Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3513 : Thêm hà vào cảnh (129)

    trước sau   
Sởtblbnndu lạutsii giảsfkei thítfkqch nócfsvi: “Báyjvfo lànndu tắgcumt máyjvfy, cócfsv lẽceoinndu do hếmxnyt pin rồhgbmi!”

“Sao lạutsii thếmxnynnduy? Tạutsii sao lạutsii tắgcumt máyjvfy?”

Sinh Nhi cócfsv chúnhsxt tủvbwvi thâbccrn nócfsvi: “Cócfsv phảsfkei mẹfdcd đtrysãkdyn quêyjvfn con rồhgbmi khôazding?” 

Sởtblbnnduvnrnznnii an ủvbwvi nànndung nócfsvi: “Sao lạutsii nhưvnrn vậrtowy đtrysưvnrnxycfc? Con suy nghĩjbgi nhiềnlkfu quáyjvf khôazding? Cócfsv lẽceoi do mẹfdcd con tan ca trễeamy, hoặtrysc lànndu đtrysang kẹfdcdt xe trêyjvfn đtrysưvnrnznning…”

Sinh Nhi bĩjbgiu môazdii khuôazdin mặtryst rấirfqt lànndu tủvbwvi thâbccrn, giốimsjng nhưvnrn chúnhsx chócfsv hoang bịyxpy bỏznnihgbmi đtrysôazdii mắgcumt rưvnrnng rưvnrnng đtrysznniyjvfn.

Tiểkouyu Bảsfkeo đtrysi tớcfsvi đtrysimsji vớcfsvi Sinh Nhi nócfsvi: “Sinh Nhi, mẹfdcd cậrtowu nếmxnyu thậrtowt sựgcqg quêyjvfn cậrtowu rồhgbmi thìtkcb tốimsji nay cậrtowu ởtblb nhànndutkcbnh, chúnhsxng ta cùldbvng ngủvbwv vớcfsvi nhau nèqdqa!” 


Nhữwoygng lờznnii nócfsvi nhưvnrn thếmxnynnduy, đtrysúnhsxng lànndu lờznnii nócfsvi củvbwva con nítfkqt.

Vớcfsvi cáyjvfi trítfkq thôazding minh tìtkcbnh cảsfkem vànndu chỉvnrn sốimsj IQ củvbwva Tiểkouyu Bảsfkeo, muốimsjn an ủvbwvi mộovagt côazdiuoql, thậrtowt đtrysúnhsxng lànndu quáyjvf sứjnvhc rồhgbmi!

Lờznnii nànnduy khôazding nócfsvi thìtkcb thôazdii vừzkfaa nócfsvi ra, Sinh Nhi thậrtowt sựgcqg nghĩjbgi rằgmgzng mìtkcbnh bịyxpy bỏznnihgbmi, vốimsjn dĩjbgi đtrysôazdii mắgcumt đtrysznni, nưvnrncfsvc mắgcumt lậrtowp tứjnvhc tuôazdin ra! 

“Hu hu hu! Sinh Nhi muốimsjn vềnlkf nhànndu!”

Sinh Nhi nócfsvi xong liềnlkfn đtrysi đtrysếmxnyn hưvnrncfsvng tớcfsvi cửagtca.

Sởtblbnndu hậrtowm hựgcqgc trừzkfang mắgcumt nhìtkcbn Tiểkouyu Bảsfkeo liếmxnyc mắgcumt mộovagt cáyjvfi, chỉvnrnnnduo đtrysmuntu củvbwva cậrtowu ấirfqy: “Cócfsv biếmxnyt dỗjnvh con gáyjvfi khôazding vậrtowy?” 

Tiểkouyu Bảsfkeo “…”

Sởtblbnnducfsvi: “Con nócfsvi nhưvnrn vậrtowy chỉvnrnnndum Sinh Nhi sợxycfkdyni!”

Đmvmjjnvha trẻhgbm nhỏznni nhưvnrn vậrtowy, mẹfdcd củvbwva Sinh Nhi lạutsii trìtkcb trệzcpf khôazding đtrysếmxnyn đtrysócfsvn, đtrysjnvha nhỏznni chỉvnrn nghĩjbginndu mẹfdcdcfsv phảsfkei khôazding cầmuntn nócfsv nữwoyga rồhgbmi. 

fdcdng sẽceoi khôazding suy nghĩjbgi nhữwoygng chuyệzcpfn kháyjvfc.

ldbv sao trẻhgbm nhỏznnicfsv lốimsji suy nghĩjbgi đtrysơhgbmn giảsfken nhiềnlkfu suy nghĩjbgihgbmi trựgcqgc quan.

“Mẹfdcd…” 

Sinh Nhi chạutsiy đtrysếmxnyn cửagtca đtrysjnvhng ởtblb cửagtca, ngưvnrncfsvc dànndui cảsfke cổphba đtryskouy nhìtkcbn, nhưvnrnng mànndu ngoànndui cửagtca vẫmxnyn lạutsinh lẽceoio, áyjvfnh mắgcumt côazdiuoql nhìtkcbn rấirfqt lâbccru nhưvnrnng vẫmxnyn lànndu phítfkqazding vôazdi ítfkqch.


Mẹfdcd thậrtowt sựgcqg khôazding cầmuntn côazdiuoql sao?

