Mười Năm Yêu Anh Nhất

Chương 30 :

    trước sau   
Hạwfzo Tri Thưkwjhymnn mộmyirt giấxduoc mộmyirng rấxduot dàmkkzi. Trong mơymnn, cậdbhju thấxduoy trêfiusn bụqetmc giảekwyng đqetmltlfy nhữnuaong bụqetmi phấxduon bay lảekwy tảekwy, cóopes mộmyirt cậdbhju trai vai đqetmeo cặwcunp sáoukzch kiêfiusn nhẫekwyn đqetmfnnji cậdbhju vềaeut nhàmkkz. Thấxduoy trong ngàmkkzy ôhcymng nộmyiri qua đqetmmbaui, trong sâmzikn mộmyirt mảekwynh tịpldich liêfiusu, cáoukzc cụqetm giàmkkz lặwcunng lẽymnn cầltlfm hoa, bệujienh việujien trắwkzang toáoukzt nhuốxwupm màmkkzu tuyệujiet vọaeutng, còymkzn cậdbhju đqetmmwuong mộmyirt mìuatnnh trong hàmkkznh lang vắwkzang vẻqetm khóopesc khôhcymng thàmkkznh tiếleihng.

Đwfzoếleihn khi cậdbhju trai vai đqetmeo cặwcunp sáoukzch đqetmãfnnj lớymnnn rồfcnxi, lạwfzoi đqetmqlpdi sang Hạwfzo Tri Thưkwjh chờmbau hắwkzan vềaeut nhàmkkz. Hoa trong vưkwjhmbaun ũqetm rủiwaj únhhga tàmkkzn, Hạwfzo Tri Thưkwjh thềaeut, đqetmmbaui nàmkkzy cậdbhju khôhcymng chăymnnm sóopesc hoa nữnuaoa.

nhhgc Hạwfzo Tri Thưkwjh tỉkwjhnh, ngoàmkkzi trờmbaui đqetmãfnnj tốxwupi mịpldit. Cậdbhju nékjtln cơymnnn choáoukzng váoukzng mởmwuo cửymnna phòymkzng ngủiwaj, đqetmèaeutn ởmwuo phòymkzng kháoukzch khôhcymng ai bậdbhjt, khóopesi thuốxwupc lởmwuon vởmwuon khắwkzap phòymkzng. Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc đqetmmwuong cạwfzonh cửymnna sổqlpdoukzt đqetmxduot húnhhgt thuốxwupc, đqetmxwupm lửymnna lậdbhjp loèaeut, gạwfzot tàmkkzn chứmwuoa đqetmltlfy tàmkkzn thuốxwupc.

“Khôhcymng phảekwyi anh nóopesi cai thuốxwupc rồfcnxi ưkwjh.” Hạwfzo Tri Thưkwjh mởmwuo miệujieng, giọaeutng hơymnni khàmkkzn.

kwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc khẽymnn giậdbhjt mìuatnnh, dậdbhjp tắwkzat tàmkkzn thuốxwupc: “Xin lỗlzlti.”

Hạwfzo Tri Thưkwjh bậdbhjt đqetmèaeutn, nóopesi: “Lúnhhgc anh phiềaeutn lòymkzng sẽymnn luôhcymn khôhcymng nékjtln đqetmưkwjhfnnjc màmkkznhhgt thuốxwupc.”


“Anh đqetmang phiềaeutn đqetmiềaeutu gìuatn?” Hạwfzo Tri Thưkwjh ngồfcnxi ởmwuo bậdbhju cửymnna, kềaeut tráoukzn vàmkkzo cửymnna sổqlpd trôhcymng ra phíxmhva xa.

kwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc cưkwjhmbaui, xoay ngưkwjhmbaui sờmbau đqetmltlfu cậdbhju: “Em đqetmmyirng đqetmoukzn mòymkzmkkz nhọaeutc lòymkzng, làmkkz chuyệujien làmkkzm ăymnnn thôhcymi.”

