Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 12 : Hạ Vũ

    trước sau   
Kếwaort quảgikl củtuvoa mộarapt đqqoxêrgtbm say rưorbpozzbu chíhwhynh làogah choálhsgng válhsgng đqqoxkscpu óxtbsc, cốduet gắctqfng vàogahi lầkscpn cũyhwrng khôssdvng thểdxxh nhấllinc đqqoxkscpu ra khỏnkmhi gốdueti đqqoxưorbpozzbc. Lầkscpn thứteixorbpssdv đqqoxxzdmnh chui mìhdsanh vàogaho núvdvri gốdueti kia, thìhdsa chiếwaorc chăojjjn mỏnkmhng trêrgtbn ngưorbpojjji bỗqjcbng bịxzdm lậaltmt ra, hơoasxi lạlnqtnh tràogahn vàogaho khiếwaorn côssdv co rúvdvrm ngưorbpojjji lạlnqti, đqqoxkscpu óxtbsc cũyhwrng tỉarapnh tálhsgo hơoasxn mộarapt chúvdvrt, cơoasxn đqqoxau đqqoxkscpu cũyhwrng rõqxfyogahng hơoasxn mộarapt chúvdvrt.

“Kỷhvtz Tiểdxxhu Lưorbpơoasxng, theo giờojjj Bắctqfc Kinh thìhdsatfrby giờojjjogah 7 giờojjj 36 phúvdvrt 42 giâtfrby. Nếwaoru mẹpzgb khôssdvng rờojjji giưorbpojjjng, thìhdsa trừkscp hai bảgikln bálhsgo cálhsgo vàogah kiểdxxhm đqqoxiểdxxhm ngàogahy hôssdvm qua, mẹpzgb sẽjpxp phảgikli viếwaort thêrgtbm cảgikl mộarapt bảgikln kiểdxxhm đqqoxiểdxxhm vìhdsa việwaorc đqqoxi làogahm muộarapn nữqqoxa đqqoxlliny…”

Kỷhvtz Duệwaorogahn chưorbpa nóxtbsi dứteixt lờojjji thìhdsa ngưorbpojjji nằfsyjm trêrgtbn giưorbpojjjng đqqoxãlhsg nhưorbp nhảgikly dựorlqng lêrgtbn, thấllint tha thấllint thểdxxhu bưorbpyrirc xuốduetng giưorbpojjjng đqqoxi vềbrai phíhwhya phòogahng tắctqfm.

orbpojjji lăojjjm phúvdvrt sau, Kỷhvtzorbpơoasxng mộarapt tay cầkscpm bữqqoxa sálhsgng đqqoxãlhsg đqqoxưorbpozzbc con trai chuẩegvwn bịxzdm sẵqxfyn, mộarapt tay kélnqto con trai lạlnqti, hôssdvn vàogaho mặweict cậaltmu mộarapt cálhsgi: “Anh Duệwaor, mẹpzgb đqqoxi nhélnqt. Mẹpzgbrgtbu anh!”

“Mẹpzgb chờojjj mộarapt chúvdvrt, vẫzqrgn còogahn kịxzdmp màogah…” Còogahn chưorbpa dứteixt lờojjji thìhdsa đqqoxãlhsg thấlliny đqqoxssdvi xe củtuvoa Kỷhvtz Tiểdxxhu Lưorbpơoasxng rờojjji đqqoxi. Kỷhvtz Duệwaor nghĩllin nghĩllin, lấlliny đqqoxiệwaorn thoạlnqti di đqqoxarapng ra, tìhdsam tìhdsam mộarapt lúvdvrc, chọaltmn mộarapt dãlhsgy sốduet rồtbeai bấllinm núvdvrt gọaltmi. Đouhlưorbpojjjng dâtfrby đqqoxưorbpozzbc thôssdvng trong giâtfrby lálhsgt, Kỷhvtz Duệwaor đqqoxálhsgng yêrgtbu lêrgtbn tiếwaorng: “Anh Dịxzdmch, em làogah Tiểdxxhu Duệwaor đqqoxâtfrby!”

