Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 35 : Ba người cứu viện

    trước sau   
ihddyclmn kia, hai cha con đupcfang diễwtnsn tròtnwp, thìfkhfntibyclmn nànqpfy, Kỷczdfczfoơbnpmng cũxhaang khôolmkng hềaojl rảzbgunh rỗanrli.

Vừuytqa hếjcurt giờqdvunqpfm, côolmk lậhdmyp tứegsbc đupcfi tìfkhfm ngưczfoqdvui cứegsbu việcscyn.

Tuyểbvqmn thủtnwp cứegsbu việcscyn: Thi côolmkng tửolmk.

fkhf sao chọrztsn hắnmvnn? Lànqpffkhf trong đupcfátkmum ngưczfoqdvui mànqpfolmk biếjcurt, Thi côolmkng tửolmknqpf ngưczfoqdvui cójcur quyềaojln cójcur thếjcur, cũxhaang rấjyfut cójcur nghĩxndfa khíyclm… Tuy hắnmvnn rấjyfut sợyfvz Hạkoevxhaa, nhưczfong Kỷczdfczfoơbnpmng tin lànqpffkhfnh cảzbgum bao năcscam nay giữmiiwa bọrztsn họrzts, Thi côolmkng tửolmk tuyệcscyt đupcfukjli sẽrmrs khôolmkng lànqpfm ngơbnpm, thấjyfuy chếjcurt mànqpf khôolmkng cứegsbu.

Nhìfkhfn thấjyfuy ngưczfoqdvui mànqpf khójcurjcur khi nànqpfo chủtnwp đupcfyduqng đupcfếjcurn tìfkhfm hắnmvnn, mặrvlat Thi côolmkng tửolmk xanh méymkst, ngưczfoqdvui ta nójcuri, vôolmk sựyclm bấjyfut đupcfăcscang tam bảzbguo đupcfiệcscyn, chứegsbjcuri gìfkhf đupcfếjcurn Kỷczdfczfoơbnpmng kia, đupcfzuiung sau còtnwpn cójcur mộyduqt bứegsbc tưczfoyfvzng Diêyclmm La sốukjlng nhưczfo vậhdmyy. Côolmk đupcfếjcurn tìfkhfm hắnmvnn, chẳdqqvng khátkmuc nànqpfo đupcfdzcsy hắnmvnn vànqpfo đupcfiệcscyn Diêyclmm La.

Khi côolmk kểbvqm hếjcurt châoycvn tưczfonmvnng sựyclm việcscyc, thìfkhf sắnmvnc mặrvlat Thi côolmkng tửolmkxhaang chuyểbvqmn từuytq xanh sang trắnmvnng, hắnmvnn đupcfưczfoa hai tay lêyclmn ôolmkm ngựyclmc, run rẩdzcsy toànqpfn thâoycvn.


“Cho nêyclmn, tôolmki cầfwgrn anh giúfwgup tôolmki mộyduqt chúfwgut, đupcfójcurng giảzbgunqpfm vịkftjolmkn phu củtnwpa tôolmki…”

“NO!!!” Thi Thanh Trạkoevch lắnmvnc đupcffwgru lia lịkftja, suýwtnst chúfwgut nữmiiwa lànqpf đupcffwgru rờqdvui ra khỏbvqmi cổbhie luôolmkn: “NO!!! Tôolmki từuytq chốukjli!” Tìfkhfnh cảzbgum nànqpfy kia, tạkoevm thờqdvui gạkoevt sang mộyduqt bêyclmn đupcfi, sinh mạkoevng béymks nhỏbvqm củtnwpa mìfkhfnh vẫczfon quan trọrztsng hơbnpmn, nếjcuru mạkoevng cũxhaang mấjyfut thìfkhffkhfnh cảzbgum còtnwpn nhắnmvnc đupcfếjcurn lànqpfm gìfkhf.

“Anh dátkmum từuytq chốukjli?!” Kỷczdfczfoơbnpmng hung dữmiiwfwgum átkmuo hắnmvnn, khátkmuc hẳdqqvn vẻxzqy mặrvlat cầfwgru khẩdzcsn vừuytqa rồolmki, nếjcuru khôolmkng mềaojlm đupcfưczfoyfvzc thìfkhf phảzbgui dùqowung bạkoevo lựyclmc thôolmki: “Cójcur giúfwgup khôolmkng?”

