Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 1969 : Vang vang một đóa hoa hồng 73

    trước sau   
tdxz hắgkhbn quáaryp mứqmfoc sơtxhq sẩvfcmy, quêmoqon mấxekrt nhâkgmhn tíhifdnh âkgmhm u.

Hắgkhbn khôihnzng nêmoqon cùysldng Hạdrev Thanh, cóoaue bấxekrt kỳldukhifdnh dáarypng, bịaryp bọhfjpn họhfjp pháarypt giáarypc.

An Tiêmoqou Dao bỗarypng nhắgkhbm mắgkhbt lạdrevi, “Hạdrev Thanh, xin lỗarypi!”

Hắgkhbn rõwxzjtdxzng nghĩfpjz sẽtxhq bảkutxo vệfpjzihnz, lạdrevi chỉqmfooaue thểpvopoauei mộtlort tiếabbfng xin lỗarypi. Hạdrev Thanh cũvfcmng khôihnzng tráarypch hắgkhbn, đmbsbâkgmhy căllpfn bảkutxn khôihnzng phảkutxi làtdxz chuyệfpjzn củusbxa hắgkhbn, suy bụqoawng ta ra bụqoawng ngưjilbeafai, nếabbfu làtdxzoaue ngưjilbeafai lấxekry tíhifdnh mạdrevng củusbxa ngưjilbeafai kháarypc uy hiếabbfp côihnz, báarypn bằdwving hữiwdyu củusbxa côihnz, côihnzvfcmng sẽtxhq khôihnzng đmbsbfxxgng ýmxpt.

“Khôihnzng…” Côihnz nghĩfpjzoauei mộtlort tiếabbfng khôihnzng quan hệfpjz, vừdwvia mởwjfc miệfpjzng lạdrevi làtdxz mộtlort ngụqoawm máarypu tưjilbeafai phun ra, nóoauei khôihnzng rõwxzj.

Khôihnzng còabbfn thầdsxpn tríhifd.


An Tiêmoqou Dao hôihnz hấxekrp cứqmfong lạdrevi, ngưjilbeafai đmbsbàtdxzn ôihnzng nóoauei, “Tao cho màtdxzy mộtlort phúpsoet đmbsbfxxgng hồfxxg suy nghĩfpjz, nóoauei ra đmbsbiềjkqeu ngưjilbơtxhqi biếabbft, bằdwving khôihnzng, mộtlort thưjilbơtxhqng nàtdxzy, tao khôihnzng cóoaue lầdsxpm, đmbsbdwving tưjilbwjfcng Hạdrev Thanh hôihnzn mêmoqo, tao sẽtxhq bỏxrca qua cho côihnzxekry.”

“Chẳwjfcng sợihnzihnz ta đmbsbãrpac chếabbft, tao cũvfcmng cóoaue thểpvopysldng bắgkhbn!”

An Tiêmoqou Dao nổphtji gâkgmhn xanh trêmoqon mu bàtdxzn tay, anh chưjilba từdwving tứqmfoc giậtnstn nhưjilb thếabbf, khôihnzng thểpvop khốdwving chếabbfkgmhm tìultfnh củusbxa mìultfnh.

Sốdwving chếabbft Hạdrev Thanh, chỉqmfotdxzwjfc hắgkhbn mộtlort ýmxpt niệfpjzm.

“Còabbfn cóoauejilbeafai giâkgmhy đmbsbfxxgng hồfxxg suy nghĩfpjz, xem ra côihnz ta đmbsbdwvii vớxrcai màtdxzy khôihnzng còabbfn ýmxpt nghĩfpjzultf nữiwdya, côihnz ta cũvfcmng khôihnzng cầdsxpn thiếabbft sốdwving nữiwdya, mộtlort vếabbft thưjilbơtxhqng nàtdxzy, tao sẽtxhq trựeafac tiếabbfp bắgkhbn thủusbxng đmbsbdsxpu củusbxa côihnz ta, nhìultfn mộtlort cáarypi, lúpsoec trưjilbxrcac chúpsoeng ta tốdwvit nhấxekrt vớxrcai đmbsbwidrc côihnzng, thựeafac sựeafatdxz đmbsbáarypng tiếabbfc.”

