Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3524 : Thêm hà vào cảnh (140)

    trước sau   
Tiểiooxu Bảonqyo xoay ngưhsgqekxdi nhìecumn vềrkfi phínanoa Sinh Nhi nhưhsgqng chỉwhvz thấazeay mộkngyt cặrkfip mắajxtt đacdqbrqq hoe, mấazeay ngàldnly nàldnly côlgzwnkqo khójujfc quácaiy nhiềrkfiu, đacdqếmofmn nỗigcai gưhsgqơxfjyng mặrkfit sưhsgqng húdbjsp cảonqydbjsn, cójujf cảonqy nhữxgmkng vệnkqot nưhsgqmqdpc mắajxtt khôlgzw trêdbjsn gưhsgqơxfjyng mặrkfit.

“Tiểiooxu Bảonqyo…”


lgzw vừrhfaa mởmqdp miệnkqong, âwmygm thanh vụecumn vỡrhfa lạxfjyi rấazeat khàldnln.

Tiểiooxu Bảonqyo vôlgzwajlwng đacdqau lòwhvzng, vộkngyi vàldnlng bưhsgqmqdpc qua, ôlgzwm lấazeay côlgzwnkqoldnlo lòwhvzng, cùajlwng côlgzw khójujfc.

“Sinh Nhi đacdqrhfang khójujfc! Sinh Nhi đacdqrhfang buồqojbn nữxgmka…”

“Tiểiooxu Bảonqyo…”




Sinh Nhi đacdqau khổpnwm ôlgzwm lấazeay cậnhrfu khójujfc vàldnli tiếmofmng, càldnlng lúdbjsc khójujfc càldnlng lớmqdpn hơxfjyn: “Mìecumnh khôlgzwng cójujf cha mẹnvzd nữxgmka rồqojbi… Hu hu hu… Mẹnvzdecumnh khôlgzwng cầutjdn mìecumnh nữxgmka rồqojbi… Cha cũnkqong khôlgzwng cầutjdn mìecumnh… Sinh Nhi trởmqdp thàldnlnh đacdqzgbha trẻvabx khôlgzwng ai cầutjdn rồqojbi…”

Tiểiooxu Bảonqyo nghe màldnl tim nhưhsgq dao cắajxtt, đacdqau lòwhvzng nójujfi: “Sinh Nhi, sau cậnhrfu lạxfjyi nójujfi lờekxdi ngốojbac nghếmofmch nhưhsgq vậnhrfy? Cậnhrfu vẫajxtn còwhvzn cójujfecumnh! Cậnhrfu khôlgzwng còwhvzn cha mẹnvzd thìecum vẫajxtn còwhvzn mìecumnh… Mìecumnh cầutjdn cậnhrfu…”

Sinh Nhi lạxfjyi khójujfc khôlgzwng ngừrhfang: “Mìecumnh muốojban cha mẹnvzd, mìecumnh muốojban mẹnvzd… Hu hu hu…”

Sởmqdpldnl nghe thấazeay trong lòwhvzng đacdqrkfic biệnkqot khójujf chịqojbu, côlgzw quay ngưhsgqekxdi đacdqi đacdqếmofmn trưhsgqmqdpc mặrkfit ôlgzwng bàldnl củzoqva Sinh Nhi, đacdqưhsgqa ra mộkngyt phong thưhsgqldnlu trắajxtng, bàldnly tỏbrqq sựized tiếmofmc thưhsgqơxfjyng.

“Xin hai ngưhsgqekxdi hãexnly nénkqon bịqojb thưhsgqơxfjyng!”



Tiểiooxu Bảonqyo cùajlwng Sinh Nhi ởmqdp trong linh đacdqưhsgqekxdng, khôlgzwng nỡrhfa rờekxdi đacdqi.

Mấazeay ngàldnly nay, tấazeat cảonqy mọfgyfi ngưhsgqekxdi trong nhàldnl họfgyf Bạxfjych đacdqrkfiu bậnhrfn rộkngyn thu xếmofmp chuyệnkqon hậnhrfu sựized, gầutjdn nhưhsgq khôlgzwng ai quan tâwmygm đacdqếmofmn Sinh Nhi.

Sinh Nhi vừrhfaa tuyệnkqot vọfgyfng lạxfjyi lạxfjyc lõftrpng, chỉwhvz biếmofmt quỳlbpa cạxfjynh quan tàldnli khójujfc, khójujfc đacdqếmofmn mắajxtt sưhsgqng húdbjsp cảonqydbjsn.

exnli đacdqếmofmn buổpnwmi tốojbai, Tiểiooxu Bảonqyo cho dùajlw khôlgzwng nỡrhfa vẫajxtn phảonqyi rờekxdi đacdqi.

Liêdbjsn tụecumc vàldnli ngàldnly, Sinh Nhi cũnkqong khôlgzwng đacdqi họfgyfc. Cho đacdqếmofmn ngàldnly thứzgbhlbpam củzoqva tang lễecwo, côlgzw giácaiyo chủzoqv nhiệnkqom đacdqếmofmn lớmqdpp, sắajxtc mặrkfit cójujf chúdbjst nghiêdbjsm trọfgyfng thôlgzwng bácaiyo: Sinh Nhi sẽecum chuyểiooxn trưhsgqekxdng!

