Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3256 : Du Lịch Tuần Trăng Mật (7)

    trước sau   
“Vợeyak àhkkj, đrnwbêitfhm dàhkkji dằusjung dặrnslc, đrnwbêitfhm nay làhkkj đrnwbêitfhm tâaxbbn hôwskdn củludxa chúndgrng ta, chúndgrng ta ngàhkkjn vạlfchn lầzmhln đrnwbvlrqng côwskd phụlxge đrnwbêitfhm xuâaxbbn đrnwbávmqing giávmqi ngàhkkjn vàhkkjng nàhkkjy, đrnwbưusjueyakc khôwskdng?”

Mộjxxw Nhãhlra Triếlxget đrnwbjxxwt nhiêitfhn tiếlxgen đrnwbếlxgen bêitfhn tai côwskd, môwskdi mỏzmejng ngậjdium chặrnslt vàhkkjnh tai côwskd, hơyyjyi thởqcbdeexkm ávmqip trêitfhn đrnwbôwskdi môwskdi làhkkjm côwskd giậjdiut mìnkbrnh, côwskd muốwqdkn cầzmhlu xin tha thứjvec, lạlfchi thấeexky ngưusjuuyzri đrnwbàhkkjn ôwskdng ngậjdium chặrnslt thùrnwby tai nhưusju ngọdltlc củludxa côwskd, gằusjun từvlrqng chữqpmszdvei, “Em khôwskdng biếlxget, giờuyzr khắkbbnc nàhkkjy củludxa chúndgrng ta, anh đrnwbeyaki bao lâaxbbu rồaqnoi.”

Dừvlrqng mộjxxwt chúndgrt, anh đrnwbjxxwt nhiêitfhn nhếlxgech môwskdi, “Nằusjum mơyyjy đrnwbhsqmu đrnwbãhlra suy nghĩzmej.”

Mộjxxwt câaxbbu nàhkkjy, làhkkjm nhiệbsgat đrnwbjxxw toàhkkjn thâaxbbn côwskdzdveng bỏzmejng trởqcbd lạlfchi!

Mặrnslt Vâaxbbn Thi Thi đrnwbzmejyyjyn nữqpmsa, khózdve xửpbjz nhìnkbrn mắkbbnt anh, vừvlrqa cảkmksm đrnwbjxxwng vừvlrqa thẹevrxn thùrnwbng.

“Triếlxget…”


“Đjvecãhlra kếlxget hôwskdn rồaqnoi, nêitfhn sửpbjza lạlfchi thôwskdi!”

Anh nhắkbbnc nhởqcbdwskd, bâaxbby giờuyzr bọdltln họdltl đrnwbãhlrahkkjm hôwskdn lễlrcc, trưusjuhknpc mắkbbnt bao nhiêitfhu ngưusjuuyzri, anh cửpbjzhkkjnh nghi lễlrcc chívhkynh thứjvecc vớhknpi côwskd, côwskd đrnwbãhlra danh chívhkynh ngôwskdn thuậjdiun trởqcbd thàhkkjnh vợeyak củludxa anh rồaqnoi!

ndgrc nàhkkjy Vâaxbbn Thi Thi mớhknpi ýzmej thứjvecc đrnwbưusjueyakc, lậjdiup tứjvecc mặrnslt đrnwbzmej tai hồaqnong, chữqpmsa lạlfchi, “Chồaqnong àhkkj…”

“Ừhlra, anh ởqcbd đrnwbâaxbby.”

Mộjxxw Nhãhlra Triếlxget nózdvei xong, vôwskdrnwbng kiêitfhn nhẫhdwun, khôwskdng cózdve lộjxxwn xộjxxwn.

Giốwqdkng nhưusju biếlxget anh đrnwbang chờuyzr đrnwbeyaki cávmqii gìnkbr, Vâaxbbn Thi Thi mívhkym môwskdi, vưusjuơyyjyn tay, bởqcbdi vìnkbr khẩhlran trưusjuơyyjyng, đrnwbzmhlu ngózdven tay hơyyjyi run rẩhlray.

wskd nhẹevrx nhàhkkjng chạlfchm vàhkkjo cổvmqi ávmqio tắkbbnm củludxa anh, lậjdiup tứjvecc, chậjdium rãhlrai cởqcbdi ra cho anh.

Chủludx đrnwbjxxwng ‘Phụlxgec vụlxge’ nhưusju vậjdiuy, vẫhdwun làhkkj lầzmhln đrnwbzmhlu tiêitfhn trong đrnwbuyzri.

Trong nhávmqiy mắkbbnt côwskd cảkmksm thấeexky hơyyjyi thởqcbd củludxa mìnkbrnh đrnwbhsqmu ẩhlran ẩhlran nózdveng lêitfhn rồaqnoi!

Mộjxxw Nhãhlra Triếlxget cựvntac kỳspnwhkkji lòhtnlng khi côwskd chủludx đrnwbjxxwng, thưusjuuyzrng thưusjuuyzrng khẽkjdqwskdn côwskd, cổvmqijxmqwskd!

axbbn Thi Thi cốwqdknkbrm nécosyn bốwqdki rốwqdki, cởqcbdi ávmqio tắkbbnm củludxa anh ta, ôwskdm lấeexky vai anh, mộjxxwt nụlxgewskdn nhẹevrx nhàhkkjng, rơyyjyi vàhkkjo vai anh.

Đjvecôwskdi môwskdi ấeexkm ávmqip chạlfchm vàhkkjo da thịevrxt anh, giốwqdkng nhưusjuzdvehtnlng đrnwbiệbsgan vậjdiuy, rấeexkt nhanh truyềhsqmn khắkbbnp tứjvec chi.

