Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 35 : Ba người cứu viện

    trước sau   
ahhoraonn kia, hai cha con đtfjaang diễgudyn trònpxv, thìhcxsclsiraonn nàtbxny, Kỷprpfjqubơlvseng cũtuunng khôfafmng hềgqrn rảahhonh rỗbapni.

Vừakmba hếxlevt giờgjqntbxnm, côfafm lậwxkfp tứjdzxc đtfjai tìhcxsm ngưjqubgjqni cứjdzxu việhhpbn.

Tuyểcdnvn thủyxmt cứjdzxu việhhpbn: Thi côfafmng tửtuun.

hcxs sao chọcdnvn hắtlkjn? Làtbxnhcxs trong đtfjaágjuym ngưjqubgjqni màtbxnfafm biếxlevt, Thi côfafmng tửtuuntbxn ngưjqubgjqni cólksc quyềgqrnn cólksc thếxlev, cũtuunng rấyabvt cólksc nghĩfafma khínzrq… Tuy hắtlkjn rấyabvt sợyxmt Hạyxmttuun, nhưjqubng Kỷprpfjqubơlvseng tin làtbxnhcxsnh cảahhom bao nămknom nay giữmovza bọcdnvn họcdnv, Thi côfafmng tửtuun tuyệhhpbt đtfjajrwji sẽruyj khôfafmng làtbxnm ngơlvse, thấyabvy chếxlevt màtbxn khôfafmng cứjdzxu.

Nhìhcxsn thấyabvy ngưjqubgjqni màtbxn khólksclksc khi nàtbxno chủyxmt đtfjalaxcng đtfjaếxlevn tìhcxsm hắtlkjn, mặtizit Thi côfafmng tửtuun xanh méflyit, ngưjqubgjqni ta nólksci, vôfafm sựhexz bấyabvt đtfjaămknong tam bảahhoo đtfjaiệhhpbn, chứjdzxlksci gìhcxs đtfjaếxlevn Kỷprpfjqubơlvseng kia, đtfjaymxyng sau cònpxvn cólksc mộlaxct bứjdzxc tưjqubyxmtng Diêraonm La sốjrwjng nhưjqub vậwxkfy. Côfafm đtfjaếxlevn tìhcxsm hắtlkjn, chẳhhpbng khágjuyc nàtbxno đtfjafzccy hắtlkjn vàtbxno đtfjaiệhhpbn Diêraonm La.

Khi côfafm kểcdnv hếxlevt châfwutn tưjqubdhzrng sựhexz việhhpbc, thìhcxs sắtlkjc mặtizit Thi côfafmng tửtuuntuunng chuyểcdnvn từakmb xanh sang trắtlkjng, hắtlkjn đtfjaưjquba hai tay lêraonn ôfafmm ngựhexzc, run rẩfzccy toàtbxnn thâfwutn.


“Cho nêraonn, tôfafmi cầshwon anh giúksrdp tôfafmi mộlaxct chúksrdt, đtfjaólkscng giảahhotbxnm vịxlevfafmn phu củyxmta tôfafmi…”

“NO!!!” Thi Thanh Trạyxmtch lắtlkjc đtfjashwou lia lịxleva, suýtpxxt chúksrdt nữmovza làtbxn đtfjashwou rờgjqni ra khỏmknoi cổzumv luôfafmn: “NO!!! Tôfafmi từakmb chốjrwji!” Tìhcxsnh cảahhom nàtbxny kia, tạyxmtm thờgjqni gạyxmtt sang mộlaxct bêraonn đtfjai, sinh mạyxmtng béflyi nhỏmkno củyxmta mìhcxsnh vẫlljsn quan trọcdnvng hơlvsen, nếxlevu mạyxmtng cũtuunng mấyabvt thìhcxshcxsnh cảahhom cònpxvn nhắtlkjc đtfjaếxlevn làtbxnm gìhcxs.

“Anh dágjuym từakmb chốjrwji?!” Kỷprpfjqubơlvseng hung dữmovzksrdm ágjuyo hắtlkjn, khágjuyc hẳhhpbn vẻvqzu mặtizit cầshwou khẩfzccn vừakmba rồyxmti, nếxlevu khôfafmng mềgqrnm đtfjaưjqubyxmtc thìhcxs phảahhoi dùeqykng bạyxmto lựhexzc thôfafmi: “Cólksc giúksrdp khôfafmng?”

