Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2321 : Mười năm chờ đợi 69

    trước sau   
Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt nhưppuf bịemldqnkot đbtbmáoaxcnh, Hạqfjf Thanh cũfdjeng dọrmrla bốppufi rốppufi.

Chếnsfet?

Sao cókwjq thểzluo, anh ta họrmrlc Lụrgkyc Trărgkyn mộvcrwt chiêvcrwu ngấcxgyt nàwfnxy sao?

Vậmlcfy cũfdjeng thậmlcft khôoaxcng cókwjqoaxcng ýkyijqcto?

Nếnsfeu nhưppuf chếnsfet thậmlcft?

Ômthli, Chếnsfet tiệfrbpt!


Hạqfjf Thanh đbtbmjcsyng lêvcrwn, cuốppufng quílhwat đbtbmzolf Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt lung lay sắgaxep đbtbmishj, "Thấcxgyt Thấcxgyt!"

Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt trưppufgtdkc mắgaxet cũfdjeng bắgaxet đbtbmwbwnu ngấcxgyt đbtbmi, trong ókwjqc trốppufng rỗhwksng, trêvcrwn lưppufng mồmlcfoaxci lạqfjfnh khôoaxcng ngừbtbmng tuôoaxcn ra, côoaxc đbtbmvcrwt nhiêvcrwn khôoaxcng cókwjqfdjeng khílhwa, đbtbmi nhìqctođbtbmèfscrn phẫkoxfu thuậmlcft tắgaxet, côoaxc khôoaxcng tin, côoaxc khôoaxcng tin Long Tứjcsy chếnsfet.

Long Tứjcsy bịemld đbtbmqfwky ra, cũfdjeng bịemld đbtbmqfwky đbtbmi nhàwfnxoaxcc, Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt giốppufng nhưppuf pháoaxct đbtbmvcrwn đbtbmi tớgtdki, xốppufc lêvcrwn vảqlwii trắgaxeng, nhìqcton ngưppufqwmai đbtbmàwfnxn ôoaxcng trêvcrwn giưppufqwmang bệfrbpnh, Long Tứjcsy khôoaxcng cókwjq mộvcrwt chúvlykt huyếnsfet sắgaxec, sắgaxec mặjqawt trắgaxeng bệfrbpch, Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt ngựjdadc kịemldch liệfrbpt đbtbmau đbtbmau, y táoaxc muốppufn kéqnkoo côoaxc, bịemld Hạqfjf Thanh mộvcrwt tay kéqnkoo, thấcxgyp giọrmrlng nókwjqi mộvcrwt tiếnsfeng, "Cúvlykt!"

Y táoaxcwfnxo dáoaxcm cùmzpjng Hạqfjf Thanh cứjcsyng đbtbmppufi cứjcsyng.

Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt run rẩqfwky tay thărgkym dòoaxcboiyi thởjqaw củlexqa Long Tứjcsy, đbtbmílhwach xáoaxcc khôoaxcng cókwjq mộvcrwt chúvlykt hílhwat thởjqaw, trong ókwjqc củlexqa côoaxc đbtbmqnkou têvcrw cứjcsyng, sao cókwjq thểzluo, sao cókwjq thểzluo, anh ta sao cókwjq thểzluo chếnsfet? Côoaxc khôoaxcng tiếnsfep nhậmlcfn kếnsfet quảqlwi nhưppuf vậmlcfy, côoaxc khôoaxcng tiếnsfep nhậmlcfn.

"Tạqfjfi sao anh cókwjq thểzluo chếnsfet, tỉkwjqnh dậmlcfy, Long Tứjcsy, tỉkwjqnh dậmlcfy, cầwbwnu xin tỉkwjqnh dậmlcfy..."

"Xin lỗhwksi, xin lỗhwksi..."

oaxc chărgkym chúvlyk cầwbwnm lấcxgyy vảqlwii trắgaxeng, đbtbmwbwnu ókwjqc vẫkoxfn ngấcxgyt đbtbmi, côoaxc hoàwfnxn toàwfnxn khôoaxcng tiếnsfep thụrgky đbtbmưppufoaxcc sựjdad thựjdadc Long Tứjcsy cứjcsy chếnsfet nhưppuf vậmlcfy, Ưozpnng Nhãwbstn cũfdjeng lau nưppufgtdkc mắgaxet, đbtbmqfjfn kia bắgaxen tớgtdki quáoaxc gầwbwnn tráoaxci tim, cókwjq thểzluooaxcn sốppufng chốppufng đbtbmưppufoaxcc làwfnxm phẫkoxfu thuậmlcft, đbtbmãwbstwfnx thậmlcfp phầwbwnn khôoaxcng dễfscrwfnxng.

"Khôoaxcng muốppufn chếnsfet, khôoaxcng muốppufn bỏzluo lạqfjfi mộvcrwt mìqctonh em, anh thếnsfewfnxo nhẫkoxfn tâzluom bỏzluo lạqfjfi mộvcrwt mìqctonh em."

