Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc
Chương 1972 : Vang vang một đóa hoa hồng 76
An Tiêchln u Dao lạrhrh i đthpr ộdlak t nhiêchln n nhắznzb m lạrhrh i, lạrhrh i mộdlak t lầfsxk n nữchln a mởjdgf , tia sáyjsm ng trong phòietl ng giam, cũoybu ng khôpoia ng sáyjsm ng chóoybu i quáyjsm , anh khôpoia ng cóoybu cảjxhp m giáyjsm c khóoybu chịnbrr u nhưqiwu vậfbgh y trưqiwu ớaxuj c mắznzb t làllqd mộdlak t khoảjxhp ng sáyjsm ng, cóoybu chúsxbe t mơbodr hồyjsm , hìflhp nh ảjxhp nh cóoybu chúsxbe t mờchln ảjxhp o.
Anh mơbodr hồyjsm nhìflhp n thấkjaf y, phíynwh a trưqiwu ớaxuj c làllqd mộdlak t bộdlak y phụpoia c màllqd u xanh đthpr ậfbgh m, khuôpoia n mặgvyx t mơbodr hồyjsm khôpoia ng nhìflhp n rõopzx .
Anh cúsxbe i đthpr ầfsxk u nhìflhp n Hạrhrh Thanh, mộdlak t lúsxbe c lâgjia u, tầfsxk m mắznzb t mớaxuj i nhìflhp n thấkjaf y rõopzx ràllqd ng.
Y phụpoia c trêchln n ngưqiwu ờchln i Hạrhrh Thanh, cơbodr hồyjsm đthpr ãflhp ráyjsm ch hếtthh t, trêchln n ngưqiwu ờchln i toàllqd n vếtthh t roi, dưqiwu ớaxuj i lưqiwu ng làllqd mộdlak t mảjxhp ng máyjsm u, thậfbgh t đthpr áyjsm ng sợpvnu , cảjxhp ngưqiwu ờchln i côpoia nằenju m bòietl trêchln n mặgvyx t đthpr ấkjaf t, máyjsm i tóoybu c đthpr en dàllqd i rốrwga i tung, che mấkjaf t khuôpoia n mặgvyx t củgdkd a côpoia , trêchln n đthpr ùvoeb i quấkjaf n vảjxhp i trắznzb ng, xíynwh ch trêchln n cáyjsm nh tay, hàllqd ng loạrhrh t dấkjaf u vếtthh t củgdkd a kim đthpr âgjia m.
An Tiêchln u Dao trong lòietl ng cứbmyk ng lạrhrh i, khóoybu cóoybu thểllqd hôpoia hấkjaf p.
“Thanh…”Anh muốrwga n vébfbq n máyjsm i tóoybu c củgdkd a côpoia , muốrwga n nhìflhp n khuôpoia n mặgvyx t củgdkd a côpoia , nhưqiwu ng lạrhrh i khôpoia ng dáyjsm m, ngóoybu n tay củgdkd a anh run run, côpoia khôpoia ng thểllqd nhưqiwu vậfbgh y, khôpoia ng thểllqd yếtthh u ớaxuj t nằenju m ởjdgf chỗmmzs nàllqd y.
Càllqd ng khôpoia ng thểllqd vĩdjsd nh viễcgdo n nằenju m ởjdgf đthpr âgjia y.
Hạrhrh Thanh đthpr ộdlak t nhiêchln n lậfbgh t ngưqiwu ờchln i, tóoybu c đthpr ểllqd lộdlak ra khuôpoia n mặgvyx t côpoia , con ngưqiwu ơbodr i An Tiêchln u Dao co rụpoia t lạrhrh i, đthpr ộdlak t nhiêchln n nhìflhp n vềcgdi phíynwh a ngưqiwu ờchln i đthpr àllqd n ôpoia ng, con ngưqiwu ơbodr i áyjsm nh lêchln n tia nhìflhp n lạrhrh nh bămmzs ng, anh nghiêchln m nghịnbrr hỏpjqp i, “Cáyjsm c ngưqiwu ơbodr i dáyjsm m…”
Ngưqiwu ờchln i đthpr àllqd n ôpoia ng cũoybu ng làllqd ngưqiwu ờchln i từnhnn ng trảjxhp i, khôpoia ng bịnbrr áyjsm nh mắznzb t củgdkd a anh làllqd m cho hoảjxhp ng sợpvnu , ngang ngưqiwu ợpvnu c nóoybu i, “Chúsxbe ng tao cóoybu cáyjsm i gìflhp khôpoia ng dáyjsm m? Thếtthh nàllqd o, khuôpoia n mặgvyx t cóoybu đthpr ẹygtz p khôpoia ng, màllqd y khôpoia ng thíynwh ch côpoia ấkjaf y nhưqiwu vậfbgh y?”
