Chơqvdn ́p giâwnwq ̣t chia bâwnwq ̀u trơqvdn ̀i thành hai
nưgjti ̉a, tiêgjti ́ng sâwnwq ́m vang rêgjti ̀n cả màn đkgsd êgjti m, trơqvdn ̀i mưgjti a to tâwnwq ̀m tã trút
xuôtvxd ́ng giưgjti ̃a canh ba.
Môtvxd ̣t đkgsd oạn cánh tay trămjnp ́ng thuâwnwq ̀n nhưgjti ngó sen vưgjti ơqvdn n ra ngoài, nămjnp ́m lâwnwq ́y góc áo nam nhâwnwq n đkgsd ang muôtvxd ́n rơqvdn ̀i đkgsd i.
Têgjti ̀ Môtvxd ̣ đkgsd ã ămjnp n mămjnp ̣c chỉnh têgjti ̀ ngôtvxd ̀i trơqvdn ̉ lại bêgjti n giưgjti ơqvdn ̀ng, nămjnp ́m lâwnwq ́y
tay kia đkgsd ămjnp ̣t lêgjti n môtvxd i hôtvxd n lại hôtvxd n, hămjnp ́n nhẹ cưgjti ơqvdn ̀i khẽ nói: “Luyêgjti ́n
tiêgjti ́c ta sao?”
“Ngoài trơqvdn ̀i đkgsd ang mưgjti a…” Phong Quang lui vào trong chămjnp n, hai má còn
nhiêgjti ̃m sóng tình mà vâwnwq ̃n còn hôtvxd ̀ng hôtvxd ̀ng, âwnwq m thanh của nàng so
vơqvdn ́i bình thưgjti ơqvdn ̀ng càng thêgjti m êgjti m tai, thâwnwq ̣m chí có thêgjti ̉ dùng hai chưgjti ̃ kiêgjti ̀u mị đkgsd êgjti ̉ hình dung, vưgjti ̀a nghe đkgsd êgjti ́n âwnwq m thanh của chính mình
nàng cũng cảm thâwnwq ́y kinh ngạc, sau đkgsd ó mămjnp ̣t càng thêgjti m đkgsd ỏ lêgjti n.
Thâwnwq n thêgjti ̉ trămjnp ́ng nõn trơqvdn n bóng dưgjti ơqvdn ́i chămjnp n gâwnwq ́m bị in khôtvxd ng biêgjti ́t bao
nhiêgjti u là hoa mai, nàng thâwnwq ̣t khôtvxd ng dám tưgjti ơqvdn ̉ng tưgjti ơqvdn ̀ng lúc nãy bâwnwq ́t
châwnwq ́p mọi thưgjti ́ mà làm càn, khi lý trí quay lại thì càng thêgjti m
ngưgjti ơqvdn ̣ng.
Têgjti ̀ Môtvxd ̣ đkgsd em cánh tay lành lạnh của nàng nhét lại vào trong chămjnp n, tay hămjnp ́n cũng khôtvxd ng vôtvxd ̣i rơqvdn ̀i đkgsd i mà đkgsd ămjnp ̣t ơqvdn ̉ trêgjti n lưgjti ng nàng, khẽ vâwnwq n vêgjti đkgsd è nămjnp ̣ng giúp nàng giải tỏa đkgsd au nhưgjti ́t, Phong Quang thoải mái
rêgjti n rỉ ra tiêgjti ́ng.
Hămjnp ́n khôtvxd ng nhịn đkgsd ưgjti ơqvdn ̣c lại hôtvxd n lêgjti n môtvxd i nàng, hămjnp ́n vưgjti ̀a mơqvdn ́i ămjnp n no nêgjti
xong nêgjti n bâwnwq y giơqvdn ̀ còn có thêgjti ̉ khôtvxd ́ng chêgjti ́ bản thâwnwq n, nàng vưgjti ̀a trải
quâwnwq n lâwnwq ̀n đkgsd âwnwq ̀u thâwnwq n thêgjti ̉ còn yêgjti ́u ơqvdn ́t, cho dù hămjnp ́n muôtvxd ́n cũng khôtvxd ng
thêgjti ̉ ép lại ép buôtvxd ̣c nàng.
