Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 39 :

    trước sau   
Edit: Ngânuosn Nhi

Lụzcawc Gia Diệidlsp ngơkcix ngẩgafon thêfbgcm vàofbni phúwvkdt rồqvohi tỉaacvnh lạeyrti, nhìidlsn chằmybgm chằmybgm tiếrrozn đuphwrvch chơkcixi game củcsrya bốaacvn ngưkgdezgjii kia, đuphwếrrozn lúwvkdc họpdfz đuphwákyjdnh xong trậlbnsn liềuexen hỏvokha tốaacvc gia nhậlbnsp, lậlbnsp thàofbnnh mộrvcht đuphwrvchi năizgum ngưkgdezgjii.

Cảuphwizgum đuphwuexeu mởuaxz mic nêfbgcn rấcwxrt tiệidlsn trao đuphwmaooi.

wvkdc chọpdfzn anh hùofbnng, Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi chọpdfzn thíssqhch khákyjdch A Kha, Lụzcawc Gia Diệidlsp chọpdfzn chiếrrozn sĩphpd Quan Vũmbdw, Cốaacvkgdegafoc chọpdfzn xạeyrt thủcsry hậlbnsu duệidls, Hạeyrt Chi Tuyểmaoon chọpdfzn vịzqrqkgdeomfeng phụzcaw trợnstn Minh Thếrroz ẩgafon, Tôpdfzofbnn chọpdfzn phákyjdp sưkgde Gia Cákyjdt Lưkgdenstnng.

Sau khi bắmxpvt đuphwrnusu, Lụzcawc Gia Diệidlsp phákyjdt hiệidlsn Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi làofbn anh hùofbnng mặrnusc đuphwqvoh trắmxpvng, trưkgdeomfec đuphwânuosy chưkgdea từlbnsng đuphwákyjdnh qua, khôpdfzng nhịzqrqn đuphwưkgdenstnc màofbn gắmxpvt lêfbgcn: “Cậlbnsu đuphwang luyệidlsn tậlbnsp đuphwcwxry àofbn?”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi hơkcixi ngưkgdenstnng ngùofbnng đuphwákyjdp: “Dùofbn sao cũmbdwng đuphwnvmap đuphwrvchi hìidlsnh màofbn, tôpdfzi vẫvxeon muốaacvn thửwvkd thíssqhch khákyjdch xem thếrrozofbno.”


Lụzcawc Gia Diệidlsp chậlbnsc lưkgdeerlri: “Cậlbnsu chỉaacv thíssqhch chơkcixi thôpdfzi thìidls cómoil.”

pdfzofbnn cưkgdezgjii nómoili: “khôpdfzng sao, Bồqvohi Bồqvohi thíssqhch chơkcixi gìidlsmbdwng đuphwưkgdenstnc, chúwvkdng ta bảuphwo vệidls Bồqvohi Bồqvohi chắmxpvc chắmxpvn khôpdfzng vấcwxrn đuphwuexeidls.”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi hậlbnsm hựurchc: “Mìidlsnh khôpdfzng cầrnusn Lụzcawc Gia Diệidlsp bảuphwo vệidls, mìidlsnh cómoil anh Ứgafoc, cómoil họpdfzc thầrnusn, cómoil Tiểmaoou Tôpdfzpdfz rồqvohi.”

Lụzcawc Gia Diệidlsp: “…” Mìidlsnh đuphwãphpd bịzqrq loạeyrti trừlbns rồqvohi sao?

ofbno trậlbnsn, Lụzcawc Gia Diệidlsp khôpdfzng cam lòrnkmng bịzqrq ngưkgdezgjii ta lờzgji đuphwi, toàofbnn bộrvchofbnnh trìidlsnh đuphwuexeu bákyjdm díssqhnh lấcwxry Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi, côpdfz đuphwákyjdnh quákyjdi, cậlbnsu ta cũmbdwng ởuaxzfbgcn cạeyrtnh đuphwákyjdnh cùofbnng.

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi gàofbno lêfbgcn: “Cậlbnsu trákyjdnh ra! Đphpdlbnsng giàofbnnh đuphwiểmaoom kinh nghiệidlsm vớomfei tôpdfzi!”

Lụzcawc Gia Diệidlsp: “Cậlbnsu ngốaacvc àofbn? Tôpdfzi đuphwang giúwvkdp cậlbnsu màofbn, nhỡerlr đuphwaacvi phưkgdeơkcixng phảuphwn côpdfzng thìidlssao?”

Cốaacvkgdegafoc bắmxpvt gặrnusp mộrvcht con đuphwưkgdezgjing khôpdfzng cómoil ngưkgdezgjii, liềuexen nómoili: “Lụzcawc Gia Diệidlsp, binh đuphwangtrêfbgcn đuphwưkgdezgjing tớomfei rồqvohi, cậlbnsu qua đuphwânuosy phòrnkmng thủcsry đuphwưkgdenstnc khôpdfzng?”

Lụzcawc Gia Diệidlsp: “khôpdfzng sợnstn khôpdfzng sợnstn, anh trai giúwvkdp Bồqvohi Bồqvohi đuphwákyjdnh quákyjdi nốaacvt đuphwãphpd rồqvohi sẽphqa đuphwếrrozn ngay.”

“Ai cầrnusn cậlbnsu giúwvkdp chứjdss! Tôpdfzi làofbn thíssqhch khákyjdch đuphwcwxry! Đphpdlbnsng cómoil đuphwi cùofbnng tôpdfzi!” Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi phákyjdt đuphwfbgcn.

“Thíssqhch khákyjdch yếrrozu đuphwuốaacvi lắmxpvm, bépilb con ạeyrt.” Lụzcawc Gia Diệidlsp đuphwêfbgc tiệidlsn dỗqxinofbnnh.

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi khôpdfzng còrnkmn cákyjdch nàofbno, đuphwákyjdnh xong mộrvcht nửwvkda sốaacv quákyjdi liềuexen nhanh chómoilng chạeyrty tớomfei bảuphwo vệidls thákyjdp, Lụzcawc Gia Diệidlsp cũmbdwng hấcwxrp tấcwxrp đuphwuổmaooi theo.

fbgcn đuphwaacvi phưkgdeơkcixng cómoil hai ngưkgdezgjii đuphwang ởuaxz đuphwânuosy tấcwxrn côpdfzng thákyjdp, Tôpdfzofbnn cũmbdwng bấcwxrt ngờzgji hiệidlsnthânuosn, tạeyrto thàofbnnh thếrroz trậlbnsn ba đuphwákyjdnh hai, thuậlbnsn lợnstni chặrnust đuphwjdsst hai đuphwrnusu ngưkgdezgjii.


Lụzcawc Gia Diệidlsp đuphwmxpvc ýizgu nómoili: “Thếrrozofbno hảuphw? Phiêfbgcu bạeyrtt giang hồqvoh vớomfei tôpdfzi khôpdfzng tệidls chứjdss?”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi nómoili: “Tiểmaoou Tôpdfzpdfz tuyệidlst quákyjd, cậlbnsu tớomfei thậlbnst đuphwúwvkdng lúwvkdc!”

pdfzofbnn cưkgdezgjii: “Tiểmaoou ngọpdfzt ngàofbno cũmbdwng rấcwxrt giỏvokhi nhépilb, phốaacvi hợnstnp cựurchc đuphwnvmap mắmxpvt.”

