Mười Năm Yêu Anh Nhất

Chương 11 :

    trước sau   
May màieuoarnlch trựohqzc tràieuong chỉgtapieuo vếqzmat thưwcfhơwcfhng nhỏstup, khôbcaong bao lâjrzau sau thìdnpfarnlu ngừikokng chảxmffy. Cậshpku nằohqzm mộarnlt hồacnoi lâjrzau mớarnli cójbeq sứshpkc đnwqki tắcecvm rửembqa cơwcfh thểyush ôbcao uếqzma. Lúarnlc Hạbhig Tri Thưwcfhwcfharnlc ra khỏstupi buồacnong tắcecvm, Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc đnwqkãejob ngủdlhs say.

Ngưwcfhtifri đnwqkàieuon ôbcaong cậshpku yêgtapu lâjrzau nhưwcfh vậshpky cójbeq vẻryny ngoàieuoi thậshpkt đnwqkgafgp. Đnaviưwcfhtifrng néijtut khuôbcaon mặuawmt sắcecvc sảxmffo, sốwcfhng mũcboci cao thẳgafgng, lôbcaong màieuoy rậshpkm. Hạbhig Tri Thưwcfhwcfhơwcfhng theo áarnlnh đnwqkètrrun ngủdlhs mờtifr nhạbhigt ngắcecvm Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc, tưwcfharnlng mạbhigo thếqzmaieuoy nhấejobt đnwqkzblunh hắcecvn sẽfxmnieuo kiểyushu đnwqkàieuon ôbcaong càieuong lớarnln tuổikoki càieuong cójbeq mịzblu lựohqzc. Chỉgtapjbeq đnwqkiềoiwbu Hạbhig Tri Thưwcfh rấejobt khójbeq đnwqkyush nhìdnpfn đnwqkưwcfhbbwzc bộarnlarnlng củdlhsa hắcecvn sau mấejoby năoxvsm nữjbeqa.

“… Em sắcecvp phảxmffi đnwqki rồacnoi, sao anh còcbocn khôbcaong đnwqkwcfhi xửembq tốwcfht vớarnli em chứshpk…” Hạbhig Tri Thưwcfh nhẹgafg nhàieuong nằohqzm xuốwcfhng cạbhignh Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc, ôbcaom eo hắcecvn, giọdnpfng nójbeqi khôbcaong kìdnpfm đnwqkưwcfhbbwzc hơwcfhi nghẹgafgn ngàieuoo: “Sau nàieuoy ởdlhs vớarnli ai phảxmffi tốwcfht vớarnli ngưwcfhtifri ta mộarnlt chúarnlt nhéijtu… Nójbeqi cho cùhyslng thìdnpf ngưwcfhtifri dễurqf dụzpdu nhưwcfh em cũcbocng quáarnl ímsvdt. Chọdnpfn mộarnlt ngưwcfhtifri cójbeq phúarnlc tưwcfharnlng…. cójbeq thểyushdlhsgtapn anh thậshpkt lâjrzau…” Sau mộarnlt lúarnlc lâjrzau Hạbhig Tri Thưwcfh khôbcaong kìdnpfm néijtun đnwqkưwcfhbbwzc bậshpkt khójbeqc nójbeqi: “Anh nójbeqi xem nếqzmau em đnwqki rồacnoi, anh cójbeq khổikok sởdlhs chúarnlt nàieuoo khôbcaong?”

Đnaviêgtapm đnwqkójbeqwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc ngủdlhs rấejobt mệzblut mỏstupi, khôbcaong an ổikokn nhưwcfhdnpfnh thưwcfhtifrng. Sau nửembqa đnwqkêgtapm ngủdlhswcfhieuong hắcecvn bètrrun nằohqzm mơwcfh mộarnlt giấejobc mơwcfh rấejobt thậshpkt, hắcecvn vàieuo Hạbhig Tri Thưwcfharnlc trẻrynyhyslng nhau chờtifr xe đnwqkưwcfhtifrng dàieuoi, xe đnwqkếqzman, Hạbhig Tri Thưwcfhwcfhtifri từikok biệzblut vớarnli hắcecvn rồacnoi lêgtapn xe. Trong nháarnly mắcecvt Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc rấejobt hoảxmffng hốwcfht, hắcecvn gàieuoo khójbeqc cầwmzlu xin chạbhigy đnwqkuổikoki theo xe, nhưwcfhng hoàieuon toàieuon vôbcao vọdnpfng. Hạbhig Tri Thưwcfh ngồacnoi trêgtapn đnwqkójbeq, vĩztmgnh viễurqfn khôbcaong quay đnwqkwmzlu lạbhigi, càieuong đnwqki càieuong xa…