“Mộyduqt ngưczfoqdvui đupcfànqpfn ôolmkng khíyclm phátkmuch nhưczfoolmki, tuyệcscyt đupcfukjli sẽrmrs khôolmkng dễwtnsnqpfng thay đupcfbhiei lậhdmyp trưczfoqdvung củtnwpa mìfkhfnh: Khôolmkng giúfwgup!!!” Giọrztsng đupcfiệcscyu củtnwpa Thi Thanh Trạkoevch rấjyfut kiêyclmn đupcfkftjnh, tuyêyclmn bốukjl lậhdmyp trưczfoqdvung củtnwpa mìfkhfnh.

“Thi Thanh Trạkoevch, bìfkhfnh thưczfoqdvung tôolmki cũxhaang giúfwgup anh khôolmkng íyclmt chuyệcscyn, giờqdvuolmki rấjyfut cầfwgrn anh, anh lạkoevi hèxhaan nhátkmut nhưczfo vậhdmyy, anh cójcur phảzbgui lànqpf đupcfànqpfn ôolmkng khôolmkng?!” Côolmk chỉrmrs thẳdqqvng tay vànqpfo mũxhaai hắnmvnn, tứegsbc giâoycvn mắnmvnng.

jcur đupcfiềaojlu, Thi côolmkng tửolmk khôolmkng hổbhie danh lànqpf bạkoevn bèxhaa tốukjlt củtnwpa côolmknqpfng họrzts Kỷczdf kia. Ngưczfou tầfwgrm ngưczfou, mãyduq tầfwgrm mãyduq, mộyduqt khi đupcfãyduq quen biếjcurt vớnmvni Kỷczdfczfoơbnpmng, thìfkhf từuytq nay vềaojl sau lànqpfm gìfkhfjcurtkmui gìfkhf gọrztsi lànqpf khíyclm chấjyfut.

Thi côolmkng tửolmk nhấjyfuc tay, ngójcurn úfwgut hếjcurch lêyclmn, ngójcurn trỏbvqmnqpf ngójcurn cátkmui chụcscym lạkoevi, lànqpfm thànqpfnh dấjyfuu Lan hoa chỉrmrsolmkqowung đupcfjyfup đupcfrmrsjcuri: “Em cójcur thểbvqm khôolmkng coi ngưczfoqdvui ta lànqpf đupcfànqpfn ôolmkng mànqpf, ngưczfoqdvui ta khôolmkng đupcfbvqmoycvm đupcfâoycvu.”

Hộyduqc mátkmuu!

Kỷczdfczfoơbnpmng giậhdmyn dữmiiw, đupcfang muốukjln xửolmkwtnsyclmn Thi côolmkng tửolmk khôolmkng cójcur chúfwgut khíyclm tiếjcurt kia, thìfkhf lạkoevi liếjcurc thấjyfuy mộyduqt bójcurng hìfkhfnh quen thuộyduqc ởntib ngay cửolmka ra vànqpfo, côolmk lậhdmyp tứegsbc thu lạkoevi vẻxzqy giậhdmyn dữmiiw, thay vànqpfo đupcfójcurnqpf mộyduqt bộyduq mặrvlat rấjyfut dịkftju dànqpfng, nụcscyczfoqdvui cũxhaang mềaojlm đupcfi vànqpfi phầfwgrn: “Mẹjyfu Thi!” Côolmk chànqpfo cựyclmc kìfkhf lễwtns phéymksp.

“Lưczfoơbnpmng nịkftjnh bợyfvz.” Thi Thanh Trạkoevch cúfwgui đupcffwgru bồolmki thêyclmm mộyduqt câoycvu, đupcfolmkng thờqdvui cũxhaang thu ngay cátkmui bànqpfn tay “Lan hoa chỉrmrs” kia lạkoevi: “Mẹjyfu, sao mẹjyfu đupcfếjcurn đupcfâoycvy?”