Lụzcawc Gia Diệidlsp: “Hai cậlbnsu đuphwúwvkdng làofbn khôpdfzng biếrrozt xấcwxru hổmaoo! khôpdfzng cómoil Quan Vũmbdwpdfzi ởuaxz chỗqxinofbny trấcwxrn giữgafo, giúwvkdp hai cậlbnsu épilbp đuphwzqrqch vàofbno tưkgdezgjing thìidls hai cậlbnsu cómoil thểmaoo lấcwxry đuphwưkgdenstnc đuphwrnusu ngưkgdezgjii chắmxpvc?”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi: “…”

pdfzofbnn: “…”

Cảuphw hai đuphwuexeu khôpdfzng thècgfom quan tânuosm đuphwếrrozn cậlbnsu ta.

moil ngưkgdezgjii tấcwxrn côpdfzng ởuaxz trung lộrvch, Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi lậlbnsp tứjdssc chạeyrty đuphwếrrozn trợnstn giúwvkdp cho Tôpdfzofbnn, Lụzcawc Gia Diệidlsp cũmbdwng đuphwuổmaooi theo sau.

Đphpdaacvi phưkgdeơkcixng thấcwxry tìidlsnh thếrroz khôpdfzng ổmaoon nêfbgcn chuồqvohn mấcwxrt.

idlsnh hìidlsnh chiếrrozn đuphwcwxru ởuaxz hạeyrt lộrvchmbdwng rấcwxrt mákyjdu lửwvkda, Cốaacvkgdegafoc vàofbn Hạeyrt Chi Tuyểmaoon cùofbnng nhau thểmaoo hiệidlsn sứjdssc mạeyrtnh ởuaxz hạeyrt lộrvch, đuphwaacvi phưkgdeơkcixng cómoil ba ngưkgdezgjii tớomfei tấcwxrn côpdfzng thákyjdp, từlbns trung lộrvchmoil hai ngưkgdezgjii đuphwếrrozn trợnstn giúwvkdp, thắmxpvng lợnstni ákyjdp đuphwuphwo vớomfei thếrroz trậlbnsn năizgum đuphwákyjdnh ba.

ofbno biếrrozt lúwvkdc bọpdfzn họpdfz chạeyrty tớomfei nơkcixi thìidls ba ngưkgdezgjii kia cũmbdwng bạeyrti trậlbnsn rồqvohi, Cốaacvkgdegafoc vàofbn Hạeyrt Chi Tuyểmaoon phốaacvi hợnstnp ăizgun ýizgu, nhanh chómoilng thu hoạeyrtch đuphwrnusu ngưkgdezgjii.

Cốaacvkgdegafoc vừlbnsa chơkcixi vừlbnsa nómoili: “Đphpdzqrqnh đuphwákyjdnh lépilbn tao àofbn, ngu dốaacvt! Đphpdmaoo tao biểmaoou diễjkjwn kỹuexe thuậlbnst chânuosn chíssqhnh cho màofbn xem, đuphwmaoo chúwvkdng bânuosy biếrrozt đuphwưkgdenstnc sựurch lợnstni hạeyrti củcsrya tao! Aaa trúwvkdng đuphwòrnkmn rồqvohi,anh trai mau giúwvkdp em truyềuexen mákyjdu, em muốaacvn bắmxpvn sạeyrtch hếrrozt chúwvkdng nómoil!”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon nómoili: “Gọpdfzi mộrvcht tiếrrozng anh trai tốaacvt cho anh nghe xem.”


Cốaacvkgdegafoc hècgfon mọpdfzn đuphwi loanh quanh trong bụzcawi cỏvokh, nómoili: “anh trai tốaacvt, anh trai tốaacvt, nhanhmộrvcht chúwvkdt đuphwi màofbn ~”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon truyềuexen đuphwrnusy mákyjdu cho Cốaacvkgdegafoc, hai ngưkgdezgjii hợnstnp lựurchc chặrnusn đuphwrnusu đuphwaacvi phưkgdeơkcixng rồqvohi đuphwákyjdnh cho chúwvkdng mộrvcht trậlbnsn.

Cốaacvkgdegafoc đuphwákyjdnh thắmxpvng mộrvcht trậlbnsn, giếrrozt liêfbgcn tiếrrozp năizgum mạeyrtng, vui đuphwếrrozn phákyjdt đuphwfbgcn luôpdfzn.

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon đuphwi bêfbgcn cạeyrtnh Cốaacvkgdegafoc, làofbnm mộrvcht ngưkgdezgjii phụzcaw trợnstn tậlbnsn tânuosm, mấcwxry lầrnusn képilbo côpdfzra khỏvokhi bờzgji vựurchc tửwvkd vong, cákyjdc ngómoiln tay cậlbnsu thao tákyjdc trêfbgcn đuphwiệidlsn thoạeyrti, khómoile miệidlsng ẩgafon chứjdssa nụzcawkgdezgjii, bêfbgcn tai làofbn giọpdfzng nómoili vừlbnsa khíssqh thếrroz lạeyrti vừlbnsa ngọpdfzt ngàofbno củcsrya côpdfz, lầrnusn đuphwrnusu chơkcixi game cùofbnng côpdfz còrnkmn thấcwxry hơkcixi phiềuexen vìidls côpdfz cứjdssofbnm ồqvohn, giờzgji thìidls lạeyrti thấcwxry thíssqhch.

Ba ngưkgdezgjii kia vốaacvn còrnkmn đuphwzqrqnh chạeyrty tớomfei trợnstn giúwvkdp, kếrrozt quảuphw mớomfei tớomfei nửwvkda đuphwưkgdezgjing thìidls đuphwãphpd thấcwxry Cốaacvkgdegafoc vàofbn Hạeyrt Chi Tuyểmaoon hai đuphwákyjdnh năizgum rồqvohi.

Lụzcawc Gia Diệidlsp: “Em gákyjdi mákyjdwvkdm thậlbnst lợnstni hạeyrti.”

pdfzofbnn: “anh Ứgafoc ra tay tàofbnn nhẫvxeon thậlbnst.”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi gàofbno thépilbt: “anh Ứgafoc giỏvokhi quákyjd! Em phákyjdt đuphwfbgcn vìidls anh mấcwxrt!”

Trậlbnsn nàofbny bọpdfzn họpdfz đuphwãphpd hoàofbnn toàofbnn ákyjdp đuphwuphwo, Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi thỏvokha lòrnkmng mong ưkgdeomfec, Cốaacvkgdegafoc chơkcixi cũmbdwng rấcwxrt vui, cho nêfbgcn đuphwãphpd đuphwákyjdnh liềuexen mấcwxry vákyjdn.

Lạeyrti mộrvcht hiệidlsp nữgafoa kếrrozt thúwvkdc, Hạeyrt Chi Tuyểmaoon nhìidlsn đuphwqvohng hồqvoh đuphwãphpd đuphwếrrozn 11 giờzgji, liềuexen nómoili: “khôpdfzngchơkcixi nữgafoa, đuphwi ngủcsry thôpdfzi.”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi giọpdfzng ngọpdfzt xớomfet nómoili: “Thôpdfzi màofbn, chơkcixi mộrvcht hiệidlsp nữgafoa thôpdfzi, hiệidlsp cuốaacvi cùofbnng đuphwcwxry.”

Tiếrrozc làofbn côpdfz ấcwxry làofbnm nũmbdwng khôpdfzng cómoilkyjdc dụzcawng vớomfei Hạeyrt Chi Tuyểmaoon, lòrnkmng cậlbnsu vẫvxeon bìidlsnh lặrnusng nhưkgde mặrnust nưkgdeomfec, giọpdfzng nómoili lạeyrtnh lùofbnng trưkgdeomfec sau nhưkgde mộrvcht: “Ngủcsry! Mai còrnkmn cómoil kếrroz hoạeyrtch khákyjdc.” nómoili xong liềuexen thoákyjdt khỏvokhi game luôpdfzn.

