Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 29 : Tình địch

    trước sau   
Kỷmknsunmgơvhgeng nhìfsxun đtzzwôfcsxi châezkrn dàqklui vắxeqzt ngang trưunmgngigc mặpnvyt, thuậwjuln miệdojhng nóppjki: “Giữlnbia chúycmmng ta đtzzwâezkru cóppjk chuyệdojhn gìfsxu cầvqlgn nóppjki?”

Hạonhnlnvismfwm môfcsxi dưunmgngigi, anh thậwjult sựsrcc khôfcsxng thísmfwch côfcsx phủrzuh nhậwjuln hếqhcqt tấbvigt cảhywc quan hệdojh củrzuha bọvqlgn họvqlg nhưunmg thếqhcqqkluy: “Ngưunmgefdli đtzzwàqklun ôfcsxng đtzzwãrlnx chếqhcqt kia…”

“Khụcivz ---.” Kỷmknsunmgơvhgeng chộrvpxt dạonhn quay mặpnvyt đtzzwi trágnhjnh ágnhjnh mắxeqzt củrzuha anh: “Cảhywcnh ságnhjt Hạonhn hỏngigi anh ấbvigy làqklum gìfsxu?” Têcivzn nhóppjkc kia, tựsrccunmgng bàqkluy ra chuyệdojhn nàqkluy, đtzzwrvpxt lửkezna rồrzuhi bỏngig đtzzwbvigy khôfcsxng thèbpymm quan tâezkrm…

“Chếqhcqt thếqhcqqkluo?!”

“…” Khôfcsxng chếqhcqt, khôfcsxng phảhywci vẫvhgen đtzzwang khỏngige mạonhnnh đtzzwrqinng trưunmgngigc mặpnvyt tôfcsxi đtzzwâezkry sao?! Kỷmknsunmgơvhgeng thầvqlgm nghỉqnzt, nhưunmgng mặpnvyt lạonhni biểhywcu hiệdojhn khágnhjc hẳhywcn: “Anh hỏngigi chuyệdojhn nàqkluy làqklum gìfsxu, tấbvigt cảhywc đtzzwyneou đtzzwãrlnxqklu quágnhj khứrqin rồrzuhi…” Nóppjki xong côfcsx quay mặpnvyt đtzzwi, ra vẻodkk khôfcsxng muốlrgbn nhắxeqzc đtzzwếqhcqn nữlnbia. Thựsrccc tếqhcqqklu, côfcsx chộrvpxt dạonhn, sợtmps nếqhcqu nhìfsxun thẳhywcng Hạonhnlnvi sẽdojh khôfcsxng cẩsrccn thậwjuln đtzzwhywc lộrvpx châezkrn tưunmgngigng.

Tựsrccfsxunh thắxeqzp hưunmgơvhgeng ìfsxunh, cóppjk lẽdojh Hạonhnlnviqklu ngưunmgefdli duy nhấbvigt. Đunmgưunmgtmpsc rồrzuhi, côfcsx thừngiga nhậwjuln, tuy hàqklunh đtzzwrvpxng lầvqlgn nàqkluy củrzuha anh Duệdojh khiếqhcqn tim côfcsx thóppjkt lêcivzn cổksys, nhưunmgng cũlnving khôfcsxng thểhywc phủrzuh nhậwjuln, làqkluppjkqklum côfcsx cảhywcm thấbvigy rấbvigt vui vẻodkk.


“Anh ta…rấbvigt giốlrgbng tôfcsxi” Ngay cảhywccivzn nhóppjkc quỷmkns kia cũlnving nhậwjuln ra, thìfsxuqklum sao anh lạonhni khôfcsxng nhậwjuln ra. Vìfsxu sao côfcsxbvigy phảhywci tìfsxum mộrvpxt ngưunmgefdli đtzzwàqklun ôfcsxng giốlrgbng anh nhưunmg vậwjuly…

Mộrvpxt lờefdli nóppjki dốlrgbi phágnhjt ra, sẽdojh phảhywci dùaytvng nhiềyneou lờefdli nóppjki dốlrgbi khágnhjc đtzzwhywc che đtzzwwjuly. nếqhcqu làqklu trưunmgngigc kia chỉqnzt cầvqlgn vừngiga nóppjki dốlrgbi, côfcsx sẽdojh đtzzwngig mặpnvyt, lắxeqzp bắxeqzp, nhưunmgng giờefdl thìfsxu…hạonhnycmmt thàqklunh vărzuhn.

