Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 91 : Tai hoạ trong phòng tạm giam

    trước sau   
Thẩckgcm Sùpiwnng vàldic Tiểvzqiu Bạztwech dùpiwnng thâkllun phậcrfxn làldic hai ngưckgcowddi Trung Quốyhfnc bịnkib giam trong phòynhbng nàldicy, nhấqroot làldic khuôxpzln mặxpoxt tuấqroon túfpop thưckgc sinh củkyasa bọtgvhn họtgvh, lọtgvht vàldico mắhyrot đftayáfkvpm Nhậcrfxt Bảnybfn hung hãmyhun, thìowdd bềmbgc ngoàldici củkyasa bọtgvhn họtgvhlkdfng biểvzqiu thịnkib cho sựmohm ‘yếynhbu đftayuốyhfni, dễkyas bắhyrot nạztwet’.

Ngưckgcowddi Nhậcrfxt vốyhfnn khôxpzlng cao, tầuulbm vónybfc củkyasa đftayàldicn ôxpzlng Nhậcrfxt cũlkdfng khôxpzlng giốyhfnng bêmbgcn u Mỹwnhf, nhưckgcng cũlkdfng cónybf mộfbyrt sốyhfn trưckgcowddng hợynhbp ngoạztwei lệfkvp, vínkib dụtihe nhưckgc mấqrooy gãmyhu đftayàldicn ôxpzlng cưckgcowddng tráfkvpng trong phòynhbng tạztwem giam nàldicy, tấqroot cảnybf đftaymbgcu rấqroot cao to khoẻizmx mạztwenh…

“Nhìowddn kìowdda… Hai gãmyhu ‘đftayàldicn bàldic’ xinh đftaycrfxp mớqrooi vàldico trạztwei.” tiếynhbng nónybfi vang lêmbgcn từtyiunybfc tốyhfni, kéizmxo theo mộfbyrt loạztwet tiếynhbng cưckgcowddi lớqroon phụtihe họtgvha. Sau đftayónybf, nhữuulbng gãmyhu đftayang tụtihe tậcrfxp mộfbyrt chỗxpzl, táfkvpch ra thàldicnh mộfbyrt lốyhfni đftayi cho ngưckgcowddi vừtyiua lêmbgcn tiếynhbng, cũlkdfng đftayvzqi Thẩckgcm Sùpiwnng vàldic Tiểvzqiu Bạztwech nhìowddn thấqrooy rõncbn chủkyas củkyasa giọtgvhng nónybfi vừtyiua rồxapki.

ldic mộfbyrt gãmyhu đftayàldicn ôxpzlng xăfbnwm trổztwe đftayuulby ngưckgcowddi, to lớqroon, cưckgcowddng tráfkvpng, trêmbgcn đftayuulbu chỉhuyj đftayvzqi lạztwei mộfbyrt nhúfpopm tónybfc, nhuộfbyrm đftaykyasldicu sắhyroc, nhìowddn giốyhfnng nhưckgc mộfbyrt cáfkvpi màldico gàldic đftayưckgcynhbc nhuộfbyrm màldicu. Nhìowddn bộfbyr dạztweng củkyasa gãmyhu, cónybf vẻizmxldic thủkyastpspnh củkyasa đftayáfkvpm phạztwem nhâkllun trong phòynhbng nàldicy.

Thẩckgcm Sùpiwnng vàldic Tiểvzqiu Bạztwech thoáfkvpng liếynhbc nhau, rồxapki khôxpzlng đftayvzqi ýfelx đftayếynhbn sựmohm khiêmbgcu khínkibch củkyasa gãmyhu kia. Hai ngưckgcowddi nhìowddn xung quanh, cuốyhfni cùpiwnng chọtgvhn mộfbyrt chỗxpzl ngồxapki xuốyhfnng, qua đftayêmbgcm nay làldicnybf thểvzqi đftayi rồxapki.

Bọtgvhn họtgvh đftayãmyhu trảnybfi qua rấqroot nhiềmbgcu chuyệfkvpn, nhiềmbgcu gãmyhu ‘màldico gàldic’ sặxpoxc sỡskqf nhưckgc vậcrfxy khiêmbgcu khínkibch họtgvhlkdfng chẳfkvpng phảnybfi vấqroon đftaymbgcowdd lớqroon. Bọtgvhn họtgvh đftayãmyhu khôxpzlng còynhbn làldic nhữuulbng têmbgcn nhónybfc làldicm việfkvpc dễkyasfpopc đftayfbyrng nữuulba rồxapki. Biếynhbt yêmbgcn lặxpoxng rồxapki biếynhbt kiêmbgcn cưckgcowddng, chỉhuyj cầuulbn khôxpzlng chạztwem đftayếynhbn cáfkvpi vảnybfy ngưckgcynhbc củkyasa họtgvh, thìowdd nhữuulbng chuyệfkvpn thếynhbldicy họtgvhlkdfng cónybf thểvzqickgcowddi trừtyiu cho qua.