Ngưkgdezgjii phụzcaw trợnstn đuphwmxpvc lựurchc đuphwãphpd đuphwi rồqvohi, Cốaacvkgdegafoc cũmbdwng khôpdfzng còrnkmn hứjdssng chơkcixi nữgafoa, liềuexen thoákyjdt game, nómoili: “Ngủcsry thôpdfzi.”


Lụzcawc Gia Diệidlsp: “Hai ngưkgdezgjii kia thoákyjdt thìidls bọpdfzn mìidlsnh chơkcixi tiếrrozp, đuphwmaoo anh Lụzcawc đuphwưkgdea em bay…”

Vừlbnsa dứjdsst lờzgjii thìidls Hạeyrt Chi Tuyểmaoon giậlbnst lấcwxry đuphwiệidlsn thoạeyrti củcsrya cậlbnsu ta, nómoili: “Ngủcsry đuphwi.”

Lụzcawc Gia Diệidlsp nómoili: “Bồqvohi Bồqvohi vẫvxeon muốaacvn chơkcixi tiếrrozp màofbn, đuphwmaoopdfzi chơkcixi vớomfei cậlbnsu ấcwxry mấcwxry vákyjdn nữgafoa…Thôpdfzi đuphwưkgdenstnc rồqvohi, tôpdfzi ra ngoàofbni chơkcixi đuphwưkgdenstnc chưkgdea? khôpdfzng quấcwxry rầrnusy cậlbnsu nghỉaacv ngơkcixi làofbn đuphwưkgdenstnc chứjdssidls?”

Lụzcawc Gia Diệidlsp vưkgdenstnt qua ngàofbnn cay đuphwmxpvng, cuốaacvi cùofbnng cũmbdwng giậlbnst lạeyrti đuphwưkgdenstnc cákyjdi đuphwiệidlsn thoạeyrti từlbns tay Hạeyrt Chi Tuyểmaoon, sau đuphwómoil ra khỏvokhi phòrnkmng, đuphwjdssng ngoàofbni hàofbnnh lang.

Lụzcawc Gia Diệidlsp gửwvkdi tin nhắmxpvn wechat cho Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi: “Cómoil chơkcixi nữgafoa khôpdfzng, vàofbno game đuphwi.”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi chưkgdea trảuphw lờzgjii, cậlbnsu ta liềuexen ởuaxz trong game trang bịzqrq mấcwxry mómoiln đuphwqvoh cho mìidlsnh, đuphwếrrozn lúwvkdc cậlbnsu đuphwãphpd xàofbni mộrvcht xấcwxrp tiềuexen giấcwxry đuphwmaoo trang bịzqrq đuphwcsry đuphwqvoh thìidls Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi mớomfei nhắmxpvn tin lạeyrti.

“anh Ứgafoc ngủcsry rồqvohi, tôpdfzi cũmbdwng ngủcsry đuphwânuosy, khôpdfzng chơkcixi nữgafoa.”

…???!!! Mìidlsnh đuphwãphpd phảuphwi vưkgdenstnt qua trăizgum cay nghìidlsn đuphwmxpvng, còrnkmn tiêfbgcu mấcwxrt mộrvcht sốaacv tiềuexen, đuphwao cũmbdwng màofbni sákyjdng bómoilng rồqvohi, chỉaacv đuphwnstni đuphwếrrozn lúwvkdc mang ngưkgdezgjii ta bay lưkgdenstnn khắmxpvp nơkcixi thôpdfzi màofbn.

Lụzcawc Gia Diệidlsp khôpdfzng cam lòrnkmng màofbn nhắmxpvn lạeyrti: “Vàofbno đuphwi vàofbno đuphwi màofbn, chơkcixi hai vákyjdn thôpdfzi, tôpdfzi đuphwuphwm bảuphwo sẽphqa giúwvkdp cậlbnsu thắmxpvng.”

“Cómoilkyjdi rắmxpvm ýizgu! Cậlbnsu khôpdfzng làofbnm vưkgdeomfeng chânuosn tôpdfzi thìidls thôpdfzi, ởuaxz đuphwcwxry màofbn đuphwòrnkmi giúwvkdp tôpdfzi thắmxpvng, tôpdfzi ngủcsry đuphwânuosy, bai bai.”

Lụzcawc Gia Diệidlsp tíssqh nữgafoa thìidls hộrvchc mákyjdu.

wvkdc cậlbnsu ta ấcwxrm ứjdssc quay vềuexe phòrnkmng, Hạeyrt Chi Tuyểmaoon mớomfei nằmybgm xuốaacvng, vẫvxeon chưkgdea ngủcsry, thấcwxry thếrroz liềuexen hỏvokhi: “Mớomfei đuphwómoil đuphwãphpd chơkcixi xong rồqvohi àofbn?”

“…” Lụzcawc Gia Diệidlsp bổmaoo nhàofbno xuốaacvng giưkgdezgjing, buồqvohn bựurchc kêfbgcu gàofbno trong chăizgun: “Ôqhncng đuphwânuosy sẽphqakhôpdfzng bao giờzgji tin lờzgjii con gákyjdi nữgafoa! Đphpdqvoh lừlbnsa đuphwuphwo! Tấcwxrt cảuphw đuphwuexeu làofbn đuphwqvoh lừlbnsa đuphwuphwo!”


Hạeyrt Chi Tuyểmaoon liếrrozc nhìidlsn cậlbnsu ta, chờzgji cậlbnsu ta phákyjdt đuphwfbgcn xong rồqvohi nằmybgm cứjdssng đuphwơkcix trêfbgcn giưkgdezgjing, lúwvkdc ấcwxry cậlbnsu mớomfei cầrnusm đuphwiệidlsn thoạeyrti, đuphwècgfoofbno phíssqhm tin nhắmxpvn thoạeyrti, nómoili vớomfei bêfbgcn kia: “Nghỉaacv ngơkcixi sớomfem đuphwi nhépilb, ngủcsry ngon.” Giọpdfzng nómoili vôpdfzofbnng dịzqrqu dàofbnng, hoàofbnn toàofbnn khákyjdc so vớomfei sựurch lạeyrtnh lùofbnng thưkgdezgjing ngàofbny.

Lụzcawc Gia Diệidlsp ngồqvohi bậlbnst dậlbnsy nhưkgde con cákyjd chépilbp, cùofbnng Hạeyrt Chi Tuyểmaoon bốaacvn mắmxpvt nhìidlsn nhau, thầrnusm nghĩphpdidlsnh đuphwákyjdnh khôpdfzng lạeyrti cậlbnsu ấcwxry nêfbgcn lạeyrti nằmybgm xuốaacvng, képilbo chăizgun lêfbgcn ngủcsry.

pdfzm sau, theo kếrroz hoạeyrtch cảuphw nhómoilm sẽphqa đuphwi dạeyrto trung tânuosm mua sắmxpvm IFS vàofbn khu Thákyjdi Cổmaooizgu.

wvkdc ăizgun sákyjdng, Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi rấcwxrt vui vẻlpvx nómoili: “Mìidlsnh leo núwvkdi bịzqrq di chứjdssng rồqvohi, đuphwi bưkgdeomfec nàofbno cũmbdwng thấcwxry đuphwau ýizgu, sợnstn khôpdfzng đuphwi dạeyrto phốaacv nổmaooi đuphwânuosu, hôpdfzm nay mìidlsnh còrnkmn đuphwzqrqnh sẽphqa nằmybgm ưkgdezgjin trong khákyjdch sạeyrtn cơkcix.”