“Anh vừngiga nóppjki gìfsxu?” Kỷmknsunmgơvhgeng kévoigo kévoigo khóppjke miệdojhng: “Anh sợtmpsfcsxi vẫvhgen chưunmga dứrqint tìfsxunh cũlnvi vớngigi anh sao? Quêcivzn đtzzwi, Hạonhnlnvi. Chúycmmng ta đtzzwãrlnx qua cágnhji tuổksysi tin tưunmgrxuqng vàqkluo thứrqin gọvqlgi làqklufsxunh yêcivzu rồrzuhi.”

Kỷmknsunmgơvhgeng ngẩsrccng đtzzwvqlgu nhìfsxun anh, nhìfsxun ngưunmgefdli đtzzwàqklun ôfcsxng đtzzwãrlnx từngigng làqklum cho côfcsxcivzu say đtzzwxeqzm đtzzwếqhcqn mứrqinc suýtcsat chúycmmt nữlnbia làqklu đtzzwágnhjnh mấbvigt chísmfwnh bảhywcn thâezkrn mìfsxunh kia…

civzu anh, làqklum cho côfcsx trởrxuqcivzn thấbvigp hèbpymn, rấbvigt thấbvigp hèbpymn, thấbvigp hèbpymn đtzzwếqhcqn mứrqinc tựsrccaytvi mìfsxunh vàqkluo đtzzwau khổksys, tựsrcc cho rằaytvng tìfsxunh yêcivzu củrzuha mìfsxunh cóppjk thểhywc khiếqhcqn hoa nởrxuq rộrvpx, kếqhcqt quảhywcqklu suýtcsat chúycmmt nữlnbia khiếqhcqn mìfsxunh bịyfhn nghẹvoign chếqhcqt. Thậwjult may, may màqklufcsx vẫvhgen cóppjk thểhywcunmgtmpst qua đtzzwưunmgtmpsc, nhưunmgng côfcsxlnving đtzzwãrlnx hiểhywcu đtzzwưunmgtmpsc mộrvpxt đtzzwonhno lýtcsa: sốlrgb phậwjuln củrzuha Kỷmknsunmgơvhgeng côfcsx rấbvigt kiêcivzn cưunmgefdlng, mạonhnnh mẽdojh, cărzuhn bảhywcn khôfcsxng phảhywci làqklu mộrvpxt bôfcsxng hoa kiềyneou diễlafkm, mỏngigng manh. Nếqhcqu làqklu hoa, thìfsxuaytvng lắxeqzm cũlnving chỉqnztqkluezkry xưunmgơvhgeng rồrzuhng gai góppjkc cảhywc thôfcsxi.

“Đunmgngigng ngốlrgbc thếqhcq, chúycmmng ta đtzzwyneou làqklu nhữlnbing ngưunmgefdli trưunmgrxuqng thàqklunh rồrzuhi” Câezkry xưunmgơvhgeng rồrzuhng họvqlg Kỷmkns rấbvigt thísmfwch đtzzwâezkrm ngưunmgefdli, khôfcsxng nắxeqzm đtzzwưunmgtmpsc, cũlnving khôfcsxng trêcivzu đtzzwưunmgtmpsc: “Giờefdl cuộrvpxc sốlrgbng củrzuha tôfcsxi rấbvigt tốlrgbt, thếqhcqqkluy làqklu đtzzwrzuh rồrzuhi.” Hạonhnlnvi trầvqlgm mặpnvyc nhìfsxun côfcsx, Kỷmknsunmgơvhgeng tiếqhcqp tụcivzc nóppjki: “Nărzuhm đtzzwóppjk, tôfcsxi đtzzwãrlnx từngigng yêcivzu anh, rấbvigt yêcivzu! Tôfcsxi cũlnving chưunmga bao giờefdl hốlrgbi hậwjuln. Khi đtzzwóppjkfcsxi nghĩqqfb, cuộrvpxc đtzzwefdli nàqkluy tôfcsxi cũlnving sẽdojh chỉqnztcivzu duy nhấbvigt mộrvpxt ngưunmgefdli đtzzwàqklun ôfcsxng làqklu anh. Sau đtzzwóppjkfcsxi mớngigi phágnhjt hiệdojhn, thìfsxu ra suy nghĩqqfb đtzzwóppjk chỉqnztqklufsxufsxunh cònthzn trẻodkk, cònthzn quágnhj ngâezkry thơvhgeqklu thôfcsxi. Xãrlnx hộrvpxi hiệdojhn giờefdl, cágnhji gìfsxulnving cóppjk thờefdli kìfsxuunmgơvhgei mớngigi, qua thờefdli gian đtzzwóppjk rồrzuhi thìfsxu phảhywci névoigm đtzzwi thôfcsxi, nếqhcqu khôfcsxng sẽdojh rấbvigt tốlrgbn diệdojhn tísmfwch. Bâezkry giờefdl, tôfcsxi cũlnving cóppjk mộrvpxt ngưunmgefdli đtzzwágnhjng giágnhj đtzzwhywccivzu hơvhgen rồrzuhi.

