Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc
Chương 1961 : Một đóa hoa hồng 65
Sau mộswth t ca khúmdbc c, Hạyapx Thanh tựaabj a hồfatj nhưoylv vơpbfq i đjfhu i nỗbjdw i đjfhu au, thốxoxp ng khổhjtq tiếshqz ng thởddkc nhưoylv cũshqz ng chậjfhu m lạyapx i, An Tiêeazx u Dao tiếshqz p tụzwbc c háqbkt t, bàxrbm i háqbkt t nàxrbm y nguyêeazx n bảgmen n cũshqz ng rấorci t dịnwlx u dàxrbm ng, nơpbfq i nàxrbm y lạyapx i vắzwbc ng vẻnzxx , càxrbm ng mang thêeazx m vàxrbm i phầyntj n nhu tìpfkb nh nhưoylv nưoylv ớxokw c.
Hạyapx Thanh thởddkc mạyapx nh, âciee m thanh chậjfhu m rãswth i nhưoylv lắzwbc ng lạyapx i, An Tiêeazx u Dao cũshqz ng dừqbkt ng lạyapx i, chúmdbc ýqiru đjfhu ếshqz n hàxrbm nh đjfhu ộswth ng củpbfq a côdpeq , từqbkt phímiqg a sau, anh cóumqi thểlvhk nghe thấorci y pháqbkt n đjfhu oáqbkt n đjfhu ưoylv ợshqz c mộswth t ngưoylv ờmdbv i đjfhu ang làxrbm m cáqbkt i gìpfkb .
Hạyapx Thanh ngồfatj i ởddkc đjfhu ầyntj u bêeazx n kia mộswth t tiếshqz ng cũshqz ng khôdpeq ng nóumqi i, An Tiêeazx u Dao đjfhu ợshqz i mộswth t lúmdbc c lâciee u, chung quy lo lắzwbc ng, lêeazx n tiếshqz ng hỏtqtf i, “Hạyapx Thanh, cóumqi phảgmen i rấorci t làxrbm khóumqi chịnwlx u hay khôdpeq ng?”
“Tốxoxp t…hơpbfq n.” Giọxxgv ng nóumqi i so vớxokw i anh vừqbkt a nghe thấorci y khàxrbm n khàxrbm n, nhưoylv pháqbkt chiêeazx ng đjfhu ồfatj ng giọxxgv ng tựaabj a nhưoylv , mơpbfq hồfatj cóumqi chúmdbc t run run, đjfhu iềeazx u nàxrbm y làxrbm m cho An Tiêeazx u Dao trong lòiesb ng cựaabj c kỳnwlx khôdpeq ng dễjmky chịnwlx u, xem ra nỗbjdw i khổhjtq củpbfq a côdpeq còiesb n chưoylv a quêeazx n.
Chỉwvgb làxrbm nỗbjdw i đjfhu au lớxokw n nhưoylv thếshqz nàxrbm y, côdpeq chịnwlx u đjfhu ựaabj ng quáqbkt khứpfkb .
“Bọxxgv n họxxgv rốxoxp t cuộswth c đjfhu ãswth làxrbm m gìpfkb vớxokw i em?”
Hạyapx Thanh nóumqi i, “Bìpfkb nh thưoylv ờmdbv ng bứpfkb c cung màxrbm thôdpeq i, đjfhu ơpbfq n giảgmen n làxrbm nhữhtls ng thủpbfq đjfhu oạyapx n ấorci y.”
Chung quy, cũshqz ng sẽpxrj gọxxgv i An Tiêeazx u Dao đjfhu ếshqz n.
Hạyapx Thanh rấorci t mệddkc t mỏtqtf i rãswth rờmdbv i, nếshqz u làxrbm thưoylv ờmdbv ng ngaỳnwlx , trảgmen i qua việddkc c nàxrbm y sau nàxrbm y sốxoxp ng khôdpeq ng bằlkmq ng chếshqz t, côdpeq đjfhu ãswth sớxokw m bấorci t tỉwvgb nh nhâciee n sựaabj , hôdpeq m nay ngoàxrbm i ýqiru muốxoxp n, côdpeq còiesb n tỉwvgb nh táqbkt o, mặjmra c dùxeou rấorci t khóumqi chịnwlx u.
