Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 24 : Nguy hiểm

    trước sau   
“Anh… ýgcge anh làquhg sao?” Từnsqb nhỏrelp đfnhmếczpdn lớtvxyn, nhữuaqpng ngưxluskgnvi đfnhmàquhgn ôsfdmng vâhendy xung quanh côsfdm, ai màquhg khôsfdmng cốfnhm gắquhgng nịsnainh nọruwmt lấfqmvy lòjsqrng côsfdm. Cha côsfdmquhg mộipjdt thàquhgnh viêxbvfn trong nộipjdi cápsqjc Myanmar. Khoápsqjc cápsqji thâhendn phậvwbun nạdpfpm vàquhgng nhưxlus vậvwbuy lêxbvfn ngưxluskgnvi, làquhgm cho khôsfdmng íqjlkt đfnhmàquhgn ôsfdmng muốfnhmn xápsqjc đfnhmsnainh quan hệdsxq vớtvxyi côsfdm.

Vậvwbuy màquhg, ngưxluskgnvi đfnhmàquhgn ôsfdmng Trung Quốfnhmc trưxlustvxyc mặczpdt nàquhgy….

sfdm nhìkmban trúiejeng rồjsqri.

sfdm đfnhmãphml từnsqbng gặczpdp rấfqmvt nhiềlyoau đfnhmàquhgn ôsfdmng, cũufpung qua lạdpfpi nhiềlyoau, trong đfnhmóxlusufpung cóxlus đfnhmàquhgn ôsfdmng Trung Quốfnhmc, nhưxlusng chưxlusa bao giờkgnv gặczpdp ngưxluskgnvi nhưxlus anh. Nhìkmban bộipjd quầplnrn ápsqjo đfnhmang phủipjdxbvfn thâhendn hìkmbanh cao lớtvxyn, cùxbvfng vớtvxyi khuôsfdmn mặczpdt tuấfqmvn túiejephmlnh khốfnhmc củipjda anh, Hápsqjch Lệdsxqquhgng cảtvxym thấfqmvy tim mìkmbanh ngứvfawa ngápsqjy đfnhmếczpdn khóxlus chịsnaiu.

Hạdpfpufpu nhíqjlku chặczpdt màquhgy, khóxlus hiểnjtsu nhìkmban côsfdmquhgng bêxbvfn cạdpfpnh. Côsfdm ta bịsnai ngớtvxy ngẩvsbxn àquhg? Hay làquhg nhưxlusehvgc nãphmlo? Anh đfnhmãphmlxlusi thẳzadkng ra nhưxlus thếczpd rồjsqri màquhgjsqrn khôsfdmng chịsnaiu hiểnjtsu? Khi anh nóxlusi chuyệdsxqn vớtvxyi Kỷxokfxlusơyzkpng, khôsfdmng bao giờkgnvxlus nhữuaqpng chưxlustvxyng ngạdpfpi thếczpdquhgy. Anh quay đfnhmplnru, thấfqmvy Tiểnjtsu Bạdpfpch vàquhg Kỷxokfxlusơyzkpng đfnhmãphml rẽdgpuquhgo khúiejec quanh, biếczpdn mấfqmvt khỏrelpi tầplnrm mắquhgt củipjda mìkmbanh. Hạdpfpufpu gom hếczpdt nhữuaqpng lờkgnvi muốfnhmn nóxlusi, tậvwbup trung vàquhgo mộipjdt từnsqb đfnhmơyzkpn giảtvxyn, dễswwo hiểnjtsu màquhg hiệdsxqu quảtvxy:

“Cúiejet!”




Sau đfnhmóxlus, trong ápsqjnh mắquhgt trợehvgn tròjsqrn lêxbvfn vìkmba kinh ngạdpfpc củipjda côsfdmquhgng kia, anh vộipjdi vàquhgng đfnhmuổyqbli theo Kỷxokfxlusơyzkpng vàquhg Tiểnjtsu Bạdpfpch. Ởvcsk khúiejec quanh, anh thấfqmvy hai ngưxluskgnvi đfnhmang giằczpdng co — Tìkmbanh hìkmbanh thựreehc tếczpdquhg, Tiểnjtsu Bạdpfpch muốfnhmn Kỷxokfxlusơyzkpng buôsfdmng tay ra, nhưxlusng Kỷxokfxlusơyzkpng khôsfdmng chịsnaiu, Tiểnjtsu Bạdpfpch lạdpfpi khôsfdmng dápsqjm dùxbvfng nhiềlyoau sứvfawc, chỉxlus sợehvgquhgm côsfdm bịsnai thưxlusơyzkpng, hắquhgn cũufpung khôsfdmng cóxlus nhiềlyoau mạdpfpng đfnhmnjts Hạdpfpufpu tiếczpdt hậvwbun.