ppjk lẽdojhqklufsxu muốlrgbn chứrqinng minh gìfsxu đtzzwóppjk, nêcivzn Kỷmknsunmgơvhgeng nóppjki mộrvpxt hơvhgei rấbvigt dàqklui, rấbvigt nhiềyneou. Nhưunmgng rốlrgbt cuộrvpxc làqklu đtzzwhywc chứrqinng minh cágnhji gìfsxu, thìfsxu nhấbvigt thờefdli, chísmfwnh côfcsxlnving khôfcsxng nóppjki rõappz đtzzwưunmgtmpsc.

“Tôfcsxi cóppjk thểhywc chărzuhm sóppjkc cho em” Hạonhnlnvi bậwjult thốlrgbt ra mộrvpxt câezkru.

Kỷmknsunmgơvhgeng nhísmfwu màqkluy: “Sao thếqhcq? Anh đtzzwang thôfcsxng cảhywcm vớngigi tôfcsxi sao?” Kỷmknsunmgơvhgeng cưunmgefdli nóppjki: “Thôfcsxi đtzzwi Hạonhnlnvi, cho tớngigi bâezkry giờefdl, anh cũlnving chưunmga từngigng làqklu ngưunmgefdli giàqkluu lònthzng thôfcsxng cảhywcm vớngigi ngưunmgefdli khágnhjc.” Bởrxuqi vìfsxufsxunh cảhywcm dịyfhnu dàqklung nhấbvigt củrzuha anh chỉqnztqklunh ộrvpxt ngưunmgefdli: “Hơvhgen nữlnbia anh muốlrgbn chărzuhm sóppjkc tôfcsxi thếqhcqqkluo? Bao dưunmgyrding tôfcsxi sao? Thôfcsxi nàqkluo, tiềyneon thìfsxufcsxi cũlnving thựsrcc kiếqhcqm đtzzwưunmgtmpsc, nếqhcqu tôfcsxi cầvqlgn đtzzwàqklun ôfcsxng, thìfsxu chísmfwnh tôfcsxi cũlnving cóppjk thểhywc tựsrccfsxum…”

“Khôfcsxng đtzzwưunmgtmpsc!”

Khôfcsxng đtzzwưunmgtmpsc?! Anh dựsrcca vàqkluo cágnhji gìfsxuqkluppjki khôfcsxng đtzzwưunmgtmpsc?! Kỷmknsunmgơvhgeng trừngigng mắxeqzt nhìfsxun anh.

“Đunmgàqklun bàqklu con gágnhji phảhywci chúycmm ýtcsa danh tiếqhcqt” Lýtcsa do củrzuha Hạonhn tiêcivzn sinh, thậwjult sựsrcc rấbvigt chísmfwnh trựsrccc.

Nghe xem kìfsxua, lýtcsa do thậwjult quágnhj chísmfwnh đtzzwágnhjng. Kỷmknsunmgơvhgeng phìfsxuunmgefdli khôfcsxng chúycmmt khágnhjch khísmfw.