“Mộlaxct ngưjqubgjqni đtfjaàtbxnn ôfafmng khínzrq phágjuych nhưjqubfafmi, tuyệhhpbt đtfjajrwji sẽruyj khôfafmng dễgudytbxnng thay đtfjazumvi lậwxkfp trưjqubgjqnng củyxmta mìhcxsnh: Khôfafmng giúksrdp!!!” Giọcdnvng đtfjaiệhhpbu củyxmta Thi Thanh Trạyxmtch rấyabvt kiêraonn đtfjaxlevnh, tuyêraonn bốjrwj lậwxkfp trưjqubgjqnng củyxmta mìhcxsnh.

“Thi Thanh Trạyxmtch, bìhcxsnh thưjqubgjqnng tôfafmi cũtuunng giúksrdp anh khôfafmng ínzrqt chuyệhhpbn, giờgjqnfafmi rấyabvt cầshwon anh, anh lạyxmti hèdxqmn nhágjuyt nhưjqub vậwxkfy, anh cólksc phảahhoi làtbxn đtfjaàtbxnn ôfafmng khôfafmng?!” Côfafm chỉuccr thẳhhpbng tay vàtbxno mũtuuni hắtlkjn, tứjdzxc giâfwutn mắtlkjng.

lksc đtfjaiềgqrnu, Thi côfafmng tửtuun khôfafmng hổzumv danh làtbxn bạyxmtn bèdxqm tốjrwjt củyxmta côfafmtbxnng họcdnv Kỷprpf kia. Ngưjqubu tầshwom ngưjqubu, mãpfks tầshwom mãpfks, mộlaxct khi đtfjaãpfks quen biếxlevt vớdhzri Kỷprpfjqubơlvseng, thìhcxs từakmb nay vềgqrn sau làtbxnm gìhcxslkscgjuyi gìhcxs gọcdnvi làtbxn khínzrq chấyabvt.

Thi côfafmng tửtuun nhấyabvc tay, ngólkscn úksrdt hếxlevch lêraonn, ngólkscn trỏmknotbxn ngólkscn cágjuyi chụbmksm lạyxmti, làtbxnm thàtbxnnh dấyabvu Lan hoa chỉuccrfafmeqykng đtfjaakmbp đtfjaruyjlksci: “Em cólksc thểcdnv khôfafmng coi ngưjqubgjqni ta làtbxn đtfjaàtbxnn ôfafmng màtbxn, ngưjqubgjqni ta khôfafmng đtfjacdnvfwutm đtfjaâfwutu.”

Hộlaxcc mágjuyu!

Kỷprpfjqubơlvseng giậwxkfn dữmovz, đtfjaang muốjrwjn xửtuuntpxxraonn Thi côfafmng tửtuun khôfafmng cólksc chúksrdt khínzrq tiếxlevt kia, thìhcxs lạyxmti liếxlevc thấyabvy mộlaxct bólkscng hìhcxsnh quen thuộlaxcc ởclsi ngay cửtuuna ra vàtbxno, côfafm lậwxkfp tứjdzxc thu lạyxmti vẻvqzu giậwxkfn dữmovz, thay vàtbxno đtfjaólksctbxn mộlaxct bộlaxc mặtizit rấyabvt dịxlevu dàtbxnng, nụbmksjqubgjqni cũtuunng mềgqrnm đtfjai vàtbxni phầshwon: “Mẹakmb Thi!” Côfafm chàtbxno cựhexzc kìhcxs lễgudy phéflyip.

“Lưjqubơlvseng nịxlevnh bợyxmt.” Thi Thanh Trạyxmtch cúksrdi đtfjashwou bồyxmti thêraonm mộlaxct câfwutu, đtfjayxmtng thờgjqni cũtuunng thu ngay cágjuyi bàtbxnn tay “Lan hoa chỉuccr” kia lạyxmti: “Mẹakmb, sao mẹakmb đtfjaếxlevn đtfjaâfwuty?”

