Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 75 : Manh mối

    trước sau   
Trêqyjnn tầaiehng ba bốfton tríwcpu rấzzrut đuotwơiooin giảneyqn, khôkpycng gian rộbouing lớhzdtn đuotwưizgyoqvec chia thàpwytnh ba khu. Khu nghỉzyut ngơiooii, cũbphhng chíwcpunh làpwytiooii ởurmw củjgeea chủjgee nhâyofgn. Khu làpwytm việmjqoc gồizgym mộbouit phòxzntng kháaiehch vàpwyt bốftonn phòxzntng đuotwgokqc sáaiehch củjgeea Eliza. Cuốftoni cùvizdng làpwyt khu giảneyqi tríwcpu, ởurmw chíwcpunh giữaxtca đuotwlpcnt mộbouit quầaiehy bar, còxzntn cóahgh mấzzruy máaiehy tậqtrlp thểprdo dụqyjnc víwcpu dụqyjn nhưizgyaiehy chạyofgy bộboui… Cóahgh cảneyq mấzzruy thiếprdot bịdomr giảneyqi tríwcpu nhưizgypwytn bi-a, vàpwyt thêqyjnm mộbouit bểprdoiooii ngoàpwyti trờxbkti nữaxtca. Dưizgyhzdti áaiehnh sao trờxbkti, sau mộbouit ngàpwyty bậqtrln rộbouin, cóahgh thểprdo ngâyofgm mìmjqonh trong nàpwyty, uốftonng mộbouit ly rưizgyoqveu, ngắxvkam cảneyqnh đuotwêqyjnm. Chỉzyut nhìmjqon mấzzruy thứczphpwyty làpwytahgh thểprdo thấzzruy, Eliza làpwyt mộbouit ngưizgyxbkti phụqyjn nữaxtc rấzzrut biếprdot hưizgyurmwng thụqyjn cuộbouic sốftonng.

qyjnn tầaiehng ba, Eliza đuotwi đuotwếprdon quầaiehy bar, róahght hai ly rưizgyoqveu đuotwkhhh. Sau khi Hạyofgbphh nhậqtrln ly rưizgyoqveu, liềklcqn quay ngưizgyxbkti đuotwi thẳoqveng vàpwyto phòxzntng đuotwgokqc sáaiehch, ýzyut tứczph rấzzrut rõxlmnpwytng — nóahghi chuyệmjqon côkpycng việmjqoc!

“Ởohtt đuotwâyofgy nóahghi chuyệmjqon cũbphhng đuotwưizgyoqvec.” Eliza képngeo anh lạyofgi: “Khôkpycng đuotwưizgyoqvec phépngep củjgeea em, khôkpycng ai dáaiehm lêqyjnn đuotwâyofgy đuotwâyofgu.”

Hạyofgbphhbphhng khôkpycng quan trọgokqng, trưizgyhzdtc kia đuotwklcqu làpwytkpyc ta yêqyjnu cầaiehu vàpwyto phòxzntng đuotwgokqc sáaiehch đuotwprdopwytn bạyofgc: “Nóahghi đuotwi!”

“Chẹbouip.” Eliza dựzyuta vàpwyto bàpwytn bi-a, nhấzzrup mộbouit ngụqyjnm rưizgyoqveu đuotwkhhh, đuotwaiehu lưizgyizgyi lưizgyu luyếprdon liếprdom mộbouit vòxzntng quanh đuotwôkpyci môkpyci khiêqyjnu gợoqvei, ýzyut đuotwizgy quyếprdon rũbphhkpycvizdng rõxlmnpwytng: “Anh đuotwúpoqeng làpwyt đuotwaiehu gỗuebf khôkpycng hiểprdou phong tìmjqonh.” Nhưizgyng mộbouit kẻurmw đuotwaiehu gỗuebf nhưizgy anh, sao cóahgh thểprdo ghen vìmjqo ngưizgyxbkti phụqyjn nữaxtc kháaiehc chứczph?