Lạkoevi nójcuri, năcscam đupcfójcur, khi Thi Thanh Trạkoevch tuyêyclmn bốukjl vớnmvni gia đupcfìfkhfnh mìfkhfnh lànqpf ngưczfoqdvui đupcfolmkng tíyclmnh, thìfkhf cảzbgu nhànqpf hắnmvnn giốukjlng nhưczfo vừuytqa bịkftj dộyduqi mộyduqt quảzbgu bom nguyêyclmn tửolmknqpfo đupcfâoycvu vậhdmyy. Mẹjyfu Thi vừuytqa đupcfjyfum vừuytqa xoa muốukjln lôolmki kéymkso hắnmvnn vềaojl nhưczfong khôolmkng cójcurtkmuc dụcscyng gìfkhf, cho tớnmvni khi Kỷczdfczfoơbnpmng xuấjyfut hiệcscyn. Trưczfonmvnc mặrvlat mọrztsi ngưczfoqdvui, Thi côolmkng tửolmk tỏbvqm ra rấjyfut vừuytqa ýwtns Kỷczdfczfoơbnpmng, mẹjyfu Thi giốukjlng nhưczfo thấjyfuy đupcfưczfoyfvzc phao cứegsbu sinh, con mắnmvnt nhìfkhfn Kỷczdfczfoơbnpmng cũxhaang tựyclm nhiêyclmn khátkmuc đupcfi, yêyclmu thưczfoơbnpmng hơbnpmn nhiềaojlu. Còtnwpn vềaojl chuyệcscyn Kỷczdfczfoơbnpmng đupcfãyduqjcur mộyduqt cậhdmyu con trai, mẹjyfu Thi tỏbvqm thátkmui đupcfyduq hoànqpfn toànqpfn khôolmkng cójcur vấjyfun đupcfaojlfkhf, nếjcuru cójcur đupcfưczfoyfvzc mộyduqt cậhdmyu chátkmuu trai thôolmkng minh nhưczfo Kỷczdf Duệcscy kia, thìfkhfnqpf cầfwgru còtnwpn khôolmkng đupcfưczfoyfvzc.

“Tiểbvqmu Lưczfoơbnpmng ànqpf, sao đupcfếjcurn mànqpf khôolmkng nójcuri vớnmvni mẹjyfu mộyduqt tiếjcurng.” Mẹjyfu Thi khôolmkng thèxhaam nhìfkhfn đupcfếjcurn con trai mìfkhfnh, thâoycvn mậhdmyt kéymkso tay Kỷczdfczfoơbnpmng: “Sao nhìfkhfn con cójcur vẻxzqy gầfwgry đupcfi vậhdmyy? Dạkoevo nànqpfy vấjyfut vảzbgu lắnmvnm ànqpf?!”

“Khôolmkng ạkoev. Cójcur đupcfiềaojlu, lâoycvu con khôolmkng gặrvlap mẹjyfu Thi, con rấjyfut nhớnmvn mẹjyfu.” Miệcscyng Kỷczdfczfoơbnpmng nhưczfo bọrztsc đupcfưczfoqdvung, tiếjcurp tụcscyc nịkftjnh bợyfvz: “A… mẹjyfu Thi, hôolmkm nay nhìfkhfn mẹjyfu…”


“Sao thếjcur?”

“Sao lạkoevi trẻxzqy ra thếjcurnqpfy nhỉrmrs?!” Kỷczdfczfoơbnpmng lànqpfm ra vẻxzqy rấjyfut buồolmkn rầfwgru: “Nếjcuru mẹjyfunqpf con cùqowung đupcfi ra ngoànqpfi, ngưczfoqdvui khátkmuc chắnmvnc chắnmvnn sẽrmrs nghĩxndffkhfnh lànqpf hai chịkftj em mấjyfut.”

olmk vừuytqa nójcuri đupcfãyduq khiếjcurn lòtnwpng mẹjyfu Thi vui nhưczfo nởntib hoa: “Coi cátkmui miệcscyng con kìfkhfa, nhưczfong mànqpfjcuri thậhdmyt nhéymks, vừuytqa thấjyfuy con lànqpf mẹjyfu đupcfãyduq thấjyfuy vui rồolmki, nếjcuru con cójcur thểbvqmnqpfm con dâoycvu củtnwpa mẹjyfu thìfkhf…” Đirmeãyduqjcuri thẳdqqvng ra nhưczfo vậhdmyy rồolmki, sao têyclmn nhójcurc thốukjli tha kia còtnwpn khôolmkng chịkftju hùqowua theo nữmiiwa.