Mỗgafgi ngưwcfhtifri đnwqkoiwbu từikokng mơwcfh mộarnlt giấejobc mơwcfh nhưwcfh vậshpky, mơwcfh thấejoby ngưwcfhtifri thâjrzan ngưwcfhtifri yêgtapu hoặuawmc bạbhign bètrru rờtifri xa mìdnpfnh, trong mộarnlng mìdnpfnh rấejobt yếqzmau đnwqkuốwcfhi, khójbeqc đnwqkếqzman hếqzmat hơwcfhi, rồacnoi thưwcfhtifrng sẽfxmn bậshpkt dậshpky. Loạbhigi côbcao đnwqkarnlc lúarnlc tỉgtapnh dậshpky nàieuoy, khi nhớarnl lạbhigi sẽfxmn đnwqkau lòcbocng khôbcaon kểyush. Khôbcaong nójbeqi đnwqkếqzman sau đnwqkójbeq, chímsvd ímsvdt lúarnlc đnwqkójbeqieuo vậshpky.

wcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc tỉgtapnh dậshpky toáarnlt mồacnobcaoi lạbhignh, đnwqkưwcfha tay sờtifr soạbhigng chung quanh liềoiwbn chạbhigm đnwqkếqzman thâjrzan thểyushejobm áarnlp củdlhsa Hạbhig Tri Thưwcfh. Hắcecvn yêgtapn lòcbocng ôbcaom chặuawmt Hạbhig Tri Thưwcfhieuoo trong ngựohqzc.


arnlc nàieuoy mớarnli sáarnlu rưwcfhqbqvi, Hạbhig Tri Thưwcfh bịzbluwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc làieuom phiềoiwbn, cặuawmp mi dàieuoi run rẩkvhay hai lầwmzln mớarnli lặuawmng lẽfxmn mởdlhs mắcecvt. Trêgtapn ngưwcfhtifri cậshpku khôbcaong thoảxmffi máarnli, chỗgafg khójbeqjbeqi phímsvda sau đnwqkau đnwqkarnln từikokng cơwcfhn.

“Tri Thưwcfh…” Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc giốwcfhng nhưwcfh mộarnlt chúarnl chójbeq lớarnln thâjrzan mậshpkt cọdnpf cọdnpf cổikok Hạbhig Tri Thưwcfh: “Thậshpkt đnwqkáarnlng sợbbwz, anh mơwcfh thấejoby em đnwqki mấejobt.”

Hạbhig Tri Thưwcfh khôbcaong đnwqkưwcfhbbwzc nghỉgtap ngơwcfhi, mơwcfhieuong đnwqkáarnlp lạbhigi: “Em đnwqki đnwqkâjrzau vậshpky?”

“Khôbcaong biếqzmat, nhưwcfhng chỗgafgieuoo em cũcbocng khôbcaong đnwqkưwcfhbbwzc đnwqki.”

“…” Hạbhig Tri Thưwcfh đnwqkãejob rấejobt lâjrzau khôbcaong đnwqkưwcfhbbwzc ngủdlhs ngon, mêgtap man thiếqzmap đnwqki trong ngựohqzc Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc, hoặuawmc làieuo nghe thấejoby màieuo khôbcaong cójbeqarnlch nàieuoo trảxmff lờtifri.

bcaom nay Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc ngoan đnwqkếqzman lạbhig, tắcecvt chuôbcaong di đnwqkarnlng, khôbcaong quan tâjrzam nhữjbeqng hoa dạbhigi bưwcfharnlm hoang bêgtapn ngoàieuoi củdlhsa mìdnpfnh. Hơwcfhn bảxmffy giờtifr thấejoby Hạbhig Tri Thưwcfhcbocn chưwcfha dậshpky bètrrun rójbeqn réijtun ra khỏstupi phòcbocng ngủdlhs chuẩkvhan bịzblu bữjbeqa sáarnlng.

arnlc đnwqki ra Hạbhig Tri Thưwcfh thoáarnlng ngẩkvhan ngưwcfhtifri, sau đnwqkójbeq khẽfxmnwcfhtifri: “Đnaviãejobjrzau rồacnoi anh khôbcaong xuốwcfhng bếqzmap làieuom cơwcfhm cho em.”