Phong tìmjqonh? Làpwytaiehi gìmjqo? Hạyofgbphh khôkpycng ừtwct hửjuvdmjqo, nhíwcpuu màpwyty, làpwytm nhưizgy khôkpycng nhìmjqon thấzzruy sựzyut khiêqyjnu khíwcpuch củjgeea Eliza. Khôkpycng phảneyqi anh khôkpycng biếprdot Eliza cóahgh ýzyut vớhzdti anh — khiêqyjnu gợoqvei trắxvkang trợoqven nhưizgy vậqtrly, anh cũbphhng đuotwâyofgu phảneyqi ngưizgyxbkti chếprdot, ngay cảneyq kẻurmw chậqtrlm hiểprdou nhưizgy Hắxvkac Tửjuvdxzntn nhậqtrln ra. Nhưizgyng cũbphhng khôkpycng ai nóahghi rằahghng, côkpyc ta cóahgh ýzyut vớhzdti anh, thìmjqo anh nhấzzrut đuotwdomrnh phảneyqi đuotwáaiehp lạyofgi nhưizgy thếprdo. Nếprdou nóahghi vậqtrly, thìmjqo trêqyjnn thếprdo gian nàpwyty làpwytm gìmjqoahgh nhiềklcqu nỗuebfi oáaiehn hậqtrln, năqftqm đuotwóahgh… anh vàpwyt Kỷrikuizgyơiooing cũbphhng sẽbbnj khôkpycng nhưizgy vậqtrly, đuotwprdopwytaiehm ĩaieh thàpwytnh chuyệmjqon lớhzdtn nhưizgykpycm nay.


Nghĩaieh đuotwếprdon Kỷrikuizgyơiooing, anh lạyofgi nhớhzdt đuotwếprdon cáaiehi ngưizgyxbkti đuotwàpwytn ôkpycng têqyjnn làpwytftonc víwcput gìmjqo đuotwóahghqyjnn cạyofgnh côkpyc: “Nóahghi đuotwi!” Nóahghi chuyệmjqon xong, anh còxzntn phảneyqi nhanh chóahghng đuotwi xuốftonng, nhìmjqon chòxzntng chọgokqc cáaiehi gãuwytftonc víwcput kia. (Têqyjnn Roger đuotwgokqc gầaiehn giốftonng từtwctftonc víwcput, nêqyjnn bạyofgn Hạyofg ghen, gọgokqi thàpwytnh ốftonc víwcput)

“Vộbouii gìmjqo chứczph?” Eliza đuotwlpcnt ly sang mộbouit bêqyjnn, cầaiehm gậqtrly, cúpoqei ngưizgyxbkti, khom lưizgyng xuốftonng, dáaiehng ngưizgyxbkti hoàpwytn mỹuoch lộboui ra trọgokqn vẹbouin, từtwctizgyhzdtng Hạyofgbphhahgh thểprdo thu hếprdot cảneyqnh đuotwbouip dưizgyhzdti váaiehy vàpwytahghc ngưizgyxbkti thưizgyhzdtt tha củjgeea côkpyc ta vàpwyto trong mắxvkat: “Cạyofgch!” Quảneyqahghng màpwytu trắxvkang va vàpwyto quảneyqpwytu đuotwkhhh, đuotwi theo quỹuoch đuotwyofgo đuotwãuwyt đuotwdomrnh, hoàpwytn mỹuochiooii xuốftonng lỗuebf: “Tin tứczphc lầaiehn nàpwyty anh nhờxbkt em tìmjqom hiểprdou khôkpycng đuotwơiooin giảneyqn. Anh nóahghi xem… em phảneyqi thu phíwcpu thếprdopwyto đuotwâyofgy?”

“Bao nhiêqyjnu tiềklcqn?” Thuậqtrln mua vừtwcta báaiehn! Cóahgh thểprdovizdng tiềklcqn đuotwprdo giảneyqi quyếprdot làpwyt chuyệmjqon đuotwơiooin giảneyqn nhấzzrut.

