Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương
Chương 3483 : Thêm hà vào cảnh (99)
Trong phòajhw ng chụvqnz p hìadry nh.
Mấinpg y ngưqnua ờetzl i nhâvrip n viêowas n chen chúadry c đtlxm i vànhlh o, kémsrl o rèzcvb m đtlxm ỏnhlh thìadry kémsrl o rèzcvb m đtlxm ỏnhlh , lau chùvpnn i ghếwzmj thìadry lau chùvpnn i ghếwzmj , lau nhànhlh thìadry lau nhànhlh , chỉzztt đtlxm ếwzmj n khi xáetzl c đtlxm ịucfo nh lànhlh cảacqj phòajhw ng chụvqnz p hìadry nh khôpdfn ng cóyvpo mộdvml t hạadry t bụvqnz i nànhlh o, nhữayil ng ngưqnua ờetzl i đtlxm óyvpo vẻiggn mặanmx t nịucfo nh nọnwhl t đtlxm i tớykzc i cửtzam a, đtlxm ốmxwc i vớykzc i Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n cúadry i đtlxm ầlcqc u khom lưqnua ng nóyvpo i: “Cốmxwc tổocwg ng, mờetzl i vànhlh o! Ha ha, mờetzl i vànhlh o!”
Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n kémsrl o kémsrl o cànhlh - vạadry t, đtlxm i thẳwzmj ng vànhlh o đtlxm óyvpo .
Mộdvml t bêowas n Sởanmx Hànhlh liếwzmj c mắiggn t đtlxm áetzl nh giáetzl bọnwhl n họnwhl , cóyvpo chúadry t hoànhlh i nghi vềowas đtlxm ờetzl i ngưqnua ờetzl i.
Nhữayil ng nhâvrip n viêowas n nànhlh y cóyvpo đtlxm úadry ng lànhlh chívrip nh nhữayil ng con ngưqnua ờetzl i mànhlh sáetzl ng nay đtlxm ốmxwc i vớykzc i côpdfn ấinpg y cóyvpo khuôpdfn n mặanmx t lạadry nh lùvpnn ng kiêowas u kỳeuek khôpdfn ng?
Tạadry i sao lậssbf p tứtrar c trởanmx mặanmx t nhanh nhưqnua vậssbf y đtlxm ưqnua ợwvyo c.
Sởanmx Hànhlh vẻiggn mặanmx t hoànhlh i nghi đtlxm i vànhlh o trong, liềowas n thấinpg y nhữayil ng nhâvrip n viêowas n đtlxm óyvpo rấinpg t lànhlh cung kívrip nh dẫlcqc n Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n ngồacqj i vànhlh o trêowas n ghếwzmj , xoay ngưqnua ờetzl i đtlxm ốmxwc i vớykzc i Sởanmx Hànhlh mỉzztt m cưqnua ờetzl i kháetzl ch khívrip , khuôpdfn n mặanmx t tứtrar c thờetzl i nhăihwu n lạadry i thànhlh nh bôpdfn ng hoa cúadry c.
“…”
Cóyvpo thểxaqv bìadry nh thưqnua ờetzl ng mộdvml t chúadry t đtlxm ưqnua ợwvyo c khôpdfn ng.
Lànhlh m cho côpdfn ấinpg y cáetzl i sốmxwc ng lưqnua ng cũonjk ng lạadry nh lêowas n rồacqj i.
Sởanmx Hànhlh khôpdfn ng đtlxm ưqnua ợwvyo c tựsqbs nhiêowas n đtlxm ếwzmj n bêowas n cạadry nh Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n rồacqj i ngồacqj i xuốmxwc ng.
Nhâvrip n viêowas n đtlxm i đtlxm ếwzmj n sau máetzl y chụvqnz p hìadry nh, nhìadry n thoáetzl ng qua mànhlh n ảacqj nh cưqnua ờetzl i nóyvpo i: “Ngồacqj i gầlcqc n mộdvml t chúadry t đtlxm i mànhlh …”
Sởanmx Hànhlh nhấinpg t thờetzl i cảacqj ngưqnua ờetzl i nổocwg i da gànhlh , hưqnua ớykzc ng đtlxm ếwzmj n Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n dựsqbs a gầlcqc n mộdvml t chúadry t.
“Đmmip ưqnua ợwvyo c chưqnua a vậssbf y?”
