Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc
Chương 2232 : Thanh mai trúc mã hai nhỏ vô tư 14
Kếuchh t quảamqi , cáuqqu c thiếuchh u niêawfg n thua lộnyor n xộnyor n, thàeyvj nh tízwqu ch tốubef t nhấhwoi t cũxkxd ng làeyvj cókbzo ngưrvoj ờksdg i cùggon ng An Tiêawfg u Dao xạtihc kízwqu ch hòsupf a nhau, An Tiêawfg u Dao mỉvpgm m cưrvoj ờksdg i nókbzo i, “Đvkvd âzwqu y khôetlb ng phảamqi i làeyvj cùggon ng hạtihc ng vớydyt i tôetlb i, cáuqqu c cậasct u cùggon ng tớydyt i chỗdsen vợuavn tôetlb i luyệhgow n mộnyor t chúnyor t.”
“Phụiubw nữaczx …” Mộnyor t đxsty áuqqu m thiếuchh u niêawfg n hiểtihc n nhiêawfg n khízwqu thếuchh cao lêawfg n, Hạtihc Thanh nhízwqu u màeyvj y, huýajoz t giókbzo mộnyor t tiếuchh ng, đxsty ẹxkxd p trai lạtihc i khízwqu pháuqqu ch, “Cáuqqu c cậasct u, cáuqqu c cậasct u thàeyvj nh tízwqu ch nếuchh u khôetlb ng bằzmea ng tôetlb i, thậasct t mấhwoi t mặatku t…”
Cốubef Thấhwoi t Thấhwoi t lắomgq c đxsty ầubef u, mộnyor t đxsty áuqqu m trẻfzxi khôetlb ng biếuchh t sốubef ng chếuchh t, khôetlb ng biếuchh t ngưrvoj ờksdg i phụiubw nữaczx nàeyvj y làeyvj cáuqqu i hạtihc ng gìwvri khôetlb ng?
Mộnyor t vòsupf ng từcwkk trêawfg n xuốubef ng, khôetlb ng ai cókbzo thểtihc so sáuqqu nh đxsty ưrvoj ợuavn c vớydyt i Hạtihc Thanh, thàeyvj nh tízwqu ch tốubef t nhấhwoi t đxsty ốubef i vớydyt i Hạtihc Thanh cũxkxd ng chỉvpgm mấhwoi t ba giâzwqu y, An Tiêawfg u Dao đxsty ứjxjm ng ởsibd mộnyor t bêawfg n, biểtihc u tìwvri nh khôetlb ng biếuchh t kiêawfg u ngạtihc o, nhìwvri n mộnyor t đxsty áuqqu m thiếuchh u niêawfg n cưrvoj ờksdg i nókbzo i, “Xạtihc kízwqu ch nàeyvj y làeyvj hạtihc ng nhấhwoi t, cùggon ng tôetlb i ngang tàeyvj i ngang sứjxjm c, khôetlb ng tízwqu nh bảamqi n lĩnbzq nh, cókbzo thểtihc cùggon ng bàeyvj xãydyt tôetlb i ngang tàeyvj i ngang sứjxjm c, mớydyt i tízwqu nh bảamqi n lĩnbzq nh, hiểtihc n nhiêawfg n cáuqqu c ngưrvoj ờksdg i nhiềrvoj u ngưrvoj ờksdg i hơsupf n chúnyor ng tôetlb i.”
Hạtihc Thanh khinh bỉvpgm nhìwvri n anh, anh thếuchh nàeyvj o khôetlb ng cốubef lêawfg n a.
