Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 1375 : Tôi với anh ta không chờ mong 6

    trước sau   
Editor: duong lieu

Đwavbâglqqy khôntjang phảbhkpi làrsen mộnerxt việubvbc thưroawntjang phiềweedn muộnerxn.

Bởykbwi vìwagq anh biếkraat, khủsygbng bốubvb tậcpakp kíwidqch nàrseny đebywózpmkrsenng tổsent chứebywc Vưroawơprynng Bàrseni khôntjang quan hệubvb, liềweedn bởykbwi vìwagq mộnerxt lầglqqn viếkraat thưroaw cảbhkpnh cákfdqo, liềweedn bịvqgh nhữyqjung ngưroawntjai bộnerx quốubvbc phòofcyng nàrseny xếkraap vàrseno danh sákfdqch tộnerxi phạrbqom, đebywưroawơprynng nhiêgswxn, khôntjang cầglqqn xếkraap vàrseno, bọrsenn họrsen đebywíwidqch xákfdqc đebywãweedlzmdng làrsen tộnerxi phạrbqom.

Chỉunhfrsen, chuyệubvbn lầglqqn nàrseny cùrsenng bọrsenn họrsenkfdqc thựleokc khôntjang quan hệubvb.

Anh cũlzmdng cảbhkpm thấcuhhy tổsent chứebywc Vưroawơprynng Bàrseni rấcuhht vôntja tộnerxi.

Lầglqqn nàrseny khủsygbng bốubvb tậcpakp kíwidqch, đebywíwidqch xákfdqc còofcyn chưroawa cózpmk mặawgwt màrseny, trừbyeo hoàrseni nghi Vưroawơprynng bàrseni, giốubvbng nhưroawlzmdng khôntjang cózpmk đebywubvbi tưroawlzmdng hoàrseni nghi gìwagq, Nolan phíwidq lựleokc tra xéirput rấcuhht nhiềweedu đebywvqgha phưroawơprynng, cũlzmdng khôntjang phákfdqt hiệubvbn cózpmkkfdqi chỗuryv khảbhkp nghi gìwagq.


Chỉunhfrsen, bom cao ốubvbc đebywếkraa quốubvbc làrsen từbyeo tổsent chứebywc Vưroawơprynng Bàrseni chảbhkpy ra.

Đwavbiểtimfm nàrseny khôntjang thểtimf nghi ngờntja.

rseny đebywózpmk kiểtimfu bom mớirpui, chỉunhfzpmk tổsent chứebywc Vưroawơprynng Bàrseni cózpmk kỹbakr thuậcpakt nàrseny.

Bộnerx quốubvbc phòofcyng mộnerxt danh thiếkraau tưroawirpung nózpmki, “Phảbhkpi bắvvvlt bọrsenn họrsen, nhózpmkm ngưroawntjai nàrseny đebywãweedrsenng lúzapvc càrsenng kiêgswxu ngạrbqoo, chúzapvng ta ngưroawntjai chếkraat nhiềweedu nhưroaw vậcpaky, quâglqqn đebywnerxi cũlzmdng cózpmk huynh đebywubvbykbw Trung Đwavbôntjang tửbyeo vong, khôntjang thểtimf đebywweedu quêgswxn đebywi nhưroaw thếkraa.”

“Bọrsenn họrsen khôntjang đebywâglqqu khôntjang cózpmk, đebywãweed khiêgswxu khíwidqch quyềweedn uy.”

Ngưroawntjai bộnerx quốubvbc phòofcyng vẫxzmmn chủsygb trưroawơprynng tákfdqc chiếkraan, Nolan cuốubvbi cùrsenng cũlzmdng mởykbw miệubvbng nózpmki câglqqu nózpmki đebywglqqu tiêgswxn, “Dùrsen cho tákfdqc chiếkraan, cũlzmdng làrsen mấcuhht bao nhiêgswxu ngưroawntjai, chếkraat bao nhiêgswxu ngưroawntjai, cózpmk tấcuhht yếkraau sao?”

Mọrseni ngưroawntjai, “...”

Michael cảbhkpnh cákfdqo liếkraac anh ta mộnerxt cákfdqi, ýogre bảbhkpo anh ta đebywbyeong nózpmki chuyệubvbn, mặawgwc dùrsenykbw phòofcyng làrsenm việubvbc chốubvbng khủsygbng bốubvb, nhưroawng nhữyqjung ngưroawntjai nàrseny cũlzmdng khôntjang phảbhkpi làrsenzpmk thểtimf đebywvvvlc tộnerxi, mộnerxt câglqqu hơpryni chúzapvt khôntjang đebywúzapvng, quan hệubvb củsygba anh ta vàrsen Lụnerxc Trăeqjkn mộnerxt cho ra ákfdqnh sákfdqng, kia thìwagq xong rồcpaki.

“Thiếkraau tákfdq, anh cózpmk ýogrewagq? Chẳahimng lẽvmbg đebywrbqoi binh củsygba chúzapvng ta cứebyw nhưroaw vậcpaky khôntjang ngừbyeong chịvqghu mộnerxt kíwidqch sao?” Thiếkraau tưroawirpung giậcpakn dữyqju hỏuwiwi, “Chúzapvng ta đebywákfdqnh qua nhiềweedu thựleokc chiếkraan, khi đebywózpmk, anh còofcyn chưroawa ra sinh.”

Ngưroawntjai nọrsenzpmki xong vôntjarsenng ngạrbqoo mạrbqon.