Nhâvrip n viêowas n lạadry i nhìadry n thoáetzl ng qua mànhlh n ảacqj nh cảacqj m giáetzl c Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n sắiggn p ra khỏnhlh i khung ảacqj nh: “Ôxaqv ng vui lòajhw ng ngồacqj i hưqnua ớykzc ng bêowas n nànhlh y mộdvml t chúadry t.”
Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n lạadry nh lùvpnn ng nhìadry n côpdfn ấinpg y mộdvml t cáetzl i, chậssbf m rãvpfq i hưqnua ớykzc ng tớykzc i Sởanmx Hànhlh từatzc từatzc nhívrip ch qua mộdvml t chúadry t.
“Qua thêowas m mộdvml t chúadry t nữayil a.”
Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n lạadry i nhívrip ch qua mộdvml t chúadry t.
“Thâvrip n mậssbf t mộdvml t chúadry t đtlxm i mànhlh , nhưqnua vậssbf y trôpdfn ng cóyvpo vẻiggn rấinpg t xa lạadry , anh đtlxm ưqnua a tay đtlxm ặanmx t ởanmx trêowas n vai côpdfn âvrip ́y đtlxm i, tựsqbs nhiêowas n mộdvml t chúadry t.”
Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n nâvrip ng lêowas n cáetzl nh tay trựsqbs c tiếwzmj p ôpdfn m Sởanmx Hànhlh bêowas n ngưqnua ờetzl i.
Sởanmx Hànhlh “…”
Nhâvrip n viêowas n “…”
Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n khôpdfn ng kiêowas n nhẫlcqc n nóyvpo i: “Chụvqnz p lẹfhhj đtlxm i.”
“Vâvrip ng… Vâvrip ng…”
Nhâvrip n viêowas n nhưqnua giãvpfq tỏnhlh i gậssbf t đtlxm ầlcqc u “tách tách” chụvqnz p mấinpg y tấinpg m hìadry nh.
Lúadry c rửtzam a hìadry nh ra xong trựsqbs c tiếwzmj p cầlcqc m đtlxm ếwzmj n chỗhoqh lànhlh m giấinpg y chứtrar ng nhậssbf n.
Đmmip ợwvyo i cho Sởanmx Hànhlh cầlcqc m giấinpg y kếwzmj t hôpdfn n trong tay, ảacqj nh chụvqnz p bêowas n trong, cáetzl nh tay củocwg a Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n ôpdfn m lấinpg y bảacqj vai củocwg a côpdfn ấinpg y cóyvpo vẻiggn cựsqbs c kỳeuek báetzl đtlxm ạadry o, trêowas n mặanmx t khôpdfn ng cóyvpo biểxaqv u tìadry nh gìadry cảacqj , khôpdfn ng cóyvpo cáetzl i niềowas m vui sưqnua ớykzc ng giốmxwc ng nhưqnua nhữayil ng cặanmx p đtlxm ôpdfn i kháetzl c cũonjk ng khôpdfn ng cóyvpo lấinpg y mộdvml t nụvqnz cưqnua ờetzl i, từatzc đtlxm ầlcqc u tớykzc i cuốmxwc i khuôpdfn n mặanmx t lạadry nh lùvpnn ng.
Côpdfn ấinpg y cũonjk ng cốmxwc gắiggn ng nhếwzmj ch khóyvpo e miệowas ng mộdvml t chúadry t, tuy lànhlh cưqnua ờetzl i khôpdfn ng hiểxaqv n thịucfo rõmtqc nhưqnua ng cũonjk ng khôpdfn ng đtlxm ếwzmj n mứtrar c cứtrar ng ngắiggn c nhưqnua vậssbf y.
Thôpdfn i.
Mộdvml t tấinpg m giấinpg y chứtrar ng nhậssbf n mànhlh thôpdfn i, sau khi vềowas nhànhlh cũonjk ng khóyvpo a ởanmx trong ngăihwu n kémsrl o đtlxm ểxaqv húadry t bụvqnz i.
Sởanmx Hànhlh đtlxm i đtlxm ếwzmj n bêowas n cạadry nh Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n, đtlxm ưqnua a cho anh ấinpg y mộdvml t tờetzl giấinpg y chứtrar ng nhậssbf n mànhlh u đtlxm ỏnhlh : “Nànhlh y, củocwg a anh đtlxm ấinpg y.”
“Hai bảacqj n ànhlh ?”
“Ừayil , bêowas n trai mộdvml t bảacqj n, bêowas n gáetzl i mộdvml t bảacqj n.”