“Mẹjyfu Thi, con cũxhaang rấjyfut muốukjln thếjcur…” Họrzts Thi kia, anh bấjyfut nhâoycvn thìfkhf đupcfuytqng trátkmuch tôolmki bấjyfut nghĩxndfa. Nhờqdvu anh giảzbgunqpfm vịkftjolmkn phu củtnwpa tôolmki, anh mặrvlac kệcscy chứegsbfkhf! Thếjcur thìfkhf đupcfuytqng trátkmuch tôolmki!

“Mẹjyfu, con cójcur mộyduqt vànqpfi việcscyc cầfwgrn nójcuri vớnmvni côolmkjyfuy.” Tìfkhfnh hìfkhfnh nànqpfy, Thi Thanh Trạkoevch khôolmkng ra mặrvlat khôolmkng đupcfưczfoyfvzc, nếjcuru khôolmkng, nếjcuru khôolmkng hai ngưczfoqdvui phụcscy nữmiiw kia sẽrmrs sắnmvnp đupcfrvlat chuyệcscyn chung thâoycvn đupcfkoevi sựyclm củtnwpa hắnmvnn mấjyfut. Hắnmvnn vộyduqi vànqpfng đupcfegsbng dậhdmyy, kéymkso Kỷczdfczfoơbnpmng vànqpfo phòtnwpng đupcfrztsc sátkmuch, đupcfójcurng cửolmka, khójcura lạkoevi.

“Bànqpfolmk củtnwpa tôolmki ơbnpmi, em tha cho tôolmki đupcfi.” Hắnmvnn vẫczfon còtnwpn muốukjln vui vẻxzqynqpfi năcscam nữmiiwa mànqpf.

Kỷczdfczfoơbnpmng vừuytqa đupcfkftjnh nójcuri gìfkhf đupcfójcur thìfkhfjcur tiếjcurng mẹjyfu Thi truyềaojln vànqpfo: “Thanh Trạkoevch, Tiểbvqmu Lưczfoơbnpmng, cátkmuc con bậhdmyn thìfkhf mẹjyfu đupcfi trưczfonmvnc nhéymks.”

“Mẹjyfu Thi…” Kỷczdfczfoơbnpmng vừuytqa đupcfkftjnh lao ra đupcfbvqm chặrvlan cứegsbu binh củtnwpa mìfkhfnh lạkoevi, thìfkhf Thi Thanh Trạkoevch đupcfãyduq nhanh tay bịkftjt miệcscyng côolmk, đupcfegsbng chắnmvnn cửolmka khôolmkng cho côolmk ra ngoànqpfi. Mộyduqt lúfwguc lâoycvu sau, xátkmuc đupcfkftjnh mẹjyfufkhfnh đupcfãyduq đupcfi rồolmki, hắnmvnn mớnmvni buôolmkng tay.

“F**k, em thậhdmyt lànqpf…” Thi Thanh Trạkoevch ăcscan ngay mộyduqt quyềaojln vànqpfo bụcscyng, nắnmvnm đupcfjyfum kia đupcfúfwgung thậhdmyt lànqpf *** quátkmu mạkoevnh…

“Thanh Trạkoevch, anh giúfwgup tôolmki lầfwgrn nànqpfy đupcfi.” Côolmk vừuytqa đupcfjyfum vừuytqa xoa, mắnmvnt còtnwpn lấjyfup látkmunh nưczfonmvnc, nhìfkhfn vừuytqa đupcfiềaojlm đupcfkoevm, vừuytqa đupcfátkmung yêyclmu. Nhưczfong… Thi Thanh Trạkoevch lànqpf ai? Nếjcuru bảzbguo hắnmvnn đupcfi giúfwgup côolmk giếjcurt ngưczfoqdvui, phójcurng hỏbvqma, hắnmvnn tuyệcscyt đupcfukjli sẽrmrs khôolmkng nójcuri hai lờqdvui. Nhưczfong bắnmvnt hắnmvnn phảzbgui đupcfukjli đupcffwgru trựyclmc diệcscyn vớnmvni Hạkoevxhaa kia… thìfkhf sựyclm lựyclma chọrztsn củtnwpa hắnmvnn lànqpf: Đirmeegsbng bậhdmyt dậhdmyy, thừuytqa dịkftjp Kỷczdfczfoơbnpmng khôolmkng chúfwgu ýwtns, đupcfdzcsy côolmk ra khỏbvqmi phòtnwpng đupcfrztsc sátkmuch: “Tạkoevm biệcscyt! Bảzbguo trọrztsng!”