“Đsaqeưxluskgnvng Đsaqeôsfdmng Bạdpfpch.”

Gọruwmi cảtvxy họruwm lẫdsxqn têxbvfn ngưxluskgnvi ta làquhgm gìkmba… Sếczpdp… anh đfnhmnsqbng làquhgm tôsfdmi sợehvgquhg, cứvfaw gọruwmi tôsfdmi Tiểnjtsu Bạdpfpch làquhg tốfnhmt rồjsqri!

“Cóxlus…” Nghe tiếczpdng gọruwmi ởjxwp đfnhmczpdng sau, Tiểnjtsu Bạdpfpch cứvfawng ngưxluskgnvi đfnhmvfawng im tạdpfpi chỗsaqe, khôsfdmng đfnhmnjts cho Kỷxokfxlusơyzkpng kévsbxo mìkmbanh đfnhmi nữuaqpa: “Sếczpdp, tôsfdmi sẽdgpu đfnhmi giảtvxyi quyếczpdt nốfnhmt mấfqmvy việdsxqc còjsqrn lạdpfpi, hai ngưxluskgnvi cứvfaw từnsqb từnsqbxlusi chuyệdsxqn.” Kẻpvxo thứvfawc thờkgnvi làquhg trang tuấfqmvn kiệdsxqt, dưxlustvxyi ápsqjnh mắquhgt sắquhgc nhọruwmn nhưxlus dao kia củipjda anh màquhgjsqrn khôsfdmng trốfnhmn thìkmba đfnhmehvgi đfnhmếczpdn bao giờkgnv. Mộipjdt tay hắquhgn đfnhmưxlusa lêxbvfn cầplnrm cổyqbl tay Kỷxokfxlusơyzkpng kévsbxo ra, biếczpdn mấfqmvt khỏrelpi hiệdsxqn trưxluskgnvng nhưxlus mộipjdt làquhgn khóxlusi.

Kỷxokfxlusơyzkpng bịsnai bỏrelpjxwp lạdpfpi, thầplnrm vẽdgpujsqrng tròjsqrn trong lòjsqrng, mắquhgng hắquhgn khôsfdmng cóxlus nghĩdwata khíqjlk, đfnhmnjts cho côsfdm phảtvxyi mộipjdt mìkmbanh đfnhmfnhmi mặczpdt vớtvxyi thầplnrn mặczpdt đfnhmen kia…

“Àtycs…” Anh nóxlusi gìkmba đfnhmi xem nàquhgo, đfnhmnsqbng cóxlus nhìkmban chằczpdm chằczpdm tôsfdmi khôsfdmng thètqbjm nhúiejec nhíqjlkch nhưxlus vậvwbuy chứvfaw. Kỷxokfxlusơyzkpng càquhgng bốfnhmi rốfnhmi, bịsnai anh nhìkmban đfnhmếczpdn phápsqjt sợehvg, toàquhgn thâhendn đfnhmlyoau cảtvxym thấfqmvy khôsfdmng tựreeh nhiêxbvfn.

Mộipjdt lúiejec lâhendu sau, Hạdpfpufpu mớtvxyi nóxlusi: “Vìkmba sao lạdpfpi làquhg em.”

Mộipjdt câhendu khôsfdmng đfnhmplnru khôsfdmng đfnhmsfdmi nhưxlus vậvwbuy khiếczpdn cho Kỷxokfxlusơyzkpng mơyzkp hồjsqr khôsfdmng hiểnjtsu gìkmba cảtvxy.

psqji gìkmbaquhg “Vìkmba sao lạdpfpi làquhg em?” Ýseyx anh làquhg sao? Đsaqeang muốfnhmn nóxlusi làquhg chíqjlknh anh ta cũufpung khôsfdmng muốfnhmn gặczpdp lạdpfpi côsfdm sao?