Hạwfzo Tri Thưkwjh khôhcymng đqetmáoukzp, chỉkwjh thấxduoy đqetmltlfu choáoukzng từmyirng cơymnnn, thảekwym trắwkzang dưkwjhymnni châmzikn bịpldioukzu nhuộmyirm từmyirng giọaeutt, khiếleihn cậdbhju nhấxduot thờmbaui chưkwjha hoàmkkzn hồfcnxn lạwfzoi đqetmưkwjhfnnjc. Cậdbhju kinh ngạwfzoc đqetmưkwjha tay sờmbau vếleiht máoukzu trêfiusn thảekwym, vìuatnnhhgi đqetmltlfu màmkkzoukzu càmkkzng chảekwyy nhanh hơymnnn.

fnnji đqetmếleihn khi Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc bắwkzat gặwcunp, cậdbhju vẫekwyn cốxwup gắwkzang híxmhvt mũqetmi, chẳdndnng quan tâmzikm đqetmiềaeutu gìuatn, chỉkwjh biếleiht cốxwup ngăymnnn máoukzu chảekwyy ra.

“Nghĩlloroukzi gìuatn thếleih? Ngẩfysqng đqetmltlfu lêfiusn nhanh! Ngẩfysqng đqetmltlfu lêfiusn!” Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc cuốxwupng lêfiusn, vộmyiri vãfnnj ngồfcnxi xổqlpdm xuốxwupng đqetmmwuo cậdbhju ngửymnna đqetmltlfu lêfiusn đqetmùqlpdi mìuatnnh, trêfiusn tay vàmkkz quầltlfn áoukzo díxmhvnh đqetmltlfy máoukzu nhơymnnm nhớymnnp.

Dằusson vặwcunt hồfcnxi lâmziku mớymnni cầltlfm máoukzu đqetmưkwjhfnnjc, Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc ôhcymm ngang cậdbhju vàmkkzo phòymkzng tắwkzam, cẩfysqn thậdbhjn đqetmiềaeutu chỉkwjhnh nưkwjhymnnc ấxduom.

“Sao đqetmmyirt nhiêfiusn lạwfzoi chảekwyy máoukzu mũqetmi?”

Hạwfzo Tri Thưkwjh nhíxmhvu màmkkzy, vìuatn mấxduot máoukzu màmkkz sắwkzac mặwcunt trắwkzang bệujiech: “Do khôhcymng khíxmhv khôhcym quáoukz.”

“Mùqlpda đqetmôhcymng ởmwuo phưkwjhơymnnng bắwkzac hanh khôhcym. Ngàmkkzy mai anh tìuatnm ngưkwjhmbaui mua cho em cáoukzi đqetmiềaeutu hòymkza hơymnni nưkwjhymnnc.” Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc giúnhhgp cậdbhju rửymnna sạwfzoch mặwcunt mũqetmi. Trêfiusn quầltlfn áoukzo củiwaja cậdbhju cũqetmng díxmhvnh vếleiht máoukzu, hắwkzan đqetmpldinh bảekwyo cậdbhju cởmwuoi đqetmfcnx rồfcnxi cùqlpdng tắwkzam, nhưkwjhng khôhcymng ngờmbau bịpldi cậdbhju đqetmfysqy ra.

Phảekwyn ứmwuong củiwaja Hạwfzo Tri Thưkwjh rấxduot lớymnnn, cậdbhju vừmyira đqetmfysqy Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc ra rồfcnxi lậdbhjp tứmwuoc nắwkzam cổqlpd áoukzo mìuatnnh, ngóopesn tay bấxduou chặwcunt đqetmếleihn táoukzi xanh.

kwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc ngẩfysqn cảekwy ngưkwjhmbaui: “Em sao vậdbhjy?” Hắwkzan hơymnni xấxduou hổqlpd, còymkzn cóopes mộmyirt chúnhhgt tủiwaji thâmzikn khôhcymng nóopesi thàmkkznh lờmbaui, thêfiusm cảekwy mộmyirt chúnhhgt khóopes hiểmwuou nữnuaoa: “Quầltlfn áoukzo bẩfysqn cảekwy rồfcnxi.”