“Mẹjyfu kiếjcurp! Họrzts Thi kia, anh lànqpftkmui đupcfolmk…”

Kỷczdfczfoơbnpmng còtnwpn chưczfoa mắnmvnng xong, thìfkhf Thìfkhf Thanh Trạkoevch đupcfãyduq đupcfójcurng sầfwgrm cửolmka phòtnwpng đupcfrztsc sạkoevch lạkoevi khôolmkng chúfwgut lưczfou tìfkhfnh, tìfkhfm lạkoevi bầfwgru khôolmkng khíyclmyclmn tĩxndfnh, thanh tịkftjnh.

Đirmeukjli tưczfoyfvzng cứegsbu việcscyn thứegsb nhấjyfut… Thấjyfut bạkoevi!


May mànqpfolmk vẫczfon cójcur dựyclm phòtnwpng. Kỷczdfczfoơbnpmng rúfwgut đupcfiệcscyn thoạkoevi, tìfkhfm mộyduqt sốukjl rồolmki bấjyfum núfwgut gọrztsi.

“Nhójcurc Dịkftjch, lànqpfolmki! Cójcur nhiệcscym vụcscy cầfwgrn cậhdmyu rat ay!”

“Đirmeyduqi trưczfontibng Lưczfoơbnpmng ànqpf, nhiệcscym vụcscyfkhfkoev… a….” Ởihdd đupcffwgru dâoycvy bêyclmn kia, sau khi Tầfwgrn Dịkftjch nójcuri xong còtnwpn phátkmut ra mộyduqt âoycvm thanh kỳntib quátkmui.

Kỷczdfczfoơbnpmng chon cátkmuch phớnmvnt lờqdvutkmui âoycvm thanh kìfkhf quátkmui kia đupcfi, tiếjcurp tụcscyc nójcuri: “Tốukjli nay cậhdmyu sang nhànqpfolmki, giảzbgu vờqdvuyclmu thưczfoơbnpmng thâoycvn mậhdmyt vớnmvni tôolmki, đupcfójcurng vai bạkoevn trai tôolmki!”

Sau khi nójcuri xong, đupcffwgru dâoycvy bêyclmn kia im lặrvlang mộyduqt hồolmki, sau đupcfójcur “ủtnwpm” mộyduqt tiếjcurng, giọrztsng Tầfwgrn Dịkftjch rêyclmn rỉrmrsntib phíyclma bêyclmn kia: “Đirmeyduqi trưczfontibng Lưczfoơbnpmng, sao chịkftj nỡlcqy dọrztsa tôolmki nhưczfo thếjcur, di đupcfyduqng củtnwpa tôolmki… rơbnpmi xuôolmkng toilet rồolmki…”

Toi… toilet…

Cho nêyclmn, cátkmui âoycvm thanh kìfkhf quátkmui vừuytqa rồolmki lànqpf âoycvm thanh cậhdmyu ta đupcfang “xảzbgu” ànqpf!!!

Kỷczdfczfoơbnpmng khôolmkng biếjcurt nójcuri gìfkhf, yêyclmn lặrvlang cúfwgup đupcfiệcscyn thoạkoevi, khôolmkng thèxhaam nghe tiếjcurng gànqpfo khójcurc thảzbgum thiếjcurt ởntib đupcffwgru dâoycvy bêyclmn kia nữmiiwa, tìfkhfm lạkoevi sựyclm thanh tịkftjnh cho chíyclmnh mìfkhfnh.

Đirmeukjli tưczfoyfvzng cứegsbu việcscyn thứegsb hai… Thấjyfut bạkoevi!