Hừnsqb — Hay ho thậvwbut!

sfdmi cũufpung đfnhmâhendu muốfnhmn gặczpdp lạdpfpi anh chứvfaw?!

sfdm thầplnrm nghĩdwat nhưxlus vậvwbuy, nhưxlusng cũufpung khôsfdmng thểnjts tựreeh lừnsqba gạdpfpt mìkmbanh, bởjxwpi vìkmba… suy nghĩdwat đfnhmóxlus, khiếczpdn tim côsfdmyzkpi nhóxlusi đfnhmau, cổyqbl họruwmng cũufpung nhưxlus nghẹvwbun lạdpfpi…

“Đsaqeúiejeng vậvwbuy, vìkmba sao lạdpfpi làquhg anh?” Côsfdmufpung muốfnhmn hỏrelpi câhendu đfnhmóxlus. Đsaqeãphml nhiềlyoau năfnhmm rồjsqri, mỗsaqei ngàquhgy côsfdm đfnhmlyoau cốfnhm gắquhgng quêxbvfn tấfqmvt cảtvxy nhữuaqpng gìkmba liêxbvfn quan đfnhmếczpdn anh đfnhmi. Côsfdm đfnhmãphml gầplnrn thàquhgnh côsfdmng, thìkmba anh lạdpfpi xuấfqmvt hiệdsxqn, kévsbxo hếczpdt nhữuaqpng kýgcgevfawc đfnhmãphml bịsnaisfdmxbvfi thậvwbut sâhendu ra…




May màquhgsfdm đfnhmãphml bỏrelp xuốfnhmng đfnhmưxlusehvgc mộipjdt phầplnrn, may màquhg đfnhmãphml khôsfdmng còjsqrn đfnhmau nhiềlyoau nữuaqpa… Nhưxlusng… vẫdsxqn còjsqrn mộipjdt chúiejet… Cho côsfdm thêxbvfm mộipjdt thờkgnvi gian nữuaqpa, côsfdm sẽdgpu khỏrelpi hẳzadkn thôsfdmi.

Kỷxokfxlusơyzkpng híqjlkt sâhendu mộipjdt hơyzkpi, nuốfnhmt cụrmkgc nghẹvwbun trong cổyqbl họruwmng xuốfnhmng, vỗsaqe vỗsaqe mặczpdt mìkmbanh, rồjsqri lạdpfpi kévsbxo da mặczpdt sang hai bêxbvfn, đfnhmnjts lộipjd ra nụrmkgxluskgnvi lưxlusu manh, bấfqmvt cầplnrn đfnhmkgnvi củipjda côsfdmquhgng họruwm Kỷxokf.

Đsaqeâhendy mớtvxyi làquhgpsqjng vẻpvxoquhg Kỷxokfxlusơyzkpng hiệdsxqn tạdpfpi nêxbvfn cóxlus, khôsfdmng chịsnaiu cúiejei đfnhmplnru, nếczpdu khôsfdmng, côsfdm sẽdgpu bịsnai anh Duệdsxq chêxbvfxluskgnvi mấfqmvt.

sfdmfqmvy đfnhmang nghĩdwatkmba?

xluskgnvi nhưxlus vậvwbuy… Làquhgkmba nghĩdwat đfnhmếczpdn ngưxluskgnvi đfnhmàquhgn ôsfdmng kia sao?

Con ngưxlusơyzkpi đfnhmen củipjda Hạdpfpufpu lạdpfpnh đfnhmi, sau khi gặczpdp lạdpfpi, Kỷxokfxlusơyzkpng đfnhmãphml mộipjdt lầplnrn nữuaqpa lôsfdmi hếczpdt nhữuaqpng kýgcgevfawc củipjda anh vềlyoasfdm ra. Ngôsfdmn từnsqb, cửlzvw chỉxlus củipjda côsfdmufpung khôsfdmng giốfnhmng nhưxlussfdmvsbx ngoan ngoãphmln, hay ngưxlusehvgng ngùxbvfng, dễswwo thẹvwbun thùxbvfng trong tríqjlk nhớtvxy củipjda anh. Sựreeh thay đfnhmyqbli nàquhgy khiếczpdn anh khôsfdmng biếczpdt phảtvxyi làquhgm sao.

iejec trưxlustvxyc, côsfdm chỉxlus đfnhmơyzkpn giảtvxyn coi anh làquhg trung tâhendm. Còjsqrn bâhendy giờkgnv, thếczpd giớtvxyi củipjda côsfdmhendy giờkgnv, anh hoàquhgn toàquhgn khôsfdmng biếczpdt gìkmba cảtvxy. Vẻpvxo mặczpdt dịsnaiu dàquhgng, tìkmbanh cảtvxym nồjsqrng đfnhmvwbum trong đfnhmápsqjy mắquhgt kia, cũufpung khôsfdmng phảtvxyi vìkmba anh nữuaqpa, tấfqmvt cảtvxy, đfnhmlyoau làquhgkmbaphml đfnhmàquhgn ôsfdmng kia.

Loạdpfpi cảtvxym giápsqjc nàquhgy, thậvwbut khóxlusquhg diễswwon tảtvxy thàquhgnh lờkgnvi.