Côdpeq mỗbjdw i lầyntj n sẽpxrj vôdpeq cùxeou ng chịnwlx u đjfhu ựaabj ng loạyapx i đjfhu au đjfhu ớxokw n dằlkmq n vặjmra t.
Côdpeq cũshqz ng từqbkt ng nghĩxoxp , lầyntj n sau cóumqi ngưoylv ờmdbv i lạyapx i đjfhu ếshqz n, côdpeq khẳorci ng đjfhu ịnwlx nh cùxeou ng anh đjfhu ồfatj ng quy vu tậjfhu n, quyếshqz t khôdpeq ng ởddkc tạyapx i chỗbjdw nàxrbm y đjfhu ểlvhk cho bọxxgv n họxxgv nhụzwbc c nhãswth , chỉwvgb tiếshqz c, côdpeq giếshqz t mộswth t ngưoylv ờmdbv i đjfhu ặjmra c côdpeq ng, khôdpeq ng ai còiesb n dáqbkt m tớxokw i gầyntj n côdpeq , côdpeq nghĩxoxp muốxoxp n cùxeou ng mộswth t ngưoylv ờmdbv i ởddkc cùxeou ng mìpfkb nh cũshqz ng khôdpeq ng cóumqi .
Côdpeq khôdpeq ng ngờmdbv , An Tiêeazx u Dao lạyapx i xuấorci t hiệddkc n ởddkc đjfhu âciee y.
“Vìpfkb Sao?” Hạyapx Thanh thìpfkb thàxrbm o tựaabj nóumqi i, côdpeq thậjfhu t sựaabj khôdpeq ng còiesb n sứpfkb c đjfhu ểlvhk ngồfatj i dậjfhu y, giọxxgv ng nóumqi i cũshqz ng cựaabj c nhỏtqtf , mờmdbv ảgmen o cơpbfq hồfatj khôdpeq ng nghe rõwuws , “Vìpfkb sao anh lạyapx i xuấorci t hiệddkc n ởddkc đjfhu âciee y, em khôdpeq ng tin…”
Côdpeq khôdpeq ng tin kẻnzxx phảgmen n bộswth i nàxrbm y vừqbkt a nóumqi i.
An Tiêeazx u Dao bêeazx n ngưoylv ờmdbv i, sao cóumqi thểlvhk cóumqi kẻnzxx phảgmen n bộswth i.
Ájntx nh mắzwbc t củpbfq a anh, lợshqz i hạyapx i lạyapx i cóumqi thểlvhk nhưoylv muốxoxp n xuyêeazx n thấorci u tấorci t cảgmen , bêeazx n cạyapx nh anh sao cóumqi thểlvhk ẩxxgv n dấorci u kẻnzxx phảgmen n bộswth i, nếshqz u làxrbm cóumqi , trưoylv ớxokw c tiêeazx n liềeazx n bịnwlx anh xửlvhk bắzwbc n, sao cóumqi thểlvhk cóumqi cơpbfq hộswth i đjfhu ểlvhk báqbkt n đjfhu ứpfkb ng anh ta.
Khóumqi e môdpeq i An Tiêeazx u Dao hơpbfq i vung lêeazx n, nóumqi i xong phong khinh vâciee n đjfhu ạyapx m, khôdpeq ng thèlmen m đjfhu ểlvhk ýqiru chúmdbc t nàxrbm o, “Cóumqi gìpfkb khôdpeq ng tin, chímiqg nh phủpbfq trêeazx n dưoylv ớxokw i nhiềeazx u ngưoylv ờmdbv i nhưoylv vậjfhu y, anh sao quảgmen n hếshqz t đjfhu ưoylv ợshqz c mọxxgv i ngưoylv ờmdbv i, cóumqi mộswth t hai kẻnzxx phảgmen n bộswth i cũshqz ng khôdpeq ng cóumqi gìpfkb làxrbm kỳnwlx lạyapx , coi nhưoylv anh xui xẻnzxx o.”
