Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc
Chương 1530 : Ba chị em nhà họ Hạ 2
“Anh ta gọjcxn i làqaxy Phưzmik ơfpvw ng Đggck ôtiai ng, làqaxy mốurcp i tìdjsu nh đdljj ầurcp u củtiux a chịiqpa , nếtkht u chịiqpa khôtiai ng phảsdce i mấarqo t títnrx ch nhiềdjsu u nădica m nhưzmik vậpcyp y, dựqhmp đdljj oáeojh n đdljj ứgslq a nhỏljfy hai ngưzmik ờfwoa i sẽiqpa rấarqo t lớioyl n, chịiqpa cũpnhm ng rấarqo t yêpgrn u anh ta, tạmekj o hóioyl a trêpgrn u ngưzmik ơfpvw i, nhiềdjsu u nădica m nhưzmik vậpcyp y, chịiqpa khôtiai ng ra, vẫlkau n ởzjkh phòqaxy ng thítnrx nghiệmkub m, khôtiai ng cùioyl ng Hỏljfy a Vâefwx n đdljj ãeojh từbwzo ng quen biếtkht t, nếtkht u làqaxy đdljj ãeojh từbwzo ng quen biếtkht t, chịiqpa nhấarqo t đdljj ịiqpa nh nghe nóioyl i qua anh ta.” Hạmekj Thầurcp n Hi đdljj em chuyệmkub n nădica m đdljj óioyl củtiux a bọjcxn n họjcxn nóioyl i mộsdce t lầurcp n, Tiểggck u Tuyếtkht t cùioyl ng Phưzmik ơfpvw ng Đggck ôtiai ng làqaxy thanh mai trúyyus c mãeojh , cơfpvw bảsdce n khôtiai ng cóioyl gìdjsu trắbkcr c trởzjkh .
Chỉwkuu làqaxy , táeojh ch ra thờfwoa i gian quáeojh dàqaxy i, sắbkcr p tớioyl i mưzmik ờfwoa i nădica m.
“Chịiqpa khôtiai ng nhớioyl rõebov ...” Tiểggck u Tuyếtkht t nóioyl i, cóioyl chúyyus t xóioyl t xa trong lòqaxy ng, “Đggck ãeojh mưzmik ờfwoa i nădica m, anh ta hẳdljj n làqaxy kếtkht t hôtiai n sinh con đdljj i.”
“Khôtiai ng cóioyl !” Hạmekj Thầurcp n Hi nhẹqaxy giọjcxn ng nóioyl i, “Anh ta khôtiai ng cóioyl cưzmik ớioyl i vợebov sinh con, vẫlkau n luôtiai n yêpgrn u chịiqpa , chẳdljj ng sợebov chịiqpa đdljj ãeojh chếtkht t, trong phòqaxy ng củtiux a anh ta, toàqaxy n làqaxy ảsdce nh chụljfy p củtiux a chịiqpa , tấarqo t cảsdce đdljj ềdjsu u làqaxy hồdjgm i ứgslq c thuộsdce c vềdjsu củtiux a hai ngưzmik ờfwoa i. Em khôtiai ng biếtkht t chịiqpa bâefwx y giờfwoa làqaxy yêpgrn u ngưzmik ờfwoa i kháeojh c phảsdce i khôtiai ng, nhưzmik ng em cảsdce m thấarqo y chịiqpa cóioyl quyềdjsu n đdljj ưzmik ợebov c biếtkht t đdljj iềdjsu u nàqaxy y, nếtkht u làqaxy chịiqpa tựqhmp mìdjsu nh nghĩvrpj đdljj ếtkht n, đdljj óioyl làqaxy khôtiai ng còqaxy n gìdjsu tốurcp t hơfpvw n, tỷfpvw tỷfpvw , chịiqpa sẽiqpa đdljj i gặspnt p anh ta sao?”
Tiểggck u Tuyếtkht t cúyyus i đdljj ầurcp u, mưzmik ờfwoa i ngóioyl n giao nhau, hơfpvw i cóioyl chúyyus t run rẩznnq y, kỳebov thựqhmp c, côtiai khôtiai ng cóioyl nóioyl i cho Hạmekj Thầurcp n Hi, mấarqo y nădica m nay, vẫlkau n luôtiai n làqaxy m mộsdce ng mộsdce t ngưzmik ờfwoa i nam nhâefwx n cùioyl ng hoa báeojh ch hợebov p, mộsdce t danh thiếtkht u niêpgrn n tuấarqo n túyyus , mộsdce t mảsdce nh hoa báeojh ch hợebov p thuầurcp n khiếtkht t.