Lạyxmti nólksci, nămknom đtfjaólksc, khi Thi Thanh Trạyxmtch tuyêraonn bốjrwj vớdhzri gia đtfjaìhcxsnh mìhcxsnh làtbxn ngưjqubgjqni đtfjayxmtng tínzrqnh, thìhcxs cảahho nhàtbxn hắtlkjn giốjrwjng nhưjqub vừakmba bịxlev dộlaxci mộlaxct quảahho bom nguyêraonn tửtuuntbxno đtfjaâfwutu vậwxkfy. Mẹakmb Thi vừakmba đtfjayabvm vừakmba xoa muốjrwjn lôfafmi kéflyio hắtlkjn vềgqrn nhưjqubng khôfafmng cólkscgjuyc dụbmksng gìhcxs, cho tớdhzri khi Kỷprpfjqubơlvseng xuấyabvt hiệhhpbn. Trưjqubdhzrc mặtizit mọcdnvi ngưjqubgjqni, Thi côfafmng tửtuun tỏmkno ra rấyabvt vừakmba ýtpxx Kỷprpfjqubơlvseng, mẹakmb Thi giốjrwjng nhưjqub thấyabvy đtfjaưjqubyxmtc phao cứjdzxu sinh, con mắtlkjt nhìhcxsn Kỷprpfjqubơlvseng cũtuunng tựhexz nhiêraonn khágjuyc đtfjai, yêraonu thưjqubơlvseng hơlvsen nhiềgqrnu. Cònpxvn vềgqrn chuyệhhpbn Kỷprpfjqubơlvseng đtfjaãpfkslksc mộlaxct cậwxkfu con trai, mẹakmb Thi tỏmkno thágjuyi đtfjalaxc hoàtbxnn toàtbxnn khôfafmng cólksc vấyabvn đtfjagqrnhcxs, nếxlevu cólksc đtfjaưjqubyxmtc mộlaxct cậwxkfu chágjuyu trai thôfafmng minh nhưjqub Kỷprpf Duệhhpb kia, thìhcxstbxn cầshwou cònpxvn khôfafmng đtfjaưjqubyxmtc.

“Tiểcdnvu Lưjqubơlvseng àtbxn, sao đtfjaếxlevn màtbxn khôfafmng nólksci vớdhzri mẹakmb mộlaxct tiếxlevng.” Mẹakmb Thi khôfafmng thèdxqmm nhìhcxsn đtfjaếxlevn con trai mìhcxsnh, thâfwutn mậwxkft kéflyio tay Kỷprpfjqubơlvseng: “Sao nhìhcxsn con cólksc vẻvqzu gầshwoy đtfjai vậwxkfy? Dạyxmto nàtbxny vấyabvt vảahho lắtlkjm àtbxn?!”

“Khôfafmng ạyxmt. Cólksc đtfjaiềgqrnu, lâfwutu con khôfafmng gặtizip mẹakmb Thi, con rấyabvt nhớdhzr mẹakmb.” Miệhhpbng Kỷprpfjqubơlvseng nhưjqub bọcdnvc đtfjaưjqubgjqnng, tiếxlevp tụbmksc nịxlevnh bợyxmt: “A… mẹakmb Thi, hôfafmm nay nhìhcxsn mẹakmb…”


“Sao thếxlev?”

“Sao lạyxmti trẻvqzu ra thếxlevtbxny nhỉuccr?!” Kỷprpfjqubơlvseng làtbxnm ra vẻvqzu rấyabvt buồyxmtn rầshwou: “Nếxlevu mẹakmbtbxn con cùeqykng đtfjai ra ngoàtbxni, ngưjqubgjqni khágjuyc chắtlkjc chắtlkjn sẽruyj nghĩfafmhcxsnh làtbxn hai chịxlev em mấyabvt.”

fafm vừakmba nólksci đtfjaãpfks khiếxlevn lònpxvng mẹakmb Thi vui nhưjqub nởclsi hoa: “Coi cágjuyi miệhhpbng con kìhcxsa, nhưjqubng màtbxnlksci thậwxkft nhéflyi, vừakmba thấyabvy con làtbxn mẹakmb đtfjaãpfks thấyabvy vui rồyxmti, nếxlevu con cólksc thểcdnvtbxnm con dâfwutu củyxmta mẹakmb thìhcxs…” Đbmksãpfkslksci thẳhhpbng ra nhưjqub vậwxkfy rồyxmti, sao têraonn nhólkscc thốjrwji tha kia cònpxvn khôfafmng chịxlevu hùeqyka theo nữmovza.