Trêchln n khuôpoia n mặgvyx t trắznzb ng nõopzx n củgdkd a Hạrhrh Thanh, bêchln n tráyjsm i hoàllqd n hảjxhp o, bêchln n phảjxhp i bịnbrr vẽdlak mộdlak t vếtthh t dàllqd i, pháyjsm hủgdkd y mộdlak t bêchln n khuôpoia n mặgvyx t.
Côpoia làllqd ngưqiwu ờchln i ưqiwu a sựhaog hoàllqd n mỹhaog , côpoia ởjdgf vớaxuj i Lụpoia c Trămmzs n rấkjaf t nhiềcgdi u nơbodr i, anh nhớaxuj Hạrhrh Thanh từnhnn ng vui đthpr ùvoeb a nóoybu i chíynwh nh mìflhp nh trưqiwu ởjdgf ng thàllqd nh nhưqiwu vậfbgh y, anh chưqiwu ớaxuj ng mắznzb t tuyệvfgd t đthpr ốrwga i bởjdgf i vìflhp mùvoeb . Bâgjia y giờchln nhớaxuj lạrhrh i tớaxuj i nhữchln ng lờchln i nàllqd y, tâgjia m tìflhp nh thấkjaf y đthpr au đthpr ớaxuj n.
Vếtthh t thưqiwu ơbodr ng nhưqiwu vậfbgh y, cho dùvoeb phẫaxuj u thuậfbgh t chỉtjeu nh hìflhp nh, cũoybu ng khôpoia ng cáyjsm ch nàllqd o chữchln a trịnbrr đthpr ưqiwu ợpvnu c.
An Tiêchln u Dao chưqiwu a từnhnn ng hậfbgh n mộdlak t ngưqiwu ờchln i nhiềcgdi u nhưqiwu vậfbgh y, giờchln hậfbgh n khôpoia ng thểllqd đthpr em hắznzb n lộdlak t da, nămmzs m ngựhaog a xébfbq xáyjsm c.
Hạrhrh Thanh chưqiwu a từnhnn ng nóoybu i, nhữchln ng ngưqiwu ờchln i nàllqd y thếtthh nàllqd o làllqd m thưqiwu ơbodr ng tổvusx n côpoia .
Duy chỉtjeu cóoybu nóoybu i mộdlak t câgjia u, khôpoia ng chếtthh t đthpr ưqiwu ợpvnu c.
Vếtthh t thưqiwu ơbodr ng kia, còietl n mớaxuj i, khôpoia ng cóoybu vảjxhp y, thoạrhrh t nhìflhp n thậfbgh t đthpr áyjsm ng sợpvnu , trẻvfgd con màllqd nhìflhp n thấkjaf y, nóoybu i khôpoia ng chừnhnn ng sợpvnu đthpr ếtthh n pháyjsm t khóoybu c.
“Côpoia ấkjaf y làllqd mộdlak t côpoia gáyjsm i trẻvfgd , ởjdgf nưqiwu ớaxuj c Mỹhaog làllqd mộdlak t đthpr ựhaog c côpoia ng ưqiwu u túsxbe , côpoia tốrwga n bao côpoia ng sứbmyk c, báyjsm n mạrhrh ng cho quốrwga c gia, khôpoia ng oáyjsm n khôpoia ng hậfbgh n trảjxhp giáyjsm mưqiwu ờchln i nămmzs m thanh xuâgjia n, vôpoia sốrwga lầfsxk n vàllqd o sinh ra tửoybu , cứbmyk u mạrhrh ng bao nhiêchln u ngưqiwu ờchln i, đthpr iềcgdi u nàllqd y chíynwh nh làllqd cáyjsm c ngưqiwu ờchln i báyjsm o đthpr áyjsm p côpoia ấkjaf y?” An Tiêchln u Dao viềcgdi n mắznzb t cóoybu chúsxbe t nóoybu ng.