"Anh têvcrwn khốppufn khiếnsfep nàwfnxy!" Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt nhàwfnxo tớgtdki trêvcrwn ngưppufqwmai anh, đbtbmvcrwn cuồmlcfng đbtbmáoaxcnh anh, pháoaxcc đbtbmwbwnu đbtbmgaxep mặjqawt, đbtbmcxgym đbtbmáoaxcnh, pháoaxct, "Anh têvcrwn hỗhwksn đbtbmqlwin nàwfnxy, anh gạqfjft em, ngưppufơboiyi gạqfjft em, nókwjqi muốppufn bồmlcfi em mộvcrwt đbtbmqwmai, muốppufn yêvcrwu em mộvcrwt đbtbmqwmai, anh dựjdada vàwfnxo cáoaxci gìqcto chếnsfet?"

"Anh khôoaxcng phảqlwii làwfnxm cho em yêvcrwu anh sao? Anh chếnsfet đbtbmzluo cho em thếnsfewfnxo yêvcrwu anh, chúvlykng ta nhiềqnkou nărgkym cảqlwim tìqctonh nhưppuf vậmlcfy, anh têvcrwn khốppufn khiếnsfep nàwfnxy tạqfjfi sao muốppufn vìqcto mộvcrwt ílhwat chuyệfrbpn lôoaxcng gàwfnx vỏzluo tỏzluoi cùmzpjng em mâzluou thuẫkoxfn cãwbsti nhau, tạqfjfi sao muốppufn chếnsfet? Đomfnâzluoy làwfnx anh muốppufn trừbtbmng phạqfjft em sao?"

"Anh nhanh lêvcrwn mộvcrwt chúvlykt tỉkwjqnh lạqfjfi cho em, tỉkwjqnh lạqfjfi cho em, khôoaxcng cókwjq lệfrbpnh củlexqa em, khôoaxcng cho anh chếnsfet, khôoaxcng cho anh chếnsfet, anh têvcrwn khốppufn kiếnsfep nàwfnxy."

Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt nưppufgtdkc mắgaxet tuôoaxcn rơboiyi xuốppufng, khókwjqc đbtbmưppufoaxcc têvcrwzluom liệfrbpt phếnsfe, nằzluom bòoaxcjqaw trêvcrwn ngưppufqwmai anh, khôoaxcng ngừbtbmng đbtbmáoaxcnh anh, Hạqfjf Thanh lầwbwnn đbtbmwbwnu tiêvcrwn thấcxgyy Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt luốppufng cuốppufng nhưppuf vậmlcfy, "Khốppufn khiếnsfep, khôoaxcng muốppufn chếnsfet, anh khôoaxcng thểzluo gạqfjft em yêvcrwu anh, anh lạqfjfi bỏzluo lạqfjfi em, em còoaxcn chưppufa kịemldp nókwjqi vớgtdki anh."

"Em yêvcrwu anh, anh cókwjq nghe hay khôoaxcng, anh vui vẻixjs, anh nhanh lêvcrwn mộvcrwt chúvlykt nhảqlwiy lêvcrwn ôoaxcm em a, anh vìqcto sao còoaxcn nằzluom, anh nhanh lêvcrwn mộvcrwt chúvlykt, anh đbtbmiếnsfec sao? Gavin, em yêvcrwu anh."

oaxc mộvcrwt quyềqnkon so vớgtdki mộvcrwt quyềqnkon đbtbmáoaxcnh trúvlykng nặjqawng, hìqctonh nhưppuf tấcxgyt cảqlwi phẫkoxfn nộvcrw, bi thưppufơboiyng, ủlexqy khuấcxgyt đbtbmqnkou pháoaxct tiếnsfet ởjqaw trêvcrwn ẩqfwku đbtbmqlwi, khôoaxcng cáoaxcch nàwfnxo dừbtbmng lạqfjfi.

"Anh muốppufn em làwfnxm sao bâzluoy giờqwma? Anh muốppufn em làwfnxm sao bâzluoy giờqwma?"

"Em van cầwbwnu anh, tỉkwjqnh lạqfjfi liếnsfec mắgaxet nhìqcton em cókwjq đbtbmưppufoaxcc khôoaxcng? Khôoaxcng phảqlwii rờqwmai em đbtbmi, em chịemldu khôoaxcng nổishji, em luyếnsfen tiếnsfec, chỉkwjq cầwbwnn anh tỉkwjqnh lạqfjfi, anh muốppufn em làwfnxm cáoaxci gìqcto, em đbtbmqnkou nguyệfrbpn ýkyij, anh cũfdjeng chờqwma em mưppufqwmai nărgkym, vìqcto sao khôoaxcng muốppufn đbtbmoaxci em thêvcrwm mộvcrwt ngàwfnxy nữusraa, anh lạqfjfi cho em mộvcrwt ngàwfnxy cókwjq đbtbmưppufoaxcc khôoaxcng?"

Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt hôoaxcn môoaxci Long Tứjcsy, gàwfnxo khókwjqc.

"Khốppufn khiếnsfep, anh nhanh lêvcrwn mộvcrwt chúvlykt đbtbmjcsyng lêvcrwn cho em!" Cốppuf Thấcxgyt Thấcxgyt nhìqcton anh, đbtbmvcrwt nhiêvcrwn hôoaxc to, "Báoaxcc sĩczjn, báoaxcc sĩczjn, anh ta còoaxcn cókwjq thểzluo chảqlwiy nưppufgtdkc mắgaxet, anh ta nghe thấcxgyy tôoaxci nókwjqi chuyệfrbpn, anh ta còoaxcn sốppufng..."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.