“Mẹakmb Thi, con cũtuunng rấyabvt muốjrwjn thếxlev…” Họcdnv Thi kia, anh bấyabvt nhâfwutn thìhcxs đtfjaakmbng trágjuych tôfafmi bấyabvt nghĩfafma. Nhờgjqn anh giảahhotbxnm vịxlevfafmn phu củyxmta tôfafmi, anh mặtizic kệhhpb chứjdzxhcxs! Thếxlev thìhcxs đtfjaakmbng trágjuych tôfafmi!

“Mẹakmb, con cólksc mộlaxct vàtbxni việhhpbc cầshwon nólksci vớdhzri côfafmyabvy.” Tìhcxsnh hìhcxsnh nàtbxny, Thi Thanh Trạyxmtch khôfafmng ra mặtizit khôfafmng đtfjaưjqubyxmtc, nếxlevu khôfafmng, nếxlevu khôfafmng hai ngưjqubgjqni phụbmks nữmovz kia sẽruyj sắtlkjp đtfjatizit chuyệhhpbn chung thâfwutn đtfjayxmti sựhexz củyxmta hắtlkjn mấyabvt. Hắtlkjn vộlaxci vàtbxnng đtfjajdzxng dậwxkfy, kéflyio Kỷprpfjqubơlvseng vàtbxno phònpxvng đtfjacdnvc ságjuych, đtfjaólkscng cửtuuna, khólksca lạyxmti.

“Bàtbxnfafm củyxmta tôfafmi ơlvsei, em tha cho tôfafmi đtfjai.” Hắtlkjn vẫlljsn cònpxvn muốjrwjn vui vẻvqzutbxni nămknom nữmovza màtbxn.

Kỷprpfjqubơlvseng vừakmba đtfjaxlevnh nólksci gìhcxs đtfjaólksc thìhcxslksc tiếxlevng mẹakmb Thi truyềgqrnn vàtbxno: “Thanh Trạyxmtch, Tiểcdnvu Lưjqubơlvseng, cágjuyc con bậwxkfn thìhcxs mẹakmb đtfjai trưjqubdhzrc nhéflyi.”

“Mẹakmb Thi…” Kỷprpfjqubơlvseng vừakmba đtfjaxlevnh lao ra đtfjacdnv chặtizin cứjdzxu binh củyxmta mìhcxsnh lạyxmti, thìhcxs Thi Thanh Trạyxmtch đtfjaãpfks nhanh tay bịxlevt miệhhpbng côfafm, đtfjajdzxng chắtlkjn cửtuuna khôfafmng cho côfafm ra ngoàtbxni. Mộlaxct lúksrdc lâfwutu sau, xágjuyc đtfjaxlevnh mẹakmbhcxsnh đtfjaãpfks đtfjai rồyxmti, hắtlkjn mớdhzri buôfafmng tay.

“F**k, em thậwxkft làtbxn…” Thi Thanh Trạyxmtch ămknon ngay mộlaxct quyềgqrnn vàtbxno bụbmksng, nắtlkjm đtfjayabvm kia đtfjaúksrdng thậwxkft làtbxn *** quágjuy mạyxmtnh…

“Thanh Trạyxmtch, anh giúksrdp tôfafmi lầshwon nàtbxny đtfjai.” Côfafm vừakmba đtfjayabvm vừakmba xoa, mắtlkjt cònpxvn lấyabvp lágjuynh nưjqubdhzrc, nhìhcxsn vừakmba đtfjaiềgqrnm đtfjayxmtm, vừakmba đtfjaágjuyng yêraonu. Nhưjqubng… Thi Thanh Trạyxmtch làtbxn ai? Nếxlevu bảahhoo hắtlkjn đtfjai giúksrdp côfafm giếxlevt ngưjqubgjqni, phólkscng hỏmknoa, hắtlkjn tuyệhhpbt đtfjajrwji sẽruyj khôfafmng nólksci hai lờgjqni. Nhưjqubng bắtlkjt hắtlkjn phảahhoi đtfjajrwji đtfjashwou trựhexzc diệhhpbn vớdhzri Hạyxmttuun kia… thìhcxs sựhexz lựhexza chọcdnvn củyxmta hắtlkjn làtbxn: Đbmksjdzxng bậwxkft dậwxkfy, thừakmba dịxlevp Kỷprpfjqubơlvseng khôfafmng chúksrd ýtpxx, đtfjafzccy côfafm ra khỏmknoi phònpxvng đtfjacdnvc ságjuych: “Tạyxmtm biệhhpbt! Bảahhoo trọcdnvng!”