Sởanmx Hànhlh nhìadry n còajhw n mộdvml t chúadry t thờetzl i gian, vộdvml i vànhlh ng nóyvpo i: “Đmmip ưqnua ợwvyo c rồacqj i, tôpdfn i chuẩurqw n bịucfo đtlxm i lànhlh m đtlxm âvrip y.”
Nóyvpo i xong côpdfn ấinpg y cũonjk ng khôpdfn ng đtlxm ểxaqv ýtrar tớykzc i Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n, chànhlh o hỏnhlh i báetzl c Phúadry c mộdvml t cáetzl i rồacqj i vộdvml i vànhlh ng đtlxm i.
Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n nhìadry n trong tay tờetzl giấinpg y kếwzmj t hôpdfn n, mởanmx ra trong hìadry nh chụvqnz p đtlxm óyvpo , hìadry nh chụvqnz p chung hai ngưqnua ờetzl i cóyvpo vẻiggn khôpdfn ng đtlxm ưqnua ợwvyo c tựsqbs nhiêowas n nhưqnua ng lạadry i thấinpg y thâvrip n mậssbf t.
Anh ấinpg y cũonjk ng lànhlh lầlcqc n đtlxm ầlcqc u tiêowas n chụvqnz p hìadry nh nhưqnua vậssbf y vớykzc i mộdvml t ngưqnua ờetzl i con gáetzl i.
Ngưqnua ờetzl i con gáetzl i nànhlh y hiệowas n giờetzl đtlxm ãvpfq trởanmx thànhlh nh vợwvyo chívrip nh thứtrar c củocwg a anh ta.
Cóyvpo mộdvml t loạadry i tìadry nh cảacqj m cựsqbs c kỳeuek xa lạadry nhưqnua ng lạadry i khôpdfn ng đtlxm ưqnua ợwvyo c tựsqbs nhiêowas n, khôpdfn ng hiểxaqv u sao lạadry i tựsqbs nhiêowas n nổocwg i lêowas n.
Báetzl c Phúadry c đtlxm i tớykzc i liềowas n thấinpg y Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n nhìadry n chằxaqv m chằxaqv m hìadry nh chụvqnz p trong giấinpg y kếwzmj t hôpdfn n, ôpdfn ng ta ởanmx mộdvml t bêowas n yêowas n lặanmx ng hỏnhlh i han: “Ôxaqv ng chủocwg , chúadry ng ta vềowas nhànhlh đtlxm i?”
Lờetzl i nóyvpo i củocwg a ôpdfn ng ấinpg y lànhlh m giáetzl n đtlxm oạadry n sựsqbs suy nghĩonjk củocwg a anh ta.
Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n ngưqnua ớykzc c mắiggn t lêowas n đtlxm em giấinpg y chứtrar ng nhậssbf n đtlxm ưqnua a cho ôpdfn ng ấinpg y: “Ôxaqv ng phụvqnz tráetzl ch bảacqj o quảacqj n.”
Báetzl c Phúadry c nhưqnua cầlcqc m vậssbf t báetzl o trong tay tiếwzmj p đtlxm ăihwu ng ký kếwzmj t hôpdfn n, mởanmx ra đtlxm ểxaqv xem xem nhấinpg t thờetzl i mừatzc ng rỡfogh mặanmx t mànhlh y hớykzc n hởanmx !
Cốmxwc Cảacqj nh Liêowas n bỗhoqh ng nhiêowas n lạadry nh lùvpnn ng cảacqj nh cáetzl o nóyvpo i: “Khôpdfn ng cho bấinpg t cứtrar ngưqnua ờetzl i nànhlh o nhìadry n, nghe rõmtqc chưqnua a?”
Báetzl c Phúadry c lậssbf p tứtrar c nhịucfo n sựsqbs cưqnua ờetzl i trộdvml m lạadry i, mặanmx t nghiêowas m nghịucfo nóyvpo i: “Biêowas ́t rôpdfn ̀i ạ!”
Mấ
Cố
Mộ
Nhữ
Tạ
Sở
“…”
Có
Là
Sở
Nhâ
Sở
“Đ
Nhâ
Cố
“Qua thê
Cố
“Thâ
Cố
Sở
Nhâ
Cố
“Vâ
Nhâ
Lú
Đ
Cô
Thô
Mộ
Sở
“Hai bả
“Ừ
Sở
Nó
Cố
Anh ấ
Ngư
Có
Bá
Lờ
Cố
Bá
Cố
Bá
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.