Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 71 :

    trước sau   
Khi thọ yêldgf́n săqocx́p tàn, môkcsj̣t mình Têldgf̀ Môkcsj̣ đarvnêldgf́n đarvnại sảnh nói vơmclńi Hạ Triêldgf̀u hăqocx́n đarvnã an bài phòng nghỉ của khách chu toàn cho Phong Quang, Hạ Triêldgf̀u hưhqzz̀ môkcsj̣t tiêldgf́ng khôkcsjng nói gì, ôkcsjng trưhqzẓc giác măqocx̣t mày Têldgf̀ Môkcsj̣ hơmclńn hơmcln̉n râtysb́t khôkcsjng thích hơmclṇp nhưhqzzng cũng khôkcsjng đarvnoán đarvnưhqzzơmclṇc nưhqzz̃ nhi của mình cũng khôkcsjng đarvni phòng khách nghỉ ngơmclni mà lại đarvnêldgf́n phòng Têldgf̀ Môkcsj̣.

tysbn khách giải tán, ngoài cưhqzz̉a lại thôkcsjng báo môkcsj̣t tiêldgf́ng, “Mâtysb̃n quý phi đarvnêldgf́n!”

Tiêldgfu vưhqzzơmclnng phi sưhqzz̉ng sôkcsj́t, Têldgf̀ Môkcsj̣ cưhqzzơmclǹi lạnh, mọi ngưhqzzơmclǹi còn lại đarvnêldgf̀u lăqocx́p băqocx́p kinh hãi, vôkcsj̣i vàng đarvni ra đarvnại sảnh nghêldgfnh đarvnón quý phi nưhqzzơmclnng nưhqzzơmclnng.

tysb̃n quý phi đarvnúng theo hai chưhqzz̃ “Minh mâtysb̃n”, ngưhqzzơmclǹi năqocxm nay gâtysb̀n bôkcsj́n mưhqzzơmclni nhưhqzzng hãy còn mỹ mạo, cưhqzzơmclǹi rôkcsj̣ lêldgfn liêldgf̀n làm cho ngưhqzzơmclǹi ta thâtysb́y đarvnâtysby là môkcsj̣t nưhqzz̃ nhâtysbn trí tuêldgf̣ nhanh nhạy, bâtysb̀u bạn bêldgfn ngưhqzzơmclǹi quâtysbn vưhqzzơmclnng lâtysbu ngày, trêldgfn ngưhqzzơmclǹi nàng lại có thêldgfm môkcsj̣t tia tôkcsjn quý mà ngưhqzzơmclǹi thưhqzzơmclǹng khôkcsjng thêldgf̉ có.

tysb̃n quý phi miêldgf̃n lêldgf̃ cho mọi ngưhqzzơmclǹi, đarvni lêldgfn trưhqzzơmclńc cưhqzzơmclǹi nói vơmclńi Tiêldgfu vưhqzzơmclnng phi: “Hôkcsjm nay là thọ yêldgf́n của vưhqzzơmclnng phi, nghi thưhqzźc xã giao liêldgf̀n miêldgf̃n đarvni, báo vâtysḅy này nọ coi nhưhqzz là bản cung lâtysb́y làm lêldgf̃ vâtysḅt cho vưhqzzơmclnng phi.”

Nha hoàn sau lưhqzzng Mâtysb̃n quý phi mơmcln̉ ra hôkcsj̣p châtysbu báo nâtysbng trêldgfn tay.


Trong hòm phía trêldgfn tâtysb́t cả đarvnêldgf̀u là trâtysbn bảo hiêldgf́m thâtysb́y, nhưhqzzng Tiêldgfu vưhqzzơmclnng còn khôkcsjng thèm liêldgf́c măqocx́t môkcsj̣t cái, nàng chỉ cưhqzzơmclǹi, Mâtysb̃n quý phi so vơmclńi bà thâtysbn phâtysḅn tôkcsjn quý nhưhqzzng lại có môkcsj̣t chút hạ phong, “Đglhga tạ nưhqzzơmclnng nưhqzzơmclnng.”

Quách ma ma nhâtysḅn hòm trong tay tiêldgf̉u nha hoàn.

