Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3229 : Hôn Lễ Thế Kỷ (14)

    trước sau   
“Ôaymzng trờzccyi củcczaa tômxzsi!”

Lụxhhic Cậuzdqn Dựfdwraadnu mộumlvt tiếuiuyng, “Làhgswm liêaadnn tụxhhic mộumlvt trăxhhim cácuewi chốsyhwng đvtvankqpy, cácuewnh tay đvtvacvdou sắumlvp phếuiuy rồrpphi, còumlvn ômxzsm cômxzshscvu thếuiuyhgswo!”

aadnn trong lạjiyci truyềcvdon ra tiếuiuyng Hoa Cẩnkqpm, “Khômxzsng chỉlhlr chúvnih rểhfvjhgswm, phùgmcm rểhfvjhgswng phảjlezi làhgswm.”

Khưirheơpbsjng Thâhscvn vừkukfa nghe, nhấhgswt thờzccyi ngổqlten ngang trong gióoqoh, nhỏvtva giọbkvjng nóoqohi, “Lãsyhwo đvtvajiyci, sớnioom đvtvaãsyhwoqohi làhgswm phùgmcm rểhfvj khômxzsng cóoqoh chuyệhfvjn gìnigu tốsyhwt, em đvtvaãsyhw tin rồrpphi!”

“Bớnioot nóoqohi linh tinh đvtvai!”

Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt đvtvaưirhea bóoqoh hoa cho anh ta, “Cầcuewm thay anh trưirheniooc!”


Khưirheơpbsjng Thâhscvn nhậuzdqn lấhgswy hoa, lạjiyci thấhgswy Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt khômxzsng nóoqohi hai lờzccyi nằfdwrm úvnihp sấhgswp trêaadnn đvtvahgswt, chốsyhwng đvtvankqpy từkukfng cácuewi mộumlvt.

Lụxhhic Cậuzdqn Dựfdwrnacm mộumlvt bêaadnn nhìnigun thấhgswy chảjlezy mồrpphmxzsi lạjiycnh, nghĩklqe đvtvaếuiuyn mộumlvt lácuewt nữfjdya mìnigunh cũhgswng phảjlezi làhgswm mộumlvt trăxhhim cácuewi chốsyhwng đvtvankqpy, châhscvn liềcvdon cảjlezm thấhgswy mềcvdom nhũhgswn.

Mộumlvt trăxhhim cácuewi chốsyhwng đvtvankqpy, cũhgswng khômxzsng phảjlezi làhgsw chuyệhfvjn đvtvaơpbsjn giảjlezn, dùgmcm Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt thểhfvj lựfdwrc kinh ngưirhezccyi, khi làhgswm đvtvaưirhephsqc tácuewm mưirheơpbsji cácuewi chốsyhwng đvtvankqpy, gưirheơpbsjng mặgmcmt tuấhgswn túvnihhgswng đvtvavtva bừkukfng, mồrpphmxzsi chảjlezy ròumlvng ròumlvng.

Cung Kiệhfvjt nhìnigun qua mắumlvt mèaadno, mãsyhwi đvtvaếuiuyn khi Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt làhgswm xong mộumlvt trăxhhim cácuewi chốsyhwng đvtvankqpy, lúvnihc nàhgswy anh mớniooi mởnacm miệhfvjng, “Phùgmcm rểhfvjoqoh thểhfvj bắumlvt đvtvacuewu làhgswm rồrpphi.”

Khưirheơpbsjng Thâhscvn vàhgsw Lụxhhic Cậuzdqn Dựfdwr nghe xong, nhấhgswt thờzccyi cóoqohvnihc đvtvaumlvng muốsyhwn chạjiycy trốsyhwn.

Áuldjnh mắumlvt Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt liếuiuyc qua, “Còumlvn khômxzsng nhanh làhgswm đvtvai?”

syhwo đvtvajiyci lêaadnn tiếuiuyng, bọbkvjn họbkvj đvtvaàhgswnh phảjlezi lậuzdqp tứzccyc làhgswm theo!

Lụxhhic Cậuzdqn Dựfdwrumlvn cốsyhw ýmxzs thảjlez lỏvtvang thắumlvt lưirheng, bộumlv dạjiycng muốsyhwn nóoqohi lạjiyci dừkukfng, u oácuewn liếuiuyc nhìnigun Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt mộumlvt cácuewi, cùgmcmng Khưirheơpbsjng Thâhscvn quỳphsq rạjiycp trêaadnn mặgmcmt đvtvahgswt bắumlvt đvtvacuewu chốsyhwng đvtvankqpy.

Tầcuewn Chu ởnacm mộumlvt bêaadnn cảjlezm thấhgswy đvtvaau khổqlte, khômxzsng cam lòumlvng kêaadnu lêaadnn, “Tổqlteng giácuewm đvtvasyhwc Mộumlv, sao anh khômxzsng nóoqohi sớnioom, làhgswm phùgmcm rểhfvj cho anh phảjlezi lăxhhin qua lăxhhin lạjiyci nhưirhe vậuzdqy?”

“Đgmcmkukfng nóoqohi linh tinh, mộumlvt trăxhhim, nhanh làhgswm.”

“Tômxzsi…”

Tầcuewn Chu tứzccyc giậuzdqn đvtvaau cảjlez bụxhhing, anh ta vỗlxic vỗlxiccuewi bụxhhing mìnigunh, âhscvm thầcuewm khuyếuiuyn khíslcrch mìnigunh, vẻuzdq mặgmcmt cầcuewu xin nằfdwrm úvnihp sấhgswp trêaadnn mặgmcmt đvtvahgswt.

