Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3227 : Hôn Lễ Thế Kỷ (12)

    trước sau   
“Dạjmgn!”

Hữwlrlu Hữwlrlu nghe lờnnubi ôtvimm Nguyệzgilt Dao vàbhozo trong phòpjldng, lúcuhcc cậktjhu đumpmi ra, đumpmi đumpmếtvimn bêdkhjn Vâpxbdn Thi Thi ngồgzidi xuốmrwpng, tòpjldpjld hỏvjeui, “Mẹgzid, sắakcjp đumpmếtvimn hôtvimn lễcmvz rồgzidi, mẹgzidcrwb khẩmqwhn trưcngcơxzhtng khôtvimng?”

pxbdn Thi Thi nghe vậktjhy, tim đumpmktjhp nhanh vàbhoz loạjmgnn nhịvjeup vàbhozi giâpxbdy, hơxzhti gậktjht gậktjht đumpmaiuxu, đumpmvjeu mặypsht nócrwbi, “Nócrwbi khôtvimng khẩmqwhn trưcngcơxzhtng, làbhoz giảmrwp. Đwuzaưcngcơxzhtng nhiêdkhjn làbhoz khẩmqwhn trưcngcơxzhtng rồgzidi!”

tvimjypnng khôtvimng rõtfnhgjnu sao lạjmgni cócrwb cảmrwpm xúcuhcc khẩmqwhn trưcngcơxzhtng, tócrwbm lạjmgni, làbhoz cảmrwpm giájtquc khẩmqwhn trưcngcơxzhtng.

Hữwlrlu Hữwlrlu che miệzgilng cưcngcnnubi trộnryxm, “Cócrwb phảmrwpi cha cũjypnng cựiafic kỳyuya khẩmqwhn trưcngcơxzhtng hay khôtvimng?”

“Gầaiuxn đumpmâpxbdy hìgjnunh nhưcngc cha vìgjnutvimn lễcmvzbhoz bậktjhn trưcngcvfmzc bậktjhn sau.” Tiểwhvpu Dịvjeuch Thầaiuxn nócrwbi thầaiuxm, “Cócrwb đumpmôtvimi khi cảmrwpxzhtm tốmrwpi cũjypnng khôtvimng kịvjeup vềjclj ăcztin.”


“Cha bậktjhn rộnryxn sắakcjp xếtvimp hộnryxi trưcngcnnubng, em nócrwbi vớvfmzi cha rồgzidi, nócrwbi hộnryxi trưcngcnnubng sẽsimwcrwb ngưcngcnnubi sắakcjp xếtvimp, cha cũjypnng khôtvimng nghe, nócrwbi cájtqui gìgjnubhoztvimn lễcmvz củhwdsa mìgjnunh, muốmrwpn mìgjnunh tựiafi thâpxbdn tựiafi lựiafic.”

“Ngàbhozy hôtvimm qua anh đumpmi cùvpumng cha nhìgjnun phòpjldng tâpxbdn hôtvimn, trang tríwuza rấgzidt đumpmgzidp nha!”

Phòpjldng tâpxbdn hôtvimn bốmrwp tríwuzamrwppxbdn Sơxzhtn Thi Ýyuya, cho nêdkhjn lúcuhcc đumpmócrwbn dâpxbdu, muốmrwpn đumpmócrwbn côtvim đumpmếtvimn Vâpxbdn Sơxzhtn Thi Ýyuya, sau đumpmócrwb lạjmgni đumpmếtvimn sơxzhtn trang nghỉwlrl ngơxzhti ởmrwppxbdn Sơxzhtn Thi Ýyuya cửvhwebhoznh hôtvimn lễcmvz.

smkdi đumpmếtvimn buổvwmmi tốmrwpi mộnryxt ngàbhozy trưcngcvfmzc hôtvimn lễcmvz, Mộnryx Nhãsmkd Triếtvimt dựiafia theo hôtvimn lễcmvz truyềjcljn thốmrwpng, đumpmi đumpmếtvimn phòpjldng tâpxbdn hôtvimn.

Buổvwmmi tốmrwpi, Vâpxbdn Thi Thi khẩmqwhn trưcngcơxzhtng khôtvimng ngủhwds đumpmưcngcaovuc, sájtqung sớvfmzm ngàbhozy mai làbhoz phảmrwpi thứourac dậktjhy, rửvhwea mặypsht trang đumpmiểwhvpm, nhưcngcng màbhozsmkdi đumpmếtvimn mưcngcnnubi hai giờnnub, côtvim vẫhcwon khôtvimng thểwhvp chợaovup mắakcjt, lo lắakcjng hôtvimn lễcmvz ngàbhozy mai, xảmrwpy ra chuyệzgiln rắakcjc rốmrwpi gìgjnu.

tvim khôtvimng biếtvimt Mộnryx Nhãsmkd Triếtvimt ngủhwds chưcngca, vìgjnu thếtvim gửvhwei tin nhắakcjn, “Chồgzidng àbhoz, anh ngủhwds chưcngca?”

Chỉwlrlbhozi giâpxbdy, Mộnryx Nhãsmkd Triếtvimt trảmrwp lờnnubi lạjmgni: “Còpjldn chưcngca ngủhwds. Em chưcngca ngủhwds sao?”

pxbdn Thi Thi míwuzam môtvimi, gọwuzai đumpmiệzgiln thoạjmgni cho anh.

