin cho lòoztfng cậoztfu rốitupi loạbloin.

Nhưsssung họbtuzc thầnczzn vẫxrakn làefcl họbtuzc thầnczzn, dùopig đdwvonczzu ónonlc cónonl đdwvoang ngổoztfn ngang nhữvuvrng suy nghĩgfxv kháuymgc nhau thìdaaz vẫxrakn cónonl thểrcxh dễgbpvefclng giảhmdti Toáuymgn bằgixlng nhữvuvrng phưsssuơgvzing pháuymgp tốitupt nhấbrcmt.

Cốitupsssuusvqc nghe giảhmdtng rấbrcmt dễgbpv hiểrcxhu, gậoztft đdwvonczzu lia lịgvzia, nónonli: “Sao anh lạbloii thôbloing minh thếbloi chứopig…”

“khôbloing cónonldaazefcl khôbloing làefclm đdwvoưsssugfxvc cảhmdt.” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nónonli, áuymgnh mắhwist rơgvzii xuốitupng đdwvoôbloii môbloii hồitupng mềkaqzm mạbloii củgbcua côbloi, thầnczzm than nhẹtjpu mộyuzzt tiếbloing, thôbloing minh thìdaaz cónonl thểrcxh đdwvooztfi lấbrcmy mộyuzzt cáuymgi hôbloin khôbloing?

Cậoztfu trảhmdtpfurt cho Cốitupsssuusvqc: “Em làefclm tiếbloip đdwvoi.”

Cốitupsssuusvqc yếbloiu ớrdnqt đdwvokaqz nghịgvzi: “anh đdwvobgxsng ngồitupi cạbloinh em nữvuvra cónonl đdwvoưsssugfxvc khôbloing? Em thấbrcmy áuymgp lựuzidc lắhwism, nónonli khôbloing chừbgxsng còoztfn làefclm tăvwydng sốitup lầnczzn làefclm sai ýqcoo…Chờhmdt em làefclm xong thìdaaz anh lạbloii đdwvoếbloin kiểrcxhm tra nhéexps…”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nhìdaazn vẻdwvo mặuzidt lấbrcmy lòoztfng củgbcua côbloi, cậoztfu còoztfn biếbloit nónonli gìdaaz nữvuvra, đdwvoàefclnh phảhmdti gậoztft đdwvonczzu đdwvoitupng ýqcoo thôbloii.

Cậoztfu trởzvjn vềkaqz ngồitupi trưsssurdnqc máuymgy tídgnfnh, gạbloit bỏjqgo hếbloit tạbloip niệcprfm, đdwvoeo tai nghe vàefclo rồitupi làefclm việcprfc củgbcua mìdaaznh.

Thờhmdti gian dầnczzn trôbloii, mớrdnqi đdwvoónonlefcl đdwvoãrpud 11 giờhmdt tốitupi rồitupi.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nónonli: “Ngủgbcu thôbloii.”

Cốitupsssuusvqc ngáuymgp mộyuzzt cáuymgi, lắhwisc đdwvonczzu: “Em vẫxrakn chưsssua làefclm xong bàefcli.”

Cốitup gắhwisng thêmvvtm mộyuzzt tiếbloing nữvuvra làefcl đdwvoếbloin đdwvoúpfurng nửecrga đdwvoêmvvtm.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn gõejto xong mộyuzzt dòoztfng code cuốitupi cùopigng, quay đdwvonczzu nhìdaazn thìdaaz thấbrcmy Cốitupsssuusvqc đdwvoãrpudgụdwvoc xuốitupng bàefcln ngủgbcu.

Cậoztfu đdwvoopigng dậoztfy, đdwvoi tớrdnqi nhìdaazn côbloi, tay côbloi vẫxrakn cầnczzm búpfurt, ngủgbcu say sưsssua trêmvvtn đdwvoitupng giấbrcmy nháuymgp.

“…” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nídgnfn cưsssuhmdti, cúpfuri xuốitupng nhẹtjpu nhàefclng bếbloi côbloi lêmvvtn.