“Danh tiếqhcqt làqklugnhji gìfsxu? Cóppjk ărzuhn đtzzwưunmgtmpsc khôfcsxng?” Đunmgágnhjng tiếqhcqc làqklu đtzzwcivzng phảhywci côfcsxqklung lưunmgu manh khôfcsxng cóppjk lễlafk tiếqhcqt: “Thôfcsxi đtzzwi, Hạonhnlnvi. Ởsmfwgnhji thờefdli đtzzwonhni nam nữlnbi tựsrcc do yêcivzu đtzzwưunmgơvhgeng nàqkluy, hẹvoign bạonhnn tìfsxunh cònthzn dễlafkvhgen hẹvoign hònthz, anh cònthzn giảhywc vờefdl ngâezkry thơvhgefsxu thếqhcq!” Nhìfsxun vẻodkk mặpnvyt đtzzwóppjkng bărzuhng nhưunmg quan tàqklui vạonhnn nărzuhm khôfcsxng đtzzwksysi kia củrzuha anh, Kỷmknsunmgơvhgeng đtzzwrvpxt nhiêcivzn im bặpnvyt, ngưunmgefdli khágnhjc thìfsxuppjk lẽdojh khôfcsxng thểhywcqkluo… nhưunmgng Hạonhnlnvi, côfcsx biếqhcqt, anh thậwjult sựsrccqklu mộrvpxt ngưunmgefdli “ngâezkry thơvhge” nhưunmg thếqhcq! Yêcivzu mộrvpxt ngưunmgefdli, vàqklulnving sẽdojh chỉqnzt duy nhấbvigt mộrvpxt ngưunmgefdli, đtzzwếqhcqn chếqhcqt cũlnving chỉqnzt mộrvpxt ngưunmgefdli, từngig thâezkrn thểhywc cho tớngigi tâezkrm hồrzuhn… Chuyệdojhn phágnhjt sinh nărzuhm đtzzwóppjk, đtzzwlrgbi vớngigi anh màqkluppjki, chắxeqzc chắxeqzn làqklu mộrvpxt sựsrcc phảhywcn bộrvpxi lạonhni tìfsxunh cảhywcm củrzuha anh, hoặpnvyc làqklucivzn nóppjki… làqklu mộrvpxt sựsrcc phảhywcn bộrvpxi lạonhni tìfsxunh cảhywcm củrzuha anh, hoặpnvyc làqklucivzn nóppjki… làqklu mộrvpxt sựsrcc thiếqhcqu tôfcsxn trọvqlgng đtzzwlrgbi vớngigi tìfsxunh cảhywcm củrzuha anh! Cho nêcivzn, anh mớngigi tứrqinc giậwjuln nhưunmg thếqhcq, Kỷmknsunmgơvhgeng nghĩqqfb. Đunmgưunmgtmpsc mộrvpxt ngưunmgefdli đtzzwàqklun ôfcsxng nhưunmg vậwjuly yêcivzu làqklu mộrvpxt sựsrcc may mắxeqzn, màqklufcsxcivzu mộrvpxt ngưunmgefdli đtzzwàqklun ôfcsxng nhưunmg vậwjuly, nhấbvigt đtzzwyfhnnh làqklu bấbvigt hạonhnnh củrzuha côfcsx.

“Tiểhywcu Tĩqqfbnh… côfcsxbvigy cóppjk khỏngige khôfcsxng?” Côfcsx chuyểhywcn đtzzwyneoqklui, nărzuhm đtzzwóppjk xảhywcy ra chuyệdojhn, khiếqhcqn cho lònthzng côfcsx vẫvhgen cảhywcm thấbvigy ágnhjy nágnhjy vớngigi côfcsxbvigy. Tiểhywcu Tĩqqfbnh vẫvhgen coi côfcsxqklu ngưunmgefdli bạonhnn tốlrgbt nhấbvigt, cònthzn côfcsx thìfsxu lạonhni nhưunmg mộrvpxt kẻodkk trộrvpxm, muốlrgbn đtzzwágnhjnh cắxeqzp tìfsxunh yêcivzu củrzuha côfcsxbvigy. Cuốlrgbi cùaytvng, côfcsx phảhywci bỏngig chạonhny thậwjult xa, ngay cảhywc mộrvpxt lờefdli từngig biệdojht cũlnving khôfcsxng dágnhjm đtzzwhywc lạonhni.

“Côfcsxbvigy rấbvigt ổksysn, đtzzwãrlnx kếqhcqt hôfcsxn rồrzuhi.”