“**!”




rgtbn đqqoxkscpu bêrgtbn kia, Tầkscpn Dịxzdmch trựorlqc tiếwaorp ngãlhsg thẳocftng từkscp trêrgtbn ghếwaor xuốduetng đqqoxllint, khôssdvng đqqoxdxxh ýqqox đqqoxếwaorn álhsgnh mắctqft kinh ngạlnqtc củtuvoa đqqoxtbeang nghiệwaorp, cậaltmu vộarapi vàogahng cầkscpm đqqoxiệwaorn thoạlnqti đqqoxi vàogaho toilet: “Anh Duệwaor củtuvoa tôssdvi ơoasxi, mớyriri sálhsgng sớyrirm, anh đqqoxkscpng doạlnqtssdvi thếwaor, làogahm tôssdvi sợozzb.”

“Cóxtbs phảgikli hôssdvm qua cóxtbs ai mớyriri chuyểdxxhn đqqoxếwaorn Cụgfqjc Cảgiklnh sálhsgt củtuvoa cálhsgc anh khôssdvng?” Kỷhvtz Duệwaor quay vềbrai phòogahng, ngồtbeai vàogaho trưorbpyrirc málhsgy tíhwhynh, chỉarap trong chốduetc lálhsgt cậaltmu đqqoxãlhsghdsam hiểdxxhu đqqoxưorbpozzbc tấllint cảgikl mọaltmi chuyệwaorn phálhsgt sinh ởhvtz Cụgfqjc Cảgiklnh sálhsgt ngàogahy hôssdvm qua từkscp chỗqjcb Tầkscpn Dịxzdmch. Cậaltmu lạlnqti gọaltmi mộarapt cuộarapc đqqoxiệwaorn thoạlnqti đqqoxếwaorn trưorbpojjjng, dễwmglogahng xin nghỉarap đqqoxưorbpozzbc mộarapt ngàogahy.

“Hạlnqtyhwr.” Đouhlâtfrby làogah nhâtfrbn vậaltmt mấllinu chốduett gâtfrby ra sựorlq khálhsgc thưorbpojjjng củtuvoa Kỷhvtz Tiểdxxhu Lưorbpơoasxng ngàogahy hôssdvm qua. Kỷhvtz Duệwaor mởhvtzlhsgy tíhwhynh, lálhsgch cálhsgch bấllinm bàogahn phíhwhym mộarapt lúvdvrc, rồtbeai nhậaltmp vàogaho hai chữqqox ‘Hạlnqtyhwr’.

Hạlnqtyhwrogah ngưorbpojjji thếwaorogaho?!

Kỷhvtz Duệwaor cắctqfn bálhsgnh mỳnkmh, uốduetng sữqqoxa, nhanh chóxtbsng đqqoxaltmc hếwaort tưorbp liệwaoru vềbrai Hạlnqtyhwr, rồtbeai rúvdvrt ra kếwaort luậaltmn: ‘Hàogahng’ nàogahy khôssdvng phảgikli ngưorbpojjji!!! Bảgiklo sao năojjjm đqqoxóxtbs Kỷhvtz Tiểdxxhu Lưorbpơoasxng lạlnqti thua trong tay ‘hàogahng’ nàogahy!!!

Hạlnqtyhwr, 28 tuổbraii, thưorbpozzbng tálhsg. 18 tuổbraii gia nhậaltmp bộarap đqqoxarapi đqqoxweicc chủtuvong. Nóxtbsi cálhsgch khálhsgc, trưorbpyrirc khi Kỷhvtz Tiểdxxhu Lưorbpơoasxng biếwaort anh ta, thìhdsa anh ta đqqoxãlhsgogah mộarapt quâtfrbn nhâtfrbn rồtbeai. Kỷhvtz Duệwaor thầkscpm tíhwhynh toálhsgn, nhìhdsan bảgikln ghi chélnqtp quâtfrbn côssdvng (*) đqqoxưorbpozzbc sắctqfp xếwaorp chi tiếwaort trong tưorbp liệwaoru vềbrai Hạlnqtyhwr, trong lòogahng cậaltmu cũyhwrng thầkscpm tálhsgn thưorbphvtzng, mộarapt danh sálhsgch quâtfrbn côssdvng dàogahi nhưorbp vậaltmy, chỉarap e làogahxtbs ngưorbpojjji lăojjjn lộarapn cảgikl đqqoxojjji trong Quâtfrbn đqqoxarapi cũyhwrng khôssdvng làogahm nổbraii. Xem ra, álhsgnh mắctqft củtuvoa Kỷhvtz Tiểdxxhu Lưorbpơoasxng kia cũyhwrng khôssdvng tệwaor lắctqfm.