Cốitupsssuusvqc ngủgbcu rấbrcmt say, cứopig thếbloi ngảhmdt đdwvonczzu vàefclo khuỷcprfu tay Hạbloi Chi Tuyểrcxhn, khôbloing cónonl phảhmdtn ứopigng gìdaaz.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn bếbloi côbloi vềkaqz phòoztfng ngủgbcu, đdwvouzidt côbloi xuốitupng giưsssuhmdtng, giúpfurp côbloi đdwvohwisp kídgnfn chăvwydn.

Cậoztfu ngồitupi xuốitupng giưsssuhmdtng nhìdaazn côbloi nhónonlc đdwvoang say ngủgbcu, trong đdwvonczzu hiệcprfn lêmvvtn vôbloiefcln nhữvuvrng kháuymgt vọbtuzng, nhưsssung cuốitupi cùopigng vẫxrakn bịgvzi cậoztfu gạbloit đdwvoi hếbloit.

Cậoztfu nằgixlm xuốitupng bêmvvtn cạbloinh côbloi, nghiêmvvtng ngưsssuhmdti, nhắhwism mắhwist lạbloii, đdwvonczzu dáuymgn vàefclo tónonlc côbloi, hídgnft hàefclopigi hưsssuơgvzing thơgvzim ngáuymgt.

Vốitupn còoztfn muốitupn nằgixlm ngủgbcu luôbloin ởzvjn đdwvoâpfury đdwvorcxh đdwvoưsssugfxvc chìdaazm trong mùopigi hưsssuơgvzing ấbrcmy, nàefclo ngờhmdtefclng nằgixlm lâpfuru thìdaaz lòoztfng càefclng loạbloin, Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoàefclnh phảhmdti đdwvoopigng dậoztfy đdwvoi vềkaqz phòoztfng củgbcua mìdaaznh.

Ngàefcly hôbloim sau, Cốitupsssuusvqc tỉqcoonh dậoztfy sau mộyuzzt giấbrcmc ngủgbcu ngon, rửecrga mặuzidt mũbkcei xong thìdaaz đdwvoúpfurng lúpfurc Hạbloi Chi Tuyểrcxhn mua đdwvoitup ăvwydn sáuymgng vềkaqz.

Cốitupsssuusvqc nhìdaazn báuymgt cháuymgo hảhmdti sảhmdtn nónonlng hổoztfi, cưsssuhmdti hídgnfp mắhwist nónonli: “Ởdqxk vớrdnqi anh thídgnfch thậoztft đdwvobrcmy.”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn mỉqcoom cưsssuhmdti, vìdaazpfuru nónonli nàefcly, cậoztfu cảhmdtm thấbrcmy việcprfc mìdaaznh sáuymgng sớrdnqm đdwvoãrpud ngồitupi xe vòoztfng qua vòoztfng lạbloii hai quãrpudng đdwvoưsssuhmdtng đdwvorcxh mua đdwvoitup ăvwydn sáuymgng vềkaqz thậoztft sựuzid rấbrcmt đdwvoáuymgng giáuymg.

pfurc ngồitupi ăvwydn, Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nónonli: “Sáuymgng ởzvjn nhàefclefclm bàefcli, trưsssua ra ngoàefcli ăvwydn cơgvzim, đdwvoếbloin chiềkaqzuthìdaaz quay vềkaqz trưsssuhmdtng nhéexps?”

“Vâpfurng!” Cốitupsssuusvqc vui vẻdwvo đdwvoitupng ýqcoo.

Cuốitupi tuầnczzn nàefcly Cốitupsssuusvqc đdwvoãrpud rúpfurt kinh nghiệcprfm đdwvoưsssugfxvc sau kìdaaz nghỉqcoo lễgbpv Quốitupc Kháuymgnh, quyếbloit đdwvogvzinh đdwvouzidt bàefcli tậoztfp vềkaqz nhàefclmvvtn hàefclng đdwvonczzu.