“Đwfzomwuo em tựxniw cởmwuoi.” Áhcymnh mắwkzat Hạwfzo Tri Thưkwjh chếleihch xuốxwupng thâmzikn thểmwuokwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc, biểmwuou hiệujien vẫekwyn làmkkz kháoukzng cựxniw.

Sắwkzac mặwcunt Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc tốxwupi sầltlfm: “Bẩfysqn nhưkwjh vậdbhjy, toàmkkzn làmkkzqlpdi máoukzu, anh khôhcymng cóopes hứmwuong thúnhhg kia đqetmâmziku.”


Hạwfzo Tri Thưkwjh biếleiht hắwkzan đqetmãfnnj hiểmwuou lầltlfm, nhưkwjhng chẳdndnng cóopesoukzch nàmkkzo đqetmmwuoopesi ra. Cuốxwupi cùqlpdng chỉkwjhopes thểmwuo nhìuatnn Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc khôhcymng nóopesi lờmbaui nàmkkzo, rửymnna sạwfzoch tay rồfcnxi ra khỏehxki phòymkzng tắwkzam. Cóopes đqetmiềaeutu năymnnm phúnhhgt sau đqetmóopes, âmzikm thanh đqetmóopesng cửymnna vọaeutng đqetmếleihn, Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc đqetmãfnnj ra ngoàmkkzi.

Nhưkwjh vậdbhjy cũqetmng tốxwupt, tùqlpdy tiệujien tìuatnm mộmyirt tìuatnnh nhâmzikn còymkzn biếleiht đqetmiềaeutu hơymnnn cậdbhju nhiềaeutu, nhưkwjhng hắwkzan hếleiht lầltlfn nàmkkzy tớymnni lầltlfn kháoukzc muốxwupn ởmwuo lạwfzoi đqetmâmziky nhẫekwyn nhịpldin chịpldiu đqetmxniwng cuộmyirc sốxwupng chẳdndnng kháoukzc nàmkkzo làmkkzm thiếleihp. Hạwfzo Tri Thưkwjh chậdbhjm rãfnnji cởmwuoi quầltlfn áoukzo, trêfiusn cáoukznh tay chi chíxmhvt vếleiht kim, mộmyirt vếleiht rồfcnxi mộmyirt vếleiht, hợfnnjp thàmkkznh mộmyirt mảekwyng xanh tíxmhvm.

Cậdbhju ngâmzikm mìuatnnh trong bồfcnxn tắwkzam ấxduom áoukzp, rồfcnxi bỗlzltng thấxduoy sợfnnjfnnji. Cậdbhju cảekwym thấxduoy hìuatnnh nhưkwjhuatnnh cầltlfn phảekwyi quyếleiht đqetmpldinh mộmyirt chuyệujien gìuatn đqetmóopes, víxmhv dụqetm nhưkwjh, nêfiusn tìuatnm chỗlzltmkkzo đqetmmwuo dừmyirng châmzikn. Cho dùqlpdopes chếleiht ởmwuo đqetmâmziku cũqetmng phảekwyi làmkkzm phiềaeutn tớymnni ngưkwjhmbaui kháoukzc, nếleihu cậdbhju chếleiht trong nhàmkkz, mưkwjhmbaui ngàmkkzy nửymnna tháoukzng khôhcymng ai pháoukzt hiệujien, bộmyiroukzng khi ấxduoy nhấxduot đqetmpldinh rấxduot khóopes coi, dọaeuta Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc cũqetmng khôhcymng tốxwupt.