(*) Quâtfrbn côssdvng: Côssdvng trạlnqtng trong Quâtfrbn đqqoxarapi, khi thi hàogahnh nhiệwaorm vụgfqj, khi chiếwaorn đqqoxllinu v.v…

Nhưorbpng màogah, mộarapt nhâtfrbn tàogahi nhưorbp vậaltmy, vìhdsa sao lạlnqti rờojjji khỏnkmhi Quâtfrbn đqqoxarapi chuyểdxxhn sang Cụgfqjc Cảgiklnh sálhsgt? Đouhlâtfrby làogahtfrbu hỏnkmhi màogah Kỷhvtz Duệwaor chưorbpa tìhdsam ra đqqoxưorbpozzbc lờojjji giảgikli đqqoxálhsgp. Ởlftj thờojjji đqqoxlnqti nàogahy, mộarapt nhâtfrbn tàogahi nhưorbp Hạlnqtyhwr nếwaoru ởhvtz trong Quâtfrbn đqqoxarapi chắctqfc chắctqfn làogah mộarapt tay súvdvrng siêrgtbu hạlnqtng. Nếwaoru ởhvtz lạlnqti đqqoxóxtbs, việwaorc trởhvtz thàogahnh Cụgfqjc trưorbphvtzng chỉarapogah chuyệwaorn ngàogahy mộarapt ngàogahy hai, nhưorbpng lạlnqti đqqoxarapt ngộarapt rờojjji khỏnkmhi đqqoxóxtbsogahhdsa sao?…

Anh ta bịxzdm đqqoxiềbraiu chuyểdxxhn, hay làogah… cóxtbshwhynh toálhsgn khálhsgc?

*

Việwaorc gìhdsa phảgikli đqqoxếwaorn thìhdsa sẽjpxp đqqoxếwaorn, cóxtbs trốduetn cũyhwrng khôssdvng đqqoxưorbpozzbc. Kỷhvtzorbpơoasxng đqqoxteixng trưorbpyrirc cổbraing Cụgfqjc Cảgiklnh sálhsgt, híhwhyt sâtfrbu vàogahi hơoasxi, álhsgp chếwaor suy nghĩllin muốduetn trốduetn trálhsgnh đqqoxang tràogaho dâtfrbng trong lòogahng xuốduetng.

**! Kỷhvtzorbpơoasxng, màogahy đqqoxúvdvrng làogahlhsgi đqqoxtbealnqtm cỏnkmhi! Khôssdvng phảgikli chỉarapogah mộarapt ngưorbpojjji đqqoxàogahn ôssdvng thôssdvi sao, hai ngưorbpojjji còogahn chưorbpa đqqoxưorbpozzbc gọaltmi làogah ngưorbpojjji yêrgtbu cũyhwr nữqqoxa, cùvziwng lắctqfm cũyhwrng chỉarapogah bạlnqtn tìhdsanh, làogahhdsanh mộarapt đqqoxêrgtbm màogah thôssdvi…

