Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc
Chương 1961 : Một đóa hoa hồng 65
Sau mộzuod t ca khúpjqt c, Hạjtbj Thanh tựzuuj a hồtqyk nhưzbvc vơoajc i đwkap i nỗmbpy i đwkap au, thốykbt ng khổthrj tiếcsrw ng thởvhpy nhưzbvc cũnrps ng chậkwat m lạjtbj i, An Tiêzuuj u Dao tiếcsrw p tụibdm c házbvc t, bàjaxn i házbvc t nàjaxn y nguyêzuuj n bảsfgw n cũnrps ng rấsbjw t dịahmc u dàjaxn ng, nơoajc i nàjaxn y lạjtbj i vắepdf ng vẻhscd , càjaxn ng mang thêzuuj m vàjaxn i phầkwat n nhu tìfhlc nh nhưzbvc nưzbvc ớsbjw c.
Hạjtbj Thanh thởvhpy mạjtbj nh, âreax m thanh chậkwat m rãkofh i nhưzbvc lắepdf ng lạjtbj i, An Tiêzuuj u Dao cũnrps ng dừnfgq ng lạjtbj i, chúpjqt ýznai đwkap ếcsrw n hàjaxn nh đwkap ộzuod ng củmipk a côfhlc , từnfgq phíbcpe a sau, anh cósfgw thểdqpl nghe thấsbjw y pházbvc n đwkap oázbvc n đwkap ưzbvc ợpbvz c mộzuod t ngưzbvc ờzuod i đwkap ang làjaxn m cázbvc i gìfhlc .
Hạjtbj Thanh ngồtqyk i ởvhpy đwkap ầkwat u bêzuuj n kia mộzuod t tiếcsrw ng cũnrps ng khôfhlc ng nósfgw i, An Tiêzuuj u Dao đwkap ợpbvz i mộzuod t lúpjqt c lâreax u, chung quy lo lắepdf ng, lêzuuj n tiếcsrw ng hỏwkap i, “Hạjtbj Thanh, cósfgw phảsfgw i rấsbjw t làjaxn khósfgw chịahmc u hay khôfhlc ng?”
“Tốykbt t…hơoajc n.” Giọhtjj ng nósfgw i so vớsbjw i anh vừnfgq a nghe thấsbjw y khàjaxn n khàjaxn n, nhưzbvc pházbvc chiêzuuj ng đwkap ồtqyk ng giọhtjj ng tựzuuj a nhưzbvc , mơoajc hồtqyk cósfgw chúpjqt t run run, đwkap iềwzdr u nàjaxn y làjaxn m cho An Tiêzuuj u Dao trong lònohu ng cựzuuj c kỳsdhq khôfhlc ng dễbooi chịahmc u, xem ra nỗmbpy i khổthrj củmipk a côfhlc cònohu n chưzbvc a quêzuuj n.
Chỉpghp làjaxn nỗmbpy i đwkap au lớsbjw n nhưzbvc thếcsrw nàjaxn y, côfhlc chịahmc u đwkap ựzuuj ng quázbvc khứkmui .
“Bọhtjj n họhtjj rốykbt t cuộzuod c đwkap ãkofh làjaxn m gìfhlc vớsbjw i em?”
Hạjtbj Thanh nósfgw i, “Bìfhlc nh thưzbvc ờzuod ng bứkmui c cung màjaxn thôfhlc i, đwkap ơoajc n giảsfgw n làjaxn nhữtcex ng thủmipk đwkap oạjtbj n ấsbjw y.”
Chung quy, cũnrps ng sẽfjwi gọhtjj i An Tiêzuuj u Dao đwkap ếcsrw n.
Hạjtbj Thanh rấsbjw t mệafgd t mỏwkap i rãkofh rờzuod i, nếcsrw u làjaxn thưzbvc ờzuod ng ngaỳsdhq , trảsfgw i qua việafgd c nàjaxn y sau nàjaxn y sốykbt ng khôfhlc ng bằuzmw ng chếcsrw t, côfhlc đwkap ãkofh sớsbjw m bấsbjw t tỉpghp nh nhâreax n sựzuuj , hôfhlc m nay ngoàjaxn i ýznai muốykbt n, côfhlc cònohu n tỉpghp nh tázbvc o, mặthab c dùoajc rấsbjw t khósfgw chịahmc u.
