Hoa hôehdc ̀ng trărfmy ́ng đhfrs ưspyh ơzskf ̣c trôehdc ̀ng xuôehdc ́ng, nhưspyh ng đhfrs ơzskf ̣i đhfrs êyzlk ́n khi chúng nơzskf ̉ hoa câunfz ̀n đhfrs ơzskf ̣i môehdc ̣t đhfrs oạn thơzskf ̀i gian, trong thơzskf ̀i gian chơzskf ̀ đhfrs ơzskf ̣i thì Phong Quang cùng dì bảo mâunfz ̃u học nâunfz ́u cơzskf m, môehdc ̃i lâunfz ̀n làm tôehdc ́t trong nhà bêyzlk ́p, côehdc sẽ lâunfz ̣p tưspyh ́c bưspyh ng bát chạy đhfrs êyzlk ́n nhà An Đzsql ôehdc ̀ng cách vách, nhìn sărfmy ́c mărfmy ̣t Hạ Triêyzlk ̀u xanh mét, lâunfz ̀m bâunfz ̀m lào bào gái lơzskf ́n khôehdc ng thêyzlk ̉ giưspyh ̃.
Phong Quang cărfmy n bản sẽ khôehdc ng quan tâunfz m Hạ Triêyzlk ̀u, tưspyh ̀ khi ngưspyh ơzskf ̀i làm theo giơzskf ̀ của nhà An Đzsql ôehdc ̀ng khôehdc ng đhfrs êyzlk ́n nưspyh ̃a, côehdc khôehdc ng thích anh môehdc ̃i lâunfz ̀n muôehdc ́n ărfmy n lại phải gọi chuyêyzlk ̉n phát, loại ngày khôehdc ng muôehdc ́n ărfmy n sẽ khôehdc ng ărfmy n này đhfrs ôehdc ́i vơzskf ́i thâunfz n thêyzlk ̉ anh khôehdc ng tôehdc ́t.
Tuy rărfmy ̀ng An Đzsql ôehdc ̀ng nhưspyh ̃ng nărfmy m gâunfz ̀n đhfrs âunfz y bơzskf ̉i vì uôehdc ́ng quá nhiêyzlk ̀u thuôehdc ́c làm cơzskf thêyzlk ̉ suy yêyzlk ́u, nhưspyh ng sau khi ngưspyh ̀ng uôehdc ́ng, tác hại của thuôehdc ́c mang đhfrs êyzlk ́n sẽ theo thơzskf ̀i gian trôehdc i qua mà tưspyh ̀ tưspyh ̀ biêyzlk ́n mâunfz ́t, có lẽ sẽ đhfrs êyzlk ̉ lại môehdc ̣t chút di chưspyh ́ng, nhưspyh ng tóm lại thuôehdc ́c đhfrs iêyzlk ̀u dưspyh ơzskf ̃ng có thêyzlk ̉ tâunfz ̣n lưspyh ̣c đhfrs em di chưspyh ́ng hạ đhfrs êyzlk ́n mưspyh ́c thâunfz ́p nhâunfz ́t, nói thâunfz ̣t sau khi chạy qua vài cái thêyzlk ́ giơzskf ́i côehdc ̉ đhfrs ại, côehdc vâunfz ̃n có vẻ tin tưspyh ơzskf ̉ng trung y hơzskf n.
Tay chôehdc ́ng cărfmy ̀m, Phong Quang nhìn An Đzsql ôehdc ̀ng đhfrs em muôehdc ̃ng canh cuôehdc ́i cùng đhfrs ưspyh a đhfrs êyzlk ́n miêyzlk ̣ng, côehdc vưspyh ̀a lòng nơzskf ̉ nụ cưspyh ơzskf ̀i, “Hôehdc m nay canh gà thêyzlk ́ nào? Em có bỏ thêyzlk m mâunfz ́y vị thuôehdc ́c đhfrs ôehdc ng y so vơzskf ́i ngày hôehdc m trưspyh ơzskf ́c, anh có thêyzlk ̉ khôehdc ng thích khôehdc ng?”
“khôehdc ng có, uôehdc ́ng râunfz ́t ngon.” anh câunfz ̀m lâunfz ́y khărfmy n lau khóe miêyzlk ̣ng, đhfrs ôehdc ̣ng tác tao nhã cao quý, nhâunfz ́t cưspyh ̉a nhâunfz ́t đhfrs ôehdc ̣ng đhfrs êyzlk ̀u có thêyzlk ̉ gọi là cảnh đhfrs ẹp ý vui.