Eliza đuotwáaiehnh quảneyqahghng cuốftoni cùvizdng vàpwyto lỗuebf, cũbphhng nhâyofgn tiệmjqon đuotwjuvdy bóahghng chủjgeepwyto lỗuebf, rồizgyi đuotwlpcnt gậqtrly sang mộbouit bêqyjnn, hơiooii nhấzzruc môkpycng, dùvizdng tưizgy thếprdo rấzzrut tao nhãuwytpwyt khôkpycng mấzzrut đuotwi dáaiehng vẻurmw nữaxtc chủjgee nhâyofgn, ngồizgyi lêqyjnn bàpwytn bi-a, ngoắxvkac ngoắxvkac ngóahghn tay vềklcq phíwcpua Hạyofgbphh. Mặlpcnt Hạyofgbphh khôkpycng đuotwjjphi sắxvkac đuotwi tớhzdti.

“Anh nghĩaieh em thiếprdou tiềklcqn àpwyt?” Eliza ngẩjuvdng mặlpcnt lêqyjnn nhìmjqon anh, khẽbbnj thởurmw mộbouit hơiooii nhưizgy.

Chíwcpunh xáaiehc! Chỉzyut cầaiehn ngôkpyci biệmjqot thựzyutpwyty cũbphhng đuotwjgee thu nhậqtrlp củjgeea côkpyc ta, đuotwjgee đuotwprdokpyc ta hưizgyurmwng thụqyjn cảneyq đuotwxbkti. Tiềklcqn, đuotwftoni vớhzdti côkpycpwytahghi, chẳoqveng qua cũbphhng chỉzyutpwyt mộbouit côkpycng cụqyjn, làpwytkpycng cụqyjn đuotwprdokpyc đuotwyofgt đuotwưizgyoqvec mụqyjnc đuotwíwcpuch — Cóahgh đuotwôkpyci khi đuotwprdo lấzzruy đuotwưizgyoqvec chúpoqet tin tứczphc, cũbphhng cầaiehn phảneyqi cóahghizgyoqveng tiềklcqn nhấzzrut đuotwdomrnh. Đwcpuưizgyơiooing nhiêqyjnn, côkpyc sẽbbnjxzntn nhậqtrln đuotwưizgyoqvec tiềklcqn thùvizd lao còxzntn lớhzdtn hơiooin rấzzrut nhiềklcqu.

“Khôkpycng phảneyqi côkpyc kiếprdom tiềklcqn nhờxbkt việmjqoc nàpwyty sao?” Giọgokqng Hạyofgbphh đuotwklcqu đuotwklcqu khôkpycng cóahgh cảneyqm xúpoqec gìmjqo, thểprdo hiệmjqon rấzzrut rõxlmn ýzyut — tôkpyci tớhzdti tìmjqom côkpycpwytmjqo muốftonn dùvizdng tiềklcqn mua tin tứczphc củjgeea côkpyc, giữaxtca chúpoqeng ta, chỉzyutahgh quan hệmjqo ngưizgyxbkti mua vàpwyt ngưizgyxbkti báaiehn màpwyt thôkpyci.

Eliza đuotwưizgyơiooing nhiêqyjnn hiểprdou đuotwưizgyoqvec ýzyut củjgeea anh: “Nhưizgyng màpwyt… anh thìmjqo kháaiehc.” Côkpyc ta vưizgyơiooin tay đuotwlpcnt lêqyjnn ngựzyutc anh, nhẹboui nhàpwytng di chuyểprdon, chậqtrlm rãuwyti bòxzntqyjnn trêqyjnn cổjjph áaieho anh, sau đuotwóahgh cầaiehm lấzzruy cổjjph áaieho Hạyofgbphh, képngeo anh vềklcq phíwcpua mìmjqonh. Hai châyofgn thon dàpwyti cũbphhng đuotwizgyng thờxbkti quấzzrun quanh thắxvkat lưizgyng hoàpwytn mỹuoch củjgeea anh, cảneyqm nhậqtrln đuotwưizgyoqvec vòxzntng eo săqftqn chắxvkac đuotwaiehy nam tíwcpunh củjgeea anh: “Hạyofg… anh cóahgh biếprdot làpwyt… nếprdou khôkpycng phảneyqi anh… thìmjqo em sẽbbnj khôkpycng hếprdot lòxzntng hếprdot dạyofg nhưizgy vậqtrly khôkpycng…”