Côfhlc mỗmbpy i lầkwat n sẽfjwi vôfhlc cùoajc ng chịahmc u đwkap ựzuuj ng loạjtbj i đwkap au đwkap ớsbjw n dằuzmw n vặthab t.
Côfhlc cũnrps ng từnfgq ng nghĩrbdx , lầkwat n sau cósfgw ngưzbvc ờzuod i lạjtbj i đwkap ếcsrw n, côfhlc khẳreax ng đwkap ịahmc nh cùoajc ng anh đwkap ồtqyk ng quy vu tậkwat n, quyếcsrw t khôfhlc ng ởvhpy tạjtbj i chỗmbpy nàjaxn y đwkap ểdqpl cho bọhtjj n họhtjj nhụibdm c nhãkofh , chỉpghp tiếcsrw c, côfhlc giếcsrw t mộzuod t ngưzbvc ờzuod i đwkap ặthab c côfhlc ng, khôfhlc ng ai cònohu n dázbvc m tớsbjw i gầkwat n côfhlc , côfhlc nghĩrbdx muốykbt n cùoajc ng mộzuod t ngưzbvc ờzuod i ởvhpy cùoajc ng mìfhlc nh cũnrps ng khôfhlc ng cósfgw .
Côfhlc khôfhlc ng ngờzuod , An Tiêzuuj u Dao lạjtbj i xuấsbjw t hiệafgd n ởvhpy đwkap âreax y.
“Vìfhlc Sao?” Hạjtbj Thanh thìfhlc thàjaxn o tựzuuj nósfgw i, côfhlc thậkwat t sựzuuj khôfhlc ng cònohu n sứkmui c đwkap ểdqpl ngồtqyk i dậkwat y, giọhtjj ng nósfgw i cũnrps ng cựzuuj c nhỏwkap , mờzuod ảsfgw o cơoajc hồtqyk khôfhlc ng nghe rõkofh , “Vìfhlc sao anh lạjtbj i xuấsbjw t hiệafgd n ởvhpy đwkap âreax y, em khôfhlc ng tin…”
Côfhlc khôfhlc ng tin kẻhscd phảsfgw n bộzuod i nàjaxn y vừnfgq a nósfgw i.
An Tiêzuuj u Dao bêzuuj n ngưzbvc ờzuod i, sao cósfgw thểdqpl cósfgw kẻhscd phảsfgw n bộzuod i.
Ázjar nh mắepdf t củmipk a anh, lợpbvz i hạjtbj i lạjtbj i cósfgw thểdqpl nhưzbvc muốykbt n xuyêzuuj n thấsbjw u tấsbjw t cảsfgw , bêzuuj n cạjtbj nh anh sao cósfgw thểdqpl ẩbooi n dấsbjw u kẻhscd phảsfgw n bộzuod i, nếcsrw u làjaxn cósfgw , trưzbvc ớsbjw c tiêzuuj n liềwzdr n bịahmc anh xửzuod bắepdf n, sao cósfgw thểdqpl cósfgw cơoajc hộzuod i đwkap ểdqpl bázbvc n đwkap ứkmui ng anh ta.
Khósfgw e môfhlc i An Tiêzuuj u Dao hơoajc i vung lêzuuj n, nósfgw i xong phong khinh vâreax n đwkap ạjtbj m, khôfhlc ng thèrepp m đwkap ểdqpl ýznai chúpjqt t nàjaxn o, “Cósfgw gìfhlc khôfhlc ng tin, chíbcpe nh phủmipk trêzuuj n dưzbvc ớsbjw i nhiềwzdr u ngưzbvc ờzuod i nhưzbvc vậkwat y, anh sao quảsfgw n hếcsrw t đwkap ưzbvc ợpbvz c mọhtjj i ngưzbvc ờzuod i, cósfgw mộzuod t hai kẻhscd phảsfgw n bộzuod i cũnrps ng khôfhlc ng cósfgw gìfhlc làjaxn kỳsdhq lạjtbj , coi nhưzbvc anh xui xẻhscd o.”
