Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3119 : Quả Trám (40)

    trước sau   
Trêuqjyn ngưaoihmimei anh, cóbrar mộpdwet mùinyai thơkpqvm mágwajt, khôhiwlng phảznvci mùinyai nưaoihhiwlc hoa, màhiwlinyai thơkpqvm thoang thoảznvcng củakpfa bộpdwet giặsxiat.

Trong lúbrarc môhiwli tôhiwli dágwajn lêuqjyn đdbztôhiwli môhiwli anh, trong đdbztwuaou tôhiwli đdbztaeqxu làhiwl mộpdwet mảznvcnh trốrttvng rỗjzxrng, chỉsozr biếdtdgt làhiwl, cốrttv chấddgyp ôhiwlm lấddgyy bờmime vai anh, nụubpzhiwln khôhiwlng ngừjzxrng sâujogu hơkpqvn, hôhiwln anh, quyếdtdgn luyếdtdgn hơkpqvi thởmuep trêuqjyn môhiwli anh.

hiwli vốrttvn cho rằuganng anh sẽbmlu giãdbzty dụubpza phảznvcn khágwajng, sau đdbztóbrar đdbztenoay mạgstnnh tôhiwli ra, phágwaj vỡsovo cụubpzc diệrtlen khôhiwlng khốrttvng chếdtdg đdbztưaoihwshdc.

Nhưaoihng màhiwl, anh khôhiwlng làhiwlm nhưaoih vậyxcty.

hiwli nhìdbztn thấddgyy anh mờmime mịqvadt mởmuep to mắkhydt, châujogn tìdbztnh phứruzrc tạgstnp lóbrare ngang lóbrare dọinyac rồsovoi biếdtdgn mấddgyt. Ngay sau đdbztóbrar, anh nhắkhydm hai mắkhydt lạgstni theo bảznvcn năwuaong, đdbztwuaou vai run rẩenoay.

hiwli lạgstni càhiwlng khẩenoan trưaoihơkpqvng, lôhiwlng mi rung đdbztpdweng, khóbrare mắkhydt chua xóbrart, hìdbztnh nhưaoihbraraoihhiwlc mắkhydt chảznvcy xuốrttvng.


brar lẽbmlu anh cũbwgvng cảznvcm nhậyxctn đdbztưaoihwshdc tuyệrtlet vọinyang củakpfa tôhiwli, cuốrttvi cùinyang khôhiwlng nhịqvadn đdbztưaoihwshdc vưaoihơkpqvn tay ra, ývlzy đdbztsovo ôhiwlm lấddgyy tôhiwli.

hiwli khágwajt vọinyang anh.

Anh thìdbzt sao, cũbwgvng khágwajt vọinyang tôhiwli sao?

Nhưaoihng mộpdwet giâujogy sau, anh sửqvadng sốrttvt, dùinyang lựdaeqc đdbztenoay tôhiwli ra, tôhiwli bấddgyt ngờmime khôhiwlng phòyvwzng ngựdaeq, thâujogn thểdbzt vừjzxra nghiêuqjyng, ngãdbzt xuốrttvng đdbztàhiwln piano.

Khuỷnjmdu tay dèlbsfuqjyn phíaeqxm đdbztàhiwln đdbzten trắkhydng, phágwajt ra hợwshdp âujogm khôhiwlng hàhiwli hoa, cựdaeqc kỳrtfz chóbrari tai.

hiwli nâujogng mắkhydt, thấddgyy anh xoay ngưaoihmimei, dưaoihhiwli ágwajnh trăwuaong, sắkhydc mặsxiat cóbrar chúbrart tágwaji nhợwshdt, cảznvcm thấddgyy hoang đdbztưaoihmimeng vàhiwl chấddgyn đdbztpdweng.

hiwli chưaoiha thấddgyy bộpdwe dạgstnng nàhiwly củakpfa anh bao giờmime, cóbrar chúbrart xấddgyu hổeumj, nhếdtdgch khóbrare môhiwli, run run nóbrari, “Anh… Anh… Vìdbzt sao anh lạgstni đdbztenoay em ra?”

Đressôhiwli mắkhydt anh thấddgyt thầwuaon lau môhiwli, nơkpqvi đdbztóbrar, vẫpgonn díaeqxnh dưaoih vịqvadddgym ágwajp củakpfa tôhiwli nhưaoihbrarc ban đdbztwuaou.

Đressôhiwlng Vũbwgv xoay mạgstnnh ngưaoihmimei, chấddgyt vấddgyn tôhiwli, “Hoang đdbztưaoihmimeng! Doãdbztn Hạgstn Thuầwuaon, em cóbrar biếdtdgt em đdbztang làhiwlm cágwaji gìdbzt khôhiwlng?”

“Hoang đdbztưaoihmimeng chỗjzxrhiwlo? Hoang đdbztưaoihmimeng chỗjzxrhiwlo hảznvc?”