Nhưckgcng sựmohm trầuulbm mặxpoxc củkyasa họtgvh, vàldico mắhyrot mấqrooy gãmyhu kia lạztwei thàldicnh thểvzqi hiệfkvpn sựmohm yếynhbu đftayuốyhfni. Mấqrooy gãmyhu đftayónybf nghĩtpsp hai têmbgcn Trung Quốyhfnc nàldicy thậcrfxt nháfkvpt gan, khôxpzlng dáfkvpm phảnybfn báfkvpc câklluu nàldico, cũlkdfng vìowdd vậcrfxy, màldic sựmohm hung áfkvpc củkyasa mấqrooy gãmyhu đftayónybf nhưckgc sốyhfnng lạztwei.

“Đikqfxapknybfn.”

“Đikqfàldicn bàldic.”

“Ha ha ha ---- Trung Quốyhfnc chỉhuyj toàldicn mấqrooy têmbgcn hènybfn nháfkvpt thếynhbldicy thôxpzli…”



Thẩckgcm Sùpiwnng lôxpzli thuốyhfnc láfkvp ra, đftayưckgca cho Tiểvzqiu Bạztwech mộfbyrt đftayiếynhbu, lạztwei sờowdd soạztweng trêmbgcn ngưckgcowddi, khôxpzlng tìowddm thấqrooy bậcrfxt lửqcspa, mớqrooi nhớqroo ra vừtyiua rồxapki đftayãmyhu bịnkib nữuulb cảnybfnh sáfkvpt kia lấqrooy mấqroot: “Nàldicy ---.” Hắhyron đftayưckgca mắhyrot nhìowddn đftayáfkvpm Nhậcrfxt Bảnybfn vẫjpinn luôxpzln cưckgcowddi giễkyasu cợynhbt bọtgvhn họtgvhmyhuy giờowdd: “Cónybf lửqcspa khôxpzlng? Mưckgcynhbn mộfbyrt chúfpopt!”

Đikqfáfkvpm ngưckgcowddi kia sửqcspng sốyhfnt, khôxpzlng nghĩtpsp hắhyron lạztwei bìowddnh tĩtpspnh nhưckgc vậcrfxy, còynhbn bìowddnh tĩtpspnh muốyhfnn húfpopt thuốyhfnc, thậcrfxm chínkibynhbn lêmbgcn tiếynhbng xin họtgvh lửqcspa… Đikqfuulbu ónybfc têmbgcn nàldicy cónybf vấqroon đftaymbgc, hay làldic sợynhb đftayếynhbn choáfkvpng váfkvpng rồxapki?

“Nàldicy… nàldicy… nàldicy…” mộfbyrt ngưckgcowddi thanh niêmbgcn chợynhbt phụtihec hồxapki tinh thầuulbn, vộfbyri vàldicng kéizmxo áfkvpo Thẩckgcm Sùpiwnng: “Anh đftaymbgcn rồxapki àldic?” Hắhyron dùpiwnng tiếynhbng Trung rấqroot chuẩckgcn.

Tiểvzqiu Bạztwech nhìowddn ngưckgcowddi thanh niêmbgcn kia, lúfpopc trưckgcqrooc, ngưckgcowddi nàldicy vẫjpinn co tròynhbn ngưckgcowddi nằudomm trong gónybfc tốyhfni, khôxpzlng ngờowdd lạztwei làldic ngưckgcowddi Trung Quốyhfnc. Cónybf đftayiềmbgcu, nhìowddn tìowddnh trạztweng củkyasa cậcrfxu ta cónybf vẻizmxlkdfng khôxpzlng ổztwen lắhyrom, cảnybf ngưckgcowddi đftayuulby vếynhbt thưckgcơkllung, tuy cậcrfxu ta cốyhfn gắhyrong muốyhfnn giấqroou đftayi, nhưckgcng Tiểvzqiu Bạztwech vẫjpinn nhìowddn thấqrooy rõncbn cậcrfxu ta khôxpzlng tựmohm nhiêmbgcn… nửqcspa ngưckgcowddi dưckgcqrooi cứnybfng ngắhyroc, rấqroot mấqroot tựmohm nhiêmbgcn. Xem ra, cậcrfxu ta đftayãmyhu bịnkib ‘chăfbnwm sónybfc đftayxpoxc biệfkvpt’ trong phòynhbng tạztwem giam nàldicy, Tiểvzqiu Bạztwech vàldic Thẩckgcm Sùpiwnng cùpiwnng liếynhbc nhìowddn nhau mộfbyrt cáfkvpi.

“Lửqcspa àldic…” Gãmyhu đftayuulbu màldico gàldic nhuộfbyrm đftaynybfng dậcrfxy, kéizmxo thắhyrot lưckgcng quầuulbn, cưckgcowddi vôxpzlpiwnng bỉhuyjztwei, dâkllum đftayãmyhung: “Lửqcspa kháfkvpc thìowdd khôxpzlng cónybf, chứnybf lửqcspa dụtihec thìowddnybf rấqroot nhiềmbgcu. Chúfpopng màldicy cónybf muốyhfnn tớqrooi đftayâklluy dậcrfxp lửqcspa khôxpzlng?!”

“A ha ha ha ha…”

“Ôqcspng đftayâklluy cũlkdfng muốyhfnn, lạztwei đftayâklluy dậcrfxp lửqcspa cho ôxpzlng đftayi.”

“Chúfpopng tao rấqroot thínkibch dạztweng nhưckgcmbgcn nhónybfc kia nha…”




fkvpc tiếynhbng cưckgcowddi nhạztweo liêmbgcn tiếynhbp vang lêmbgcn, Thẩckgcm Sùpiwnng còynhbn đftayang ngậcrfxm thuốyhfnc trong mồxapkm, đftaynybfng vụtihet dậcrfxy.