Anh nghe thấsbjw y Hạjtbj Thanh ởvhpy bêzuuj n kia, khôfhlc ng cósfgw đwkap ộzuod ng tĩrbdx nh, xem ra Hạjtbj Thanh vẫsfgw n chưzbvc a nguôfhlc i nỗmbpy i đwkap au, anh muốykbt n côfhlc khôfhlc ng suy nghĩrbdx đwkap ếcsrw n đwkap iềwzdr u đwkap ósfgw nữtcex a, cưzbvc ờzuod i hỏwkap i, “Anh házbvc t dễbooi nghe sao?”
“Khósfgw nghe muốykbt n chếcsrw t, giọhtjj ng nósfgw i pházbvc la.” Côfhlc mộzuod t bêzuuj n thởvhpy phìfhlc phònohu mộzuod t bêzuuj n trảsfgw lờzuod i.
An Tiêzuuj u Dao nhíbcpe u màjaxn y, bấsbjw t đwkap ắepdf c dĩrbdx nósfgw i, “Anh cósfgw thểdqpl házbvc t mộzuod t ca khúpjqt c hoàjaxn n chỉpghp nh khôfhlc ng sai lờzuod i làjaxn mộzuod t yêzuuj u cầkwat u quázbvc cao rồtqyk i, em nghĩrbdx rằuzmw ng anh làjaxn Lụibdm c Trăykbt n sao, cósfgw trìfhlc nh đwkap ộzuod siêzuuj u sao nhưzbvc vậkwat y sao.”
Hạjtbj Thanh ngừnfgq ng dãkofh y giụibdm a, chậkwat m dãkofh i di chuyểdqpl n, An Tiêzuuj u Dao hỏwkap i “Thoảsfgw i mázbvc i hơoajc n sao?”
“Tốykbt t hơoajc n.”
Anh thởvhpy phàjaxn o nhẹjoej nhõkofh m, “Vi sao b ọhtjj n họhtjj khôfhlc ng cósfgw tớsbjw i thẩbooi m vẫsfgw n anh, ởvhpy đwkap âreax y quázbvc yêzuuj n tĩrbdx nh.”
Hạjtbj Thanh nósfgw i, “Bốykbt n phíbcpe a cũnrps ng cósfgw ngưzbvc ờzuod i quảsfgw n chếcsrw , nhàjaxn tùoajc thiếcsrw t kếcsrw rấsbjw t đwkap ặthab c biệafgd t, cơoajc bảsfgw n khôfhlc ng kẽfjwi hởvhpy , em lúpjqt c ban đwkap ầkwat u cònohu n muốykbt n thoázbvc t đwkap i, đwkap ázbvc ng tiếcsrw c thấsbjw t bạjtbj i trong gang tấsbjw c, bêzuuj n ngoàjaxn i cósfgw ngưzbvc ờzuod i bảsfgw o vệafgd , chẳreax ng sợpbvz pházbvc hủmipk y tấsbjw t cảsfgw quảsfgw n chếcsrw , cũnrps ng khôfhlc ng cósfgw khảsfgw năykbt ng ẩbooi n nấsbjw p màjaxn đwkap i vàjaxn o.”
“Nhàjaxn tùoajc nàjaxn y đwkap ưzbvc ợpbvz c thàjaxn nh lậkwat p dưzbvc ớsbjw i đwkap ấsbjw t, chỉpghp cósfgw mọhtjj t nốykbt i ra, thôfhlc ng giósfgw lêzuuj n trêzuuj n, nhưzbvc ng màjaxn , bêzuuj n trong cósfgw thểdqpl trọhtjj ng biếcsrw n hósfgw a kiểdqpl m tra đwkap o lưzbvc ờzuod ng, nếcsrw u nhưzbvc thôfhlc ng giósfgw cósfgw ngưzbvc ờzuod i, ởvhpy đwkap âreax y sẽfjwi cósfgw bázbvc o đwkap ộzuod ng, tia la ze sẽfjwi đwkap em ngưzbvc ờzuod i trong thôfhlc ng giósfgw xéttrd thàjaxn nh nhữtcex ng mảsfgw nh vụibdm n.”
Hạ
Hạ
“Tố
Chỉ
“Bọ
Hạ
Chung quy, cũ
Hạ
Cô
Cô
Cô
“Vì
Cô
An Tiê
Á
Khó
Anh nghe thấ
“Khó
An Tiê
Hạ
“Tố
Anh thở
Hạ
“Nhà
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.