Lụzcawc Gia Diệidlsp cũmbdwng đuphwqvohng cảuphwm: “Hôpdfzm nay lưkgdeng vớomfei eo còrnkmn nhứjdssc hơkcixn cảuphwpdfzm qua, hay làofbnpdfzm nay cứjdssuaxz trong khákyjdch sạeyrtn chơkcixi đuphwi.”

Cốaacvkgdegafoc nómoili: “Vậlbnsy bọpdfzn mìidlsnh chia ra vậlbnsy, khómoilmoil dịzqrqp đuphwưkgdenstnc nghỉaacv, mìidlsnh muốaacvn ra ngoàofbni đuphwidạeyrto mộrvcht chúwvkdt.”

kgdeomfeng Lêfbgc, Trưkgdeơkcixng Hânuosn Dịzqrqch vàofbnpdfzofbnn khôpdfzng leo núwvkdi nêfbgcn sứjdssc khỏvokhe rấcwxrt tốaacvt, tấcwxrt nhiêfbgcnsẽphqa đuphwi ra ngoàofbni chơkcixi, Chu Kiêfbgcu làofbn mộrvcht cậlbnsu con trai cứjdssng nhắmxpvc, khôpdfzng cómoil hứjdssng thúwvkd vớomfei việidlsc dạeyrto phốaacv, hai ngàofbny vừlbnsa rồqvohi leo núwvkdi cũmbdwng hơkcixi mệidlst, nêfbgcn chọpdfzn ởuaxz lạeyrti khákyjdch sạeyrtn nghỉaacv ngơkcixi.

Thếrrozofbnmoil ba ngưkgdezgjii ởuaxz lạeyrti khákyjdch sạeyrtn, Hạeyrt Chi Tuyểmaoon cùofbnng Cốaacvkgdegafoc vàofbn ba ngưkgdezgjii bạeyrtn đuphwidạeyrto phốaacv.

Ngàofbny lễjkjw Quốaacvc Khákyjdnh ngưkgdezgjii đuphwếrrozn ngưkgdezgjii đuphwi tấcwxrp nậlbnsp trêfbgcn đuphwưkgdezgjing phốaacv, cựurchc kỳmsynkyjdo nhiệidlst.

Con gákyjdi rấcwxrt thíssqhch đuphwi dạeyrto phốaacv, Cốaacvkgdegafoc cũmbdwng khôpdfzng ngoạeyrti lệidls, côpdfz vớomfei Hưkgdeomfeng Lêfbgcofbn Trưkgdeơkcixng Hânuosn Dịzqrqch đuphwi xem cákyjdi nàofbny mộrvcht tíssqhkyjdi kia mộrvcht tíssqh, trôpdfzng rấcwxrt vui vẻlpvx.

Cốaacvkgdegafoc cùofbnng Hưkgdeomfeng Lêfbgc xếrrozp hàofbnng mua tràofbn sữgafoa, Hạeyrt Chi Tuyểmaoon thấcwxry cómoil ngưkgdezgjii đuphwangcầrnusm mákyjdy ảuphwnh hưkgdeomfeng ốaacvng kíssqhnh vàofbno Cốaacvkgdegafoc, liềuexen bưkgdeomfec nhanh tớomfei ngăizgun lạeyrti.

Cảuphw nhómoilm lạeyrti đuphwi vàofbno khu Thákyjdi Cổmaooizgu, Hạeyrt Chi Tuyểmaoon trôpdfzng thấcwxry mộrvcht cửwvkda hàofbnng Pandora, liềuexen ôpdfzm vai Cốaacvkgdegafoc nómoili: “Tôpdfzi đuphwưkgdea Cốaacvkgdegafoc đuphwi mua íssqht đuphwqvoh, mộrvcht lúwvkdc nữgafoa gặrnusp nhau ởuaxz quákyjdn tràofbn sữgafoa vừlbnsa nãphpdy nhépilb.”

pdfzofbnn hiểmaoou ýizgu, cưkgdezgjii híssqhp mắmxpvt chàofbno hai ngưkgdezgjii rồqvohi dẫvxeon hai côpdfz bạeyrtn rờzgjii đuphwi.

Cốaacvkgdegafoc ngạeyrtc nhiêfbgcn nhìidlsn Hạeyrt Chi Tuyểmaoon: “anh muốaacvn dẫvxeon em đuphwi mua gìidls thếrroz?”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon đuphwưkgdea côpdfz vàofbno cửwvkda hàofbnng Pandora, nómoili: “Vàofbno đuphwânuosy xem chúwvkdt.”

Cậlbnsu ngắmxpvm nghíssqha quầrnusy hàofbnng mộrvcht lúwvkdc, sau đuphwómoil chọpdfzn đuphwưkgdenstnc mộrvcht cákyjdi charm rấcwxrt đuphwákyjdng yêfbgcu cómoil chủcsry đuphwuexe du lịzqrqch, cậlbnsu lấcwxry nómoil gắmxpvn vàofbno chiếrrozc vòrnkmng đuphwang đuphweo trêfbgcn tay Cốaacvkgdegafoc, nómoili: “Unforgettable moment, kỉaacv niệidlsm lầrnusn đuphwrnusu tiêfbgcn chúwvkdng ta cùofbnng nhau đuphwi du lịzqrqch, cùofbnng nhau leo lêfbgcn đuphwaacvnh Nga Mi ngắmxpvm mặrnust trờzgjii mọpdfzc.”

Cốaacvkgdegafoc mởuaxz to mắmxpvt nhìidlsn, quàofbn tặrnusng àofbn

Niềuexem vui tớomfei quákyjd bấcwxrt ngờzgji, côpdfz khôpdfzng kịzqrqp chuẩgafon bịzqrq, cũmbdwng khôpdfzng biếrrozt nêfbgcn nómoili gìidls.

“Thíssqhch khôpdfzng?” Cậlbnsu nhìidlsn côpdfz, nhỏvokh giọpdfzng hỏvokhi.

Cốaacvkgdegafoc gậlbnst đuphwrnusu, ngẩgafong lêfbgcn nhìidlsn Hạeyrt Chi Tuyểmaoon, lạeyrti gậlbnst đuphwrnusu thêfbgcm hai cákyjdi nữgafoa, cưkgdezgjii tưkgdeơkcixi nómoili: “Thíssqhch ạeyrt! Cựurchc kìidls thíssqhch!”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon nhìidlsn côpdfz cưkgdezgjii, cảuphwm thấcwxry rấcwxrt hàofbni lòrnkmng.

“Em cũmbdwng mua quàofbn tặrnusng anh.” Cốaacvkgdegafoc vộrvchi nómoili.

“Hửwvkdm? Em muốaacvn tặrnusng gìidls cho anh?” Hạeyrt Chi Tuyểmaoon nhưkgdeomfen màofbny, “Tưkgdeơkcixng ớomfet thìidls khôpdfzng cầrnusn đuphwânuosu, anh vẫvxeon chưkgdea ăizgun hếrrozt.”

“khôpdfzng phảuphwi…” Cốaacvkgdegafoc thấcwxry hơkcixi ngưkgdenstnng, nếrrozu nómoili mộrvcht cákyjdch nghiêfbgcm khắmxpvc thìidls tưkgdeơkcixng ớomfetkhôpdfzng thểmaoossqhnh làofbn quàofbn đuphwưkgdenstnc, chỉaacvofbn chúwvkdt thàofbnnh ýizgu củcsrya nhàofbn côpdfz màofbn thôpdfzi.

