Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương
Chương 3485 : Thêm hà vào cảnh (101)
Khi Sởlzig Hàxluc hộcgrp c tốhdtr c chạgmqw y đuyfv ếalmo n sởlzig cảmehu nh sámcht t, thìlzig đuyfv ãazaa muộcgrp n mấnxqr t hai giờdsfe .
“Sởlzig Hàxluc , sao giờdsfe nàxluc y côagmm mớhews i đuyfv ếalmo n?”
Mộcgrp t đuyfv ồkfix ng nghiệztvr p bấnxqr t mãazaa n nókvef i: “Nếalmo u khôagmm ng phảmehu i vìlzig côagmm , tôagmm i đuyfv ãazaa sớhews m tan làxluc m rồkfix i! Côagmm màxluc đuyfv ếalmo n trễmsgv thêdsfe m chúpicd t nữlemr a, làxluc đuyfv ếalmo n giờdsfe tan tầyjqh m luôagmm n!”
Sởlzig Hàxluc cókvef chúpicd t ngưuumg ợrcft ng ngùbxfr ng, nókvef i: “Thậwtzd t cókvef lỗtpns i, Cục Dâoeom n Chính hơvvcf i đuyfv ôagmm ng ngưuumg ờdsfe i, nêdsfe n cókvef chúpicd t chậwtzd m trễmsgv .”
“Hảmehu ?”
Anh đuyfv ồkfix ng nghiệztvr p nọbnop kinh ngạgmqw c: “Côagmm thựqmbf c sựqmbf đuyfv i đuyfv ăbcdz ng kýtcfc kếalmo t hôagmm n sao?”
Sởlzig Hàxluc ngơvvcf ngámcht c: “… Hôagmm m qua, tôagmm i đuyfv ãazaa nókvef i rồkfix i màxluc .”
“Tôagmm i còphsm n nghĩgmqw làxluc côagmm uốhdtr ng rưuumg ợrcft u vàxluc o nêdsfe n đuyfv ùbxfr a giỡurim n thếalmo thôagmm i! Nhưuumg ng nókvef i thậwtzd t làxluc , Sởlzig Hàxluc , tửhdtr u lưuumg ợrcft ng củqvcq a côagmm thậwtzd t sựqmbf … rấnxqr t khủqvcq ng. Côagmm cókvef bao giờdsfe uốhdtr ng say khôagmm ng?”
Sởlzig Hàxluc lắmfqo c đuyfv ầyjqh u: “Khôagmm ng cókvef , nhưuumg ng tôagmm i cũzxbz ng khôagmm ng hay uốhdtr ng rưuumg ợrcft u.”
Côagmm đuyfv ãazaa hoàxluc n thàxluc nh thủqvcq tụkzvu c đuyfv ăbcdz ng kýtcfc kếalmo t hôagmm n. Khi vàxluc o văbcdz n phòphsm ng, côagmm thấnxqr y Lýtcfc Hiểvjix u Phong cũzxbz ng quay vềqvxt văbcdz n phòphsm ng rồkfix i. Anh trôagmm ng thấnxqr y côagmm , nhưuumg ng nhanh chókvef ng lảmehu ng ámcht nh nhìlzig n sang chỗtpns khámcht c mộcgrp t cámcht ch lúpicd ng túpicd ng. Côagmm bưuumg ớhews c vềqvxt phímfqo a văbcdz n phòphsm ng, anh liềqvxt n hỏtcfc i: “Sao giờdsfe nàxluc y mớhews i đuyfv ếalmo n?”
“Àromm … ”
Sởlzig Hàxluc giảmehu i thímfqo ch mộcgrp t lầyjqh n nữlemr a.
Lýtcfc Hiểvjix u Phong biếalmo t côagmm đuyfv i đuyfv ăbcdz ng kýtcfc kếalmo t hôagmm n, ámcht nh mắmfqo t khôagmm ng khỏtcfc i ámcht nh lêdsfe n vẻkvef thấnxqr t vọbnop ng.
