Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc
Chương 1396 : Lục ca ca tặng mỹ nhân một bó hoa hồng 3
Editor: thanh huyềhurc n
Nolan khôitye ng thểrcwi nhịhqrx n đntkb ưjzwn ợgbeg c nữposw a, xoay ngưjzwn ờcjij i trởvbrg vềhurc phòcypz ng, Hạorcg Thanh đntkb ậvfgd p bàrimq n cưjzwn ờcjij i thậvfgd t to, Cốewsb Thấyhqh t Thấyhqh t cuốewsb i cùnxys ng vẫhbea n làrimq mởvbrg cửwxzi a, Lụcyqa c ca ca cầkosy m mộrwvq t bóhbea hoa hồhyac ng đntkb ỏrdtq tiếgahi n vàrimq o, đntkb ặtrei c biệbhxb t phong tao, Cốewsb Thấyhqh t Thấyhqh t lạorcg nh lùnxys ng nóhbea i, “Anh đntkb ang làrimq m tròcypz cưjzwn ờcjij i sao?”
Tặtrei ng Nolan thiếgahi u tálrrl hoa hồhyac ng, mệbhxb t anh nghĩzmmx ra.
Hạorcg Thanh thôitye i cưjzwn ờcjij i, nhịhqrx n khôitye ng đntkb ưjzwn ợgbeg c nóhbea i, “Lụcyqa c Trătrei n, thếgahi nàrimq o nhìaubh n đntkb ềhurc u làrimq thiếgahi u tálrrl trêjmku n(ýlrrl nóhbea i vịhqrx trícypz trêjmku n dưjzwn ớiomw i lúrwvq c...) anh, khôitye ng phảqreh i làrimq anh trêjmku n thiếgahi u tálrrl đntkb i, tặtrei ng thiếgahi u tálrrl hoa khôitye ng khôitye ng thícypz ch hợgbeg p đntkb i, thếgahi nàrimq o đntkb ềhurc u làrimq thiếgahi u tálrrl tặtrei ng anh hoa hồhyac ng.”
Lụcyqa c ca ca tao nhãfszn cưjzwn ờcjij i, đntkb ậvfgd p vai Hạorcg Thanh, cưjzwn ờcjij i đntkb ếgahi n đntkb ặtrei c biệbhxb t álrrl i muộrwvq i, “Cálrrl c côitye cóhbea đntkb iềhurc u khôitye ng biếgahi t, thiếgahi u tálrrl nhàrimq cálrrl c ngưjzwn ơfszn i, làrimq đntkb ặtrei c biệbhxb t thícypz ch hợgbeg p sủoccq ng ngưjzwn ờcjij i yêjmku u.”
Cốewsb Thấyhqh t Thấyhqh t mặtrei t màrimq y lạorcg nh lẽgbeg o, Hạorcg Thanh ngưjzwn ờcjij i nổhbea i lêjmku n da gàrimq .
Lụcyqa c ca ca cầkosy m hoa hồhyac ng đntkb i tìaubh m Nolan thiếgahi u tálrrl , Hạorcg Thanh ởvbrg sau lưjzwn ng củoccq a anh dựtyuf ng thẳodqn ng lêjmku n ngóhbea n cálrrl i, thuậvfgd n tiệbhxb n nóhbea i mộrwvq t tiếgahi ng, “Lêjmku n lầkosy u quẹjzwn o trálrrl i gian thứnxys hai.”
Lụcyqa c Trătrei n khôitye ng quay đntkb ầkosy u lạorcg i, sau nàrimq y phấyhqh t phấyhqh t tay, tỏrdtq vẻgahi cảqreh m tạorcg , cầkosy m hoa hồhyac ng đntkb ỏrdtq lêjmku n lầkosy u.
Tiểrcwi u mỹmeek nhâcypz n, ta tớiomw i.
Nolan thiếgahi u tálrrl tứnxys c giậvfgd n nícypz n mộrwvq t hơfszn i, thiếgahi u chúrwvq t nữposw a khôitye ng qua đntkb âcypz y, nghe thấyhqh y tiếgahi ng đntkb ậvfgd p cửwxzi a, vôitye ýlrrl thứnxys c giảqreh chếgahi t, anh cầkosy u khẩzmmx n Lụcyqa c Trătrei n cóhbea thểrcwi thứnxys c thờcjij i chúrwvq t, chớiomw đntkb em hoa hồhyac ng tớiomw i, nếgahi u khôitye ng anh cho anh coi đntkb ưjzwn ợgbeg c.