Cốaacvkgdegafoc képilbo Hạeyrt Chi Tuyểmaoon vàofbno mộrvcht cửwvkda hàofbnng, nghiêfbgcm túwvkdc chọpdfzn lựurcha, sau đuphwómoil cầrnusm mộrvchtcákyjdi ákyjdo khoákyjdc bómoilng chàofbny đuphwưkgdea cho cậlbnsu: “anh mặrnusc thửwvkd đuphwi!”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon cởuaxzi ákyjdo khoákyjdc đuphwang mặrnusc ra đuphwưkgdea cho Cốaacvkgdegafoc, sau đuphwómoil mặrnusc cákyjdi ákyjdo côpdfz vừlbnsa chọpdfzn.

Nhãphpdn hiệidlsu nàofbny chuyêfbgcn vềuexe trang phụzcawc bómoilng chàofbny, kiểmaoou dákyjdng rấcwxrt đuphwnvmap, mặrnusc lêfbgcn ngưkgdezgjii Hạeyrt Chi Tuyểmaoon trôpdfzng rấcwxrt trẻlpvx trung vàofbn thờzgjii thưkgdenstnng, khôpdfzng thua képilbm gìidls ngưkgdezgjii mẫvxeou trêfbgcn tấcwxrm ákyjdp phíssqhch trong cửwvkda hàofbnng, cákyjdc nhânuosn viêfbgcn cũmbdwng đuphwjdssng bêfbgcn cạeyrtnh khen khôpdfzng dứjdsst miệidlsng.

Cốaacvkgdegafoc lạeyrti chọpdfzn mộrvcht cákyjdi mũmbdwkgdeerlri trai rồqvohi đuphwrvchi lêfbgcn cho cậlbnsu.

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon thay ákyjdo xong, hai tay đuphwúwvkdt túwvkdi quầrnusn, đuphwjdssng trưkgdeomfec mặrnust Cốaacvkgdegafoc cho côpdfznhậlbnsn xépilbt.

Hầrnusu hếrrozt thờzgjii gian cậlbnsu đuphwuexeu mặrnusc đuphwqvohng phụzcawc họpdfzc sinh, khôpdfzng thìidls cũmbdwng làofbn quầrnusn ákyjdo hơkcixi hưkgdeomfeng thểmaoo thao, khôpdfzng cómoil phong cákyjdch cốaacv đuphwzqrqnh, vómoilc dákyjdng cậlbnsu khákyjd cao lớomfen, mặrnusc đuphwqvoh đuphwnvmap trôpdfzng lạeyrti càofbnng đuphwnvmap trai hơkcixn.

“Thếrrozofbno?” Hạeyrt Chi Tuyểmaoon hỏvokhi.

Cốaacvkgdegafoc míssqhm môpdfzi, ổmaoon đuphwzqrqnh lạeyrti nhịzqrqp tim đuphwang tăizgung nhanh, gậlbnst đuphwrnusu nhưkgdeizgum tỏvokhi: “Đphpdnvmap lắmxpvm.”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon cũmbdwng chọpdfzn mộrvcht cákyjdi ákyjdo khoákyjdc nữgafoofbnu sắmxpvc tưkgdeơkcixng tựurch đuphwưkgdea cho côpdfz: “Em cũmbdwng mặrnusc thửwvkd đuphwi.”

khôpdfzng chỉaacvmoil ákyjdo khoákyjdc màofbn cậlbnsu còrnkmn chọpdfzn cảuphwmbdw cho côpdfz nữgafoa.

Cậlbnsu giơkcix tay gỡerlrmoilc côpdfz xuốaacvng, vuốaacvt nhẹnvma mákyjdi tómoilc dàofbni cho thẳcwxrng rồqvohi đuphwrvchi cákyjdi mũmbdwkgdeerlri trai cho côpdfz.

Nhânuosn viêfbgcn cửwvkda hàofbnng đuphwjdssng bêfbgcn cạeyrtnh nhìidlsn màofbn hai mắmxpvt bắmxpvn ra hìidlsnh trákyjdi tim, cặrnusp đuphwôpdfzi đuphwnvmap trai xinh gákyjdi nàofbny khôpdfzng phảuphwi quákyjd ngọpdfzt ngàofbno rồqvohi sao? 

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon nómoili: “Mua cảuphw bộrvchofbny luôpdfzn đuphwi.”

Cốaacvkgdegafoc vui vẻlpvx đuphwqvohng ýizgu: “Vânuosng ạeyrt.”

Nhânuosn viêfbgcn cửwvkda hàofbnng chuẩgafon bịzqrq đuphwómoilng gómoili hai cákyjdi ákyjdo lạeyrti, Hạeyrt Chi Tuyểmaoon nómoili: “khôpdfzng cầrnusn gómoili đuphwânuosu, cắmxpvt mákyjdc đuphwi cho em làofbn đuphwưkgdenstnc.”

“Dạeyrtnuosng.” Nhânuosn viêfbgcn cửwvkda hàofbnng hiểmaoou ngay, vừlbnsa cưkgdezgjii vừlbnsa cắmxpvt mákyjdc ákyjdo, mua hai cákyjdi ákyjdo làofbnm đuphwqvoh đuphwôpdfzi, chắmxpvc làofbn rấcwxrt muốaacvn đuphwưkgdenstnc mặrnusc ngay đuphwmaooofbnng bạeyrtn gákyjdi nhỏvokh khoe ânuosn ákyjdi đuphwânuosy màofbn.

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon đuphwưkgdea ákyjdo cho Cốaacvkgdegafoc: “Mua ákyjdo mớomfei thìidls mặrnusc ákyjdo mớomfei luôpdfzn đuphwi.”

Cốaacvkgdegafoc khôpdfzng phảuphwn đuphwaacvi, thay ákyjdo luôpdfzn.

Ákyjdo khoákyjdc mặrnusc lúwvkdc trưkgdeomfec đuphwưkgdenstnc gómoili vàofbno túwvkdi, Hạeyrt Chi Tuyểmaoon mộrvcht tay cầrnusm túwvkdi mộrvcht tay ôpdfzm vai Cốaacvkgdegafoc, cùofbnng nhau rờzgjii khỏvokhi cửwvkda hàofbnng.

Cậlbnsu liếrrozc nhìidlsn côpdfz gákyjdi đuphwi bêfbgcn cạeyrtnh mìidlsnh, khómoile môpdfzi hiệidlsn lêfbgcn mộrvcht nụzcawkgdezgjii ẩgafon chứjdssa khákyjdt vọpdfzng chiếrrozm hữgafou.

moil mộrvcht cặrnusp đuphwôpdfzi đuphwi ngang qua họpdfz, côpdfz gákyjdi khôpdfzng ngừlbnsng quay đuphwrnusu nhìidlsn, képilbo tay bạeyrtn trainómoili: “Đphpdôpdfzi kia mặrnusc đuphwqvoh đuphwnvmap quákyjd, bọpdfzn mìidlsnh cũmbdwng đuphwi mua đuphwi!”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon đuphwưkgdea Cốaacvkgdegafoc đuphwi dạeyrto vòrnkmng quanh, Cốaacvkgdegafoc nómoili: “Bọpdfzn mìidlsnh cómoilfbgcn quay vềuexe tậlbnsp hợnstnp vớomfei nhómoilm Tôpdfzofbnn luôpdfzn khôpdfzng?”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon đuphwákyjdp: “khôpdfzng vộrvchi, bêfbgcn đuphwómoil sẽphqa biếrrozt tíssqhnh toákyjdn thờzgjii gian.”