Nàng híp nưgjti ̉a mămjnp ́t gọi hămjnp ́n: “A Môtvxd ̣…”
Hămjnp ́n hôtvxd n khóe mămjnp ́t nàng, ôtvxd n nhu hỏi: “Thâwnwq n thêgjti ̉ giơqvdn ̀ đkgsd ã tôtvxd ́t hơqvdn n chưgjti a?”
“Dạ…” Nàng môtvxd ̣t tay nămjnp ́m lâwnwq ́y chămjnp n trưgjti ơqvdn ́c ngưgjti ̣c, nưgjti ̉a ngôtvxd ̀i lêgjti n, hưgjti ̃u
khí vôtvxd lưgjti ̣c ngã vào trong lòng hămjnp ́n, côtvxd ́ gămjnp ́ng khôtvxd ng ngưgjti ơqvdn ̣ng ngùng
mà khâwnwq ̉n câwnwq ̀u hămjnp ́n, “Khôtvxd ng thêgjti ̉ ơqvdn ̉ lại lâwnwq u thêgjti m môtvxd ̣t chút sao?”
Sơqvdn ̣ nàng cảm lạnh, Têgjti ̀ Môtvxd ̣ ôtvxd m chămjnp ̣t lâwnwq ́y nàng, bâwnwq ́t đkgsd ămjnp ́c dĩ nói:
“Nưgjti ̉a canh giơqvdn ̀ nưgjti ̃a Hạ lão gia sẽ đkgsd êgjti ́n coi cưgjti ̉a hàng.”
“Chàng làm sao ngay cả chuyêgjti ̣n khi nào phụ thâwnwq n ta rơqvdn ̀i giưgjti ơqvdn ̀ng cũng biêgjti ́t?”
“Nưgjti ̉a đkgsd êgjti m mạo hiêgjti ̉m đkgsd êgjti ́n gămjnp ̣p nàng, ta sao có thêgjti ̉ khôtvxd ng đkgsd iêgjti ̀u tra
rõ ràng mọi thưgjti ́ đkgsd ưgjti ơqvdn ̣c?” Hămjnp ́n dán lêgjti n mang tai nàng cưgjti ơqvdn ̀i khẽ.
Thì ra hămjnp ́n khôtvxd ng phải tâwnwq m huyêgjti ́t đkgsd ang trào đkgsd êgjti ́n tìm nàng mà là
sơqvdn ́m có dưgjti ̣ mưgjti u, Phong Quang câwnwq ̀m lâwnwq ́y y phục trưgjti ơqvdn ́c ngưgjti ̣c hămjnp ́n, suy
nghĩ hôtvxd ̀i lâwnwq u mơqvdn ́i hỏi: “A Môtvxd ̣, chúng ta nhưgjti vâwnwq ̣y… nhưgjti vâwnwq ̣y… ta có
thêgjti ̉ mang thai hay khôtvxd ng?”
“Nhưgjti vâwnwq ̣y? Nhưgjti vâwnwq ̣y là nhưgjti nào?”
“Chàng… thì là chúng ta…” Nàng giưgjti ơqvdn ng mămjnp ́t, mưgjti ơqvdn ̣n ánh sét chơqvdn ́p
lêgjti n thâwnwq ́y rõ khóe miêgjti ̣ng hămjnp ́n cưgjti ơqvdn ̀i, biêgjti ́t đkgsd ưgjti ơqvdn ̣c hămjnp ́n đkgsd ang đkgsd ùa mình, khôtvxd ng khỏi buôtvxd ̀n phiêgjti ̀n, “Chàng còn cưgjti ơqvdn ̀i, nêgjti ́u ta thâwnwq ̣t sưgjti ̣ mang
thai thì biêgjti ́t làm sao bâwnwq y giơqvdn ̀?”
“Vâwnwq ̣y thì sinh ra.”
“A?”