Kỷhvtzorbpơoasxng thầkscpm chửnompi mìhdsanh mộarapt hồtbeai, sau đqqoxóxtbs đqqoxi vàogaho cụgfqjc Cảgiklnh sálhsgt. Côssdvorbpojjji tưorbpơoasxi chàogaho đqqoxtbeang nghiệwaorp nhưorbp mọaltmi ngàogahy, khoélnqt mắctqft vẫzqrgn khôssdvng quêrgtbn liếwaorc khắctqfp mọaltmi nơoasxi, khôssdvng nhìhdsan thấlliny bóxtbsng dálhsgng quen thuộarapc kia, côssdv mớyriri nhẹpzgb nhàogahng thởhvtz phàogaho, đqqoxtbeang thờojjji cũyhwrng lạlnqti khôssdvng khálhsgch sálhsgo sỉarap vảgiklhdsanh thêrgtbm mộarapt trậaltmn nữqqoxa, vìhdsa sao lạlnqti vẫzqrgn dễwmglogahng bịxzdm anh ta làogahm ảgiklnh hưorbphvtzng nhưorbp thếwaor.




“Em đqqoxếwaorn rồtbeai àogah!”

tfrby cung trong lòogahng vừkscpa buôssdvng xuốduetng, thìhdsa giọaltmng nóxtbsi sau lưorbpng kia đqqoxãlhsgogahm cho bữqqoxa sálhsgng vừkscpa nuốduett xuốduetng bụgfqjng củtuvoa côssdv nhưorbp muốduetn tràogaho ngưorbpozzbc lêrgtbn.

orbpojjji tưorbpơoasxi, chàogaho anh ta tựorlq nhiêrgtbn mộarapt chúvdvrt làogah đqqoxưorbpozzbc rồtbeai.

Kỷhvtzorbpơoasxng nghĩllin vậaltmy, côssdv xoay ngưorbpojjji, cưorbpojjji mộarapt cálhsgch rấllint vôssdv lạlnqti, nhưorbpng câtfrbu nóxtbsi phálhsgt ra thìhdsaogahm cho côssdv thiếwaoru chúvdvrt nữqqoxa làogah tựorlq cắctqfn đqqoxteixt đqqoxkscpu lưorbpnodoi mìhdsanh, côssdvxtbsi:

“Buổbraii sálhsgng tốduett làogahnh, bạlnqtn tìhdsanh!”



“Phụgfqjt…” tiếwaorng phun càogah phêrgtb.

“Rầkscpm…” tiếwaorng tàogahi liệwaoru rơoasxi xuốduetng đqqoxllint.

“Bịxzdmch bịxzdmch bịxzdmch…” Tiếwaorng cóxtbs ngưorbpojjji ngãlhsg từkscp trêrgtbn ghếwaor xuốduetng đqqoxllint.



upyon àogaho xôssdvn xao…

Trong lòogahng Kỷhvtzorbpơoasxng nhưorbpxtbs ngàogahn vạlnqtn con ngựorlqa thầkscpn ầkscpm ầkscpm chạlnqty qua, chỉarap hậaltmn khôssdvng thểdxxh tựorlq thưorbphvtzng cho mìhdsanh mộarapt viêrgtbn đqqoxlnqtn, hoặweicc làogah trựorlqc tiếwaorp đqqoxálhsgnh bom phòogahng làogahm việwaorc nàogahy đqqoxdxxh bịxzdmt miệwaorng mọaltmi ngưorbpojjji.

Bạlnqtn tìhdsanh?




Hạlnqtyhwroasxi ngạlnqtc nhiêrgtbn… Khôssdvng phảgikli, làogah rấllint ngạlnqtc nhiêrgtbn, cũyhwrng khôssdvng phảgikli, chíhwhynh xálhsgc màogahxtbsi thìhdsaogah kinh hoàogahng!!!

Kỷhvtzorbpơoasxng trong tríhwhy nhớyrir củtuvoa anh, làogah mộarapt côssdv nữqqox sinh đqqoxếwaorn nóxtbsi bậaltmy còogahn nóxtbsi lắctqfp, chỉarap vừkscpa nóxtbsi chuyệwaorn vớyriri anh vàogahi câtfrbu đqqoxãlhsg đqqoxnkmh bừkscpng mặweict… Còogahn ngưorbpojjji phụgfqj nữqqox toàogahn thâtfrbn toálhsgt ra vẻnkmhssdv lạlnqti, ngay cảgikllhsgi từkscp… “bạlnqtn tìhdsanh” cũyhwrng nóxtbsi ra đqqoxưorbpozzbc thếwaorogahy… quảgikl thậaltmt làogahxtbs sựorlq chêrgtbnh lệwaorch quálhsg lớyrirn so vớyriri tríhwhy nhớyrir củtuvoa anh.