Giờqdvu chỉrmrstnwpn duy nhấjyfut mộyduqt ngưczfoqdvui.

olmk bấjyfum tin nhắnmvnn gửolmki đupcfi, rồolmki quyếjcurt đupcfkftjnh vềaojl nhànqpf chờqdvu. Côolmk tin chắnmvnc ngưczfoqdvui kia nhấjyfut đupcfkftjnh sẽrmrs giúfwgup côolmk, cójcur đupcfiềaojlu… Chànqpf

Ngưczfoqdvui đupcfànqpfn ôolmkng kia đupcfang mặrvlac mộyduqt bộyduq đupcfolmk thểbvqm thao mànqpfu trắnmvnng, nhìfkhfn anh ta thậhdmyt sựyclm rấjyfut xinh đupcfjyfup. Mátkmui tójcurc mềaojlm mạkoevi, hấjyfut gọrztsn ra sau gátkmuy, chỉrmrs cầfwgrn liếjcurc nhìfkhfn mộyduqt cátkmui, thìfkhf ngưczfoqdvui ta cũxhaang cảzbgum nhậhdmyn đupcfưczfoyfvzc sựyclm dịkftju dànqpfng củtnwpa ngưczfoqdvui đupcfànqpfn ôolmkng nànqpfy, ngũxhaa quan củtnwpa anh ta đupcfưczfoyfvzc xửolmkwtns rấjyfut gọrztsn gang sạkoevch sẽrmrs: long mi cũxhaang đupcfưczfoyfvzc cắnmvnt sửolmka, lànqpfn da đupcfưczfoyfvzc chăcscam sójcurc hằzuiung ngànqpfy, đupcfôolmki môolmki mềaojlm mạkoevi đupcfbvqm nhưczfotkmunh hoa còtnwpn đupcfưczfoyfvzc thoa mộyduqt lớnmvnp son dưczfolcqyng môolmki mỏbvqmng…

“Chỉrmrsjcur anh lànqpf tốukjlt nhấjyfut thôolmki.” Nhìfkhfn thấjyfuy anh ta xuấjyfut hiệcscyn, Kỷczdfczfoơbnpmng vôolmkqowung xúfwguc đupcfyduqng: “Quảzbgu nhiêyclmn, chỉrmrsjcur chịkftj em lànqpf tốukjlt nhấjyfut.” Mấjyfuy gãyduq đupcfànqpfn ôolmkng chếjcurt tiệcscyt kia, khôolmkng đupcfưczfoyfvzc mộyduqt gãyduqnqpfo hếjcurt.

“Cójcur chuyệcscyn gìfkhfnqpf khiếjcurn côolmk lo lắnmvnng thếjcur kia.” Anh ta muốukjln nójcuri côolmk đupcfuytqng luốukjlng cuốukjlng, từuytq từuytqnqpf kểbvqm.

Kỷczdfczfoơbnpmng nójcuri sơbnpm qua tìfkhfnh hìfkhfnh, nhắnmvnc đupcfếjcurn Hạkoevxhaa, côolmkjcuri anh lànqpf ngưczfoqdvui mànqpffwguc côolmktnwpn trẻxzqy đupcfãyduqyclmu lầfwgrm, hy vọrztsng cójcur thểbvqm khiếjcurn cho Hạkoevxhaa biếjcurt khójcurnqpfqowui: “Chuyệcscyn lànqpf vậhdmyy, khôolmkng khójcur đupcfúfwgung khôolmkng.”

“Ừrdbf!” Lýwtns Hi gậhdmyt đupcffwgru: “Yêyclmn tâoycvm, chuyệcscyn quátkmu đupcfơbnpmn giảzbgun mànqpf.” Trưczfonmvnc kia anh ta đupcfãyduq từuytqng giúfwgup côolmk đupcfuổbhiei khôolmkng íyclmt mấjyfuy kẻxzqy muốukjln theo đupcfuổbhiei côolmk.

wtns Hi lànqpf mộyduqt trong nhữmiiwng ngưczfoqdvui mànqpf mấjyfuy bátkmuc gátkmui ởntib khu nhànqpf giớnmvni thiệcscyu cho Kỷczdfczfoơbnpmng khi côolmk mớnmvni tớnmvni đupcfâoycvy, cũxhaang lànqpf ngưczfoqdvui duy nhấjyfut khôolmkng bịkftjolmk dọrztsa chạkoevy mấjyfut, ngưczfoyfvzc lạkoevi còtnwpn trởntib thànqpfnh bạkoevn tốukjlt củtnwpa côolmk… chịkftj em tốukjlt…

Bởntibi vìfkhf, Lýwtns Hi khôolmkng thíyclmch đupcfànqpfn ôolmkng.

nqpf, vấjyfun đupcfaojl duy nhấjyfut lànqpf

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.