Sởlzig Hàxluc đuyfv i đuyfv ếalmo n trưuumg ớhews c bàxluc n làxluc m việztvr c, tạgmqw m thờdsfe i cấnxqr t giấnxqr y chứlzig ng nhậwtzd n kếalmo t hôagmm n vàxluc o trong ngăbcdz n kégsxa o. Bỗtpns ng, nhớhews đuyfv ếalmo n gìlzig đuyfv ókvef , côagmm quay đuyfv ầyjqh u hỏtcfc i: “Đxluc ộcgrp i trưuumg ởlzig ng, tôagmm i cókvef thểvjix hỏtcfc i chuyệztvr n nàxluc y đuyfv ưuumg ợrcft c khôagmm ng?”
“Đxluc ưuumg ợrcft c, cứlzig hỏtcfc i đuyfv i.”
“Cốhdtr gia… Vìlzig sao đuyfv ókvef làxluc từurim khôagmm ng đuyfv ưuumg ợrcft c nhắmfqo c đuyfv ếalmo n?”
Sởlzig Hàxluc vừurim a dứlzig t lờdsfe i, đuyfv ãazaa thấnxqr y mặmyom t Lýtcfc Hiểvjix u Phong sốhdtr c đuyfv ôagmm i chúpicd t. Anh chậwtzd m rãazaa i ngồkfix i xuốhdtr ng ghếalmo dựqmbf a, nhẹnxqr nhàxluc ng hỏtcfc i: “Sao đuyfv ộcgrp t nhiêdsfe n lạgmqw i hỏtcfc i?”
“Àromm … ”
Sắmfqo c mặmyom t Sởlzig Hàxluc cókvef chúpicd t bốhdtr i rốhdtr i: “Khôagmm ng cókvef gìlzig , bỗtpns ng nhiêdsfe n thấnxqr y kỳzwro lạgmqw màxluc thôagmm i.”
“Em hẳdsfe n làxluc đuyfv ãazaa nghe qua, Bắmfqo c Kinh Cốhdtr Gia?”
“Phảmehu i.”
“Mấnxqr y chụkzvu c năbcdz m trưuumg ớhews c, cámcht i têdsfe n Cốhdtr gia nàxluc y khôagmm ng ai dámcht m nhắmfqo c tớhews i.”
Lýtcfc Hiểvjix u Phong nókvef i tiếalmo p: “Nhưuumg ng mấnxqr y năbcdz m gầyjqh n đuyfv âoeom y, thếalmo lựqmbf c Cốhdtr gia đuyfv ãazaa phâoeom n támcht n rấnxqr t nhiềqvxt u, nhiềqvxt u sảmehu n nghiệztvr p cũzxbz ng dầyjqh n đuyfv ưuumg ợrcft c tẩmehu y trắmfqo ng thôagmm ng qua mộcgrp t sốhdtr cámcht ch. Nókvef i đuyfv úpicd ng ra, Cốhdtr gia đuyfv ãazaa khôagmm ng còphsm n hoàxluc n toàxluc n làxluc tậwtzd p đuyfv oàxluc n xãazaa hộcgrp i đuyfv en nữlemr a.”
Sởlzig Hàxluc nheo mắmfqo t, nghe Lýtcfc Hiểvjix u Phong nókvef i màxluc bấnxqr t bìlzig nh: “Nhưuumg ng, Cốhdtr gia đuyfv ốhdtr i vớhews i tôagmm i màxluc nókvef i, cũzxbz ng thậwtzd t nhụkzvu c nhãazaa !”
“Sao vậwtzd y?”
Sởlzig Hàxluc bắmfqo t gặmyom p phảmehu n ứlzig ng mạgmqw nh mẽagxt nhưuumg thếalmo củqvcq a Lýtcfc Hiểvjix u Phong, cảmehu m giámcht c thậwtzd t kỳzwro quặmyom c.
Lýtcfc Hiểvjix u Phong hímfqo t mộcgrp t hơvvcf i thậwtzd t sâoeom u, nhưuumg ng khôagmm ng nókvef i tiếalmo p, chỉnfpn thảmehu n nhiêdsfe n đuyfv ámcht p: “Nhiềqvxt u năbcdz m trôagmm i qua rồkfix i, cókvef nhắmfqo c đuyfv ếalmo n hay khôagmm ng cũzxbz ng thếalmo .”
Nókvef i xong, anh đuyfv ứlzig ng dậwtzd y, đuyfv i đuyfv ếalmo n cửhdtr a, châoeom m mộcgrp t đuyfv iếalmo u thuốhdtr c.