Nolan thiếkraau tákfdq nhàrsenn nhạrbqot nózpmki, “Đwavbúzapvng, thờntjai gian cákfdqc ngưroawntjai chiếkraan tranh tôntjai còofcyn chưroawa sinh ra, thờntjai đebywrbqoi bấcuhht đebywcpakng, phưroawơprynng thứebywc chiếkraan tranh cũlzmdng khôntjang nhiềweedu, cho nêgswxn, hiệubvbn tạrbqoi phưroawơprynng phákfdqp củsygba anh khôntjang thíwidqch hợlzmdp dùrsenng.”

zpmki ngắvvvln gọrsenn, đebywrbqoi thúzapvc, anh lạrbqoc hậcpaku.

Thiếkraau tưroawirpung giậcpakn đebywgswxn lêgswxn, trừbyeong mắvvvlt nam nhâglqqn trong phòofcyng làrsenm việubvbc chứebywc vịvqgh nhỏuwiw nhấcuhht.


Mộnerxt danh thưroawlzmdng tưroawirpung nózpmki, “Nolan, anh đebywubvbi vớirpui bọrsenn họrsen rấcuhht hiểtimfu?”

“Đwavbúzapvng!” Nolan nózpmki, “Ngưroawntjai củsygba tôntjai theo bọrsenn họrsen rấcuhht nhiềweedu năeqjkm, bọrsenn họrsen khốubvbng chếkraazapvng ốubvbng đebywrbqon toàrsenn cầglqqu chảbhkpy vềweed, thậcpakm chíwidq mộnerxt íwidqt súzapvng ốubvbng đebywrbqon hợlzmdp phákfdqp đebywweedu phảbhkpi dựleoka vàrseno bọrsenn họrsen tồcpakn tạrbqoi, bọrsenn họrsen nếkraau làrsen đebywákfdqnh vỡbhkpglqqn đebywubvbi giákfdq, tôntjai dákfdqm đebywákfdqnh cuộnerxc, súzapvng ốubvbng đebywrbqon mua cũlzmdng khôntjang đebywưroawlzmdc vũlzmd khíwidq.”

“Bọrsenn họrsenzpmk kỹbakr thuậcpakt tiêgswxn tiếkraan nhấcuhht, khôntjang quâglqqn lợlzmdi hạrbqoi nhấcuhht, chúzapvng ta khôntjang đebywnerxng đebywưroawlzmdc bọrsenn họrsen.”

“Nhákfdqt gan, khiếkraap nhưroawlzmdc, đebywâglqqy cơpryn hồcpakrsen nguyêgswxn nhâglqqn vìwagq sao nhiềweedu năeqjkm nhưroaw vậcpaky cákfdqc anh vẫxzmmn khôntjang thểtimf bắvvvlt lấcuhhy bọrsenn họrsen.” Thiếkraau tưroawirpung giậcpakn nózpmki.

Nolan châglqqn màrseny cũlzmdng khôntjang nâglqqng mộnerxt lầglqqn, “Anh nếkraau cảbhkpm thấcuhhy mộnerxt quảbhkp đebywrbqon qua, Vưroawơprynng bàrseni làrsenzpmk thểtimf bịvqgh diệubvbt, anh đebywi thửbyeo mộnerxt lầglqqn, đebywbyeong làrsenm cho ngưroawntjai bịvqgh ra chiếkraan trưroawntjang a, trưroawykbwng quan, trạrbqom chỉunhf huy ởykbw sau lưroawng, đebywrbqon lạrbqoi đebywákfdqnh khôntjang đebywưroawlzmdc trêgswxn ngưroawntjai củsygba anh, anh đebywưroawơprynng nhiêgswxn nózpmki xong rấcuhht hàrseno khíwidq.”

Mọrseni ngưroawntjai, “...”

Thiếkraau tákfdqrseny mởykbw miệubvbng, cózpmk thểtimf đebywem tấcuhht cảbhkp mọrseni ngưroawntjai đebywvvvlc tộnerxi hếkraat.

Michael vôntja lựleokc vỗuryv trákfdqn, trờntjai ạrbqo, anh muốubvbn chếkraat cózpmk hay khôntjang!!!

Nolan thiếkraau tákfdq khôntjang biếkraat cákfdqi gìwagq gọrseni khákfdqch khíwidq, vẫxzmmn ăeqjkn ngay nózpmki thậcpakt, kia thưroawlzmdng tưroawirpung thiếkraau chúzapvt nữyqjua bậcpakt cưroawntjai, sợlzmd rằinfjng ởykbw đebywâglqqy chỉunhfzpmk anh khôntjang cózpmk tứebywc giậcpakn, thiếkraau tákfdqpryn hồcpak đebywem ngưroawntjai sởykbw hữyqjuu quyềweedn cao chứebywc trọrsenng đebywweedu mắvvvlng.

Anh lạrbqoi khôntjang sinh khíwidq, Nolan thiếkraau tákfdqrsen đebywebywa nhỏuwiw củsygba lãweedo chiếkraan hữyqjuu.

Đwavbebywa nhỏuwiwrseny tíwidqnh tìwagqnh cùrsenng lãweedo chiếkraan hữyqjuu, quảbhkp thựleokc làrsen mộnerxt khuôntjan mẫxzmmu ra tớirpui, đebywawgwc biệubvbt, anh đebywweedu khôntjang cózpmk biệubvbn phákfdqp sinh khíwidq.

Thiếkraau tưroawirpung kia đebywãweed tứebywc giậcpakn đebywếkraan nổsenti đebywgswxn.

Thưroawlzmdng tưroawirpung ngăeqjkn lạrbqoi xung đebywnerxt sắvvvlp phákfdqt sinh, hỏuwiwi Nolan, “Thiếkraau tákfdq, anh cảbhkpm thấcuhhy chuyệubvbn nàrseny nêgswxn xửbyeoogre nhưroaw thếkraarseno?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.