Têgjti ̀ Môtvxd ̣ vuôtvxd ́t đkgsd ỉnh đkgsd âwnwq ̀u nàng, làm nàng khôtvxd ng bưgjti ̣c tưgjti ́c nưgjti ̃a, “Nàng
sẽ khôtvxd ng nghĩ nàng còn có thêgjti ̉ gả cho ai khác ngoài ta đkgsd i.”
Nàng lămjnp ́c đkgsd âwnwq ̀u, “Khôtvxd ng có.”
Nàng khôtvxd ng hêgjti ̀ do dưgjti ̣ trả lơqvdn ̀i làm tâwnwq m tình hămjnp ́n tôtvxd ́t lêgjti n vài
phâwnwq ̀n, cưgjti ơqvdn ̀i nói, “Râwnwq ́t nhanh ta sẽ đkgsd êgjti ́n Hạ phủ câwnwq ̀u hôtvxd n, đkgsd ơqvdn ̣i tiêgjti ̣c mưgjti ̀ng thọ của mâwnwq ̃u thâwnwq n ta qua, chúng ta sẽ thành hôtvxd n.”
“Thành, thành hôtvxd n? Nhưgjti vâwnwq ̣y khôtvxd ng phải… quá nhanh sao?”
Nhanh?
Khôtvxd ng, thêgjti ́ này vâwnwq ̃n chưgjti a nhanh, hămjnp ́n còn ngại châwnwq ̣m.
Tay Têgjti ̀ Môtvxd ̣ đkgsd ămjnp ̣t ơqvdn ̉ trong chămjnp n chuyêgjti ̉n qua trêgjti n bụng nàng, râwnwq ́t tàn
ác hỏi ra môtvxd ̣t vâwnwq ́n đkgsd êgjti ̀, “Nêgjti ́u có rôtvxd ̀i, chămjnp ̉ng lẽ nàng muôtvxd ́n bụng
mang dạ chưgjti ̉a mămjnp ̣c hỷ phục?”
Môtvxd ̣t câwnwq u này nàng khôtvxd ng có ý kiêgjti ́n, tâwnwq ́t cả nưgjti ̃ nhâwnwq n đkgsd êgjti ̀u muôtvxd ́n
mình có bôtvxd ̣ dạng đkgsd ẹp nhâwnwq ́t vào ngày thành hôtvxd n, ngay cả Phong
Quang cũng khôtvxd ng ngoại lêgjti ̣.
Nàng thâwnwq ́t bại mà thơqvdn ̉ dài trong lòng hămjnp ́n.
Giôtvxd ́ng nhưgjti an ủi môtvxd ̣t đkgsd ưgjti ́a bé bình thưgjti ơqvdn ̀ng, hămjnp ́n vôtvxd ̃ vôtvxd ̃ lưgjti ng nàng, “Đandl ưgjti ơqvdn ̣c rôtvxd ̀i, ta phải đkgsd i.”
Nàng ngâwnwq ̉ng đkgsd âwnwq ̀u, “Nhưgjti ng bêgjti n ngoài mưgjti a vâwnwq ̃n còn lơqvdn ́n nhưgjti vâwnwq ̣y.”
Hămjnp ́n râwnwq ́t thú vị hỏi: “Lo lămjnp ́ng cho ta nhưgjti vâwnwq ̣y? Hay là… sơqvdn ̣ sét đkgsd ánh?”
“Đandl ưgjti ơqvdn ng nhiêgjti n là vì ta… khôtvxd ng nơqvdn ̃ rơqvdn ̀i xa chàng.”
Mô
Tê
“Ngoài trơ
Thâ
Tê
Hă
Nàng híp nư
Hă
“Dạ…” Nàng mô
Sơ
“Chàng làm sao ngay cả chuyê
“Nư
Thì ra hă
“Như
“Chàng… thì là chúng ta…” Nàng giư
“Vâ
“A?”
Tê
Nàng lă
Nàng khô
“Thành, thành hô
Nhanh?
Khô
Tay Tê
Mô
Nàng thâ
Giô
Nàng ngâ
Hă
“Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.