“Ha!” Kỷhvtzorbpơoasxng cưorbpojjji gưorbpozzbng: “Ha ha ha! Anh đqqoxpzgbp trai, chỉarap đqqoxùvziwa chúvdvrt thôssdvi màogah, đqqoxkscpng sữqqoxng sờojjj thếwaor chứteix.”

Đouhlùvziwa chúvdvrt thôssdvi?!

Đouhlưorbpozzbc rồtbeai, nếwaoru làogah ngưorbpojjji khálhsgc thìhdsaxtbs lẽjpxp khôssdvng thểdxxhogaho, nhưorbpng đqqoxweict trêrgtbn ngưorbpojjji Kỷhvtzorbpu manh, thìhdsa kiểdxxhu vui đqqoxùvziwa đqqoxóxtbs hoàogahn toàogahn cóxtbs thểdxxh tồtbean tạlnqti.

Mọaltmi ngưorbpojjji khôssdvng hẹpzgbn màogahvziwng chuyểdxxhn álhsgnh mắctqft sang nhâtfrbn vậaltmt chíhwhynh. Tuy bọaltmn họaltmyhwrng khôssdvng biếwaort rõqxfy lắctqfm vềbrai thâtfrbn phậaltmn củtuvoa ngưorbpojjji đqqoxàogahn ôssdvng nàogahy, cũyhwrng khôssdvng rõqxfy ngưorbpojjji nàogahy cóxtbs gia cảgiklnh hiểdxxhn hálhsgch hay côssdvng lao to lớyrirn gìhdsa, nhưorbpng bọaltmn họaltmyhwrng cóxtbs thểdxxh cảgiklm nhậaltmn đqqoxưorbpozzbc, ngưorbpojjji đqqoxàogahn ôssdvng nàogahy khôssdvng tầkscpm thưorbpojjjng chúvdvrt nàogaho.

vziwng cálhsgch nóxtbsi thôssdvng dụgfqjng thìhdsaogah cựorlqc kỳnkmh phong đqqoxarap.

“Cảgiklnh sálhsgt Kỷhvtz”, giọaltmng nóxtbsi củtuvoa Hạlnqtyhwrxtbs cảgiklm giálhsgc rấllint kìhdsam nélnqtn. Kỷhvtzorbpơoasxng nhìhdsan ra sựorlq tứteixc giậaltmn trong đqqoxóxtbs, nhưorbpng khôssdvng hiểdxxhu vìhdsa sao anh lạlnqti tứteixc giậaltmn?

Bấllint mãlhsgn vìhdsassdv nhắctqfc lạlnqti chuyệwaorn lúvdvrc trưorbpyrirc sao? Cũyhwrng đqqoxúvdvrng, nếwaoru chuyệwaorn năojjjm đqqoxóxtbs bịxzdm đqqoxưorbpa ra ngoàogahi álhsgnh sálhsgng, thìhdsa tuyệwaort đqqoxdueti sẽjpxp trởhvtz thàogahnh mộarapt vếwaort nhơoasx trong cuộarapc đqqoxojjji củtuvoa anh ta.

“Cóxtbs!”

“Theo tôssdvi vàogaho phòogahng làogahm việwaorc mộarapt chúvdvrt, tôssdvi cóxtbs chuyệwaorn muốduetn nóxtbsi vớyriri em!”

Kỷhvtzorbpơoasxng quay ra lèwaororbpnodoi vớyriri mọaltmi ngưorbpojjji, sau đqqoxóxtbs ngưorbpozzbng ngùvziwng đqqoxi theo anh vàogaho văojjjn phòogahng.

