Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2597 : Nhất sinh nhất thế nhất song nhân 95

    trước sau   
"Khôtqejng đmxgqưstnyuksdc, anh làvpgtm sao biếxiist em cótvex phảlgabi ghéverzt bỏwczj anh hay khôtqejng."

"Khôtqejng cótvex, khôtqejng cótvex, anh mộuxwot chúsmfbt cũilajng khôtqejng cótvex." Sophia lấmsrly lòffpsng nótvexi, đmxgqmsrly anh rờibxmi ra, ca ca thựadkkc sựadkkvpgt rấmsrlt xấmsrlu rồstnyi, thưstnyibxmng xuyênlrwn ăjnnhn đmxgqtcefu hủzxwc củzxwca côtqej nhưstny vậtcefy...

"Sao cótvex thểsmfb mộuxwot chúsmfbt cũilajng khôtqejng cótvex đmxgqâstnyy, anh còffpsn cảlgabm thấmsrly anh rấmsrlt cótvexffpsi nam tízwepnh."

Sophia, "... Em tứzikac giậtcefn."

"Cótvex mộuxwot chúsmfbt, em đmxgqãyscu tứzikac giậtcefn anh rồstnyi sao?" Anh nhéverzo nhéverzo mũilaji củzxwca côtqej, lấmsrly đmxgqi kízwepnh mắvclht củzxwca côtqej, mặzikac dùffpstqej đmxgqeo thứzikavpgty nhìmxgqn rấmsrlt đmxgqxiisp, thếxiis nhưstnyng, quábhye chưstnytmknng mắvclht, Sophia hoảlgabng hốahujt, vộuxwoi càvpgtng lấmsrly lạxnxci kízwepnh mắvclht, Hạxnxc Thiênlrwn đmxgqãyscu ôtqejm côtqej, hôtqejn môtqeji củzxwca côtqej, giốahujng nhưstny ngàvpgty xưstnya, thếxiis tớtmkni ràvpgto rạxnxct, khôtqejng đmxgqếxiism xỉtcefa chốahujng cựadkk củzxwca côtqej, bótvexng dábhyeng cao lớtmknn đmxgqem côtqej toàvpgtn bộuxwo đmxgqjlodu bao phủzxwc, lưstnybabdi quyểsmfbn đmxgqnspsu lưstnybabdi củzxwca côtqej, húsmfbt nuốahujt, nhưstny muốahujn đmxgqem côtqej toàvpgtn bộuxwo đmxgqjlodu nuốahujt trong bụkwjrng, cábhyei loạxnxci nhiệlgabt tìmxgqnh hỏwczja diễnmcym đmxgqótvex, thếxiisvpgto đmxgqjlodu khôtqejng ngừvclhng đmxgqưstnyuksdc. Sophia cótvex chúsmfbt xấmsrlu hổihit, trong nhàvpgtbhyech còffpsn cótvex ngưstnyibxmi, côtqej lạxnxci khôtqejng dábhyem phábhyet ra âstnym thanh, trong khôtqejng gian an tĩruhtnh nhưstny vậtcefy, thanh âstnym hôtqejn môtqeji liềjlodn cótvex vẻvqam ábhyei muộuxwoi cùffpsng rõjfkzvpgtng, nghe đmxgqưstnyuksdc mặzikat côtqej đmxgqwczjnlrwn tâstnym loạxnxcn, sábhyech rơxnxci lúsmfbc nàvpgto cũilajng khôtqejng biếxiist, trong hơxnxci thởbups toàvpgtn làvpgtffpsi củzxwca anh. Anh thậtceft làvpgttvexi đmxgqúsmfbng, trênlrwn ngưstnyibxmi anh tấmsrlt cảlgab đmxgqjlodu làvpgt vịtcef đmxgqxnxco làvpgtm cho côtqejnlrw muộuxwoi an tâstnym, chẳsnfwng sợuksd nhắvclhm mắvclht lạxnxci, thựadkkc sựadkkffps, côtqejilajng biếxiist, ngưstnyibxmi hôtqejn côtqejvpgt ai.

Theo chốahujng cựadkk, hoang mang, đmxgqếxiisn cẩmsrln thậtcefn từvclhng li từvclhng tízwep ôtqejm hôtqejng củzxwca anh, hưstnybupsng thụkwjr phầnspsn thâstnyn thiếxiist nàvpgty, Hạxnxc Thiênlrwn rấmsrlt thỏwczja mãyscun, lòffpsng từvclh bi buôtqejng côtqej ra, còffpsn nhẹxiis nhàvpgtng cắvclhn môtqeji dưstnytmkni củzxwca côtqej khôtqejng buôtqejng, sắvclhc mặzikat Sophia đmxgqwczj bừvclhng đmxgqábhyenh mặzikat anh, Hạxnxc Thiênlrwn cưstnyibxmi, mộuxwot tay ôtqejm hôtqejng củzxwca côtqej, hai ngưstnyibxmi liềjlodn thay đmxgqihiti vịtcef trízwep, anh nữjfkza nằsodwm trênlrwn ghếxiis sa lon, Sophia cảlgab ngưstnyibxmi bịtcef anh ôtqejm vàvpgto trong ngựadkkc.

"Ca ca..."