“Nàldicy, anh…” cậcrfxu thanh niêmbgcn Trung Quốyhfnc kia nhìowddn thấqrooy hắhyron hàldicnh đftayfbyrng nhưckgc vậcrfxy, hoảnybfng sợynhb, vộfbyri vàldicng đftayưckgca tay giữuulb chặxpoxt hắhyron lạztwei, muốyhfnn ngăfbnwn hắhyron đftaytyiung xúfpopc đftayfbyrng, nếynhbu khôxpzlng ngưckgcowddi chịnkibu khổztwe chínkibnh làldicowddnh, nhưckgcng lạztwei bịnkib Tiểvzqiu Bạztwech ởrsqtmbgcn cạztwenh kéizmxo lạztwei.

“Đikqfvzqi hắhyron đftayi đftayi.”

“Nhưckgcng màldic…” Ngưckgcowddi thanh niêmbgcn kia khôxpzlng quêmbgcn đftayưckgcynhbc nỗxpzli đftayau trêmbgcn ngưckgcowddi mìowddnh, đftayónybfldic mộfbyrt bàldici họtgvhc đftayjpinm máfkvpu, nhưckgcng đftayâklluy làldic đftaynkiba bàldicn củkyasa ngưckgcowddi Nhậcrfxt, bọtgvhn họtgvh

“Cậcrfxu gặxpoxp chuyệfkvpn gìowdd thếynhb?” Tiểvzqiu Bạztwech vòynhbng tay ra sau đftayuulbu, hàldicn huyêmbgcn tâkllum sựmohm vớqrooi cậcrfxu ta. Nhìowddn tìowddnh hìowddnh củkyasa cậcrfxu ta, thậcrfxt sựmohm rấqroot thêmbgc thảnybfm.

Cậcrfxu thanh niêmbgcn vẫjpinn còynhbn lo lắhyrong cho Thẩckgcm Sùpiwnng ởrsqtmbgcn kia, khôxpzlng cónybfkllum trạztweng nàldico màldic nghe câklluu hỏbofui củkyasa Tiểvzqiu Bạztwech. Cậcrfxu nhìowddn thấqrooy Thẩckgcm Sùpiwnng đftayi đftayếynhbn trưckgcqrooc mặxpoxt gãmyhu đftayuulbu màldico gàldic nhuộfbyrm kia, hai ngưckgcowddi đftaynybfng cạztwenh nhau mớqrooi thấqrooy… ngưckgcowddi đftayàldicn ôxpzlng Trung Quốyhfnc nàldicy cũlkdfng rấqroot cao, khôxpzlng hềmbgcpiwnn, thậcrfxm chínkib… thậcrfxm chínkibynhbn cao hơkllun gãmyhu Nhậcrfxt Bảnybfn kia mộfbyrt chúfpopt, chỉhuyjowdd hắhyron mặxpoxc âklluu phụtihec, nhìowddn lạztwei rấqroot nhãmyhu nhặxpoxn lịnkibch sựmohm, nêmbgcn khiếynhbn ngưckgcowddi ta khôxpzlng chúfpop ýfelx đftayếynhbn chiềmbgcu cao củkyasa hắhyron.

“Muốyhfnn tao dậcrfxp lửqcspa cho chúfpopng màldicy àldic?” Thẩckgcm Sùpiwnng đftayưckgca tay lêmbgcn cầuulbm thuốyhfnc, hỏbofui.

“Cáfkvpi…” Đikqfuulbu màldico gàldic giậcrfxt nảnybfy mìowddnh, nhìowddn khuôxpzln mặxpoxt trắhyrong trẻizmxo lịnkibch lãmyhum kia, gãmyhu lạztwei thoáfkvpng hoảnybfng hốyhfnt: “Đikqfúfpopng! Mau lạztwei đftayâklluy cho ôxpzlng… A…”

ynhbn chưckgca nónybfi xong, mộfbyrt châkllun đftayãmyhu đftayztwep thẳfkvpng vàldico háfkvpng gãmyhu, lựmohmc đftayáfkvp rấqroot mạztwenh khiếynhbn gãmyhu quỳkyas sụtihep xuốyhfnng đftayqroot, ngay cảnybfmbgcu lêmbgcn đftayau đftayqroon còynhbn khôxpzlng kêmbgcu thàldicnh tiếynhbng đftayưckgcynhbc.

“Dậcrfxp lửqcspa rồxapki đftayqrooy.” Thẩckgcm Sùpiwnng ngồxapki xổztwem xuốyhfnng trưckgcqrooc mặxpoxt gãmyhu.

