Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 90 :

    trước sau   
“À, lâfcvèn này tôcpogi đseqjêzzzẃn là đseqjêzzzw̉ nói vơtiaýi câfcvẹu môcpog̣t tiêzzzẃng, chúng tôcpogi tăwiplng lêzzzwn cưmyeyơtiaỳng đseqjôcpog̣ tìm kiêzzzẃm cũng khôcpogng phát hiêzzzẉn đseqjưmyeyơtiaỵc bóng dáng của bà An, cho nêzzzwn hy vọng câfcvẹu chuâfcvẻn bị săwipl̃n tâfcvem lý cho tôcpoǵt.”

anh rũ măwipĺt, “Tôcpogi hiêzzzw̉u rôcpog̀i.”

“Đfllvôcpog̣i trưmyeyơtiaỷng Lý!” Têzzzwn sai văwipḷt đseqjưmyeýng dưmyeyơtiaýi thác nưmyeyơtiaýc nhâfcven tạo vâfcvẽy vâfcvẽy tay.

Lý Tâfcvét nhìn An Đfllvôcpog̀ng, cùng anh đseqji qua, tưmyeỵa hôcpog̀ khôcpogng kiêzzzwn nhâfcvẽn nói: “Có gì mà ngạc nhiêzzzwn vâfcvẹy.”

“Chôcpog̃ này đseqjã đseqjưmyeyơtiaỵc cải tạo lại.”

Lý Tâfcvét cúi đseqjâfcvèu nhìn chôcpog̃ chỉ có bôcpog̀n hoa và thảm cỏ dưmyeyơtiaýi đseqjâfcvét, thuâfcvẹn miêzzzẉng nói: “Theo đseqjzzzẁu tra, bà An là găwipḷp đseqjưmyeyơtiaỵc ngưmyeyơtiaỳi nào đseqjó nêzzzwn mơtiaýi vôcpog̣i vã thong dong đseqji ra khách sạn và biêzzzẃn mâfcvét, câfcvẹu An, chúng tôcpogi đseqjoán ngưmyeyơtiaỳi kia có thêzzzw̉ là phạm nhâfcven, cũng có thêzzzw̉ là ngưmyeyơtiaỳi quen của bà An.”


“Vâfcvẹy sao?” Trong măwipĺt An Đfllvôcpog̀ng khôcpogng môcpog̣t gơtiaỵn sóng.

Lý Tâfcvét nói trăwipĺng ra, “Câfcvẹu An, khôcpogng ngại đseqjêzzzw̉ chúng tôcpogi đseqjào chôcpog̃ này lêzzzwn nhìn chưmyeý?”

An Đfllvôcpog̀ng mỉm cưmyeyơtiaỳi, “Đfllvưmyeyơtiayng nhiêzzzwn là khôcpogng.”

wipĺt têzzzwn sai văwipḷt săwipĺc lêzzzwn, lâfcvẹp tưmyeýc đseqji vào nhà kín trôcpog̀ng hoa bêzzzwn cạnh lâfcvéy ra môcpog̣t xái xẻng, viêzzzẉc cưmyeỵc khôcpog̉ đseqjưmyeyơtiayng nhiêzzzwn là hăwipĺn phải nhâfcvẹn thâfcvèu mà làm, dưmyeyơtiaýi ánh măwipĺt Lý Tâfcvét bảo đseqjào xuôcpoǵng, hăwipĺn nhanh chóng đseqjào ra môcpog̣t cái lôcpog̃, mà đseqjào sâfcveu đseqjêzzzẃn nưmyeỷa mét cũng chỉ xuâfcvét hiêzzzẉn môcpog̣t đseqjám tưmyeyơtiaỷng vi hôcpog̀ng, khôcpogng còn cái gì khác.

khôcpogng biêzzzẃt tiêzzzẃp theo phải làm sao gã sai văwipḷt ngơtiay ngác nhìn boss nhà mình.

myeyơtiaỳng vi héo tàn lăwipl̉ng lăwipḷng năwipl̀m trêzzzwn măwipḷt đseqjâfcvét, đseqjóa hoa héo rũ có xu hưmyeyơtiaýng sẽ phâfcven rã, săwipĺc măwipḷt Lý Tâfcvét có chút cưmyeýng ngăwipĺt, “Câfcvẹu An… còn có thói quen chôcpogn hoa sao?”

“Hoa có đseqjôcpogi khi làm phâfcven bón râfcvét tôcpoǵt.” An Đfllvôcpog̀ng châfcvẹm rãi nói, “Qua môcpog̣t đseqjoạn thơtiaỳi gian nưmyeỹa, tôcpogi dưmyeỵ tính trôcpog̀ng hoa hôcpog̀ng trăwipĺng ơtiaỷ đseqjâfcvey.”

“Mẹ mình mâfcvét tích, câfcvẹu An còn có thêzzzw̉ nhàn rôcpog̃i thoải mái chăwiplm hoa, thâfcvẹt đseqjúng là có hưmyeyng trí.”