“Kỳ thưhqzẓc, bản cung lâtysb̀n này đarvnêldgf́n đarvnâtysby đarvnêldgf̉ chúc thọ vưhqzzơmclnng phi là chuyêldgf̣n thưhqzź nhâtysb́t, thưhqzź hai là bêldgf̣ hạ nghe nói Tiêldgfu vưhqzzơmclnng bêldgf̣nh năqocx̣ng nêldgfn côkcsj́ ý đarvnêldgf̉ cho bản cung đarvnêldgf́n thăqocxm hỏi Tiêldgfu vưhqzzơmclnng.”

“Nưhqzzơmclnng nưhqzzơmclnng.” Têldgf̀ Môkcsj̣ cưhqzzơmclǹi nói: “Phụ vưhqzzơmclnng sơmclńm đarvnã nghỉ ngơmclni, khôkcsjng băqocx̀ng nưhqzzơmclnng nưhqzzơmclnng tạm thơmclǹi nghỉ tại vưhqzzơmclnng phủ môkcsj̣t đarvnêldgfm, ngày mai lại đarvni găqocx̣p phụ vưhqzzơmclnng.”

Tiêldgfu vưhqzzơmclnng phi xiêldgf́t chăqocx̣t chuôkcsj̃i phâtysḅt trong tay.

tysb̃n quý phi nhìn ánh măqocx́t tôkcsj́i đarvnen khôkcsjng rõ của Têldgf̀ Môkcsj̣, “Ngưhqzzơmclni chính là thêldgf́ tưhqzz̉ Têldgf̀ Môkcsj̣?”

“Đglhgúng vâtysḅy.”

“Quả nhiêldgfn là lịch sưhqzẓ tuâtysb́n tú, cũng tôkcsj́t, theo ý ngưhqzzơmclni, bản cung hôkcsjm nay liêldgf̀n ngủ tạm tại vưhqzzơmclnng phủ môkcsj̣t đarvnêldgfm, vưhqzzơmclnng phi sẽ khôkcsjng đarvnêldgf̉ ý chưhqzź?”

“Tâtysb́t nhiêldgfn là khôkcsjng, vâtysḅy đarvnêldgf̉ thiêldgf́p thâtysbn dâtysb̃n đarvnưhqzzơmclǹng, đarvních thâtysbn đarvnưhqzza nưhqzzơmclnng nưhqzzơmclnng đarvnêldgf́n phòng khách.”

Tiêldgfu vưhqzzơmclnng phi tiêldgf́p đarvnãi Mâtysb̃n quý phi, ngưhqzzơmclǹi xung quanh nêldgfn đarvni thì thong thả mà đarvni, nêldgfn giải tán thì tán, Hạ Triêldgf̀u đarvni qua Têldgf̀ Môkcsj̣, “Phong Quang ơmcln̉ đarvnâtysby, ta muôkcsj́n đarvnưhqzza nưhqzz̃ nhi vêldgf̀ nhà.”

“Phong Quang đarvnã ngủ rôkcsj̀i, khôkcsjng thì hôkcsjm nay đarvnêldgf̉ ta đarvních thâtysbn đarvnưhqzza Phong Quang trơmcln̉ vêldgf̀ thì hơmclnn.”

“Đglhgang ngủ?”

ldgf̀ Môkcsj̣ tưhqzzơmclni cưhqzzơmclǹi hoàn mỹ, “Phong Quang bơmcln̉i vì râtysb́t mêldgf̣t mỏi nêldgfn đarvnã ngủ.”


“Tiêldgf̉u tưhqzz̉ thôkcsj́i!” Côkcsj́ khôkcsjng vưhqzzơmclṇt tôkcsjn ti, Hạ Triêldgf̀u câtysb̀m côkcsj̉ áo hăqocx́n lại vì có côkcsj́ kỵ mà hạ giọng cảnh cáo: “Ngưhqzzơmclni đarvnưhqzz̀ng quêldgfn các ngưhqzzơmclni còn chưhqzza thành hôkcsjn, Phong Quang còn phải giưhqzz̃ danh dưhqzẓ, nêldgf́u truyêldgf̀n ra ngoài…”

ldgf̀ Môkcsj̣ thong dong, “Hạ lão gia yêldgfn tâtysbm, trong vưhqzzơmclnng phủ khôkcsjng ai dám truyêldgf̀n ra đarvnâtysbu, bọn họ rõ ràng ai mơmclńi là chủ tưhqzz̉ của mình.”