Khómoilmoil khi đuphwưkgdenstnc tákyjdch đuphwofbnn đuphwi riêfbgcng vớomfei nhau thếrrozofbny, cậlbnsu hoàofbnn toàofbnn khôpdfzng cómoil suy nghĩphpdsẽphqa vềuexe tậlbnsp hợnstnp ngay.

Cốaacvkgdegafoc lạeyrti nómoili: “Nhỡerlr mấcwxry bạeyrtn ýizgu đuphwang đuphwnstni bọpdfzn mìidlsnh thìidls sao?”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon: “Nếrrozu chờzgjinuosu thìidls nhấcwxrt đuphwzqrqnh sẽphqa nhắmxpvn tin vàofbno nhómoilm.”

“Cũmbdwng đuphwúwvkdng…” Cốaacvkgdegafoc gậlbnst đuphwrnusu.

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon rấcwxrt vui, Tôpdfzofbnn làofbn ngưkgdezgjii rấcwxrt tinh ýizgu, trong thờzgjii khắmxpvc quan trọpdfzng sẽphqa khôpdfznglàofbnm cho ngưkgdezgjii ta phảuphwi bựurchc bộrvchi.

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon lạeyrti dẫvxeon Cốaacvkgdegafoc vàofbno mộrvcht cửwvkda hàofbnng khákyjdc, côpdfz hỏvokhi: “anh muốaacvn xem cákyjdi gìidls?”

“Bọpdfzn mìidlsnh chọpdfzn ốaacvp đuphwiệidlsn thoạeyrti đuphwi.” Mặrnusc dùofbn đuphwiệidlsn thoạeyrti củcsrya cảuphw hai khôpdfzng cùofbnng mộrvcht kiểmaoou, nhưkgdeng cũmbdwng khôpdfzng ảuphwnh hưkgdeuaxzng đuphwếrrozn việidlsc chọpdfzn ốaacvp giốaacvng nhau.

Mua ốaacvp đuphwiệidlsn thoạeyrti xong, cậlbnsu lạeyrti dẫvxeon côpdfz đuphwi mua cốaacvc rồqvohi mua giàofbny dépilbp, Cốaacvkgdegafoc sợnstnphpdi than: “thìidls ra anh cũmbdwng làofbn ngưkgdezgjii cuồqvohng mua sắmxpvm àofbn.”

nuosm trạeyrtng Hạeyrt Chi Tuyểmaoon đuphwang rấcwxrt tốaacvt, cậlbnsu khẽphqakgdezgjii, đuphwákyjdp: “Đphpdúwvkdng vậlbnsy.”

khôpdfzng mua thìidls làofbnm sao thay đuphwmaooi đuphwqvohofbnng củcsrya cảuphw hai thàofbnnh đuphwqvoh đuphwôpdfzi đuphwưkgdenstnc.

Mỗqxini lầrnusn Cốaacvkgdegafoc đuphwòrnkmi trảuphw tiềuexen, Hạeyrt Chi Tuyểmaoon đuphwuexeu khôpdfzng ngăizgun cảuphwn.

ofbn sao thìidls cậlbnsu trảuphw hay côpdfz trảuphwmbdwng nhưkgde nhau thôpdfzi, sau nàofbny tiềuexen cậlbnsu kiếrrozm đuphwưkgdenstnc sẽphqa đuphwuexeu đuphwưkgdea cho côpdfz tiêfbgcu xàofbni hếrrozt.

Ýndjx nghĩphpdofbny hiệidlsn lêfbgcn, ákyjdnh mắmxpvt cậlbnsu khi nhìidlsn côpdfz lạeyrti càofbnng thêfbgcm dịzqrqu dàofbnng, tựurcha nhưkgde đuphwangngắmxpvm nhìidlsn ngưkgdezgjii vợnstn củcsrya mìidlsnh mưkgdezgjii năizgum sau vậlbnsy.

Sau khi hai ngưkgdezgjii thu hoạeyrtch đuphwưkgdenstnc rấcwxrt nhiềuexeu đuphwqvoh, quay vềuexe gặrnusp nhómoilm Tôpdfzofbnn, ba ngưkgdezgjii kia trôpdfzng thấcwxry màofbn sợnstn ngânuosy ngưkgdezgjii.

Nhómoilm Tôpdfzofbnn đuphwang ngồqvohi trêfbgcn ghếrroz, vừlbnsa uốaacvng tràofbn sữgafoa vừlbnsa nhìidlsn xung quanh, thấcwxry hai ngưkgdezgjii kia từlbns xa đuphwi tớomfei màofbn suýizgut mùofbn mắmxpvt.

kgdeomfeng Lêfbgc ngạeyrtc nhiêfbgcn hôpdfzfbgcn: “Hai cậlbnsu ấcwxry đuphwang mặrnusc đuphwqvoh đuphwôpdfzi đuphwcwxry àofbn? Đphpdnvmap quákyjd đuphwi!”

Trưkgdeơkcixng Hânuosn Dịzqrqch cũmbdwng thốaacvt lêfbgcn: “Quákyjd đuphwnvmap ýizgu! Ngưkgdezgjii đuphwnvmap mặrnusc gìidlsmbdwng đuphwnvmap!”

pdfzofbnn chậlbnsc chậlbnsc hai tiếrrozng: “khôpdfzng hổmaooofbn họpdfzc thầrnusn đuphwnvmap trai củcsrya trưkgdezgjing Long Hưkgdeng chúwvkdng ta.”

kgdeomfeng Lêfbgc nómoili nhỏvokh: “Hai cậlbnsu ấcwxry cómoil phảuphwi…đuphwang yêfbgcu nhau rồqvohi khôpdfzng?”

pdfzofbnn nómoili: “Hai cậlbnsu làofbn bạeyrtn thânuosn củcsrya em gákyjdi mákyjdwvkdm, cânuosu hỏvokhi nàofbny phảuphwi làofbnpdfzi hỏvokhi hai cậlbnsu mớomfei đuphwúwvkdng, hỏvokhi A Tuyểmaoon thìidls chắmxpvc chắmxpvn khôpdfzng nghe đuphwưkgdenstnc đuphwákyjdp ákyjdn đuphwânuosu.”

Trưkgdeơkcixng Hânuosn Dịzqrqch: “…Tưkgdegafoc chỉaacv nómoili làofbn hai ngưkgdezgjii rấcwxrt thânuosn nhau, bốaacv mẹnvma hai bêfbgcn cũmbdwng cómoil quan hệidls tốaacvt.”

Đphpdnstni khi hai ngưkgdezgjii ngồqvohi xuốaacvng, cảuphw bọpdfzn lạeyrti vừlbnsa nómoili chuyệidlsn vừlbnsa nghịzqrqch đuphwiệidlsn thoạeyrti, Tôpdfzofbnn lúwvkdc nàofbny lạeyrti phákyjdt hiệidlsn thêfbgcm mộrvcht đuphwiềuexeu làofbn hai ngưkgdezgjii nàofbny còrnkmn dùofbnng cảuphwaacvp đuphwiệidlsn thoạeyrti đuphwôpdfzi nữgafoa…

A Tuyểmaoon trưkgdeomfec giờzgji khôpdfzng phảuphwi làofbn ngưkgdezgjii sếrrozn nhưkgde vậlbnsy đuphwânuosu, cậlbnsu luôpdfzn tỏvokh ra xa cákyjdch vớomfei đuphwákyjdm con gákyjdi, thưkgdeidlsnh nhậlbnsn đuphwưkgdenstnc đuphwuexeu vứjdsst vàofbno thùofbnng rákyjdc, thỉaacvnh thoảuphwng mấcwxry thằmybgng con trai cómoil nómoili chuyệidlsn vềuexekyjdc côpdfz bạeyrtn gákyjdi, vẻlpvx mặrnust cậlbnsu đuphwuexeu rấcwxrt thờzgji ơkcix.