Buổoztfi chiềkaqzu sau khi vềkaqz trưsssuhmdtng, côbloi vàefclo phòoztfng ngủgbcu lấbrcmy bàefcli tậoztfp củgbcua mìdaaznh đdwvorcxh đdwvoưsssua cho Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoang đdwvoopigng dưsssurdnqi nhàefcl chờhmdt.

Lam Hiểrcxhu Thu đdwvoang ởzvjn trong phòoztfng họbtuzc bàefcli, nhìdaazn thấbrcmy Cốitupsssuusvqc đdwvoang tìdaazm tìdaazm kiếbloim kiếbloim thìdaaz chỉqcoomvvtn lặuzidng liếbloic côbloi mộyuzzt cáuymgi.

pfurc thấbrcmy Cốitupsssuusvqc cầnczzm bàefcli tậoztfp đdwvoi ra cửecrga, Lam Hiểrcxhu Thu ra ban côbloing nhìdaazn, thấbrcmy Cốitupsssuusvqc đdwvoi xuốitupng dưsssurdnqi nhàefcl đdwvoưsssua bàefcli tậoztfp cho Hạbloi Chi Tuyểrcxhn.

Ásyqznh mắhwist côbloi ta cónonl phầnczzn ngờhmdt vựuzidc, ngồitupi ngay ngắhwisn vềkaqz chỗittn củgbcua mìdaaznh trưsssurdnqc khi Cốitupsssuusvqc quay lạbloii phòoztfng.

Cốitupsssuusvqc trởzvjn vềkaqz phòoztfng, tiếbloip tụdwvoc ngồitupi làefclm bàefcli tậoztfp.

Hai tờhmdtefcli tậoztfp Toáuymgn đdwvoãrpud làefclm xong nhờhmdtnonl Hạbloi Chi Tuyểrcxhn phụdwvo đdwvobloio, cho nêmvvtn bâpfury giờhmdt côbloi kháuymg thoảhmdti máuymgi ngồitupi xửecrgqcoo đdwvoitupng bàefcli tậoztfp Lýqcoononla.

Ngàefcly hôbloim sau đdwvoi họbtuzc, trong khi Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi đdwvoang cắhwism đdwvonczzu vàefclo chéexpsp bàefcli củgbcua ngưsssuhmdti kháuymgc thìdaaz Cốitupsssuusvqc lạbloii rấbrcmt thoảhmdti máuymgi vàefcl phấbrcmn khởzvjni đdwvoi vàefclo lớrdnqp.

bloi liếbloic mắhwist nhìdaazn Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi ngồitupi bêmvvtn cạbloinh, mặuzidc dùopig suy nghĩgfxvpfurc nàefcly củgbcua côbloi nónonli ra cónonlgvzii xấbrcmu hổoztf, nhưsssung thậoztft sựuzid đdwvoúpfurng làefclnonl cảhmdtm giáuymgc khổoztf tậoztfn cam lai.

Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi chéexpsp đdwvoưsssugfxvc mộyuzzt nửecrga thìdaaz lớrdnqp trưsssuzvjnng Lam Hiểrcxhu Thu đdwvoi lêmvvtn bụdwvoc giảhmdtng, bảhmdto cáuymgc tổoztf trưsssuzvjnng tiếbloin hàefclnh thu bàefcli tậoztfp vềkaqz nhàefcl.

“Trờhmdti ạbloi, sao gấbrcmp thếbloi, vộyuzzi chạbloiy đdwvoi đdwvonczzu thai àefcl!” Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi vừbgxsa cằgixln nhằgixln vừbgxsa tiếbloip tụdwvoc chéexpsp đdwvomvvtn cuồitupng.

Cốitupsssuusvqc nónonli: “Cậoztfu chọbtuzn bàefcli nàefclo đdwvoơgvzin giảhmdtn màefcl chéexpsp, đdwvorcxh trốitupng mộyuzzt hai bàefcli cũbkceng đdwvoưsssugfxvc, cốitup gắhwisng phâpfurn chia bốitup cụdwvoc hợgfxvp lýqcoo, đdwvobgxsng đdwvorcxh nhìdaazn vàefclo làefcl thấbrcmy ngay mộyuzzt khoảhmdtng trốitupng.”

Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi đdwvoitupng ýqcoo: “Cũbkceng đdwvoúpfurng, anh Ứusvqc đdwvoúpfurng làefcl ngưsssuhmdti cónonl kinh nghiệcprfm.”

Cốitupsssuusvqc đdwvonczzu đdwvonczzy vạbloich đdwvoen: “Mìdaaznh đdwvoãrpud rửecrga tay gáuymgc kiếbloim rồitupi, cảhmdtm ơgvzin.”

Tiếbloit thứopigsssu củgbcua buổoztfi sáuymgng làefcl tiếbloit Toáuymgn, thầnczzy dạbloiy Toáuymgn cầnczzm đdwvoitupng bàefcli tậoztfp vềkaqz nhàefcl đdwvoãrpud thu củgbcua họbtuzc sinh đdwvoi vàefclo lớrdnqp.

Sau khi trảhmdtefcli đdwvoãrpud chấbrcmm cho cảhmdt lớrdnqp, ôbloing nhìdaazn mộyuzzt lưsssugfxvt bêmvvtn dưsssurdnqi, bấbrcmt chợgfxvt dừbgxsng lạbloii ởzvjn Cốitupsssuusvqc.

“Em Cốitupsssuusvqc.”

Cốitupsssuusvqc đdwvoopigng dậoztfy, ngơgvzi ngáuymgc nhìdaazn thầnczzy.

“Thầnczzy biếbloit làefcl em bịgvzi mấbrcmt căvwydn bảhmdtn, bàefcli nàefclo khôbloing làefclm đdwvoưsssugfxvc thìdaaz thôbloii chứopig khôbloing nêmvvtn đdwvoichéexpsp bàefcli củgbcua bạbloin kháuymgc.”

“??” Cốitupsssuusvqc kinh ngạbloic nhìdaazn thầnczzy, lậoztfp tứopigc phảhmdtn báuymgc, “Em khôbloing hềkaqz chéexpsp bàefcli!”

Thầnczzy giáuymgo tỏjqgo ra tiếbloic nuốitupi nhìdaazn côbloi, “Cónonl mộyuzzt bạbloin nónonli làefcl thấbrcmy em chéexpsp bàefcli củgbcua Hạbloi Chi Tuyểrcxhn.”

“Em khôbloing chéexpsp bàefcli! Em tựuzidefclm màefcl thầnczzy!” Cốitupsssuusvqc kịgvzich liệcprft phủgbcu nhậoztfn.

Cảhmdt lớrdnqp đdwvokaqzu đdwvoang tậoztfp trung nhìdaazn Cốitupsssuusvqc, biểrcxhu cảhmdtm rấbrcmt kháuymgc nhau.

“Hai tờhmdtefcli tậoztfp nàefcly em đdwvokaqzu đdwvobloit đdwvoiểrcxhm tuyệcprft đdwvoitupi, cáuymgch giảhmdti đdwvokaqz rấbrcmt mớrdnqi lạbloi, cónonl đdwvoúpfurng làefcl tựuzid em làefclm khôbloing?”

khôbloing đdwvogfxvi Cốitupsssuusvqc trảhmdt lờhmdti, Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoãrpud đdwvoopigng lêmvvtn nónonli: “Thưsssua thầnczzy, làefcl em dạbloiy bạbloin ấbrcmy làefclm chứopig bạbloin ấbrcmy khôbloing chéexpsp củgbcua em, nếbloiu thầnczzy khôbloing tin thìdaaz hãrpudy thửecrg chọbtuzn mấbrcmy bàefcli khónonl viếbloit lêmvvtn bảhmdtng đdwvorcxh bạbloin ấbrcmy làefclm trưsssurdnqc lớrdnqp xem sao.”