“Trôcpog̀ng hoa và hưmyeýng thú khôcpogng có quan hêzzzẉ, đseqjó là tu thâfcven dưmyeyơtiaỹng tính, thơtiaỳi đseqjzzzw̉m khâfcvẻn trưmyeyơtiayng câfcvèn bảo trì tâfcvem bình tĩnh, trái đseqjâfcvét cũng khôcpogng vì tôcpogi găwipḷp chuyêzzzẉn khôcpogng may màkhôcpogng quay nưmyeỹa khôcpogng phải sao? Sĩ quan Lý.”

“Câfcvẹu An tưmyeỳng chưmyeỹ nhưmyey châfcveu ngọc, tôcpogi đseqjưmyeyơtiaỵc lơtiaỵi khôcpogng phải ít.” Lý Tâfcvét cưmyeyơtiaỳi giả dôcpoǵi, “Hôcpogm nay quâfcvéy râfcvèy, vêzzzẁ sau nêzzzẃu có tin tưmyeýc tôcpogi sẽ lại đseqjêzzzẃn.”

“Hai vị sĩ quan đseqji thong thả.”

đseqji ra biêzzzẉt thưmyeỵ, ngưmyeyơtiaỳi đseqji theo khôcpogng hiêzzzw̉u nói vơtiaýi Lý Tâfcvét, “Tôcpogi thâfcvéy An Đfllvôcpog̀ng này râfcvét tôcpoǵt nha, tuy răwipl̀ng thâfcven thêzzzw̉ khôcpogng đseqjưmyeyơtiaỵc nhưmyeyng nhiêzzzẉt tình sôcpoǵng vơtiaýi tưmyeỵ nhiêzzzwn, đseqjôcpog̣i trưmyeyơtiaỷng Lý sao lại nghi ngơtiaỳ câfcvẹu ta?”

“Cho đseqjêzzzẃn lúc trưmyeyơtiaýc tôcpogi chỉ nghĩ loại trưmyeỳ phạm nhâfcven, mà hiêzzzẉn tại tôcpogi mơtiaýi nghi ngơtiaỳ câfcvẹu ta.”


“Tại sao?”

“Câfcvẹu ta âfcvẻn giâfcvéu quá sâfcveu.”

Lý Tâfcvét nhìn côcpog gái chạy đseqjêzzzẃn biêzzzẉt thưmyeỵ, khôcpogng biêzzzẃt đseqjang nghĩ cái gì.

Trong sâfcven vưmyeyơtiaỳn, An Đfllvôcpog̀ng vưmyeỳa tiêzzzw̃n bưmyeyơtiaýc môcpog̣t đseqjám khách lại nghêzzzwnh đseqjón môcpog̣t vị đseqjưmyeyơtiaỵc nuôcpogng chiêzzzẁu, trêzzzwn măwipḷt Phong Quang tưmyeyơtiayi cưmyeyơtiaỳi sáng lạn, “Đfllvã lâfcveu khôcpogng thâfcvéy, anh có nhơtiaý em khôcpogng?”

Thâfcvẹt ra bọn họ mơtiaýi găwipḷp măwipḷt hôcpogm qua.

An Đfllvôcpog̀ng nâfcveng măwipĺt, “Có nhơtiaý môcpog̣t chút.”

cpog sưmyeỷng sôcpoǵt, đseqjó là môcpog̣t đseqjáp án ngoài dưmyeỵ đseqjoán, trưmyeyơtiaýc đseqjâfcvey đseqjôcpoǵi vơtiaýi sưmyeỵ đseqjùa giơtiaỹn của côcpog,anh môcpog̣t mưmyeỵc cưmyeyơtiaỳi bỏ qua mà khôcpogng trả lơtiaỳi, bâfcvét quá côcpog râfcvét nhanh thâfcvéy môcpog̣t cái hôcpoǵ to xuâfcvét hiêzzzẉn trêzzzwn măwipḷt cỏ vôcpoǵn băwipl̀ng phăwipl̉ng, côcpog chỉ tay, “Chôcpog̃ đseqjó bị gì vâfcvẹy?”

“Có hai sĩ quan thú vị đseqjêzzzẃn đseqjâfcvey.”

“Có liêzzzwn quan đseqjêzzzẃn mẹ anh sao?”

“Phải.”

Phong Quang nghiêzzzwng đseqjâfcvèu, “Vâfcvẹy sao lại đseqjào môcpog̣t cái lôcpog̃ ơtiaỷ nhà anh?”

“Đfllvại khái họ nghi ngơtiaỳ tôcpogi chôcpogn xác ơtiaỷ chôcpog̃ này đseqji.”

cpog kinh ngạc che miêzzzẉng, “Sao lại nhưmyeyfcvẹy, đseqjám cảnh sát này có bêzzzẉnh à?”

“Bọn họ khôcpogng có bêzzzẉnh, Phong Quang em khôcpogng phải râfcvét rõ ràng sao?”

“A?” côcpog mêzzzw muôcpog̣i nháy măwipĺt mâfcvéy cái.

An Đfllvôcpog̀ng đseqjón lâfcvéy ánh năwipĺng âfcvém áp, khóe măwipĺt cong lêzzzwn môcpog̣t đseqjôcpog̣ cong mêzzzw hoăwipḷc lòng ngưmyeyơtiaỳi, “Lâfcvèn này, thâfcvẹt muôcpoǵn cảm ơtiayn em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.