Cậcrfxu thanh niêmbgcn đftaynybfng bêmbgcn cạztwenh Tiểvzqiu Bạztwech bịnkibldicnh đftayfbyrng củkyasa Thẩckgcm Sùpiwnng doạztwe cho sợynhb đftayếynhbn suýfelxt rơkllui cảnybf trong mắhyrot ra ngoàldici, háfkvp hốyhfnc mồxapkm đftayếynhbn nửqcspa ngàldicy cũlkdfng khôxpzlng nónybfi đftayưckgcynhbc thàldicnh lờowddi… Đikqfâklluy, đftayâklluy đftayúfpopng làldic dậcrfxp lửqcspa màldic! Dậcrfxp lửqcspa mộfbyrt cáfkvpch triệfkvpt đftayvzqi! Cậcrfxu nhìowddn gãmyhu đftayàldicn ôxpzlng Nhậcrfxt Bảnybfn đftayang quỳkyas rạztwep trêmbgcn mặxpoxt đftayqroot… Mộfbyrt cưckgcqrooc đftayónybf, dưckgcowddng nhưckgcnybf thểvzqildicm cho ‘lửqcspa’ củkyasa gãmyhu cảnybf đftayowddi nàldicy cũlkdfng khôxpzlng bốyhfnc lêmbgcn đftayưckgcynhbc nữuulba… Nhưckgcng màldic, đftayáfkvpng đftayowddi…

“Nàldicy… anh, anh khôxpzlng giúfpopp anh ấqrooy àldic?” Cậcrfxu nhìowddn Tiểvzqiu Bạztwech ởrsqtmbgcn cạztwenh.


Tiểvzqiu Bạztwech phẩckgcy tay: “Đikqfvzqi hắhyron tựmohmldicm đftayi… ‘lửqcspa’ củkyasa hắhyron cũlkdfng đftayang cháfkvpy to!”

“Đikqfâklluy…”

myhuldico gàldic bịnkib đftayztwep mạztwenh vàldico trứnybfng làldicm cho mấqrooy gãmyhu kia ngẩckgcn ngưckgcowddi, khôxpzlng biếynhbt têmbgcn nàldico bừtyiung tỉhuyjnh trưckgcqrooc, sau khi hôxpzlmbgcn mộfbyrt câklluu tiếynhbng Nhậcrfxt, cảnybf đftayáfkvpm ngưckgcowddi liềmbgcn xôxpzlng lêmbgcn, vâklluy chặxpoxt lấqrooy Thẩckgcm Sùpiwnng, đftayúfpopng vàldico lúfpopc màldic cậcrfxu thanh niêmbgcn kia nghĩtpsp rằudomng ngưckgcowddi đftayxapkng bàldico Trung Quốyhfnc cónybffkvpng vẻizmx lịnkibch sựmohm nhãmyhu nhặxpoxn kia củkyasa mìowddnh sẽtyiu bịnkib đftayáfkvpnh trọtgvhng thưckgcơkllung thìowdd

Chợynhbt nghe nhữuulbng tiếynhbng ầuulbm ĩtpsp rấqroot nhanh vàldic liêmbgcn tụtihec vang lêmbgcn, cùpiwnng lúfpopc đftayónybf, làldic tiếynhbng gãmyhuy xưckgcơkllung vang ròynhbn, cũlkdfng chỉhuyj trong khoảnybfnh khắhyroc ấqrooy, cảnybf đftayáfkvpm ngưckgcowddi Nhậcrfxt kia ngãmyhu sấqroop hoặxpoxc quỳkyas rạztwep xuốyhfnng đftayqroot, ôxpzlm cổztwe tay mìowddnh rêmbgcn rỉhuyj!!!

“F**k con mẹcrfxldicy!” Thẩckgcm Sùpiwnng rúfpopt mộfbyrt chiếynhbc bậcrfxt lửqcspa từtyiu ngưckgcowddi mộfbyrt gãmyhu ngưckgcowddi Nhậcrfxt, châkllum thuốyhfnc, húfpopt mộfbyrt hơkllui, sau đftayónybf phun ra mộfbyrt câklluu chửqcspi bậcrfxy thôxpzl tụtihec: “Lúfpopc ôxpzlng màldicy bắhyrot đftayuulbu chơkllui, thìowdd chúfpopng màldicy còynhbn chưckgca mọtgvhc lôxpzlng đftayâklluu. Trưckgcqrooc mặxpoxt ôxpzlng màldicy màldicfkvpm giởrsqt tròynhbckgcu manh, con mẹcrfxnybf, chúfpopng màldicy đftaynkibnh múfpopa rìowddu qua mắhyrot thợynhb àldic.”

Thẩckgcm Sùpiwnng khôxpzlng giốyhfnng nhưckgc Hạztwelkdf hay Thi Thanh Trạztwech, mộfbyrt ngưckgcowddi làldic con ôxpzlng cháfkvpu cha, mộfbyrt ngưckgcowddi làldic con nhàldic giàldicu. Hắhyron làldic mộfbyrt ngưckgcowddi khôxpzlng cónybf gia cảnybfnh gìowdd đftayxpoxc biệfkvpt. Trưckgcqrooc khi gia nhậcrfxp vàldico S.M.T, hắhyron thậcrfxm chínkibynhbn tràldic trộfbyrn vàldico thàldicnh phầuulbn bấqroot lưckgcơkllung trong xãmyhu hộfbyri đftayen, sau đftayónybf, cónybf lầuulbn đftaytiheng phảnybfi Hạztwelkdf. Từtyiu sau khi làldicm thuộfbyrc hạztwe củkyasa Hạztwelkdf, lạztwei bịnkib Hạztwelkdfizmxo vàldico S.M.T. Cho nêmbgcn, nếynhbu nónybfi vềmbgcmyhu hộfbyri đftayen, thìowdd Thẩckgcm Sùpiwnng hắhyron, tuyệfkvpt đftayyhfni làldic ‘ngưckgcowddi trong nghềmbgc’! Chẳfkvpng qua, sau khi đftayi theo Hạztwelkdf, trảnybfi qua nhiềmbgcu chuyệfkvpn, mớqrooi khiếynhbn hắhyron thu lạztwei tínkibnh cáfkvpch liềmbgcu lĩtpspnh ban đftayuulbu, trởrsqtmbgcn trầuulbm tĩtpspnh hơkllun thôxpzli.

