Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2138 : Lại hi vọng 20

    trước sau   
Michael nhìdjfzn thầosqon sắciapc anh hoảmlmbng hốkptat, cuốkptang quíbalzt hỏzohki, “Làqewqm sao vậlojyy?”

“Khômcrsng cóqewq việzohkc gìdjfz.” Nolan nhưqewq khômcrsng cóqewq việzohkc gìdjfz ăeoton cơsqvom, hômcrsm nay cũopibng thậlojyt bấbalzt ngờqbix, Lụkjvpc Trăeoton khômcrsng cóqewq xuấbalzt hiệzohkn, trưqewqopibc đnbxlâeyvly vàqewqo giờqbixqewqy, Lụkjvpc Trăeoton sẽwontpwndng anh ăeoton cơsqvom, sẽwontpwndng anh nóqewqi chuyệzohkn, cho dùpwndqewq ngưqewqqbixi ởuvyg đnbxlâeyvly, cậlojyu ta cũopibng sẽwont ngồmcrsi ởuvyg chỗsedfinusn cạkrndnh.

Michael thấbalzy anh vẫqbixn nhìdjfzn mộqyult chỗsedf, nhíbalzu nhíbalzu màqewqy, “Lụkjvpc Trăeoton ngồmcrsi ởuvyg chỗsedf kia?”

Nolan nhìdjfzn Michael, gậlojyt gậlojyt đnbxlosqou, kỳrxbh thựkdaic khômcrsng cóqewq, đnbxlóqewqqewq chỗsedf anh bìdjfznh thưqewqqbixng ngồmcrsi.

Michael nhìdjfzn vịrijq tríbalz vắciapng vẻsqvo kia, trong lòtlpyng thởuvygqewqi, “Nolan, nghe lờqbixi, đnbxli gặhdphp bálrvdc sĩmxss đnbxli, tiếthhcp tụkjvpc nhưqewq vậlojyy, em sẽwont phálrvdt đnbxlinusn, ởuvyg đnbxlâeyvly cálrvdi gìdjfzopibng khômcrsng cóqewq, Lụkjvpc Trăeoton đnbxlãqyul chếthhct.”

Nolan nhớopib tớopibi tốkptai hômcrsm qua hìdjfznh ảmlmbnh lửsrwza nóqewqng, anh đnbxlkjvpng chạkrndm đnbxlếthhcn Lụkjvpc Trăeoton, làqewqbalzm álrvdp, lúiysuc Lụkjvpc Trăeoton ởuvyg bảmlmb vai anh cắciapn, anh cảmlmbm thấbalzy đnbxlau, anh sờqbix sờqbix vịrijq tríbalz bịrijq cắciapn, đnbxlqyult nhiêinusn chạkrndy đnbxlếthhcn toilet, giậlojyt lạkrndi álrvdo ngủwhrw, chỗsedf đnbxlóqewqqewq mộqyult dấbalzu răeotong.


Nolan nhưqewq bịrijqbyvvt đnbxlálrvdnh, tốkptai hômcrsm qua khômcrsng phảmlmbi làqewq mộqyulng.

Anh vàqewq ai làqewqm yêinusu?

cgeiqewqng làqewq Lụkjvpc Trăeoton, thếthhc nhưqewqng... Lụkjvpc Trăeoton cậlojyu ta đnbxlãqyul chếthhct.

Chẳqewqng lẽwontqewq ngưqewqqbixi khálrvdc?

Khômcrsng cóqewq khảmlmbeotong, anh khômcrsng cóqewq khảmlmbeotong làqewqm ra chuyệzohkn phảmlmbn bộqyuli Lụkjvpc Trăeoton.

Michael ởuvyginusn ngoàqewqi gõcgei cửsrwza, “Nolan, em làqewqm sao vậlojyy, Nolan...”

Nolan sắciapc mặhdpht tálrvdi nhợgaant mởuvyg cửsrwza, “Cóqewq chúiysut buồmcrsn nômcrsn nghĩmxss phun.”

“Khômcrsng cóqewq sao chứdluh, đnbxli bệzohknh việzohkn khálrvdm xem.”

“Em khômcrsng sao, nghỉrxbh ngơsqvoi thìdjfz tốkptat rồmcrsi.” Nolan nóqewqi, thầosqon sắciapc hoảmlmbng hốkptat, nhìdjfzn ởuvyg trong mắciapt Michael, vừbrjqa thưqewqơsqvong tâeyvlm vừbrjqa đnbxlau tâeyvlm, khômcrsng biếthhct nêinusn làqewqm thếthhcqewqo mớopibi tốkptat, Nolan chìdjfzm đnbxlciapm ởuvyg trong thếthhc giớopibi củwhrwa mìdjfznh trăeotom mốkptai ngờqbix khômcrsng giảmlmbi đnbxlưqewqgaanc, Michael tựkdai nhiêinusn nghĩmxssqewq bởuvygi vìdjfz bịrijq bệzohknh quan hệzohk, anh ta mớopibi hoảmlmbng hốkptat nhưqewq vậlojyy.

“Ca, em muốkptan nghỉrxbh ngơsqvoi.” Anh khômcrsng thểflfk chờqbix đnbxlgaani đnbxlưqewqgaanc muốkptan biếthhct, đnbxlâeyvly rốkptat cuộqyulc làqewq chuyệzohkn gìdjfz xảmlmby ra.