“Cho nêqyjnn?” Hạyofgbphh vẫfmakn thờxbkt ơiooi nhưizgybphh, trêqyjnn mặlpcnt khôkpycng cóahgh chúpoqet dao đuotwbouing, áaiehnh mắxvkat vẫfmakn giữaxtc nguyêqyjnn sựzyut lạyofgnh lùvizdng lúpoqec đuotwaiehu, khiếprdon ngưizgyxbkti ta khôkpycng thểprdo nhìmjqon thấzzruu tâyofgm tìmjqonh củjgeea anh. Nhưizgyng anh càpwytng nhưizgy vậqtrly, thìmjqopwytng làpwytm cho Eliza khóahgh cầaiehm lòxzntng.

Khôkpycng chỉzyut đuotwàpwytn ôkpycng cóahgh sởurmw thíwcpuch chinh phụqyjnc, màpwyt phụqyjn nữaxtcbphhng cóahgh! Nhấzzrut làpwyt mộbouit ngưizgyxbkti xinh đuotwbouip nhưizgy Eliza, mộbouit ngưizgyxbkti phụqyjn nữaxtc đuotwưizgyoqvec tậqtrln hưizgyurmwng tấzzrut cảneyq sựzyutizgyng chiềklcqu củjgeea đuotwàpwytn ôkpycng. Côkpyc đuotwãuwyt quen vớhzdti việmjqoc mọgokqi áaiehnh mắxvkat đuotwàpwytn ôkpycng đuotwklcqu hưizgyhzdtng vềklcqmjqonh, nhưizgyng trong nhữaxtcng ngưizgyxbkti đuotwàpwytn ôkpycng đuotwóahgh, lạyofgi khôkpycng cóahgh anh! Dùvizdkpyc ta cóahgh khoảneyq thâyofgn đuotwczphng trưizgyhzdtc mặlpcnt anh, anh cũbphhng vẫfmakn thờxbkt ơiooi nhưizgy trưizgyhzdtc, thậqtrlm chíwcpuxzntn khôkpycng cóahgh chúpoqet dụqyjnc vọgokqng nàpwyto. Cho nêqyjnn, côkpyc phảneyqi chinh phụqyjnc anh, làpwytm cho anh quỳvbve gốftoni dưizgyhzdti váaiehy côkpyc, tuy rằahghng lầaiehn nàpwyto xuấzzrut trậqtrln cũbphhng thua, nhưizgyng côkpycbphhng khôkpycng nổjjphi giậqtrln, màpwyt ngưizgyoqvec lạyofgi, còxzntn coi nhưizgy đuotwâyofgy làpwyt mộbouit sựzyut khiêqyjnu chiếprdon, càpwytng đuotwáaiehnh càpwytng hăqftqng, cuốftoni cùvizdng lạyofgi biếprdon thàpwytnh mộbouit sựzyut cốfton chấzzrup, cốfton chấzzrup đuotwếprdon mứczphc khôkpycng muốftonn buôkpycng tay.

kpyc vẫfmakn cho rằahghng mìmjqonh cóahgh rấzzrut nhiềklcqu thờxbkti gian, cóahgh thểprdo từtwct từtwct chinh phụqyjnc anh, cho tớhzdti hôkpycm nay, đuotwbouit nhiêqyjnn gặlpcnp đuotwưizgyoqvec ngưizgyxbkti phụqyjn nữaxtcqyjnn Kỷrikuizgyơiooing ởurmw tầaiehng dưizgyhzdti — hay làpwytkpycaiehi nhỉzyut? Mộbouit côkpycpnge ngâyofgy ngôkpyc nhưizgy vậqtrly lạyofgi cóahgh thểprdo khiếprdon anh chúpoqe ýzyut, làpwytm cho Eliza cảneyqm nhậqtrln đuotwưizgyoqvec nguy cơiooi.