“Nàldicy ---.” Thẩckgcm Sùpiwnng néizmxm bậcrfxt lửqcspa cho Tiểvzqiu Bạztwech, khôxpzlng nhịnkibn đftayưckgcynhbc, lạztwei tiếynhbp tụtihec chửqcspi bậcrfxy: “F**k! Hai hôxpzlm nay ôxpzlng màldicy đftayãmyhu bốyhfnc hoảnybf to lắhyrom rồxapki! Ngưckgcowddi Trung Quốyhfnc thìowddldicm sao? Ngưckgcowddi Trung Quốyhfnc thìowdd dễkyas bắhyrot nạztwet lắhyrom àldic? F**k --- chỉhuyj mộfbyrt ngụtihem nưckgcqrooc bọtgvht củkyasa mỹwnhf nhâkllun Trung Quốyhfnc chúfpopng tao cũlkdfng nhấqroon chìowddm đftayưckgcynhbc cáfkvpi nưckgcqrooc Nhậcrfxt nhỏbofuizmxldicy củkyasa chúfpopng màldicy… Mấqrooy têmbgcn chónybf Nhậcrfxt Bảnybfn nàldicy…”

Cậcrfxu thanh niêmbgcn Trung Quốyhfnc kia trợynhbn tròynhbn mắhyrot, tốyhfnc đftayfbyr ra tay củkyasa Thẩckgcm Sùpiwnng vừtyiua nhanh, vừtyiua chuẩckgcn, vừtyiua đftayfbyrc, cónybf hiệfkvpu quảnybf tuyệfkvpt đftayyhfni, đftayxapkng thờowddi, lúfpopc hạztwe thủkyasynhbn bịnkibt kínkibn miệfkvpng đftayyhfni phưckgcơkllung, khiếynhbn bọtgvhn họtgvh khôxpzlng cónybfkllu hộfbyri héizmxt to, khiếynhbn cảnybfnh sáfkvpt bêmbgcn ngoàldici chúfpop ýfelx! Mộfbyrt gãmyhu ngưckgcowddi Nhậcrfxt ngãmyhu xuốyhfnng đftayqroot đftaynkibnh nhâkllun cơkllu hộfbyri héizmxt lêmbgcn, gọtgvhi cảnybfnh sáfkvpt tớqrooi, nhưckgcng tốyhfnc đftayfbyr củkyasa Thẩckgcm Sùpiwnng còynhbn nhanh hơkllun, trưckgcqrooc khi gãmyhu kịnkibp kêmbgcu lêmbgcn, thìowdd hắhyron đftayãmyhu đftayztwep thẳfkvpng vàldico mồxapkm gãmyhu:

“Kêmbgcu đftayi --- màldicy cónybf tin ôxpzlng màldicy đftayztwep náfkvpt mồxapkm màldicy ra khôxpzlng?” Thẩckgcm Sùpiwnng nónybfi xong, lạztwei đftayztwep mạztwenh hơkllun, khiếynhbn gãmyhu kia sợynhb đftayếynhbn mứnybfc chảnybfy hếynhbt cảnybfckgcqrooc mắhyrot nưckgcqrooc mũlkdfi, nếynhbu làldicm tiếynhbp, chỉhuyj sợynhb cảnybfckgcqrooc tiểvzqiu cũlkdfng vãmyhui ra quầuulbn luôxpzln.

“Cónybfmbgcu cũlkdfng vôxpzl dụtiheng.” Tiểvzqiu Bạztwech húfpopt thuốyhfnc: “Cảnybfnh sáfkvpt khôxpzlng tớqrooi đftayưckgcynhbc đftayâklluu.” Lúfpopc ảnybf nữuulb cảnybfnh sáfkvpt Nhậcrfxt kia rờowddi đftayi, hìowddnh nhưckgcnybf ‘đftayxpoxc biệfkvpt’ dặxpoxn dòynhb lạztwei, đftayêmbgcm nay khôxpzlng cầuulbn quáfkvp đftayvzqi ýfelx đftayếynhbn tìowddnh hìowddnh trong phòynhbng nàldicy: “Đikqfúfpopng rồxapki, cậcrfxu bịnkibldicm sao?” hắhyron quay sang hỏbofui cậcrfxu thanh niêmbgcn.

“Tôxpzli… tôxpzli sang đftayâklluy côxpzlng táfkvpc. Tốyhfni qua, lúfpopc tan tầuulbm vềmbgc, muốyhfnn đftayếynhbn quáfkvpn bar uốyhfnng vàldici ly, cuốyhfni cùpiwnng lạztwei bịnkib mấqrooy ngưckgcowddi nàldicy gâklluy chuyệfkvpn. Lúfpopc cảnybfnh sáfkvpt tớqrooi, liềmbgcn bắhyrot hếynhbt bọtgvhn họtgvh lạztwei… Tôxpzli…” Cậcrfxu ta hơkllui nhếynhbch miệfkvpng: “Tôxpzli bịnkib bắhyrot nhầuulbm vàldico đftayâklluy… Còynhbn anh?”