Thầnczzy giáuymgo trầnczzm ngâpfurm vàefcli giâpfury rồitupi nónonli: “Đrpudưsssugfxvc, nếbloiu đdwvoúpfurng làefcl thầnczzy hiểrcxhu lầnczzm em Cốitupsssuusvqcthìdaaz thầnczzy sẽjqvl xin lỗittni.”

Sau đdwvoónonl ôbloing chọbtuzn hai bàefcli đdwvoiềkaqzn vàefclo chỗittn trốitupng vàefcl mộyuzzt bàefcli cầnczzn viếbloit lờhmdti giảhmdti lêmvvtn bảhmdtng, bảhmdto Cốitupsssuusvqc lêmvvtn làefclm.

Cốitupsssuusvqc tràefcln trềkaqz niềkaqzm tin đdwvoi lêmvvtn bụdwvoc giảhmdtng, cầnczzm phấbrcmn giảhmdti đdwvokaqz, quyếbloit tâpfurm chứopigng minh mìdaaznh trong sạbloich.

Hai bàefcli đdwvoiềkaqzn vàefclo chỗittn trốitupng rấbrcmt thuậoztfn lợgfxvi, côbloi còoztfn ghi cảhmdtuymgc bưsssurdnqc giảhmdti bêmvvtn dưsssurdnqi, đdwvoếbloin lúpfurc làefclm đdwvokaqzoztfn lạbloii, ýqcoo thứopig nhấbrcmt thìdaaz giảhmdti đdwvoưsssugfxvc, đdwvoếbloin cáuymgc ýqcoo sau thìdaaz khôbloing sao tídgnfnh ra đdwvoưsssugfxvc đdwvoáuymgp áuymgn chídgnfnh xáuymgc, bàefcli nàefcly Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoãrpud dạbloiy cho côbloi rồitupi, chídgnfnh côbloi còoztfn tựuzidefclm lạbloii mộyuzzt lầnczzn nữvuvra, cho nêmvvtn côbloi vẫxrakn còoztfn nhớrdnq rõejto đdwvoáuymgp sốitup.

Nhưsssung màefcl hiệcprfn giờhmdt côbloi nhưsssu bịgvzi áuymgp lựuzidc bao vâpfury, làefclm kiểrcxhu gìdaazbkceng khôbloing ra, khôbloing biếbloit làefcl bịgvzi mắhwisc ởzvjn đdwvoâpfuru…

mvvtn dưsssurdnqi, thầnczzy giáuymgo bảhmdto cảhmdt lớrdnqp kiểrcxhm tra lạbloii cáuymgc lỗittni sai trong bàefcli làefclm củgbcua mìdaaznh.

Lụdwvoc Gia Diệcprfp ghéexpsuymgt vàefclo Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nónonli thầnczzm: “Cậoztfu muốitupn giúpfurp hay muốitupn hạbloii emgáuymgi máuymgpfurm vậoztfy hảhmdt? Nhìdaazn em ấbrcmy loay hoay kìdaaza…”

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nhìdaazn lêmvvtn bảhmdtng, biếbloit vấbrcmn đdwvokaqz củgbcua côbloi làefclzvjn đdwvoâpfuru, khẽjqvl thởzvjnefcli mộyuzzt cáuymgi, cậoztfukhôbloing lưsssuhmdtng đdwvoếbloin việcprfc chỉqcoo dạbloiy mộyuzzt lầnczzn thìdaaz côbloi cũbkceng cónonl khảhmdtvwydng sẽjqvl quêmvvtn.

Cốitupsssuusvqc đdwvoopigng trêmvvtn bụdwvoc giảhmdtng, giảhmdti mãrpudi khôbloing đdwvoưsssugfxvc nêmvvtn rấbrcmt cuốitupng, càefclng cuốitupng thìdaaz áuymgp lựuzidc tâpfurm lýqcooefclng lớrdnqn, đdwvonczzu ónonlc cũbkceng càefclng loạbloin, tay côbloi cứopig khôbloing ngừbgxsng xónonla đdwvoi rồitupi lạbloii viếbloit lạbloii, mặuzidt đdwvoãrpud đdwvojqgo bừbgxsng cảhmdtmvvtn.

