Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 3116 : Quả Trám (37)

    trước sau   
zbmpi thưbtcqaspdng xuyêvzxen ởrtnzvzxen đsrpcưbtcqaspdng đsrpcmpcfc tạfnwop chíoznf vềaunf nhữrynsng chuyệrmtfn đsrpcáayczng sợjwuz, giờaspd phúmddnt nàtcdvy, nhữrynsng nộrynsi dung đsrpcáayczng sợjwuz lậdurlp tứrsanc tuôzbmpn vàtcdvo trong đsrpczoyqu tôzbmpi, tôzbmpi lạfnwoi càtcdvng khẩgebnn trưbtcqơibsung lo lắxcywng.

Anh nhậdurln thấwbipy đsrpcưbtcqjwuzc hơibsui thởrtnz củnripa tôzbmpi dồaspdn dậdurlp, khôzbmpng khỏzbmpi nởrtnz nụndjrbtcqaspdi.

“Em sợjwuz tốdurli nhưbtcq vậdurly sao?”

“Đgknzôzbmpng Vũjtyd, anh cóygiy tin trêvzxen thếmzet giớojwki nàtcdvy cóygiy quỷgknz hay khôzbmpng?”

zbmpi vừkqhga mớojwki hỏzbmpi xong, lạfnwoi bịmpcfbtcqrtnzng tưbtcqjwuzng trong đsrpczoyqu mìqznjnh dọmpcfa cho giậdurlt mìqznjnh, trưbtcqojwkc mắxcywt giốdurlng nhưbtcq hiệrmtfn lêvzxen mặibsut quỷgknz trắxcywng bệrmtfch, sợjwuz tớojwki mứrsanc càtcdvng khôzbmpng dáayczm nóygiyi thêvzxem mộrynst chữryns!

Đgknzôzbmpng Vũjtydbtcqaspdi, “Nếmzetu anh nóygiyi vớojwki em, anh tin trêvzxen thếmzet giớojwki nàtcdvy cóygiy quỷgknz, em cóygiy thểtcdvtcdvng sợjwuzxxoii hơibsun khôzbmpng?”


zbmpi nghe xong, thiếmzetu chúmddnt nữrynsa kêvzxeu lêvzxen sợjwuzxxoii, “Anh đsrpckqhgng dọmpcfa ngưbtcqaspdi kháayczc!”

“Rõnriptcdvng làtcdv em tựjwuz dọmpcfa mìqznjnh!”

Đgknzôzbmpng Vũjtydygiyi xong, giàtcdvy vòkqhg đsrpczoyqu tôzbmpi mộrynst phen, “Đgknzưbtcqjwuzc rồaspdi, đsrpckqhgng dọmpcfa mìqznjnh nữrynsa, nếmzetu thựjwuzc sựjwuzygiy quỷgknz… Anh nhấwbipt đsrpcmpcfnh bỏzbmp lạfnwoi em chạfnwoy trưbtcqojwkc.”

zbmpi càtcdvng luốdurlng cuốdurlng, khóygiyc khôzbmpng ra nưbtcqojwkc mắxcywt, “Đgknzkqhgng nóygiyi đsrpcếmzetn chuyệrmtfn nàtcdvy nữrynsa! Dừkqhgng lạfnwoi dừkqhgng lạfnwoi!”

Anh bịmpcfzbmpi đsrpcùrekpa nởrtnz nụndjrbtcqaspdi, khôzbmpng nóygiyi nữrynsa.

Chúmddnng tôzbmpi đsrpci đsrpcếmzetn gầzoyqn phòkqhgng âfnwom nhạfnwoc, Đgknzôzbmpng Vũjtyd đsrpcếmzetn sáayczt gầzoyqn cửczgva sổxxwp, cẩgebnn thậdurln kérvfqo cửczgva sổxxwp thàtcdvnh khe nhỏzbmp, đsrpcgebny bứrsanc màtcdvn ra, tìqznjm tòkqhgi bêvzxen trong mộrynst phen, áaycznh trăfvugng chiếmzetu vàtcdvo phòkqhgng âfnwom nhạfnwoc, trong sáayczng mỹrmtf lệrmtf.

Anh cẩgebnn thậdurln ngắxcywm nhìqznjn bốdurln phíoznfa xung quanh, vẻdnpt mặibsut đsrpcaunf phòkqhgng, tôzbmpi cảzdpenh giáayczc dựjwuza sáayczt vàtcdvo ngưbtcqaspdi anh, khôzbmpng hềaunf chớojwkp mắxcywt nhìqznjn mộrynst góygiyc hàtcdvnh lang, cảzdpem giáayczc mộrynst giâfnwoy sau, giốdurlng nhưbtcq sẽgfoaygiy thứrsanqznj đsrpcóygiy đsrpcrynst nhiêvzxen xuấwbipt hiệrmtfn!

zbmpi càtcdvng đsrpcem thâfnwon thểtcdv lui thàtcdvnh đsrpcdurlng nho nhỏzbmp, cẩgebnn thậdurln kérvfqo ốdurlng tay áayczo củnripa anh, “Anh, anh chắxcywc chắxcywn khôzbmpng thàtcdvnh vấwbipn đsrpcaunf sao?”

“Ừuyij! Giáayczo viêvzxen kiểtcdvm tra tòkqhga nhàtcdvtcdvy đsrpcãxxoi vềaunfohjdmddnc xáaycz nghỉuphz ngơibsui, tòkqhga nhàtcdv âfnwom nhạfnwoc khôzbmpng cóygiy ai.”

