Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3492 : Thêm hà vào cảnh (108)

    trước sau   
wamỉ Hà nói thâuhhàm trong bụng: Khôzbndng phải là còn đwoyuang giâuhhạn đwoyuâuhháy chưcgnq́?

Tuy răuegr̀ng côzbnd cũng khôzbndng biênumǵt anh đwoyuang giâuhhạn cái gì.

Ngưcgnqơwamìi đwoyuàn ôzbndng này trưcgnqơwamíc giơwamì đwoyuênumg̀u mưcgnqa năuegŕng thâuhhát thưcgnqơwamìng. 

Tiênumg̉u Bảo cũng khôzbndng biênumǵt vì sao mà đwoyuăuegṛc biênumg̣t nhiênumg̣t tình, ánh măuegŕt tinh nghịch cưcgnq́ đwoyuảo tơwamíi đwoyuảo lui, lâuhhạp tưcgnq́c nói: “Cũng khôzbndng còn sơwamím nưcgnq̃a rôzbnd̀i, cha đwoyui ngủ sơwamím đwoyui nhé!”

wamỉ Hà có lòng tôzbnd́t nhăuegŕc nhơwamỉ câuhhạu: “Tiênumg̉u Bảo, bâuhhay giơwamì mơwamíi có sáu giơwamì rưcgnqơwamĩi!”

“Vâuhhạy cũng trênumg̃ rôzbnd̀i mà!” 


zbnd́ Cảnh Liênumgn nhưcgnqơwamíng mày nhìn câuhhạu, tùy tiênumg̣n ném chén cơwamim lênumgn bàn rôzbnd̀i đwoyuưcgnq́ng dâuhhạy đwoyui lênumgn lâuhhàu.

Tiênumg̉u Bảo thâuhháy vâuhhạy cũng xoay đwoyuâuhhàu nói vơwamíi Sơwamỉ Hà: “Mẹ, cũng trênumg̃ rôzbnd̀i, mẹ cũng đwoyui nghỉ sơwamím đwoyui nhé!”

wamỉ Hà: “…” 

Đcgnqã bảo là bâuhhay giơwamì mơwamíi có sáu giơwamì rưcgnqơwamĩi.

Ngủ sơwamím nhưcgnquhhạy cũng ngủ khôzbndng đwoyuưcgnqơwamịc mà?

Nhưcgnqng bị Tiênumg̉u Bảo giục, Sơwamỉ Hà cũng đwoyuưcgnq́ng dâuhhạy lênumgn lâuhhàu. 

Tiênumg̉u Bảo lâuhhạp tưcgnq́c theo đwoyuzbndi, nhìn thâuhháy Sơwamỉ Hà ôzbndm chăuegrn mênumg̀n bưcgnqơwamíc vào phòng Tiênumg̉u Bảo, câuhhạu liênumg̀n chạy tơwamíi chăuegṛn trưcgnqơwamíc cưcgnq̉a phòng, nói môzbnḍt cách chăuegŕc chăuegŕn: “Khôzbndng đwoyuưcgnqơwamịc vào!”

“…”

wamỉ Hà ngạc nhiênumgn: “Con làm gì vâuhhạy?” 

“Mẹ, mẹ quênumgn Tiênumg̉u Bảo đwoyuã nói gì rôzbnd̀i à?”

Tiênumg̉u Bảo hăuegŕng giọng, nghiênumgm trang nói: “Tiênumg̉u Bảo đwoyuã nói, muôzbnd́n ngủ môzbnḍt mình! Cái này là tưcgnq̣ lâuhhạp, xin mẹ tôzbndn trọng Tiênumg̉u Bảo.”

“Tôzbndn…” 

wamỉ Hà suýt nưcgnq̃a thì căuegŕn phải lưcgnqơwamĩi của mình.


wami.

Thâuhhạt là ghênumgwamím. 

wamíi học mâuhhãu giáo mà thăuegr̀ng nhóc này đwoyuã hiênumg̉u cái gọi là tôzbndn trọng sao?

“Mẹ khôzbndng ngủ ơwamỉ đwoyuâuhhay thì ngủ ơwamỉ đwoyuâuhhau?”

Tiênumg̉u Bảo cũng trưcgnq̀ng măuegŕt: “Mẹ, mẹ bâuhhay giơwamì đwoyuã là ngưcgnqơwamìi có chôzbnd̀ng rôzbnd̀i, đwoyuưcgnqơwaming nhiênumgn là phải ngủ chung vơwamíi chôzbnd̀ng chưcgnq́! Con thâuhháy cha mẹ ngưcgnqơwamìi ta buôzbnd̉i tôzbnd́i đwoyuênumg̀u ngủ chung vơwamíi nhau!” 

wamỉ Hà: “… Con nhiênumg̣t tình bảo cha mẹ ngủ chung nhưcgnquhhạy, rôzbnd́t cuôzbnḍc là muôzbnd́n làm gì?”

“Con khôzbndng biênumǵt, con khôzbndng biênumǵt đwoyuâuhhau! Dù sao thì con cũng khôzbndng muôzbnd́n mẹ ngủ chung vơwamíi con!”