"Em đmxgqxiisc sábhyech đmxgqi, dùffps sao anh cũilajng khôtqejng cótvex chuyệlgabn gìmxgqvpgtm, ởbups đmxgqâstnyy cùffpsng em." Hạxnxc Thiênlrwn nótvexi, lúsmfbc nàvpgty vềjlod nhàvpgtffpsn sớtmknm, khôtqejng nhưstnyilajng côtqej xem sábhyech mộuxwot hồstnyi, đmxgqèhgtfn bàvpgtn bênlrwn cạxnxcnh sábhyeng, kỳxnxc thựadkkc khôtqejng đmxgqeo mắvclht kízwepnh cũilajng cótvex thểsmfb đmxgqxiisc sábhyech, nhưstnyng màvpgt, tưstny thếxiisvpgty, Sophia thầnspsm nghĩruht, côtqej thấmsrly thếxiisvpgto a, hơxnxcn nữjfkza, dưstnytmkni thâstnyn cótvex thứzikamxgq vẫomxmn chạxnxcm trênlrwn ngưstnyibxmi côtqej, côtqej mặzikac dùffps khôtqejng rõjfkzvpgtng cũilajng khôtqejng phảlgabi ngu ngốahujc, đmxgqưstnyơxnxcng nhiênlrwn biếxiist đmxgqâstnyy làvpgtbhyei gìmxgq, côtqej đmxgquxwong cũilajng khôtqejng dábhyem đmxgquxwong, chỉtcefvpgt trừvclhng mắvclht nhìmxgqn Hạxnxc Thiênlrwn.

Hạxnxc Thiênlrwn biếxiist rõjfkzffpsn hỏwczji, chízwepnh nhâstnyn quâstnyn tửtqej, "Làvpgtm sao vậtcefy?"

"Anh, anh..." anh, anh anh nửtqeja ngàvpgty, cũilajng khôtqejng nótvexi ra cábhyei gìmxgq, da mặzikat côtqejffps sao cũilajng khôtqejng Hạxnxcvpgty nhưstny Thiênlrwn, Hạxnxc Thiênlrwn liềjlodn vôtqejffpsng thuầnspsn khiếxiist nhìmxgqn côtqej, còffpsn cốahuj ýztcf ôtqejm côtqej cọxiis, tưstny thếxiis kia càvpgtng ábhyei muộuxwoi, Sophia sắvclhc mặzikat đmxgqjlodu rấmsrlt nhanh rỉtcefbhyeu, "Ca ca, anh khôtqejng khótvex chịtcefu sao?"

"Khótvex chịtcefu a, em lạxnxci khôtqejng cho anh bízwepnh, hồstnyi béverz mỗhkwqi ngàvpgty em còffpsn nắvclhm đmxgqi ngủzxwc, cótvex muốahujn liếxiisc mắvclht nhìmxgqn hay khôtqejng?" Hạxnxc Thiênlrwn nótvexi, quy quy củzxwc củzxwc đmxgqzikat ởbups tay côtqejbups ngang hôtqejng, bắvclht đmxgqnspsu ôtqejm ngang hôtqejng côtqej.

"Khôtqejng muốahujn!!!!"

Chỉtcef cầnspsn Hạxnxc Thiênlrwn ởbups New York, hàvpgtng đmxgqênlrwm đmxgqjlodu ởbups nhàvpgttqej qua đmxgqênlrwm, đmxgqãyscu khôtqejng phảlgabi mộuxwot lầnspsn sábhyet súsmfbng hỏwczja, Sophia cũilajng khôtqejng cótvex biệlgabn phábhyep, Hạxnxc Thiênlrwn khízwep huyếxiist thịtcefnh vưstnyuksdng lạxnxci khôtqejng chạxnxcm qua phụkwjr nữjfkz, vôtqejffpsng cấmsrlp thiếxiist, Sophia cũilajng cótvex loạxnxci dựadkk cảlgabm, dựadkk đmxgqbhyen cũilajng khôtqejng lâstnyu lắvclhm, ca ca cũilajng sẽtbuu khôtqejng đmxgqsmfb ýztcftqej theo đmxgqxnxco Thiênlrwn Chúsmfba, nhấmsrlt đmxgqtcefnh sẽtbuu đmxgqem côtqej ăjnnhn, hiệlgabn tạxnxci mỗhkwqi ngàvpgty đmxgqjlodu làvpgt ábhyem chỉtceftqej.

Sophia cắvclhn môtqeji vôtqejffpsng ủzxwcy khuấmsrlt, ca ca sau khi lớtmknn lênlrwn trởbupsnlrwn hábhyeo sắvclhc, Hạxnxc Thiênlrwn nízwepu chặzikat tai tiểsmfbu nha đmxgqnspsu nótvexi, "Anh cũilajng khôtqejng phảlgabi làvpgtvpgtm khótvex em chúsmfbng ta đmxgqi đmxgqăjnnhng kýztcf kếxiist hôtqejn, anh rấmsrlt tôtqejn trọxiisng tízwepn ngưstnybabdng củzxwca em, em cũilajng muốahujn tôtqejn trọxiisng tiểsmfbu huynh đmxgqlgab củzxwca anh."

Sophia, "..."

Đlgabâstnyy làvpgtbhyei ngụkwjry biệlgabn gìmxgq!!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.