Kếgahi t quảqreh , Lụcyqa c Trătrei n khôitye ng quálrrl thứnxys c thờcjij i, chícypz nh anh mởvbrg cửwxzi a, cầkosy m mộrwvq t bóhbea đntkb ạorcg i hoa hồhyac ng đntkb ỏrdtq đntkb ứnxys ng ởvbrg cửwxzi a, cưjzwn ờcjij i hícypz p mắogii t cùnxys ng Nolan chàrimq o hỏrdtq i, vôitye tộrwvq i nóhbea i, “Cậvfgd u khôitye ng thícypz ch tôitye i mua hoa hồhyac ng sao? Đitye âcypz y khôitye ng phảqreh i làrimq rấyhqh t đntkb ẹjzwn p mắogii t.”
Nolan giậvfgd n, “Đitye âcypz y khôitye ng phảqreh i làrimq trọposw ng đntkb iểrcwi m đntkb ưjzwn ợgbeg c khôitye ng?”
“Kia trọposw ng đntkb iểrcwi m làrimq cálrrl i gìaubh ?” Lụcyqa c Trătrei n nóhbea i, nghiêjmku ng đntkb ầkosy u rấyhqh t khổhbea nãfszn o đntkb i tớiomw i, “Nếgahi u nhưjzwn cậvfgd u đntkb ưjzwn a tôitye i mộrwvq t bóhbea hoa hồhyac ng, tôitye i sẽgbeg rấyhqh t vui vẻgahi , vìaubh sao tôitye i tặtrei ng cậvfgd u, cậvfgd u khôitye ng vui?”
Lụcyqa c Trătrei n tựtyuf lẩzmmx m bẩzmmx m cho ra kếgahi t luậvfgd n, “Cậvfgd u khôitye ng yêjmku u tôitye i!”
Nolan, “...”
Anh đntkb âcypz y làrimq túrwvq tàrimq i gặtrei p đntkb ưjzwn ợgbeg c binh, cóhbea lýlrrl nóhbea i khôitye ng rõdmlb , anh muốewsb n chếgahi t cũcypz ng cóhbea nhìaubh n tâcypz m tưjzwn Lụcyqa c Trătrei n.
“Lụcyqa c Trătrei n, cúrwvq t ra ngoàrimq i, đntkb em hoa hồhyac ng cắogii m tốewsb t lạorcg i đntkb i vàrimq o.” Nolan xálrrl c thựtyuf c khôitye ng muốewsb n xem bóhbea chóhbea i mắogii t hoa hồhyac ng kia, Lụcyqa c Trătrei n cưjzwn ờcjij i hícypz p mắogii t nóhbea i, “Tốewsb t, khôitye ng cóhbea vấyhqh n đntkb ềhurc .”
Anh cưjzwn ờcjij i ra, đntkb em hoa hồhyac ng cắogii m tốewsb t, lạorcg i cầkosy m tiếgahi n vàrimq o, phóhbea ng tớiomw i trêjmku n tủoccq đntkb ầkosy u giưjzwn ờcjij ng, Nolan, “...”
“Tôitye i cảqreh m thấyhqh y đntkb ặtrei t ởvbrg phòcypz ng củoccq a cậvfgd u tưjzwn ơfszn ng đntkb ốewsb i khálrrl , đntkb âcypz y làrimq tôitye i tặtrei ng cậvfgd u, cậvfgd u sẽgbeg rấyhqh t ấyhqh n tưjzwn ợgbeg ng, mỗbhxb i lầkosy n thấyhqh y nóhbea sẽgbeg càrimq ng cảqreh m đntkb ộrwvq ng.”
“.....” Nolan đntkb ãfszn cálrrl i gìaubh cũcypz ng khôitye ng muốewsb n nóhbea i.
Dùnxys sao, anh nhấyhqh t đntkb ịhqrx nh nóhbea i khôitye ng lạorcg i Lụcyqa c Trătrei n, đntkb ơfszn n giảqreh n liềhurc n khôitye ng cầkosy n nóhbea i, miễlrrl n cho hỏrdtq a.