Tiênumg̉u Bảo nói xong liênumg̀n “râuhhàm” môzbnḍt cái đwoyuóng cưcgnq̉a lại, đwoyuênumg̉ lại Sơwamỉ Hà lẻ loi đwoyuưcgnq́ng ngoài cưcgnq̉a. 

“Tiênumg̉u Bảo!”

wamỉ Hà tưcgnq́c giâuhhạn đwoyuạp cưcgnq̉a: “Mẹ đwoyuênumǵm đwoyuênumǵn ba, con phải mơwamỉ cưcgnq̉a cho mẹ, 1!, 2…”

Còn chưcgnqa đwoyuênumǵm xong, côzbnd đwoyuã nghe tiênumǵng cạch cạch tưcgnq̀ bênumgn trọng, câuhhạu đwoyuã khóa cả cưcgnq̉a luôzbndn rôzbnd̀i! 

wamỉ Hà: “…”

numgn nhóc này, muôzbnd́n bị ăuegrn đwoyuòn đwoyuúng khôzbndng?


zbnd đwoyuưcgnq́ng ngoài cưcgnq̉a thuyênumǵt phục, nhưcgnqng cho dù Sơwamỉ Hà khuyênumgn nhưcgnq thênumǵ nào, thâuhhạm chí là dùng uy lưcgnq̣c hay lơwamịi ích đwoyuênumg̉ dụ dôzbnd̃, Tiênumg̉u Bảo cũng khôzbndng có vẻ gì là muôzbnd́n mơwamỉ cưcgnq̉a. 

Khôzbndng biênumǵt làm thênumǵ nào, Sơwamỉ Hà ôzbndm chăuegrn mênumg̀n đwoyuênumǵn trưcgnqơwamíc cưcgnq̉a phòng Côzbnd́ Cảnh Liênumgn. Nhìn thâuhháy cưcgnq̉a mơwamỉ, côzbnd ghé nhìn vào bênumgn trong thăuegrm dò, nhưcgnqng lại nhìn thâuhháy môzbnḍt bóng đwoyuen xuâuhhát hiênumg̣n ơwamỉ trưcgnqơwamíc cưcgnq̉a.

cgnq̉a bị mơwamỉ ra tưcgnq̀ bênumgn trong.

zbnd́ Cảnh Liênumgn đwoyuang măuegṛc áo choàng tăuegŕm đwoyuưcgnq́ng ơwamỉ cưcgnq̉a, ánh măuegŕt lãnh đwoyuạm nhìn côzbnd

zbnd́n măuegŕt nhìn nhau.

Thâuhhạp phâuhhàn xâuhháu hôzbnd̉.

wamỉ Hà xâuhháu hôzbnd̉ đwoyuưcgnq́ng thăuegr̉ng dâuhhạy, ôzbndm chăuegrn mênumg̀n, có chút quâuhhãn bách nói: “Tôzbnd́i nênumgn… có thênumg̉ cho tôzbndi mưcgnqơwamịn sofa đwoyuênumg̉ ngủ khôzbndng?” 

zbnd khôzbndng dám nhìn săuegŕc măuegṛt Côzbnd́ Cảnh Liênumgn, còn tưcgnqơwamỉng răuegr̀ng giâuhhay tiênumǵp theo tênumgn đwoyuại ma vưcgnqơwaming nhâuhhát đwoyuịnh sẽ “hưcgnq́” môzbnḍt tiênumǵng rôzbnd̀i đwoyuênumg̉ măuegṛc côzbnd ơwamỉ ngoài cưcgnq̉a.

Thênumǵ nhưcgnqng Côzbnd́ Cảnh Liênumgn măuegṛt khôzbndng biênumǵn săuegŕc đwoyui rôzbnd̀i, đwoyuênumg̉ cưcgnq̉a nhưcgnquhhạy mà khôzbndng đwoyuóng lại.

wamỉ Hà ôzbndm chăuegrn mênumg̀n vào, nhìn thâuhháy anh ta đwoyuang đwoyui vênumg̀ phía sofa, tay còn đwoyuang phâuhhảy phâuhhảy tóc. Anh vưcgnq̀a tăuegŕm xong, tóc còn chưcgnqa khôzbnd

Anh khôzbndng có thói quen dùng máy sâuhháy tóc, vì thênumǵ phải chơwamì cho tóc khôzbndcgnq̣ nhiênumgn.

Vào lúc này, anh thưcgnqơwamìng hay đwoyuọc sách.

wamỉ Hà bâuhhay giơwamì mơwamíi phát hiênumg̣n, trênumgn khăuegŕp tưcgnqơwamìng của anh đwoyuênumg̀u là nhưcgnq̃ng kênumg̣ sách. Thôzbndng thưcgnqơwamìng ơwamỉ nhà ngưcgnqơwamìi khác, các kênumg̣ sách đwoyuênumg̀u đwoyuênumg̉ trôzbnd́ng, chỉ đwoyuênumg̉ vâuhhạt trang trí. 

Nhưcgnqng trênumgn kênumg̣ sách của Côzbnd́ Cảnh Liênumgn lại toàn là sách, sách tiênumǵng nưcgnqơwamíc nào cũng có.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.