Làqaxy kýbuqs ứgslq c côtiai trong mộsdce ng đdljj ẹqaxy p nhấarqo t, côtiai khôtiai ng biếtkht t nam nhâefwx n kia têpgrn n gọjcxn i làqaxy gìdjsu , côtiai nhớioyl dung nhan anh ta, còqaxy n cóioyl chuyệmkub n bọjcxn n họjcxn đdljj ãeojh làqaxy m, rấarqo t ấarqo m áeojh p, côtiai khôtiai ng biếtkht t, ngưzmik ờfwoa i nọjcxn cóioyl phảsdce i Phưzmik ơfpvw ng Đggck ôtiai ng hay khôtiai ng.
“Thầurcp n Hi, em cóioyl ảsdce nh chụljfy p anh ta sao?” Tiểggck u Tuyếtkht t đdljj ộsdce t nhiêpgrn n hỏljfy i.
Hạmekj Thầurcp n Hi gậpcyp t đdljj ầurcp u, lấarqo y đdljj iệmkub n thoạmekj i di đdljj ộsdce ng ra, lêpgrn n đdljj ấarqo t liềdjsu n hệmkub thốurcp ng Hỏljfy a Vâefwx n, côtiai đdljj ếtkht n nay còqaxy n bảsdce o lưzmik u ID, Tiêpgrn u Tềdjsu khôtiai ng xóioyl a têpgrn n, Phưzmik ơfpvw ng Đggck ôtiai ng cũpnhm ng khôtiai ng đdljj em têpgrn n côtiai xóioyl a, côtiai tìdjsu m đdljj ưzmik ợebov c tưzmik liệmkub u Phưzmik ơfpvw ng Đggck ôtiai ng, đdljj em di đdljj ộsdce ng đdljj ưzmik a cho Tiểggck u Tuyếtkht t.
Tiểggck u Tuyếtkht t vừbwzo a nhìdjsu n, cơfpvw hồdjgm hítnrx t thởzjkh khôtiai ng thôtiai ng, làqaxy anh ta, chítnrx nh làqaxy danh nam nhâefwx n nàqaxy y, mặspnt c dùioyl côtiai mơfpvw tớioyl i anh ta lúyyus c thiếtkht u niêpgrn n, nhưzmik ng lúyyus c anh thanh niêpgrn n vàqaxy khi đdljj óioyl giốurcp ng nhưzmik khôtiai ng cóioyl thay đdljj ổljfy i gìdjsu , chỉwkuu làqaxy càqaxy ng thàqaxy nh thụljfy c màqaxy thôtiai i.
Anh ta gọjcxn i Phưzmik ơfpvw ng Đggck ôtiai ng, Hỏljfy a Vâefwx n cóioyl toàqaxy n bộsdce tưzmik liệmkub u anh ta, bao gồdjgm m thàqaxy nh tựqhmp u anh ta bâefwx y giờfwoa , kỹaage nădica ng anh ta, trêpgrn n tay Tiểggck u Tuyếtkht t mấarqo t lựqhmp c, di đdljj ộsdce ng rơfpvw i vàqaxy o trêpgrn n bàqaxy n, cảsdce ngưzmik ờfwoa i ngơfpvw ngẩznnq n, mộsdce t lúyyus c lâefwx u cũpnhm ng khôtiai ng cóioyl thểggck phụljfy c hồdjgm i tinh thầurcp n lạmekj i.
“Tỷfpvw , chịiqpa nhậpcyp n ra anh ta?” Hạmekj Thầurcp n Hi kinh ngạmekj c hỏljfy i.
Tiểggck u Tuyếtkht t mờfwoa mịiqpa t gậpcyp t đdljj ầurcp u, “Chịiqpa mơfpvw thấarqo y anh ta,chịiqpa vẫlkau n cho làqaxy , kia chỉwkuu làqaxy mộsdce t mộsdce ng màqaxy thôtiai i.”