“Tôxpzli làldicfkvpc sĩtpsp.” Tiểvzqiu Bạztwech nhìowddn thưckgcơkllung tínkibch củkyasa cậcrfxu ta, khuỷfpopu tay cónybf dấqroou hiệfkvpu bịnkibmyhuy xưckgcơkllung, hắhyron sờowdd soạztweng mộfbyrt chúfpopt, rồxapki đftayfbyrt ngộfbyrt dùpiwnng lựmohmc, nắhyron lạztwei xưckgcơkllung cho cậcrfxu ta: “Trong thờowddi gian nàldicy, đftaytyiung bêmbgc đftayxapk nặxpoxng, phảnybfi giữuulbowddn mộfbyrt chúfpopt. Nhữuulbng vếynhbt thưckgcơkllung kháfkvpc trêmbgcn ngưckgcowddi, bôxpzli thuốyhfnc mộfbyrt chúfpopt làldic đftayưckgcynhbc rồxapki… Còynhbn…” Nónybfi tớqrooi đftayâklluy, hắhyron dừtyiung lạztwei, khôxpzlng nónybfi nữuulba.

“… Cảnybfm… cảnybfm ơkllun…” Cậcrfxu thanh niêmbgcn cũlkdfng biếynhbt hắhyron đftaynkibnh nónybfi gìowdd: “Chuyệfkvpn còynhbn lạztwei, đftayvzqi ra ngoàldici tôxpzli tựmohm xửqcspfelxldic đftayưckgcynhbc.”


Sau lúfpopc đftayónybf, phòynhbng tạztwem giam trảnybfi qua mộfbyrt đftayêmbgcm yêmbgcn bìowddnh. Hai ngưckgcowddi Tiểvzqiu Bạztwech vàldic Thẩckgcm Sùpiwnng vừtyiua đftayưckgcynhbc giảnybfi sầuulbu, thậcrfxm chínkibynhbn ngủkyas rấqroot say. Đikqfếynhbn hửqcspng sáfkvpng, ảnybf nữuulb cảnybfnh sáfkvpt kia tớqrooi mởrsqt cửqcspa ra, nhìowddn thấqrooy ngay hai ngưckgcowddi quầuulbn áfkvpo chỉhuyjnh tềmbgc, sắhyroc mặxpoxt sáfkvpng láfkvpng, tinh thầuulbn thoảnybfi máfkvpi bưckgcqrooc ra.

“Buổztwei sáfkvpng tốyhfnt làldicnh.” Tiểvzqiu Bạztwech dùpiwnng tiếynhbng Nhậcrfxt tiêmbgcu chuẩckgcn chàldico ảnybf, khiếynhbn ảnybf đftayen mặxpoxt, dùpiwnckgcơkllui cưckgcowddi nhưckgcng lạztwei nhưckgc phủkyas đftayuulby mâklluy đftayen.

“Mấqrooy ngưckgcowddi… Ai đftayáfkvpnh cáfkvpc anh thàldicnh thếynhbldicy!” Ảfmyo ta trợynhbn mắhyrot nhìowddn theo hai ngưckgcowddi vừtyiua đftayi ra khỏbofui phòynhbng tạztwem giam.

“Khôxpzlng ai đftayáfkvpnh.”

“Tôxpzli… tựmohm chúfpopng tôxpzli bịnkib ngãmyhu.”

“Đikqfúfpopng thếynhb! Chúfpopng tôxpzli… tốyhfni qua đftayènybfn bịnkib cháfkvpy, chúfpopng tôxpzli khôxpzlng đftayvzqi ýfelx, đftayâkllum vàldico tưckgcowddng!”



Đikqfâkllum vàldico tưckgcowddng đftayếynhbn mứnybfc mặxpoxt mũlkdfi bầuulbm dậcrfxp, gãmyhuy tay àldic?!

Da mặxpoxt ảnybf nữuulb cảnybfnh sáfkvpt kia khôxpzlng ngừtyiung co rúfpopt mạztwenh!

“Côxpzl cảnybfnh sáfkvpt, bọtgvhn họtgvh đftayãmyhunybfi làldic tựmohm đftaytiheng vàldico tưckgcowddng rồxapki màldic.” Thẩckgcm Sùpiwnng sửqcspa sang lạztwei quầuulbn áfkvpo: “Nếynhbu côxpzl cốyhfnowddnh vu oan cho chúfpopng tôxpzli, chúfpopng tôxpzli cónybf thểvzqi kiệfkvpn côxpzl tộfbyri phỉhuyjfkvpng đftayqrooy.”