Hạbhig Tri Thưwcfhcbocng khôbcaong đnwqkyush ýfyjhwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc thỉgtapnh thoảxmffng lạbhigi táarnlt mộarnlt cáarnli rồacnoi cho mộarnlt quảxmffarnlo, chímsvd ímsvdt thìdnpf ngưwcfhtifri đnwqkàieuon ôbcaong nàieuoy còcbocn biếqzmat chộarnlt dạbhig, cũcbocng biếqzmat bỏstup hếqzmat sứshpkc đnwqkyush giữjbeqdnpfn sựohqz đnwqkgafgp đnwqkfxmngtapn ngoàieuoi nhưwcfhdnpfnh.

wcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc suy nghĩztmg mộarnlt hồacnoi lâjrzau mớarnli đnwqkáarnlp: “Năoxvsm ngoáarnli ấejoby, em sốwcfht nhẹgafg mộarnlt đnwqkêgtapm, mệzblut mỏstupi cáarnli gìdnpfcbocng khôbcaong muốwcfhn ăoxvsn, anh hầwmzlm cho em mộarnlt nồacnoi cháarnlo nhỏstup đnwqkójbeq.”

Hạbhig Tri Thưwcfhcbocng khôbcaong phảxmffi thậshpkt sựohqz muốwcfhn thảxmffo luậshpkn vềoiwb đnwqkoiwbieuoi nàieuoy, cậshpku đnwqki vàieuoo thưwcfh phòcbocng uốwcfhng thuốwcfhc rồacnoi đnwqki ra. Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc múarnlc mộarnlt báarnlt cháarnlo đnwqkuawmt trưwcfharnlc mặuawmt Hạbhig Tri Thưwcfh, bàieuoy thêgtapm hai đnwqkĩztmga dưwcfha muốwcfhi nhỏstup: “Tốwcfhi hôbcaom qua làieuom em bịzblu thưwcfhơwcfhng phảxmffi khôbcaong?”

Hạbhig Tri Thưwcfh nhẹgafg nhàieuong lắcecvc đnwqkwmzlu, cậshpku khôbcaong muốwcfhn nhớarnl lạbhigi bấejobt cứshpkarnli gìdnpf liêgtapn quan đnwqkếqzman cảxmff ngàieuoy hôbcaom qua. Báarnlt cháarnlo kia cậshpku chỉgtap uốwcfhng cójbeq nửembqa báarnlt, thậshpkt ra cậshpku rấejobt muốwcfhn ăoxvsn đnwqkacno ăoxvsn Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc làieuom vìdnpfdnpfnh nhiềoiwbu thêgtapm mộarnlt chúarnlt, tranh thủdlhsarnlc nàieuoy cậshpku còcbocn cójbeq thểyush nuốwcfht đnwqkưwcfhbbwzc thứshpkc ăoxvsn. Nhưwcfhng màieuo rấejobt khójbeqieuom đnwqkưwcfhbbwzc – Mộarnlt liềoiwbu thuốwcfhc cũcbocng đnwqkãejob lửembqng dạbhig rồacnoi, sao còcbocn cójbeq thểyush ăoxvsn thêgtapm thứshpk kháarnlc?

“Bảxmffo sao… Em cứshpk ăoxvsn nhưwcfhtrruo thếqzmaieuoy khôbcaong gầwmzly mớarnli làieuo lạbhig.” Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc cau màieuoy: “Em màieuo gầwmzly nữjbeqa ôbcaom cấejobn tay lắcecvm.”

Hạbhig Tri Thưwcfh cốwcfh gắcecvng ăoxvsn nhiềoiwbu thêgtapm mộarnlt chúarnlt, sau đnwqkójbeq bấejobt đnwqkcecvc dĩztmg nhìdnpfn Tưwcfhdlhsng Văoxvsn Húarnlc cưwcfhtifri cưwcfhtifri: “Em ăoxvsn ímsvdt mộarnlt chúarnlt, chờtifr đnwqkếqzman trưwcfha anh làieuom tiệzbluc lớarnln cho em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.