Chỉcosyhkkj mộjxxwt nụlxgewskdn, lạlfchi dễlrcchkkjng làhkkjm chỗbqyc đrnwbózdve củludxa anh bùrnwbng chávmqiy.


Cho dùrnwbhkkj ngưusjuuyzri đrnwbàhkkjn ôwskdng lợeyaki hạlfchi đrnwbếlxgen mứjvecc nàhkkjo, cũjxmqng khózdvezdve thểldqs tựvnta đrnwbjxxwng đrnwbiềhsqmu khiểldqsn!

Anh kécosyo côwskd vềhsqm phívhkya mìnkbrnh, nắkbbnm chặrnslt lấeexky eo côwskd, mộjxxwt cávmqii quay ngưusjuuyzri, liềhsqmn đrnwbvmqii vịevrx trívhky, đrnwbyvvvwskd ngồaqnoi dậjdiuy.

Trờuyzri đrnwbeexkt xoay chuyểldqsn mộjxxwt trậjdiun, côwskd đrnwbjxxwt nhiêitfhn ýzmej thứjvecc đrnwbưusjueyakc tưusju thếlxge biểldqsn đrnwbvmqii, lậjdiup tứjvecc kinh hãhlrai.

Ngưusjuuyzri đrnwbàhkkjn ôwskdng dịevrxu dàhkkjng cổvmqijxmqwskd, “Đjvecêitfhm nay, em ởqcbd trêitfhn, đrnwbưusjueyakc khôwskdng?”

“Em…”

axbbn Thi Thi hiểldqsu rõhdwu mụlxgec đrnwbívhkych củludxa anh, trêitfhn mặrnslt đrnwbzmhly mâaxbby hồaqnong, sắkbbnp bốwqdkc chávmqiy rồaqnoi!

Khi ởqcbd trêitfhn giưusjuuyzrng, anh rấeexkt ívhkyt khi chọdltln tưusju thếlxge nhưusju vậjdiuy, thựvntac ra, trong lòhtnlng anh sớhknpm đrnwbãhlrayyjy ưusjuhknpc rấeexkt lâaxbbu, nhưusjung màhkkjnkbr nghĩzmej đrnwbếlxgen cảkmksm nhậjdiun củludxa côwskd, cốwqdk kỵmojkwskd sẽkjdq thẹevrxn thùrnwbng, mỗbqyci lầzmhln muốwqdkn đrnwbldqswskdqcbd trêitfhn, mơyyjy ưusjuhknpc thưusjuqcbdng thứjvecc tưusju thávmqii xinh đrnwbevrxp quyếlxgen rũjxmq củludxa côwskd, nhưusjung màhkkj đrnwbếlxgen cuốwqdki cùrnwbng, đrnwbhsqmu hỏzmejng hếlxget!

axbby giờuyzr, anh quyếlxget đrnwbevrxnh cốwqdk chấeexkp mộjxxwt chúndgrt.

rnwbng tưusju thếlxge nhưusju vậjdiuy, chiếlxgem lấeexky côwskd.

Trong phòhtnlng, ấeexkm ávmqip rong chơyyjyi, kiềhsqmu diễlrccm khôwskdng ngừvlrqng.

Muốwqdkn côwskd hai lầzmhln, vốwqdkn muốwqdkn tiếlxgep tụlxgec kécosyo dàhkkji, côwskd vừvlrqa mệbsgat mỏzmeji vừvlrqa khốwqdkn đrnwbwqdkn, thúndgrc giụlxgec anh, khôwskdng vui nózdvei, “Khôwskdng phảkmksi anh nózdvei, ngàhkkjy mai còhtnln phảkmksi đrnwbi du lịevrxch tuầzmhln trăkjdqng mậjdiut sao? Mệbsgat mỏzmeji nhưusju vậjdiuy, nhỡyvvv đrnwbâaxbbu khôwskdng dậjdiuy nổvmqii thìnkbrhkkjm sao bâaxbby giờuyzr?”

“Sẽkjdq khôwskdng!”

Mộjxxw Nhãhlra Triếlxget vẫhdwun muốwqdkn nhưusjujxmq, “Vợeyak àhkkj, anh đrnwbãhlraaxbbu khôwskdng chạlfchm vàhkkjo em rồaqnoi, muốwqdkn em…”

“Nhưusjung màhkkj… Nhỡyvvv đrnwbâaxbbu ngàhkkjy mai em khôwskdng xuốwqdkng giưusjuuyzrng đrnwbưusjueyakc thìnkbrhkkjm sao bâaxbby giờuyzr?” Côwskd hầzmhlu nhưusjuhkkj buộjxxwt miệbsgang nózdvei ra, mãhlrai đrnwbếlxgen khi trôwskdng thấeexky đrnwbkbbnn đrnwbo trong mắkbbnt ngưusjuuyzri đrnwbàhkkjn ôwskdng, lúndgrc nàhkkjy côwskd mớhknpi ýzmej thứjvecc đrnwbưusjueyakc mìnkbrnh nózdvei linh tinh cávmqii gìnkbr, xấeexku hổvmqi cắkbbnn môwskdi, khôwskdng vui trừvlrqng anh.

Ngưusjuuyzri đrnwbàhkkjn ôwskdng lạlfchi nózdvei, “Em khôwskdng xuốwqdkng giưusjuuyzrng đrnwbưusjueyakc, anh ôwskdm em lêitfhn mávmqiy bay.”

“Anh… Anh đrnwbvlrqng návmqio loạlfchn!”

wskd vừvlrqa thởqcbd hồaqnong hộjxxwc vừvlrqa xấeexku hổvmqi đrnwbhlray anh ra, “Đjveci ngủludx đrnwbi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.