Sởlzig Hàxluc nghịlemr ch câoeom y búpicd t mựqmbf c, khôagmm ng nókvef i gìlzig nữlemr a.
Lýtcfc Hiểvjix u Phong bỗtpns ng nókvef i: “Sởlzig Hàxluc , vềqvxt chuyệztvr n đuyfv êdsfe m qua… ”
Anh đuyfv ộcgrp t ngộcgrp t xoay ngưuumg ờdsfe i, vẻkvef mặmyom t ảmehu m đuyfv ạgmqw m nókvef i: “Nếalmo u em khôagmm ng thấnxqr y thoảmehu i mámcht i vềqvxt chuyệztvr n đuyfv ókvef , thìlzig hãazaa y quêdsfe n đuyfv i!”
Sởlzig Hàxluc nókvef i: “Đxluc êdsfe m qua, anh uốhdtr ng say, tôagmm i cũzxbz ng khôagmm ng xem chuyệztvr n đuyfv ókvef làxluc thậwtzd t.”
Lýtcfc Hiểvjix u Phong giậwtzd t mìlzig nh, nhoẻkvef n miệztvr ng cưuumg ờdsfe i, hơvvcf i bốhdtr i rốhdtr i sờdsfe vàxluc o sau gámcht y, bấnxqr t đuyfv ắmfqo c dĩgmqw lắmfqo c đuyfv ầyjqh u: “Lầyjqh n đuyfv ầyjqh u tiêdsfe n trong đuyfv ờdsfe i theo đuyfv uổkzvu i mộcgrp t côagmm gámcht i, kếalmo t quảmehu cuốhdtr i cùbxfr ng làxluc thấnxqr t bạgmqw i, thậwtzd t làxluc thảmehu m màxluc !”
“Tôagmm i cũzxbz ng làxluc lầyjqh n đuyfv ầyjqh u tiêdsfe n đuyfv ưuumg ợrcft c ngưuumg ờdsfe i khámcht c thổkzvu lộcgrp .”
“Hảmehu … ”
Sởlzig Hàxluc tựqmbf a lưuumg ng vàxluc o ghếalmo , thởlzig dàxluc i: “Trưuumg ớhews c kia, tôagmm i luôagmm n cảmehu m thấnxqr y rằmehu ng chuyệztvr n yêdsfe u đuyfv ưuumg ơvvcf ng nằmehu m ngoàxluc i tầyjqh m mìlzig nh rấnxqr t xa! Kếalmo t hôagmm n, sinh con, tôagmm i đuyfv ềqvxt u khôagmm ng hềqvxt mảmehu y may nghĩgmqw đuyfv ếalmo n. Khi đuyfv ókvef , tôagmm i vẫjart n còphsm n làxluc límfqo nh đuyfv ámcht nh thuêdsfe , chỉnfpn biếalmo t sốhdtr ng ngàxluc y nàxluc o hay ngàxluc y ấnxqr y, ai màxluc biếalmo t đuyfv ưuumg ợrcft c, mai cókvef chếalmo t khôagmm ng, rồkfix i ngưuumg ờdsfe i nàxluc o sẽagxt đuyfv i trưuumg ớhews c.”
“Vìlzig sao côagmm lạgmqw i lựqmbf a chọbnop n làxluc m límfqo nh đuyfv ámcht nh thuêdsfe ?”
Lýtcfc Hiểvjix u Phong khôagmm ng khỏtcfc i cảmehu m thấnxqr y tòphsm mòphsm : “Mộcgrp t côagmm gámcht i làxluc m límfqo nh đuyfv ámcht nh thuêdsfe , quảmehu thậwtzd t làxluc vôagmm cùbxfr ng kỳzwro lạgmqw !”
“Sở
Mộ
Sở
“Hả
Anh đ
Sở
“Tô
Sở
Cô
“À
Sở
Lý
Sở
“Đ
“Cố
Sở
“À
Sắ
“Em hẳ
“Phả
“Mấ
Lý
Sở
“Sao vậ
Sở
Lý
Nó
Sở
Lý
Anh đ
Sở
Lý
“Tô
“Hả
Sở
“Vì
Lý
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.