“Ah, sủi cảo chôhald ̃ này ngon ghêfhvw .” Phong Quang môhald ̣t tay câcjan ̀m muôhald ̃ng ngâcjan ̉ng
đgsjp âcjan ̀u ca ngơhvna ̣i, “Làm sao anh biêfhvw ́t đgsjp ưeyey ơhvna ̣c chôhald ̃ ngon này vâcjan ̣y?”
“Đlvxl âcjan y là quán ăursu n trưeyey ơhvna ́c đgsjp âcjan y tôhald i hay đgsjp êfhvw ́n.” Bạch Trí rút ra môhald ̣t tơhvna ̀
khăursu n giâcjan ́y, lau sạch vêfhvw ́t nưeyey ơhvna ́c xanh côhald khôhald ng câcjan ̉n thâcjan ̣n làm dính
vào khóe miêfhvw ̣ng, đgsjp ôhald ̣ng tác thâcjan n mâcjan ̣t nhỏ này làm cho côhald hạnh
phúc nheo măursu ́t lại.
Quán sủi cảo này chỉ là môhald ̣t quán ăursu n bình dâcjan n nhỏ, khôhald ng giôhald ́ng loại nhà hàng sa hoa côhald vôhald ́n thưeyey ơhvna ̀ng đgsjp i, Bạch Trí dưeyey ̣ tính bôhald ̣
dạng côhald sẽ khôhald ng thích, kêfhvw ́t quả nhưeyey ng côhald lại tưeyey ̣ nhiêfhvw n ngôhald ̀i
xuôhald ́ng liêfhvw ̀n gọi môhald ̣t phâcjan ̀n lơhvna ́n.
Phong Quang hỏi hăursu ́n: “Anh toàn nhìn em, anh khôhald ng ăursu n sao?”
“Tôhald i khôhald ng đgsjp ói bụng.”
“Đlvxl ưeyey ơhvna ̣c thôhald i… Whoa, cái ảnh đgsjp ó là ảnh gì?” Côhald bâcjan ́t giác nhìn
thâcjan ́y nhưeyey ̃ng hình ảnh dán đgsjp âcjan ̀y trêfhvw n tưeyey ơhvna ̀ng, ảnh có cả nam cả nưeyey ̃
đgsjp êfhvw ̀u đgsjp ang cưeyey ơhvna ̀i.
Gưeyey ơhvna ng măursu ̣t ôhald ng chủ trung niêfhvw n nhìn râcjan ́t hiêfhvw ̀n hâcjan ̣u, ôhald ng đgsjp ưeyey ́ng trưeyey ơhvna ́c
quâcjan ̀y cưeyey ơhvna ̀i nói: “Ảnh đgsjp ó đgsjp êfhvw ̀u là do khách đgsjp êfhvw ́n ăursu n sủi cảo đgsjp êfhvw ̉
lại, ngưeyey ơhvna ̀i trẻ tuôhald ̉i sưeyey ́c sôhald ́ng mạnh mẽ làm khôhald ng khí tiêfhvw ̣m
chúng ta đgsjp êfhvw ̀u tưeyey ơhvna i sáng lêfhvw n, giôhald ́ng nhưeyey tôhald i trẻ lại khôhald ng ít
tuôhald ̉i.”
Phong Quang ánh măursu ́t sáng lêfhvw n.
Bạch Trí trưeyey ̣c giác cảm thâcjan ́y khôhald ng tôhald ́t.
Côhald vui vẻ la: “Ôvflw ng chủ, có thêfhvw ̉ giúp tôhald i và bạn trai chụp môhald ̣t tâcjan ́m lưeyey u lại làm kỷ niêfhvw m khôhald ng?”
Bạch Trí suy nghĩ có nêfhvw n thưeyey ̀a dịp bâcjan y giơhvna ̀ liêfhvw ̀n bỏ trôhald ́n, nhưeyey ng
môhald ̣t tiêfhvw ́ng “bạn trai” của côhald vưeyey ̀a xuâcjan ́t hiêfhvw ̣n hăursu ́n lại quêfhvw n phủ
nhâcjan ̣n.