Ba phùgmcm rểhfvj đvtvaácuewng thưirheơpbsjng nằfdwrm trêaadnn mặgmcmt đvtvahgswt chốsyhwng đvtvankqpy, ngay từkukf đvtvacuewu vẫbqqon còumlvn cóoqoh da cóoqoh thịlvoet, làhgswm đvtvaúvnihng tiêaadnu chuẩnkqpn, nhưirheng dầcuewn dầcuewn càhgswng vềcvdo sau, thểhfvj lựfdwrc khômxzsng còumlvn, nhấhgswt làhgsw Khưirheơpbsjng Thâhscvn, đvtvaãsyhw nhiềcvdou ngàhgswy khômxzsng rèaadnn luyệhfvjn, cảjlezm thấhgswy làhgswm đvtvaếuiuyn tácuewm mưirheơpbsji cácuewi, đvtvaãsyhw khômxzsng chốsyhwng đvtvankqpy nổqltei.


Cốsyhw gắumlvng làhgswm tiếuiuyp.

Lụxhhic Cậuzdqn Dựfdwrhgswm xong trưirheniooc tiêaadnn, sau khi đvtvazccyng dậuzdqy, ngồrpphi bệhfvjt trêaadnn đvtvahgswt, cóoqoh phầcuewn hoàhgswi nghi nhâhscvn sinh.

Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt săxhhin sóoqohc đvtvaưirhea khăxhhin tay đvtvaếuiuyn, Lụxhhic Cậuzdqn Dựfdwr hữfjdyu khíslcrmxzs lựfdwrc nhậuzdqn lấhgswy, tựfdwra vàhgswo tưirhezccyng, khômxzsng cốsyhw phong đvtvaumlv nữfjdya.

Khưirheơpbsjng Thâhscvn vàhgsw Tầcuewn Chu làhgswm xong cùgmcmng lúvnihc, hai ngưirhezccyi làhgswm xong, bộumlv dạjiycng khóoqohc khômxzsng ra nưirheniooc mắumlvt, Tầcuewn Chu, “Cảjlez đvtvazccyi nàhgswy tômxzsi chưirhea bao giờzccy chốsyhwng đvtvankqpy nhiềcvdou nhưirhe vậuzdqy!”

Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt quay mặgmcmt vềcvdo phíslcra cửphsqa, hỏvtvai, “Cóoqoh thểhfvjhgswo cửphsqa chưirhea?”

Giọbkvjng nóoqohi củcczaa Cung Kiệhfvjt khẽssxt truyềcvdon ra, “Đgmcmâhscvu cóoqoh đvtvaơpbsjn giảjlezn nhưirhe vậuzdqy chứzccy?”

“Hảjlez?”

Khưirheơpbsjng Thâhscvn sợphsqsyhwi, “Sẽssxt khômxzsng phảjlezi làhgswhgswm gìnigu đvtvaóoqoh nhưirhe con thiêaadnu thâhscvn chứzccy?”

Cung Kiệhfvjt nóoqohi, “Lạjiyci làhgswm mộumlvt trăxhhim cácuewi nằfdwrm ngửphsqa ngồrpphi dậuzdqy!”

Lụxhhic Cậuzdqn Dựfdwr suýmxzst nữfjdya téhdxd ngãsyhw trêaadnn đvtvahgswt.

Tầcuewn Chu xem nhưirhe đvtvaãsyhwssxt, tiếuiuyn đvtvaếuiuyn gầcuewn Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt, nhỏvtva giọbkvjng nóoqohi, “Tổqlteng giácuewm đvtvasyhwc Mộumlv, tômxzsi xem nhưirhe đvtvaãsyhw nhìnigun ra, anh ta cóoqoh ýmxzs đvtvarpphnigu đvtvaóoqoh vớniooi anh?”

“Hảjlez…?”

“Cậuzdqu em vợphsq nhàhgsw anh, chắumlvc làhgsw muốsyhwn đvtvahfvj anh cúvnihi đvtvacuewu xin anh ta tha thứzccy! Anh ta cóoqoh thểhfvj cho anh vàhgswo cửphsqa rồrpphi!”

“Cầcuewu xin tha thứzccy sao?”

Mộumlv Nhãsyhw Triếuiuyt nghe vậuzdqy, Tầcuewn Chu nóoqohi rấhgswt giốsyhwng cácuewch nghĩklqe củcczaa anh!

Đgmcmúvnihng làhgsw cho đvtvaếuiuyn nay, anh vàhgsw Cung Kiệhfvjt, cho đvtvaếuiuyn bâhscvy giờzccy đvtvacvdou đvtvasyhwi chọbkvji gay gắumlvt!

Lầcuewn nàhgswy cóoqohpbsj hộumlvi, Cung Kiệhfvjt sẽssxt tỏvtvassxt khômxzsng cho anh vàhgswo cửphsqa dễrrghhgswng.

Nhưirheng màhgsw, muốsyhwn anh cầcuewu xin tha thứzccy sao?

Anh khômxzsng cóoqoh khảjlezxhhing làhgswm chuyệhfvjn nhưirhe Cung Kiệhfvjt muốsyhwn!

“Mộumlvt trăxhhim cácuewi nằfdwrm ngửphsqa ngồrpphi dậuzdqy thậuzdqt sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.