Buổmaooi tốaacvi Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi cùofbnng Chu Kiêfbgcu vàofbn Lụzcawc Gia Diệidlsp đuphwi ra ngoàofbni tụzcaw họpdfzp vớomfei năizgum ngưkgdezgjii kia, đuphwi ăizgun tốaacvi rồqvohi dạeyrto chợnstn đuphwêfbgcm.

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi vừlbnsa gặrnusp đuphwãphpd chúwvkd ýizgu ngay đuphwếrrozn hai ngưkgdezgjii mặrnusc đuphwqvoh đuphwôpdfzi kia: “Chậlbnsc chậlbnsc…Chậlbnsc chậlbnsc chậlbnsc…”

Cốaacvkgdegafoc cưkgdezgjii híssqhp mắmxpvt hỏvokhi: “Đphpdnvmap khôpdfzng?”

“Đphpdnvmap lắmxpvm đuphwnvmap lắmxpvm.” Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi chânuosn thàofbnnh khen ngợnstni, đuphwnvmap đuphwếrrozn ghen tỵqfcy luôpdfzn ýizgu.

“Cửwvkda hàofbnng nàofbny bákyjdn đuphwqvoh đuphwnvmap lắmxpvm, mìidlsnh dẫvxeon cậlbnsu đuphwi mua mộrvcht cákyjdi nhưkgde thếrroz nhépilb?” Cốaacvkgdegafoc nhiệidlst tìidlsnh rủcsryfbgc.

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi liếrrozc nhìidlsn gưkgdeơkcixng mặrnust lạeyrtnh lùofbnng củcsrya Hạeyrt Chi Tuyểmaoon, rấcwxrt hiểmaoou ýizguofbn nómoili: “Thôpdfzi, mìidlsnh khôpdfzng hợnstnp vớomfei phong cákyjdch nàofbny.”

pdfz nàofbno dákyjdm xen vàofbno giữgafoa hai ngưkgdezgjii đuphwang ăizgun mặrnusc rấcwxrt xứjdssng đuphwôpdfzi nàofbny chứjdss, nếrrozu thêfbgcm mộrvchtngưkgdezgjii mặrnusc đuphwqvoh giốaacvng thếrroz thìidls thàofbnnh ra làofbn đuphwqvohng phụzcawc nhómoilm rồqvohi chứjdss khôpdfzng phảuphwi đuphwqvoh đuphwôpdfzi nữgafoa… Chắmxpvc Hạeyrt Chi Tuyểmaoon sẽphqa tứjdssc phákyjdt đuphwfbgcn lêfbgcn mấcwxrt.

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi mặrnusc dùofbn rấcwxrt muốaacvn chọpdfzc tứjdssc Hạeyrt Chi Tuyểmaoon, nhưkgdeng cũmbdwng biếrrozt chừlbnsng mựurchc.

pdfzm nay Lụzcawc Gia Diệidlsp ởuaxz khákyjdch sạeyrtn chơkcixi game vớomfei Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi, đuphwưkgdenstnc nghe côpdfz gọpdfzi làofbnanh trai tốaacvt vôpdfz sốaacv lầrnusn, nêfbgcn lúwvkdc nàofbny tânuosm trạeyrtng rấcwxrt bay bổmaoong, chẳcwxrng quan tânuosm đuphwếrrozn Hạeyrt Chi Tuyểmaoon vớomfei Cốaacvkgdegafoc nữgafoa, miệidlsng cứjdss mỉaacvm cưkgdezgjii mãphpdi.

Chiềuexeu hôpdfzm sau, hàofbnnh trìidlsnh đuphwếrrozn Thàofbnnh Đphpdôpdfz kếrrozt thúwvkdc, kìidls nghỉaacv lễjkjwmbdwng chỉaacvrnkmn mộrvcht ngàofbny.

wvkdc vềuexeuaxz ga tàofbnu rấcwxrt đuphwôpdfzng ngưkgdezgjii, vìidls đuphwmaoo tiếrrozt kiệidlsm thờzgjii gian, cảuphw bọpdfzn đuphwãphpd quyếrrozt đuphwzqrqnh đuphwi mákyjdy bay.

Ai nấcwxry đuphwuexeu lưkgdeu luyếrrozn khôpdfzng rờzgjii, buồqvohn bãphpd ngồqvohi trêfbgcn chuyếrrozn bay trởuaxz vềuexe nhàofbn.

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi nómoili: “Kìidls nghỉaacvofbni tiếrrozp theo làofbn nghỉaacv đuphwôpdfzng, bọpdfzn mìidlsnh lạeyrti lêfbgcn kếrroz hoạeyrtch đuphwi du lịzqrqch cùofbnng nhau tiếrrozp đuphwưkgdenstnc khôpdfzng?”

Lụzcawc Gia Diệidlsp hưkgdeuaxzng ứjdssng: “Đphpdưkgdenstnc!”

Cốaacvkgdegafoc cũmbdwng nómoili: “Đphpdqvohng ýizgu!”

kgdeomfeng Lêfbgcofbn Trưkgdeơkcixng Hânuosn Dịzqrqch cũmbdwng tákyjdn thàofbnnh, nhưkgdeng cảuphw bọpdfzn đuphwuexeu nghĩphpdofbn lầrnusn sau sẽphqa đuphwichơkcixi thoảuphwi mákyjdi mộrvcht chúwvkdt, khôpdfzng leo núwvkdi nữgafoa.

Lụzcawc Gia Diệidlsp nómoili: “Lầrnusn sau cứjdss đuphwmaoo Lụzcawc gia đuphwânuosy lêfbgcn kếrroz hoạeyrtch, đuphwuphwm bảuphwo sẽphqa cho cákyjdc cậlbnsumộrvcht chuyếrrozn hàofbnnh trìidlsnh vừlbnsa vui vẻlpvx vừlbnsa lãphpdng mạeyrtn.”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi lo lắmxpvng: “Đphpdlbnsng cómoilofbnm hỏvokhng chuyệidlsn đuphwcwxry!”

Lụzcawc Gia Diệidlsp hậlbnsm hựurchc: “Cứjdss chờzgji đuphwómoil!”

Trởuaxz vềuexe thàofbnnh phốaacv C, còrnkmn mộrvcht ngàofbny nghỉaacv nữgafoa, nhữgafong ai nhàofbnuaxz thàofbnnh phốaacv C đuphwuexeu vềuexe nhàofbn, còrnkmn Cốaacvkgdegafoc thìidls đuphwzqrqnh sẽphqa vềuexe trưkgdezgjing luôpdfzn.

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon nómoili: “Mẹnvma anh bảuphwo anh đuphwưkgdea em vềuexe nhàofbn ăizgun cơkcixm.”

Cốaacvkgdegafoc từlbns chốaacvi: “Đphpdmaoo lầrnusn sau đuphwi, em muốaacvn vềuexe phòrnkmng nghỉaacv ngơkcixi.”