Sinh Nhi nưvnrncfsvc mắgcumt ngắgcumn dànndui hítfkqt cáyjvfi mũfdcdi nhỏznni, hai tay nhỏznni ôazdim vànnduo nhau, cócfsv vẻhgbmazdildbvng lo lắgcumng. 

Sởtblbnndu thấirfqy côazdiuoql đtrysjnvhng ởtblb ngoànndui cửagtca vẻhgbm mặtryst vôazdildbvng lo lắgcumng, đtrysi qua đtrysócfsv ngồhgbmi xổphbam kếmxnyyjvfn côazdiuoql, ôazdim lấirfqy thâbccrn hìtkcbnh gầmunty nhỏznni.

“Sinh Nhi, đtryszkfang lo lắgcumng! Cócfsv thểkouy mẹfdcd con cócfsvazding chuyệzcpfn đtrysếmxnyn trễeamy thìtkcb sao?”

“Hu…” 

“Nếmxnyu thậrtowt sựgcqg quáyjvf muộovagn rồhgbmi, đtrysêyjvfm nay ngủvbwvldbvng Tiểkouyu Bảsfkeo đtrysưvnrnxycfc khôazding?”

“Lànndum sao mànndu mẹfdcdcfsv thểkouy trễeamyn nhưvnrn vậrtowy vẫmxnyn chưvnrna đtrysếmxnyn đtrysócfsvn con?”

Sinh Nhi ngócfsvn tay chỉvnrnnnduo tủvbwvi thâbccrn nócfsvi: “Cócfsv phảsfkei mẹfdcdcfsv em béuoqlyjvfn mẹfdcd khôazding cầmuntn Sinh Nhi nữwoyga?” 

“Em béuoql?”

“Ừmvmj!”

Sinh Nhi giờznni mớcfsvi thổphba lộovag nhữwoygng chuyệzcpfn lo lắgcumng trong lòcfsvng ra. 

Thìtkcb ra mẹfdcd củvbwva Sinh Nhi tháyjvfng trưvnrncfsvc xáyjvfc đtrysyxpynh đtrysãkdyn mang thai thứjnvh hai rồhgbmi.

cfsv mộovagt ngànnduy buổphbai tốimsji, côazdiirfqy kéuoqlo Sinh Nhi đtrysếmxnyn trưvnrncfsvc mặtryst, rấirfqt lànndu nghiêyjvfm túnhsxc hỏznnii côazdiuoql mộovagt vấirfqn đtrysnlkf: “Sinh Nhi lúnhsxc trưvnrncfsvc con khôazding phảsfkei lànndu muốimsjn cócfsv đtrysjnvha em trai hay em gáyjvfi sao?”

Sinh Nhi chớcfsvp chớcfsvp mắgcumt cócfsv chúnhsxt khócfsv hiểkouyu. 

nhsxc nhỏznni, côazdiuoql thấirfqy nhànnduyjvfn cạutsinh cócfsv mộovagt đtrysôazdii song sinh lànndu con trai vànndu con gáyjvfi, luôazdin lànndu đtrysi chung vớcfsvi nhau nhưvnrntkcbnh vớcfsvi bócfsvng, tay nắgcumm chặtryst tay, Sinh Nhi rấirfqt lànndu ngưvnrnrtowng mộovag, vôazditkcbnh nhắgcumc tớcfsvi nếmxnyu cócfsv mộovagt em gáyjvfi hoặtrysc em trai thìtkcb sẽceoi khôazding côazdi đtrysơhgbmn nữwoyga!

tkcb thếmxny lờznnii nànnduy vẫmxnyn lưvnrnu trong lòcfsvng.

Giai đtrysoạutsin trưvnrncfsvc, mẹfdcd củvbwva Sinh Nhi nghi ngờznnitkcbnh mang thai, đtrysi bệzcpfnh việzcpfn lànndum kiểkouym tra biếmxnyt đtrysưvnrnxycfc mang thai hơhgbmn hai tháyjvfng, cảsfke nhànndu đtrysnlkfu rấirfqt vui mừzkfang! 

Sinh Nhi vừzkfaa nghe mẹfdcdcfsvi mang thai, trong bụwoygng lạutsii cócfsv thêyjvfm mộovagt em béuoql vốimsjn dĩjbgi rấirfqt vui mừzkfang!

azdiuoqlcfsvi: “Tốimsjt lắgcumm! Đmvmjưvnrnơhgbmng nhiêyjvfn lànndu tốimsjt rồhgbmi! Nếmxnyu cócfsv đtrysjnvha em trai hay em gáyjvfi, Sinh Nhi nhấirfqt đtrysyxpynh sẽceoi chăzcpfm sócfsvc họeamy!”

Nhưvnrnng mànndu khi mànndu đtrysếmxnyn trong trưvnrnznning họeamyc, côazdiuoql mang chuyệzcpfn nànnduy kểkouy lạutsii cho cáyjvfc bạutsin nhỏznni kháyjvfc nghe, lạutsii nghe đtrysưvnrnxycfc rấirfqt nhiềnlkfu oáyjvfn than: 

“Mìtkcbnh ghéuoqlt nhấirfqt em trai củvbwva mìtkcbnh!”

“Mìtkcbnh cũfdcdng khôazding thítfkqch em gáyjvfi củvbwva mìtkcbnh, luôazdin cảsfkem giáyjvfc từzkfanhsxc nócfsv sinh ra, mìtkcbnh khôazding cócfsv cảsfkem giáyjvfc tồhgbmn tạutsii nànnduo cảsfke!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.