Yếdtdgt hầwuaou củakpfa tôhiwli lậyxctp tứruzrc bịqvad tắkhydc nghẹbympn, đdbztruzrng dậyxcty từjzxr trêuqjyn ghếdtdg piano, đdbzti đdbztếdtdgn sau lưaoihng anh, vưaoihơkpqvn tay cẩenoan thậyxctn lôhiwli kéhlyeo góbrarc ágwajo anh, giốrttvng nhưaoih trưaoihhiwlc đdbztâujogy làhiwlm sai chuyệrtlen gìdbzt, chộpdwet dạgstn cầwuaou xin anh tha thứruzr.

“Anh, em khôhiwlng thểdbzthiwln anh sao.”

“Em khôhiwlng thểdbzt!”


Đressôhiwlng Vũbwgvbrar chúbrart khôhiwlng khốrttvng chếdtdg đdbztưaoihwshdc hấddgyt tay tôhiwli ra, đdbzti đdbztếdtdgn cửqvada sổeumj, trầwuaom giọinyang nóbrari, “Anh cũbwgvng khôhiwlng thểdbzt…”

“Vìdbzt sao lạgstni khôhiwlng thểdbzt?”

hiwli rơkpqvi nưaoihhiwlc mắkhydt, ấddgym ứruzrc nóbrari, “Em thíaeqxch anh, anh thíaeqxch em, nhưaoih vậyxcty khôhiwlng đdbztakpf rồsovoi sao?”

Mộpdwet câujogu cuốrttvi cùinyang, tôhiwli khàhiwln cảznvc giọinyang, hầwuaou nhưaoihhiwlhiwlo théhlyet.

Anh đdbztpdwet nhiêuqjyn xoay ngưaoihmimei, đdbzti đdbztếdtdgn trưaoihhiwlc mặsxiat tôhiwli, nắkhydm chặsxiat bờmime vai tôhiwli, đdbztôhiwli mắkhydt phủakpfaeqxn tơkpqvgwaju, giốrttvng nhưaoih phágwajt cuồsovong vậyxcty, “Em làhiwl em gágwaji anh, anh làhiwl anh trai em, em thậyxctt sựdaeq khôhiwlng hiểdbztu sao? Chúbrarng ta khôhiwlng cóbrar khảznvcwuaong! Em thậyxctt sựdaeq khôhiwlng hiểdbztu chuyệrtlen nàhiwly sao?”

“Vìdbzt sao?”

hiwli khôhiwlng hiểdbztu chuyệrtlen, cốrttv chấddgyp truy hỏqyzbi, “Em khôhiwlng cóbrar anh khôhiwlng đdbztưaoihwshdc.”

“Trong cơkpqv thểdbzt củakpfa chúbrarng ta chảznvcy cùinyang mộpdwet dòyvwzng mágwaju. Chúbrarng ta làhiwl anh em, nếdtdgu thậyxctt sựdaeqmuepuqjyn nhau, làhiwl **! Em hiểdbztu khôhiwlng?”

Anh nhìdbztn chằuganm chằuganm tôhiwli, giốrttvng nhưaoih muốrttvn đdbztágwajnh thứruzrc tôhiwli.

hiwli đdbztpdwet nhiêuqjyn nởmuep nụubpzaoihmimei, trong lòyvwzng buồsovon bãdbzt, đdbztpdwet nhiêuqjyn vưaoihơkpqvn tay, cầwuaom cổeumj tay anh, đdbztem tay củakpfa tôhiwli vàhiwl cổeumj tay anh chồsovong lêuqjyn nhau, chấddgyt vấddgyn anh, “Làhiwldbzt nguyêuqjyn nhâujogn nàhiwly sao?”

“…”

Hai mắkhydt tôhiwli đdbztpgonm lệrtle thốrttvng khổeumj trừjzxrng mắkhydt nhìdbztn anh, hèlbsfn mọinyan nóbrari, “Nếdtdgu làhiwl nguyêuqjyn nhâujogn nàhiwly màhiwlbrari, em lấddgyy dao rạgstnch nóbrar ra, đdbztdbzt cho mágwaju trong cơkpqv thểdbzt em chảznvcy khôhiwl, nhưaoih vậyxcty, cóbrar phảznvci cóbrar thểdbzt rồsovoi khôhiwlng…?”

“Câujogm miệrtleng!”

Đressôhiwlng Vũbwgv quágwaj sợwshddbzti, che kíaeqxn đdbztôhiwli môhiwli tôhiwli, “Em đdbztang uy hiếdtdgp anh cóbrar phảznvci khôhiwlng?”

hiwli thấddgyy trêuqjyn mặsxiat anh làhiwl đdbztau lòyvwzng khôhiwlng che dấddgyu đdbztưaoihwshdc, lậyxctp tứruzrc hoàhiwln toàhiwln tan vỡsovo, nhàhiwlo vàhiwlo trong lòyvwzng anh, bấddgyt lựdaeqc khóbrarc lớhiwln.

hiwli đdbztâujogu dágwajm uy hiếdtdgp anh.

Đressâujogy thậyxctt sựdaeqhiwlgwajch nghĩtcxt châujogn thựdaeqc nhấddgyt củakpfa tôhiwli.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.