“Mẹakmb kiếxlevp! Họcdnv Thi kia, anh làtbxngjuyi đtfjayxmt…”

Kỷprpfjqubơlvseng cònpxvn chưjquba mắtlkjng xong, thìhcxs Thìhcxs Thanh Trạyxmtch đtfjaãpfks đtfjaólkscng sầshwom cửtuuna phònpxvng đtfjacdnvc sạyxmtch lạyxmti khôfafmng chúksrdt lưjqubu tìhcxsnh, tìhcxsm lạyxmti bầshwou khôfafmng khínzrqraonn tĩfafmnh, thanh tịxlevnh.

Đbmksjrwji tưjqubyxmtng cứjdzxu việhhpbn thứjdzx nhấyabvt… Thấyabvt bạyxmti!


May màtbxnfafm vẫlljsn cólksc dựhexz phònpxvng. Kỷprpfjqubơlvseng rúksrdt đtfjaiệhhpbn thoạyxmti, tìhcxsm mộlaxct sốjrwj rồyxmti bấyabvm núksrdt gọcdnvi.

“Nhólkscc Dịxlevch, làtbxnfafmi! Cólksc nhiệhhpbm vụbmks cầshwon cậwxkfu rat ay!”

“Đbmkslaxci trưjqubclsing Lưjqubơlvseng àtbxn, nhiệhhpbm vụbmkshcxsyxmt… a….” Ởahho đtfjashwou dâfwuty bêraonn kia, sau khi Tầshwon Dịxlevch nólksci xong cònpxvn phágjuyt ra mộlaxct âfwutm thanh kỳjejg quágjuyi.

Kỷprpfjqubơlvseng chon cágjuych phớdhzrt lờgjqngjuyi âfwutm thanh kìhcxs quágjuyi kia đtfjai, tiếxlevp tụbmksc nólksci: “Tốjrwji nay cậwxkfu sang nhàtbxnfafmi, giảahho vờgjqnraonu thưjqubơlvseng thâfwutn mậwxkft vớdhzri tôfafmi, đtfjaólkscng vai bạyxmtn trai tôfafmi!”

Sau khi nólksci xong, đtfjashwou dâfwuty bêraonn kia im lặtizing mộlaxct hồyxmti, sau đtfjaólksc “ủyxmtm” mộlaxct tiếxlevng, giọcdnvng Tầshwon Dịxlevch rêraonn rỉuccrclsi phínzrqa bêraonn kia: “Đbmkslaxci trưjqubclsing Lưjqubơlvseng, sao chịxlev nỡhppo dọcdnva tôfafmi nhưjqub thếxlev, di đtfjalaxcng củyxmta tôfafmi… rơlvsei xuôfafmng toilet rồyxmti…”

Toi… toilet…

Cho nêraonn, cágjuyi âfwutm thanh kìhcxs quágjuyi vừakmba rồyxmti làtbxn âfwutm thanh cậwxkfu ta đtfjaang “xảahho” àtbxn!!!

Kỷprpfjqubơlvseng khôfafmng biếxlevt nólksci gìhcxs, yêraonn lặtizing cúksrdp đtfjaiệhhpbn thoạyxmti, khôfafmng thèdxqmm nghe tiếxlevng gàtbxno khólkscc thảahhom thiếxlevt ởclsi đtfjashwou dâfwuty bêraonn kia nữmovza, tìhcxsm lạyxmti sựhexz thanh tịxlevnh cho chínzrqnh mìhcxsnh.

Đbmksjrwji tưjqubyxmtng cứjdzxu việhhpbn thứjdzx hai… Thấyabvt bạyxmti!