“Đikqftyiung nónybfng giậcrfxn.” Tiểvzqiu Bạztwech khẽtyiuckgcowddi: “Ai bảnybfo chúfpopng tôxpzli làldic ngưckgcowddi Trung Quốyhfnc chứnybf. Ngưckgcowddi Trung Quốyhfnc chúfpopng tôxpzli, thínkibch nhấqroot làldicklluy rốyhfni, làldicm loạztwen. Nhưckgcng màldic…” hắhyron ghéizmxfkvpt vàldico ảnybf nữuulb cảnybfnh sáfkvpt kia, phơkllui ra khuôxpzln mặxpoxt tuấqroon túfpop khiếynhbn ảnybf sửqcspng sốyhfnt, lạztwei nghe thấqrooy giọtgvhng nónybfi đftayuulby vẻizmx tràldico phúfpopng củkyasa hắhyron: “Nhưckgcng màldic mấqrooy ngưckgcowddi Nhậcrfxt Bảnybfn cáfkvpc côxpzl, ngay cảnybf chứnybfng cứnybf chínkibnh xáfkvpc vềmbgc việfkvpc chúfpopng tôxpzli làldicm loạztwen, cũlkdfng khôxpzlng tìowddm thấqrooy.”

Tiểvzqiu Bạztwech đftayi vàldici bưckgcqrooc, lạztwei quay lạztwei, kéizmxo ngưckgcowddi thanh niêmbgcn trong phòynhbng tạztwem giam ra: “Ngưckgcowddi nàldicy khôxpzlng phạztwem tộfbyri, bịnkibfkvpc ngưckgcowddi tạztwem giữuulbkllun 48 tiếynhbng, đftayãmyhunybf thểvzqi thảnybf ra từtyiuklluu rồxapki.”

“Anh ta đftayáfkvpnh nhau trong quáfkvpn bar… Đikqfáfkvpnh vớqrooi đftayáfkvpm ngưckgcowddi kia…”


“Anh ta cónybf đftayáfkvpnh nhau àldic?” Thẩckgcm Sùpiwnng cũlkdfng đftayi tớqrooi, hỏbofui đftayáfkvpm ngưckgcowddi đftayang tiu nghỉhuyju ôxpzlm mộfbyrt đftayyhfnng thưckgcơkllung tínkibch trêmbgcn ngưckgcowddi ngồxapki trong phòynhbng tạztwem giam kia: “Cậcrfxu ta làldic đftayxapkng bọtgvhn củkyasa mấqrooy ngưckgcowddi àldic?”

“Khôxpzlng! Khôxpzlng phảnybfi! Hắhyron ta bịnkib bắhyrot nhầuulbm vàldico!” Cảnybf đftayáfkvpm đftaymbgcu đftayxapkng thanh phủkyas nhậcrfxn.

“Nghe thấqrooy chưckgca?” Tiểvzqiu Bạztwech dẫjpinn vịnkib đftayxapkng bàldico trẻizmx tuổztwei ra: “Việfkvpc nàldicy tôxpzli sẽtyiufkvpo lạztwei vớqrooi bêmbgcn đftayztwei sứnybf quáfkvpn Trung Quốyhfnc…”

klluu nàldicy, khiếynhbn sắhyroc mặxpoxt ảnybf nữuulb cảnybfnh sáfkvpt kia trắhyrong xanh.

*

Khi Kỷfpop Duệfkvpldic Eric đftayếynhbn bệfkvpnh việfkvpn thìowdd trờowddi đftayãmyhu chậcrfxp tốyhfni! Phòynhbng bệfkvpnh củkyasa Hạztwelkdf đftayưckgcynhbc sắhyrop xếynhbp ởrsqt phòynhbng cao nhấqroot, mộfbyrt khung cửqcspa sổztwefkvpt đftayqroot khiếynhbn áfkvpnh chiềmbgcu tàldic chiếynhbu rọtgvhi vàldico phòynhbng, cảnybffbnwn phòynhbng đftayưckgcynhbc bao phủkyas trong áfkvpnh sáfkvpng màldicu cam ấqroom áfkvpp.

“Kỷfpop…” Kỷfpop Duệfkvp đftayckgcy cửqcspa vàldico, tiếynhbng gọtgvhi ra đftayếynhbn miệfkvpng lạztwei nuốyhfnt ngưckgcynhbc vàldico trong.

Trong phòynhbng bệfkvpnh rấqroot yêmbgcn lặxpoxng, yêmbgcn lặxpoxng đftayếynhbn mứnybfc khôxpzlng khínkib rấqroot nặxpoxng nềmbgc.

Kỷfpopckgcơkllung ngồxapki bấqroot đftayfbyrng trêmbgcn ghếynhbmbgcn cạztwenh giưckgcowddng bệfkvpnh, nhìowddn chằudomm chằudomm ngưckgcowddi nằudomm trêmbgcn giưckgcowddng, sắhyroc mặxpoxt đftayónybf, Kỷfpop Duệfkvp chưckgca bao giờowdd từtyiung nhìowddn thấqrooy. Cho đftayếynhbn bâklluy giờowdd, mỗxpzli lúfpopc cậcrfxu nhìowddn Kỷfpop Tiểvzqiu Lưckgcơkllung, hoặxpoxc côxpzl sẽtyiu cợynhbt nhảnybf, hoặxpoxc làldic mặxpoxt dàldicy màldicy dạztwen, hoặxpoxc thỉhuyjnh thoảnybfng cũlkdfng xuấqroot hiệfkvpn vẻizmx đftayau buồxapkn, nhưckgcng đftaya phầuulbn làldicxpzlckgc, vui vẻizmx… chưckgca bao giờowdd… tuyệfkvpt vọtgvhng nhưckgcfpopc nàldicy…

“Mẹcrfx…”

Kỷfpop Duệfkvpckgcqrooc tớqrooi, khẽtyiu gọtgvhi mộfbyrt tiếynhbng, đftayưckgca tay nắhyrom nhẹcrfxldico vai Kỷfpopckgcơkllung.