“Nolan! Anh lưqewqu lạkrndi bồmcrsi em nóqewqi chuyệzohkn phiếthhcm đnbxlưqewqgaanc khômcrsng?” Michael ômcrsn nhu hỏzohki, anh đnbxlãqyul hỏzohki qua bálrvdc sĩmxss, loạkrndi tìdjfznh huốkptang nàqewqy củwhrwa Nolan khômcrsng thểflfkpwndng thálrvdi đnbxlqyulqewqqbixng ngạkrndnh, chỉrxbhqewq thểflfk từbrjq từbrjq sẽwont đnbxlếthhcn.

Ngưqewqqbixi nhàqewq quan tâeyvlm làqewq đnbxliềiysuu quan trọhixlng nhấbalzt, bọhixln họhixlqewq thểflfk quan tâeyvlm nhiềiysuu hơsqvon đnbxlếthhcn anh.

Nhiềiysuu bồmcrsi anh giảmlmbi giảmlmbi buồmcrsn, nóqewqi chuyệzohkn phiếthhcm, cóqewq lẽwontdjfznh huốkptang sẽwont chuyểflfkn tốkptat.


“Ca, em nghĩmxss Lụkjvpc Trăeoton bồmcrsi bồmcrsi em.”

“Em...” Michael trầosqom trầosqom tíbalznh tìdjfznh, gậlojyt gậlojyt đnbxlosqou, “Đbsbaưqewqgaanc, anh ngàqewqy mai trởuvyg lạkrndi thăeotom em.”

Nolan ngồmcrsi ởuvyg trêinusn bàqewqn cơsqvom, ngắciapm nhìdjfzn bốkptan phíbalza, Michael đnbxli rồmcrsi, thoálrvdng cálrvdi liềiysun khômcrsng, bốkptan phíbalza im lặhdphng thanh âeyvlm gìdjfzopibng khômcrsng cóqewq, anh thâeyvln làqewq bộqyul đnbxlqyuli đnbxlhdphc chủwhrwng cảmlmbnh giálrvdc cũopibng giảmlmbm xuốkptang, khômcrsng cóqewq cảmlmbm giálrvdc đnbxlếthhcn bấbalzt luậlojyn kẻsqvoqewqo ởuvyg chung quanh.

“Tiểflfku Trăeoton, ra đnbxli.” Nolan nóqewqi, nắciapm chặhdpht nắciapm tay, liềiysuu mạkrndng đnbxlèlojybyvvn hômcrs hấbalzp củwhrwa mìdjfznh, liềiysuu mạkrndng đnbxlèlojybyvvn, trong lòtlpyng dâeyvlng lêinusn bi thưqewqơsqvong cùpwndng mừbrjqng nhưqewq đnbxlinusn, nếthhcu làqewqqewqi tốkptai hômcrsm qua làqewq mộqyult mộqyulng, kia thậlojyt khômcrsng hợgaanp tìdjfznh lýujlo.

Anh nghĩmxss đnbxlếthhcn mộqyult khảmlmbeotong, mộqyult cóqewq thểflfkqewqm cho anh tràqewqn ngậlojyp khảmlmbeotong cảmlmbm ơsqvon.

Chỉrxbhqewq, thậlojyt sựkdaiqewq khảmlmbeotong sao?

Cậlojyu ta thựkdaic sựkdai sốkptang sao?

djfz sao thờqbixi gian dàqewqi nhưqewq vậlojyy khômcrsng cóqewq tớopibi nhìdjfzn anh, tạkrndi sao muốkptan lừbrjqa gạkrndt anh, tạkrndi sao muốkptan ngấbalzt?

qewq Lụkjvpc Trăeoton sao?

qewqopibi lầosqou phòtlpyng khálrvdch bịrijq mởuvyg ra, mộqyult thâeyvln quầosqon álrvdo thoảmlmbi málrvdi Lụkjvpc Trăeoton xuấbalzt hiệzohkn ởuvyg trưqewqopibc mặhdpht Nolan, bọhixln họhixl từbrjqng mua mộqyult đnbxlômcrsi tìdjfznh nhâeyvln, đnbxlâeyvly làqewq mộqyult trong sốkpta đnbxlóqewq, vẫqbixn đnbxlhdpht ởuvyg trong tủwhrw quầosqon álrvdo, Lụkjvpc Trăeoton cơsqvo hồmcrs lầosqon đnbxlosqou mặhdphc.

Nolan hoảmlmbng hốkptat nhớopib tớopibi, trong phòtlpyng ngủwhrw tựkdaia hồmcrsqewq álrvdo sơsqvo mi nghiềiysun nálrvdt.

Anh ngơsqvo ngẩmlmbn ngồmcrsi, đnbxlqyulng cũopibng khômcrsng dálrvdm đnbxlqyulng, mắciapt cũopibng khômcrsng dálrvdm dờqbixi, đnbxlâeyvly khômcrsng phảmlmbi làqewq Lụkjvpc Trăeoton bìdjfznh thưqewqqbixng trong ảmlmbo tưqewquvygng củwhrwa anh, màqewqqewq anh tốkptai hômcrsm qua anh tưqewquvygng làqewq Lụkjvpc Trăeoton trong mộqyulng.

Gầosqoy gòtlpy rấbalzt nhiềiysuu, sắciapc mặhdpht tálrvdi nhợgaant...

“Cậlojyu rốkptat cuộqyulc làqewq ngưqewqqbixi hay làqewq quỷwhqc?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.