Anh vuốfnhmt mặczpdt, cốfnhm ápsqjp chếczpd cảtvxym xúiejec khiếczpdn ngưxluskgnvi ta khóxlus chịsnaiu nàquhgy xuốfnhmng, rúiejet đfnhmiệdsxqn thoạdpfpi ra, bấfqmvm sốfnhm: “Tôsfdmi đfnhmâhendy!”

“Nhiệdsxqm vụrmkg đfnhmãphml hoàquhgn thàquhgnh!” Đsaqeâhendy làquhghendu khẳzadkng đfnhmsnainh.

“Ừsnai.” Hạdpfpufpu liếczpdc mắquhgt nhìkmban dápsqjng ngưxluskgnvi cápsqjch đfnhmóxlus khôsfdmng xa: “Cóxlus thểnjts giúiejep tôsfdmi mộipjdt chúiejet khôsfdmng?”

“Hảtvxy —.” Ngưxluskgnvi ởjxwp đfnhmplnru dâhendy bêxbvfn kia nghe Hạdpfpufpuxlusi vậvwbuy thìkmba liềlyoan tỉxlusnh tápsqjo lạdpfpi: “Chuyệdsxqn hiếczpdm thấfqmvy đfnhmâhendy, Hạdpfpufpu anh màquhgufpung cóxlus chuyệdsxqn khôsfdmng làquhgm đfnhmưxlusehvgc sao? Nóxlusi đfnhmi, chuyệdsxqn gìkmba?”

“Kỷxokfxlusơyzkpng… Cóxlus thểnjts loạdpfpi côsfdmfqmvy ra khỏrelpi danh sápsqjch lầplnrn nàquhgy đfnhmưxlusehvgc khôsfdmng?!” Anh khôsfdmng phảtvxyi làquhg ngưxluskgnvi khôsfdmng biếczpdt phâhendn biệdsxqt côsfdmng tưxlus, nhưxlusng lầplnrn nàquhgy…




“Hạdpfpufpu, chuyệdsxqn khápsqjc thìkmbasfdmi cóxlus thểnjts giúiejep cậvwbuu, nhưxlusng chuyệdsxqn nàquhgy…” Ngưxluskgnvi ởjxwp đfnhmâhendu dâhendy bêxbvfn kia hơyzkpi ngậvwbup ngừnsqbng: “Tôsfdmi khôsfdmng cóxluspsqjch nàquhgo cảtvxy.”

“Vìkmba sao?” Khôsfdmng phảtvxyi chuyệdsxqn lậvwbup danh sápsqjch nàquhgy kia đfnhmlyoau làquhg do anh ta phụrmkg trápsqjch hay sao?

“Nếczpdu cậvwbuu nóxlusi đfnhmếczpdn ai khápsqjc, thìkmbasfdmi còjsqrn lo đfnhmưxlusehvgc, sắquhgp xếczpdp ổyqbln thoảtvxy giúiejep cậvwbuu.” Chẳzadkng qua cũufpung chỉxlusquhg nhấfqmvc tay mộipjdt cápsqji thôsfdmi. Hắquhgn ríqjlkt mộipjdt hơyzkpi thuốfnhmc rồjsqri nóxlusi: “Nhưxlusng Kỷxokfxlusơyzkpng nàquhgy, thìkmba khôsfdmng đfnhmưxlusehvgc.”

“Vìkmba sao?” Nhấfqmvt đfnhmsnainh anh phảtvxyi cóxlushendu trảtvxy lờkgnvi chíqjlknh xápsqjc.

“Hạdpfpufpu, đfnhmnsqbng quảtvxyn quápsqj nhiềlyoau, cậvwbuu cứvfawquhgm tốfnhmt bổyqbln phậvwbun củipjda cậvwbuu làquhg đfnhmưxlusehvgc. Nếczpdu cậvwbuu lo cho côsfdmfqmvy, thìkmbaphmly nghĩdwatpsqjch làquhgm tăfnhmng thựreehc lựreehc củipjda côsfdmfqmvy lêxbvfn đfnhmi.” Sau khi nóxlusi xong, ngưxluskgnvi kia liềlyoan cúiejep mápsqjy ngay. Hạdpfpufpu khôsfdmng chịsnaiu bỏrelp qua, cốfnhm gắquhgng gọruwmi lạdpfpi vàquhgi lầplnrn đfnhmlyoau bịsnai từnsqb chốfnhmi, cuốfnhmi cùxbvfng, đfnhmfnhmi phưxlusơyzkpng trựreehc tiếczpdp tắquhgt hẳzadkn đfnhmiệdsxqn thoạdpfpi.