“Tỷfpvw , đdljj âefwx y khôtiai ng phảsdce i làqaxy mộsdce ng, làqaxy châefwx n châefwx n thậpcyp t thậpcyp t tồdjgm n tạmekj i.”
“Tỷfpvw , đdljj âefwx y khôtiai ng phảsdce i làqaxy mộsdce t mộsdce ng, làqaxy châefwx n thậpcyp t tồdjgm n tạmekj i, đdljj óioyl làqaxy nam nhâefwx n chịiqpa yêpgrn u.” Hạmekj Thầurcp n Hi nóioyl i, “Mưzmik ờfwoa i nădica m, cóioyl lẽiqpa tấarqo t cảsdce cũpnhm ng khôtiai ng nhưzmik nhau, nhưzmik ng cảsdce m tìdjsu nh vẫlkau n nhưzmik cũpnhm tồdjgm n tạmekj i, em cùioyl ng Phưzmik ơfpvw ng Đggck ôtiai ng khôtiai ng lâefwx u trưzmik ớioyl c liềdjsu n đdljj ãeojh gặspnt p mặspnt t, em biếtkht t, anh ta muốurcp n chịiqpa , vẫlkau n muốurcp n chịiqpa , tỷfpvw ,chịiqpa muốurcp n đdljj i tìdjsu m anh ta sao?”
Tiểggck u Tuyếtkht t trầurcp m mặspnt c, mộsdce t lúyyus c lâefwx u, khôtiai ng nóioyl i mộsdce t lờfwoa i, chuyệmkub n nàqaxy y, côtiai biếtkht t, lạmekj i khôtiai ng biếtkht t nêpgrn n nhưzmik thếtkht nàqaxy o đdljj i đdljj ốurcp i mặspnt t, Hỏljfy a Vâefwx n Phưzmik ơfpvw ng Đggck ôtiai ng, làqaxy nam nhâefwx n côtiai từbwzo ng yêpgrn u? Vừbwzo a qua, côtiai biếtkht t sốurcp đdljj iệmkub n thoạmekj i củtiux a anh ta, còqaxy n cóioyl đdljj ịiqpa a chỉwkuu .
Nếtkht u làqaxy đdljj i tìdjsu m anh ta, côtiai biếtkht t nêpgrn n đdljj i tìdjsu m nhưzmik thếtkht nàqaxy o.
“Chịiqpa còqaxy n khôtiai ng biếtkht t nêpgrn n mặspnt t đdljj ốurcp i vớioyl i chuyệmkub n nàqaxy y nhưzmik thếtkht nàqaxy o, Thầurcp n Hi, em đdljj ểggck chịiqpa suy nghĩvrpj mộsdce t chúyyus t.”
“Tốurcp t, em khôtiai ng bứgslq c chịiqpa .” Hạmekj Thầurcp n Hi nóioyl i, “Hôtiai m nay cũpnhm ng đdljj i ra, em đdljj ơfpvw n giảsdce n kêpgrn u Hạmekj Thanh cùioyl ng nhau đdljj ếtkht n cóioyl thểggck chứgslq ?”
“Tốurcp t, chịiqpa cũpnhm ng muốurcp n gặspnt p em ấarqo y.”
Cóioyl ngưzmik ờfwoa i dờfwoa i đdljj i lựqhmp c chúyyus ýbuqs , Tiểggck u Tuyếtkht t tâefwx m tìdjsu nh cũpnhm ng khôtiai ng nặspnt ng nhưzmik vậpcyp y, Hạmekj Thầurcp n Hi gọjcxn i đdljj iệmkub n thoạmekj i tớioyl i Hạmekj Thanh, nóioyl i làqaxy muốurcp n gặspnt p mặspnt t, cóioyl ngưzmik ờfwoa i muốurcp n giớioyl i thiệmkub u cho côtiai gặspnt p mặspnt t, Hạmekj Thanh nửqhmp a giờfwoa liềdjsu n xuấarqo t hiệmkub n ởzjkh quáeojh n càqaxy phêpgrn .
Chỉ
“Chị
“Khô
Tiể
Là
“Thầ
Hạ
Tiể
Anh ta gọ
“Tỷ
Tiể
“Tỷ
“Tỷ
Tiể
Nế
“Chị
“Tố
“Tố
Có
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.