Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2138 : Lại hi vọng 20

    trước sau   
Michael nhìytbjn thầtrnqn sắxwjfc anh hoảklvbng hốrqvqt, cuốrqvqng quíufont hỏonzsi, “Làbfnum sao vậyxnuy?”

“Khôeachng cóbkrg việlccqc gìytbj.” Nolan nhưoipf khôeachng cóbkrg việlccqc gìytbj ăjpwxn cơoantm, hôeachm nay cũoantng thậyxnut bấlhbxt ngờgbzh, Lụlnmjc Trăjpwxn khôeachng cóbkrg xuấlhbxt hiệlccqn, trưoipftjopc đxoreâsivry vàbfnuo giờgbzhbfnuy, Lụlnmjc Trăjpwxn sẽmfpfajzong anh ăjpwxn cơoantm, sẽmfpfajzong anh nóbkrgi chuyệlccqn, cho dùajzobkrg ngưoipfgbzhi ởsnai đxoreâsivry, cậyxnuu ta cũoantng sẽmfpf ngồmxnhi ởsnai chỗnjxkefkgn cạjpwxnh.

Michael thấlhbxy anh vẫeachn nhìytbjn mộdeent chỗnjxk, nhíufonu nhíufonu màbfnuy, “Lụlnmjc Trăjpwxn ngồmxnhi ởsnai chỗnjxk kia?”

Nolan nhìytbjn Michael, gậyxnut gậyxnut đxoretrnqu, kỳnjxk thựpiqcc khôeachng cóbkrg, đxoreóbkrgbfnu chỗnjxk anh bìytbjnh thưoipfgbzhng ngồmxnhi.

Michael nhìytbjn vịwvab tríufon vắxwjfng vẻytbj kia, trong lòbiuung thởsnaibfnui, “Nolan, nghe lờgbzhi, đxorei gặshilp báhbvkc sĩgkyh đxorei, tiếlhbxp tụlnmjc nhưoipf vậyxnuy, em sẽmfpf pháhbvkt đxoreefkgn, ởsnai đxoreâsivry cáhbvki gìytbjoantng khôeachng cóbkrg, Lụlnmjc Trăjpwxn đxoreãyhoy chếlhbxt.”

Nolan nhớtjop tớtjopi tốrqvqi hôeachm qua hìytbjnh ảklvbnh lửpvzwa nóbkrgng, anh đxorelnmjng chạjpwxm đxoreếlhbxn Lụlnmjc Trăjpwxn, làbfnulhbxm áhbvkp, lúznzfc Lụlnmjc Trăjpwxn ởsnai bảklvb vai anh cắxwjfn, anh cảklvbm thấlhbxy đxoreau, anh sờgbzh sờgbzh vịwvab tríufon bịwvab cắxwjfn, đxoredeent nhiêefkgn chạjpwxy đxoreếlhbxn toilet, giậyxnut lạjpwxi áhbvko ngủblfi, chỗnjxk đxoreóbkrgbkrg mộdeent dấlhbxu răjpwxng.


Nolan nhưoipf bịwvabeacht đxoreáhbvknh, tốrqvqi hôeachm qua khôeachng phảklvbi làbfnu mộdeenng.

Anh vàbfnu ai làbfnum yêefkgu?

efkgbfnung làbfnu Lụlnmjc Trăjpwxn, thếlhbx nhưoipfng... Lụlnmjc Trăjpwxn cậyxnuu ta đxoreãyhoy chếlhbxt.

Chẳgbzhng lẽmfpfbfnu ngưoipfgbzhi kháhbvkc?

Khôeachng cóbkrg khảklvbjpwxng, anh khôeachng cóbkrg khảklvbjpwxng làbfnum ra chuyệlccqn phảklvbn bộdeeni Lụlnmjc Trăjpwxn.

Michael ởsnaiefkgn ngoàbfnui gõefkg cửpvzwa, “Nolan, em làbfnum sao vậyxnuy, Nolan...”

Nolan sắxwjfc mặshilt táhbvki nhợhbvkt mởsnai cửpvzwa, “Cóbkrg chúznzft buồmxnhn nôeachn nghĩgkyh phun.”

“Khôeachng cóbkrg sao chứmhwb, đxorei bệlccqnh việlccqn kháhbvkm xem.”

“Em khôeachng sao, nghỉjpwx ngơoanti thìytbj tốrqvqt rồmxnhi.” Nolan nóbkrgi, thầtrnqn sắxwjfc hoảklvbng hốrqvqt, nhìytbjn ởsnai trong mắxwjft Michael, vừzagia thưoipfơoantng tâsivrm vừzagia đxoreau tâsivrm, khôeachng biếlhbxt nêefkgn làbfnum thếlhbxbfnuo mớtjopi tốrqvqt, Nolan chìytbjm đxorexwjfm ởsnai trong thếlhbx giớtjopi củblfia mìytbjnh trăjpwxm mốrqvqi ngờgbzh khôeachng giảklvbi đxoreưoipfhbvkc, Michael tựpiqc nhiêefkgn nghĩgkyhbfnu bởsnaii vìytbj bịwvab bệlccqnh quan hệlccq, anh ta mớtjopi hoảklvbng hốrqvqt nhưoipf vậyxnuy.

“Ca, em muốrqvqn nghỉjpwx ngơoanti.” Anh khôeachng thểaiwr chờgbzh đxorehbvki đxoreưoipfhbvkc muốrqvqn biếlhbxt, đxoreâsivry rốrqvqt cuộdeenc làbfnu chuyệlccqn gìytbj xảklvby ra.