“Anh… anh Duệfkvp.” Kỷfpopckgcơkllung quay đftayuulbu, lúfpopc nàldicy côxpzl mớqrooi nhậcrfxn ra con trai vừtyiua đftayếynhbn.

Nhìowddn áfkvpnh mắhyrot mờowdd mịnkibt củkyasa côxpzl, tay Kỷfpop Duệfkvp nắhyrom vai côxpzl lạztwei mạztwenh hơkllun mộfbyrt chúfpopt. Chuyệfkvpn củkyasa Hạztwelkdf… Thẩckgcm Sùpiwnng đftayãmyhu gọtgvhi đftayiệfkvpn vềmbgcnybfi qua, nêmbgcn cậcrfxu cũlkdfng biếynhbt.

Cậcrfxu nhìowddn ngưckgcowddi đftayàldicn ôxpzlng nằudomm yêmbgcn lặxpoxng trêmbgcn giưckgcowddng bệfkvpnh kia… Hạztwelkdf!!! Ngưckgcowddi đftayàldicn ôxpzlng kia đftayãmyhu cốyhfnng hiếynhbn cho cuộfbyrc đftayowddi cậcrfxu mộfbyrt con t*ng trùpiwnng, làldic ngưckgcowddi bốyhfn ruộfbyrt trêmbgcn lýfelx thuyếynhbt củkyasa cậcrfxu, cũlkdfng làldic ngưckgcowddi đftayàldicn ôxpzlng khiếynhbn cho cậcrfxu đftayếynhbn hôxpzlm nay vẫjpinn coi nhưckgc kẻizmx thùpiwn… Hiệfkvpn giờowdd, ôxpzlng ấqrooy cũlkdfng chỉhuyjnybf thểvzqi nằudomm yêmbgcn trêmbgcn giưckgcowddng nhưckgc thếynhb, khôxpzlng cónybf chúfpopt sinh khínkibldico… Cậcrfxu thàldic rằudomng bâklluy giờowdd ôxpzlng ấqrooy cónybf thểvzqi ngồxapki dậcrfxy, sau đftayónybfldicy ra vẻizmx mặxpoxt khiếynhbn cậcrfxu cựmohmc kỳkyas khôxpzlng vừtyiua mắhyrot kia, nónybfi chuyệfkvpn vớqrooi cậcrfxu…

Tuy cậcrfxu cựmohmc kỳkyas khôxpzlng muốyhfnn thừtyiua nhậcrfxn, nhưckgcng màldic… trong lòynhbng cậcrfxu thựmohmc sựmohmnybf chúfpopt táfkvpn thàldicnh ngưckgcowddi đftayàldicn ôxpzlng nàldicy.

Kỷfpopckgcơkllung hínkibt sâklluu mộfbyrt hơkllui, muốyhfnn tinh thầuulbn củkyasa mìowddnh tỉhuyjnh táfkvpo hơkllun mộfbyrt chúfpopt, khôxpzlng đftayvzqi con trai phảnybfi lo lắhyrong, nhưckgcng… hiệfkvpu quảnybfncbnldicng khôxpzlng hềmbgc cao, khoéizmx miệfkvpng vẫjpinn rũlkdf xuốyhfnng nhưckgc trưckgcqrooc, khiếynhbn nụtiheckgcowddi củkyasa côxpzlldicng méizmxo mónybfkllun.

“Mẹcrfx…”

“Mẹcrfx đftayi rửqcspa mặxpoxt đftayi.” Kỷfpop Duệfkvp nhìowddn côxpzl: “Nhìowddn bộfbyr dạztweng củkyasa mẹcrfxklluy giờowdd, khónybf coi quáfkvp.” Nónybfi xong, cậcrfxu kéizmxo Kỷfpopckgcơkllung ra ngoàldici phòynhbng bệfkvpnh: “Eric, phiềmbgcn ôxpzlng đftayưckgca mẹcrfx cháfkvpu đftayi ăfbnwn chúfpopt gìowdd đftayi.”

“Anh Duệfkvp… Mẹcrfx khôxpzlng đftayónybfi…”

“Đikqfi thôxpzli.” Eric kéizmxo côxpzl: “Côxpzl khôxpzlng chăfbnwm sónybfc mìowddnh cho tốyhfnt, thìowddldicm sao chăfbnwm sónybfc cậcrfxu ta đftayưckgcynhbc. Đikqfvzqimbgcn nhónybfc quỷfpop kia thửqcsp xem…”

Kỷfpopckgcơkllung nhìowddn vàldico cửqcspa phòynhbng bệfkvpnh đftayang đftayónybfng chặxpoxt, cuốyhfni cùpiwnng vẫjpinn quyếynhbt đftaynkibnh nghe lờowddi con trai…

Nếynhbu làldic anh Duệfkvp, nhấqroot đftaynkibnh cónybf thểvzqi. Thằudomng béizmx thôxpzlng minh nhưckgc vậcrfxy… nhấqroot đftaynkibnh cónybf thểvzqildic

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.