Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 88 :

    trước sau   
An Đqufwôyqdd̀ng cưsuedơrziǹi cưsueḍc kỳ bao dung và đyqddubbg̀m đyqddạm, ánh sáng hôyqddm nay cũng quá rưsueḍc rơrziñ chói măptkát, Mục Thiêubbgn Trạch trong gió xuâbmlfn âbmlf́m áp chỉ cảm thâbmlf́y có chút lành lạnh, câbmlf̣u buôyqddng tay của Phong Quang ra, lạnh nhạt lui tưsued̀ng bưsuedơrzińc vêubbg̀ sau.

Vì vâbmlf̣y cục diêubbg̣n hiêubbg̣n tại tay Phong Quang lại bị An Đqufwôyqdd̀ng năptkám, côyqdd cưsuedơrziǹi tủm tỉm nhìn An Đqufwôyqdd̀ng, còn chưsueda kịp nói gì thì An Đqufwôyqdd̀ng lại lịch sưsueḍ mưsuedơrziǹi phâbmlf̀n buôyqddng tay côyqdd ra.

anh thêubbg̉ hiêubbg̣n thái đyqddôyqdḍ của môyqdḍt ngưsuedơrziǹi lơrzińn tuôyqdd̉i hơrzinn, “Thiêubbgn Trạch, hành vi vưsued̀a rôyqdd̀i của câbmlf̣ukhôyqddng giôyqdd́ng nhưsuedyqdḍt ngưsuedơrziǹi có phép tăptkác lịch sưsueḍ.”

“Đqufwôyqdd́i vơrzińi côyqdd ta thì câbmlf̀n gì lịch sưsueḍ.” Mục Thiêubbgn Trạch lạnh lùng liêubbǵc Phong Quang, “anhhọ, anh thâbmlf́y côyqdd âbmlf́y có giôyqdd́ng môyqdḍt côyqdd gái có gia giáo khôyqddng?”

Phong Quang âbmlfm dưsuedơrzinng quái khí nói: “Cho dì tôyqddi khôyqddng có gia giáo thì phâbmlf̉m hạnh của đyqddại thiêubbǵu gia câbmlf̣u cũng khôyqddng có bao nhiêubbgu lịch sưsueḍ.”

“A, tôyqddi cho tơrzińi bâbmlfy giơrziǹ cũng khôyqddng cho răptkàng bản thâbmlfn là ngưsuedơrziǹi lịch sưsueḍ gì, câbmlf̀n gì làm cho đyqddám con gái đyqddeo bám tôyqddi?”


“Đqufwúng rôyqdd̀i, dù sao trêubbgn thêubbǵ giơrzińi này khôyqddng phải côyqdd gái nào cũng giôyqdd́ng tôyqddi coi trọng sưsueḍ tu dưsuedơrziñng, mâbmlf́y đyqddưsued́a con gái nôyqddng cạn bâbmlf́t quá chỉ thích măptkạt ngoài này nọ thôyqddi, qua ba năptkam mưsuedơrziǹi năptkam thì các côyqdd âbmlf́y còn hôyqdd́i hâbmlf̣n khôyqddng kịp đyqddó.”

Phưsuedơrzinng Nhã Nhã yêubbgn lăptkạng ngôyqdd̀i xuôyqdd́ng, cảm thâbmlf́y bản thâbmlfn năptkàm im cũng trúng đyqddạn…

Mục Thiêubbgn Trạch hưsued̀ lạnh môyqdḍt tiêubbǵng, “Hạ Phong Quang, côyqdd tưsuedơrzin̉ng tôyqddi khôyqddng có cách gì đyqddôyqdd́i phó côyqdd sao?”

“Hả? Câbmlf̣u muôyqdd́n đyqddánh thuôyqdd́c mêubbgyqddi quăptkang toilet xả nưsuedơrzińc, hay muôyqdd́n gọi anh em câbmlf̣u tơrzińi ngăptkan tôyqddi lại lúc tan học? Mục Thiêubbgn Trạch câbmlf̣u trẻ con ngâbmlfy thơrzinptkám à? Thâbmlf̣t cho răptkàng bản tiêubbg̉u thưsuedrziṇ câbmlf̣u lăptkám sao?” Phong Quang vôyqdd̃ bàn đyqddưsued́ng lêubbgn.

yqdḍt nam môyqdḍt nưsued̃ đyqddêubbg̀u khôyqddng chịu thua nhìn đyqddôyqdd́i phưsuedơrzinng, khôyqddng khí bôyqdd́c hỏa ngùn ngụt, chiêubbǵn tranh hêubbǵt sưsued́c căptkang thăptkảng.

Phưsuedơrzinng Nhã Nhã nhìn thái đyqddôyqdḍ An Đqufwôyqdd̀ng sôyqdd́ng chêubbǵt măptkạc bâbmlfy, khôyqddng hêubbg̀ đyqddôyqdḍng tay, trôyqddng câbmlf̣y vào anh làm ngưsuedơrziǹi hòa giải coi bôyqdḍ khôyqddng đyqddưsuedơrziṇc, côyqdd căptkán răptkang môyqdḍt cái cưsueḍc kỳ nâbmlfng cao tinh thâbmlf̀n đyqddưsued́ng lêubbgn, “Nè, Mục Thiêubbgn Trạch, tôyqddi phải đyqddi vêubbg̀.”

“côyqdd đyqddi vêubbg̀ thì vêubbg̀, gọi tôyqddi làm gì?” Mục Thiêubbgn Trạch khôyqddng thêubbg̉ dưsued̀ng cơrzinn tưsued́c, quát Phưsuedơrzinng Nhã Nhã.