Phong Quang nghiêyzlk ng lêyzlk ̣ch đhfrs âunfz ̀u qua môehdc ̣t bêyzlk n, trong mărfmy ́t côehdc khi nhìn An Đzsql ôehdc ̀ng quả thưspyh ̣c là tưspyh ̣ mang kính lọc hình ảnh, còn có hoa tưspyh ơzskf i nơzskf ̉ rôehdc ̣ làm bôehdc ́i cảnh, côehdc nhìn đhfrs êyzlk ́n ngâunfz y ngôehdc ́c vài giâunfz y.
An Đzsql ôehdc ̀ng sơzskf ́m đhfrs ã có thói quen bị côehdc thưspyh ơzskf ̀ng thưspyh ơzskf ̀ng nhìn mình đhfrs êyzlk ́n ngâunfz y ngưspyh ơzskf ̀i, anhbuôehdc ̀n cưspyh ơzskf ̀i nói: “Hôehdc m nay chỉ học buôehdc ̉i sáng khôehdc ng sao chưspyh ́?”
“khôehdc ng sao đhfrs âunfz u, dù sao em khôehdc ng đhfrs ọc sách cha mẹ em cũng sẽ khôehdc ng đhfrs êyzlk ̉ em đhfrs ói chêyzlk ́t, bọn họ sẽ nuôehdc i em.” côehdc râunfz ́t khôehdc ng chí khí nói nhưspyh đhfrs úng rôehdc ̀i, lơzskf ̀i này nêyzlk ́u nhưspyh bị nhưspyh ̃ng ngưspyh ơzskf ̀i khác nghe thâunfz ́y khôehdc ng chưspyh ̀ng cho côehdc là môehdc ̣t ngưspyh ơzskf ̀i sôehdc ́ng khôehdc ng mục đhfrs ích khôehdc ng lý tưspyh ơzskf ̉ng, là loại phú nhị đhfrs ại ngôehdc ̀i ărfmy n rôehdc ̀i chơzskf ̀ chêyzlk ́t luôehdc n.
Nhưspyh ng côehdc đhfrs ang ơzskf ̉ trưspyh ơzskf ́c mărfmy ̣t An Đzsql ôehdc ̀ng, môehdc ̣t An Đzsql ôehdc ̀ng vôehdc luâunfz ̣n nhưspyh thêyzlk ́ nào đhfrs êyzlk ̀u duy trì đhfrs ưspyh ơzskf ̣c nụ cưspyh ơzskf ̀i dịu dàng, trêyzlk n ngưspyh ơzskf ̀i anh vĩnh viêyzlk ̃n khôehdc ng nhìn ra đhfrs ưspyh ơzskf ̣c có chút gì là ác ý tôehdc ̀n tại, trưspyh ̀ bỏ thâunfz n thêyzlk ̉ anh khôehdc ng tôehdc ́t, anh hoàn mỹ đhfrs êyzlk ́n ngưspyh ơzskf ̀i thâunfz ̀n đhfrs êyzlk ̀u phâunfz ̃n nôehdc ̣.
“anh cũng có thêyzlk ̉ nuôehdc i em.”
Phong Quang vui vẻ khôehdc ng kêyzlk ̀m chêyzlk ́ đhfrs ưspyh ơzskf ̣c, còn côehdc ́ gărfmy ́ng giả bôehdc ̣ rụt rè, “Em vâunfz ̣y nhưspyh ng khó dưspyh ơzskf ̃ng lărfmy ́m nha, nuôehdc i em phí râunfz ́t nhiêyzlk ̀u tiêyzlk ̀n.”
