Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 1958 : Một đóa hoa hồng vang vang 62

    trước sau   
Mụhxcjc Vâuupcn Sinh phấdgrbt tay mộouaet cáojmri, "Đpzsjưmqgpmqgpc rồbylwi, tiếxzkqp tụhxcjc đpvrli."

Lụhxcjc Trăouaen quay đpvrlzqwqu lạkncni phóxzvfng đpvrlkncni đpvrlaqcqa đpvrlbylw, cóxzvf thểaask chílnnwnh xáojmrc đpvrlếxzkqn bọoooan họoooa đpvrlếxzkqn mộouaet cáojmri chợmqgp đpvrlkncno, đpvrlouaet nhiêaaskn trêaaskn bảktwhn đpvrlbylw khôljtcng cóxzvf tin tứiukuc, Lụhxcjc Trăouaen trong lòlnnwng hoảktwhng hốmfrvt, Hạkncn Thầzqwqn Hi chỉuixfoooao đpvrlaqcqa phưmqgpơvpylng biếxzkqn mấdgrbt, "Chílnnwnh làoooa nhưmqgp vậhmhsy, bọoooan họoooa che đpvrlhmhsy sởzaxd hữicmku tílnnwn hiệkeewu, cho nêaaskn ngưmqgpơvpyli truy khôljtcng đpvrlưmqgpmqgpc, hẳkncnn làoooa chílnnwnh làoooa chung quanh đpvrlâuupcy, phạkncnm vi 3 km, tuyệkeewt đpvrlmfrvi khôljtcng sai đpvrlưmqgpmqgpc."

Long Tứiuku gậhmhst đpvrlzqwqu, phóxzvfng đpvrlkncni đpvrlaqcqa đpvrlbylw, đpvrlaask tấdgrbt cảktwh đpvrlaqcqc côljtcng đpvrlrsawu tậhmhsp trung vàoooao bêaaskn kia, phạkncnm vi 3 km lụhxcjc soáojmrt, đpvrlaqcqc biệkeewt chúaygy ýhsga phụhxcj cậhmhsn cóxzvf đpvrlkncni hìlhnhnh kiếxzkqn trúaygyc hay khôljtcng, Hạkncn Thầzqwqn Hi hơvpyli mộouaet nhílnnwu màoooay, cũlnnwng ra cửvthca, Cốmfrv Thấdgrbt Thấdgrbt theo sáojmrt phílnnwa sau.

"Bâuupcy giờicmkaaskn ngoàoooai tìlhnhnh thếxzkq đpvrlmfrvi vớhsgai côljtc rấdgrbt bấdgrbt lợmqgpi, côljtc khôljtcng cầzqwqn phảktwhi gấdgrbp gáojmrp ra." Trong thang máojmry, Hạkncn Thầzqwqn Hi nóxzvfi vớhsgai Cốmfrv Thấdgrbt Thấdgrbt.

Cốmfrv Thấdgrbt Thấdgrbt nóxzvfi, "Khôljtcng, tôljtci rấdgrbt rõusqdoooang sựzfru lựzfrua chọoooan đpvrlaqcqa đpvrliểaaskm củxzvfa bọoooan họoooa, tôljtci tựzfrulhnhnh nhìlhnhn mộouaet cáojmri, nóxzvfi khôljtcng chừvcycng cóxzvf thểaaskxzvf pháojmrt hiệkeewn mớhsgai."

Hạkncn Thầzqwqn Hi than buôljtcng tay, cũlnnwng khôljtcng nóxzvfi cáojmri gìlhnh nữicmka.


An Tiêaasku Dao bịaqcq mộouaet cỗaxqj lựzfruc mạkncnnh thúaygyc, lảktwho đpvrlktwho tiếxzkqn mộouaet gian nhàoooasxes, bịaqcq tróxzvfi ởzaxd trêaaskn mộouaet cáojmri ghếxzkq, anh nghe thấdgrby thanh âuupcm xiềrsawng xílnnwch, tiếxzkqp theo làoooa tay châuupcn đpvrlrsawu bịaqcq tróxzvfi, trong khôljtcng khílnnw, phiêaasku táojmrn mộouaet cỗaxqj vịaqcq đpvrlkncno mụhxcjc náojmrt cùsxesng thiếxzkqt tinh.

Anh khôljtcng cóxzvf nghe đpvrlưmqgpmqgpc cóxzvf ngưmqgpicmki nóxzvfi chuyệkeewn, bốmfrvn phílnnwa mộouaet mảktwhnh yêaaskn tĩeuhqnh.

Anh tílnnwnh toáojmrn giậhmhst giậhmhst tay, cóxzvf thểaask di đpvrlouaeng khôljtcng gian, vôljtcsxesng ílnnwt, anh liềrsawn buôljtcng tha cho.

An Tiêaasku Dao mắuupct còlnnwn che vảktwhi xôljtc, cáojmri gìlhnh nhìlhnhn khôljtcng thấdgrby, phẫmfrvu thuậhmhst tốmfrvt, Tiểaasku Tuyếxzkqt nóxzvfi muốmfrvn hai ngàoooay mớhsgai cóxzvf thểaask cắuupct chỉuixf, anh đpvrlãmryt khôljtcng kịaqcqp đpvrlmqgpi, quyếxzkqt đpvrlaqcqnh trưmqgphsgac bay trởzaxd vềrsaw, bâuupcy giờicmklnnwng khôljtcng biếxzkqt, mắuupct củxzvfa anh rốmfrvt cuộouaec cóxzvf khỏzgdui khôljtcng.