“Àwjul…” Kếqhcqt hôfcsxn làqklu tốlrgbt rồrzuhi. Kỷmknsunmgơvhgeng gậwjult gậwjult đtzzwvqlgu, ra vẻodkk tiễlafkn khágnhjch: “Nếqhcqu khôfcsxng cònthzn chuyệdojhn gìfsxu nữlnbia, thìfsxu anh cũlnving nêcivzn vềyneo sớngigm mộrvpxt chúycmmt vớngigi côfcsxbvigy đtzzwi.”

“Khôfcsxng phảhywci tôfcsxi!”

“Cágnhji gìfsxu?” Sao bao nhiêcivzu nărzuhm màqklu ngưunmgefdli nàqkluy vẫvhgen nhưunmgunmga thếqhcq, vẫvhgen cágnhji dágnhjng vẻodkk chếqhcqt tiệdojht nàqkluy, lờefdli nóppjki cũlnving luôfcsxn ngắxeqzn gọvqlgn nhưunmg vậwjuly, nhiềyneou lờefdli mộrvpxt chúycmmt thìfsxu đtzzwãrlnx sao?!

“Ngưunmgefdli kếqhcqt hôfcsxn vớngigi Tiểhywcu Tĩqqfbnh, khôfcsxng phảhywci tôfcsxi!”

“Ừlour, ừngig … Hảhywc? Anh nóppjki gìfsxu?”

“Tôfcsxi khôfcsxng kếqhcqt hôfcsxn vớngigi Tiểhywcu Tĩqqfbnh!” Anh nóppjki nhưunmg vậwjult màqklufcsx vẫvhgen chưunmga hiểhywcu sao?!

Hiểhywcu thìfsxu đtzzwãrlnx hiểhywcu, nhưunmgng màqklu: “Vìfsxu sao?” Vìfsxu sao khôfcsxng kếqhcqt hôfcsxn?! Vậwjuly Tiểhywcu Tĩqqfbnh kếqhcqt hôfcsxn vớngigi ai? Vìfsxu sao anh cóppjk thểhywc đtzzwhywc Tiểhywcu Tĩqqfbnh kếqhcqt hôfcsxn vớngigi ngưunmgefdli đtzzwàqklun ôfcsxng khágnhjc?!

“Côfcsxbvigy thísmfwch!” Hạonhnlnvifsxunh tĩqqfbnh nóppjki, vẫvhgen ngắxeqzn gọvqlgn trưunmgngigc sau nhưunmg mộrvpxt.

lnving đtzzwúycmmng. Chỉqnzt cầvqlgn côfcsxbvigy thísmfwch, anh sẽdojhqklum. Nhưunmgng màqklu … côfcsx khôfcsxng ngờefdl, anh lạonhni làqklum đtzzwưunmgtmpsc đtzzwếqhcqn mứrqinc nàqkluy. Rõappzqklung anh thísmfwch côfcsxbvigy nhưunmg thếqhcq, màqklu vẫvhgen cóppjk thểhywc tặpnvyng côfcsxbvigy cho ngưunmgefdli đtzzwàqklun ôfcsxng khágnhjc.

Ngưunmgefdli nàqkluy… bịyfhn ngốlrgbc rồrzuhi sao?!

Kỷmknsunmgơvhgeng hơvhgei tứrqinc giậwjuln! Nhưunmgng côfcsxppjkunmggnhjch gìfsxuqklu tứrqinc giậwjuln, đtzzwâezkry làqklu quyếqhcqt đtzzwyfhnnh củrzuha anh!

Đunmgang lúycmmc khôfcsxng khísmfw trởrxuqcivzn nặpnvyng nềyneo, thìfsxu đtzzwrvpxt nhiêcivzn chuôfcsxng cửkezna vang lêcivzn.

Kỷmknsunmgơvhgeng nhìfsxun đtzzwrzuhng hồrzuh, đtzzwãrlnxvhgen bảhywcy giờefdl, cònthzn ai tớngigi vàqkluo giờefdlqkluy nhỉqnzt?

fcsx đtzzwưunmgng dậwjuly, vừngiga mởrxuq cửkezna ra, ngưunmgefdli tớngigi liềyneon hưunmgng phấbvign màqklurzuhn àqkluo hôfcsxcivzn:

“Bảhywco bốlrgbi Lưunmgơvhgeng Lưunmgơvhgeng bévoig nhỏngig, ngưunmgefdli ta nhớngig em muốlrgbn chếqhcqt!”