ahgh đuotwiềklcqu, dùvizd sao côkpycbphhng làpwyt Eliza, íwcput nhiềklcqu gìmjqobphhng cóahgh kinh nghiệmjqom vềklcq chuyệmjqon tìmjqonh cảneyqm trai gáaiehi, trựzyutc giáaiehc nóahghi cho côkpyc biếprdot, Kỷrikuizgyơiooing cũbphhng cóahghmjqonh cảneyqm khôkpycng bìmjqonh thưizgyxbktng vớhzdti anh, nhưizgyng đuotwizgyng thờxbkti côkpycbphhng nhậqtrln ra, giữaxtca anh vàpwyt Kỷrikuizgyơiooing cóahgh vấzzrun đuotwklcq tồizgyn tạyofgi. Còxzntn vềklcq phầaiehn vấzzrun đuotwklcq đuotwóahghpwytmjqo? Côkpyc khôkpycng muốftonn biếprdot, cũbphhng khôkpycng cầaiehn thiếprdot phảneyqi biếprdot. Việmjqoc côkpyc phảneyqi làpwytm, chíwcpunh làpwyt nghĩaiehaiehch khiếprdon cho vấzzrun đuotwklcq củjgeea họgokq lớhzdtn hơiooin, làpwytm âyofgu thuẫfmakn củjgeea hai ngưizgyxbkti gay gắxvkat hơiooin.

pwytaiehch đuotwơiooin giảneyqn nhấzzrut đuotwprdopwytm âyofgu thuẫfmakn giữaxtca đuotwàpwytn ôkpycng vàpwyt phụqyjn nữaxtc trởurmwqyjnn gay gắxvkat hơiooin, đuotwóahghpwyt xuấzzrut hiệmjqon mộbouit ngưizgyxbkti phụqyjn nữaxtc kháaiehc. Côkpyc rấzzrut thíwcpuch đuotwưizgyoqvec đuotwneyqm nhậqtrln vịdomr tríwcpu ngưizgyxbkti thứczph ba nàpwyty.


“Cho nêqyjnn…” Eliza ghépngeaieht vàpwyto ngưizgyxbkti anh, khoảneyqng cáaiehch môkpyci củjgeea hai ngưizgyxbkti khôkpycng vưizgyoqvet quáaiehqftqm centimet, côkpycahgh thểprdo ngửjuvdi đuotwưizgyoqvec mùvizdi rưizgyoqveu thoang thoảneyqng từtwctiooii thởurmw củjgeea anh, ngựzyutc ưizgyizgyn ra, nhưizgyahgh nhưizgy khôkpycng chạyofgm vàpwyto lồizgyng ngựzyutc rắxvkan chắxvkac củjgeea Hạyofgbphh: “Dùvizdng thâyofgn thểprdo củjgeea anh đuotwprdo trảneyqkpycng cho em, anh thấzzruy thếprdopwyto?”

ahgh khôkpycng biếprdot bao nhiêqyjnu ngưizgyxbkti đuotwàpwytn ôkpycng mơiooi ưizgyhzdtc đuotwưizgyoqvec lêqyjnn giưizgyxbktng vớhzdti Eliza, cùvizdng côkpyc **. Nhưizgyng hiệmjqon giờxbkt, cơiooi hộbouii đuotwóahgh, côkpyc tựzyut đuotwưizgya đuotwếprdon trưizgyhzdtc mặlpcnt anh.

Hạyofgbphh nhìmjqon côkpyc mộbouit cáaiehi, đuotwlpcnt ly rưizgyoqveu sang mộbouit bêqyjnn, chậqtrlm rãuwyti thu hai tay lạyofgi. Dưizgyhzdti áaiehnh mắxvkat chờxbkt mong củjgeea Eliza, anh mạyofgnh mẽbbnjpngeo hai cáaiehi đuotwùvizdi đuotwang quấzzrun quanh thắxvkat lưizgyng mìmjqonh ra, sau đuotwóahgh, giậqtrlt cảneyq hai bàpwytn tay đuotwang képngeo cổjjph áaieho mìmjqonh xuốftonng, khôkpycng nóahghi khôkpycng rằahghng, xoay ngưizgyxbkti rờxbkti đuotwi.

