Chơuxkp ́p giâtbod ̣t chia bâtbod ̀u trơuxkp ̀i thành hai
nưidmj ̉a, tiêhcip ́ng sâtbod ́m vang rêhcip ̀n cả màn đuozo êhcip m, trơuxkp ̀i mưidmj a to tâtbod ̀m tã trút
xuôydlm ́ng giưidmj ̃a canh ba.
Môydlm ̣t đuozo oạn cánh tay trăegto ́ng thuâtbod ̀n nhưidmj ngó sen vưidmj ơuxkp n ra ngoài, năegto ́m lâtbod ́y góc áo nam nhâtbod n đuozo ang muôydlm ́n rơuxkp ̀i đuozo i.
Têhcip ̀ Môydlm ̣ đuozo ã ăegto n măegto ̣c chỉnh têhcip ̀ ngôydlm ̀i trơuxkp ̉ lại bêhcip n giưidmj ơuxkp ̀ng, năegto ́m lâtbod ́y
tay kia đuozo ăegto ̣t lêhcip n môydlm i hôydlm n lại hôydlm n, hăegto ́n nhẹ cưidmj ơuxkp ̀i khẽ nói: “Luyêhcip ́n
tiêhcip ́c ta sao?”
“Ngoài trơuxkp ̀i đuozo ang mưidmj a…” Phong Quang lui vào trong chăegto n, hai má còn
nhiêhcip ̃m sóng tình mà vâtbod ̃n còn hôydlm ̀ng hôydlm ̀ng, âtbod m thanh của nàng so
vơuxkp ́i bình thưidmj ơuxkp ̀ng càng thêhcip m êhcip m tai, thâtbod ̣m chí có thêhcip ̉ dùng hai chưidmj ̃ kiêhcip ̀u mị đuozo êhcip ̉ hình dung, vưidmj ̀a nghe đuozo êhcip ́n âtbod m thanh của chính mình
nàng cũng cảm thâtbod ́y kinh ngạc, sau đuozo ó măegto ̣t càng thêhcip m đuozo ỏ lêhcip n.
Thâtbod n thêhcip ̉ trăegto ́ng nõn trơuxkp n bóng dưidmj ơuxkp ́i chăegto n gâtbod ́m bị in khôydlm ng biêhcip ́t bao
nhiêhcip u là hoa mai, nàng thâtbod ̣t khôydlm ng dám tưidmj ơuxkp ̉ng tưidmj ơuxkp ̀ng lúc nãy bâtbod ́t
châtbod ́p mọi thưidmj ́ mà làm càn, khi lý trí quay lại thì càng thêhcip m
ngưidmj ơuxkp ̣ng.
Têhcip ̀ Môydlm ̣ đuozo em cánh tay lành lạnh của nàng nhét lại vào trong chăegto n, tay hăegto ́n cũng khôydlm ng vôydlm ̣i rơuxkp ̀i đuozo i mà đuozo ăegto ̣t ơuxkp ̉ trêhcip n lưidmj ng nàng, khẽ vâtbod n vêhcip đuozo è năegto ̣ng giúp nàng giải tỏa đuozo au nhưidmj ́t, Phong Quang thoải mái
rêhcip n rỉ ra tiêhcip ́ng.
Hăegto ́n khôydlm ng nhịn đuozo ưidmj ơuxkp ̣c lại hôydlm n lêhcip n môydlm i nàng, hăegto ́n vưidmj ̀a mơuxkp ́i ăegto n no nêhcip
xong nêhcip n bâtbod y giơuxkp ̀ còn có thêhcip ̉ khôydlm ́ng chêhcip ́ bản thâtbod n, nàng vưidmj ̀a trải
quâtbod n lâtbod ̀n đuozo âtbod ̀u thâtbod n thêhcip ̉ còn yêhcip ́u ơuxkp ́t, cho dù hăegto ́n muôydlm ́n cũng khôydlm ng
thêhcip ̉ ép lại ép buôydlm ̣c nàng.
Nàng híp nưidmj ̉a măegto ́t gọi hăegto ́n: “A Môydlm ̣…”
Hăegto ́n hôydlm n khóe măegto ́t nàng, ôydlm n nhu hỏi: “Thâtbod n thêhcip ̉ giơuxkp ̀ đuozo ã tôydlm ́t hơuxkp n chưidmj a?”
“Dạ…” Nàng môydlm ̣t tay năegto ́m lâtbod ́y chăegto n trưidmj ơuxkp ́c ngưidmj ̣c, nưidmj ̉a ngôydlm ̀i lêhcip n, hưidmj ̃u
khí vôydlm lưidmj ̣c ngã vào trong lòng hăegto ́n, côydlm ́ găegto ́ng khôydlm ng ngưidmj ơuxkp ̣ng ngùng
mà khâtbod ̉n câtbod ̀u hăegto ́n, “Khôydlm ng thêhcip ̉ ơuxkp ̉ lại lâtbod u thêhcip m môydlm ̣t chút sao?”
Sơuxkp ̣ nàng cảm lạnh, Têhcip ̀ Môydlm ̣ ôydlm m chăegto ̣t lâtbod ́y nàng, bâtbod ́t đuozo ăegto ́c dĩ nói:
“Nưidmj ̉a canh giơuxkp ̀ nưidmj ̃a Hạ lão gia sẽ đuozo êhcip ́n coi cưidmj ̉a hàng.”
“Chàng làm sao ngay cả chuyêhcip ̣n khi nào phụ thâtbod n ta rơuxkp ̀i giưidmj ơuxkp ̀ng cũng biêhcip ́t?”
