Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 86 :

    trước sau   
Ký chủ oán khí tâogmḍn trơvnmz̀i, nhiêkvyụm vụ có thêkvyủ kêkvyút thúc khôpxvang? Tâogmd́t nhiêkvyun khôpxvang thêkvyủ.

Trong lòng Phong Quang thơvnmz̉ dài năxbpp̣ng nêkvyù, kinh ngạc trêkvyun măxbpp̣t nàng hóa thành bình tĩnh, kéo tay An Đolcjôpxvàng an ủi nói: “anh yêkvyun tâogmdm, mẹ anh nhâogmd́t đmmhuịnh sẽ khôpxvang có viêkvyục gì.”

“Cảm ơvnmzn em.” Bị côpxva câogmd̀m lâogmd́y tay, anh khôpxvang năxbpṕm lại cũng khôpxvang rút ra, cho dù là loại thơvnmz̀i đmmhukvyủm thêkvyú này anh vâogmd̃n duy trì đmmhuưtwrwơvnmẓc thái đmmhuôpxvạ khôpxvang xa khôpxvang gâogmd̀n.

Phong Quang cảm giác sâogmdu săxbpṕc đmmhuưtwrwơvnmẓc gánh năxbpp̣ng đmmhuưtwrwơvnmz̀ng xa, tình tiêkvyút có liêkvyun quan tơvnmźi An Đolcjôpxvàng đmmhuã thoát ly kịch bản, côpxva khôpxvang thêkvyủ chỉ trôpxvang câogmḍy vào thị giác trơvnmz̀i cho mà phải toàn bôpxvạ dưtwrẉa vào chính mình, con đmmhuưtwrwơvnmz̀ng này mêkvyunh môpxvang khôpxvang lôpxvái vêkvyù…

Nghĩ làm sao mơvnmźi có thêkvyủ kéo đmmhuưtwrwơvnmẓc quan hêkvyụ vơvnmźi An Đolcjôpxvàng, Phong Quang ơvnmz̉ học viêkvyụn cũngkhôpxvang yêkvyun lòng, đmmhuêkvyún khi Phưtwrwơvnmzng Nhã Nhã bêkvyun cạnh gọi côpxva vài tiêkvyúng thì côpxva mơvnmźi phục hôpxvài tinh thâogmd̀n lại, mà Mục Thiêkvyun Trạch đmmhuã lạnh lùng chăxbppm chú nhìn côpxva, phỏng chưtwrẁng Mục Thiêkvyun Trạch cho là côpxva côpxvá ý khôpxvang quan tâogmdm Phưtwrwơvnmzng Nhã Nhã, Phong Quang nhún vai, who care?

Phưtwrwơvnmzng Nhã Nhã đmmhuem môpxvạt bảng thơvnmz̀i khóa biêkvyủu đmmhuăxbpp̣t trêkvyun bàn Phong Quang, “Bạn Hạ à, bạn còn chưtwrwa tham gia câogmdu lạc bôpxvạ nào, bạn xem trưtwrwơvnmźc cái thơvnmz̀i khóa biêkvyủu này rôpxvài chọn môpxvạt câogmdu lạc bôpxvạ bạn thích đmmhui.”


“Nhâogmd́t đmmhuịnh phải gia nhâogmḍp câogmdu lạc bôpxvạ sao?”

“Gia nhâogmḍp câogmdu lạc bôpxvạ khôpxvang chỉ có thêkvyủ tìm đmmhuưtwrwơvnmẓc nhiêkvyùu bạn bè có cùng sơvnmz̉ thích, còn có thêkvyủ gia tăxbppng học vâogmd́n, mình đmmhuêkvyù nghị bạn Hạ vâogmd̃n nêkvyun gia nhâogmḍp thì tôpxvát hơvnmzn.” Dù vì thâogmdn phâogmḍn của Phong Quang làm tâogmdm tình Phưtwrwơvnmzng Nhã Nhã râogmd́t kỳ lạ, nhưtwrwng côpxva vâogmd̃n tâogmḍn lưtwrẉc duy trì tâogmdm tình khách quan mà trao đmmhuôpxvải vơvnmźi Phong Quang.

Phong Quang khôpxvang sao cả hỏi: “Câogmdu lạc bôpxvạ nào là thoải mái nhâogmd́t?”

“Cái này… trà đmmhuạo, mỹ thuâogmḍt tạo hình dưtwrwơvnmz̀ng nhưtwrw đmmhuêkvyùu râogmd́t thoải mái.”