Anh nghe thấorci y Hạyapx Thanh ởddkc bêeazx n kia, khôdpeq ng cóumqi đjfhu ộswth ng tĩxoxp nh, xem ra Hạyapx Thanh vẫxniv n chưoylv a nguôdpeq i nỗbjdw i đjfhu au, anh muốxoxp n côdpeq khôdpeq ng suy nghĩxoxp đjfhu ếshqz n đjfhu iềeazx u đjfhu óumqi nữhtls a, cưoylv ờmdbv i hỏtqtf i, “Anh háqbkt t dễjmky nghe sao?”
“Khóumqi nghe muốxoxp n chếshqz t, giọxxgv ng nóumqi i pháqbkt la.” Côdpeq mộswth t bêeazx n thởddkc phìpfkb phòiesb mộswth t bêeazx n trảgmen lờmdbv i.
An Tiêeazx u Dao nhímiqg u màxrbm y, bấorci t đjfhu ắzwbc c dĩxoxp nóumqi i, “Anh cóumqi thểlvhk háqbkt t mộswth t ca khúmdbc c hoàxrbm n chỉwvgb nh khôdpeq ng sai lờmdbv i làxrbm mộswth t yêeazx u cầyntj u quáqbkt cao rồfatj i, em nghĩxoxp rằlkmq ng anh làxrbm Lụzwbc c Trăbgfl n sao, cóumqi trìpfkb nh đjfhu ộswth siêeazx u sao nhưoylv vậjfhu y sao.”
Hạyapx Thanh ngừqbkt ng dãswth y giụzwbc a, chậjfhu m dãswth i di chuyểlvhk n, An Tiêeazx u Dao hỏtqtf i “Thoảgmen i máqbkt i hơpbfq n sao?”
“Tốxoxp t hơpbfq n.”
Anh thởddkc phàxrbm o nhẹcrrm nhõwuws m, “Vi sao b ọxxgv n họxxgv khôdpeq ng cóumqi tớxokw i thẩxxgv m vẫxniv n anh, ởddkc đjfhu âciee y quáqbkt yêeazx n tĩxoxp nh.”
Hạyapx Thanh nóumqi i, “Bốxoxp n phímiqg a cũshqz ng cóumqi ngưoylv ờmdbv i quảgmen n chếshqz , nhàxrbm tùxeou thiếshqz t kếshqz rấorci t đjfhu ặjmra c biệddkc t, cơpbfq bảgmen n khôdpeq ng kẽpxrj hởddkc , em lúmdbc c ban đjfhu ầyntj u còiesb n muốxoxp n thoáqbkt t đjfhu i, đjfhu áqbkt ng tiếshqz c thấorci t bạyapx i trong gang tấorci c, bêeazx n ngoàxrbm i cóumqi ngưoylv ờmdbv i bảgmen o vệddkc , chẳorci ng sợshqz pháqbkt hủpbfq y tấorci t cảgmen quảgmen n chếshqz , cũshqz ng khôdpeq ng cóumqi khảgmen năbgfl ng ẩxxgv n nấorci p màxrbm đjfhu i vàxrbm o.”
“Nhàxrbm tùxeou nàxrbm y đjfhu ưoylv ợshqz c thàxrbm nh lậjfhu p dưoylv ớxokw i đjfhu ấorci t, chỉwvgb cóumqi mọxxgv t nốxoxp i ra, thôdpeq ng gióumqi lêeazx n trêeazx n, nhưoylv ng màxrbm , bêeazx n trong cóumqi thểlvhk trọxxgv ng biếshqz n hóumqi a kiểlvhk m tra đjfhu o lưoylv ờmdbv ng, nếshqz u nhưoylv thôdpeq ng gióumqi cóumqi ngưoylv ờmdbv i, ởddkc đjfhu âciee y sẽpxrj cóumqi báqbkt o đjfhu ộswth ng, tia la ze sẽpxrj đjfhu em ngưoylv ờmdbv i trong thôdpeq ng gióumqi xéciee thàxrbm nh nhữhtls ng mảgmen nh vụzwbc n.”
Hạ
Hạ
“Tố
Chỉ
“Bọ
Hạ
Chung quy, cũ
Hạ
Cô
Cô
Cô
“Vì
Cô
An Tiê
Á
Khó
Anh nghe thấ
“Khó
An Tiê
Hạ
“Tố
Anh thở
Hạ
“Nhà
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.