Mộnryx Nhãsmkd Triếtvimt nhậktjhn májtquy, hỏvjeui côtvim sao còpjldn chưcngca ngủhwds, Vâpxbdn Thi Thi khôtvimng vui nócrwbi, “Khẩmqwhn trưcngcơxzhtng ngủhwds khôtvimng đumpmưcngcaovuc!”

“Sao lạjmgni khẩmqwhn trưcngcơxzhtng?”

“Anh khôtvimng khẩmqwhn trưcngcơxzhtng sao?”

“Nhắakcjm mắakcjt lạjmgni, khôtvimng nêdkhjn suy nghĩqaro linh tinh, lậktjhp tứourac cócrwb thểwhvp ngủhwds thiếtvimp đumpmi.”

“Nhưcngcng màbhoz…”


pxbdn Thi Thi do dựiaficrwbi, “Em khẩmqwhn trưcngcơxzhtng khôtvimng biếtvimt hôtvimn lễcmvz ngàbhozy mai cócrwb thuậktjhn lợaovui hay khôtvimng.”

Đwuzaaiuxu bêdkhjn kia, ngưcngcnnubi đumpmàbhozn ôtvimng nghe xong lạjmgni bậktjht cưcngcnnubi, “Nếtvimu ngay cảmrwp mộnryxt hôtvimn lễcmvz anh cũjypnng khôtvimng thểwhvpbhozm thỏvjeua đumpmájtqung, sao anh xứourang làbhozm ngưcngcnnubi đumpmàbhozn ôtvimng củhwdsa em.”

Nghe xong lờnnubi nàbhozy, lỗuubs tai côtvim cựiafic kỳyuyacngcmrwpng thụkiqs!

Ngưcngcnnubi đumpmàbhozn ôtvimng nhàbhozgjnunh đumpmájtqung tin cậktjhy nhưcngc vậktjhy, cho côtvim cảmrwpm giájtquc an toàbhozn tuyệzgilt đumpmmrwpi!

Trájtqui tim cócrwb chúcuhct ngọwuzat ngàbhozo.

cuhcc nàbhozy Vâpxbdn Thi Thi mớvfmzi nócrwbi, “Em đumpmi ngủhwds sớvfmzm mộnryxt chúcuhct, anh cũjypnng sớvfmzm nghỉwlrl ngơxzhti đumpmi!”

“Ừumpm!”

Tắakcjt đumpmiệzgiln thoạjmgni, Vâpxbdn Thi Thi tắakcjt đumpmèmqwhn tưcngcnnubng, lúcuhcc nàbhozy mớvfmzi yêdkhjn tâpxbdm ngủhwds!

Ngàbhozy hôtvimm sau, đumpmúcuhcng năcztim giờnnub đumpmgzidng hồgzidjtquo thứourac vang lêdkhjn.

pxbdn Thi Thi giậktjht mìgjnunh tỉwlrlnh dậktjhy, mớvfmzi đumpmaiuxu còpjldn cócrwb chúcuhct mơxzhtbhozng, nhưcngcng ngoàbhozi cửvhwea, Hữwlrlu Hữwlrlu gõtfnh cửvhwea nócrwbi, “Mẹgzid, ngưcngcnnubi trang đumpmiểwhvpm đumpmếtvimn rồgzidi ạjmgn!”

tvim nhấgzidt thờnnubi thanh tỉwlrlnh, sâpxbdu ngủhwds chạjmgny hếtvimt sạjmgnch, lậktjhp tứourac đumpmi vàbhozo phòpjldng vệzgil sinh rửvhwea mặypsht, sau đumpmócrwb mởmrwp cửvhwea, ngoàbhozi cửvhwea, hai ngưcngcnnubi trang đumpmiểwhvpm mặypshc đumpmgzidng phụkiqsc cầaiuxm rưcngcơxzhtng hàbhoznh lýfbzw trong tay, trong rưcngcơxzhtng nàbhozy, đumpmjclju làbhoz dụkiqsng cụkiqs trang đumpmiểwhvpm.

Nhìgjnun thấgzidy Vâpxbdn Thi Thi, hai nhâpxbdn viêdkhjn trang đumpmiểwhvpm kinh ngạjmgnc mộnryxt phen.

“Hảmrwp? Da côtvimpxbdu đumpmgzidp nhưcngc vậktjhy sao?”

“Tốmrwpi hôtvimm qua đumpmakcjp mặypsht nạjmgn.”

Nhâpxbdn viêdkhjn trang đumpmiểwhvpm cưcngcnnubi, nócrwbi vớvfmzi Vâpxbdn Thi Thi, “Chúcuhcng ta bắakcjt đumpmaiuxu trang đumpmiểwhvpm nhéndmr?”

pxbdn Thi Thi ngồgzidi ởmrwpbhozn trang đumpmiểwhvpm, bắakcjt đumpmaiuxu từdapc mặypsht, hai nhâpxbdn viêdkhjn mỗuubsi ngưcngcnnubi mộnryxt việzgilc, mộnryxt ngưcngcnnubi thay côtvim trang đumpmiểwhvpm, mộnryxt ngưcngcnnubi sắakcjp xếtvimp trang sứourac cho côtvim xong, cũjypnng làbhoz trang phụkiqsc thậktjht cẩmqwhn thậktjhn.

Kếtvimt hôtvimn lầaiuxn nàbhozy, tổvwmmng cộnryxng chuẩmqwhn bịvjeu ba bộnryx.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.