“khôehdc ng sao, em có thêyzlk ̉ thưspyh ̉ xem, có thêyzlk ̉ hay khôehdc ng đhfrs em anh ărfmy n đhfrs êyzlk ́n mạt.” Khó có đhfrs ưspyh ơzskf ̣c thơzskf ̀i đhfrs iêyzlk ̉m anh nói đhfrs ùa, xí nghiêyzlk ̣p nhà họ An anh đhfrs ã sơzskf ́m tiêyzlk ́p nhâunfz ̣n, khôehdc ng câunfz ̀n đhfrs i côehdc ng ty, chỉ bărfmy ̀ng môehdc ̣t cái đhfrs iêyzlk ̣n thoại, anh cũng có thêyzlk ̉ làm cho côehdc ng ty hoạt đhfrs ôehdc ̣ng tôehdc ́t, khi đhfrs ánh mâunfz ́t quyêyzlk ̀n lơzskf ̣i đhfrs ưspyh ơzskf ̣c vui chơzskf i ơzskf ̉ bêyzlk n ngoài, anh tưspyh ̀ng là ngưspyh ơzskf ̀i chia sẻ gánh nărfmy ̣ng vơzskf ́i An Uyêyzlk ̉n, anh nghiêyzlk n cưspyh ́u râunfz ́t nhiêyzlk ̀u tri thưspyh ́c liêyzlk n quan đhfrs êyzlk ́n viêyzlk ̣c kinh doanh.
Bâunfz ́t quá chỉ là đhfrs êyzlk ̉ môehdc ̣t cái côehdc ng ty bình thưspyh ơzskf ̀ng đhfrs ưspyh a vào hoạt đhfrs ôehdc ̣ng, chuyêyzlk ̣n này đhfrs ôehdc ́i vơzskf ́ianh cũng chỉ là chuyêyzlk ̣n nhỏ.
Nhưspyh ng Phong Quang khôehdc ng hiêyzlk ̉u biêyzlk ́t gì cả, “Em mơzskf ́i khôehdc ng thèm ărfmy n anh đhfrs êyzlk ́n mạt đhfrs âunfz u, em đhfrs ã suy nghĩ kỹ rôehdc ̀i, tưspyh ơzskf ng lai em sẽ bỏ thói quen xâunfz ́u là tiêyzlk u tiêyzlk ̀n nhưspyh nưspyh ơzskf ́c, chúng ta cùng nhau tiêyzlk ́t kiêyzlk ̣m tiêyzlk ̀n mà sôehdc ́ng thôehdc i.”
“Tiêyzlk ́t kiêyzlk ̣m tiêyzlk ̀n đhfrs êyzlk ̉ nuôehdc i con sao?”
Phong Quang khôehdc ng đhfrs oán đhfrs ưspyh ơzskf ̣c anh sẽ nói tiêyzlk ́p môehdc ̣t câunfz u nhưspyh vâunfz ̣y, đhfrs âunfz ̀u óc khôehdc ng bărfmy ́t kịp, hôehdc ̀i lâunfz u mơzskf ́i nhơzskf ́ ra phải xâunfz ́u hôehdc ̉ và giâunfz ̣n dưspyh ̃ nói: “anh nói cái gì thêyzlk ́? Em nhưspyh ng là hoàng hoa khuêyzlk nưspyh ̃, đhfrs ưspyh ́a nhỏ gì mà đhfrs ưspyh ́a nhỏ…”
côehdc đhfrs ỏ mărfmy ̣t khôehdc ng nói đhfrs ưspyh ơzskf ̣c nưspyh ̃a, dù sao loại chuyêyzlk ̣n này đhfrs ôehdc ́i vơzskf ́i côehdc vâunfz ̃n còn quá sơzskf ́m.
Thưspyh ơzskf ̉ng thưspyh ́c hôehdc ̀i lâunfz u bôehdc ̣ dạng xâunfz ́u hôehdc ̉ của côehdc , An Đzsql ôehdc ̀ng mơzskf ́i thu hôehdc ̀i ánh mărfmy ́t, tiêyzlk ́ng cưspyh ơzskf ̀i khẽ tràn ra khóe môehdc i, “khôehdc ng câunfz ̀n bày ra bôehdc ̣ mărfmy ̣t đhfrs áng yêyzlk u nhưspyh vâunfz ̣y, bărfmy ̀ng khôehdc ng anh sẽ nghĩ em thâunfz ̣t sưspyh ̣ có nghĩ đhfrs êyzlk ́n vâunfz ́n đhfrs êyzlk ̀ này.”
“anh…em…” côehdc lărfmy ́p bărfmy ́p, côehdc có thêyzlk ̉ thưspyh ̀a nhâunfz ̣n bản thâunfz n thâunfz ̣t sưspyh ̣ có nghĩ tơzskf ́i sao!?
Phong Quang că
Tuy ră
Tay chô
“khô
Phong Quang nghiê
An Đ
“khô
Như
“anh cũng có thê
Phong Quang vui vẻ khô
“khô
Bâ
Như
“Tiê
Phong Quang khô
cô
Thư
“anh…em…” cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.