“Ngưhqzzơmclni thêldgf́ nhưhqzzng đarvnã làm đarvnưhqzzơmclṇc đarvnêldgf́n nưhqzzơmclńc này?” Hạ Triêldgf̀u ngoài ý muôkcsj́n, Tiêldgfu vưhqzzơmclnng là ngưhqzzơmclǹi nhưhqzz thêldgf́ nào ôkcsjng đarvnêldgf̀u biêldgf́t, Têldgf̀ Môkcsj̣ có thêldgf̉ đarvnem ngưhqzzơmclǹi của Tiêldgfu vưhqzzơmclnng biêldgf́n thành ngưhqzzơmclǹi của mình, Tiêldgfu vưhqzzơmclnng thâtysb́t thêldgf́ thì các lão thuôkcsj̣c hạ sẽ khôkcsjng phản bôkcsj̣i ôkcsjng ta, mà Têldgf̀ Môkcsj̣ có thêldgf̉ đarvnem ngưhqzzơmclǹi ơmcln̉ đarvnâtysby đarvnêldgf̀u thay đarvnôkcsj̉i, vâtysḅt chưhqzźng minh đarvnưhqzzơmclṇc cái gì?

“Hạ lão gia, ta có thêldgf̉ cam đarvnoan Phong Quang gả vào đarvnâtysby tuyêldgf̣t đarvnôkcsj́i khôkcsjng có chuyêldgf̣n nhà gì phiêldgf̀n toái phải xưhqzz̉ lý, ta đarvnã an bài mọi thưhqzź râtysb́t tôkcsj́t.” Têldgf̀ Môkcsj̣ mỉm cưhqzzơmclǹi tao nhã khôkcsjng chêldgf vào đarvnâtysbu đarvnưhqzzơmclṇc.

Hạ Triêldgf̀u buôkcsjng tay ra, lui tưhqzz̀ng bưhqzzơmclńc ra sau, thâtysb̀n săqocx́c khôkcsjng thêldgf̉ phâtysbn biêldgf̣t, ôkcsjng kinh sơmclṇ khôkcsjng phải viêldgf̣c ôkcsjng khôkcsjng thêldgf̉ phỏng đarvnoán đarvnưhqzzơmclṇc ngưhqzzơmclǹi trẻ tuôkcsj̉i này, mà là đarvnem Phong Quang giao cho hăqocx́n cũng khôkcsjng biêldgf́t là chuyêldgf̣n tôkcsj́t hay xâtysb́u, đarvnánh cưhqzzơmclṇc hạnh phúc của Phong Quang… Lạnh lùng xem kỹ liêldgf́c măqocx́t Têldgf̀ Môkcsj̣ môkcsj̣t cái, Hạ Triêldgf̀u xoay ngưhqzzơmclǹi rơmclǹi khỏi.

ldgf̀ Môkcsj̣ bình tĩnh sưhqzz̉a sang lại côkcsj̉ áo y phục, đarvni trơmcln̉ vêldgf̀ phòng mình, đarvnêldgf́n khi nhìn thâtysb́y thiêldgf́u nưhqzz̃ đarvnang ngủ say trêldgfn giưhqzzơmclǹng, ánh măqocx́t vôkcsj́n hơmclǹ hưhqzz̃ng của hăqocx́n hóa thành ôkcsjn nhu.

kcsji hôkcsj̀ng của nàng còn lưhqzzu lại sưhqzzng đarvnỏ do bị thôkcsj bạo đarvnôkcsj́i xưhqzz̉, hăqocx́n đarvnau lòng lâtysb́y ngón tay vuôkcsj́t ve môkcsji nàng, cúi đarvnâtysb̀u xuôkcsj́ng hôkcsjn nhẹ nhàng.

qocx́n xem nàng nhưhqzz bảo bôkcsj́i, Hạ Triêldgf̀u làm sao có thêldgf̉ nghi ngơmclǹ hăqocx́n sẽ đarvnôkcsj́i xưhqzz̉ khôkcsjng tôkcsj́t vơmclńi Phong Quang đarvnâtysby?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.