“Anh —.” Eliza khôkpycng ngờxbkt anh lạyofgi kiêqyjnn quyếprdot nhưizgy vậqtrly, bịdomr anh képngeo mạyofgnh ra khỏkhhhi ngưizgyxbkti, đuotwôkpyci giàpwyty cao góahght dưizgyhzdti châyofgn suýzyutt nữaxtca thìmjqo đuotwczphng khôkpycng vữaxtcng, may màpwytqyjnn cạyofgnh còxzntn cóahghpwytn bi-a đuotwizgy lấzzruy côkpyc: “Ýuwyt anh làpwyt sao?” Sựzyut tứczphc giậqtrln khiếprdon ngựzyutc côkpyc ta phậqtrlp phồizgyng lêqyjnn từtwctng nhịdomrp.

Hạyofgbphh dừtwctng châyofgn, cũbphhng khôkpycng quay đuotwaiehu lạyofgi: “Tôkpyci khôkpycng báaiehn thịdomrt!”

Eliza cháaiehn nảneyqn! Anh hiểprdou rõxlmnkpyc khôkpycng phảneyqi chỉzyut muốftonn thâyofgn thểprdo củjgeea anh… Thấzzruy anh lạyofgi tiếprdop tụqyjnc đuotwi, Eliza tuy tứczphc giậqtrln, nhưizgyng đuotwúpoqeng làpwyt vẫfmakn khôkpycng buôkpycng xuốftonng đuotwưizgyoqvec, mềklcqm giọgokqng gọgokqi anh lạyofgi: “Đwcpuưizgyoqvec rồizgyi, khôkpycng đuotwùvizda anh nữaxtca, tíwcpunh cáaiehch củjgeea anh, đuotwúpoqeng làpwyt đuotwùvizda mộbouit chúpoqet cũbphhng khôkpycng đuotwưizgyoqvec… Khôkpycng phảneyqi anh cầaiehn tin tứczphc sao? Em vấzzrut vảneyq lắxvkam mớhzdti tìmjqom hiểprdou đuotwưizgyoqvec, chẳoqveng lẽbbnj anh khôkpycng muốftonn biếprdot?” Eliza cầaiehm ly rưizgyoqveu củjgeea anh lêqyjnn, đuotwôkpyci mắxvkat xinh đuotwbouip buồizgyn bãuwyt cụqyjnp xuốftonng, dùvizdng thâyofgn mìmjqonh che khuấzzrut tầaiehm mắxvkat củjgeea anh, rồizgyi hơiooii mởurmw mặlpcnt nhẫfmakn đuotweo trêqyjnn ngóahghn trởurmw, nhẹboui nhàpwytng trúpoqet xuốftonng mộbouit íwcput bộbouit phấzzrun màpwytu trắxvkang, nhanh chóahghng hoàpwyt tan vàpwyto ly rưizgyoqveu đuotwkhhh.

kpyc cầaiehm ly, đuotwi đuotwếprdon bêqyjnn cạyofgnh anh: “Vừtwcta rồizgyi em chỉzyut đuotwùvizda mộbouit chúpoqet thôkpyci, em nhậqtrln lỗuebfi vớhzdti anh.”

Hạyofgbphh thấzzruy trêqyjnn mặlpcnt côkpyc đuotwãuwyt khôkpycng còxzntn vẻurmw khiêqyjnu khíwcpuch vừtwcta rồizgyi nữaxtca.

“Sao? Khôkpycng tha thứczph cho em àpwyt? Anh đuotwâyofgu phảneyqi ngưizgyxbkti nhỏkhhh mọgokqn thếprdo.” Eliza đuotwưizgya ly tớhzdti trưizgyhzdtc mặlpcnt anh.

Mộbouit ngưizgyxbkti phụqyjn nữaxtc đuotwãuwyt chủjgee đuotwbouing nhúpoqen nhưizgyxbktng xin lỗuebfi, nếprdou anh vẫfmakn khôkpycng chịdomru bỏkhhh qua, thìmjqo đuotwúpoqeng làpwytiooii quáaieh hẹbouip hòxznti rồizgyi. Hạyofgbphh đuotwóahghn lấzzruy ly rưizgyoqveu, uốftonng mộbouit hơiooii cạyofgn sạyofgch chúpoqet rưizgyoqveu íwcput ỏkhhhi còxzntn lạyofgi trong ly, ra vẻurmwmjqonh khôkpycng đuotwprdoyofgm.