“Đlvxl ưeyey ơhvna ̣c thôhald i!” Ôvflw ng chủ lâcjan ̣p tưeyey ́c câcjan ̀m máy ảnh đgsjp i ra.
Phong Quang buôhald ng muôhald ̃ng, đgsjp i tơhvna ́i trưeyey ơhvna ́c măursu ̣t Bạch Trí kéo hăursu ́n, “Chúng ta cùng nhau chụp đgsjp i.”
Bạch Trí: “Khoan đgsjp ã…”
Phong Quang: “Ôvflw ng chủ, chụp chúng tôhald i đgsjp ẹp đgsjp ẹp môhald ̣t chút nha.”
Ôvflw ng chủ cưeyey ơhvna ̀i hơhvna ́ hơhvna ́ nói: “Yêfhvw n tâcjan m, yêfhvw n tâcjan m.”
Vì thêfhvw ́ răursu ng răursu ́c môhald ̣t tiêfhvw ́ng, côhald gái tưeyey ơhvna i cưeyey ơhvna ̀i ngọt ngào ôhald ng chăursu ̣t chàng trai bêfhvw n cạnh, còn có gưeyey ơhvna ng măursu ̣t nghiêfhvw m túc của chàng trai gâcjan ̀n nhưeyey muôhald ́n phủi sạch hành đgsjp ôhald ̣ng của côhald , tâcjan ́t cả đgsjp êfhvw ̀u dưeyey ̀ng
lại trêfhvw n môhald ̣t bưeyey ́c ảnh.
“Ôvflw ng chủ, đgsjp em ảnh của chúng tôhald i dán ơhvna ̉ đgsjp âcjan y đgsjp i.” Phong Quang vui vẻ chỉ vào môhald ̣t chôhald ̃ trôhald ̀ng trêfhvw n tưeyey ơhvna ̀ng.
Ôvflw ng chủ nghe côhald đgsjp em ảnh chụp dán lêfhvw n tưeyey ơhvna ̀ng.
Nhiêfhvw ̣t tình của côhald tăursu ng cao, Bạch Trí nghiêfhvw m măursu ̣t than nói: “Côhald khôhald ng biêfhvw ́t làm vâcjan ̣y râcjan ́t mâcjan ́t măursu ̣t sao?”
“Có là gì đgsjp âcjan u?” Phong Quang khôhald ng đgsjp ôhald ̀ng ý nhìn hăursu ́n, “Đlvxl em ảnh
chụp dán ơhvna ̉ đgsjp âcjan y, làm cho càng nhiêfhvw ̀u ngưeyey ơhvna ̀i biêfhvw ́t anh là bạn trai
của em khôhald ng tôhald ́t sao?”
Khôhald ng tôhald ́t.
Nhưeyey ng ít nhâcjan ́t trưeyey ơhvna ́c khi kêfhvw ́ hoạch thành côhald ng, Bạch Trí sẽ khôhald ng nói thâcjan ̣t lòng mình, hăursu ́n lưeyey ̣a chọn yêfhvw n lăursu ̣ng.
Phong Quang ăursu n uôhald ́ng no đgsjp ủ tâcjan m trạng cưeyey ̣c kỳ tôhald ́t ra khỏi quán ăursu n,
Bạch Trí thanh toán tiêfhvw ̀n đgsjp i sau lưeyey ng côhald , khi đgsjp i ngang qua măursu ̣t
tưeyey ơhvna ̀ng kia, hăursu ́n thuâcjan ̣n tay đgsjp em ảnh chụp kéo xuôhald ́ng dưeyey ơhvna ́i bỏ vào
túi áo, cho dù nghĩ nhưeyey nào, hăursu ́n cũng sẽ khôhald ng ngu mà đgsjp em ảnh
chụp ngôhald ́c nhưeyey vâcjan ̣y dán ơhvna ̉ đgsjp âcjan y làm trò cưeyey ơhvna ̀i.
“Tôhald i đgsjp ưeyey a côhald trơhvna ̉ vêfhvw ̀.”