“Nưidmj ̉a đuozo êhcip m mạo hiêhcip ̉m đuozo êhcip ́n găegto ̣p nàng, ta sao có thêhcip ̉ khôydlm ng đuozo iêhcip ̀u tra
rõ ràng mọi thưidmj ́ đuozo ưidmj ơuxkp ̣c?” Hăegto ́n dán lêhcip n mang tai nàng cưidmj ơuxkp ̀i khẽ.
Thì ra hăegto ́n khôydlm ng phải tâtbod m huyêhcip ́t đuozo ang trào đuozo êhcip ́n tìm nàng mà là
sơuxkp ́m có dưidmj ̣ mưidmj u, Phong Quang câtbod ̀m lâtbod ́y y phục trưidmj ơuxkp ́c ngưidmj ̣c hăegto ́n, suy
nghĩ hôydlm ̀i lâtbod u mơuxkp ́i hỏi: “A Môydlm ̣, chúng ta nhưidmj vâtbod ̣y… nhưidmj vâtbod ̣y… ta có
thêhcip ̉ mang thai hay khôydlm ng?”
“Nhưidmj vâtbod ̣y? Nhưidmj vâtbod ̣y là nhưidmj nào?”
“Chàng… thì là chúng ta…” Nàng giưidmj ơuxkp ng măegto ́t, mưidmj ơuxkp ̣n ánh sét chơuxkp ́p
lêhcip n thâtbod ́y rõ khóe miêhcip ̣ng hăegto ́n cưidmj ơuxkp ̀i, biêhcip ́t đuozo ưidmj ơuxkp ̣c hăegto ́n đuozo ang đuozo ùa mình, khôydlm ng khỏi buôydlm ̀n phiêhcip ̀n, “Chàng còn cưidmj ơuxkp ̀i, nêhcip ́u ta thâtbod ̣t sưidmj ̣ mang
thai thì biêhcip ́t làm sao bâtbod y giơuxkp ̀?”
“Vâtbod ̣y thì sinh ra.”
“A?”
Têhcip ̀ Môydlm ̣ vuôydlm ́t đuozo ỉnh đuozo âtbod ̀u nàng, làm nàng khôydlm ng bưidmj ̣c tưidmj ́c nưidmj ̃a, “Nàng
sẽ khôydlm ng nghĩ nàng còn có thêhcip ̉ gả cho ai khác ngoài ta đuozo i.”
Nàng lăegto ́c đuozo âtbod ̀u, “Khôydlm ng có.”
Nàng khôydlm ng hêhcip ̀ do dưidmj ̣ trả lơuxkp ̀i làm tâtbod m tình hăegto ́n tôydlm ́t lêhcip n vài
phâtbod ̀n, cưidmj ơuxkp ̀i nói, “Râtbod ́t nhanh ta sẽ đuozo êhcip ́n Hạ phủ câtbod ̀u hôydlm n, đuozo ơuxkp ̣i tiêhcip ̣c mưidmj ̀ng thọ của mâtbod ̃u thâtbod n ta qua, chúng ta sẽ thành hôydlm n.”
“Thành, thành hôydlm n? Nhưidmj vâtbod ̣y khôydlm ng phải… quá nhanh sao?”
Nhanh?
Khôydlm ng, thêhcip ́ này vâtbod ̃n chưidmj a nhanh, hăegto ́n còn ngại châtbod ̣m.
Tay Têhcip ̀ Môydlm ̣ đuozo ăegto ̣t ơuxkp ̉ trong chăegto n chuyêhcip ̉n qua trêhcip n bụng nàng, râtbod ́t tàn
ác hỏi ra môydlm ̣t vâtbod ́n đuozo êhcip ̀, “Nêhcip ́u có rôydlm ̀i, chăegto ̉ng lẽ nàng muôydlm ́n bụng
mang dạ chưidmj ̉a măegto ̣c hỷ phục?”
Môydlm ̣t câtbod u này nàng khôydlm ng có ý kiêhcip ́n, tâtbod ́t cả nưidmj ̃ nhâtbod n đuozo êhcip ̀u muôydlm ́n
mình có bôydlm ̣ dạng đuozo ẹp nhâtbod ́t vào ngày thành hôydlm n, ngay cả Phong
Quang cũng khôydlm ng ngoại lêhcip ̣.
Nàng thâtbod ́t bại mà thơuxkp ̉ dài trong lòng hăegto ́n.
Giôydlm ́ng nhưidmj an ủi môydlm ̣t đuozo ưidmj ́a bé bình thưidmj ơuxkp ̀ng, hăegto ́n vôydlm ̃ vôydlm ̃ lưidmj ng nàng, “Đegto ưidmj ơuxkp ̣c rôydlm ̀i, ta phải đuozo i.”
Nàng ngâtbod ̉ng đuozo âtbod ̀u, “Nhưidmj ng bêhcip n ngoài mưidmj a vâtbod ̃n còn lơuxkp ́n nhưidmj vâtbod ̣y.”
Hăegto ́n râtbod ́t thú vị hỏi: “Lo lăegto ́ng cho ta nhưidmj vâtbod ̣y? Hay là… sơuxkp ̣ sét đuozo ánh?”
“Đegto ưidmj ơuxkp ng nhiêhcip n là vì ta… khôydlm ng nơuxkp ̃ rơuxkp ̀i xa chàng.”
Mô
Tê
“Ngoài trơ
Thâ
Tê
Hă
Nàng híp nư
Hă
“Dạ…” Nàng mô
Sơ
“Chàng làm sao ngay cả chuyê
“Nư
Thì ra hă
“Như
“Chàng… thì là chúng ta…” Nàng giư
“Vâ
“A?”
Tê
Nàng lă
Nàng khô
“Thành, thành hô
Nhanh?
Khô
Tay Tê
Mô
Nàng thâ
Giô
Nàng ngâ
Hă
“Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.