"An... Tiêaasku Dao, thếxzkqoooao... Làoooa anh?" Thanh âuupcm yếxzkqu ớhsgat từvcyc đpvrlmfrvi diệkeewn truyềrsawn đpvrlếxzkqn, chẳkncnng sợmqgp khàoooan khàoooan khóxzvf nghe, An Tiêaasku Dao cũlnnwng trưmqgphsgac tiêaaskn nghe ra, nàoooay làoooa thanh âuupcm củxzvfa Hạkncn Thanh, làoooa thanh âuupcm củxzvfa Hạkncn Thanh, côljtclnnwn sốmfrvng.

Nam nhâuupcn ôljtcn nhuậhmhsn khóxzvfe môljtci hơvpyli vung lêaaskn, "Côljtc xem, chúaygyng ta thậhmhst cóxzvf duyêaaskn, lạkncni bịaqcq giam chung mộouaet chỗaxqj, xem ra kiếxzkqp nàoooay nhấdgrbt đpvrlaqcqnh phảktwhi buộouaec cùsxesng mộouaet chỗaxqj."

"Cúaygyt!" Hạkncn Thanh hơvpyli thởzaxd mong manh, cũlnnwng nhịaqcqn khôljtcng đpvrlưmqgpmqgpc nữicmka cưmqgpicmki rộouaeaaskn, tiếxzkqp theo làoooa kinh thiêaaskn đpvrlouaeng đpvrlaqcqa tiếxzkqng ho khan, sau đpvrlóxzvf, khôljtcng mộouaet tiếxzkqng đpvrlouaeng, An Tiêaasku Dao tay khẽlnnw đpvrlouaeng, xiềrsawng xílnnwch rầzqwqm táojmrc vang, "Hạkncn Thanh, Hạkncn Thanh..."

Hạkncn Thanh khôljtcng trảktwh lờicmki, đpvrlãmryt bấdgrbt tỉuixfnh.

"Hạkncn Thanh..." An Tiêaasku Dao hôljtcoooai tiếxzkqng, cũlnnwng khôljtcng cóxzvf trảktwh lờicmki, tim củxzvfa anh trầzqwqm đpvrlếxzkqn đpvrláojmry cốmfrvc, Hạkncn Thanh nghịaqcq lựzfruc hơvpyln ngưmqgpicmki, chẳkncnng sợmqgpxzvf mộouaet chúaygyt ýhsga chílnnwzaxd, cũlnnwng khôljtcng cho phépbymp chílnnwnh mìlhnhnh hôljtcn mêaask, côljtc biếxzkqt mộouaet khi chílnnwnh mìlhnhnh đpvrlãmrytljtcn mêaask, bọoooan họoooaxzvf thểaask vớhsgai côljtcoooam, nhiềrsawu lắuupcm.

Trừvcyc phi làoooaljtc kiêaaskn trìlhnh khôljtcng nổkogoi.

keew trêaaskn ngưmqgpicmki xiềrsawng xílnnwch, rầzqwqm vang, lạkncni nghe khôljtcng đpvrlưmqgpmqgpc thanh âuupcm Hạkncn Thanh, nhìlhnhn khôljtcng thấdgrby ngưmqgpicmki củxzvfa Hạkncn Thanh, An Tiêaasku Dao thậhmhsp phầzqwqn uểaask oảktwhi, anh muốmfrvn đpvrlem vảktwhi xôljtc cởzaxdi ra, lạkncni nghĩeuhq tớhsgai lờicmki Tiểaasku Tuyếxzkqt khuyêaaskn, anh nhịaqcqn xuốmfrvng.

Nếxzkqu nhưmqgp mộouaet ngàoooay cũlnnwng khôljtcng thểaask nhẫmfrvn, mộouaet đpvrlicmki sốmfrvng trong bóxzvfng tốmfrvi, đpvrlóxzvfoooa chuyệkeewn rấdgrbt đpvrláojmrng sợmqgp.

Anh biếxzkqt Hạkncn Thanh còlnnwn sốmfrvng, nàoooay nhưmqgp vậhmhsy đpvrlxzvf rồbylwi.

Hạkncn Thanh, lạkncni chốmfrvng mộouaet hồbylwi, tốmfrvi đpvrla mộouaet ngàoooay, bọoooan họoooa liềrsawn tớhsgai cứiukuu côljtc.

mqgphsgai đpvrldgrbt ngụhxcjc giam khôljtcng cóxzvf mộouaet chúaygyt thanh âuupcm, chỉuixfxzvfqlpym ưmqgphsgat trong khôljtcng khílnnw, An Tiêaasku Dao cũlnnwng bìlhnhnh tĩeuhqnh trởzaxd lạkncni, chứiukua đpvrlzfrung thểaask lựzfruc, cũlnnwng khôljtcng biếxzkqt qua bao lâuupcu, lạkncni nghe đpvrlếxzkqn Hạkncn Thanh ho khan.

Tựzfrua hồbylw, còlnnwn ho ra máojmru.

"Hạkncn Thanh, côljtc thếxzkqoooao, cóxzvf khỏzgdue khôljtcng?" An Tiêaasku Dao vộouaei hỏzgdui.

Hạkncn Thanh mộouaet hồbylwi lâuupcu mớhsgai trảktwh lờicmki, "Khôljtcng chếxzkqt đpvrlưmqgpmqgpc."

Nhưmqgp nhau ngạkncnnh cốmfrvt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.