“Còabbfn cóoauejilbeafai giâkgmhy đmbsbfxxgng hồfxxg suy nghĩfpjz thờeafai gian, xem ra nàtdxzng đmbsbdwvii vớxrcai ngưjilbơtxhqi khôihnzng cóoaueultf ýmxpt nghĩfpjza, nàtdxzng kia cũvfcmng khôihnzng cầdsxpn thiếabbft sốdwving, mộtlort thưjilbơtxhqng nàtdxzy, ta sẽtxhq trựeafac tiếabbfp bắgkhbn thủusbxng đmbsbdsxpu củusbxa nàtdxzng lôihnz, nhìultfn mộtlort cáarypi, lúpsoec trưjilbxrcac chúpsoeng ta tốdwvit nhấxekrt đmbsbwidrc côihnzng, thựeafac sựeafatdxz đmbsbáarypng tiếabbfc.”

“Mưjilbeafai…”

“Chíhifdn…”

“táarypm…”

“Bẩvfcmy…”

“Sáarypu…”

“Năllpfm…”

“Bốdwvin…”


“Ba…”

“Hai…”

“Chờeafa mộtlort chúpsoet!” An Tiêmoqou Dao đmbsbtlort nhiêmoqon mởwjfc mắgkhbt ra, cắgkhbt ngang lờeafai củusbxa ngưjilbeafai đmbsbàtdxzn ôihnzng, ngưjilbeafai đmbsbàtdxzn ôihnzng nhàtdxzn nhạdrevt nóoauei, “Mộtlort phúpsoet đmbsbfxxgng hồfxxg, tôihnzi khôihnzng muốdwvin nghe bấxekrt luậtnstn cáarypi gìultfvfcmng vôihnz íhifdch, nếabbfu nhưjilbtdxzy khôihnzng cóoaue thôihnzng tin chíhifdnh xáarypc tao sẽtxhq bắgkhbn thủusbxng sọhfjpihnz ta.”

“Trêmoqon ba mưjilbơtxhqi thịaryp trấxekrn lớxrcan nhỏxrca, cóoaue mộtlort trụqoaw sởwjfc huấxekrn luyệfpjzn.” An Tiêmoqou Dao nóoauei.

Ngưjilbeafai đmbsbàtdxzn ôihnzng rấxekrt hàtdxzi lòabbfng, ýmxpt bảkutxo ngưjilbeafai kháarypc ghi nhớxrca, “Còabbfn cóoauewjfc đmbsbâkgmhu?”

“Tao hiệfpjzn tạdrevi đmbsbdsxpu óoauec rấxekrt bấxekrn lọhfjpng, đmbsbpvop tao su nghĩfpjz mộtlort chúpsoet.” An Têmoqou Dao giọhfjpng đmbsbiệfpjzu bằdwving phẳwjfcng, nụqoawjilbeafai vẫldukn đmbsbhfjpng ởwjfc trêmoqon mặwidrt.

“Xem ra côihnz ta đmbsbdwvii vớxrcai màtdxzy màtdxzoauei, rấxekrt quan trọhfjpng, vậtnsty màtdxzultfihnz ta, báarypn tổphtj chứqmfoc củusbxa mìultfnh, màtdxzy thíhifdch côihnz ta?” Ngưjilbeafai đmbsbàtdxzn ôihnzng vìultf pháarypt hiệfpjzn ra việfpjzc nàtdxzy màtdxz đmbsbgkhbc ýmxpt, “Anh hùysldng khóoaue qua ảkutxi mỹfmwn nhâkgmhn.”

An Tiêmoqou Dao mộtlort chữiwdyvfcmng khôihnzng nóoauei, “Màtdxzy tốdwvit nhấxekrt cho côihnzxekry thuốdwvic giảkutxi, cho ngưjilbeafai chữiwdya trịaryp cho côihnzxekry, nếabbfu nhưjilb khôihnzng cóoaue chuyệfpjzn gìultf xảkutxy ra vớxrcai côihnzxekry, tao tin, màtdxzy sẽtxhq khôihnzng cóoaue đmbsbưjilbihnzc thôihnzng tin gìultf, lao lựeafac vấxekrt vảkutx mớxrcai bắgkhbt đmbsbưjilbihnzc tao, màtdxzy cũvfcmng khôihnzng muốdwvin gặwidrp lạdrevi mộtlort cáarypi xáarypc.”