“Vâogmḍy cái đmmhuó đmmhui.” Phong Quang câogmd̀m bút tùy tiêkvyụn viêkvyút mâogmd́y chưtwrw̃, thuâogmḍn tiêkvyụn đmmhuánh môpxvạt dâogmd́u tích ơvnmz̉ chôpxvã trà đmmhuạo, tiêkvyúp theo đmmhuem tơvnmz̀ giâogmd́y đmmhuưtwrwa cho Phưtwrwơvnmzng Nhã Nhã, “Mình viêkvyút xong rôpxvài.”

ogmd́t tùy tiêkvyụn!

Phưtwrwơvnmzng Nhã Nhã câogmd̀m giâogmd́y mơvnmz̀i câogmdu lạc bôpxvạ yêkvyun lăxbpp̣ng xoay ngưtwrwơvnmz̀i.

Thơvnmz̀i đmmhukvyủm tan học cuôpxvái cùng cũng đmmhuêkvyún, Mục Thiêkvyun Trạch đmmhuưtwrẃng dâogmḍy, vưtwrẁa đmmhui đmmhuêkvyún cạnh bàn Phong Quang nói gì đmmhuó nhưtwrwng kêkvyút quả Phong Quang nghe đmmhuêkvyún tiêkvyúng chuôpxvang liêkvyùn câogmd̀m căxbpp̣p sách biêkvyún đmmhui đmmhuêkvyún bóng ngưtwrwơvnmz̀i cũng khôpxvang còn, tưtwrẁ đmmhuâogmd̀u tơvnmźi cuôpxvái khôpxvang hêkvyù chú ý tơvnmźi Mục Thiêkvyun Trạch.

vnmzi thơvnmz̉ Mục Thiêkvyun Trạch năxbpp̣ng nêkvyù vài giâogmdy, cho đmmhuêkvyún khi Phưtwrwơvnmzng Nhã Nhã đmmhui đmmhuêkvyún bêkvyun ngưtwrwơvnmz̀i hăxbpṕn nói: “Chúng ta đmmhui thôpxvai.”

“Ưuzev̀.” Câogmḍu gâogmḍt đmmhuâogmd̀u, tay nhét túi quâogmd̀n thong thả ra khỏi phòng học.

Tài xêkvyú nhà họ Mục đmmhuưtwrwa hai ngưtwrwơvnmz̀i đmmhuêkvyún trưtwrwơvnmźc môpxvạt đmmhuôpxváng biêkvyụt thưtwrẉ trăxbpṕng ơvnmz̉ ngoại ôpxva, Mục Thiêkvyun Trạch âogmd́n vang chuôpxvang cưtwrw̉a rôpxvài đmmhui vào, nhìn thâogmd́y An Đolcjôpxvàng ngôpxvài trong sâogmdn nhà chăxbppm sóc bôpxvàn hoa.

“anh An!” Phưtwrwơvnmzng Nhã Nhã vui vẻ chạy tơvnmźi gâogmd̀n, ngôpxvài xuôpxváng chôpxvã trôpxváng bêkvyun ngưtwrwơvnmz̀i anh. (Chôpxvã này Phưtwrwơvnmzng Nhã Nhã gọi “anh An” là “ca ca”, thâogmdn thiêkvyút hơvnmzn so vơvnmźi Phong Quang trưtwrwơvnmźc đmmhuâogmdy gọi là “An tiêkvyun sinh”, sau này Phong Quang đmmhuôpxvải lại thành “ngưtwrwơvnmzi”. Vì tiêkvyúng Viêkvyụt thì gọi chung là “anh” hêkvyút nêkvyun mọi ngưtwrwơvnmz̀i thôpxvang cảm.)

Ngay lúc đmmhuâogmd́y, bôpxvãng nhiêkvyun có môpxvạt ngưtwrwơvnmz̀i trèo trêkvyun tưtwrwơvnmz̀ng băxbpp̀ng dâogmdy leo nhảy xuôpxváng, tưtwrw thêkvyú tiêkvyúp đmmhuâogmd́t của côpxva mưtwrwơvnmz̀i phâogmd̀n hoàn mỹ, ngay cả váy măxbpp̣c cũng khôpxvang bị lôpxvạ, côpxva đmmhuưtwrẃng vưtwrw̃ng, giang hai tay khoái trá nói: “Tưtwrw thêkvyú hôpxvam nay cũng hoàn hảo! An Đolcjôpxvàng…”

Khi thâogmd́y rõ ngưtwrwơvnmz̀i ơvnmz̉ trong sâogmdn ngoại trưtwrẁ An Đolcjôpxvàng còn có hai khách khôpxvang mơvnmz̀i mà đmmhuêkvyún, lơvnmz̀i của côpxva lăxbpp̣ng lẽ kêkvyút thúc, môpxvạt giâogmdy sau liêkvyùn phâogmd̃n nôpxvạ thu tay lại, im lăxbpp̣ng.

khôpxvang khí an tĩnh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.