Đgknzôzbmpng Vũjtyd nhỏzbmp giọmpcfng nóygiyi. Ngay sau đsrpcóygiy, anh ra hiệrmtfu bằqqqbng mắxcywt vớojwki tôzbmpi, “Em ởrtnz ngoàtcdvi cửczgva đsrpcjwuzi anh mộrynst láayczt, đsrpcưbtcqjwuzc khôzbmpng? Anh đsrpci vàtcdvo trong, mởrtnz cửczgva cho em.”

“Đgknzkqhgng đsrpci màtcdv…”

zbmpi níoznfu chặibsut ốdurlng tay áayczo anh, “Chẳpuybng lẽgfoa anh muốdurln em mộrynst mìqznjnh ởrtnz ngoàtcdvi cửczgva sao?”

“… Nhìqznjn khôzbmpng ra láaycz gan củnripa em lạfnwoi nhỏzbmp nhưbtcq vậdurly, sao thếmzet, sợjwuzygiy thứrsanqznj đsrpcóygiy đsrpcrynst nhiêvzxen xuấwbipt hiệrmtfn xơibsui em sao?”


“A - -”

zbmpi sợjwuzxxoii kêvzxeu lêvzxen mộrynst tiếmzetng, Đgknzôzbmpng Vũjtyd vộrynsi vàtcdvng bịmpcft kíoznfn miệrmtfng tôzbmpi, dùrekpng ngóygiyn tay đsrpctcdvvzxen môzbmpi, “Ngu ngốdurlc! Em muốdurln dẫaracn bảzdpeo vệrmtf đsrpcếmzetn đsrpcâfnwoy sao?”

“Ai bảzdpeo anh làtcdvm em sợjwuz!”

Đgknzôzbmpng Vũjtyd dởrtnz khóygiyc dởrtnzbtcqaspdi nóygiyi, “Em đsrpckqhgng sợjwuz, đsrpcưbtcqjwuzc khôzbmpng? Đgknzjwuzi mộrynst láayczt, đsrpcrynsng táayczc củnripa anh rấwbipt nhanh.”

“Vậdurly đsrpcưbtcqjwuzc rồaspdi…”

zbmpi thỏzbmpa hiệrmtfp, ngoan ngoãxxoin gậdurlt gậdurlt đsrpczoyqu, “Anh cẩgebnn thậdurln đsrpcóygiy…”

Đgknzôzbmpng Vũjtyd nắxcywm lấwbipy bệrmtf cửczgva sổxxwp, vưbtcqơibsun ngưbtcqaspdi nhảzdpey lêvzxen, nhảzdpey lêvzxen cửczgva sổxxwp, tay mạfnwonh mẽgfoa mởrtnz cửczgva phòkqhgng.

zbmpi lo sợjwuz bấwbipt an đsrpci tớojwki cửczgva, vìqznj khẩgebnn trưbtcqơibsung màtcdv tim đsrpcdurlp rấwbipt nhanh, cửczgva phòkqhgng mởrtnz ra từkqhgvzxen trong, mớojwki vừkqhga mởrtnz ra mộrynst khe hởrtnz nhỏzbmp, tôzbmpi vộrynsi vàtcdvng chen vàtcdvo, mãxxoii đsrpcếmzetn khi trôzbmpng thấwbipy tưbtcqơibsui cưbtcqaspdi nhưbtcq áaycznh mặibsut trờaspdi củnripa anh, tráayczi tim củnripa tôzbmpi mớojwki dầzoyqn dầzoyqn khôzbmpi phụndjrc bìqznjnh tĩsykenh.

Đgknzôzbmpng Vũjtyd khóygiya chặibsut cửczgva, xoay ngưbtcqaspdi, tôzbmpi nhảzdpey nhóygiyt ôzbmpm vai anh, hoan hôzbmpygiyi, “Anh giỏzbmpi quáaycz!”

“Xuỵzdpet!”

Anh sợjwuzzbmpi ầzoyqm ĩsykefnwoy ra tiếmzetng đsrpcrynsng quáaycz lớojwkn, vưbtcqơibsun ngóygiyn tay ấwbipn vàtcdvo tráayczn tôzbmpi, “Giọmpcfng củnripa em nhỏzbmp xuốdurlng mộrynst chúmddnt!”

“Ừuyijm, đsrpcau quáaycz…”

zbmpi sờaspd tráayczn, khôzbmpng vui trợjwuzn mắxcywt nhìqznjn anh.

Anh vớojwki tôzbmpi trao đsrpcxxwpi bằqqqbng áaycznh mắxcywt, lậdurlp tứrsanc nghiêvzxem túmddnc kérvfqo toàtcdvn bộryns bứrsanc màtcdvn trong phòkqhgng họmpcfc, lúmddnc nàtcdvy mớojwki bậdurlt đsrpcèuyijn lêvzxen.

Áfvugnh sáayczng ấwbipm áayczp chiếmzetu xuốdurlng, rơibsui vàtcdvo mộrynst cáayczi đsrpcàtcdvn piano ba châfnwon Yamaha tao nhãxxoi.

“Oa! Đgknzàtcdvn piano thậdurlt đsrpcytgbp!”

zbmpi che miệrmtfng lạfnwoi, trong lòkqhgng táayczn thưbtcqrtnzng, kinh diễiehem vâfnwoy quanh đsrpcàtcdvn piano đsrpcáaycznh giáaycztcdvi lầzoyqn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.