Thầnczzy giáuymgo nónonli: “Đrpudưsssugfxvc rồitupi, em đdwvoi xuốitupng đdwvoi.”

“…” Cốitupsssuusvqc cắhwisn môbloii, nghẹtjpun ngàefclo nónonli: “Em thậoztft sựuzid khôbloing chéexpsp bàefcli màefcl, chỉqcooefcl…chỉqcooefcl em quêmvvtn mấbrcmt cáuymgch giảhmdti…”

Sao màefcly lạbloii ngốitupc nhưsssu thếbloi chứopig!!! Màefcly làefcl đdwvoitup đdwvonczzu heo àefcl?!!!

Cốitupsssuusvqc tựuzid mắhwisng cho mìdaaznh mộyuzzt trậoztfn, côbloi sốitupng chỉqcoo tổoztfrpudng phídgnf đdwvoitup ăvwydn thứopigc uốitupng vàefclkhôbloing khídgnf thôbloii!

Thầnczzy giáuymgo lạbloii nónonli: “Đrpudưsssugfxvc, thầnczzy biếbloit rồitupi, em vềkaqz chỗittn đdwvoi.”

Cốitupsssuusvqc đdwvoàefclnh cúpfuri đdwvonczzu đdwvoi vềkaqz chỗittn.

Kháuymgc hẳptgxn vớrdnqi sựuzid hăvwydng háuymgi khi đdwvoi lêmvvtn bụdwvoc giảhmdtng, lúpfurc nàefcly côbloi cựuzidc kìdaazgbcubkce, trôbloing nhưsssu mộyuzztcon đdwvoàefcl đdwvoiểrcxhu gặuzidp thấbrcmt bạbloii vậoztfy.

Thầnczzy giáuymgo đdwvoopigng bêmvvtn trêmvvtn nónonli: “Đrpudúpfurng làefcl thầnczzy đdwvoãrpud hiểrcxhu lầnczzm em Cốitupsssuusvqc, mặuzidc dùopig em vẫxrakn chưsssua làefclm xong hếbloit, nhưsssung từbgxsuymgch giảhmdti thìdaaz cónonl thểrcxh thấbrcmy làefcl em biếbloit cáuymgch làefclm.”

“…” Tâpfurm trạbloing củgbcua Cốitupsssuusvqc vẫxrakn khôbloing kháuymgmvvtn chúpfurt nàefclo.

bloi cónonl cảhmdtm giáuymgc làefclbloim nay mìdaaznh đdwvoãrpud làefclm tròoztfsssuhmdti cho thiêmvvtn hạbloi, đdwvogbcu cho ngưsssuhmdti ta cưsssuhmdti trong mộyuzzt năvwydm rồitupi.

“Nàefcly, cậoztfu khôbloing sao chứopig? Đrpudbgxsng đdwvorcxh bụdwvong, thầnczzy lớrdnqn tuổoztfi rồitupi nêmvvtn thídgnfch kiếbloim chuyệcprfn ấbrcmy màefcl.” Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi chạbloim nhẹtjpu vàefclo cáuymgnh tay Cốitupsssuusvqc, nhỏjqgo giọbtuzng an ủgbcui côbloi.

Cốitupsssuusvqc chỉqcoo lắhwisc đdwvonczzu, khôbloing nónonli chuyệcprfn.

“Cậoztfu đdwvobgxsng thếbloiefcl, cậoztfu làefcl anh Ứusvqc củgbcua mìdaaznh đdwvoónonl nhớrdnq khôbloing? Lúpfurc leo núpfuri Nga Mi lợgfxvi hạbloii biếbloit bao, cậoztfu giỏjqgoi nhấbrcmt đdwvobrcmy!” Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi lạbloii nónonli.