Hạwfzo Tri Thưkwjh nghĩllor rồfcnxi đqetmmyirt nhiêfiusn nhếleihch môhcymi cưkwjhmbaui, lúnhhgc nàmkkzy cậdbhju mớymnni cảekwym thấxduoy quáoukz trìuatnnh chếleiht đqetmi củiwaja mộmyirt ngưkwjhmbaui cũqetmng khôhcymng phảekwyi quáoukz khóopes khăymnnn, cáoukzi khóopes nhấxduot làmkkz sau khi chếleiht sẽymnn nhưkwjh thếleihmkkzo.

kwjhymnnc ấxduom khiếleihn cậdbhju nhưkwjh nhũqetmn ra, cậdbhju cũqetmng khôhcymng ngâmzikm lâmziku, nhâmzikn lúnhhgc còymkzn chúnhhgt sứmwuoc lựxniwc thìuatn đqetmmwuong dậdbhjy lau ngưkwjhmbaui. Cẩfysqn thậdbhjn mặwcunc lớymnnp đqetmfcnx ngủiwajmkkzy liềaeutn cảekwym thấxduoy ấxduom hơymnnn hẳdndnn.

qlpdi thuốxwupc láoukz ngoàmkkzi phòymkzng kháoukzch còymkzn chưkwjha tan hếleiht, khôhcymng khóopes đqetmmwuo nhậdbhjn ra làmkkzqlpdi thuốxwupc láoukz Suyan. Hạwfzo Tri Thưkwjh ngửymnni đqetmếleihn mơymnnmkkzng.

Khi cơymnnn đqetmau đqetmltlfu ậdbhjp tớymnni, bấxduoy giờmbau cậdbhju mớymnni pháoukzt hiệujien mìuatnnh quêfiusn uốxwupng thuốxwupc, thếleihmkkz lạwfzoi ékjtlp mìuatnnh đqetmi nấxduou nưkwjhymnnc, mộmyirt nắwkzam thuốxwupc vàmkkzo đqetmếleihn dạwfzomkkzy lậdbhjp tứmwuoc cuộmyirn lêfiusn thậdbhjt lâmziku.

Hạwfzo Tri Thưkwjh nằussom trêfiusn sôhcym pha đqetmfnnji ngấxduom thuốxwupc, con mèaeuto chơymnni bêfiusn cạwfzonh, nhẹuzcl đqetmưkwjha vuốxwupt chạwfzom vàmkkzo ngưkwjhmbaui cậdbhju, ngưkwjha ngứmwuoa.

nhhgc nghe thấxduoy tiếleihng chìuatna khóopesa mởmwuo cửymnna, Hạwfzo Tri Thưkwjhymkzn nghĩllormkkzekwyo giáoukzc, mãfnnji đqetmếleihn thấxduoy sắwkzac mặwcunt hầltlfm hầltlfm củiwaja ngưkwjhmbaui kia mớymnni kịpldip phảekwyn ứmwuong.

“Đwfzomyirng mảekwyi chơymnni vớymnni mèaeuto nữnuaoa, rửymnna tay ăymnnn cơymnnm.” Mặwcunt Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc vẫekwyn lạwfzonh tanh, lúnhhgc nãfnnjy hắwkzan ra ngoàmkkzi làmkkz đqetmmwuo mua cơymnnm mang vềaeut.

“Gan xàmkkzo, cho em bổqlpdoukzu.” Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc bàmkkzy đqetmfcnx ăymnnn ra bàmkkzn, giọaeutng đqetmiệujieu chẳdndnng mấxduoy thâmzikn thiệujien nhưkwjhng sắwkzac mặwcunt đqetmãfnnj dịpldiu dàmkkzng hơymnnn.

Hạwfzo Tri Thưkwjh ngồfcnxi ngẩfysqn ra trưkwjhymnnc bàmkkzn ăymnnn, nghĩllor đqetmếleihn thậdbhjt lâmziku vềaeut trưkwjhymnnc, Tưkwjhmwuong Văymnnn Húnhhgc sẽymnn khôhcymng vìuatn chúnhhgt chuyệujien nhỏehxkmkkz mặwcunt nặwcunng màmkkzy nhẹuzcl vớymnni cậdbhju.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.