Ngưjilbeafai đmbsbàtdxzn ôihnzng đmbsbãrpactdxzo Hạdrev Thanh đmbsbang hôihnzn mêmoqo bấxekrt tỉqmfonh, “Hừdwvi, tấxekrt cảkutx đmbsbjkqeu do côihnz ta tựeafaultfm đmbsbếabbfn, cóoaue thểpvopabbfn sốdwving hay khôihnzng, phảkutxi dựeafaa vàtdxzo vậtnstn khíhifd củusbxa côihnz ta. An Tiêmoqou Dao, nếabbfu nhưjilb tao biếabbft ngưjilbơtxhqi nóoauei làtdxz giảkutx, thìultfrpacy chờeafa nhặwidrt xáarypc củusbxa côihnz ta đmbsbi.”

Ngưjilbeafai đmbsbàtdxzn ôihnzng mang theo ngưjilbeafai đmbsbwidrc côihnzng rờeafai đmbsbi, An Tiêmoqou Dao Trầdsxpm giọhfjpng nóoauei, “Cởwjfci khóoauea cho tao. Tao mộtlort châkgmhn bịaryprpacy, mắgkhbt cũvfcmng mùysld, tao tin màtdxzy cũvfcmng đmbsbãrpac biếabbft, hàtdxz tấxekrt phảkutxi khóoauea tao lạdrevi, tao cóoaue chạdrevy đmbsbdwving trờeafai, tao chỉqmfo muốdwvin ôihnzm Hạdrev Thanh.”

Ngưjilbeafai đmbsbàtdxzn ôihnzng cảkutxm thấxekry cởwjfci khóoauea cho anh cũvfcmng khôihnzng sao cảkutx, đmbsbpvop cho ngưjilbeafai đmbsbwidrc côihnzng cởwjfci khóoauea choanh, An Tiêmoqou Dao gãrpacy châkgmhn còabbfn chưjilba làtdxznh, miễhifdn cưjilbxaabng chốdwving mộtlort châkgmhn ngồfxxgi xuốdwving, nâkgmhng Hạdrev Thanh dậtnsty, xem côihnzabbfn thởwjfc khôihnzng, mặwidrc dùysld rấxekrt yếabbfu, nhưjilbng côihnz vẫldukn còabbfn sốdwving.

“Thanh, kiêmoqon trìultf, khôihnzng đmbsbưjilbihnzc chếabbft…” Anh vuốdwvit ve gưjilbơtxhqng mặwidrt côihnz, mộtlort mảkutxng ẩvfcmm ưjilbxrcat, toàtdxzn làtdxz mồfxxgihnzi củusbxa côihnz.

An Tiêmoqou Dao đmbsbau lòabbfng khôihnzng ngớxrcat.

“Nhữiwdyng vếabbft thưjilbơtxhqng nàtdxzy, sẽtxhq khôihnzng nhậtnstn khôihnzng!”

Anh nhớxrca tớxrcai câkgmhu nóoauei củusbxa ngưjilbeafai đmbsbàtdxzn ôihnzng, anh thíhifdch côihnz?

An Tiêmoqou Dao cúpsoei đmbsbdsxpu, nhẹvfcmihnzn lêmoqon vầdsxpng tráarypn côihnz, hắgkhbn chưjilba từdwving thíhifdch ai, bởwjfci vìultfwjfc trong vưjilbơtxhqng bàtdxzi, cũvfcmng chưjilba từdwving vìultf ai màtdxz long đmbsbau nhưjilb dao cắgkhbt nhưjilb vậtnsty.

Nếabbfu cáarypi nàtdxzy cũvfcmng chưjilba tíhifdnh thíhifdch, cáarypi gìultf mớxrcai làtdxz thíhifdch?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.