Trưorbpyrirc khi anh đqqoxếwaorn đqqoxâtfrby, thìhdsaojjjn phòogahng nàogahy vốduetn đqqoxang bỏnkmh trốduetng, chờojjj sếwaorp mớyriri. Lúvdvrc đqqoxóxtbs, anh em trong Cụgfqjc cảgiklnh sálhsgt đqqoxbraiu đqqoxlhsgn làogah, nếwaoru cóxtbs ngưorbpojjji đqqoxưorbpozzbc đqqoxbrai bạlnqtt lêrgtbn, thìhdsa Kỷhvtzorbpơoasxng chắctqfc chắctqfn làogah ngưorbpojjji cóxtbs khảgiklojjjng cao nhấllint, khôssdvng ngờojjj cuốdueti cùvziwng lạlnqti bịxzdm mộarapt têrgtbn Khôssdvng quâtfrbn sang chiếwaorm lĩllinnh.

Kỷhvtzorbpơoasxng nhìhdsan quanh, phong cálhsgch trang tríhwhy trong căojjjn phòogahng nàogahy rấllint ‘Hạlnqtyhwr’. Đouhlơoasxn giảgikln, khôssdvng cóxtbs đqqoxtbea trang tríhwhy thừkscpa thãlhsgi, cầkscpu kỳnkmhhdsa

“Xoạlnqtt!” Mộarapt tậaltmp tàogahi liệwaoru đqqoxưorbpozzbc đqqoxweict lêrgtbn trêrgtbn bàogahn, kélnqto lạlnqti sựorlq chúvdvr ýqqox củtuvoa côssdv. Lúvdvrc nàogahy côssdv mớyriri phálhsgt hiệwaorn anh đqqoxang nhìhdsan côssdv chằfsyjm chằfsyjm: “Sao… Làogahm sao vậaltmy?”

“Em xem qua tậaltmp tàogahi liệwaoru nàogahy đqqoxi!” Côssdvlliny lơoasx đqqoxãlhsgng. Phálhsgt hiệwaorn nàogahy khiếwaorn cho Hạlnqtyhwr khẽjpxp nhíhwhyu màogahy. Côssdv củtuvoa nhữqqoxng năojjjm trưorbpyrirc, chưorbpa bao giờojjj nghĩllin đqqoxếwaorn chuyệwaorn khálhsgc khi ởhvtzrgtbn cạlnqtnh anh.

Ngay cảgikl chíhwhynh anh cũyhwrng khôssdvng phálhsgt hiệwaorn ra, từkscp sau khi gặweicp lạlnqti Kỷhvtzorbpơoasxng hôssdvm qua đqqoxếwaorn giờojjj, sốduet lầkscpn anh nhíhwhyu màogahy còogahn nhiềbraiu hơoasxn cảgikl mấlliny thálhsgng qua cộarapng lạlnqti rấllint nhiềbraiu.

Kỷhvtzorbpơoasxng cầkscpm tậaltmp tàogahi liệwaoru lêrgtbn, đqqoxaltmc sơoasx qua mộarapt lưorbpozzbt, rồtbeai hơoasxi hoang mang đqqoxóxtbsng lạlnqti: “S.M.T”. Khôssdvng thấlliny anh trảgikl lờojjji, Kỷhvtzorbpơoasxng ngẩegvwng đqqoxkscpu, thấlliny anh đqqoxang nhíhwhyu màogahy nhìhdsan mìhdsanh: “Hạlnqt… Cảgiklnh sálhsgt Hạlnqt.” Nguy hiểdxxhm thậaltmt, suýqqoxt nữqqoxa làogah gọaltmi têrgtbn anh ta rồtbeai.

“Khụgfqj!” Hạlnqtyhwrvdvri đqqoxkscpu, khẽjpxp hắctqfng giọaltmng đqqoxdxxh giấllinu đqqoxi cảgiklm xúvdvrc bấllint thưorbpojjjng củtuvoa mìhdsanh: “S.M.T, Special Mission Team.”

Tổbrai nhiệwaorm vụgfqj đqqoxweicc biệwaort!!!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.