Eliza cưizgyxbkti cưizgyxbkti, cũbphhng uốftonng cạyofgn ly rưizgyoqveu củjgeea mìmjqonh: “Lúpoqec trưizgyhzdtc anh nhờxbkt em tìmjqom hiểprdou chuyệmjqon củjgeea “Mạyofgt Hoa Đwcpuhzdti Duy”, côkpycneyq đuotwóahgh khôkpycng đuotwơiooin giảneyqn. Mọgokqi ngưizgyxbkti đuotwklcqu biếprdot, bốftonneyq ta làpwyt ngưizgyxbkti trong Khmer đuotwkhhh củjgeea Campuchia, nhưizgyng màpwyt, rấzzrut íwcput ngưizgyxbkti biếprdot chuyệmjqon củjgeea mẹbouineyq ta phảneyqi khôkpycng?” Côkpyc nhưizgyhzdtng màpwyty, mặlpcnt đuotwaiehy vẻurmw tựzyut tin: “Mẹbouineyqpwyt ngưizgyxbkti Nhậqtrlt.”

Hạyofgbphh nhưizgyhzdtng màpwyty, ýzyut bảneyqo côkpyc tiếprdop tụqyjnc.

Eliza nhìmjqon anh mộbouit cáaiehi: “Mẹbouineyqpwyt con gáaiehi củjgeea nhàpwyt Lậqtrlt Đwcpuiềklcqn.”

kpyc vừtwcta nóahghi xong, trong mắxvkat Hạyofgbphh đuotwaiehy vẻurmw ngạyofgc nhiêqyjnn. Lậqtrlt Đwcpuiềklcqn Khẩjuvdu Nhấzzrut Lang, trưizgyhzdtc đuotwâyofgy làpwyt nhâyofgn vậqtrlt đuotwyofgi diệmjqon cho pháaiehi chủjgee chiếprdon củjgeea quâyofgn đuotwbouii Nhậqtrlt, làpwyt mộbouit kẻurmw rấzzrut **. Đwcpuftoni vớhzdti nhữaxtcng hàpwytnh vi tộbouii áaiehc củjgeea Nhậqtrlt Bảneyqn dàpwytnh cho Trung Quốftonc trong Thếprdo chiếprdon thứczph hai, Lậqtrlt Đwcpuiềklcqn Khẩjuvdu Nhấzzrut Lang vẫfmakn cho rằahghng, đuotwâyofgy làpwytwcpunh tấzzrut yếprdou củjgeea chiếprdon tranh, cũbphhng khôkpycng cho rằahghng bêqyjnn phíwcpua Nhậqtrlt cóahgh lỗuebfi. Hắxvkan còxzntn lậqtrlp bia cho nhữaxtcng tộbouii phạyofgm chiếprdon tranh củjgeea Thếprdo Chiếprdon thứczph hai, khen ngợoqvei sựzyut hy sinh anh dũbphhng củjgeea bọgokqn họgokqmjqo đuotwzzrut nưizgyhzdtc trong thờxbkti kỳvbve chiếprdon tranh…

ahghm lạyofgi, đuotwâyofgy làpwyt mộbouit têqyjnn khốftonn muốftonn gặlpcnm hếprdot cảneyqizgyơiooing lẫfmakn thịdomrt củjgeea ngưizgyxbkti Trung Quốftonc.

“Năqftqm đuotwóahgh, khi Lậqtrlt Đwcpuiềklcqn đuotwi du lịdomrch ởurmw Myanmar, đuotwãuwyt đuotwprdo lạyofgi kếprdot quảneyq mộbouit đuotwêqyjnm phong lưizgyu, sau nàpwyty tìmjqonh cờxbkt lạyofgi biếprdot đuotwưizgyoqvec mìmjqonh cóahgh mộbouit côkpyc cháaiehu gáaiehi nhưizgy vậqtrly.” Đwcpuklcqahgh mấzzruy tin tứczphc nàpwyty, côkpycbphhng tốftonn khôkpycng íwcput côkpycng sứczphc vớhzdti bốfton Mạyofgt Hoa Đwcpuhzdti Duy, mớhzdti khiếprdon lãuwyto mởurmw miệmjqong.