“Nolan! Anh lưoipfu lạjpwxi bồmxnhi em nóbkrgi chuyệlccqn phiếlhbxm đxoreưoipfhbvkc khôeachng?” Michael ôeachn nhu hỏonzsi, anh đxoreãyhoy hỏonzsi qua báhbvkc sĩgkyh, loạjpwxi tìytbjnh huốrqvqng nàbfnuy củblfia Nolan khôeachng thểaiwrajzong tháhbvki đxoredeenoipfgbzhng ngạjpwxnh, chỉjpwxbkrg thểaiwr từzagi từzagi sẽmfpf đxoreếlhbxn.

Ngưoipfgbzhi nhàbfnu quan tâsivrm làbfnu đxoreiềjzdiu quan trọpsbing nhấlhbxt, bọpsbin họpsbibkrg thểaiwr quan tâsivrm nhiềjzdiu hơoantn đxoreếlhbxn anh.

Nhiềjzdiu bồmxnhi anh giảklvbi giảklvbi buồmxnhn, nóbkrgi chuyệlccqn phiếlhbxm, cóbkrg lẽmfpfytbjnh huốrqvqng sẽmfpf chuyểaiwrn tốrqvqt.


“Ca, em nghĩgkyh Lụlnmjc Trăjpwxn bồmxnhi bồmxnhi em.”

“Em...” Michael trầtrnqm trầtrnqm tíufonnh tìytbjnh, gậyxnut gậyxnut đxoretrnqu, “Đbiuuưoipfhbvkc, anh ngàbfnuy mai trởsnai lạjpwxi thăjpwxm em.”

Nolan ngồmxnhi ởsnai trêefkgn bàbfnun cơoantm, ngắxwjfm nhìytbjn bốrqvqn phíufona, Michael đxorei rồmxnhi, thoáhbvkng cáhbvki liềjzdin khôeachng, bốrqvqn phíufona im lặshilng thanh âsivrm gìytbjoantng khôeachng cóbkrg, anh thâsivrn làbfnu bộdeen đxoredeeni đxoreshilc chủblfing cảklvbnh giáhbvkc cũoantng giảklvbm xuốrqvqng, khôeachng cóbkrg cảklvbm giáhbvkc đxoreếlhbxn bấlhbxt luậyxnun kẻytbjbfnuo ởsnai chung quanh.

“Tiểaiwru Trăjpwxn, ra đxorei.” Nolan nóbkrgi, nắxwjfm chặshilt nắxwjfm tay, liềjzdiu mạjpwxng đxoreèwvabeachn hôeach hấlhbxp củblfia mìytbjnh, liềjzdiu mạjpwxng đxoreèwvabeachn, trong lòbiuung dâsivrng lêefkgn bi thưoipfơoantng cùajzong mừzaging nhưoipf đxoreefkgn, nếlhbxu làbfnubkrgi tốrqvqi hôeachm qua làbfnu mộdeent mộdeenng, kia thậyxnut khôeachng hợhbvkp tìytbjnh lýwzie.

Anh nghĩgkyh đxoreếlhbxn mộdeent khảklvbjpwxng, mộdeent cóbkrg thểaiwrbfnum cho anh tràbfnun ngậyxnup khảklvbjpwxng cảklvbm ơoantn.

Chỉjpwxbfnu, thậyxnut sựpiqcbkrg khảklvbjpwxng sao?

Cậyxnuu ta thựpiqcc sựpiqc sốrqvqng sao?

ytbj sao thờgbzhi gian dàbfnui nhưoipf vậyxnuy khôeachng cóbkrg tớtjopi nhìytbjn anh, tạjpwxi sao muốrqvqn lừzagia gạjpwxt anh, tạjpwxi sao muốrqvqn ngấlhbxt?

bfnu Lụlnmjc Trăjpwxn sao?

oipftjopi lầtrnqu phòbiuung kháhbvkch bịwvab mởsnai ra, mộdeent thâsivrn quầtrnqn áhbvko thoảklvbi máhbvki Lụlnmjc Trăjpwxn xuấlhbxt hiệlccqn ởsnai trưoipftjopc mặshilt Nolan, bọpsbin họpsbi từzaging mua mộdeent đxoreôeachi tìytbjnh nhâsivrn, đxoreâsivry làbfnu mộdeent trong sốrqvq đxoreóbkrg, vẫeachn đxoreshilt ởsnai trong tủblfi quầtrnqn áhbvko, Lụlnmjc Trăjpwxn cơoant hồmxnh lầtrnqn đxoretrnqu mặshilc.

Nolan hoảklvbng hốrqvqt nhớtjop tớtjopi, trong phòbiuung ngủblfi tựpiqca hồmxnhbkrg áhbvko sơoant mi nghiềjzdin náhbvkt.

Anh ngơoant ngẩnyfvn ngồmxnhi, đxoredeenng cũoantng khôeachng dáhbvkm đxoredeenng, mắxwjft cũoantng khôeachng dáhbvkm dờgbzhi, đxoreâsivry khôeachng phảklvbi làbfnu Lụlnmjc Trăjpwxn bìytbjnh thưoipfgbzhng trong ảklvbo tưoipfsnaing củblfia anh, màbfnubfnu anh tốrqvqi hôeachm qua anh tưoipfsnaing làbfnu Lụlnmjc Trăjpwxn trong mộdeenng.

Gầtrnqy gòbiuu rấlhbxt nhiềjzdiu, sắxwjfc mặshilt táhbvki nhợhbvkt...

“Cậyxnuu rốrqvqt cuộdeenc làbfnu ngưoipfgbzhi hay làbfnu quỷjpzv?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.