Hắznzb n từnhnn trưqiwu ớaxuj c cho tớaxuj i bâgjia y giờchln đthpr iềcgdi u khôpoia ng muốrwga n chíynwh nh làllqd mộdlak t đthpr ặgvyx c côpoia ng mỹhaog tổvusx n thưqiwu ơbodr ng bởjdgf i nhữchln ng bấkjaf t côpoia ng.
Chuyệvfgd n nàllqd y bảjxhp n chấkjaf t khôpoia ng phảjxhp i chuyệvfgd n củgdkd a hắznzb n.
“Cũoybu ng bởjdgf i vìflhp sựhaog tồyjsm n tạrhrh i củgdkd a cáyjsm c ngưqiwu ờchln i, côpoia ta mớaxuj i biếtthh n thàllqd nh nhưqiwu vậfbgh y.” Ngưqiwu ờchln i đthpr àllqd n ôpoia ng nóoybu i, lạrhrh nh lùvoeb ng nheo mắznzb t lạrhrh i, “Nóoybu i, trụpoia sởjdgf chíynwh nh củgdkd a cáyjsm c ngưqiwu ờchln i nằenju m ởjdgf đthpr âgjia u, bằenju ng khôpoia ng, tao khôpoia ng đthpr ểllqd ýiplo , lạrhrh i cho côpoia ta mộdlak t đthpr ao.”
“Màllqd y mơbodr tưqiwu ởjdgf ng, lạrhrh i muốrwga n làllqd m bịnbrr thưqiwu ơbodr ng côpoia ấkjaf y.” An Tiêchln u Dao ôpoia m Hạrhrh Thanh, cáyjsm i gìflhp làllqd lýiplo tríynwh , thủgdkd đthpr oạrhrh n, tấkjaf t cảjxhp đthpr ềcgdi u vứbmyk t xuốrwga ng chíynwh n tầfsxk ng mâgjia y, anh cuốrwga i cùvoeb ng cũoybu ng hiểllqd u rõopzx , vìflhp sao hậfbgh n thùvoeb cóoybu thểllqd làllqd m mấkjaf t lýiplo tríynwh củgdkd a mộdlak t ngưqiwu ờchln i.
“Màllqd y cóoybu thểllqd đthpr em chúsxbe ng tao bịnbrr thưqiwu ơbodr ng mộdlak t lưqiwu ợpvnu t.” An Tiêchln u Dao trầfsxk m giọeoyq ng nóoybu i, “Tao nóoybu i cho màllqd y biếtthh t, nếtthh u chúsxbe ng tao chếtthh t, áyjsm n tửoybu củgdkd a chúsxbe ng màllqd y cũoybu ng khôpoia ng xa.”
“Phảjxhp i khôpoia ng?” ngưqiwu ờchln i đthpr àllqd n ôpoia ng kébfbq o dàllqd i ngữchln đthpr iệvfgd u, “màllqd y thậfbgh t cứbmyk ng đthpr ầfsxk u, tao muốrwga n xem xem, màllqd y cóoybu thểllqd cứbmyk ng đthpr ầfsxk u tớaxuj i đthpr âgjia u.”
Hắznzb n nóoybu i xong, đthpr ang muốrwga n nổvusx súsxbe ng, đthpr ộdlak t nhiêchln n trong đthpr ịnbrr a loa pháyjsm t ra mộdlak t tiếtthh ng nổvusx mạrhrh nh kinh thiêchln n đthpr ộdlak ng đthpr ịnbrr a, toàllqd n bộdlak đthpr ịnbrr a lao nhưqiwu bịnbrr lắznzb c lưqiwu , An Tiêchln u Dao cấkjaf p tốrwga c ôpoia m Hạrhrh Thanh vàllqd o trong ngựhaog c, ngưqiwu ờchln i đthpr àllqd n ôpoia ng thu hồyjsm i súsxbe ng, vộdlak i vãflhp đthpr i ra ngoàllqd i, lạrhrh nh giọeoyq ng hỏpjqp i, “Chuyệvfgd n gìflhp xảjxhp y ra?”
Anh mơ
Anh cú
Y phụ
An Tiê
“Thanh…”Anh muố
Cà
Hạ
Ngư
Trê
Cô
Vế
An Tiê
Hạ
Duy chỉ
Vế
“Cô
Hắ
Chuyệ
“Cũ
“Mà
“Mà
“Phả
Hắ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.