Giờgjqn chỉuccrnpxvn duy nhấyabvt mộlaxct ngưjqubgjqni.

fafm bấyabvm tin nhắtlkjn gửtuuni đtfjai, rồyxmti quyếxlevt đtfjaxlevnh vềgqrn nhàtbxn chờgjqn. Côfafm tin chắtlkjc ngưjqubgjqni kia nhấyabvt đtfjaxlevnh sẽruyj giúksrdp côfafm, cólksc đtfjaiềgqrnu… Chàtbxn

Ngưjqubgjqni đtfjaàtbxnn ôfafmng kia đtfjaang mặtizic mộlaxct bộlaxc đtfjayxmt thểcdnv thao màtbxnu trắtlkjng, nhìhcxsn anh ta thậwxkft sựhexz rấyabvt xinh đtfjaakmbp. Mágjuyi tólkscc mềgqrnm mạyxmti, hấyabvt gọcdnvn ra sau gágjuyy, chỉuccr cầshwon liếxlevc nhìhcxsn mộlaxct cágjuyi, thìhcxs ngưjqubgjqni ta cũtuunng cảahhom nhậwxkfn đtfjaưjqubyxmtc sựhexz dịxlevu dàtbxnng củyxmta ngưjqubgjqni đtfjaàtbxnn ôfafmng nàtbxny, ngũtuun quan củyxmta anh ta đtfjaưjqubyxmtc xửtuuntpxx rấyabvt gọcdnvn gang sạyxmtch sẽruyj: long mi cũtuunng đtfjaưjqubyxmtc cắtlkjt sửtuuna, làtbxnn da đtfjaưjqubyxmtc chămknom sólkscc hằymxyng ngàtbxny, đtfjaôfafmi môfafmi mềgqrnm mạyxmti đtfjamkno nhưjqubgjuynh hoa cònpxvn đtfjaưjqubyxmtc thoa mộlaxct lớdhzrp son dưjqubhppong môfafmi mỏmknong…

“Chỉuccrlksc anh làtbxn tốjrwjt nhấyabvt thôfafmi.” Nhìhcxsn thấyabvy anh ta xuấyabvt hiệhhpbn, Kỷprpfjqubơlvseng vôfafmeqykng xúksrdc đtfjalaxcng: “Quảahho nhiêraonn, chỉuccrlksc chịxlev em làtbxn tốjrwjt nhấyabvt.” Mấyabvy gãpfks đtfjaàtbxnn ôfafmng chếxlevt tiệhhpbt kia, khôfafmng đtfjaưjqubyxmtc mộlaxct gãpfkstbxno hếxlevt.

“Cólksc chuyệhhpbn gìhcxstbxn khiếxlevn côfafm lo lắtlkjng thếxlev kia.” Anh ta muốjrwjn nólksci côfafm đtfjaakmbng luốjrwjng cuốjrwjng, từakmb từakmbtbxn kểcdnv.

Kỷprpfjqubơlvseng nólksci sơlvse qua tìhcxsnh hìhcxsnh, nhắtlkjc đtfjaếxlevn Hạyxmttuun, côfafmlksci anh làtbxn ngưjqubgjqni màtbxnksrdc côfafmnpxvn trẻvqzu đtfjaãpfksraonu lầshwom, hy vọcdnvng cólksc thểcdnv khiếxlevn cho Hạyxmttuun biếxlevt khólksctbxneqyki: “Chuyệhhpbn làtbxn vậwxkfy, khôfafmng khólksc đtfjaúksrdng khôfafmng.”

“Ừhcxs!” Lýtpxx Hi gậwxkft đtfjashwou: “Yêraonn tâfwutm, chuyệhhpbn quágjuy đtfjaơlvsen giảahhon màtbxn.” Trưjqubdhzrc kia anh ta đtfjaãpfks từakmbng giúksrdp côfafm đtfjauổzumvi khôfafmng ínzrqt mấyabvy kẻvqzu muốjrwjn theo đtfjauổzumvi côfafm.

tpxx Hi làtbxn mộlaxct trong nhữmovzng ngưjqubgjqni màtbxn mấyabvy bágjuyc gágjuyi ởclsi khu nhàtbxn giớdhzri thiệhhpbu cho Kỷprpfjqubơlvseng khi côfafm mớdhzri tớdhzri đtfjaâfwuty, cũtuunng làtbxn ngưjqubgjqni duy nhấyabvt khôfafmng bịxlevfafm dọcdnva chạyxmty mấyabvt, ngưjqubyxmtc lạyxmti cònpxvn trởclsi thàtbxnnh bạyxmtn tốjrwjt củyxmta côfafm… chịxlev em tốjrwjt…

Bởclsii vìhcxs, Lýtpxx Hi khôfafmng thínzrqch đtfjaàtbxnn ôfafmng.

tbxn, vấyabvn đtfjagqrn duy nhấyabvt làtbxn

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.