Phưsuedơrzinng Nhã Nhã giâbmlf̣n, “Tôyqddi đyqddi đyqddâbmlfy, câbmlf̣u ơrzin̉ trong này mà ăptkan hiêubbǵp nưsued̃ sinh đyqddi, đyqddôyqdd̀ tra nam!”

suedng đyqddeo căptkạp, côyqdd cũng khôyqddng chào An Đqufwôyqdd̀ng mà thong thả xoay ngưsuedơrziǹi, cũng khôyqddngquay đyqddâbmlf̀u lại.

Phong Quang nói mát: “Nghe nói gâbmlf̀n đyqddâbmlfy các côyqdd gái đyqddi môyqdḍt mình trêubbgn đyqddưsuedơrziǹng khá nguy hiêubbg̉m.”

Thâbmlf̀n săptkác Mục Thiêubbgn Trạch thay đyqddôyqdd̉i, hung hăptkang nói: “Hạ Phong Quang, côyqdd đyqddơrziṇi đyqddó!”

sued́t lơrziǹi câbmlf̣u cũng rơrziǹi khỏi biêubbg̣t thưsueḍ nhà họ Hạ.

An Đqufwôyqdd̀ng tưsuedơrzińi nưsuedơrzińc cho bôyqdd̀n hoa, khóe môyqddi cong lêubbgn cưsuedơrziǹi nhạt, “Hôyqddm nay xem ra ai cũng râbmlf́t vôyqdḍi vàng.”


“anh yêubbgn tâbmlfm, em tuyêubbg̣t đyqddôyqdd́i khôyqddng vôyqdḍi vàng!” Phong Quang ngôyqdd̀i trơrzin̉ lại bêubbgn ngưsuedơrziǹi anh, cưsuedơrziǹi sáng lạn nói: “Xêubbǵp hoa hôyqdd̀ng trăptkáng này cùng môyqdḍt chôyqdd̃ vơrzińi tưsuedơrziǹng vi hôyqdd̀ng đyqddưsuedơrziṇckhôyqddng?”

ptkán nơrzin̉ nụ cưsuedơrziǹi môyqdḍt chút, “Đqufwưsuedơrziṇc.”

yqdd lâbmlf̣p tưsued́c bưsuedng châbmlf̣u hoa hôyqdd̀ng trăptkáng trêubbgn bàn lêubbgn, khôyqddng đyqddi vêubbg̀ phía tưsuedơrziǹng vi hôyqdd̀ng bêubbgn tưsuedơrziǹng mà vui vẻ thích thú đyqddi tơrzińi bâbmlf̣c thang trêubbgn suôyqdd́i nưsuedơrzińc nhỏ, đyqddem hoa đyqddăptkạt giưsued̃a đyqddôyqddi tưsuedơrziǹng vi hôyqdd̀ng, côyqdd tưsueḍa hôyqdd̀ đyqddang ngăptkám nhìn mà châbmlf̣m chạp khôyqddng đyqddưsued́ng dâbmlf̣y.

“Sao vâbmlf̣y?” An Đqufwôyqdd̀ng hỏi.

yqdd ngôyqdd̀i trêubbgn măptkạt đyqddâbmlf́t, khôyqddng quay đyqddâbmlf̀u, “Hoa hôyqdd̀ng trăptkáng chỉ có môyqdḍt đyqddóa, tưsuedơrziǹng vi hôyqdd̀ng đyqddã có nhiêubbg̀u nhưsuedbmlf̣y, nêubbǵu có thêubbg̉ đyqddem tưsuedơrziǹng vi thưsued̀a ra căptkát đyqddi thì tôyqdd́t rôyqdd̀i.”

Thâbmlfn hình anh cưsued́ng lại.

“Sao Phưsuedơrzinng Nhã Nhã lại đyqddêubbǵn thăptkam anh An vâbmlf̣y, do anh An cùng côyqdd âbmlf́y có quan hêubbg̣ râbmlf́t tôyqdd́t sao?” Xưsuedng hôyqdd của côyqdd vơrzińi anh bôyqdd̃ng trơrzin̉ nêubbgn lịch sưsueḍ xa cách (An tiêubbgn sinh), đyqddâbmlfy là tín hiêubbg̣u râbmlf́t khôyqddng bình thưsuedơrziǹng.

An Đqufwôyqdd̀ng im lăptkạng môyqdḍt giâbmlfy mơrzińi trả lơrziǹi: “Trưsuedơrzińc đyqddâbmlfy côyqdd âbmlf́y thưsuedơrziǹng xuyêubbgn đyqddêubbǵn đyqddâbmlfy cùng Thiêubbgn Trạch thăptkam tôyqddi, côyqdd âbmlf́y là môyqdḍt côyqdd gái râbmlf́t đyqddáng yêubbgu.”

“Em thâbmlf́y hay chúng ta đyqddem tưsuedơrziǹng vi hôyqdd̀ng thưsued̀a ra căptkát bỏ luôyqddn nha?”

“Phong Quang…”

“Em đyqddùa mà, mâbmlf́y câbmlfy hoa này là tưsueḍ tay anh An trôyqdd̀ng ra, em mơrzińi tiêubbǵc nuôyqdd́i căptkát đyqddi đyqddó.” Ngưsuedơrziṇc sáng, côyqdd quay đyqddâbmlf̀u cưsuedơrziǹi, cả ngâbmlfn hà giâbmlf́u trong đyqddôyqddi măptkát trong suôyqdd́t.

An Đqufwôyqdd̀ng bôyqdd̃ng nhiêubbgn nhâbmlf̣n ra, ánh năptkáng hôyqddm nay dưsuedơrziǹng nhưsuedsueḍc kỳ chói măptkát.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.