Gầubef n đxsty ếuchh n thi đxsty ấhwoi u, Cốubef Thấhwoi t Thấhwoi t lêawfg n sâzwqu n khấhwoi u, An Tiêawfg u Dao liềrvoj n ởsibd mộnyor t bêawfg n cổzqcf vũxkxd cáuqqu c tiểtihc u tửhopv chỉvpgm cầubef n đxsty áuqqu nh thắomgq ng hai ngưrvoj ờksdg i phụiubw nữaczx nàeyvj y làeyvj đxsty ưrvoj ợuavn c, xem nhưrvoj làeyvj cókbzo thểtihc xuốubef ng núnyor i đxsty ộnyor c lậasct p hoàeyvj n thàeyvj nh nhiệhgow m vụiubw , cáuqqu c thiếuchh u niêawfg n đxsty ứjxjm ng thàeyvj nh mộnyor t vòsupf ng, luâzwqu n phiêawfg n chiếuchh n đxsty ấhwoi u Cốubef Thấhwoi t Thấhwoi t, mộnyor t thua, lạtihc i thắomgq ng, cũxkxd ng khôetlb ng cókbzo ai làeyvj đxsty ốubef i thủvkcr củvkcr a Cốubef Thấhwoi t Thấhwoi t, dùggon sao cáuqqu c côetlb cũxkxd ng cókbzo quáuqqu nhiềrvoj u kinh nghiệhgow m chiếuchh n đxsty ấhwoi u, cáuqqu c thiếuchh u niêawfg n mặatku c dùggon xuấhwoi t sắomgq c, so vớydyt i bọckyk n họckyk màeyvj nókbzo i, luôetlb n luôetlb n ízwqu t đxsty i mộnyor t phầubef n nguy hiểtihc m, khi gặatku p hoạtihc n nạtihc n khôetlb ng rốubef i đxsty ểtihc pháuqqu n đxsty oáuqqu n cùggon ng quyếuchh t đxsty oáuqqu n.
Tiểtihc u manh oa tỉvpgm nh ngủvkcr , lau nưrvoj ớydyt c miếuchh ng, lấhwoi y bìwvri nh nưrvoj ớydyt c bêawfg n cạtihc nh Hạtihc Thanh uốubef ng ùggon ng ụiubw c, lạtihc i cầubef m mộnyor t chai nưrvoj ớydyt c, mộnyor t quảamqi táuqqu o, chạtihc y ra cửhopv a, trêawfg n bờksdg cáuqqu t rấhwoi t nókbzo ng, đxsty ềrvoj u làeyvj cáuqqu c đxsty oàeyvj n huấhwoi n luyệhgow n.
Tiểtihc u manh oa vừcwkk a mớydyt i tớydyt i liềrvoj n đxsty ưrvoj ợuavn c hoan nghêawfg nh, huấhwoi n luyệhgow n đxsty ểtihc cho bọckyk n họckyk đxsty ứjxjm ng vâzwqu y quanh côetlb béawfg , cókbzo mộnyor t ngưrvoj ờksdg i giáuqqu o viêawfg n trựnbzq c tiếuchh p ôetlb m côetlb bếuchh đxsty ếuchh n phiếuchh n đxsty áuqqu phízwqu a trưrvoj ớydyt c ngồatku i, phízwqu a trưrvoj ớydyt c khôetlb ng xa chízwqu nh làeyvj Hạtihc bảamqi o bốubef i trởsibd vềrvoj trêawfg n đxsty ưrvoj ờksdg ng.
“Khôetlb ng đxsty ưrvoj ợuavn c xuốubef ng nưrvoj ớydyt c chơsupf i, biếuchh t khôetlb ng?”
“Biếuchh t, biếuchh t, anh trai nókbzo i khôetlb ng thểtihc xuốubef ng nưrvoj ớydyt c.”
“Ngoan.” Huấhwoi n luyệhgow n sờksdg sờksdg đxsty ầubef u côetlb béawfg , cáuqqu ch đxsty ókbzo khôetlb ng xa làeyvj huấhwoi n luyệhgow n bọckyk n nhỏucbb , “Đvkvd ểtihc nhìwvri n côetlb béawfg mộnyor t đxsty iểtihc m.”
Mọckyk i ngưrvoj ờksdg i phấhwoi t tay mộnyor t cáuqqu i, tỏucbb vẻfzxi biếuchh t.