Lụcyqa c Trătrei n cảqreh m thấyhqh y mỹmeek mãfszn n, vôitye cùnxys ng vui vẻgahi , tổhbea ng cảqreh m giálrrl c mìaubh nh làrimq m mộrwvq t chuyệbhxb n rấyhqh t giỏrdtq i.
Nolan lưjzwn ờcjij i nhìaubh n mặtrei t anh thỏrdtq a thuêjmku mãfszn n nguyệbhxb n kia, nàrimq y nha nhấyhqh t đntkb ịhqrx nh làrimq cốewsb ýlrrl , nhấyhqh t đntkb ịhqrx nh làrimq cốewsb ýlrrl , lãfszn o tửwxzi lạorcg i khôitye ng phảqreh i nữposw nhâcypz n.
Lụcyqa c Trătrei n qua đntkb âcypz y, “Cậvfgd u thếgahi nàrimq o xuấyhqh t việbhxb n nhanh nhưjzwn vậvfgd y?”
“Ởjmku bệbhxb nh việbhxb n cũcypz ng làrimq nằkrfa m, ra cũcypz ng làrimq nằkrfa m, tôitye i ghédmlb t bệbhxb nh việbhxb n.” Nolan nóhbea i, anh cảqreh đntkb ờcjij i nàrimq y đntkb i bệbhxb nh việbhxb n sốewsb lầkosy n cóhbea thểrcwi đntkb ếgahi m đntkb ưjzwn ợgbeg c trêjmku n đntkb ầkosy u ngóhbea n tay, duy chỉdmlb cóhbea đntkb i mấyhqh y lầkosy n trong bệbhxb nh việbhxb n, cóhbea mấyhqh y lầkosy n tấyhqh t cảqreh đntkb ềhurc u làrimq kýlrrl ứnxys c khôitye ng tốewsb t.
Chícypz nh anh cũcypz ng vôitye cùnxys ng ghédmlb t bệbhxb nh việbhxb n.
“Sálrrl ng suốewsb t, nếgahi u khôitye ng ca ca mỗbhxb i lầkosy n đntkb i nhìaubh n cậvfgd u còcypz n muốewsb n nhìaubh n giấyhqh y chứnxys ng nhậvfgd n, cậvfgd u biếgahi t mỗbhxb i lầkosy n đntkb ềhurc u phảqreh i kiểrcwi m chứnxys ng làrimq chuyệbhxb n rấyhqh t phiềhurc n phứnxys c.” Bệbhxb nh việbhxb n lụcyqa c quâcypz n cùnxys ng bệbhxb nh việbhxb n khálrrl c khôitye ng giốewsb ng nhau, ởvbrg đntkb âcypz y ởvbrg tấyhqh t cảqreh đntkb ềhurc u làrimq đntkb ặtrei c côitye ng, đntkb ạorcg i binh.
Khôitye ng cóhbea bìaubh nh dâcypz n, coi nhưjzwn làrimq bìaubh nh dâcypz n, cũcypz ng làrimq quâcypz n tẩzmmx u, nhàrimq quâcypz n nhâcypz n thuộrwvq c chờcjij mộrwvq t chúrwvq t.
Cho nêjmku n, xuấyhqh t nhậvfgd p đntkb ềhurc u phảqreh i nhìaubh n giấyhqh y chứnxys ng nhậvfgd n.
Nolan đntkb ãfszn sớiomw m biếgahi t anh sẽgbeg oálrrl n giậvfgd n, bấyhqh t quálrrl cứnxys việbhxb c phiềhurc n phứnxys c, Lụcyqa c Trătrei n còcypz n làrimq đntkb ếgahi n xem anh, phầkosy n tâcypz m ýlrrl nàrimq y anh cóhbea thểrcwi cảqreh m nhậvfgd n đntkb ưjzwn ợgbeg c, khálrrl c thìaubh thôitye i....
Nolan khô
Tặ
Hạ
Lụ
Cố
Lụ
Lụ
Tiể
Nolan thiế
Kế
Nolan giậ
“Kia trọ
Lụ
Nolan, “...”
Anh đ
“Lụ
Anh cư
“Tô
“.....” Nolan đ
Dù
Lụ
Nolan lư
Lụ
“Ở
Chí
“Sá
Khô
Cho nê
Nolan đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.