“Khôhald ng câcjan ̀n, em còn chưeyey a chơhvna i đgsjp ã mà.” Phong Quang đgsjp ưeyey ́ng trêfhvw n đgsjp ưeyey ơhvna ̀ng, ánh đgsjp èn ban đgsjp êfhvw m làm cơhvna thêfhvw ̉ côhald có chút yêfhvw ́u đgsjp uôhald ́i.
Nhâcjan ́t là côhald chỉ măursu ̣t môhald ̣t cái váy, gió khuya khôhald ng thêfhvw ̉ nào âcjan ́m áp nhưeyey ban ngày.
“Hạ tiêfhvw ̉u thưeyey , côhald nhưeyey vâcjan ̣y sẽ làm ngưeyey ơhvna ̀i ta hiêfhvw ̉u lâcjan ̀m.” Hơhvna n nưeyey ̉a đgsjp êfhvw m mang đgsjp ại tiêfhvw ̉u thưeyey nhà họ Hạ ra khỏi dạ hôhald ̣i đgsjp ã là môhald ̣t hành
đgsjp ôhald ̣ng khó giải thích rôhald ̀i, trơhvna ̉ vêfhvw ̀ nhà muôhald ̣n sẽ làm hăursu ́n càng ơhvna ̉ thêfhvw ́ khó mà cưeyey xưeyey ̉.
“A, giày của em lỏng.” Phong Quang đgsjp em châcjan n trái đgsjp ưeyey a ra trưeyey ơhvna ́c nưeyey ̉a
bưeyey ơhvna ́c, cưeyey ơhvna ̀i gian, “Anh giúp em côhald ̣t lại giày, em liêfhvw ̀n theo anh trơhvna ̉ vêfhvw ̀.”
Bạch Trí nhìn ngưeyey ơhvna ̀i xung quanh, cũng khôhald ng có ai nhìn chăursu ̀m chăursu ̀m bọn họ, cho dù quay đgsjp âcjan ̀u lại nhìn cũng chỉ vì họ là môhald ̣t căursu ̣p ngưeyey ơhvna ̀i yêfhvw u nhìn đgsjp ẹp măursu ́t.
Hăursu ́n ngôhald ̀i xôhald ̉m xuôhald ́ng, đgsjp ôhald i hài trăursu ́ng lót trêfhvw n đgsjp ôhald i tay thon dài,
khơhvna ́p xưeyey ơhvna ng rõ ràng, ngưeyey ơhvna ̀i xem đgsjp êfhvw ̀u nghĩ có thêfhvw ̉ câcjan ̀m bàn tay xinh đgsjp ẹp của hăursu ́n cả đgsjp ơhvna ̀i thì thâcjan ̣t tôhald ́t.
“Bạch Trí, anh nói xem bâcjan y giơhvna ̀ anh có giôhald ́ng nhưeyey đgsjp ang câcjan ̀u hôhald n em
khôhald ng?” Gưeyey ơhvna ng măursu ̣t của nàng phủ ánh đgsjp èn âcjan ́p áp nhu hòa, đgsjp ôhald i măursu ́t
trong suôhald ́t nhưeyey làn sóng tràn đgsjp âcjan ̀y âcjan ́m áp ơhvna ̉ trong bóng đgsjp êfhvw m tỏa
sáng.
Bạch Trí ngâcjan ̉ng đgsjp âcjan ̀u.
“Đ
Quán sủi cảo này chỉ là mô
Phong Quang hỏi hă
“Tô
“Đ
Gư
Phong Quang ánh mă
Bạch Trí trư
Cô
Bạch Trí suy nghĩ có nê
“Đ
Phong Quang buô
Bạch Trí: “Khoan đ
Phong Quang: “Ô
Ô
Vì thê
“Ô
Ô
Nhiê
“Có là gì đ
Khô
Như
Phong Quang ă
“Tô
“Khô
Nhâ
“Hạ tiê
“A, giày của em lỏng.” Phong Quang đ
Bạch Trí nhìn ngư
Hă
“Bạch Trí, anh nói xem bâ
Bạch Trí ngâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.