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon thấcwxry cómoil vẻlpvxofbn côpdfz chơkcixi mệidlst quákyjd rồqvohi, cầrnusn đuphwưkgdenstnc ởuaxz mộrvcht mìidlsnh nghỉaacv ngơkcixi, cho nêfbgcn cũmbdwng khôpdfzng épilbp.

wvkdc Cốaacvkgdegafoc vềuexe phòrnkmng kíssqhwvkdc thìidls thấcwxry Lam Hiểmaoou Thu cũmbdwng đuphwãphpd ởuaxz đuphwânuosy rồqvohi.

Bắmxpvt chuyệidlsn vàofbni cânuosu xong, cảuphw hai lạeyrti bậlbnsn rộrvchn làofbnm nhữgafong việidlsc riêfbgcng củcsrya mìidlsnh.

Bảuphwy ngàofbny nghỉaacvofbny đuphwânuosu phảuphwi làofbn đuphwưkgdenstnc chơkcixi thoảuphwi mákyjdi đuphwânuosu, còrnkmn cảuphw đuphwaacvng lớomfen bàofbni tậlbnsp đuphwangchờzgji đuphwómoil.

thậlbnst ra thìidls lúwvkdc lêfbgcn đuphwưkgdezgjing đuphwi du lịzqrqch, Cốaacvkgdegafoc đuphwãphpd nhépilbt cảuphwkyjdch vởuaxzofbnofbni tậlbnsp vàofbno trong túwvkdi rồqvohi, nhưkgdeng màofbn cho đuphwếrrozn lúwvkdc trởuaxz vềuexe, mấcwxry cuốaacvn sákyjdch đuphwómoil vẫvxeon khôpdfzng đuphwưkgdenstnc sờzgji đuphwếrrozn…

Ngàofbny nghỉaacv cuốaacvi cùofbnng, côpdfz ởuaxz trong phòrnkmng vùofbni đuphwrnusu vàofbno làofbnm bàofbni tậlbnsp, cómoil mấcwxry bàofbni ngàofbny maiđuphwi họpdfzc phảuphwi nộrvchp luôpdfzn rồqvohi.

Sợnstn Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi quêfbgcn, côpdfz còrnkmn nhắmxpvc riêfbgcng trong wechat cho côpdfz nàofbnng: “Ngàofbny mai phảuphwi nộrvchp hai tờzgjiofbni tậlbnsp Toákyjdn, mộrvcht tờzgji tiếrrozng anh, mộrvcht tờzgjiizguofbn mộrvcht tờzgjimoila đuphwcwxry!”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi: “…Ôqhnci mẹnvma ơkcixi, mìidlsnh nghe màofbn sợnstn đuphwếrrozn nhũmbdwn cảuphw chânuosn rồqvohi.”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi: “Cốaacvfbgcn anh Ứgafoc, tốaacvi nay mìidlsnh sẽphqa vềuexessqhwvkdc chépilbp bàofbni củcsrya cậlbnsu!”

Cốaacvkgdegafoc: “Lúwvkdc nàofbny mìidlsnh khôpdfzng phảuphwi làofbn anh Ứgafoc, màofbn chỉaacvofbn mộrvcht em gákyjdi họpdfzc dốaacvt thôpdfzi…”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi: “…khôpdfzng sợnstn, cậlbnsu còrnkmn cómoil anh trai họpdfzc thầrnusn màofbn.”

Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi: “khôpdfzng làofbnm xong thìidls cứjdss lấcwxry bàofbni củcsrya cậlbnsu ấcwxry màofbn chépilbp.”

Chépilbp bàofbni củcsrya Hạeyrt Chi Tuyểmaoon ákyjd? Ýndjx nghĩphpdofbny vừlbnsa hiệidlsn lêfbgcn trong đuphwrnusu thìidls đuphwãphpd bịzqrq Cốaacvkgdegafoc dậlbnsp chếrrozt.

Sao côpdfz cómoil thểmaoocgfon mọpdfzn đuphwếrrozn vậlbnsy chứjdss! Đphpdếrrozn cảuphwofbni tậlbnsp cũmbdwng phảuphwi chépilbp củcsrya ngưkgdezgjii ta! Mấcwxrt thểmaoo diệidlsn chếrrozt đuphwi đuphwưkgdenstnc!

Thàofbn nộrvchp giấcwxry trắmxpvng còrnkmn hơkcixn làofbn chépilbp bàofbni củcsrya cậlbnsu ấcwxry!

Giờzgji truy bàofbni sákyjdng hôpdfzm sau, Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi trôpdfzng thấcwxry Hạeyrt Chi Tuyểmaoon đuphwi vàofbno lớomfep thìidls huýizguch tay Cốaacvkgdegafoc ngay, nómoili: “Họpdfzc thầrnusn tớomfei rồqvohi kìidlsa, mau đuphwi mưkgdenstnn bàofbni tậlbnsp củcsrya cậlbnsu ấcwxry đuphwi…Tranh thủcsry giờzgji truy bàofbni, khôpdfzng thìidls khôpdfzng kịzqrqp đuphwânuosu.”

Cốaacvkgdegafoc: “…” Xấcwxru hổmaoo lắmxpvm.

“Cậlbnsu muốaacvn bịzqrq phạeyrtt đuphwjdssng, muốaacvn bịzqrq phêfbgcidlsnh sao? Lãphpdo Vưkgdeơkcixng ákyjdc lắmxpvm đuphwómoil!” Trịzqrqnh Bồqvohi Bồqvohi dọpdfza.

“Hạeyrt Chi Tuyểmaoon cũmbdwng đuphwi chơkcixi vớomfei bọpdfzn mìidlsnh màofbn, chắmxpvc gìidls đuphwãphpd làofbnm bàofbni tậlbnsp…”

“Cứjdss hỏvokhi thửwvkd xem, dùofbn sao ngưkgdezgjii ta cũmbdwng làofbn họpdfzc thầrnusn.”

Cốaacvkgdegafoc nhìidlsn Hạeyrt Chi Tuyểmaoon lúwvkdc nàofbny đuphwãphpd ngồqvohi xuốaacvng, còrnkmn chưkgdea mởuaxz miệidlsng thìidls dũmbdwng khíssqhđuphwãphpd nhưkgde bịzqrqwvkdt cạeyrtn rồqvohi, lúwvkdng túwvkdng đuphwếrrozn mứjdssc đuphwvokh bừlbnsng cảuphw hai mákyjd.

“Sao thếrroz?” Hạeyrt Chi Tuyểmaoon phákyjdt hiệidlsn côpdfz cómoil đuphwiềuexeu muốaacvn nómoili.

Cốaacvkgdegafoc hỏvokhi nhỏvokh: “anh làofbnm xong bàofbni tậlbnsp chưkgdea?”

“Xong rồqvohi.” Cậlbnsu thảuphwn nhiêfbgcn đuphwákyjdp.

“Làofbnm xong hếrrozt rồqvohi ákyjd?” Cốaacvkgdegafoc kinh ngạeyrtc.

Hạeyrt Chi Tuyểmaoon lạeyrti nómoili: “Trong ngàofbny nghỉaacv đuphwrnusu tiêfbgcn trưkgdeomfec khi đuphwi chơkcixi anh đuphwãphpd làofbnm xong hếrrozt bàofbni rồqvohi.”

“…”

- --

Editor: Gìidls chứjdss riêfbgcng vềuexe khoảuphwn sưkgdeomfeng trưkgdeomfec khổmaoo sau thìidls làofbn nỗqxini buồqvohn khôpdfzng củcsrya riêfbgcng ai )) Nghỉaacv lễjkjw rồqvohi còrnkmn bàofbni vớomfei chảuphw tậlbnsp, vớomfe vẩgafon )

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.