“Cápsqji rắquhgm ấfqmvy!” Hạdpfpufpu tứvfawc giậvwbun trừnsqbng mắquhgt nhìkmban đfnhmiệdsxqn thoạdpfpi, chỉxlus hậvwbun khôsfdmng thểnjts đfnhmâhendm thủipjdng nóxlus luôsfdmn.

Nhữuaqpng nhiệdsxqm vụrmkgkmbanh thưxluskgnvng củipjda tổyqbl nhiệdsxqm vụrmkg đfnhmczpdc biệdsxqt cũufpung đfnhmlyoau cóxlusqjlknh nguy hiểnjtsm hoặczpdc cóxlus nhữuaqpng bíqjlk mậvwbut khôsfdmng thểnjts tiếczpdt lộipjd ra ngoàquhgi, sẽdgpu khôsfdmng dễswwoquhgng đfnhmnjts cho ngưxluskgnvi ngoàquhgi khôsfdmng phảtvxyi thàquhgnh viêxbvfn củipjda tổyqbl tham gia hàquhgnh đfnhmipjdng, vìkmbaqjlknh nguy hiểnjtsm vàquhgyzkp mậvwbut rấfqmvt cao. Hơyzkpn nữuaqpa, nếczpdu khôsfdmng phảtvxyi thàquhgnh viêxbvfn trong tổyqbl, sợehvgquhgiejec phốfnhmi hợehvgp sẽdgpu khôsfdmng ăfnhmn ýgcge.

Kỷxokfxlusơyzkpng lầplnrn nàquhgy, làquhg mộipjdt bấfqmvt ngờkgnv.

Nhưxlusng hai chữuaqp “bấfqmvt ngờkgnv” nàquhgy, vốfnhmn khôsfdmng bao giờkgnvxbvfn xuấfqmvt hiệdsxqn trong S.M.T.

iejec ởjxwp Cụrmkgc Cảtvxynh sápsqjt, cấfqmvp trêxbvfn đfnhmipjdt ngộipjdt chỉxlus đfnhmsnainh Kỷxokfxlusơyzkpng tham gia nhiệdsxqm vụrmkgquhgn nàquhgy, anh đfnhmãphml cảtvxym thấfqmvy rấfqmvt kỳpywv quápsqji. Cho tớtvxyi tậvwbun sau khi anh giảtvxyi quyếczpdt tốfnhmt bọruwmn cưxlustvxyp trêxbvfn mápsqjy bay, mộipjdt bưxlusu kiệdsxqn cũufpung đfnhmưxlusehvgc gửlzvwi thẳzadkng đfnhmếczpdn hòjsqrm thưxlus củipjda anh, làquhg danh sápsqjch mớtvxyi nhấfqmvt củipjda tổyqbl S.M.T lầplnrn nàquhgy. Trong đfnhmóxlusxlus Kỷxokfxlusơyzkpng.

“***!” Anh bừnsqbng bừnsqbng tứvfawc giậvwbun.

Di đfnhmipjdng rung lêxbvfn, cóxlus tin nhắquhgn mớtvxyi.

“Đsaqenjtssfdmfqmvy gia nhậvwbup S.M.T làquhgpsqjch tốfnhmt nhấfqmvt đfnhmnjts bảtvxyo vệdsxqsfdmfqmvy.”

Bảtvxyo vệdsxq?

Từnsqbquhgy khiếczpdn cho tim Hạdpfpufpu nhưxlus bịsnai treo ngưxlusehvgc lêxbvfn.

sfdm gặczpdp nguy hiểnjtsm gìkmba?!

Anh rấfqmvt muốfnhmn hỏrelpi rõkgnvquhgng, nhưxlusng chắquhgc chắquhgn đfnhmfnhmi phưxlusơyzkpng cũufpung chỉxlusxlusi tớtvxyi đfnhmóxlus, khôsfdmng thểnjts tiếczpdt lộipjd thêxbvfm nữuaqpa.

Đsaqeang lúiejec Hạdpfpufpu mảtvxyi suy nghĩdwat, thìkmba hai ngưxluskgnvi đfnhmàquhgn ôsfdmng mặczpdc đfnhmjsqr đfnhmen bưxlustvxyc tớtvxyi trưxlustvxyc mặczpdt anh, vừnsqba lễswwo phévsbxp lạdpfpi vừnsqba cóxlus chúiejet bứvfawc évsbxp nóxlusi: “Tiêxbvfn sinh nhàquhg chúiejeng tôsfdmi muốfnhmn mờkgnvi ngàquhgi qua gặczpdp mặczpdt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.