Cốitupsssuusvqc nghe xong chỉqcooefclng thấbrcmy xấbrcmu hổoztfgvzin, khôbloing nhịgvzin đdwvoưsssugfxvc màefcl nónonli: “Giỏjqgoi cáuymgi môbloing ấbrcmy! Mìdaaznh đdwvoúpfurng làefcl đdwvoitup con lợgfxvn đdwvonczzu ónonlc ngu si tứopig chi pháuymgt triểrcxhn!”

“…” Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi che chặuzidt miệcprfng, khôbloing đdwvorcxh cho mìdaaznh cưsssuhmdti ra tiếbloing.

bloi ấbrcmy thậoztft sựuzid khôbloing muốitupn cưsssuhmdti vàefclo lúpfurc nàefcly đdwvoâpfuru, nhưsssung tạbloii sao Cốitupsssuusvqc lạbloii cónonl thểrcxh tựuzid mắhwisng bảhmdtn thâpfurn mộyuzzt cáuymgch hàefcli hưsssurdnqc nhưsssu vậoztfy chứopig.

Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi hắhwisng giọbtuzng, nónonli: “Đrpudưsssugfxvc rồitupi đdwvoưsssugfxvc rồitupi, sao cậoztfu lạbloii làefcl lợgfxvn đdwvoưsssugfxvc chứopig, cónonl con lợgfxvn nàefclo xinh nhưsssu vậoztfy khôbloing? Chẳptgxng lẽjqvlefcl lợgfxvn Tâpfury Thi àefcl?”

Cốitupsssuusvqc: “…!!”

bloi khôbloing muốitupn nónonli thêmvvtm mộyuzzt câpfuru nàefclo nữvuvra!

Tan họbtuzc, thầnczzy giáuymgo ra khỏjqgoi lớrdnqp, cáuymgc họbtuzc sinh cũbkceng lụdwvoc đdwvodwvoc đdwvoi vềkaqz, chỉqcoononl Cốitupsssuusvqc làefcl vẫxrakn gụdwvoc xuốitupng bàefcln khôbloing nhúpfurc nhídgnfch.

Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi nhìdaazn Hạbloi Chi Tuyểrcxhn, nhúpfurn vai mộyuzzt cáuymgi, ra vẻdwvobloii đdwvoãrpud làefclm mọbtuzi cáuymgch rồitupi, sau đdwvoónonl chủgbcu đdwvoyuzzng đdwvoopigng dậoztfy nhưsssuhmdtng chỗittn cho cậoztfu.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn đdwvoi tớrdnqi bêmvvtn cạbloinh Cốitupsssuusvqc, vỗittn vai côbloi nónonli: “đdwvoi ăvwydn cơgvzim thôbloii.”

“Em khôbloing muốitupn đdwvoi.” Cốitupsssuusvqc khàefcln giọbtuzng nónonli.

Thếbloiefcl Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nắhwism tay côbloi kéexpso dậoztfy.

Cốitupsssuusvqc bịgvzi buộyuzzc phảhmdti đdwvoopigng lêmvvtn, côbloi nhìdaazn cậoztfu, hai mắhwist đdwvojqgo hồitupng, néexpst mặuzidt buồitupn bãrpudefcl tủgbcui thâpfurn.

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn tiếbloin lêmvvtn, mạbloinh mẽjqvl ôbloim côbloi vàefclo lòoztfng.

nonl mấbrcmy bạbloin họbtuzc vẫxrakn ởzvjn trong lớrdnqp chưsssua vềkaqz, nhìdaazn thấbrcmy cảhmdtnh nàefcly thìdaaz khẽjqvlbloimvvtn.

Họbtuzc thầnczzn ôbloim Cốitupsssuusvqc ngay trong lớrdnqp…

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn giơgvzi mộyuzzt tay lêmvvtn xoa đdwvonczzu côbloi, nónonli nhỏjqgo: “Xin lỗittni em, làefcl lỗittni tạbloii anh.”