Tiểtihc u manh oa ôetlb m nưrvoj ớydyt c cùggon ng táuqqu o, đxsty ợuavn i đxsty ếuchh n năatku m giờksdg chiềrvoj u mớydyt i nhìwvri n thấhwoi y Hạtihc bảamqi o bốubef i cùggon ng bọckyk n họckyk trởsibd vềrvoj , vừcwkk a nhìwvri n thấhwoi y Tưrvoj Đvkvd ồatku Mặatku c trêawfg n xe máuqqu y, tiểtihc u manh oa liềrvoj n nhảamqi y lêawfg n, “Anh đxsty ãydyt vềrvoj …”
“Oa Oa, em chậasct m mộnyor t chúnyor t, coi chừcwkk ng téawfg .” Hạtihc Thanh bọckyk n họckyk cũxkxd ng tiêawfg u hao mộnyor t buổzqcf i chiềrvoj u, theo mộnyor t hưrvoj ớydyt ng kháuqqu c qua đxsty âzwqu y.
Hạtihc bảamqi o bốubef i bỏucbb túnyor i trêawfg n ngưrvoj ờksdg i xuốubef ng, cảamqi ngưrvoj ờksdg i nhàeyvj o lêawfg n bờksdg cáuqqu t.
“Anh, anh làeyvj m sao vậasct y, anh…” Tiểtihc u manh oa ôetlb m nưrvoj ớydyt c cùggon ng táuqqu o liềrvoj u mạtihc ng chạtihc y tớydyt i, Anna đxsty ãydyt nâzwqu ng cậasct u ta dậasct y, nâzwqu ng cậasct u ta bưrvoj ớydyt c đxsty i, hạtihc bảamqi o bốubef i đxsty ềrvoj u nhanh ngấhwoi t đxsty i, hai con mắomgq t khôetlb ng mởsibd ra đxsty ưrvoj ợuavn c.
An Tiêawfg u Dao nhízwqu u màeyvj y, thếuchh nàeyvj o chạtihc y vềrvoj màeyvj tựnbzq a nhưrvoj sắomgq p chếuchh t đxsty ếuchh n nơsupf i?
Hạtihc Thanh xáuqqu ch túnyor i trọckyk ng lưrvoj ợuavn ng củvkcr a cậasct u ta, nhízwqu u màeyvj y, “Tưrvoj Đvkvd ồatku Mặatku c thậasct t áuqqu c!!!”
Cốubef Thấhwoi t Thấhwoi t cũxkxd ng xáuqqu ch thửhopv lêawfg n.
“Đvkvd ưrvoj ợuavn c rồatku i, làeyvj cókbzo đxsty en tốubef i…”
“Anh, anh khôetlb ng khỏucbb e sao, anh, anh làeyvj m sao vậasct y…” Tiểtihc u manh oa kéawfg o tay cậasct u lắomgq c lưrvoj , Anna kéawfg o cậasct u đxsty i mộnyor t đxsty oạtihc n rồatku i quay lạtihc i nhàeyvj n nhạtihc t dặatku n dòsupf . “Oa Oa đxsty ừcwkk ng làeyvj m rộnyor n, yêawfg n tĩnbzq nh mộnyor t chúnyor t đxsty i…”
“Anh…” Tiểtihc u manh oa buôetlb ng lỏucbb ng tay, ôetlb m nưrvoj ớydyt c cùggon ng đxsty ứjxjm ng mộnyor t chỗdsen , ủvkcr y khuấhwoi t cắomgq n môetlb i, nhìwvri n Anna kéawfg o hạtihc bảamqi o bốubef i đxsty i, Hạtihc bảamqi o bốubef i cảamqi ngưrvoj ờksdg i ýajoz thứjxjm c đxsty ềrvoj u hoảamqi ng hốubef t, trờksdg i đxsty ấhwoi t quay cuồatku ng, âzwqu m thanh cũxkxd ng khôetlb ng nghe đxsty ưrvoj ợuavn c gìwvri , trêawfg n bờksdg cáuqqu t tấhwoi t cảamqi âzwqu m thanh vàeyvj hìwvri nh ảamqi nh đxsty ềrvoj u đxsty en tốubef i.
“Phụ
Cố
Mộ
Hạ
Gầ
Tiể
Tiể
“Khô
“Biế
“Ngoan.” Huấ
Mọ
Tiể
“Oa Oa, em chậ
Hạ
“Anh, anh là
An Tiê
Hạ
Cố
“Đ
“Anh, anh khô
“Anh…” Tiể
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.