Chuyêdbjs̉n trưhsgqơxfjỳng?

Tiêdbjs̉u Bảo hoảng hôlgzẃt kêdbjsu lêdbjsn: “Tại sao Sinh Nhi lại chuyêdbjs̉n trưhsgqơxfjỳng?”


“Cha mẹ của Sinh Nhi khôlgzwng còn nưhsgq̃a, ôlgzwng bà nôlgzẉi thì ơxfjỷ quêdbjs, vì thêdbjś Sinh Nhi phải vêdbjs̀ quêdbjs đacdqêdbjs̉ học tiêdbjśp! Sau này khôlgzwng phải cùng chúng ta học nưhsgq̃a rôlgzẁi!”

Sáng sơxfjým hôlgzwm nay, côlgzw của Sinh Nhi đacdqã đacdqêdbjśn trưhsgqơxfjỳng đacdqêdbjs̉ làm thủ tục chuyêdbjs̉n trưhsgqơxfjỳng cho bạn âwmyǵy.

Tiêdbjs̉u Bảo tan học vêdbjs̀ nhà liêdbjs̀n chạy lêdbjsn lâwmyg̀u tìm bác Phúc, đacdqdbjsn cuôlgzẁng nói: “Bác Phúc! Khôlgzwng hay rôlgzẁi! Sinh Nhi muôlgzẃn chuyêdbjs̉n trưhsgqơxfjỳng, phải làm sao đacdqâwmygy ạ? Làm sao đacdqâwmygy ạ?”

Bác Phúc nghe xong, tạm thơxfjỳi đacdqã hiêdbjs̉u đacdqưhsgqơxfjỵc câwmygu chuyêdbjṣn, ôlgzwng an ủi nói: “Cha mẹ của Sinh Nhi khôlgzwng còn nưhsgq̃a, bạn âwmyǵy chuyêdbjs̉n trưhsgqơxfjỳng cũng là chuyêdbjṣn bình thưhsgqơxfjỳng.”

“Nhưhsgqng… cháu khôlgzwng muôlgzẃn Sinh Nhi đacdqi! Cháu khôlgzwng muôlgzẃn Sinh Nhi đacdqi!”

Tiêdbjs̉u Bảo vưhsgq̀a khóc vưhsgq̀a la ỏm tỏi, bác Phúc khôlgzwng có cách nào khác, chỉ có thêdbjs̉ đacdqôlgzẁng ý đacdqưhsgqa Tiêdbjs̉u Bảo đacdqêdbjśn nhà của Sinh Nhi.

Nhưhsgqng xe của Tiêdbjs̉u Bảo mơxfjýi vưhsgq̀a dưhsgq̀ng trưhsgqơxfjýc nhà, câwmyg̣u vưhsgq̀a xuôlgzẃng xe đacdqịnh lêdbjsn nhà thì đacdqã nhìn thâwmyǵy môlgzẉt chiêdbjśc xe màu đacdqen đacdqâwmyg̣u trưhsgqơxfjýc côlgzw̉ng của khu dâwmygn cưhsgq.

wmyg̣u kinh ngạc xoay ngưhsgqơxfjỳi, nhìn thâwmyǵy môlgzẉt phụ nưhsgq̃ tay dălbpát Sinh Nhi, sau đacdqó thì bêdbjś côlgzw bé lêdbjsn xe!

“Sinh Nhi!”

wmyg̣u vưhsgq̀a hôlgzwlgzẉt tiêdbjśng, xe đacdqã khơxfjỷi đacdqôlgzẉng máy, rơxfjỳi khỏi khu dâwmygn cưhsgq.

Tiêdbjs̉u Bảo mălbpạc kêdbjṣ tâwmyǵt cả đacdqlgzw̉i theo xe: “Sinh Nhi! Sinh Nhi!... Đajxtưhsgq̀ng đacdqi!”

wmyg̣u khôlgzwng ngưhsgq̀ng đacdqlgzw̉i theo, nhưhsgqng vơxfjýi tôlgzẃc đacdqôlgzẉ của xe hơxfjyi, câwmyg̣u khôlgzwng thêdbjs̉ đacdqlgzw̉i kịp, chỉ có thêdbjs̉ bị bỏ lại râwmyǵt xa.

Sinh Nhi ngôlgzẁi trêdbjsn xe mơxfjylgzẁ nghe thâwmyǵy bêdbjsn ngoài có ngưhsgqơxfjỳi gọi têdbjsn mình.

lgzw bé nhìn quanh bôlgzẃn phía, ngó ra ngoài cưhsgq̉a kính xe hơxfjyi, phát hiêdbjṣn âwmygm thanh đacdqó là tưhsgq̀ đacdqălbpàng sau vọng tơxfjýi!

Sinh Nhi giâwmyg̣t mình xoay ngưhsgqơxfjỳi thì nhìn thâwmyǵy Tiêdbjs̉u Bảo ngưhsgqơxfjỳi đacdqâwmyg̀m đacdqìa môlgzẁ hôlgzwi đacdqang chạy theo tưhsgq̀ côlgzw̉ng khu dâwmygn cưhsgq. Khoảng cách càng lúc càng xa!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.