“khôbloing liêmvvtn quan gìdaaz đdwvoếbloin anh hếbloit…Làefcl do em quáuymg ngốitupc thôbloii…” Cốitupsssuusvqc nónonli.

“Em khôbloing ngốitupc, nhiềkaqzu ngưsssuhmdti còoztfn làefclm sai rấbrcmt nhiềkaqzu lầnczzn, màefclefcli nàefcly anh chỉqcoo mớrdnqi dạbloiy em cónonl mộyuzzt lầnczzn thôbloii…”

“Em ngốitupc thậoztft, anh đdwvobgxsng nónonli nữvuvra!” Cốitupsssuusvqc cắhwist ngang lờhmdti cậoztfu nónonli.

“Đrpudưsssugfxvc rồitupi, em nónonli ngốitupc thìdaaz làefcl ngốitupc.” Hạbloi Chi Tuyểrcxhn vỗittn nhẹtjpu đdwvonczzu côbloi, giọbtuzng nónonli rấbrcmt dịgvziu dàefclng, “Nhưsssung dùopig em cónonl ngốitupc hơgvzin nữvuvra thìdaaz anh vẫxrakn thídgnfch em, chuyệcprfn nàefcly đdwvoitupi vớrdnqi anhthìdaaz hoàefcln toàefcln khôbloing quan trọbtuzng.”

“…” Cốitupsssuusvqc ngâpfury ngưsssuhmdti, tựuzidsssung lạbloii khôbloing còoztfn cảhmdtm thấbrcmy buồitupn nữvuvra.

Lụdwvoc Gia Diệcprfp đdwvoopigng bêmvvtn cạbloinh cũbkceng nónonli: “Đrpudúpfurng vậoztfy đdwvoúpfurng vậoztfy, dùopig em cónonl ngốitupc thếbloiefclo thìdaazbọbtuzn anh vẫxrakn thídgnfch em màefcl.”

Trịgvzinh Bồitupi Bồitupi dùopigng áuymgnh mắhwist khinh bỉqcoo nhìdaazn Lụdwvoc Gia Diệcprfp, cậoztfu ta làefcl kiểrcxhu khôbloing hiểrcxhu chuyệcprfn tìdaaznh cảhmdtm hay làefcl ngu thậoztft đdwvobrcmy? Lúpfurc nàefcly màefclbkceng xen vàefclo sáuymgt phong cảhmdtnh đdwvoưsssugfxvc làefcl sao?

Hạbloi Chi Tuyểrcxhn chỉqcoo coi Lụdwvoc Gia Diệcprfp làefcl khôbloing khídgnf.

Cậoztfu ôbloim Cốitupsssuusvqc, nhỏjqgo giọbtuzng dỗittn côbloi: “Đrpudbgxsng buồitupn nữvuvra, bọbtuzn mìdaaznh đdwvoi ăvwydn cơgvzim nhéexps?”

khôbloing chỉqcoouymgc họbtuzc sinh lớrdnqp sốitup 6, màefcluymgc họbtuzc sinh ởzvjnuymgc lớrdnqp bêmvvtn cạbloinh tan họbtuzc đdwvoi ngang qua cũbkceng đdwvoãrpud bịgvzi cảhmdtnh tưsssugfxvng nàefcly hấbrcmp dẫxrakn phảhmdti đdwvoopigng lạbloii đdwvorcxh xem.

“Ôayyki trờhmdti, Hạbloi Chi Tuyểrcxhn dịgvziu dàefclng quáuymg đdwvoi…”

“Kia cónonl đdwvoúpfurng làefcl họbtuzc thầnczzn Hạbloi Chi Tuyểrcxhn nổoztfi tiếbloing lạbloinh lùopigng khôbloing đdwvobrcmy?”

“Kiếbloip trưsssurdnqc Cốitupsssuusvqc đdwvoãrpud đdwvoi giảhmdti cứopigu hệcprf ngâpfurn hàefcl hảhmdt chúpfurng màefcly?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.