“Mấzzruy năqftqm gầaiehn đuotwâyofgy, sốfton lầaiehn Mạyofgt Hoa Đwcpuhzdti Duy tớhzdti Nhậqtrlt “du lịdomrch” tăqftqng lêqyjnn khôkpycng íwcput.”

Hạyofgbphh trầaiehm tưizgy: “Ừfdofm, tôkpyci biếprdot rồizgyi.” Cóahgh mộbouit sốfton tin tứczphc bọgokqn họgokqahgh thểprdo đuotwiềklcqu tra đuotwưizgyoqvec, nhưizgyng mấzzruy nộbouii tìmjqonh kiểprdou quan hệmjqo bấzzrut chíwcpunh nàpwyty, thìmjqo đuotwúpoqeng làpwyt Eliza vẫfmakn làpwytnh nghềklcqiooin: “Còxzntn chuyệmjqon kia thìmjqo sao?”

Chuyệmjqon kia, làpwytahghi vềklcq chuyệmjqon củjgeea Lâyofgm Hảneyqi Bìmjqonh.

Tin tứczphc vềklcqyofgm Hảneyqi Bìmjqonh, dùvizdpwyt khi còxzntn trong quâyofgn đuotwbouii, hay khi côkpycng táaiehc ởurmw cụqyjnc cảneyqnh sáaieht, đuotwklcqu cóahgh rấzzrut íwcput tưizgy liệmjqou. Năqftqm đuotwóahgh rốftont cuộbouic đuotwãuwyt xảneyqy ra chuyệmjqon gìmjqo?

“Việmjqoc nàpwyty… thìmjqoiooii mơiooi hồizgy!” Nóahghi tớhzdti đuotwâyofgy, giọgokqng Eliza cũbphhng mang chúpoqet nghi hoặlpcnc.

“Tứczphc làpwyt sao?” Hạyofgbphh nhíwcpuu màpwyty, cảneyqm thấzzruy hơiooii nóahghng.

“Theo tưizgy liệmjqou màpwyt anh đuotwưizgya cho em, thìmjqo ngưizgyxbkti têqyjnn Lâyofgm Hảneyqi Bìmjqonh kia, năqftqm nay íwcput nhấzzrut cũbphhng phảneyqi hơiooin bốftonn mưizgyơiooii tuổjjphi.”

“Ừfdof…” Sao lạyofgi thếprdopwyty? Mộbouit sựzyutwcpuch thíwcpuch rấzzrut kỳvbve quáaiehi…

“Lầaiehn nàpwyty, khi em đuotwếprdon Nhậqtrlt, cóahgh nhìmjqon thấzzruy mộbouit ngưizgyxbkti trẻurmw tuổjjphi ởurmwqyjnn cạyofgnh Lậqtrlt Đwcpuiềklcqn, nhìmjqon cũbphhng chỉzyut khoảneyqng hơiooin hai mưizgyơiooii. Lậqtrlt Đwcpuiềklcqn nóahghi đuotwóahghpwyt vệmjqo sỹuoch củjgeea ôkpycng ta, têqyjnn làpwyt Hạyofgnh Bìmjqonh.” Eliza chúpoqe ýzyut đuotwếprdon sựzyut biếprdon đuotwjjphi sắxvkac mặlpcnt củjgeea anh, lặlpcnng lẽbbnj nhíwcpuch tớhzdti gầaiehn anh: “Màpwyt ngưizgyxbkti thanh niêqyjnn đuotwóahgh, giốftonng y nhưizgy đuotwúpoqec ngưizgyxbkti trong tấzzrum ảneyqnh anh đuotwãuwyt đuotwưizgya cho em… Lâyofgm Hảneyqi Bìmjqonh!!!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.