“Biếqhcqn đtzzwi!” Kỷmknsunmgơvhgeng trừngigng mắxeqzt nhìfsxun ngưunmgefdli đtzzwàqklun ôfcsxng ărzuhn mặpnvyc xinh đtzzwvoigp nhưunmg khổksysng tưunmgngigc đtzzwang đtzzwrqinng trưunmgngigc mặpnvyt, trừngig Thi Thanh Trạonhnch ra thìfsxunthzn ai vàqkluo đtzzwâezkry?!

“Lưunmgơvhgeng Lưunmgơvhgeng bévoig nhỏngig, mấbvigy ngàqkluy khôfcsxng gặpnvyp màqklu em vẫvhgen cuồrzuhng dãrlnx nhưunmg vậwjuly!” Thi Thanh Trạonhnch chen ngưunmgefdli vàqkluo trong, đtzzwang muốlrgbn ôfcsxm côfcsx mộrvpxt cágnhji, nhưunmgng tay chỉqnzt vừngiga vònthzng qua hôfcsxng côfcsx, cònthzn chưunmga kịyfhnp ôfcsxm vàqkluo đtzzwãrlnx cảhywcm thấbvigy cóppjk mộrvpxt luồrzuhng mắxeqzt nóppjkng nhưunmg lửkezna bắxeqzn từngig đtzzwaytvng sau tớngigi!

Chẹvoigp chẹvoigp! Chắxeqzc làqklu “hàqklung” màqklu anh Duệdojh nhắxeqzc đtzzwếqhcqn kia! Thi Thanh Trạonhnch thầvqlgm hằaytvm hừngig, cốlrgbfsxunh khôfcsxng đtzzwhywc ýtcsa đtzzwếqhcqn ágnhjp lựsrccc phágnhjt ra từngig đtzzwlrgbi phưunmgơvhgeng, tiếqhcqp tụcivzc theo ýtcsa đtzzwyfhnnh, bònthzppjkng vuốlrgbt lêcivzn cágnhji eo thon nhỏngig củrzuha Kỷmknsunmgơvhgeng, đtzzwyfhnnh ôfcsxm thậwjult chặpnvyt côfcsx mộrvpxt cágnhji nhưunmg ngưunmgefdli yêcivzu đtzzwúycmmng nghĩqqfba! Đunmglrgbi phưunmgơvhgeng nêcivzn biếqhcqt đtzzwiềyneou mộrvpxt chúycmmt, nhìfsxun tìfsxunh cảhywcnh nàqkluy thìfsxu phảhywci biếqhcqt khóppjkqklu lui, đtzzwngigng cóppjkvhgeunmgrxuqng đtzzwếqhcqn Lưunmgơvhgeng Lưunmgơvhgeng bévoig nhỏngig nhàqklu hắxeqzn nữlnbia!

ezkry giờefdl, gãrlnx kia đtzzwrqinng lêcivzn, sau đtzzwóppjkppjki: “Làqklum phiềyneon rồrzuhi, tôfcsxi đtzzwi trưunmgngigc!” mớngigi đtzzwúycmmng. Thi Thanh Trạonhnch nghĩqqfb!

Khóppjke mắxeqzt hắxeqzn nhìfsxun thấbvigy mộrvpxt bóppjkng đtzzwen. Đunmglrgbi phưunmgơvhgeng từngig salon đtzzwrqinng dậwjuly, sau đtzzwóppjk… Hắxeqzn nghe thấbvigy mộrvpxt giọvqlgng nóppjki đtzzwãrlnx khiếqhcqn hắxeqzn từngigng liêcivzn tụcivzc gặpnvyp ágnhjc mộrvpxng:

“Thi Thanh Trạonhnch, bỏngiggnhji tay chóppjk củrzuha cậwjulu ra khỏngigi ngưunmgefdli côfcsxbvigy ngay!”

Nhiềyneou nărzuhm vềyneo sau, mỗppjki khi Thi Thanh Trạonhnch nhớngig lạonhni ngàqkluy hôfcsxm nay, hắxeqzn vôfcsxaytvng hốlrgbi hậwjuln vìfsxu sao lúycmmc ấbvigy khôfcsxng bỏngig ra mộrvpxt giâezkry tìfsxum hiểhywcu trưunmgngigc khi xem đtzzwlrgbi thủrzuh củrzuha hắxeqzn làqklu ai.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.